watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

HOA TƯỜNG LÂN ĐĂNG PHONG HÒA GIẢI

NGHE HUNG TIN LÃO QUÁI HỒI SƠN

Lại nói, hai đại nhân vật của Thông Thiên Giáo và Cửu Trùng Giáo không ngừng tranh chấp với nhau. Cuộc đọ chưởng lần trước của hai người bọn họ khiến cho một góc Đại Hùng Bảo Điện bị đổ sập, quần hào mấy chục người bị thương. Còn lần này, tình hình còn có vẻ căng thẳng hơn lần trước. Quần hào Vệ Đạo Minh ai nấy đều lo lắng bất an.

Đột nhiên, từ phía chân núi chợt vọng lên một giọng nói rất hòa nhã êm tai :

- Nhị vị tiên sinh không nên tranh chấp nữa. Tại hạ có ý này, nhị vị xem xét thử có thể dùng được không nhé ?

Mọi người đồng quay lại nhìn xuống phía dưới chân núi, thì trông thấy một nho sinh dung mạo tuấn tú đang chậm rãi thả bước đi lên. Người này mi thanh mắt sáng, mặt trắng môi hồng, vận bộ nho phục màu lục bằng gấm thượng hạng, thân hình vạm vỡ, diện mạo xinh đẹp. Y bước rất khoan thai từ tốn, trông như một văn nhân nhã sĩ đang thả bước nhàn du. Quần hùng trên núi trong lòng rất đỗi nôn nóng, chẳng biết y đi kiểu ấy thì bao giờ mới lên đến nơi.

Trong đám quần hùng bỗng có người cười lớn :

- Hoa lão đệ. Ngươi đang làm trò gì thế ?

Nhân vật đang thả bước lên núi chính là Lân Hoa công tử Hoa Tường Lân, một nhân vật rất nổi tiếng trong giới võ lâm. Lúc này, có rất nhiều người đã nhận ra y. Y nghe tiếng gọi thì chỉ ngước mắt nhìn lên, trong khi đôi chân thì vẫn nhẹ nhàng thả bước một cách ung dung.

Tính phong lưu hiếu sắc của Hoa Tường Lân cả võ lâm đều biết. Nay thấy y làm ra vẻ văn nhã thanh lịch khiến quần hùng không khỏi bưng miệng cười thầm. Có người vừa cười vừa lên tiếng hỏi :

- Hoa lão đệ. Ngươi chấm được vị cô nương nào ở đây thế ?

Lần này thì Hoa Tường Lân lại tươi cười lên tiếng :

- Chính là vị cô nương đang đứng bên cạnh Hà bang chủ ấy mà.

Bất giác, mọi người đều đưa mắt nhìn về phía Hà Vĩnh Tuấn, bang chủ Cái Bang. Quả thật, đứng bên cạnh lão là một thiếu nữ tuổi độ mười sáu, vận lam y, dung diện xinh như hoa. Nàng chính là nghĩa nữ của Hà Vĩnh Tuấn, được lão rất thương yêu, xem như bảo bối. Trong bọn quần hùng có người cười nói :

- Lão đệ coi chừng đó. Mối này không dễ trêu vào đâu.

Hoa Tường Lân cất tiếng cười lớn. Thân hình y khẽ chớp động, chỉ trong giây lát là đã xuất hiện ngay trước mặt lam y thiếu nữ rồi. Trừ một số nhân vật có võ công cao thâm, nhãn lực tinh tường, kỳ dư không ai nhìn thấy y di chuyển như thế nào. Khoảng cách song phương hơn năm mươi trượng mà y chỉ lướt đi trong khoảnh khắc. Thân pháp kỳ diệu đó khiến quần hùng trố mắt nhìn. Trước nay mọi người chỉ nghe nói đến thành tích hái hoa bẻ liễu của Lân Hoa công tử. Không ngờ khinh công của y lại lợi hại đến như vậy. Hèn gì các thiếu nữ mà y vừa mắt đều khó thoát khỏi tay y.

Đến trước lam y thiếu nữ, Hoa Tường Lân tươi cười nói :

- Hà cô nương. Đã lâu rồi không gặp. Xem ra cô nương càng lúc càng trở nên xinh đẹp. Ha ha. Tại hạ thật vô cùng ái mộ.

Lam y thiếu nữ, tức Hà Vân Bình, nghĩa nữ của Hà Vĩnh Tuấn. Nàng trừng mắt nhìn Hoa Tường Lân, tức giận nói :

- Ngươi … Ngươi là một tên quỷ hiếu sắc, một tên đại ma đầu. Ngươi mau tránh xa ta ra. Nếu không thì ta sẽ không tha cho ngươi đâu.

Hoa Tường Lân cười nói :

- Tại hạ quả đúng là kẻ hiếu sắc. Nhưng tại hạ đã làm gì đến nỗi mà cô nương lại gọi tại hạ là đại ma đầu ?

Hà Vân Bình nói :

- Trong vạn ác chứ dâm đứng đầu. Ngươi lại là một tên đại dâm tặc, không gọi ngươi là đại ma đầu thì gọi là gì ?

Hoa Tường Lân vẫn tươi cười nói :

- Cũng phải. Tại hạ đành chịu nhận là đại ma đầu vậy. Và bây giờ tại hạ đang muốn vành cạnh cô nương đây.

Hà Vân Bình tức giận trợn mắt quát :

- Nơi đây hiện có mặt đông đảo quần hùng hào kiệt khắp võ lâm, ngươi đừng hòng giở trò sàm sỡ.

Hoa Tường Lân cười nói :

- Tại hạ đã làm gì đâu mà cô nương gọi là sàm sỡ ? Thật oan cho tại hạ quá đi thôi !

Hà Vân Bình quát lớn :

- Ngươi mà không câm miệng lại là ta sẽ chém chết ngươi ngay !

Vừa nói nàng vừa đưa tay đặt lên trên đốc kiếm, sắc mặt hầm hầm giận dữ. Hoa Tường Lân vẫn tươi cười nói :

- Được chết dưới kiếm mỹ nhân, làm ma cũng phong lưu.

Hà Vân Bình lửa giận bừng bừng, những muốn rút kiếm ra chém Hoa Tường Lân một nhát, chặt y làm hai đoạn mới hả giận được. Hà Vĩnh Tuấn đang đứng bên cạnh ái nữ cũng muốn can thiệp. Nhưng nghĩ lại thì thấy không tiện. Hoa Tường Lân chưa có hành động gì quá đáng. Với thân phận của lão hiện tại, không thể chỉ vì mấy lời nói không vừa lòng mà ra mặt động thủ được.

Lúc này, thương nhân trung niên, phó viện chủ Phẩm Hương Viện, đang đứng trên bình đài đã vội vàng nhảy xuống đất, bước thẳng đến chỗ Hoa Tường Lân, chắp tay vái dài, kính cẩn nói :

- Hạ chức là Phó viện chủ Phẩm Hương Viện, xin tham kiến Tứ Tổng quản.

Vừa nghe y nói, quần hùng thảy đều rúng động, trợn tròn mắt kinh ngạc. Bọn họ không thể nào ngờ được rằng Hoa Tường Lân lại là một vị Tổng quản của Thái Chính Cung. Riêng Hà Vĩnh Tuấn chợt thất sắc, trong lòng phập phồng lo lắng không yên, thầm lo cho ái nữ.

Hoa Tường Lân nhìn Hà Vân Bình mỉm cười nói :

- Hà cô nương. Công trước tư sau. Chuyện giữa chúng ta lát nữa sẽ nói tiếp. Chỉ mong rằng cô nương sẽ không làm mặt lạnh với tại hạ.

Đoạn y quay lại nhìn thương nhân trung niên, khẽ gật đầu nói :

- Được rồi. Huynh đệ hãy cứ tiếp tục lo việc làm ăn.

Thương nhân trung niên cung kính vâng dạ. Toàn trường yên lặng trong khoảnh khắc. Hoa Tường Lân chợt đưa mắt nhìn lên mái ngói tòa viện phía tả, rồi lại quay nhìn tòa viện mé hữu, sau cùng mới nói :

- Được nhị vị chiếu cố, bản cung rất lấy làm vinh hạnh. Phẩm Hương Viện có hai món hàng mà nhị vị đều muốn mua. Hay là chúng ta định một cách công bình, mỗi vị mua một món. Chẳng hay ý nhị vị thế nào ?

Các bên yên lặng giây lát, rồi giọng nói của nhân vật Cửu Trùng Giáo trên mái viện phía hữu cất lên trước tiên :

- Cũng được. Lão quỷ Thông Thiên Giáo. Ý ngươi thế nào ?

Lại yên lặng giây lát, rồi đến phiên nhân vật Thông Thiên Giáo trên mái ngói tòa viện phía tả :

- Thôi cũng được. Bản tòa sẽ mua hết số hàng hóa đó.

Giọng người Cửu Trùng Giáo :

- Được rồi. Ta sẽ nhường phần đó cho ngươi. Ngươi cảm ơn ta thế nào đây ?

Giọng người Thông Thiên Giáo :

- Lát nữa bản tòa sẽ tặng cho ngươi mấy chưởng xem như cảm tạ.

Người Cửu Trùng Giáo cười ha hả :

- Được. Được. Cám ơn ngươi trước. Ta sẵn sàng bồi tiếp.

Hoa Tường Lân nhìn thương nhân trung niên lúc đó đang chắp tay nghiêm cẩn đứng một bên, nói :

- Huynh đệ hãy mau tính toán giá trị lô hàng để rồi còn giao dịch với khách.

Thương nhân trung niên chắp tay vâng dạ, rồi ngón tay khẽ gẩy bàn tính, dáng cách rất thành thạo, miệng lẩm nhẩm :

- Bảy mươi tám thanh trường kiếm : ba nghìn chín trăm lượng. Một trăm bộ trang phục giáo chúng : hai nghìn lượng. Mười bộ trưởng toán : năm trăm lượng. Năm bộ phó đầu lĩnh : năm trăm lượng. Năm bộ đầu lĩnh : một nghìn lượng. Năm bộ Hộ pháp : hai nghìn năm trăm lượng. Ba bộ phó đường chủ : ba nghìn lượng. Một bộ đường chủ : năm nghìn lượng. Tổng số là một vạn tám nghìn bốn trăm lượng.

Đoạn y chắp tay cao giọng nói :

- Bẩm Tổng quản, tổng số là một vạn tám nghìn bốn trăm lượng.

Hoa Tường Lân gật đầu nói :

- Vì là cuộc giao dịch lớn, để tạo cơ sở làm ăn lâu dài, chúng ta cũng nên bớt chút ít, chỉ lấy một vạn tám nghìn lượng thôi. Thu trước ba phần mười. Đến khi giao hàng sẽ thu phần còn lại.

Thương nhân trung niên cung kính vâng dạ. Hoa Tường Lân lại hướng về tòa viện phía hữu, nói :

- Về cuộc giao dịch giữa chúng ta, tại hạ đề nghị giá một vạn lượng với thời hạn ba tháng. Sau ba tháng kể từ ngày giao dịch, bản cung sẽ lại mang ra bán.

Giọng người Cửu Trùng Giáo :

- Ta có thể trả giá cao hơn.

Hoa Tường Lân lắc đầu :

- Chúng ta chỉ ước định thời hạn ba tháng mà thôi. Biết đâu sau ba tháng nữa sẽ có một bang phái khác muốn mua tin tức này với giá thật cao, bởi vì bọn họ có thế lực và tài lực rất hùng hậu. Tiên sinh có muốn mua tin tức về bang phái mới này hay không ? Chỉ một vạn lượng nữa thôi. Tại hạ còn sẽ cho biết sơ qua về lai lịch của những người cầm đầu, xem như khuyến mãi.

Từ trên mái ngói, một xấp ngân phiếu bay vút ra. Hoa Tường Lân nhẹ nhàng giơ tay đón lấy, giao lại cho thương nhân trung niên thu cất, đoạn nói :

- Tin tức này vô cùng quan trọng và rất có giá trị. Tại hạ thấy nên nói riêng với tiên sinh thì hay hơn.

Hoa Tường Lân vừa nói dứt, một bóng người từ trên mái viện lao xuống, gió thổi phất phơ tà áo, màu sắc lung linh. Bóng đó phóng xuống trước mặt Hoa Tường Lân, hiện ra là một nhân vật cao lớn vận áo choàng đen, mặt phủ dải lụa đen chỉ lộ ra đôi mắt long lanh sáng rực. Và bên dưới dải lụa đó, ba chòm râu bạc phếu như tơ. Nhìn qua người đó ước độ ít nhất cũng phải ngoài sáu mươi tuổi.

Hắc y lão giả bước đến sát bên Hoa Tường Lân, làm như đang chuẩn bị lắng nghe. Bất ngờ lão vung tay chộp lấy cổ tay Hoa Tường Lân, nắm chặt mạch môn, còn tay kia cũng nhanh nhẹn điểm vào mấy đại huyệt trên người y. Lão xuất thủ rất nhanh nhẹn khiến ai nấy đều bất ngờ.

Hoa Tường Lân vẫn đứng yên, hai tay buông xuôi, không hề có hành động gì hay tỏ ra là có ý kháng cự, và trên mặt vẫn không mất vẻ tươi cười.

Lão già hành động một cách đột ngột, mà Hoa Tường Lân lại không hề có ý chống cự nên lão ta đã đắc thủ một cách quá dễ dàng, đã hoàn toàn khống chế được y. Tuy y vẫn còn có thể cử động được, nhưng kinh mạch đã bị lão già khống chế, không thể vận khí được nữa.

Toàn trường đều ồ lên kinh hãi trước diễn biến bất thường này.

Không ai ngờ rằng lão già kia lại động thủ tấn công một vị Tổng quản của Thái Chính Cung, bất chấp những hậu quả có thể xảy ra. Và ai nấy cũng đều rất ngạc nhiên khi thấy Hoa Tường Lân đường đường là một vị Tổng quản của Thái Chính Cung mà lại có thể để cho đối phương khống chế một cách quá dễ dàng như vậy.

Những người tại trường mỗi phe lại theo đuổi một ý nghĩ riêng. Phe Vệ Đạo Minh thầm hy vọng vì sự kiện này mà Thái Chính Cung sẽ ra mặt tương trợ họ. Bên phía Thông Thiên Giáo thì mong hai bên đánh nhau kịch liệt để bọn họ hưởng thế ngư ông. Còn toán thanh y hán tử Phẩm Hương Viện tức tốc rút khí giới kéo tới lập trận vây Hắc y lão nhân vào giữa. Nhưng vì Hoa Tường Lân đang bị lão ta khống chế nên bọn họ không dám phát động trận thế tấn công.

Toàn trường bỗng chốc náo động hẳn lên.

Hắc y lão nhân vẫn xiết chặt cổ tay Hoa Tường Lân, mặt ngửa lên trên cười khẩy, thần thái kiêu ngạo, tự thị võ công siêu tuyệt, không coi những người xung quanh vào đâu. Hoa Tường Lân thần thái cũng chẳng hề tỏ ra lo lắng, vẻ mặt vẫn vui vẻ hòa nhã, nhẹ nhàng xua tay ra hiệu cho tất cả giải vây lùi lại.

Hắc y lão nhân thấy vậy tức thì lớn tiếng cười ha hả, nói :

- Ngươi cũng biết điều lắm đó.

Hoa Tường Lân cũng khe khẽ mỉm cười. Hắc y lão nhân lại nói :

- Tuy ngươi võ công chẳng ra gì nhưng xem chừng cũng biết khá nhiều chuyện. Nếu như ngươi không muốn phải chịu đau khổ thì nên khai thật hết cho ta biết. Chỉ cần ngươi tỏ ra ngoan ngoãn vâng lời thì ta sẽ tha mạng cho.

Hoa Tường Lân mỉm cười nói :

- Tại hạ bình sinh rất sợ đau khổ, chắc là những gì tại hạ biết sẽ phải nói ra hết thôi. Nhưng tiên sinh chỉ hứa tha mạng cho tại hạ mà không nói là sẽ thả ra. Vậy phải chăng là định giam cầm tại hạ suốt đời ?

Hắc y lão nhân cười nhạt nói :

- Đúng thế. Ngươi nên biết rằng dưới tay ta mà được toàn mạng là đã may cho ngươi lắm rồi.

Hoa Tường Lân chẳng hề lộ vẻ buồn rầu, vẫn tươi cười nói :

- Tiên sinh nói thế cũng phải.

Hắc y lão nhân lại nói :

- Nơi đây chẳng phải chỗ nói chuyện. Ngươi hãy mau theo ta xuống núi. Nếu như ngươi ngoan ngoãn vâng lời thì ta sẽ chẳng hành hạ ngươi làm gì.

Hoa Tường Lân mỉm cười nói :

- Việc hôm nay khiến tại hạ chợt nghĩ đến một câu chuyện cổ. Tiên sinh có nhớ câu chuyện “Tái ông thất mã” hay không ?

Hắc y lão nhân hỏi :

- Ngươi nói vậy là có ý gì ?

Hoa Tường Lân không trả lời, lại cười nói :

- Nửa năm trước đây, một toán giáo chúng Thông Thiên Giáo đi ngang qua địa phận bản cung. Bọn chúng ỷ người đông thế mạnh nên thái độ vô cùng hống hách ngạo ngược, chẳng hề xem bản cung ra gì cả. Đại Tổng quản mới thân hành thống lĩnh các huynh đệ đi vây quét bọn chúng, bắt sống tất cả, không để cho một tên nào chạy thoát. Sau đó Đại Tổng quản lại thống lĩnh chúng huynh đệ Nội đường tiến công Đông đường, Nam đường, Bắc đường trong Ngoại tứ đường của Thông Thiên Giáo, bắt được vô số tù nhân, từ đường chủ cho đến phó đường chủ, Hộ pháp, đầu lĩnh, … hạng nào cũng có cả. Đồng thời cũng thu được không dưới tám mươi vạn lượng bạc.

Hắc y lão nhân hừ lạnh nói :

- Ngươi hăm dọa ta phải không ?

Hoa Tường Lân cười nói :

- Nào dám. Tại hạ nào đâu dám thế. Tại hạ chỉ nói chơi vậy thôi. Tiên sinh bất tất để tâm đến làm gì.

Hắc y lão nhân cũng cảm thấy chột dạ. Thái độ của Hoa Tường Lân sao mà thấy khả nghi quá. Lão không muốn mạo hiểm vô ích, nên ngẫm nghĩ giây lát, rồi nói :

- Ta sẽ không bắt ngươi đi theo nữa. Chỉ cần ngươi có thể thu xếp để giáo chủ bản giáo hội kiến với cung chủ Thái Chính Cung là được.

Hoa Tường Lân lắc đầu nói :

- Chuyện gì chứ chuyện ấy tại hạ vô phương thực hiện, có lẽ đành phải chịu đi theo tiên sinh mà thôi.

Hắc y lão nhân ngạc nhiên hỏi :

- Không lẽ chỉ chuyện như vậy mà ngươi cũng không thu xếp được hay sao ? Ngươi nên hiểu rằng đi theo ta thì tất phải chịu đau khổ đó.

Hoa Tường Lân nói :

- Đành chịu vậy thôi. Chuyện này tại hạ không thể nào thu xếp được. Biết làm sao bây giờ ? Nếu như giáo chủ quý giáo muốn hội kiến với Đại Tổng quản của bản cung thì tại hạ còn có thể thu xếp được.

Hắc y lão nhân hừ lạnh nói :

- Ngươi nói cái gì thế ? Hứ. Ngươi bảo giáo chủ bản giáo đi hội kiến với Đại Tổng quản của các ngươi à ? Ngươi xem giáo chủ bản giáo là nhân vật thế nào ? Chẳng lẽ lão nhân gia lại không xứng nói chuyện với cung chủ của các ngươi ư ? Ngươi muốn chịu khổ hình phải không ?

Hoa Tường Lân lắc đầu nói :

- Không đâu. Nhưng ...

Hắc y lão nhân nói :

- Vậy ngươi mau giải thích những lời vừa rồi. Nếu như người không thể giải thích rõ ràng thì đừng trách ta sao nặng tay. Đùa với ta là không được đâu.

Hoa Tường Lân nói :

- Tại hạ vốn không hề có ý nói thế. Tiên sinh đã hiểu lầm ý của tại hạ rồi đấy. Ngay từ lúc đầu tại hạ đã nói Đại Tổng quản chính là người chủ trì mọi việc trong cung. Bản cung vốn không có chức danh cung chủ. Vậy thì làm sao mà tại hạ có thể thu xếp được kia chứ ?

Hắc y lão nhân hỏi :

- Vậy thì Đại Tổng quản chính là người đứng đầu Thái Chính Cung ?

Hoa Tường Lân lắc đầu nói :

- Không phải đâu. Đại Tổng quản là người đứng đầu Ngũ đại Tổng quản, chủ trì mọi việc trong cung. Nhưng bọn tại hạ còn phải tuân theo chỉ dụ của vương thượng. Cả Tam cung đều do vương thượng thống xuất, mà Thái Chính Cung là một trong số tam cung. Thái Chính Cung tuy tạo được chút danh tiếng. Nhưng … thế lực của Nghi cung lại càng mạnh hơn nhiều. Thời gian vương thượng lưu tại hai cung kia so với Thái Chính Cung còn nhiều hơn nữa đó. Thái Chính Cung không được vương thượng xem trọng bằng hai cung kia.

Ngừng lời giây lát, y lại nói thêm :

- Nếu như có việc gì mà Thái Chính Cung không đủ sức giải quyết thì Tam cung cùng hợp lực, lo chi việc không xong.

Hắc y lão nhân thoáng ngẩn người, lẩm bẩm :

- Tam cung, Nghi Cung, Thái Chính Cung …

Không chỉ riêng lão, toàn trường đều kinh hãi trước điều mà Hoa Tường Lân vừa tiết lộ. Nếu quả thật như vậy thì còn ai dám đụng vào Thái Chính Cung. May mà đấng vương thượng của bọn họ không có dã tâm. Nếu không thì … với thực lực như vậy, việc quét sạch võ lâm không phải là chuyện khó.

Hắc y lão nhân trầm ngâm giây lát rồi bỗng buông tay Hoa Tường Lân ra, giải huyệt cho y, đoạn nói :

- Lão phu nhất thời lỗ mãng. Ngươi đừng nên chấp nhất.

Hoa Tường Lân cười nói :

- Không dám. Vụ giao dịch của chúng ta khi nãy … Tiên sinh hãy ghé sát vào đây để tại hạ nói cho nghe.

Hai người đứng sát vào nhau. Không hiểu Hoa Tường Lân thì thầm điều gì vào tai Hắc y lão nhân mà lão ta đột nhiên biến sắc, vội nói :

- Lão phu cần phải về Tổng đàn ngay mới được. Chuyện khi nãy mong ngươi đừng chấp nhất.

Vừa nói lão vừa động thân phóng vút lên cao, lẫn vào tàn cây mất dạng. Chỉ trong chớp mắt là đã không còn thấy bóng lão đâu nữa. Lão đã đi xa mà thanh âm vẫn còn văng vẳng bên tai. Thân pháp quả là cực kỳ cao diệu.

Quần hùng lại thêm một lần nữa hoang mang kinh hãi, không biết tin tức nghiêm trọng đến mức nào mà lão ma đầu thân thủ lợi hại kia lại cũng tỏ ra lo lắng mà vội vã bỏ đi như thế. Ai nấy đoán già đoán non, mong tìm ra một đáp án hợp lý, nhưng không tài nào đoán ra được là bang phái nào mà lại lợi hại đến dường ấy. Mọi người thầm lo cho bước đường tương lai.

TƯỜNG LÂN BỊ VÂY TRÊN QUAN ĐẠO

CÔNG TỬ UNG DUNG TRÊU MỸ NHÂN

Lại nói, Hắc y lão nhân phe Cửu Trùng Giáo sau khi nghe Hoa Tường Lân cho biết tin, đã vội vã hồi giáo. Quần hùng hoang mang kinh hãi, không biết tin tức nghiêm trọng đến mức nào mà lão ma đầu thân thủ lợi hại kia lại cũng tỏ ra lo lắng mà vội vã bỏ đi như thế. Ai nấy đoán già đoán non, mong tìm ra một đáp án hợp lý, nhưng không tài nào đoán ra được là bang phái nào mà lại lợi hại đến dường ấy. Mọi người thầm lo cho bước đường tương lai.

Hồi lâu, từ mái tòa viện bên tả bỗng vang lên tiếng nói :

- Bản tòa cũng trả một vạn lượng. Tin tức ấy thế nào ?

Rồi một xấp ngân phiếu lại bay xuống. Hoa Tường Lân nhẹ nhàng đưa tay thu lấy, giao cho thương nhân trung niên, sau đó chậm rãi nói :

- Tiên sinh cũng nên xuống đây để tại hạ nói riêng cho nghe.

Một lão già cao gầy, mặt che kín từ trên mái ngói tòa viện nhẹ nhàng lướt xuống. Lão ta cố tình lập oai nên thi triển tuyệt đỉnh khinh công, thân pháp phiêu diêu thoát tục, uy chấn quần hùng. Lão cũng bước đến gần Hoa Tường Lân, ghé sát nghe y thì thầm một lúc. Rồi lão cũng biến sắc nói :

- Bản tòa cũng phải về Tổng đàn ngay mới được.

Lão định phi thân lướt đi, nhưng Hoa Tường Lân đã ngăn lại nói :

- Tiên sinh. Thế còn vụ giao dịch … ?

Chẳng đợi y nói hết lời, lão ta đã vội phóng vút đi, ném lại một xấp ngân phiếu, và nói vọng lại :

- Bản tòa đưa trước một vạn lượng. Mười ngày sau các ngươi cứ đưa hàng đến khu rừng phía Tây thành Nam Dương. Bản giáo sẽ phái người đến nhận.

Tiếng nói chưa dứt thì thân ảnh của lão đã đi xa. Quần hùng vô cùng hiếu kỳ thắc mắc, không hiểu đã xảy ra chuyện gì … Hoa Tường Lân đưa mắt nhìn khắp toàn trường, ánh mắt chợt dừng lại nơi mấy vị chưởng môn chưởng giáo đang tụ họp bàn tán. Y tươi cười nói :

- Các vị có muốn mua không ? Một vạn lượng thôi. Giá này quá rẻ rồi đó. Sắp tới đây có thể giá này sẽ còn tăng gấp đôi đó.

Một vạn lượng. Quần hùng đưa mắt nhìn nhau. Con số không phải là nhỏ. Hoa Tường Lân lại tươi cười nói :

- Một vạn lượng cũng không phải là con số lớn. Chỉ cần mỗi vị tại đây chịu bỏ ra vài lượng là có thể góp đủ. À ! Vẫn còn có một phương cách khác đơn giản hơn mà lại chẳng tốn tiền.

Trong đám quần hùng chợt có người buộc miệng hỏi :

- Cách gì ?

Hoa Tường Lân cười nói :

- Đơn giản lắm. Chỉ cần các vị làm theo cách thức của vị tiên sinh bên Cửu Trùng Giáo vừa rồi, tức là bắt giữ tại hạ lại, rồi dùng thủ đoạn buộc tại hạ phải cung khai. Thế thì đâu cần tốn ngân lượng mua tin tức.

Quần hùng nhìn nhau lắc đầu, không ngờ y lại nói đến cách này. Mới chỉ riêng bọn Thông Thiên Giáo thôi mà đã khiến cho mọi người phải khốn khổ lắm rồi. Nay lại sắp có thêm bọn Cửu Trùng Giáo ra mặt, mà xem chừng dã tâm của bọn chúng cũng chẳng kém Thông Thiên Giáo. Sắp tới lại có thể có thêm một bang phái nào đó nữa xuất hiện. Lẽ nào giờ đây lại dại dột kết thêm thù oán với Thái Chính Cung, một thế lực hùng mạnh thần bí mà ngay cả bọn Thông Thiên Giáo, Cửu Trùng Giáo ngông cuồng là thế cũng còn phải kiêng dè.

Một số vị thủ lĩnh phe Hắc đạo khẽ đưa mắt nhìn nhau, nhưng rồi không ai nói tiếng nào. Toàn trường yên lặng một lúc. Hoa Tường Lân quay sang thương nhân trung niên là phó viện chủ Phẩm Hương Viện, cười nói :

- Xem ra hôm nay chúng ta gặp may mắn lớn, cuộc thương mại rất là phát đạt.

Thương nhân trung niên chắp tay nói :

- Dạ. Nhờ phúc của Tổng quản đại nhân, chỉ trong nửa buổi mà hàng hóa hầu như đã bán hết sạch rồi.

Hoa Tường Lân hỏi :

- Doanh số được bao nhiêu ?

Thương nhân trung niên khẽ gảy bàn tính, lẩm nhẩm tính toán một lúc, rồi kính cẩn nói :

- Dạ. Tổng doanh số là bảy vạn sáu trăm lượng. Hiện đã thu vào sáu vạn hai nghìn sáu trăm lượng, trong đó có năm vạn chín nghìn năm trăm lượng ngân phiếu. Khách hàng còn nợ lại tám nghìn lượng, sẽ trả khi giao hàng.

Hoa Tường Lân nói :

- Hay lắm. Xem chừng ở đây cũng chẳng còn mua bán gì được nữa. Chúng ta xuống núi thôi.

Thương nhân trung niên cung kính vâng dạ, rồi lập tức chỉ huy bọn thủ hạ thu dọn mọi thứ chuẩn bị xuống núi. Trong lúc đó, Hoa Tường Lân lại lững thững bước sang chỗ Hà Vân Bình, vừa nhìn nàng vừa cười hì hì, sắc diện ra chiều rất thích thú. Hà Vân Bình tức giận sầm mặt nói :

- Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi ư ?

Hoa Tường Lân cười nói :

- Đâu có. Tại hạ tin cô nương dám làm thế lắm chứ.

Hà Vân Bình nói :

- Thế thì tốt. Ngươi mau đi cho khuất mắt ta.

Hoa Tường Lân nói :

- Ôi ! Ai lại nỡ xa rời mỹ nhân kia chứ ? Tại hạ sắp đi đến Lạc Dương, cô nương có muốn đồng hành không ?

Hà Vân Bình nói :

- Ta không thèm. Ai lại đi cùng với hạng người như ngươi ?

Hoa Tường Lân lại nói :

- Cô nương không muốn thì thôi vậy ! Hay là tại hạ mời cô nương xuống núi, vào trấn thành uống vài chung ?

Hà Vân Bình trừng mắt nói :

- Ta cũng không thèm.

Hoa Tường Lân cười ha hả :

- Cô nương sao lại nỡ từ chối tâm ý của tại hạ ? Tại hạ quyết phải mời bằng được cô nương mới cam lòng.

Hà Vĩnh Tuấn thấy tình hình như vậy liền xen vào :

- Hoa huynh đệ. Hay là để lão phu làm chủ mời huynh đệ uống vài chung ?

Hoa Tường Lân vừa cười vừa lắc đầu nói :

- Không được. Chắc Hà bang chủ cũng biết sở thích của tại hạ rồi ? Uống rượu cùng với nam nhân đâu có hứng thú gì chứ !

Hà Vân Bình rút xoạt trường kiếm ra nhằm Hoa Tường Lân chém tới. Hoa Tường Lân cất tiếng cười lớn, khẽ nhích động thân hình, lướt thẳng luôn xuống chân núi nhanh như tia chớp. Y còn nói vọng lại :

- Hà cô nương. Tại hạ chờ cô nương dưới chân núi.

Toán người của Phẩm Hương Viện cũng đã tháo dỡ bình đài, thu dọn đồ đạc xong xuôi, liền khiêng vác hòm xiểng đi thẳng xuống núi. Quần hùng ngơ ngẩn trông theo. Ngọn đại kỳ thêu vầng thái dương cũng dần dần khuất hẳn.

Tất cả như vừa trải qua một giấc nam kha …

Vào độ giữa thu, khí hậu mát mẻ, gió thổi dặt dìu …

Trên đường quan đạo, vào khoảng giữa trưa, một nho sinh vận áo màu lục, cưỡi bạch long câu đương lỏng tay cương cho tuấn mã đi từng bước một. Thư sinh trạc độ hai mươi, mi thanh mắt sáng, da trắng môi hồng, dung mạo xinh đẹp, phong độ hiên ngang thật đầy vẻ phong lưu hào hoa.

Đường quan lộ này hướng thẳng tới Thiếu Thất Phong, nhưng thư sinh không phải đang đi lên núi, mà là ngược lại, vừa từ trên núi đi xuống. Thư sinh này chẳng phải ai khác, chính là Lân Hoa công tử Hoa Tường Lân.

Sau khi rời Thiếu Lâm Tự xuống núi, chia tay cùng toán người Phẩm Hương Viện, bọn họ đi về nam còn y xuôi bắc, thì y chỉ còn lại một mình thả bước đăng trình, nhân tiện nhàn du ngoạn cảnh.

Ngắm nhìn cảnh lâm tuyền, tức cảnh sinh tình, y cất giọng ca :

“Trung Châu thu đầm ấm,

Cảnh sắc đẹp như gấm,

Chín chục thiều quang hoa đua thắm,

Mây nước một màu xanh.

Ôi. Quên sao được cảnh sắc Trung Châu.

Sơn tự ngắm trăng thu,

Phù lâu nghe sóng vỗ,

Lòng dạt dào tình ý,

Chân chẳng muốn dời xa,

Mắt nhìn trời bao la,

Hỏi mỹ nhân đâu tá,

Cành liễu lơ thơ,

Ngọn trúc phất phơ,

Cô sơn tịch mịch,

Lòng này bơ vơ.

Trên sông nổi gió lạnh

Dưới tuyết trĩu cành tơ

Mưa thu cảnh tươi mát

Chim yến tình hững hờ.

Tìm nơi ấm áp

Lướt dặm xa mờ.

Lòng khe hệt dải lụa

Nhà cỏ gài cành mây

Một mình muôn tình tưởng nhớ,

Cố nhân nghìn dặm xa bay,

Ánh trăng khêu mờ ảo,

Hương lan gợi tỉnh say.

Phảng phất u hương trước gió,

Lững lờ hắc khí đâu đây,

Phong lưu đã thành nết,

Thì cần gì ai biết với ai hay …”

Hát tới đây, y chợt tươi cười nói :

- Các vị đã đến, sao còn chưa ra mặt ?

Tiếng nói vừa dứt, trước mắt đã xuất hiện sáu người che mặt thân hình khôi vĩ, phục trang kỳ dị, mỗi người mặc một màu áo khác nhau, tay áo rộng thùng thình, mục quang sáng ngời như điện. Trên tay mỗi người bọn họ là một thứ vũ khí kỳ hình quái trạng, mỗi khi vung vẫy tức thì ánh chớp lóe lên rờn rợn.

Bọn họ đứng giăng thành hàng ngang chặn đường Hoa Tường Lân. Cả sáu tên đều ngửa cổ lên trời cất giọng cười ma quái, giọng cười lạnh lẽo âm u ghê rợn lồng lộng giữa không gian.

Phía sau chợt có tiếng gió rít, rồi cũng lại có những tiếng cười âm hiểm lạnh lẽo nổi lên, cho thấy cũng có người xuất hiện, chặn mất đường lui. Khắp tứ bề đâu đâu cũng nghe thấy tiếng cười.

Trước sau đều có địch.

Những giọng cười ma quái âm u như muốn xuyên thủng màng tai. Sáu người phía trước lăm lăm trường kiếm, từ từ nhích tới, giọng cười khủng khiếp vẫn liên tục cất lên không ngừng. Có lẽ những kẻ phía sau cũng đang làm thế.

Hoa Tường Lân vẫn ngồi yên trên lưng tuấn mã, mắt không thèm nhìn ra phía sau, khẽ cười nhạt nói :

- Ta còn tưởng là kẻ nào ! Hừ ! Hóa ra là bọn thập nhị tinh tú của Thanh Long Bang các ngươi !

Một tên trong bọn ngưng tiếng cười, cất giọng âm hiểm :

- Ngươi đã biết danh bọn ta thì hãy mau xuống ngựa xuôi tay chịu trói. Bọn ta sẽ lượng tình mà nhẹ tay cho.

Hoa Tường Lân mỉm cười nói :

- Quý bang chủ xem thường ta quá đó. Chỉ dựa vào bọn các ngươi mà định uy hiếp được ta hay sao ?

Từ phía xa chợt có giọng lạnh lùng đưa đến :

- Còn có bọn ta nữa đây.

Rồi có thêm mười mấy người nữa ồ ạt lướt tới bao vây tứ phía. Bọn họ thi triển thân pháp đến mức tột cùng như định thị uy, thân ảnh lao đi vùn vụt như cuồng phong bạo vũ, mà khi dừng lại thì thân hình vững chãi như đồng trụ nghinh phong. Hoa Tường Lân đưa mắt nhìn từng người, khẽ cười nhạt :

- Tứ Quý Bang, Thiên Mã Bang, Thạch gia trang, Thắng gia bảo, Hồng Thương hội, Điểm Thương, Thanh Thành, … Ồ ! Đông đủ cả ! Tốt lắm ! Tốt lắm !

Một phụ nhân mặc áo hồng lớn tiếng quát hỏi :

- Ngươi nói tốt lắm nghĩa là sao ?

Hoa Tường Lân cười nói :

- Tốt lắm là tốt lắm chứ còn sao nữa ?

Một lão già mặc áo gấm đoạn cất giọng sâu hiểm :

- Giờ đây ngươi đã bị bao vây tứ phía, chẳng còn đường thoát thân, tốt ở chỗ nào kia chứ ?

Hoa Tường Lân vẫn tươi cười nói :

- Một con tuấn mã đổi lấy mấy mươi vạn lượng, tốt lắm chứ sao ! Cuộc thương mại mà có thể sinh lợi lớn như vậy là hiếm có lắm đấy !

Lão già kia cau mày hỏi lại :

- Ngươi nói thế là có ý gì ?

Hoa Tường Lân cười cười nói :

- Không ý gì cả. Bất quá chỉ nói bâng quơ vậy thôi.

Lão kia trầm giọng quát :

- Ngươi đừng hòng hăm dọa. Ở đây ngoài bọn ta chỉ có một mình ngươi. Còn có ai hay biết nữa đâu mà sợ ?

Hoa Tường Lân chợt ngẩn người như vừa phát hiện ra điều gì đó, nhưng rồi lập tức lấy lại vẻ bình thản, đưa mắt nhìn cả bọn đối phương đằng đằng sát khí đang vây kín xung quanh, cười nói :

- Những việc tưởng chỉ có trời biết đất biết ngươi biết ta biết mà bản cung còn biết được, huống chi ở đây đâu có ít người. Với lại, các ngươi có chắc chắn là sẽ giữ chân được ta hay không ?

Mụ áo hồng cả giận quát :

- Đừng quá tự tin như vậy. Ta muốn thử xem ngươi có bao nhiêu phân lượng ?

Hoa Tường Lân bật cười ha hả :

- Ta dù sao cũng là một vị Tổng quản của Thái Chính Cung, đương nhiên cũng phải có chút bản sự chứ !

Lão già kia sợ đồng bọn chùn nhụt, vội quát lớn :

- Ngươi đừng nhiều lời vô ích. Mau xuống ngựa chịu trói cho rồi. Hay định đợi bọn ta ra tay ?

Giữa lúc ấy, lại có một hình bóng từ xa lao vút đến, thân pháp rất nhanh. Những người tại trường đều kinh ngạc. Chỉ riêng có Hoa Tường Lân là vẫn điềm nhiên, thái độ ung dung tiêu sái. Người nọ chưa đến nơi là y đã tươi cười nói lớn :

- Hà cô nương. Cô nương đến tiếp trợ tại hạ phải không ? Ha ha … Cô nương thật là tốt ! Cám ơn cô nương nhiều lắm !

Người mới đến chính thật là Hà Vân Bình, nghĩa nữ của Bang chủ Cái Bang Hà Vĩnh Tuấn. Nàng vốn vâng lệnh nghĩa phụ chạy theo tiếp trợ Hoa Tường Lân thật, bởi nghĩa phụ của nàng đã phát hiện ra hành vi đáng ngờ của bọn quần tà. Phe chính phái không muốn có hiềm khích với Thái Chính Cung, nhất là đang lúc nước sôi lửa bỏng này. Nhưng khi đến nơi, nghe Hoa Tường Lân kêu gọi như thế, nàng tức giận vô cùng, quên đi nhiệm vụ mà nghĩa phụ đã giao cho, không can thiệp vào việc ở đây nữa mà dừng bước bên ngoài vòng vây của bọn quần tà, trừng mắt nhìn Hoa Tường Lân, sẵng giọng nói :

- Hứ ! Ai thèm tiếp trợ hạng người như ngươi !

Lời nói của nàng khiến cho quần tà thở phào nhẹ nhõm. Suy bụng ta ra bụng người, bọn họ cho rằng phe chính phái cũng có ý định tương tự như bọn họ. Nhiều người còn thầm nhủ : “Tưởng bọn chúng chính nghĩa thế nào, ai ngờ cũng chẳng khác gì bọn ta !”.

Trong khi đó, nghe Hà Vân Bình nói thế, Hoa Tường Lân chỉ cười hì hì nói :

- Không sao ! Chỉ cần cô nương đến đây là tại hạ thấy vui rồi !

Hà Vân Bình vừa giận vừa thẹn, trừng mắt quát lớn :

- Ngươi thật là … Sao còn không mau giơ tay chịu trói cho rồi !

Hoa Tường Lân lập tức giơ hai tay ra, cười hì hì nói :

- Được được. Tại hạ đã giơ tay ra rồi đây này ! Cô nương hãy mau đến trói tại hạ lại đi.

Hà Vân Bình ngẩn người ngơ ngác, không ngờ y lại nói vậy. Đám quần tà cũng thấy kinh ngạc. Hoa Tường Lân đối với đám đông quần tà đang bao vây tứ bề vẫn ung dung nói cười chẳng hề tỏ ra sợ hãi chút nào. Vậy mà khi Hà Vân Bình vừa lên tiếng, y đã bằng lòng giơ tay chịu trói ngay. Đúng là quái sự niên niên hữu, kim niên đặc biệt đa a !

Hà Vân Bình còn đang ngơ ngác chưa biết hành động thế nào thì Hồng y phụ nhân đang đứng cạnh đó đã lên tiếng :

- Để ta đến trói ngươi cũng được mà.

Hoa Tường Lân vội xua tay nói :

- Không được. Không được. Nương tử xem ra cũng không dưới bốn mươi. Ta tuy ưa thích mỹ nhân thật đấy, nhưng phải là thiếu nữ xinh đẹp dịu dàng kia. Còn như nương tử đây thì … không được đâu ! Không được đâu !

Hồng y phụ nhân tức giận quát :

- Đến lúc này mà ngươi còn dám nói với ta bằng cái giọng đó hay sao hả ?

Hoa Tường Lân ung dung cười nói :

- Ta chỉ nói sự thật mà thôi, sao lại không dám chứ ? Nương tử hãy đến dòng suối đằng kia soi thử diện mạo bản thân thử xem sao ?

Hồng y phụ nhân lửa giận bừng bừng, những muốn xông tới đánh Hoa Tường Lân một trận, nhưng lại không dám vì e ngại võ công của y. Mụ đành ngậm miệng không dám nói thêm tiếng nào nữa, bởi dụng võ không xong, mà dụng văn thì chẳng những không thể tranh hơi lại với Hoa Tường Lân mà còn thêm xấu mặt, chỉ còn cách nhìn Hoa Tường Lân bằng ánh mắt tóe lửa, như muốn ăn tươi nuốt sống y vậy.

Thấy Hà Vân Bình hãy còn vẫn đứng ngẩn người ra đó, Hoa Tường Lân liền nhảy khỏi lưng ngựa xuống đất, rảo bước tiến đến đứng đối diện với nàng, hai tay giơ thẳng ra phía trước, tươi cười nói :

- Hà cô nương. Tại hạ đã giơ tay chịu trói rồi đây. Cô nương cứ trói tại hạ lại đi. Tại hạ cam tâm tình nguyện, không phản kháng đâu !

Hà Vân Bình nhìn Hoa Tường Lân, ngập ngừng nói :

- Ta không có sẵn dây trói.

Hồng y phụ nhân đang đứng gần đấy liền ứng tiếng nói :

- Ta có sẵn dây trói đây này.

Vừa nói mụ ta vừa thò tay vào bọc áo móc ra một sợi dây lụa quăng lại. Vừa nãy mụ ta tranh hơi không lại Hoa Tường Lân mà lại còn bị y đùa cợt một hồi nên trong lòng đang tức tối lắm, do vậy mụ mới đưa sợi dây ra để Hà Vân Bình trói y lại cho bõ ghét. Hơn nữa, một khi Hoa Tường Lân đã bị trói lại rồi thì mụ ta sẽ không sợ y nữa, tha hồ dạy cho y một bài học. Hoa Tường Lân nhìn mụ ta cười cười, rồi cầm lấy sợi dây, đến trao lại cho Hà Vân Bình. Chỉ có điều nàng lại do dự lúng túng, không đưa tay nhận lấy. Nàng vừa nhớ lại nhiệm vụ mà nghĩa phụ giao cho, nên đang hối hận trong lòng.

Bỗng nhiên, Hoa Tường Lân bật cười ha hả, nhanh chóng áp sát tới, hai tay ôm choàng lấy người Hà Vân Bình. Mọi người tại trường đều sững sốt trước diễn biến bất ngờ đó, không ai kịp có phản ứng gì, kể cả Hà Vân Bình. Nhưng Hoa Tường Lân chỉ hôn nhẹ lên má nàng, rồi lập tức buông nàng ra, lùi ngay về chỗ cũ.

Hà Vân Bình bị Hoa Tường Lân ôm hôn ngay giữa chốn đông người như thế nên hết sức thẹn thùng, mặt đỏ bừng, đầu cúi gằm xuống đất chẳng dám nhìn ai, mong sao có một cái lỗ nào đó để chui xuống trốn.

Hoa Tường Lân thấy vậy, chỉ tủm tỉm cười, trong tay vẫn còn cầm sợi dây lụa, liền đưa cho Hà Vân Bình, tươi cười nói :

- Tại hạ đã cam nguyện xuống ngựa chịu trói thì cô nương cũng nên đền bù cho tại hạ một chút gì đó chứ ! Phải vậy không nào ?

Hà Vân Bình nghe nói thế thì càng lúng túng thẹn thùng hơn nữa. Nhận thấy dáng vẻ vừa lúng túng vừa e thẹn trông thật đáng yêu của nàng, Hoa Tường Lân bật cười lớn nói :

- Cô nương sao còn chưa trói tại hạ lại ? Hay là cô nương không nỡ xuống tay ? Ôi ! Cô nương thật tốt quá ! Tại hạ vui lắm !

Hà Vân Bình nghe nói tức mình, thẹn quá hóa giận, không thèm nhận lấy sợi dây mà lại rút xoạt trường kiếm ra khỏi vỏ, vận toàn lực nhằm Hoa Tường Lân chém tới. Lúc này, nàng chỉ muốn chém chết kẻ đáng ghét kia ngay lập tức, ngoài ra không còn tưởng đến việc gì khác nữa. Nữ nhân một khi đã nổi giận rồi thì chẳng quản chính tà ma đạo gì nữa, hành động bất kể hậu quả, miễn sao trút được cơn giận trong lòng thì thôi.

THIẾU THẤT RỘNG DUNG PHƯỜNG TÀ ĐẠO

UỐNG RƯỢU LUẬN BÀN VẬN VÕ LÂM

Lại nói, Hà Vân Bình bị Hoa Tường Lân ôm hôn giữa chỗ đông người, rồi lại còn bị trêu chọc, nên thẹn quá hóa giận, rút kiếm ra vận toàn lực nhằm Hoa Tường Lân chém tới. Lúc này, nàng chỉ muốn chém chết kẻ đáng ghét kia ngay lập tức, ngoài ra không còn tưởng đến việc gì khác nữa. Nữ nhân một khi đã nổi giận rồi thì chẳng quản chính tà ma đạo gì nữa, hành động bất kể hậu quả, miễn sao trút được cơn giận trong lòng thì thôi.

Hoa Tường Lân còn chưa kịp né tránh thì bỗng đâu nghe có tiếng quát lớn từ khu rừng bên cạnh vọng đến :

- Bình nhi. Không được vô lễ.

Hà Vân Bình vừa nghe tiếng đã nhận ra đó là nghĩa phụ nàng liền vội thu kiếm lùi lại. Xưa nay nàng vẫn luôn rất hiếu thuận, không bao giờ làm điều gì trái ý nghĩa phụ của mình, có gì không vui cũng chỉ đành nén chặt trong lòng.

Sau tiếng quát, một bóng xám từ trong khu rừng lao vút ra, nhẹ nhàng hạ thân xuống bên cạnh Hà Vân Bình, nhìn lại thì người đó chính thật là Bang chủ Cái Bang Hà Vĩnh Tuấn. Hà Vân Bình liền gục đầu vào người lão, òa lên khóc nức nở, bao nhiêu hờn tủi theo dòng nước mắt lai láng tuôn trào. Hà Vĩnh Tuấn chẳng biết làm sao, chỉ đành ôm nàng vào lòng mà lựa lời an ủi.

Ngay lúc đó, từ trong khu rừng lại có thêm một toán người tiến ra, dẫn đầu là Không Hư đại sư, phương trượng Thiếu Lâm Tự. Theo sau đại sư là Võ Đang chưởng môn Huyền Hạc đạo nhân, Côn Luân chưởng môn Thiên Linh Tử, Nga My chưởng môn Diệu Tâm sư thái, Không Động chưởng môn Long Quyền Phong Vân Thạch Vũ, Thiên Sơn chưởng môn Thần Toán Thư Sinh La Thiện Hùng, Lôi Phong sơn chủ Thạch Hùng, Đồng Bách sơn chủ Chư Phàn chân nhân, Tứ Linh giáo chủ Kim Linh phu nhân, Chung Nam sơn chủ Đồng Hạo, … toàn là chưởng môn thủ lĩnh các phái quần hùng.

Tiến ra đến nơi, Không Hư đại sư liền trừng mắt nhìn bọn người đang vây quanh Hoa Tường Lân, ánh mắt uy nghiêm khiến cả bọn đều chột dạ. Bọn chúng thấy các vị long đầu thủ lĩnh đều đã đến, không dám làm tới nữa, chỉ đành lặng lẽ rút lui.

Khi bọn chúng đã đi hết, Không Hư đại sư lại tiến đến trước mặt Hoa Tường Lân, chắp tay niệm phật hiệu, nói :

- A di đà phật. Chuyện vừa rồi vốn không phải là chủ ý của bọn lão nạp. Nhưng lão nạp cũng xin có lời tạ lỗi cùng Hoa Tổng quản. Mong Tổng quản lượng thứ cho.

Hoa Tường Lân mỉm cười đáp lễ, vui vẻ nói :

- Đại sư khách sáo quá rồi.

Không Hư đại sư lại nói :

- Lão nạp hy vọng rằng không vì chuyện vừa rồi mà ảnh hưởng đến quan hệ giữa đôi bên chúng ta. Vệ Đạo Minh không bao giờ có ý mạo phạm đến Thái Chính Cung. Mong Tổng quản hiểu cho.

Hoa Tường Lân cười nói :

- Các vị hãy cứ an tâm. Chuyện vừa rồi cũng chỉ là đùa vui chút thôi. Tại hạ vốn chẳng để vào lòng.

Thiên Sơn chưởng môn Thần Toán Thư Sinh La Thiện Hùng, người được xem là quân sư của Vệ Đạo Minh, cũng góp lời :

- Hoa Tổng quản hãy còn trẻ tuổi như thế mà đã trở thành một trong Ngũ đại Tổng quản của Thái Chính Cung rồi. Quả là tài ba lỗi lạc, tư thái bất phàm. Bọn lão phu vô cùng ngưỡng mộ.

Hoa Tường Lân mỉm cười nói :

- Tại hạ nào đã đáng gì. Vương thượng của chúng ta mới thật là một nhân vật siêu quần của võ lâm đương đại.

La Thiện Hùng chắp tay nói :

- Chẳng hay quý vương thượng là cao nhân phương nào ? Bọn lão phu vô cùng ngưỡng vọng, những mong có dịp được diện kiến tôn nhan.

Hoa Tường Lân cười nói :

- Gặp thì các vị đã gặp rồi. Chỉ vì nhất thời các vị không nhớ ra đấy thôi.

La Thiện Hùng kinh ngạc hỏi :

- Bọn lão phu đã gặp quý vương thượng rồi ư ?

Hoa Tường Lân mỉm cười không đáp, lại quay sang nhìn hai phụ tử Hà Vân Bình vui vẻ nói :

- Tại hạ muốn mời nhị vị xuống trấn thành uống vài chung, chẳng hay nhị vị có nể tình tại hạ mà nhận lời hay không ?

Hoa Tường Lân đã nói thế rồi, Hà Vĩnh Tuấn dù muốn hay không cũng không tiện lên tiếng từ chối, sợ làm phật lòng y sẽ chuốc lấy những hậu quả khôn lường cho Cái Bang và Vệ Đạo Minh. Lão đành vòng tay nói :

- Thịnh tình của Hoa Tổng quản, lão phu cùng Bình nhi xin bái lĩnh.

Hoa Tường Lân dắt tuấn mã của y đến bên Hà Vân Bình, tươi cười nói :

- Ở đây chỉ có một con ngựa này thôi. Cô nương hãy cưỡi nó nhé ?

Hà Vân Bình vẫn còn đang gục đầu vào vai Hà Vĩnh Tuấn mà thổn thức. Nhưng nghĩa phụ nàng đã nhận lời đi uống rượu với Hoa Tường Lân rồi, nàng không làm sao được, chỉ còn cách trợn mắt nhìn y với vẻ tức giận.

Hoa Tường Lân lại cười hì hì nói :

- Cô nương sao thế ? Cảm thấy trong người không được khỏe phải không ? Xuống dưới trấn thành tại hạ sẽ đưa cô nương đến đại phu xem bệnh !

Hà Vân Bình hậm hực nói :

- Ai mà bệnh chứ ? Chỉ có mình ngươi mới có bệnh đó !

Hoa Tường Lân tủm tỉm cười nói :

- Cô nương không có bệnh là tốt rồi ! Tại hạ đã yên tâm ! Bây giờ cô nương có cần tại hạ đỡ cô nương lên yên hay không ?

Hà Vân Bình vừa thẹn vừa tức, nhưng không làm sao được, chỉ đành tự mình nhảy lên yên. Hoa Tường Lân vỗ nhẹ một chưởng vào mông ngựa khiến tuấn mã hý vang một tiếng, tung vó phóng đi. Sau đó, Hoa Tường Lân vòng tay vái chào từ biệt quần hùng, rồi lập tức lao theo sau tuấn mã. Y có thân pháp siêu tuyệt, nên đuổi theo tuấn mã không vấn đề gì ! Hơn nữa, Hà Vân Bình còn phải chờ đợi Hà Vĩnh Tuấn, chứ không dám đi một mình cùng Hoa Tường Lân, nên đã cố gắng ghìm cương buộc tuấn mã đi chậm lại.

Hà Vĩnh Tuấn khẽ trao đổi với Không Hư đại sư mấy câu rồi cũng vội vàng rảo bước chạy theo. Thân pháp của lão cũng rất cao diệu, nên chẳng mấy chốc là đã đuổi theo kịp bọn Hoa Tường Lân. Sau đó, cả ba cùng sánh bước chạy tới trấn thành.

Trên đường đi, Hoa Tường Lân vẫn ung dung thả bước, xem ra chẳng hề nhọc sức, thế mà tốc độ lại rất nhanh nhẹn. Hà Vĩnh Tuấn tự lượng không thể sánh bằng nên đối với y lại càng thêm kính trọng.

Huyện thành Đăng Phong ngay dưới chân núi Thiếu Thất. Tại ngôi tửu lâu sang trọng nhất thành, một nơi chỉ dành cho những bậc đại gia hào phú sang trọng quý phái nhiều tiền lắm của lui tới, hôm nay lại xuất hiện một cảnh tượng khác thường : có ba nhân vật đi vào mà đã khiến cho tất cả những ai hiện diện trong tửu lâu đều trợn mắt kinh ngạc.

Hai người bước vào đầu tiên là một đôi nam nữ. Cả hai đi song song nhau cùng sánh bước vào tửu lâu. Nam thì sang trọng uy nghi, nữ thì xinh đẹp kiều diễm, đôi má lại ửng hồng trông thật đáng yêu (thật ra thì đang tức giận đỏ mặt tía tai). Mọi người đều tấm tắc khen đôi người ngọc thật xứng đôi vừa lứa.

Nhưng nếu chỉ có đôi người ngọc này thôi thì cũng chẳng có điều gì khác thường đến đỗi khiến cho mọi người đều phải trợn mắt kinh ngạc. Nam thanh nữ tú so vai sánh bước cũng chẳng có điều chi là kinh thiên động địa. Điều làm cho bọn họ bất ngờ lại chính là vị lão nhân đi sau đôi nam nữ kia.

Lão nhân tuy trông cũng có vẻ oai phong, nhưng trên người lại khoác một bộ quần áo có vá víu nhiều chỗ, trông không ra tùy tùng cũng chẳng ra vệ sĩ, đi cùng vị công tử sang trọng quý phái kia thật là không hợp.

Ba nhân vật này, đương nhiên không phải ai khác, chính là Hoa Tường Lân, Hà Vân Bình và nghĩa phụ của nàng, Bang chủ Cái Bang Hà Vĩnh Tuấn. Ba người bước vào tửu lâu liền chọn một chiếc bàn sạch sẽ yên tĩnh ngồi xuống. Hoa Tường Lân bảo tiểu nhị dọn ra những món danh tiếng nhất và một vò rượu thượng hạng.

Biết gặp được hạng khách quý tiêu xài rộng rãi, gọi món ăn mà không định số lượng, nhà quán mừng rỡ, không dám chậm trễ, chẳng mấy chốc là cả bàn tiệc sang trọng đã được bày ra. Rượu thịt ê hề bày đầy trên bàn. Bọn nhà quán phóng tay làm để thu được nhiều tiền. Số thức ăn này e rằng cả năm sáu người ăn cũng không hết, lại toàn là món ngon vật lạ, bày biện tinh xảo.

Hà Vân Bình trợn tròn mắt mà nhìn những thứ đồ ăn thức uống thịnh soạn la liệt trên bàn. Nàng là môn hạ Cái Bang, ngày thường tiêu xài rất tiết kiệm nên chưa bao giờ được ăn một bữa tiệc sang trọng thế này. Dù nàng vốn không có hảo cảm với Hoa Tường Lân, nhưng thích ăn ngon mặc đẹp lại là bản tính của nữ giới, do vậy mà tự nhiên nàng cảm thấy y có vẻ bớt đáng ghét hơn trước.

Hoa Tường Lân mỉm cười nói :

- Xin nhị vị cứ tùy tiện. Tại hạ nhâm nhi vài chung rồi mới ăn được.

Hà Vĩnh Tuấn vội nói :

- Lão phu xin bồi tiếp Tổng quản.

Đoạn lão bưng vò rượu rót vào chung cho mọi người. Hoa Tường Lân cùng lão vừa nhâm nhi vừa chuyện vãn, chủ yếu là nhân tình thế thái, võ lâm thế sự. Hà Vân Bình không uống rượu, cứ cắm cúi ăn. Món ăn ngon tuyệt khiến nàng cảm thấy khoan khoái trong lòng.

Hoa Tường Lân uống được ít rượu thì buông chung, nhưng không ăn mà lại ngồi yên ngắm nhìn Hà Vân Bình ăn uống, trên môi thoáng hiện một nụ cười kỳ bí. Hà Vĩnh Tuấn trông thấy, thầm chột dạ, cất giọng run run :

- Hoa Tổng quản … Bình nhi còn nhỏ dại …

Hà Vân Bình đang cắm cúi ăn, đột nhiên nghe nghĩa phụ nói thế bất giác ngẩng mặt nhìn lên. Trông thấy ánh mắt nụ cười đầy vẻ kỳ bí của Hoa Tường Lân, nàng lộ sắc thẹn thùng, đôi má ửng hồng, vội ngoảnh mặt nhìn sang chỗ khác. Hoa Tường Lân đã hiểu trong lòng phụ tử họ đang nghĩ những gì, bất giác bật cười lớn, nói :

- Hà bang chủ cứ yên tâm. Vương thượng rất có cảm tình với Hà cô nương đây, khen nàng là người hiếu thuận nên đã dặn bọn tại hạ nếu có dịp thì hãy chiếu cố cho nàng. Tại hạ dù có muốn cũng không dám làm điều gì trái lễ đâu.

Hà Vĩnh Tuấn kinh ngạc hỏi lại :

- Vương thượng ư ? Chẳng hay đó là … ?

Hoa Tường Lân mỉm cười nói :

- Tại hạ có thể nói cho bang chủ nghe chuyện này. Trang lão tiên sinh đi theo vương thượng, hiện giờ đang giữ địa vị khách khanh của bản cung. Tại hạ nói thế chắc bang chủ đã hiểu rồi chứ ?

Hà Vĩnh Tuấn giật mình nói :

- Vậy ra vương thượng chính là … ?

Hoa Tường Lân khẽ mỉm cười gật đầu. Hà Vĩnh Tuấn liền vội đứng ngay dậy, hướng vào Hoa Tường Lân nghiêm trang vòng tay nói :

- Xin Tổng quản giúp chuyển lời lão phu đến vương thượng, ân đức của Ngài ban cho, lão phu nguyện khắc cốt ghi tâm.

Hoa Tường Lân nói :

- Vương thượng cũng có dặn tại hạ nói với bang chủ rằng : phải cố gắng thu thập một vạn công đức càng nhanh càng tốt, thời gian ba năm qua nhanh lắm đó.

Hà Vĩnh Tuấn vòng tay hứa sẽ cố gắng, rồi lại nói thêm đôi câu cảm kích. Hoa Tường Lân chợt nghiêm mặt nói :

- Giờ chúng ta hãy bắt đầu nói chuyện nghiêm chỉnh.

Hà Vĩnh Tuấn thấy y lộ vẻ quan trọng liền vội chắp tay nói :

- Lão phu xin nghe những lời chỉ giáo cũng Tổng quản.

Hoa Tường Lân không khách sáo, nghiêm giọng nói :

- Hôm nay các vị tập trung đông đảo trên Tung Sơn để làm gì thế ? Định giơ cổ cho kẻ địch chặt xuống hay sao ? Các vị đều hiềm mình sống quá lâu rồi chăng ?

Hà Vĩnh Tuấn giật mình ngơ ngác nói :

- Sao Tổng quản lại nói thế ?

Hoa Tường Lân nói :

- Tại hạ xem các vị chẳng có phòng bị gì cả. Toán người của Phẩm Hương Viện lên đến tận nơi rồi các vị mới nhận ra. Nếu như địch nhân bất thần kéo đến tập kích thì sao ? Các vị sẽ đối phó thế nào ? Đó là chưa kể đến việc đối phương đem đến một ít hỏa dược, cho nổ giữa đám đông. Bang chủ thử tưởng tượng, nếu như việc đó xảy ra thì hậu quả sẽ ra sao ?

Hà Vĩnh Tuấn càng nghe nói càng thêm run sợ, sắc diện tái nhợt hẳn đi. Quả thật bọn lão sơ xuất quá, trước kia không hề nghĩ đến những chuyện đó, chỉ nghĩ đến việc cùng đối phương quang minh chính đại giao chiến. Đến khi nghe Hoa Tường Lân nói ra mới chợt tỉnh ngộ. Hà Vân Bình cũng chia sẻ sự lo lắng với nghĩa phụ của nàng, nên rất lo âu. Hoa Tường Lân lại nói tiếp :

- Hôm nay cả những nhân vật cấp cao của Thông Thiên Giáo cũng đến. Các vị cho rằng lão ta đến Tung Sơn chỉ là để du sơn ngoạn cảnh hay chiêm ngưỡng thắng tích thôi sao ? Còn bên Cửu Trùng Giáo nữa ! Bọn họ đến Tung Sơn là định giữ vai trò ngư ông đắc lợi đấy. Tại hạ cho rằng địa vị của lão già kia trong Cửu Trùng Giáo cũng không thấp đâu. Nếu bản cung không đến nơi kịp thời thì e rằng … đã xảy ra một trường đại sát kiếp. Hiện thời xem ra trong giới võ lâm đương đại chỉ còn có bản cung là khiến cho bọn họ kiêng nể vài phần mà thôi.

Đến lúc này thì Hà Vĩnh Tuấn đã toát mồ hôi như tắm, lo sợ đến cực điểm, kinh hãi lo lắng đến độ run rẩy toàn thân, gần như ngồi không muốn vững. Lão luôn miệng lẩm bẩm không ngớt :

- Nguy quá … nguy hiểm quá … thật nguy hiểm quá đi ...

Hà Vân Bình vô cùng lo lắng, vội ôm chầm lấy nghĩa phụ, dìu đỡ cho lão ngồi vững lại, run giọng hỏi :

- Nghĩa phụ … nghĩa phụ hãy bình tĩnh lại đi.

Đoạn nàng quay sang Hoa Tường Lân hỏi :

- Ngươi … ngươi có cách gì giúp nghĩa phụ ta không ?

Hoa Tường Lân mỉm cười nói :

- Cô nương cho phép tại hạ xem cô nương là một vị tiểu muội muội nhé.

Hà Vân Bình e thẹn cúi gằm mặt, đôi má đỏ bừng. Nhưng rồi vì lo lắng cho nghĩa phụ nên nàng đã mím môi khẽ gật đầu. Nàng nghĩ rằng làm một vị tiểu muội muội của Hoa Tường Lân cũng chẳng có hại gì. Hoa Tường Lân tươi cười gọi nàng một tiếng “Bình nhi”, nghe thật là thân thiết.

Hà Vĩnh Tuấn cũng đã dần dần bình tâm trở lại. Lão thầm tính toán rằng trước tình hình nguy ngập hiện thời, chỉ còn cách duy nhất là thỉnh cầu Thái Chính Cung xuất lực thì mới mong có thể vãn hồi được cục diện. Vệ Đạo Minh lực yếu thế cô, đan độc diện đối quần tà thì khó lòng chống nổi. Lão liền đứng dậy, hướng vào Hoa Tường Lân vòng tay nói :

- Hoa Tổng quản. Lão phu xin chân thành cảm tạ Tổng quản đã chỉ điểm cho. Nếu không được nghe những lời chỉ giáo sáng suốt của Tổng quản, lão phu đến giờ vẫn còn là một kẻ u mê.

Hoa Tường Lân mỉm cười nói :

- Hà bang chủ đừng nên quá khách khí.

Hà Vĩnh Tuấn lại nói :

- Lão phu còn có chuyện này thỉnh cầu Tổng quản giúp cho.

Hoa Tường Lân khẽ gật đầu :

- Xin bang chủ cứ nói.

Hà Vĩnh Tuấn lấy giọng trịnh trọng nói :

- Lão phu đại diện cho Vệ Đạo Minh, kính mong quý cung có thể đứng ra thống xuất quần hùng chống cự tà ma, phù trì chính đạo. Lão phu cùng quần hùng các đạo nguyện tuân theo hiệu lệnh của quý cung.

Hoa Tường Lân lắc đầu nói :

- Chuyện này không thể được đâu. Tôn chỉ của bản cung không cho phép can thiệp vào những vòng ân oán cũng như những tranh chấp trong giới võ lâm. Trước đây như vậy, hiện giờ như vậy, và sau này cũng vẫn sẽ như vậy.

Hà Vĩnh Tuấn cố nói thêm :

- Xin Tổng quản hãy nghĩ lại. Lão phu có thể hứa chắc rằng quần hùng các đạo sẽ tôn vương thượng lên làm Võ lâm minh chủ.

Hoa Tường Lân mỉm cười nói :

- Vương thượng là một vị vương gia, địa vị tôn quý, mấy chữ “võ lâm minh chủ” kia đối với vương thượng đâu có đáng gì.

Hà Vĩnh Tuấn run giọng nói :

- Vậy … vậy phải làm sao đây ?

Hoa Tường Lân trầm giọng nói :

- Nhờ người sao bằng tự nhờ mình. Các vị phải tự cố gắng thôi. Sắp tới còn rất nhiều việc cấp bách cần phải làm ngay.

Hà Vĩnh Tuấn vội nói :

- Xin được nghe Tổng quản chỉ giáo.

Hoa Tường Lân nói :

- Thứ nhất, các vị phải nhanh chóng tổ chức lại lực lượng. Quân quý tinh bất quý hồ đa. Bọn Thông Thiên Giáo có thể thắng được các vị một phần cũng là vì bọn giáo chúng được huấn luyện rất kỹ lưỡng, lại rất có kỷ luật. Còn các vị chỉ là một đám người ô hợp. Thứ hai, tất cả phải cùng đoàn kết, chung sức kháng địch, tức là thống nhất chỉ huy. Những việc xảy ra hôm nay cho thấy trong các vị thì chín người mười ý rồi. Thứ ba, các vị cần chú trọng đến thực lực, dẹp bỏ những lời lẽ sáo rỗng cùng hư danh đi. Hiện giờ có thể nói các vị có được một điểm thuận lợi là Cửu Trùng Giáo cũng đã bắt đầu hoạt động, và dã tâm của chúng cũng chẳng kém gì Thông Thiên Giáo. Các vị cũng nên biết lùi một chút. Hai hổ cắn nhau tất sẽ lưỡng bại câu thương. Không đủ thực lực mà đứng mũi chịu sào, tất sẽ không có kết cục tốt.

Hà Vĩnh Tuấn càng nghe càng sáng mắt lên, càng thêm kính phục tài trí của Hoa Tường Lân. Lão chắp tay nói :

- Đa tạ Tổng quản đã chỉ giáo. Lão phu vô cùng cảm kích.

Hoa Tường Lân đưa mắt nhìn trời, rồi nói :

- Giờ cũng đã muộn rồi. Chúng ta chia tay nhau ở đây thôi. Mong còn có dịp được cùng nhị vị uống rượu như thế này.

Hà Vĩnh Tuấn nói :

- Vâng ! Lần sau lão phu xin được thết đãi Tổng quản.

Hoa Tường Lân gọi tiểu nhị đến thanh toán tiền ăn, đoạn mọi người chia tay nhau. Trước khi đi, Hoa Tường Lân còn nhìn Hà Vân Bình mỉm cười khiến nàng thẹn thùng cúi mặt. Hà Vĩnh Tuấn tức tốc trở lại Tung Sơn, bàn bạc cùng chưởng môn các phái nhanh chóng tổ chức lại lực lượng, ngõ hầu đủ sức đương cự quần ma.

Hai tháng sau đó, võ lâm tạm thời được yên bình. Nhưng đó chỉ là sự yên tĩnh nhất thời, báo hiệu một trận cuồng phong bạo vũ ghê gớm sắp đến.

Võ lâm sắp đến kỳ đại loạn.


Quay lại  l Kết thúc


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT