Trăng sáng treo cao cao trên cành cây, trong vườn đã dần trở nên yên tĩnh.
Người có bi hoan ly hợp, trăng có khi tròn khi khuyết, trăng rồi sẽ tròn, nhưng người thì sao?
Trong phòng tối om, im ắng không hề có chút tiếng động nào, cứ như chưa từng xảy ra bất kỳ việc gì. Cái cột sáng từ trên nóc phòng chiếu xuống kia thì đã lặng lẽ thay đổi vị trí một chút.
Hai tên hắc y che mặt vừa rồi đâu? Còn bóng đen kia là ai? Trong chớp mắt dường như đều đã biết mất tăm tích, biết mất không còn chút gì.
Cửa sổ đột nhiên bị đẩy ra, dưới ánh trăng, một đứa bé chừng bảy tám tuổi đột nhiên nhảy lên bệ cửa sổ, cười hi hì thò đầu vào bên trong nhìn. Ánh trăng chiếu lên cửa sổ, thấy đứa bé này mặc y phục sặc sỡ đủ màu, đỉnh đầu dùng dây buộc tóc màu đỏ tết hai cái bím tóc hướng lên trời, trong tay cầm một xâu kẹo hồ lô đường, cười hì hì ngậm ở trong miệng, lại lấy ra dùng lưỡi liếm liếm, giống như một đứa bé tinh nghịch ngồi ở trên cửa sổ nhìn trộm chuyện hiếm có ở trong phòng.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng thở đều đặn ở trên giường truyền lại, đứa bé nhìn về phía giường, đột nhiên nhảy phốc một tiếng tiến vào bên trong phòng, tay cầm xâu kẹo hồ lô đường, vừa đi vừa liếm, lắc lư cái đầu có hai bím tóc hướng lên trời đi tới bên giường.
Trong bóng tối, đứa bé đã đi tới bên giường, duỗi đầu ra nhìn, người trên giường đang ngủ say, đứa bé cười hì hì đẩy người ngủ ở trên giường, lớn tiếng nói: “Mau dậy đi, cho ngươi ăn hồ lô đường!”
Người ở trên giường cứ như đã ngủ chết giấc vậy, chẳng hề nhúc nhích. Trong bóng tối đứa bé ngẹo đầu nhìn, cười hì hì nói: “Chẳng thú vị gì cả! Cho ngươi ăn hồ lô đường cũng không ăn!” Người ở trên giường vẫn nằm im thin thít, đứa bé đột nhiên thở dài: “Hồ lô đường ngon thế này mà ngươi không ăn à?” Nó dường như đang dụ dỗ người khác vậy: “Ngươi không ăn hả? Ngươi không ăn thì ta ăn đấy!” Lại dùng đầu lưỡi liếm qua, nghiêng đầu nhìn người trên giường vẫn không để ý tới nó, đứa bé này đưa tay gãi gãi đầu, nói: “Ngươi không ăn à? Ta không cho ngươi ăn không được.” Nói rồi đưa tay cậy miệng người ngủ say trên giường ra, nhét xâu hồ lô đường vào miệng y, đưa tay đẩy cằm, người ở trên giường ngậm miệng lại. Đứa bé rút cái que ra, một viên kẹo hồ lô rơi vào trong miệng người nằm trên giường, đứa bé cao hững vỗ tay nhảy lên, nói: “Ngươi ăn rồi, ngươi ăn rồi! Đã biết là ngươi sẽ ăn mà.”
Người ở trên giường thình lình toàn thân co giật, đầu ngẹo đi, rồi đột nhiên không còn hô hấp nữa. Đứa bé nghiêng đầu nhìn, không vui nói: “Cho ngươi ăn hồ lô ngươi không biết điều, sau này không cho ngươi ăn nữa.” Nó lại liếm hồ lô đường trong tay, ngẹo đầu hết ngó phía đông lại nhìn phía tây trong phòng, cột sáng nhàn nhạt từ từ chiếu lên thanh đao treo trên vách tường. Đứa bé vui mừng vỗ tay: “Thanh đao này không tệ, ta lấy về dùng bổ củi!” Nó một tay cầm xâu hồ lô đường vừa đi vừa liếm, nhìn thanh đao trên tường, đột nhiên nhảy lên trên, đưa tay lấy thanh đao trên tường xuống.
Một luống sáng đen nhánh lóe lên, thế như sét đánh, đứa bé vừa mới nhảy lên lấy thanh đao trên tường, bàn tay nhỏ vừa mới chạm vào sợi lụa buộc đao, ánh sáng đen nhánh đột nhiên đã tới trước mắt, xuyên thẳng qua bàn tay cắm vào trong tường ba xích, chỉ lưu lại mũi kiếm dài bày tấc và chuôi kiếm ở bên ngoài, vẫn đang rung rinh không ngừng.
Đứa bé giật mình, đột nhiên ý thức được mình đã bị đóng lên trên tường, một cơn đau buốt theo đó truyền tới, nó “Oa” một tiếng há miệng kêu thảm, tiếng kêu vừa rời khỏi miệng, hai luồng sáng đen đã đánh lên huyệt thần đạo, huyệt chí dương trên lưng nói. Đứa bé ngẹo đầu đi, lập tức ngất xỉu.
Trăng lên giữa trời, trong phòng yên tĩnh mà tối tăm, cánh cửa sổ bị mở ra không biết đã bị đóng lại từ khi nào.
Hiên Viên Hoằng róc rách rót rượu, hờ hững nhìn bên ngoài cửa sổ, cửa sổ tuy đã bị đóng lại, nhưng ánh mắt của ông ta lại như có thể xuyên qua cánh cửa, lặng lẽ chằm chú nhìn phương xa.
Nửa tiếng kêu vừa mới vang lên xong ông ta có nghe thấy không? Xà Thiên Tàn và Bách Độc Lão Nhân đến bây giờ còn chưa tới, trong lòng ông ta có phải đang thầm lo lắng?
Du Mộng Điệp lặng lẽ nằm trên giường ngu mê mệt, Tiểu Hồ Tử cũng nằm ngủ ở phía trước, Liễu Thanh Thanh thì vẫn ngồi bên giường, trong ánh mắt tựa hồ tràn ngập ưu sầu.
Lan Ngọc nhíu mày, đột nhiên nói: “Hình như có tiếng kêu?”
Nam Cung Khiếu Không chầm chậm uống rượu, bụng đầy tâm sự, tựa hồ không nghe thấy.
Hiên Viên Hoằng vẫn chăm chú nghìn bên ngoài cửa sổ, không biết nghĩ gì, hồi lâu không lên tiếng.
Lan Ngọc lại nhíu mày nói: “Lão tiền bối, vừa rồi hình như có tiếng kêu thảm.”
Hiên Viên Hoằng tựa hồ choàng tỉnh, hỏi: “Hả? Ngươi nói cái gì?”
Lan Ngọc nói: “Vãn bối vừa rồi tựa hồ nghe thấy có tiếng kêu thảm?”
Hiên Viên Hoằng nhíu mày, nói: “Khiếu Không, ngươi có nghe thấy không?”
Nam Cung Khiếu Không cười khổ lắc đầu đáp: “Con.. vừa rồi con…”
Hiên Viên Hoằng dỏng tai lắng nghe một lúc nói: “Nào có đâu?”
Lan Ngọc cười, phân vân nói: “Chắc là… chắc là vãn bối nghe nhầm rồi?”
Hiên Viên Hoằng gật gù, thở dài nói: “Đừng quá khẩn trương, thả lỏng một chút đi, chẳng có chuyện gì ghê gớm cả đâu. Chừng là khách thương ở trọ giật mình trong mơ thôi.”
Lan Ngọc gò má ửng hồng, cúi đầu nói: “Lão tiền bối nói rất đúng, có thể là vãn bối quá khẩn trương rồi…”
Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Ngươi muốn uống một chén không?”
Lan Ngọc lén nhìn Nam cung Khiếu Không, nói: “Thiếp…”
Hiên Viên Hoằng cười khà khà: “Uống một chén đi, ta biết năm xưa Đào Hoa Tiên Tử Lan Ngọc tính cách hào sảng, uống rượu càng không kém nam tử, nam nhân bị ngươi chuốc say chẳng biết là có bao nhiêu nữa.” Nói rồi cười hăng hắc liên tục.
Lan Ngọc gò má càng thêm đỏ nói: “Lão tiền bối chê cười rồi, hiện giờ vãn bối đã rất ít uống rượu.”
Hiên Viên Hoằng chậm rãi rót cho Lan Ngọc một chén rượu, Lan Ngọc giật mình, nàng ngàn vạn lần không ngờ, vị lão nhân tóc bạc này lại có thể rót rượu cho mình.
Trên thế gian này người có thể được Hiên Viên Hoằng rót rượu có được mấy vị? Nếu như có người có thể cùng vị lão nhân danh vang thiên hạ này ngồi cùng bàn uống một chén, sau này khoe khoang trên giang hồ, không biết là khiến bao nhiêu người hâm mộ, thậm chí là nhìn với ánh mắt tôn kính! Càng huống chí là Hiên Viên Hoằng tự rót rượu cho mình!
Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Uống rượu không những có thể làm dịu tâm tình, càng có thể nhất túy giải thiên sầu, trước đây chẳng phải có người đã nói, thánh hiền tên tuổi mất đi, chỉ phường thánh rượu tiếng ghi muôn đời ư. Những người phiêu bạt giang hồ chúng ta, đêm dài dằng dặc nếu như không có một chén rượu, càng không biết sẽ tịch mịch như thế nào!” Hiên Viên Hoằng than dài, nghiêm túc nói: “Cho nên cơm có thể không ăn, nhưng rượu vạn vạn lần không thể không uống!”
Lan Ngọc mặt đầy vui mừng, hai má như ráng chiều, nói: “Lão tiền bối nói rất đúng, thuyền ngự vua truyền cũng mặc, ta đây uống rượu đã là tiên rồi. Lão tiền bối, chén rượu này vãn bối nhất định phải uống!” Hai tay cẩn thận nâng chén rượu lên, ghé vào bên môi, một hơi cạn sạch.
Hiên Viên Hoằng cười ha hả: “Giỏi lắm, nhi nữ giang hồ là phải như thế, thẹn thẹn thùng thùng là lão ăn mày đây ghét nhất! Nào thêm chén nữa!” Nói xong lại rót một chén rượu.
Lan Ngọc tinh thần phấn chấn, gò má đẹp như hoa đào: “Đa tạ lão tiền bối! Vãn bối phiêu bạt giang hồ, đã gặp mặt thì phải uống ba trăm chén! Chớ để bình vàng soi bóng nguyệt!” Nói xong lại uống cạn sạch.
Hiên Viên Hoằng cười ha hả: “Đào Hoa Tiên Tử là bậc trượng phu trong giới nữ lưu, rượu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu, hôm nay có rượu hôm nay say, ngày mai có sầu ngày mai hay, nào!”
Nam Cung Khiếu Không đột nhiên nhíu mày, trên trán đã có mồ hôi lạnh thấm ra, sắc mặt từ từ biến thành màu vàng, tiếp sau đó là trắng bệch, mồ hôi lấm tấm theo gò má ròng ròng chảy xuống, hắn đột nhiên ôm lấy ngực, răng nghiến kêu ‘kèn kẹt’, mặt đầy vẻ đau đớn.
Hiên Viên Hoằng hít một hơi khí lạnh, chầm chậm đặt chén rượu xuống, ánh mắt kỳ quái nhìn Nam Cung Khiếu Không. Lan Ngọc cũng phát hiện ra tình hình không ổn, chớp mắt sắc mặt tái nhợt, mắt trợn trừng khẩn trương nhìn Nam Cung Khiếu Không. Nam Cung Khiếu Không đã đau tới mức gập lưng lại, hai tay ôm túm chặt lấy ngực, cắn chặt răng không kêu lên một tiếng, đầy đầu mồ hôi to như hạt đậu, từng giọt một lăn xuống gò má trắng bệch.
Lan Ngọc kinh khủng nói: “Lão tiền bối… chàng... chàng…”
Hiên Viên Hoằng nói: “Ta nhìn thấy rồi.”
Lan Ngọc nói: “Lão tiền bố không phải đã nói cổ độc trong mười hai canh giờ sẽ không phát tác sao? Sao bây giờ…”
Hiên Viên Hoằng thở hắt ra, nói: “Xem ra cổ độc còn lợi hại hơn cả tưởng tượng của ta, cũng có khả năng là người hạ cổ đang thao túng.”
Lan Ngọc vội nói: “Vậy… vậy phải làm sao?”
Hiên Viên Hoằng thở dài nói: “Đừng khẩn trương, có lão ăn mày ở đây rồi, ta lại giúp hắn tạm thời áp chế!”
Lan Ngọc nói: “Nhưng như vậy tiêu hao quá nhiều nội lực của tiền bối!”
Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Hiện giờ chẳng để ý nhiều được như thế nữa, cứu người trước quan trong hơn!”
Lan Ngọc nói: “Vậy để vãn bối đi giữ cửa!”
Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Đi mau!”
Nam Cung Khiếu Không đột nhiên không kiên trì được nữa, thuận theo ghế ngã phịch xuống đất, thân hình cong lại như con tôm, hai tay túm chặt lấy ngực, rên rỉ đau đớn.
Hiên Viên Hoằng nhìn Liễu Thanh Thanh một cái, đưa tay túm lấy Nam Cung Khiếu Không, đánh mặt một chưởng vào sau lưng hắn, chầm chậm thuận thế ngồi xuống, đỉnh đầu đột nhiên đã bốc lên từng làn hơi nóng, Nam Cung Khiếu Không giống như hư thoát vậy, hai mắt đờ đẫn vô thần, nhưng tiếng kêu thét lại dần dần nhỏ đi.
Lan Ngọc khẩn trương đứng ở sau cửa, trong tay nắm chắc độc môn ám khí, then cửa đã cài vào, nàng cũng đã nghe Xà Thiên Tàn nói rồi, lúc này tuyệt đối không thể để bất kỳ ai xông vào. Nếu như không có người ở bên cạnh hộ pháp, cho dù một đứa bé bảy tám tuổi, cũng có thể dễ dàng đánh gục Hiên Viên Hoằng.
Hiên Viên Hoằng chết rồi, Nam Cung Khiếu Không chết là cái chắc.
Hai cái mạng của Nam Cung Khiếu Không và Hiên Viên Hoằng hiện giờ đang nằm trong tay nàng.
Lan Ngọc đột nhiên cực kỳ lo lắng, nàng rất khẩn trương, khẩn trương mà lại nóng ruột, trong nóng ruột còn mang theo âu lo.
Khe khẽ cạch một tiếng, then cửa bị một thanh kiếm cực mỏng cực sắc khe khẽ từ bên ngoài cửa cắt đứt, cửa phòng thình lình bị đẩy ra, Lan Ngọc phất tay, ám khí ở hai tay đã rải ra toàn bộ, nhanh như điện xẹt, ám khí rực rỡ sắc màu như hoa đào nở rộ, dày như màn mưa lấp kín cửa vào, nhưng cửa vào lại trống không, chẳng hề có một ai, ám khí bay như mưa, chớp mắt chìm vào trong bóng đêm.
Lan Ngọc nhíu mày, hai tay vội vàng thò vào trong túi đầy ám khí, cửa đột nhiên lóe lên bóng người, một người áo tím che mặt tay cầm trường kiếm xuất hiện như ánh chớp, hai tay Lan Ngọc rung lên, Đào Hoa Tiếu bay múa ngập trời đột nhiên bao chùm lấy người che mặt. Ánh kiếm của người áo tím lóe lên, trường kiếm khua một vòng trong không trung, ám khí ngập trời đánh tới người áo tím bỗng nhiên biến mất tăm tích, còn chưa đợi Lan Ngọc lấy lại tinh thần, bóng người áp tím lóe lên, lướt qua bên người Lan Ngọc như một bóng ma, bao kiếm bên tay trái chớp lên đánh trung huyệt trung quản ở bụng Lan Ngọc. Lan Ngọc phịch một tiếng ngã xuống.
Thân hình người áo tím như một bóng ma, nhanh như chớp tới bên người Nam Cung Khiếu Không và Hiên Viên Hoằng, người còn chưa tới kiếm đã đâm ra, như cầu vồng vắt ngang trời, sấm nổ chớp giật lướt qua Nam Cung Khiếu Không đâm vào ngực Hiên Viên Hoàng.
Nhát kiếm này còn nhanh còn mạnh hơn cả sét đánh, đã dùng hết toàn bộ tinh túy kiếm thuật của người áo tím, y biết rằng, ngoài lúc này không còn cơ hội nào có thể giết Hiên Viên Hoằng tốt hơn nữa.
Kiếm như ánh chớp tới trước ngực Hiên Viên Hoằng, Liễu Thanh Thanh đã choáng váng, ngay lúc trường kiếm sắp đấm vào Hiên Viên Hoằng, thì tay Nam Cung Khiếu Không dưới nách người áo tím đột nhiên động đậy, người áo tìm thình lình khựng lại, trường kiếm cách ngực của Hiên Viên Hoằng không tới nửa tấc thì dừng lại, người áo tim ngây ra nhìn Hiên Viên Hoằng, rồi ngã phịch một tiếng xuống đất.
Nam Cung Khiếu Không vẫn ngây ngốc ngồi đó, phảng phất như căn bản không hề nhúc nhích, Hiên Viên Hoằng một tay đặt lên lưng hắn, tựa hồ chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
Người áo tìm thì đã nằm xuống đất, Đào Hòa Tiên Tử Lan Ngọc nằm không nhúc nhích ở phía cửa. Cửa phòng mở rộng, mọi thứ trông bình tĩnh mà quỷ dị.
Liễu Thanh Thanh khẽ thở phào một tiếng, chậm rãi ngồi xuống bên giường, khẩn trương nhìn Hiên Viên Hoằng và Nam Cung Khiếu Không ở trên mặt đất.
Một mũi tên lông chim thình lình từ nóc phòng đối diện rít lên bắn tới, tên vừa rời cung, đã nhanh hơn cả ánh chớp, cửa phòng mở rộng, mũi tên mang theo tiếng kêu thê lương bắn thẳng vào ngực Nam Cung Khiếu Không ở trên mặt đất.
Khôn ai có thể tránh khỏi mũi tên này.
Thần tiễn của Phi Vân Thần Tiễn Bạch Thắng Thiên nghe nói đã vượt qua cả tướng quân Lý Quảng triều Hán, tiễn pháp chẳng những cực nhanh mà còn chuẩn xác, trong vòng trăm bước có thể xuyên qua đá cứng, huống chi hiện giờ y ở trên nóc phòng đối diện, khoảng cách không tới hai mươi bước, mũi tên này bắn tới nếu xuyên qua ngực Nam Cung Khiếu Không ắt sẽ theo thế xuyên qua lưng Hiên Viên Hoằng.
Không một lời nào có thể hình dung ra tốc độ và sức mạnh của mũi tên này.
Thế tên như sét đánh, khi nghe thấy tiếng rít, thì đã tới cánh cửa phòng mở rộng, sắp bay vào trong phòng. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc dưới mái hiên một ánh đao đột nhiên lóe lên, lóe lên một cái rồi biến mất. Mũi tên như sấm nổ chớp gật đã bị chém làm hai, nhưng đầu mũi tên vẫn bay về phía trước gần nửa mét, mới rơi cạch một tiếng xuống mặt đất.
Mũi tên vừa rơi xuống mặt đất, người áo trắng ở trên nóc phòng giật mình, đưa tay như chớp thò vào ống tên, giương cung lắp tên, mười hai mũi tên đột nhiên như châu chấu đầy trời bay tới, nhanh như sao băng, sáu mũi tên từ cửa bắn vào, thẳng tới Hiên Viên Hoằng và Nam Cung Khiếu Không, sáu mũi tên xếp hàng ngang xuyên qua cửa sổ, bắn thẳng tới Liễu Thanh Thanh ngồi ở trên giường.
Trên đời có tiễn pháp cao siêu như thế, sợ rằng chỉ có một mình Phi Vân Thần Tiễn Bạch Thắng Thiên. Mũi tên trong tay y, còn linh hoạt tự nhiên hơn ám khí trong tay cao thủ ám khí trong giang hồ.
Tên của mội người có thể bị đặt sai, nhưng ngoại hiệu của một người tuyệt đối không thể đặt sai. Nghe nói Bạch Thắng Thiên căn bản không cần nhìn bầu trời, chỉ cần nghe thấy tiếng động trên trời là có thể bắn cho chim nhạn và chim ưng bay cao trên tầng mây trắng rơi xuống.
Tên như châu chấu, kình phong nát trời, trong chớp mắt đã bắn tới, người ở dưới hiên nhà bóng người loáng lên, một người nằm ngang sát dưới mái hiên đột nhiên rơi xuống, trong mưa tên như làn khói nhỏ lướt qua khung cửa sổ, ánh đao trong tay liên tục lóe lên, thế như chẻ tre, chỉ nghe thấy tiếng ‘cheng cheng’ không ngớt bên tai, như mưa lớn rút lên mái nhà, như người đánh đàn đang điên cuồng gảy đàn cầm, mười hai mũi thần tiễn trong chớp mắt nhất tề bị chém thành hai nửa, bóng người vẫn không hề dừng lại, mũi chân chấm lên mặt đất, từ dưới mái hiên nghiêng nghiêng phóng ra, lướt tới Bạch Thắng Thiên ở nóc phòng đối diện, thân pháp nhanh hiếm có trên đời.
Bạch Thắng Thiên thấy mười hai mũi tên không ngờ trong chớp mắt bị chém gãy, tức thì trợn mắt há mồm, bỗng thấy bóng người đã lướt về phía mình, kinh hãi vô cùng, trở tay thò vào ống tên, mgười hai mũi tên nhanh sư sao băng rời cung phân tán ra, hình thành một vòng tròn, bắn về phía bóng người đã ở lưng chừng không.
Bóng người phóng lên đã tới giữa không trung, thấy tên ập thẳng tới bao trùm lấy mình, thế tới mạnh mẽ, âm thanh thê lương, không thể né tránh được. Bóng người trên không trung đột nhiên xuất đao trong chớp mắt, ánh đao lóe lên, trong tiếng ‘cheng cheng’, mười hai mũi tên lần lượt rơi xuống, người trong không trung bị tên cản trở liền rơi xuống mặt đất. Y không hề dừng lại, mũi chân lại nhún một cái, thân hình lại lần nữa vọt lên, lướt thẳng tới nóc phòng.
Trên nóc phòng đã không còn ai.
Ánh trăng nhàn nhạt rọi lên trên con đường dài trống trải mà tịch mịch, con đường giữa đêm khuya không một bóng người, một thớt bạch mã lao thẳng đi. Người áo trắng cưỡi trên bạch mã đã ở ngoài mấy chục trượng, Phương Thất đứng ở trên nóc nhà, khẽ thở dài, chầm chậm tra đao vào vỏ. Bạch mã chớp mắt đã biến mất cuối con đường dài.
Nam Cung Khiếu Không đứng ở cửa, kỳ quái nhìn Phương Thất ở trên nóc nhà, lầm bẩm: “Đao thật nhanh!”
Hiên Viên Hoằng chỉ cười khẽ không nói gì.
Nam Cung Khiếu Không khẽ than: “Thần Long đao pháp của Phương Thất quả nhiên là danh bất hư truyền, hôm nay xem như đã được thấy rồi!”
Hiên Viên Hoằng mỉm cười: “Ngươi thấy khinh công của y thế nào?”
Nam Cung Khiếu Không nhíu mày đáp: “Chỉ sợ không chậm hơn Tiểu Thần Long.”
Hiên Viên Hoằng cười khà khà: “Ngươi nói đao pháp hay là khinh công của y?”
Nam Cung Khiếu Không đáp: “Đao Pháp và khinh công chỉ sợ đều không dưới Tiểu Thần Long…” Hắn đột nhiên cau mày lại: “Con chỉ thấy làm lạ, người như hắn vì sao lại cam tâm làm một lãng tử chỉ có thể uống loại rượu mạnh nhất ở trong quán rượu chứ?”
Hiên Viên Hoằng cười khổ, khẽ thở dài: “Tai họa thường gây ra bởi việc nhỏ, trí dũng thường chìm đắm sa đà, hai câu nói này ngươi đã nghe tới chưa?”
Nam Cung Khiếu Không nhíu mày, gật gù, đột nhiên cúi đầu không nói.
Hiên Viên Hoằng cười gọi: “Tiểu huynh đệ xuống đi thôi.”
Phương Thất gật đầu, ngẩng lên nhìn ánh trăng bên bầu trời, khe khẽ buông một tiếng thở dài, tung người nhảy xuống, chậm rãi đi tới. Nam Cung Khiếu Không khẽ vỗ lên người của Lan Ngọc để giải huyệt đạo, đỡ nàng dậy ngồi xuống. Lan Ngọc vẫn còn chưa hết sợ hãi, Hiên Viên Hoằng mỉm cười nhìn nàng.
Người áo tím nằm im trên mặt đất không nhúc nhích.
Hiên Viên Hoằng đột nhiên thở dài, cau mày nói: “Lần này làm lão ăn mày khó giữ rồi…”
Lan Ngọc nghe ông ta nói một câu không đầu không đuôi, ngẩn ra một chút rồi chần chừ hỏi: “Lão tiền bối, sao thế… có chuyện gì ư?”
Hiên Viên Hoằng cười khổ, ngoái đầu nhìn người áo tím che mặt trên mặt đất, rót đầy một chén rượu, đưa lên miệng, lại thở dài một tiếng, uống ừng ực rượu trong chén, khe khẽ lắc đầu thở dài.
Lan Ngọc cau mày, khó hiểu nhìn Hiên Viên Hoằng.
Nam Cung Khiếu Không cũng quay đầu lại nhìn người áo tím, rồi không ngờ cũng rót rượu uống sạch, cúi đầu không nói.
Phương Thất nhìn người áo tím, chầm chậm đi tới bên giường, nhìn Du Mộng Điệp ngủ say hồi lâu, trong ánh mắt vừa hồ thẹn, lại đau dớn, tựa hồ có chút do dự và phiền muộn, nhãn thần nhất thời cực kỳ phức tạp.
Lan Ngọc chẳng hiều gì hết nhìn Hiên Viên Hoằng, rồi nhìn Nam Cung Khiếu Không, lại nhìn Phương Thất. Nàng đột nhiên phát hiện, người trong phòng đều hiểu là chuyện gì, chỉ có mình nàng là không hiểu nguyên cớ.
Hiên Viên Hoằng đột nhiên uống cạn rượu trong chén, rồi thở dài nói: “Giải huyệt đạo của y, rồi cho y đi.”
Nam Cung Khiếu Không nhíu mày, chầm chậm ngẩng đầu lên, cắn chặt môi nhưng vẫn do dự.
Lan Ngọc giật mình: “Cho ai đi? Cho y đi ư?” Nàng đột nhiên hiểu ra, làm cho Nam Cung Khiếu Không và Hiên Viên Hoằng khó xử không ngờ lại chính là người áo tím nằm trên mặt đất, Lan Ngọc nhìn người áo tìm chằm chằm, lấy làm lạ nói: “Nhưng y… y vừa rồi thiếu chút nữa lấy mạng mọi người!”
Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Ừ.”
Lan Ngọc nhíu mày: “Ừ?”
Hiên Viên Hoằng cười khổ nói: “Hiện giờ chúng ta vẫn còn sống cả mà .”
Lan Ngọc nói: “Võ công của y rất cao, thả hổ về rừng, sau này sẽ hậu quả vô cùng.”
Hiên Viên Hoằng gật đầu: “Ta biết.”
Lan Ngọc nói: “Lão tiền bối nếu đã biết mà vẫn muốn thả y đi?”
Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Không thả không được.”
Lan Ngọc lúng túng hỏi: “Vì sao?”
Hiên Viên Hoằng thở dài: “Không phải là một mình ta muốn thả y đi, Khiếu Không cũng có ý này, không tin ngươi hỏi xem.”
Lan Ngọc nhìn Nam Cung Khiếu Không cau mày ủ rũ, hỏi: “Chàng cũng muốn thả y đi ư?”
Nam Cung Khiếu Không trầm mặc hồi lâu, rồi gật đầu.
Lan Ngọc đột nhiên bật cười nói: “Xem ra trong căn phòng này chỉ có một mình thiếp là không hiểu, mọi người muốn thả cho y đi thì cứ tự nhiên, thiếp mặc kệ.” Sự trào phúng trong lời nói của nàng đã hết sức rõ ràng.
Nam Cung Khiếu Không khẽ thờ dài một tiếng, từ tốn nói: “Thế bá nói thả y đi là đúng đấy, chúng ta cũng chỉ đành thả y đi thôi.”
Lan Ngọc lại quay đầu nhìn người áo tím che mặt một cái, đột nhiên hít một hơi khí lạnh, cau mày hỏi: “Chẳng lẽ.. mọi người đã biết y là ai?” Người áo tìm mặc dù che mặt, nếu chẳng phải đã biết y là ai, thì sao có thể dễ dàng thả một kẻ thiếu chút nữa đâm một nhát chết mình như thế.
Hiên Viên Hoằng cười khổ, Nam Cung Khiếu Không cũng cười khổ không nói.
Cười khổ đôi khi chính là thừa nhận.
Lan Ngọc hỏi: “Chẳng lẽ là Sở Anh Bố?”
Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Nếu y là Sở Anh Bố, ta tuyệt đối sẽ không thả cho y đi.”
Lan Ngọc gật gù như hiểu như không.
Hiên Viên Hoằng bình thản nói: “Sở Anh Bố tự có sư phụ quản giáo, nếu y là Sở Anh Bố, chúng ta chỉ cần giao cho Bắc Hải Thần Quân là được rồi.”
Lan Ngọc đột nhiên hiểu ra vấn đề: “Chẳng lẽ là Đạm Thai Thiên Khánh?”
Hiên Viên Hoằng gật đầu, Nam Cung Khiếu Không cúi đầu không nói, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Lan Ngọc khẽ thở phào, giờ cuối cùng nàng cũng hiểu ra vì sao Hiên Viên Hoằng và Nam Cung Khiếu Không lại khó xử như vậy rồi.
Hiên Viên Hoằng chậm rãi uống rượu, thong thả nói: “Bọn chúng để Đạm Thai Thiên Khánh tới hành thích, vốn là một cách tốt không chút kẽ hở.”
Nam Cung Khiếu Không gật đầu: “Bọn chúng nắm lấy thời cơ cổ độc phát tác, chúng ta lại không có chút sức hoàn thủ nào, Đạm Thai Thiên Khánh võ công cao cường, vốn đúng là có thể một kiếm hai mạng.”
Lan Ngọc hiểu ra, nếu như Hiên Viên Hoằng bị Đạm Thai Thiên Khánh đâm chết, thì không cần y động thủ thêm, Nam Cung Khiếu Không bị cổ độc phát tác, cơn đau như cắn gan xé phổi đó nhất định sẽ làm Nam Cung Khiếu Không tự tuyệt thân vong.
Hiên Viên Hoằng mỉm cười: “Cho dù y không thành công, chúng ta cũng chẳng làm gì được y, cuối cùng vẫn phải thả y đi.”
Lan Ngọc từ từ gật đầu, nàng biết Hiên Viên cả đời hiệp nghĩa, năm xưa giao du với Đạm Thai Quan Tùng - phụ thân của Đạm Thai Thiên Khánh, hai người quan hệ rất tốt, ông ta không thể nhẫn tâm dồn cốt nhục đời sau của cố nhân vào chỗ chết. Nam Cung Khiếu Không cũng như vậy, Tĩnh Nam trang và Thái Nhạc Sơn Trang vốn nhiều đời qua lại, trên giang hồ chú trọng một chữ ‘nghĩa’, cho dù Đạm Thai Thiên Khánh đã trở mặt với hắn, hắn cũng không thể để giao tình nhiều đời chấm dứt trong tay mình.
Hiên Viên Hoằng nhìn Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Nếu như phải thả y đi thì đi muộn chẳng bằng đi sớm.”
Nam Cung Khiếu Không gật đầu, khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy nhẹ nhàng giải huyệt đạo cho người áo tím, rồi từ từ trở về trước bàn.
Người áo tím chậm rãi đứng dậy, nhặt kiếm trường kiếm trên mặt đất lên cắm vào trong vỏ, đôi mắt lạnh lùng quét qua người trong phòng một lượt, cười lạnh một tiếng rồi xoay người đi ra ngoài. Nam Cung Khiếu Không đột nhiên thở dài, khẽ gọi: “Đợi chút đã.”
Đạm Thai Thiên Khánh đã đi tới cửa liền đứng lại, không quay đầu lại hỏi: “Chuyện gì?”
Nam Cung Khiếu Không nói: “Ta hi vọng ngươi hiểu, sẽ không có lần sau đâu.”
Đạm Thai Thiên Khánh cười lạnh: “Ngươi yên tâm, lần sau bắt được ngươi, ta cũng thả cho ngươi một đường sống.”
Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Cám ơn.”
Khóe miệng Đạm Thai Thiên Khánh thoáng qua một nụ cười lạnh: “Không cần khách khí.”
Nam Cung Khiếu Không thở dài: “Ta hi vọng ngươi có thể hiểu ra, Sở Bố Anh là kẻ lòng dạ ác độc, dụng tâm rất sâu, ngươi đi theo y, nhất định sẽ không có kết cục tốt đâu.”
Đạm Thai Thiên Khánh nói: “Ổ? Vậy ta phải làm như thế nào?”
Nam Cung Khiếu Không cười khổ nhìn Hiên Viên Hoằng, bất kể là ai cũng có thể nghe ra được, trong câu nói này của y đầy ý mỉa mai chế giễu.
Hiên Viên Hoằng than: “Nếu ngươi chịu nghe lời khuyên của lão ăn mày, sớm ngày trở về Thái Nhạc sơn trang, tu tâm dưỡng tĩnh, tự tìm niềm vui, làm cho tốt chức trang chủ của ngươi, không mưu đồ đại sự gì đó nữa, nếu không cơ nghiệp hơn hai trăm năm của Thái Nhạc sơn trang, sẽ hủy trong tay ngươi đó.
Đạm Thái Thiên Khánh đứng trong bóng đêm u tối bên ngoài hồi lâu nói: “Đã nói xong chưa?”
Hiên Viên Hoằng cười: “Ngươi cũng biết giao tình giữa lão ăn mày và cha ngươi, ngươi không gọi thế bá cũng được, nhưng ngàn vạn lần nghe một tiếng khó nghe của lão ăn mày, kịp thời quay đầu, nói không chừng sau này lão ăn mày tới Thái Sơn, còn có thể kiếm được chén rượu để uống.”
Lan Ngọc nhìn mái tóc bạc phơ của Hiên Viên Hoằng, trong lòng không khỏi than thầm, nàng không biết vị lão nhân được võ lâm tôn xưng là ‘Hiệp Nghĩa Cái Vương’ này khi nào hết lòng hết dạ, thậm chí có chút hạ mình nói chuyện với người khác như thế không?
Đạm Thai Thiên Khanh khẽ thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn ánh trăng bên trời, thong thả nói: “Thế bá, chuyện của vãn bối mong thế bá không cần nhọc lòng nữa, đại trượng phu đứng ở trên đời, tự nhiên phải hoàn thành một phen sự nghiệp to lớn. Về phần cái bang xin người yên tâm, vãn bối sau này nếu gặp phải đệ tử cái bang, tuyệt đối sẽ không làm khó bọn họ. Cáo từ!” Nói xong rảo bước đi ra ngoài, phi thân lướt qua tường cao bỏ đi. Ánh trăng nghiêng nghiêng, trong vườn tĩnh mịch, chỉ lưu lại vô số mũi tên gãy đầy mặt đất.
Trong phòng yên tĩnh.
Hiên Viên Hoằng và Nam Cung Khiếu Không lặng lẽ uống rượu, bỗng nhiên không ai nói gì cả.
Lan Ngọc nhíu mày nói: “Phương huynh đệ, vết thương của ngươi…”
Phương Thất cười: “Đã không đáng lo nữa.”
Lan Ngọc chau mày, mặt đầy lo lắng: “Tên Xà Thiên Tàn sao còn chưa tới? Liệu có thể xảy ra chuyện gì không? Hay là vãn bối đi xem sao?”
Hiên Viên Hoằng bình thản nói: “Ngươi đi đâu để xem?”
Lan Ngọc ngẩn ra.
Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Ngươi yên tâm, cổ độc của hắn sớm đã được giải rồi.”
Lan Ngọc giật mình nhìn Hiên Viên Hoằng, mắt trợn trân trân nói: “Lão tiền bối, người… người nói cái gì?”
Nam Cung Khiếu Không nói: “Thế bá bảo cổ độc ta trúng sớm đã được giải rồi.”
Lan Ngọc kinh ngạc nhìn Nam Cung Khiếu Không hồi lâu, đột nhiên dịu giọng nói: “Thiếp biết mọi người đang an ủi thiếp, sợ thiếp lo lắng, nhưng đây chẳng phải là chuyện đùa. Chàng biết thiếp rất lo chàng…”
Nam Cung Khiếu Không lắc đầu nói: “Ta không nói đùa đâu, Xà Thiên Tàn lúc tối tới, đã đem giải dược cho ta rồi.”
Lan Ngọc ngạc nhiên mừng rỡ: “Thật sao?”
Nam Cung Khiếu Không gật đầu.
Lan Ngọc cau mày nói: “Thiếp vẫn có chút không tin, lúc đó khi chàng bị cổ độc phát tác, tuyệt không giống giả vờ!”
Nam Cung Khiếu Không mỉm cười nói: “Nhưng lại đúng là giả vờ đó, nếu chẳng phải là thế, sao có thể dụ cho Đạm Thai Thiên Khánh và Xuyên Vân Thần Tiễn Bạch Thắng Thiên ra được.”
Lan Ngọc hết nhìn Nam Cung Khiếu Không lại nhìn Phương Thất, cắn môi nói: “Ồ… thì ra mọi người đều lừa thiếp… giấu một mình thiếp? Thương thế của Phương huynh đệ cũng sớm khỏi rồi có phải không?”
Phương Thất chỉ cười khẽ không đáp.
Nam Cung Khiếu Không cười khổ: “Đúng là không phải với nàng, để cho màn kịch này chân thật một chút, chỉ đánh lừa nàng thôi, Thanh Thanh cũng không biết, có phải thế không?”
Liểu Thanh Thanh mỉm cười gật đầu.
Lan Ngọc sắc mặt thay đổi, đột nhiên nhoẻn miệng cười, êm ái nói: “Chỉ cần mọi người ổn cả là được, giờ thiếp yên tâm rồi.”
Nam Cung Khiếu Không nói: “Cám ơn nàng!”
Lan Ngọc đột nhiên gò má ửng hồng, hờn dỗi nói: “Đáng ghét, lão tiền bối và Thanh Thanh đều ở đây đó.”
Hiên Viên Hoằng đột nhiên cười khà khà: “Lão ăn mày này tai gần đây ngày càng điếc rồi, thường chẳng nghe thấy người khác nói gì, các ngươi nói xem có lạ không?”
Lan Ngọc má càng đỏ, đầu cúi càng thấp, Nam Cung Khiếu Không cũng cúi đầu xuống.
Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Tiểu huynh đệ, phía bên ngươi thế nào rồi?”
Phương Thất mỉm cười nói: “Bẩm cửu công, chết một tên, sống một tên, trên tường còn đóng một tên.”
Hiên Viên Hoằng nhíu mày, cười nói: “Ồ, đi xem xem thế nào.”
Ánh trăng xuyên qua lỗ hổng rót một luồng sáng nhàn nhạt lên trên tường, khi Phương Thất đi vào trong phòng, lập tức cảm giác được tình huống tựa hồ có chút không ổn.
Hắc y nhân lao đi như bay ở đằng trước, đại hán phanh áo ngực ở đằng sau, tay cầm hồ lô rượu rảo buớc đuổi sát, tốc độ lại không phân cao thấp với hắc y nhân, trên đường cứ cười ha hả không ngừng.
Hắc y nhân trong bóng tối chạy như cú đêm, chỉ nghe tiếng cười của đại hán đằng sau không ngớt bên tai, trong ngực đột nhiên lại một trận khí huyết cuộn trào, dần cảm thấy thể lực không chống đỡ được nữa, nhưng lại không thể dừng được, chỉ đành cắn chặt răng lướt về phía trước.
Ánh trăng xuyên qua tán cây, chiếu lên một khoảng đất trống không lớn không nhỏ ở trong rừng, một người mặc trường sam màu thẫm tay chắp sau lưng đứng nghiêm, lưng thẳng tắp, ánh mắt lẳng lặng nhìn lên bầu trời, phẳng phất như một thi nhân đang tập trung ngẫm nghĩ những câu từ tuyệt diệu. Tiếng cười lớn của đại hán đã truyền tới, nhưng y tựa hồ vẫn chìm đắm bên trong, như không hề nghe thấy vậy.
Hắc y nhân vội vàng chạy tới, nhìn thấy người trong rừng, đột nhiên từ trên cành cây nhảy xuống, còn chưa tới được phía trước, trong miệng đã phun ra một ngụm máu tươi, loạng choạng đi tới được vài bước, còn chưa kịp nói ra một lời, đã ngã nhào trước mặt người trong rừng.
Người trong rừng giống như lúc này mới phát hiện ra hắc ý nhân ngã dưới chân, không khỏi cau mày, bỗng nhiên phất tay, trên hai thân cây đằng sau liền có hai người nhảy xuống, không nói một lời đỡ hắc y nhân lên, chớp mắt đã biến mất trong rừng.
Đại hán sải bước chân, đi như bay thoáng một cái đã tới phía trước, nhìn thấy hai người mang hắc y nhân đi, quát lớn một tiếng: “Để lại cho ta!” Rồi thình lình thân hình vọt lên, muốn vượt qua đỉnh đầu thanh sam nhân nhào vào ba người kia.
Thanh sam nhân lặng lẽ đứng trên mặt đất đột nhiên nhẹ nhàng vọt lên, đại hán vừa vượt qua đỉnh đầu của thanh sam nhân, thì đột nhiên thanh sam nhân đã tới đối diện y, vỗ một chưởng vào ngực đại hán, đại hán không hề né tránh, chưởng của thanh sam nhân đánh trúng ngay ngực đại hán. Đại hán bị hất mạnh lùi về sau, thanh sam nhân trên không trung lộn về phía sau bảy xích, rơi xuống đất chỗ vừa rồi.
Đại hán bống nhiên bị đánh văng về đằng sau, trong lòng thầm giật mình, y không ngờ gặp phải người có chưởng lực hùng hậu như thế ở nơi này, mặc dù y không hề thụ thương, nhưng cao thủ thiên hạ có thể một chưởng đánh bật y lại tuyệt không thể vượt qua năm người, y bất giác nhìn kỹ thanh sam nhân ở trước mặt.
Thanh sam nhân rơi xuống đất, trên mặt không hề lộ chút dấu vết gì, nhưng trong lòng lại thầm kinh ngạc không thôi, y mặc dù đánh một chương đẩy lui đại hán phanh ngực kia, nhưng cả cánh tay của bản thân cũng bị đánh hán làm cho tê dại, nếu đổi lại là người bình thường, sớm đã bị một chưởng này đánh cho phun máu mà chết, nhưng đại hán lại như chẳng hề hấn gì. Thanh y nhân nhíu mày lại, dưới ánh trăng nhìn kỹ đại hán mở phanh ngực tay cầm hồ lô này.
Đại hán cười ha hả: “Hay! Chưởng lực hay lắm! Thử một quyền này của Triệu Mỗ xem!” Lời còn chưa dứt, người đã vọt lên không trung, nắm đấm như cái bát đã đánh tới thanh y nhân.
Một quyền này từ trên đánh xuống, vốn chiếm hết thượng phong, đại hán thế quyền uy mãnh, quyền phong mãnh liệt, nắm đấm chưa tới quyền phong cuốn lên đã thổi bay đuôi tóc thanh sam nhân, thanh sam nhân đã có thể nhìn ra, một quyền này của đại hán, có thể đánh cho đá cứng tan thành bụi!
Thanh sam nhân mắt thấy nắm đấm của đại hán đã tới trước mặt, bất thình lình lách mình, người đã tới bên cạnh đại hán, biến chưởng thành kiếm, nhanh như chớp đâm vào bụng đại hán. Đại hán thế tới rất nhanh, thấy thanh sam nhân ở phía trước đột nhiên biến mất, ở trên không biến đổi thế quyền, chuyển đấm thành đao, nắm đấm nện vào gáy thanh sam nhân.
Chưởng kiếm của thanh sớm nhân đã như tia chớp đâm trúng bụng đại hán, song y bổng nhiên ngẩn ra, một chưởng này không ngờ như đâm phải sắt, bốn ngón tay thiếu chút nữa bị gãy, chợt nghe quyền phong của đại hán ập tới, thanh sam nhân vội vàng cúi mình, lướt về phía trước một trượng như bóng ma.
Đại hán hai quyền liên tiếp đánh vào khoảng không, thân hình rơi xuống đất, chầm chậm quau đầu lại, nhìn chằm chằm thanh sam nhân một cách kỳ quái.
Thanh sam nhân cũng lạnh lùng nhìn thẳng vào đại hán, bốn ngón tay đau đớn không thôi, song trên mặt lại không có chút biểu tình nào. Y nhìn đại hán mở phanh áo ngực tay cầm cái hồ lô rượu lớn, thân hình cao lớn uy mãnh, mặt đầy vẻ dũng mãnh, trong lòng thanh sam nhân chợt động, y đột nhiên nhớ tới một người. Trên giang hồ có hai người lấy công phu khổ luyện tung hoành võ lâm, Kim Chung Tráo và Thiết Bố Sam của hai người này đã đạt tới lô hỏa thuần thanh, một người là La Hán, một người là ‘Thiết Giáp Kim Cương’ Triệu Mãnh.
La Hán xuất thân môn hạ Thiếu Lâm, còn Triệu Mãnh lại từ gia truyền, công phu Kim Chung Tráo và Thiết Bố Sam phải luyện cùng với Đồng Tử Thân. Người trên giang hồ luyện loại công phu này vốn cực ít, nhưng hai người này lại đem loại công phu được người trong giang hồ gọi là ‘công phu ngu xuẩn’ luyện tới mức cực đỉnh. La Hán hành tẩu giang hồ, hoành hành bá đạo, không ngờ lại gặp phải Triệu Mãnh, hai người không phục nhau liền quyết đấu. Vì thế chạy ra ngoài thành đại chiến ba ngày ba đêm nhưng vẫn không phân cao thấp, không khỏi sinh lòng kính phục lẫn nhau, liền kết giao huynh đệ sống chết, luận niên kỷ La Hán nhỏ hơn Triệu Mãnh hai tuổi, nên tôn Triệu Mãnh là huynh, La Hán là đệ.
Thanh y nhân thầm hít một hơi khí lạnh, y không ngờ tới, sao Triệu Mãnh lại xuất hiện ở nơi này? Nắm đấm của y tuy rất nhanh, nhưng đối phó với loại công phu như Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam nếu như không tìm được tráo môn của kẻ đó, đúng là rất khó đối phó..
Đại hán cũng kỳ quái nhìn thanh y nhân, một thân y sam vải thẫm sạch sẽ chỉnh chu, nhưng lại có mấy miếng vá, y không khỏi nhíu mày, giọng như chuông đồng: “Ngươi là ai? Chẳng lẽ là người của cái bang?”
Thanh y nhân gật đầu nói: “Ngươi chính là Thiết Giáp Kim Cương?”
Đại hán cười ha hả, làm cho lá cây trong rừng bị chấn động xào xạc, nói: “Không ngờ nơi này còn có người nhận ra Triệu mỗ! Ngươi là ai? Báo tên ra đi!”
Thanh y nhân bình thản đáp: “Tại hạ Bắc Hải Vũ.”
Triệu Mãnh đột nhiên không cười nữa, ngẩn ra nhìn thanh y nhân hỏi: “Ngươi thực sự là Bắc Hải Vũ?”
Bắc Hải Vũ nói: “Ngươi đã gặp Bắc Hải Vũ rồi sao?”
Triệu Mãnh lại cười: “Gặp được mấy tên rồi, cách đây không lâu ở Khai Phong ta còn gặp được một kẻ tự xưng là Bắc Hải Vũ, đã bị ta đấm một phát vỡ mũi rồi.
Bắc Hải Vũ đột nhiên cũng cười nói: “Vừa rồi ngươi đã đánh ta hai quyền.”
Triệu Mãnh gật đầu, nhìn kỹ lại một lượt hỏi: “Chẳng lẽ ngươi là hàng thật?”
Bắc Hải Vũ đáp: “Không thể giả được.”
Triệu Mãnh đáp: “Được! Nếu ngươi đã là Bắc Hải Vũ, thì Hiệp Nghĩa Cái Vương của cái bang là tiền bối ta tôn kính, ta không làm khó ngươi, đem tên hắc y vừa rồi giao ra! Ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta!”.
Bắc Hải Vũ cười hỏi: “Vì sao ngươi muốn người đó?”
Triệu Mãnh trừng mắt: “Không liên quan tới ngươi!”
Bắc Hải Vũ mỉm cười nói: “Nếu ta đã ở đây thì là chuyện liên quan tới ta rồi.”
Triệu Mãnh giận quát: “Chẳng lẽ ngươi muốn làm khó ta?”
Bắc Hải Vũ thản nhiên: “Không phải ta làm khó ngươi, mà là ngươi làm khó ta.”
Triệu Mãnh nhíu mày: “Chẳng lẽ tên hắc y nhân kia là thủ hạ của ngươi?”
Bắc Hải Vũ trầm ngâm chốc lát rồi gật đầu đáp: “Đúng thế.”
Triệu Mãnh cười lạnh: “Thì ra cái bang cũng làm cái chuyện trộm gà bắt chó này! Xem ra sau thời Hiệp Nghĩa Cái Vương Hiên Viên Hoằng, Cái Bang là đồ con chồn, ổ sau kém hơn ổ trước rồi!”
Bắc Hải Vũ nói: “Làm sao ngươi biết được là chuyện trộm gà bắt chó?”
Triệu Mãnh nói: “Không phải trộm gà bắt chó thì lén lút nằm trên cây làm gì?”
Bắc Hải Vũ thản nhiên: “Nơi này hình như gà chẳng có, chó cũng không mà.”
Triệu Mãnh quát lớn: “Dù sao cũng không phải hạng tử tế gì! Ngươi giao gã ra đây!”
Bắc Hải Vũ mỉm cười: “Ta chỉ lấy làm lạ vì sao ngươi muốn tìm hắn?”
Triệu Mãnh cười lạnh: “Chẳng có gì mà lạ hết, bởi vì ta muốn xé xác hắn!”
Bắc Hải Vũ nói: “Vì sao ngươi muốn giết hắn?”
Triệu Mãnh nói: “Không liên quan tới ngươi!”
Bắc Hải Vũ cười nhẹ nói: “Nếu như có người muốn giết người nhà của ngươi, thì ngươi có thể nói là không liên quan tới ngươi không?”
“………”
Bắc Hải Vũ hỏi: “Ngươi vừa mới tới đây?”
“….”
Bắc Hãi Vũ vẫn hỏi: “Ngươi tới đây làm gì?”
Triệu Mãnh cười lạnh nói: “Ta đã nói rồi, không liên quan gì tới ngươi hết, đừng có rầy rà, bằng không chớ trách ta không nể mặt Cái Bang!”
Bắc Hải Vũ nói: “Có phải ngươi tới vì La Hán?”
Triệu Mãnh giật mình, trừng mắt hỏi: “Làm sao ngươi biết?”
Bắc Hải Vũ hờ hững: “Nếu ngươi vì báo thù cho La Hán mà tới, thì ta khuyên ngươi nên sớm quay đầu lại, tránh để bị người ta lợi dụng.”
Triệu Mãnh quát to: “Đánh rắm! Nếu huynh đệ kết bái của ngươi bị người ta giết, ngươi có báo thù cho y không?”
Bắc Hải Vũ nói: “Vậy thì phải xem vì sao y bị giết đã.”
Triệu Mãnh tức giận nói: “Bất kể là y làm gì, huynh đệ kết bái nếu bị người ta giết mà không báo thù, thì thật không bằng chó lợn!”
Bắc Hải Vũ than: “Nói như vậy ngươi nhất định phải báo thù?”
Triệu Mãnh trừng mắt đáp: “Đương nhiên! Điều này còn phải hỏi à!”
Bắc Hải Vũ hỏi: “Ngươi có biết ai giết La Hán không?”
Triệu Mãnh hừ lạnh một tiếng, nói: “Ta đương nhiên là biết rồi, nếu không làm sao ta từ xa xôi nghìn dặm chạy tới nơi này!”
Bắc Hải Vũ thở dài, chậm rãi nói: “Như vậy ngươi không tìm y báo thù, lại truy sát đệ tử Cái Bang ta là làm sao?”
Triệu Mãnh cười lạnh: “Ta nghe nói tên tiểu tử đó thân mang trọng thương, Triệu mỗ xưa nay không giết người không có sức đánh lại, đợi y khỏe lại rồi, ta ắt giết y.”
Bắc Hải Vũ mỉm cười: “Xem ra ngươi vẫn còn là một hán tử, bất quá ta khuyên ngươi nên kịp thời quay đầu trở lại, ngươi vừa mới tới, không biết nước nơi này sâu bao nhiêu, tốt nhất chớ có rơi vào, để bị người ta lợi dụng.”
Triệu Mãnh tức giận quát: “Ta chỉ biết phải báo thù cho huynh đệ, chuyện khác ta mặc kệ!”
Bắc Hải Vũ cười nói: “Đệ tử Cái Bang ta chẳng giết huynh đệ của ngươi, vì sao ngươi muốn giết hắn?”
Triệu Mãnh cau mày, đột nhiên im lặng không nói.
Bắc Hải Vũ nói: “Nếu ngươi muốn giết đệ tử Cái Bang thì phải giết ta trước, nếu ngươi muốn giết Phương Thất, cũng phải giết ta trước!”
Triệu Mãnh nổi giận trợn tròn mắt nói: “Được lắm! Nếu ngươi nhất định muốn đối địch với ta, thì Triệu mỗ cũng không cần để ý nhiều nữa.”
Bắc Hải Vũ bình thản nói: “Vậy thì ngươi tới đi!” Y chầm chậm rút một thanh đoản kiếm từ trong giày ra, kiếm chỉ dài một xích ba tấc, nhưng dưới ánh trăng lóe lên hàn quang âm u, Bắc Hải Vũ nhìn thanh kiếm, chậm rãi nói: “Không biết thanh Ngư Trường Kiếm này có thể phá được Thiết Bố Sam của ngươi không?”
Triệu Mãnh nhíu mày, cười lạnh nói: “Được vậy ngươi thử xem sao!” Lời vừa mới dứt, y nhấc hồ lô rượu lên, uống ừng ực mấy ngụm rượu, rồi thình lình lướt tới, một nắm đấm mang theo kình phong đánh thẳng vào mặt Bắc Hải Vũ. Bắc Hãi Vũ thân hình chưa động đậy, đợi tới tận khi quyền phong của Triệu Mãnh tới mặt mới đột nhiên lách mình, Ngư Trường Kiếm trong tay đâm ra như chớp, hàn quang lóe lên, cắm thẳng vào bụng Triệu Mãnh.
Ngư Trường kiếm là danh kiếm thiên hạ, tóc thổi qua là đứt, chém sắt như bùn, Bắc Hải Vũ nghĩ rằng, kiếm này đâm ra, Triệu Mãnh ắt bị đâm thủng bụng, chỉ cần phá được Kim Chung Tráo của y, thì giết y sẽ không còn khó khăn nữa.
Bắc Hải Vũ thân hình như như tia chớp, Ngư Trường kiếm trong tay lại càng nhanh hơn cả chớp, trong chớp mắt đã đâm trúng bụng Triệu Mãnh, cổ tay Bắc Hải Vũ rung lên, không ngờ lại không xuyên vào được chút nào. Ngư Trường kiếm thiếu chút nữa rời khỏi tay, bên tai quyền phong của Triệu Mãnh lại đánh tới như chớp, chỉ trong chớp mắt, thân hình của Bắc Hải Vũ xoay đi, tránh khỏi thiết quyền của Triệu Mãnh, người đã tới phía sau Triệu Mãnh, kiếm đâm vào huyệt mệnh môn của Triệu Mãnh. Trên không trung Triệu Mãnh thình lình dùng chiêu Diêu Tử Phiên Thân, người đã đầu dưới thân trên đối diện với Bắc Hải Vũ. Bắc Hải Vũ đâm hụt, Triệu Mãnh ở trên không trung đột nhiên hả miệng ra, một ngụm rượu như thác nước phun vào mặt Bắc Hải Vũ, thế như sóng cả vỗ bờ, mãnh mẽ bá đạo. Bắc Hải Vũ không kịp phòng bị, mắt thấy rượu phun ra đã tới trước mắt. Trong lúc cấp bách cũng không để ý nhiều, vội dùng công phu Thiết Bản Kiều, thân hình uốn cong chín mươi độ ngả ra đằng sau, ngụm rượu thế như nước siết, vừa vặn phun qua người y, đánh lên cây Hồ Dương cách đó không xa. Cây Hồ Dương cao to bị đánh cho rung lên từng trận, vô số lá cây ào ào rơi xuống..
Triệu Mãnh sau khi phun ra một ngụm rượu, mắt thấy thân hình Bắc Hải Vũ ngả ra đằng sau không ngờ lại tránh được rượu y phun ra. Triệu Mãnh giận lắm, càng không ngừng tay, nắm đấm lại như ánh chớp đấm vào bụng Bắc Hải Vũ.
Một quyền này uy mãnh bá đạo, quyền phong dữ đội, tốc độ càng như ánh chớp, thân hình Bắc Hải Vũ vừa mới ngửa ra sau, thấy sắp không thể tránh khỏi một quyền này nữa, đột nhiên gót chân đạp đất, người lùi ra đằng sau bảy xích, vừa vặn tránh được một đòn trí mạng. Triệu Mãnh ngẩn ra, cơn giận bốc lên trên đầu, trừng mắt một cái, một ngụm rượu lại phun ra, bao chùm lấy cả người Bắc Hải Vũ, không đợi cho Bắc Hải Vũ hoàn toàn đứng trở dậy, Triệu Mãnh đã nhảy lên, quyền đi sau rượu, nắm đấm như cái bát đánh vào ngực Bắc Hải Vũ.
Bắc Hải Vũ ngã người lủi ra, còn chưa đứng được lên, chợt thấy một ngụm rượu lại phun tới, trong lúc cấp bách vội vàng lại ngả về đằng sau, Triệu Mãnh đã nhảy lên không như ánh chớp, quyền đi theo người. Nằm đấm uy mãnh dữ đội đánh vào ngực Bắc Hải Vũ đang nằm trên mặt đất. Nếu một quyền này đánh trúng, ngực của Bắc Hải Vũ bị đấm thủng một lỗ máu là không thể nghi ngờ được nữa rồi.