Bộ Bộ Sinh Liên
Quyển 9: Mây và trăng, tám ngàn dặm đường
Chương 365: Bắc thượng nam chinh(1)
Đinh Ngọc Lạc ngẩn người đứng bên cạnh cái cống thối đầy rác rưởi, nhìn tử thi vục mặt vào mặt nước đục ngầu đầy rác rưởi, uế thải mang theo mùi tanh tưởi, mang theo bọt vàng nhạt nổi lềnh phềnh, nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện ra đó là một thi thể. Đinh Thừa Nghiệp chạy đến bên mương, giãy dụa và bị trúng một kiếm, ngã ngay xuống cái cống hôi thối nhơ nháp không tưởng được, lẫn vào màu rác rưởi.
Sau một lúc, Đinh Ngọc Lạc mới lau đi nước mắt, quay người lại đến tiểu viện lạc, vừa vào trong viện thì thấy trong viện trống trơn, Dương Hạo không biết đã mất tích đi đâu rồi. Đinh Ngọc Lạc giật mình hoảng hốt, tìm trong tìm ngoài, không những không nhìn thấy Dương Hạo đâu, mà cái gậy quải trượng cũng không thấy đâu nữa. Đinh Ngọc Lạc nước mắt như mưa nói: “Ca… ca bảo ta đánh ca một cái, hóa ra chỉ là để thoát khỏi ta…”
Đầu gối nàng khuỵu xuống đất, thút thít: “Nhị ca, ca bảo ta phải làm thế nào thì mới tha thứ cho ta đây? Cha mất rồi, đại ca cũng thân tàn, tiểu đệ thì táng tận lương tâm, nhị ca, ca nhẫn tâm như vậy mà bỏ đi, để ta và đại ca cả đời này phải bứt rứt sao? Nhị ca, Đinh Ngọc Lạc này hai năm nay đi hết bắc rồi xuống nam, bôn ba ngàn dặm, màn trời chiếu đất, chịu bao nhiêu đắng cay cũng không buồn lòng, nhưng ca đi như vậy thực sự làm tổn thương trái tim của muội. Cái chết của Dương đại nương, trên dưới Đinh gia người nào cũng có tội, muội cũng muốn chuộc tội cho Đinh gia. Ngọc Lạc có bản lĩnh thiên đại, dù có gì xảy ra thì cũng không nề hà. Nhị ca, có phải là muốn muội chết thì ca mới tha thứ cho muội đúng không?”
Đinh Ngọc Lạc thút thít đem tất cả những chuyện trong hai năm ra kể lể, nói hết những bứt rứt trong lòng ra, rồi nàng khóc rống lên, phía sau đột nhiên truyền lại một tiếng thở dài: “Haiz, trên đời này có một dạng vũ khí, có lẽ mãi mãi ta không ngăn cản được, đó chính là nước mắt đàn bà…”
Đinh Ngọc Lạc vừa mừng vừa sợ, thấy Dương Hạo dính lại hàng râu và lông mi, người hơi cúi đứng ở cửa viện. Đinh Ngọc Lạc gọi một tiếng: “Nhị ca…” rồi chạy lại ôm chầm lấy hắn, ôm chặt như thể sợ hắn biến mất.
Dương Hạo nhẹ nhàng vuốt mái tóc của nàng, cười khổ nói: “Mới vừa rồi cho ta một gậy, làm thực là có hiệu quả.”
Đinh Ngọc Lạc xấu hổ, ngẩng đầu lên nói: “Nhị ca, ca… ca còn đau không?”
Dương Hạo thấy bộ dáng khóc sướt mướt của nàng, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Cũng thật là làm khó cho muội, từ Phách Châu mà tìm tới Khiết Đan, rồi lại từ Khiết Đan đến Đường quốc. Nhị ca bận bịu, tuy có tâm báo thù cho mẫu thân, nhưng so với muội thì lại vô cùng xấu hổ. Hôm nay tên súc sinh kia đền tội trước mặt ta, đều là công lao của muội, thì sao ta lại có tâm sinh oán với muội chứ, chỉ là… haiz… hiện giờ, muội có dự đình gì, khi nào về Phách Châu vậy?”
Đinh Ngọc Lạc hơi do dự nói: “Tên súc sinh giết cha đó đã chết, ta… ta sẽ mau chóng về thôi. Nhị ca à, muội nghe nói ca bị người Khiết Đan ám sát, chết cháy ở trên thuyền, sao… sao ca lại…?
Dương Hạo méo xệch cười nói: “Ta xuất thân bất chính, ở triều đình Tống quốc cũng chỉ là ngoại tộc, quan gia đã trọng dụng ta song lại phòng ta, dù có ý thiêu sát ta, vẫn có ý ràng buộc theo dõi, giờ ở tình cảnh xẩu hổ, hà tất nhớ nhung không đi? Lần này, ta chẳng qua chỉ là tương kế tựu kế, nhân cơ hội mà thoát thân thôi. Ẩn cư không bị ràng buộc gì, há chẳng sướng hơn là làm con chuột trong cái bễ, bị khinh bỉ sao?”
Đinh Ngọc Lạc rời khỏi ngực hắn, lau nước mắt, hít một hơi nói: “Thế… nhị ca định đi đâu để ẩn cư, sao không quay về Lô Châu?”
“Về Lô Châu?” Dương Hạo ngạc nhiên hỏi: “Muội sao lại nghĩ đến Lô Châu?”
Đinh Ngọc Lạc chần chừ, không muốn giấu diếm gì hắn bèn nói: “Cơ nghiệp Đinh gia ở Phách Châu, sớm đã bị lụi bại rồi, đại ca nản lòng thoái chí, không muốn ở Phách Châu nữa. Sau hôm nhị ca bỏ đi, ca ấy đã rời toàn bộ gia sản tới Lô Châu, ý đại ca là… sớm muộn gia nghiệp này vẫn giao cho nhị ca.”
Dương Hạo im lặng một lát, lắc đầu nói: “Đi thôi, đến chỗ ở của ta trước, hai ngày sau thì vè Lô Châu. Ca ấy… hai chân bị gãy, một mình lo gia nghiệp ấy e không tiện. Muội tuy là con gái, nhưng tài nghệ và khí phách cũng không kém gì nam nhi. Có muội giúp ca ấy, gánh vác gia nghiệp là chuyện không khó khăn gì. Còn về phần ta…”
Hắn thờ dài một hơi nói: “Ta vốn từ Lô Châu tới đây, ở đó người biết ta vô cùng nhiều, nếu ta về đó, tung tích khó mà tránh khỏi bị lộ, một khi triều đình biết được thì lại không hay. Muội nhận nhị ca này, ta cũng nhận muội ngươi, nhưng chưa chắc có thể sống cùng nhau. Muội cứ để nhị ca theo con đường mà ta muốn đi đi.”
Đinh Ngọc Lạc nghe hắn nói vậy, biết hắn buồn vô cùng, giờ dù nhận mình lại vẫn khúc mắc với Đinh gia, tạm thời không tiện khuyên nữa, chỉ yên lặng gật đầu, đi bên cạnh hắn.
Chỗ ở của Dương Hạo nằm trong một xóm nghèo, nơi này thường xuyên có bọn lưu manh phạm án trốn hoặc ẩn nấp, căn phòng mà họ thuê buôn bán đồ ăn, che chở lưu phạm, mật báo, đúng là khời nguồn nơi sinh kế vô bần của dân nghèo hạng nhất sinh sống, cho nên đám người Dương Hạo ở khu vực hỗn loạn này vô cùng dễ dàng.
Mấy thuộc hạ ở phòng bên cạnh, bao quanh lấy phòng của Dương Hạo và hai vị phu nhân, cho nên ngõ Ô Nê này tuy là nơi vô cùng hỗn loạn, nhưng gần chỗ ở của hắn cực kỳ yên tĩnh, đám lưu manh vô lại, lũ tạp vụ càng không thể tới gần chỗ hắn.
Chỗ ở của Dương Hạo chỉ là một nơi giống với mấy căn nhà bậc trung, sân viện tương đối chật, tường viện thì thấp bé, phòng lụp xụp, nhưng chỗ ở lại tương đối sạch sẽ, song vô cùng đơn sơ. Nơi như vậy, gia phó của Dương Hạo có thể ung dung, còn hai người Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi thân phận là thiên kim, hai mĩ nữ cũng chịu khổ được, như vậy mới đáng quý.
Thấy Dương Hạo mang theo một người Hán về, Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi vô cùng ngạc nhiên, nghe Dương Hạo giới thiệu về cô ấy, biết được cô này là muội muội cùng cha khác mẹ của Dương Hạo, hai người phụ nữ lúc này mới hiểu ra vấn đề. Đợi cô đi rửa mặt thay quần áo, hồi phục lại vẻ đẹp, là một cô gái hiền lành, thông minh lanh lợi vô cùng, hai cô gái có cảm tình vô cùng. Chuyện cũ của Dương Hạo hai cô đều biết tường tận, cũng biết vị tiểu muội này ban đầu rất tốt với Dương Hạo, rồi các cô quen biết nhau, Đường Diễm Diễm tính tình vô cùng thẳng thắn, Ngô Oa Nhi thì nhu thuận vô cùng, ba cô gái rất nhanh đã quen thân nhau.
Đêm hôm đó, trăng sáng ít sao, Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi sau một hồi tâm sự với Đinh Ngọc Lạc, thì cáo từ đi ra, vừa vào trong viện thì gặp Dương Hạo đang đứng ngẩng đầu nhìn mặt trăng, hai người liền đi tới.
Khi mũi ngửi thấy mùi thơm, hai thân kiều diễm đã nhẹ nhàng ôm lấy hắn, ánh đèn trong phòng Đinh Ngọc Lạc đã tắt.
“Quan nhân…” Oa Nhi khẽ nói.
“Các nàng… đều nghe Đinh Ngọc Lạc nói rồi sao?”
“Vâng.”
Dương Hạo bùi ngùi thở dài, cầm lấy tay hai nàng, nhẹ nhàng nói: “Hai nàng lại đây.”
Trong viện có một cái ghế băng, Dương Hạo kéo hai nàng tới ghế băng ngồi, kể lại chuyện của La Đông Nhi và mình lại một lượt, sau đó nói: “Lúc đó ta cho rằng cô ấy đã bị người ta hại chết rồi, nhưng mãi đến bây giờ ta mới biết, cô ấy… vẫn còn sống.”
Hai người con gái nắm chặt tay hắn. Dương Hạo lại nói: “Nếu như không phải Ngọc Lạc từ Phách Châu đến Thượng Kinh, từ Thượng Kinh đến Kim Lăng, bám riết truy đuổi không tha tên súc sinh kia, để ta hôm nay có thể có được tung tích của cô ấy, thì ta vẫn sẽ chẳng hay biết gì. Nếu ta không có tin tức gì, thì có một ngày Đông Nhi chạy về Trung Nguyên, cô ấy… cô ấy cũng nhất định sẽ cho rằng ta thực sự đã chết rồi, từ nay về sau không còn cơ hội gặp nhau nữa. Vừa nghĩ tới tình hình thê thảm ấy, thì ta cũng không rét mà run lên.
Ta và ân oán Đinh gia dây dưa không rõ ràng, giờ người ta hận đã chết rồi, Định đại thiếu gia và Ngọc Lạc dù cho có cái gì không phải, dựa vào cái này, ta cũng không có gì ân oán với họ nữ. Nhưng… Đinh Thừa Tông là con trưởng Đinh gia, từ nhỏ quen mắt, lòng chỉ có một sứ mệnh: chính là làm vinh dự Đinh gia, mà ta thì lại không phải người có thể kế nghiệp gia sản, hơn nữa cũng không có hứng thú lớn vậy. Ung dung tự tại một đời, làm những chuyện vui vẻ với người mình yêu thương, lẽ nào không hơn bôn ba cả đời, chỉ vì cái gia sản truyền lại sao? Huống hồ, ta không muốn sửa thành họ Đinh, cũng không muốn kế thừa gia sản họ Đinh…”
Đường Diễm Diễm khẽ thờ dài nói: “Làm chuyện vui vẻ với người yêu thương. Hạo ca ca, Đông Nhi tỷ tỷ là người tình nhân mà cả đời chàng mãi mãi không buông ra được, giờ tỷ ấy còn sống, chàng nhất định sẽ đi Khiết Đan đón cô ấy về, đúng không?”
Dương Hạo nhìn nàng, bỗng bật cười: “Từ đây đi Khiết Đan, nhất định vô cùng gian khổ, vô cùng nguy hiểm, đại nhân không phải rơi vào nhà bình thường, cô ấy giờ là người trong hoàng cung đại nội. Ở trong đó ai cũng có thể gặp tùy tiện được sao? Huống hồ… nơi đó ta chưa bao giờ đi, đời người chỉ có một lần, nếu muốn đưa nàng trở về, khó khăn như lấy trộm tiên nữ từ trên trời xuống hạ giới.”
Dương Hạo khẽ cầm lấy tay nàng, nhỏ nhẹ nói: “Nàng… không muốn ta đi?”
Đường Diễm Diễm cúi đầu, thầm thì: “Thiếp không muốn để quan nhân của chúng ta đi tới nơi cửu tử nhất sinh, vì canh cánh trong lòng, mất ăn mất ngủ, thiếp không muốn có một người phụ nữ quan trọng vô cùng với chàng trở về tranh giành tình cảm với ta. Nhưng… thiếp biết nhất định chàng sẽ đi. Đông Nhi tỷ tỷ tình thâm nghĩ nặng với chàng, hy sinh vì chàng quá nhiều, nếu chàng bỏ qua, thì chàng không xứng là người đàn ông của thiếp.”
Nàng ngẩng mặt lên, trăng sáng, mắt nàng long lanh, bầu trời thật đẹp.
Chương 365: Bắc thượng nam chinh(2)
“Diễm Diễm…” Dương Hạo cảm động cầm lấy tay nàng, nhất thời không biết nói gì.
Oa Nhi khẽ nhắc nhở: “Quan nhân, người này chàng nhất định phải cứu, nhưng quan nhân đi là đi cứu người, mà không phải đi vào chỗ chết, vì điều này nên chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, cho nên quan nhân không nên quá nôn nóng, càng nóng lòng cứu cô ấy trở về, thì càng phải có kế hoạch hoàn hảo.
“Ta biết”.
Dương Hạo ôm lấy người hai nàng, cảm động nói: “Dương Hạo có thể có những người bạn tri kỷ như các nàng thực không biết phúc mấy đời của ta. Ta biết, lần này đi gian nan khổ cực vô cùng, giờ ta không thể quang minh chính đại mà đi, không có Tống Quốc cho ta chỗ dựa, không có mấy trăm dũng sĩ hộ vệ cho ta, không ai nghênh đón ta. Ở một nơi hoàn toàn xa lạ này, một khi đến Thượng Kinh, ta muốn gặp cô ấy trong Hoàng cung thông báo một tin cô ấy biết ta đến là việc gian nan vô cùng, chứ đừng nói đưa cô ấy về, cho nên ta hận một nỗi không thể mọc thêm cánh mà bay đến Thượng Kinh, nhưng ta tuyệt đối không làm việc lỗ mãng”.
Hắn dừng một lát, lại nói: “Mấy ngày nay ta sẽ nghĩ cho kỹ, tính toán một chút, nghĩ một kế sách vẹn toàn, đợi đến khi Kim Lăng gió êm bể lặng, chúng ta sẽ khởi hành đi, ta và các nàng đi Thiếu Hoa sơn trước”.
Đường Diễm Diễm hừ nhẹ một tiếng nói: “Chúng ta có thể tự tìm đến, chẳng lẽ có thể tự về, còn cần đưa chúng ta về Thiếu Hoa sơn? Chàng ý à…trái tim của chàng giờ đã mọc đầy cỏ rồi, còn có ý vậy sao?”
Dương Hạo dịu dàng nói: “Mỹ nhân ân trọng, há dám không đáp? Hai nàng vứt bỏ phú quý theo ta, Dương Hạo lòng cảm kích vô cùng, hơn nữa, cứu Đông Nhi về như nào, ta giờ vẫn chưa có chút chủ ý nào, vẫn là nên lên đường, từ từ nghĩ cách vậy. Đợi có kế hoạch, ta sẽ mang mấy hộ vệ biết nói tiếng Khiết Đan đi đồng quan bắc thượng hà đông lộ, tự đại châu xuất nhạn môn quan, từ đó đi đến Khiết Đan, con đường này cũng tương đối tiện.
Oa Nhi hỏi: “Thế…Ngọc Lạc thế nào đây?”
Dương Hạo trầm lặng nghĩ ngợi, nói: “Cô ấy một mình, tuy nói vào nam ra bắc, sóng gió đều đã từng trải qua, nhưng nghĩ đến chuyện một mình cô ấy ở một mình thực là không thể yên tâm, để ta phái hai người hộ tống cô ấy đi Lô Châu vậy”.
Dương Hạo vừa dứt lời, bên cạnh có một giọng nói vọng lại, quay đầu lại nhìn, Dương Hạo ngạc nhiên vô cùng: “Diễm Diễm, nàng khóc gì vậy?”
Đường Diễm Diễm bỗng sà vào ngực hắn, thút thít nói: “Chàng làm gì, thiếp cũng ủng hộ, nhưng chàng phải đồng ý với thiếp, dù thế nào đi nữa, chàng cũng phải sống trở về, nhất định phải sống trở về”.
“Ngốc nghếch, ta còn chưa đi mà, sao lại nói lời không may đó chứ?”
Dương Hạo tức cười, nhưng thấy Đường Diễm Diễm ôm chặt lấy eo hắn, khóc lớn nhào vào ngực hắn, nụ cười trên mặt hắn dần tắt, liền đưa tay nâng nàng đậy, vuốt ve mái tóc của Diễm Diễm, hắn không nói gì, cảm động vô cùng…
Ba người đi sát nhau trở về phòng, tường thấp có một bóng người đứng lặng nhìn theo, nhìn ánh đèn sáng ở phòng bọn họ, nhìn thật lâu…
Trời đã sáng, tuy tài liệu có hạn nhưng Oa Oa vẫn xem, vẫn là lo liệu mấy món ăn khai vị ngon miệng, nấu một nồi cháo thơm, Dương Hạo vốn muốn đợi Ngọc Lạc dậy rồi cùng dùng bữa, nhưng đợi hồi lâu vẫn không thấy cô ấy dậy, Oa Oa bèn đến phòng cô gọi một tiếng, sau một lúc gọi, Oa Oa giật mình trở về nói: “Quan nhân, Ngọc Lạc đi rồi”.
“Gì cơ?” Dương Hạo kinh ngạc, vội chạy đến phòng Ngọc Lạc, Oa Oa chạy theo nói: “Quan nhân, Ngọc Lạc đi rồi, đây là thư cô ấy để lại”.
Vì đuổi theo giết tên súc sinh kia, muội muội đã ở Thượng Kinh nhiều ngày, rất thuộc đường nơi đó, con đường quay về cũng biết, hơn nữa muội là thân nữ nhi, lần này lên kinh, một khi nghe ngóng được tin của nhị tẩu, cũng tiện đi tiếp cận tẩu ấy. Một đi Thượng Kinh trước, rồi hỏi dò đường, đợi đến thành công được vài phần, nếu như Ngọc Lạc có thể gặp nhị tẩu trước thì sẽ chuẩn bị trước.
Nhị ca hộ tống gia quyến rời Kim Lăng, đi them về phía Thượng Kinh rồi gặp muội ở đó. Muội lên Thượng Kinh trước, ở Thượng Kinh muội ở Phúc tự nhà trọ nghỉ chân, đợi khi Nhị ca đến chúng ta sẽ gặp nhau. Ngọc Lạc, khấu đầu tái kiến.
*******
Biện Lương, Hoàng cung, điện Tập Anh.
Các quan văn quan võ tập trung trong điện, bàn tán xôn xao.
Hôm nay quan văn quan võ trọng thần tập trung lại với nhau, nội dung tranh luận là đại sự quan trọng: Đánh ai.
Tiếng đao va chạm soàn soạt làm tăng tinh thần, mở rộng ranh giới, chính là hướng nam và hướng bắc, và nó thành vấn đề mà các quan trong triều tranh giành không ngớt.
Lúc này Dương Hạo mặc bộ sứ giả Khiết Đan, tin sứ giả Khiết Đan đột tử cũng đã truyền tới, theo đó mà còn có nội sứ quán Đường Quốc hao tâm biên soạn ra bản đồ địa lý Giang Nam, theo lời tường thuật của Dương Hạo về bản đồ, căn cứ vào điều này có thể phân tích phán đoán vị trí đóng quân nhiều ít binh lực.
Cùng lúc đó, mật thám bên Khiết Đan cũng truyền tin, Khánh Vương mưu phản, binh vây Thượng Kinh, tiêu thác trí, hàn đức bảo hơn mười tướng lĩnh và văn thần quên thân bỏ mình ở binh biến, Da Luật Hưu Ca mang theobinh mã tuần thành, Hoàng đế Khiết Đan sáng sớm hôm sau đăng thành ổn định lòng dân, về sau không thấy hắn lộ diện, phố phường trong ngoài loan tin Hoàng đế đã băng hà, nhưng hắn ốm yếu, triều chính xưa nay đều là Hoàng hậu lo liệu, cho nên triều chính không thấy bị xao lãng.
Tiêu hoàng hậu đã mật chiếu hơn mười đạo, cử người phá vây đi viện quân, các nơi, các tộc các bộ lạc giờ liên kết với nhau, cần vương binh mã nườm nượp, còn vị thủ lĩnh cầm đầu hơn mười đại bộ lạc đang có bài hịch Khánh Vương thề sống chết, khởi binh chạy tới Thượng Kinh, quân chúng ào ào, tình hình đại chiến vô cùng căng thẳng.
Được tin này, Triệu Khuông Dận mừng rỡ như điên, đám võ tướng trong triều, Da Luật Hiền, đám người Hô Diên Tán cho rằng đây là thời cơ trời cho, dựa vào nội loạn của Khiết Đan, nên khởi binh bắc phạt, lấy tội danh tự tiện giết Tống sứ thảo phạt Khiết Đan, đoạt về 16 châu U Vân, điều này có chiến lược dễ thủ mà khó công. Còn về Đường Quốc, thực sự không phải sợ, tùy thời cơ có thể phát binh tiêu diệt.
Dựa vào đám người Lô Đa Tốn, Tiết Cư Chính, Lữ Dư Khánh cầm đầu văn thần nhất trí cho rằng, tiên nam hậu bắc bình định thiên hạ là quốc sách định hạ của Đại Tống, nhiều năm qua, triều đình có nhiều sự sắp xếp, binh mã bộ thư, binh sĩ diễn luyện, cung cấp lương thảo…tất cả đều đã được chuẩn bị kỹ càng, không thể vội vàng sửa đổi quy chế.
Hai phái tranh chấp, Da Luật Hiền ưỡn bụng, rít gào nói: “Các ngươi là lũ nhà nho nghèo kiết xác, hiểu được chuyện đánh giặc sao, Đường Quốc nếu như lấy được, tùy lúc có thể ra tay, bắc phạt Khiết Đan cũng không phải chuyện dễ dàng, dựa vào quốc binh, chiến lực của nước ta, có cơ hội tốt thế này sao không dùng, nhân lúc hắn bệnh thì lấy mạng hắn mới là đạo lý”.
Lô Đa Tốn nói: “Da Luật Hiền nói lời này sai rồi, không nói đến Khiết Đan nam viện đại vương Da Luật Tà Chẩn giờ có mắt không tròng với tình hình loạn lạc của Thượng Kinh, bày thế trận chờ đón quân Tống ta, hơn nữa giờ chính là tiết trời giá rét, quần áo mùa đông, lương thảo, xe ngựa vận chuyển phải giải quyết như thế nào? Đảng tướng quân vội vàng nghĩ tới Bắc phạt, người Khiết Đan là dễ dàng tấn công đánh bại họ như vậy sao? Một khi chiến sự giằng co, binh mã của ta khốn đốn ở đất bắc, khi đó muốn quay đầu lại cũng khó, còn nếu Đường Quốc nhân cơ hội tác loạn, thì sẽ như thế nào đây?”
Da Luật Hiền trừng mắt, giơ hai tay ra nói: “Trước sợ sói, sau sợ hổ, thì chẳng cần làm gì nữa cả”.
Hô Diên Tán vội nói: “Các vị đại nhân, Khánh Vương có thể lợi dụng thế nào? Nếu chúng ta phái người tới bàn bạc với hắn, dựa vào điều kiện trên đây, hắn sẽ hợp tác với Tống Quốc ta. Giờ Tiêu hoàng hậu tọa trấn Thượng Kinh, Thượng Kinh bất loạn, cần vương chi sư ùn ùn, ta thấy Khánh Vương rất khó đắc thủ. Nếu chúng ta có thể thuyết phục hắn điều động binh mã chuyển công 16 châu U Vân, và trợ giúp hắn một tay, hợp lực cướp lấy U Vân đối kháng lại Thượng Kinh, Da Luật Tà Chẩn cũng không nghĩ tới.. Nếu Khánh Vương theo U Vân mà kháng Thượng Kinh, hắc hắc…”
Tiết Cư Chính phản bác nói: “Khánh Vương dễ dàng làm vậy sao? Hơn nữa nói đi cũng phải nói lại, đợi cho nghị binh đã định, thế cần đến khi nào rồi, sợ thời cơ đã sớm bỏ qua mất. Đảng Tiến ta một trận chiến mà san bằng Đường Quốc, sớm đã chuẩn bị, Nam chinh các cửa ải hiểm yếu có dự trữ lương thảo, giờ lại có bản đồ địa lý giang nam sơn hà, các nơi trú binh rõ như lòng bàn tay, chính khả lần này nam chinh, thống nhất Trung Nguyên, trừ bỏ mọi ưu phiền, khi đó mới chuẩn bị kỹ càng bắc phạt, mới là kế ổn thỏa, nếu không một khi Đường Quốc tham chiến, hai mặt khai chiến, Tống Quốc ta tất sẽ bị đại thương nguyên khí”.
Triệu Khuông Dận nghe hai phái nhân mã tranh chấp, thấy Tấn Vương đứng ở bên cạnh không nói nửa lời, bèn nói: “Tấn Vương nghĩ thế nào?”
Triệu Quang Nghĩa đi lững thững vài bước rồi đứng lại, chắp tay nói: “Bệ hạ, thần cho rằng, nếu lần này quyết phạt, thật là đầu cơ, chưa chuẩn bị đủ, lúc này là mùa gió lạnh rồi, miền bắc trời đông tuyết phủ, quân nhu khó mà có thể tiếp nhận được, một khi quân ta bị chặt đứt đường lui, hậu quả tất khó lường. Da Luật Tà Chẩn nhất đại danh tướng, hắn tọa trấn Nam viện, chiếm cứ thiên thời địa lợi nhân hòa, nếu như không có sự chuẩn bị đầy đủ, cuộc chiến này quá nguy hiểm, huống hồ đất Thục giờ có người tác loạn, Mân Nam tân phụ, Đường Quốc khó mà không có phản loạn, đây là những điều thần nghĩ, nghi nam…bất nghi bắc”.
Triệu Khuông Dận mỉm cười: “Khánh Vương nếu điều quân trở về phạt U vân, sẽ không suy nghĩ tới Tiêu hoàng hậu sau lưng hắn sao? Nam có Da Luật Tà Chẩn, bắc có Tiêu hoàng hậu, Khánh Vương kẹp ở giữa có thể làm được chuyện gì? Sự lựa chọn duy nhất của hắn chỉ có thể nhanh chóng tấn công Thượng Kinh, nắm được Tiêu Hậu trong tay, định lại thế cục, còn có một điểm nữa, các khanh chưa nghĩ tới, Trẫm nếu như bắc phạt, có khả năng phản mà thúc đẩy người bắc hòa giải nhất trí đối ngoại không?”
Hắn nhìn quần thần một lượt, thấy quần thần im lặng, có người vẻ mặt đã chợt hiểu, lại nói: “Khiết Đan Hoàng đế lâu không lộ diện, sống chết không hay. Nếu hắn đã chết, Tiêu hậu bí mật không phát tang thì sao? Tiêu Xước vô song, nếu Hoàng đế đã chết, Trẫm lại phát binh bắc phạt, loạn trong giặc ngoài, bà ta sẽ giảng hòa với Khánh Vương không đây? Còn về liên lạc với Khánh Vương, Trẫm…”
Triệu Khuông Dận mỉm cười, khinh khỉnh nói: “Trẫm há có thể bừa bãi qua lại với tên loạn thần”.
Triệu Quang Nghĩa bước lên một bước nói: “Bệ hạ anh minh”.
Đám người Lô Đa Tốn lần lượt khen ngợi Triệu Khuông Dận, Triệu Khuông Dận cười nhìn Da Luật Hiền, Tào Bân, nói: “Các khanh dốc hết chủ trương bắc phạt, không phải vì U Vân, hoàn toàn là vì người bắc và không dễ, các người kiêng kị cho nên vừa thấy cơ hội mới không muốn bỏ qua. Nguyên nhân chính là như vậy, Trẫm càng không thể vội vã làm bừa”.
Hắn cười lạnh lùng, ngạo nghễ nói: “Bắc quốc sao, đợi thống nhất Trung Nguyên, Trẫm sẽ ngự giá thân chinh, người bắc tuy rằng rất cao, Trẫm là Trẫm ngồi không cũng khó chịu”.
Hắn hơi ngả người về phía trước, trầm giọng nói: “Ý Trẫm, trước tiên nên lấy Đường Quốc, thống nhất Trung Nguyên. Các khanh, ai có thể thống binh nam chinh?”
Triệu Khuông Dận sẽ chọn ai gánh vác trọng trách này? Ai tự ứng cử mình đây?
Chương 366: Chủ động xin đi đánh giặc. (1)
Triệu Khuông Dận vui vẻ vì Khiết Đan nội loạn, 16 châu U Vân rất hấp dẫn hắn, quyết định quốc sách trước nam sau bắc, đồng thời nắm bắt được cô hội này phát binh. Tống chinh phạt Đường quốc, trận chiến cuối cùng thống nhất Trung Nguyên, thời gian trong lịch sử đã bắt đầu trước một năm.
Nhưng ai phải gánh vác trọng trách này đây?
Tào Bân ắt không thể thiếu được, hắn giờ không những là khu mật thừa chỉ, mà còn là một đại tướng của Tống quốc, lão luyện, hữu dũng hữu mưu, có tài thống soái. Một người khác cũng thích hợp chính là Phan Mỹ. Phan Mỹ là chiếc đao nhọn sắc bén nhất trong những chiến tướng Tống quốc. Tào Bân giỏi thủ, Phan Mỹ giỏi công, hai người cùng phối hợp ăn ý với nhau, bọn họ liên thủ với nhau tất đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Nhưng Phan Mỹ giờ vẫn ở Mân Nam chưa về, nguyên Thục quốc cảnh nội đang có một đạo nhân mã tạo phản, giờ phản tặc đã vượt quá vạn người, hơn nữa thanh thế càng ngày càng lớn mạnh. Thời điểm này Mân Nam vừa mới quy phục không được tái loạn, nếu không hai nơi khói lửa cùng dấy lên, xa cùng hô ứng, còn nói gì tới chuyện thảo phạt Đường quốc. Phan Mỹ giờ chỉ có thể tọa trấn Mân Nam.
Trận chiến cuối cùng thống nhất Trung Nguyên, đây là cơ hội khó có được, càng là một cơ hội quan trọng lưu danh sử sách, ai không biết cơ chứ? Da Luật Hiền, Hô Diên Tán hai viên hổ tướng này đều tranh giành đứng ra, Triệu Khuông Dận không khỏi lắc đầu, bọn họ là cấm quân tướng lĩnh, phụ trách an toàn kinh đô và hoàng thành, trừ khi ngự giá thân chinh, nếu không thì sao có thể dễ dàng mà phái họ điều binh được. Huống hồ hai vị tướng này dũng mãnh, nhưng bọn họ quen lục chiến, mã chiến bộ chiến là anh hùng nhất phương, nhưng thủy chiến thì… hai vị thống lĩnh mã quân bộ quân này không giỏi.
Lúc này, lại một vị quan không kiềm chế được đi ra, khiến người ta ngạc nhiên, hắn chính là một văn thần, quần áo hoa văn thiếp vàng long bào, đội mũ cánh chuồn, dáng người cao to, bước đi thong dong, chính là đương kim Tấn vương kiêm phủ doãn phủ Khai Phong Triệu Quang Nghĩa.
“Bệ hạ, thần đệ thỉnh lĩnh đại quân, xin phụng chỉ, xin thề san bằng Đường quốc.”
Triệu Khuông Dận kinh ngạc, ngẩn người ra, dở khóc dở cười nói: “Hoàng đệ, đệ… đệ sao có thể xông vào chiến trận hỗn loạn đó được, đệ với thân phận Khai Phong phủ doãn, dẫn binh nam hạ, chẳng phải là để cho thiên hạ cười triều ta không có người sao?”
Triệu Quang Nghĩa khom người nói: “Bệ hạ, là thần tự nguyên, sau trận chiến này, Trung Nguyên không còn chiến sự nữa, và thần đệ nguyện sẽ từ bỏ chức Khai Phong phủ doãn, thống binh nam hạ, tái lập công cho bệ hạ.”
Triệu Khuông Dận nhíu mày nói: “Hoàng đệ, Trung Nguyên các nước bên tỏng, dựa vào thực lực Đường quốc mạnh nhất. Lý Dục tuy ngu ngốc, nhưng Đường quốc không phải không có võ tướng dũng mãnh. Lần này nam chinh mười mấy vạn đại quân xuôi nam, lương thực hao tổn vô số, sự nếu bất thành, hậu quả mang đến vô cùng nghiêm trọng. Hoàng đệ thân là Khai Phong phủ doãn, lo liệu chính vụ đương nhiên là thuận buồm xuôi gió, nhưng…”
Triệu Quang Nghĩa chắp tay vái dài nói: “Bệ hạ, thần ngày xưa cũng đã từng đi theo bệ hạ. Thần đệ thuở nhò theo bệ hạ, bước theo binh nghiệp, thấy bệ hạ rong ruổi nơi sa trường, bắc chiến nam chinh, thần đệ có một ước mơ, muốn được như bệ hạ, thần đệ giải giáp cứ ngồi ở Khai Phong, giờ đã hơn mười năm rồi. Khi Cừ Châu Lý Tiên kéo cờ tạo phản, thần đệ muốn từ chức Khai Phong phủ doãn, thay bệ hạ tiêu diệt chúng, tích bị hàn lâm học sĩ, Bổng Châu tri phủ Chu Ngang đại nhân nhanh chân đến trước. Giờ Chu đại nhân thống ngự Quảng An quân liên tiếp chiến thắng, thần đệ há lại cam lòng. Thần đệ xuất thân võ tướng, nhiều năm nay lại chưa từng lập chiến công gì cho bệ hạ, nghĩ vậy, nay chinh phạt Giang Nam, thần đệ khẩn cầu bệ hạ, mong bệ hạ ân chuẩn.”
Lời cầu khẩn của Triệu Quang Nghĩa, Triệu Khuông Dận không khỏi nghẹn lời. Chu Ngang là văn nhân rõ ràng, dựa vào hàn lâm học sĩ, thân phận Bổng Châu tri phủ có thể kiêm ngự Quảng An quân phó tứ xuyên bình định, mà nhị đệ vốn là một võ tướng, sao có thể so với hắn là tri phủ?
Đang lúc băn khoăn, khu mật thừa chỉ Tư Mã Thiên Khuê liền tán thành: “Thần nghĩ rằng nguyên nhân Đường quốc không thể so với Thục Hán, càng cần một người uy vọng đức long, thống ngự chư quân, như thế mới có thể bảo đảm chỉ huy được các lộ đại quân. Lần trước Ngụy vương điện hạ tuần thú Giang Hoài, mượn long uy của bệ hạ, giải nguy cạn lương thực cho Khai Phong. Giở Tấn vương là thân cận của bệ hạ, thay bệ hạ chinh phạt Đường quốc, cũng tất sẽ tạo khí thế cho tam quân. Huống hồ Tấn vương đã theo bệ hạ nhiều năm, sỡ trường quân trung, tinh thông võ lược, lần này nếu là chủ soái thảo phạt Đường quốc, chắc chắn sẽ được tam quân kính phục.”
Triệu Khuông Dận chớp chớp mắt, trầm ngâm không nói gì, Da Luật Hiền bước lên phía trước giải vây cho hoàng đế nói: “Bệ hạ, thần tuy không giỏi thủy chiến, nhưng lần nam hạ này, cũng không phải chỉ có thủy quân có thể tham chiến, bệ hạ phái thần đi đi.”
“Đảng Tiến tuy là một con vịt cạn, Trường Giang, Tần Hoài, trong mắt lão Đảng chỉ là một cái vũng bùn mà thôi, bước qua nó thực không thành vấn đề.”
Triệu Quang Nghĩa liếc mắt sang nhìn Đảng Tiến, mỉm cười nói: “Đảng tướng quân dũng mãnh thiện chiến, trong triều ai mà không biết, nhưng cuộc chiến phạt Đường, nên nhanh chóng không nên hoãn. Không biết Đảng tướng quân nếu cầm binh phạt Đường, bao lâu có thể tóm gọn Kim Lăng, đưa Lý Dục tới trước mặt bệ hạ thỉnh tội?”
Đảng Tiến không khỏi ngẩn người. Việc này ai dám cam đoan, lúc đó nếu như gặp phải một tòa kiên thành, rồi lại gặp tướng lĩnh giỏi thủ thành, chỉ cần trong thành lương thực dồi dào, đánh một năm hai năm cũng là chuyện bình thường. Lần này nam chinh, một đại tướng đem hết khả năng của mình ra là điều đương nhiên, nhưng hắn cần vỗ ngực cam đoan trong bao lâu có thể nắm gọn Đường quốc, thì hắn không thể nói rõ.
Đảng Tiến suy nghĩ một lát, do dự nói : “Mạt tướng… mạt tướng sẽ dốc hết sức mình, anh dũng giết giặc. Còn nắm được thành Kim Lăng trong bao lâu… cái này… chuyện binh gia thay đổi khó lường, giờ không thể nói chuẩn xác được. Nếu mạt tướng dẫn quân phạt Đường quốc, ta nghĩ… ta nghĩ, nếu như chiến sự thuận lợi, năm sau có thể chiếm được Kim Lăng.”
Triệu Quang Nghĩa mỉm cười, quay đầu lại phía Triệu Khuông Dận, thản nhiên cao giọng nói: “Bệ hạ, nếu vi thần thống binh nam hạ, thần bảo đảm nội ba tháng sẽ san bằng Đường quốc, để bản đồ của nó thuộc về Đại Tống.”
“Ba tháng… Tấn vương nói lời giữ lời đó chứ?”
“Thần đệ xin bảo đảm!”
“Tấn vương thực không hổ thẹn là bào đệ của bệ hạ, long huynh hổ đệ, khí khái bất phàm. Tấn vương điện hạ giỏi văn giỏi võ, dũng mãnh thiện chiến, là cũng được ảnh hưởng từ bệ hạ, đây là cái phúc của triều đình ta, là cái phúc của Đại Tống ta. Tấn vương có ý này, bệ hạ ngại gì mà chần chừ nữa. Thần tán thành Tấn vương thống binh.”
Tả gián nghị đại phu Đỗ Tuy vui mừng đứng dậy, chắp tay nói tỏ ý tán thành. Quần thần ai nấy cũng lần lượt tán thành, sau một lúc, văn võ đại thần trung thư xá nhân Trần Bình Chương, hữu phó Xạ Dương Tuần, phán bộ binh sự Tử Nguyên Mậu, thị ngự sử tri tạp sự Lý Huyền Triết, thiết kỵ tả hữu sương đô sứ Lý Hoài Trung lần lượt hưởng ứng.
Sắc mặt Triệu Khuông Dận hơi đổi, mắt hắn nhìn đám văn võ đại thần, mỗi người hắn đều nhìn qua, ánh mắt thâm thúy, nhưng hắn ngồi ở chỗ cao, không ai dám nhìn thẳng mặt hoàng đế, không ai có thể nhìn được ánh mắt của hắn.
Triệu Khuông Dận hít nhẹ một hơi, quay đầu nhìn về phía văn ban chi thủ, ở đó còn có ba vị tể tướng Lô Đa Tốn, Tiết Cư Chính, Hô Diên Tán. Triệu Khuông Dận mỉm cười nói: “Tấn vương chủ động xin đi giết giặc, chuyện phạt Đường quốc, không biết ý ba vị tể tướng ra sao?”
Ba người nhìn nhau, do dự bước lên phía trước nói: “Chúng thần… không có ý kiến gì.”
Sắc mặt Triệu Khuông Dận vẫn không đổi, lại quay sang phía La Công Minh vừa mới hồi kinh, quan thăng một cấp, trở thành Đại Tống triều tài thần gia, hỏi: “La khanh nghĩ sao?”
La Công Minh chớp chớp mắt, chắp tay nói: “Thần nghĩ rằng, dù vị đại tướng nào thống binh nam chinh, được bệ hạ bày mưu lập kế, thì lo ngại gì không chiến thắng đây?”
Triệu Khuông Dận trầm mặc một lúc, cười to nói: “Được, Tấn vương đã được mọi người ủng hộ, chức quan Giang Nam hành dinh mã bộ quân chiến trẫm sẽ giao cho ngươi, cho ngươi thống ngự tam quân thảo phạt Đường quốc. Còn về từ chức Khai Phong phủ doãn, tạm thời chưa tìm được người thích hợp, Tấn vương xử lý thuận buồm xuôi gió, trẫm không thể không nghĩ cho kỹ. Thế này đi, trong thời gian Tấn vương rời kinh, Triệu Quang Mỹ có quyền tri Khai Phong phủ doãn, phủ nha phó quan phụ tá, đợi khi Tấn vương công thành trở về, thì lại tính tiếp. Nhưng… Tấn vương chớ quên mình phải lập được nhiều công trạng nhé!”
“Thần đệ tuân chỉ.” Triệu Quang Nghĩa vui mừng cầm một góc áo bào quỳ xuống, thi lễ.
Sau khi bãi triều, Triệu Quang Nghĩa trở về phủ Khai Phong, vừa mới ngồi xuống chỗ của mình ở Thanh Tâm lầu, đám người Tống Kỳ, Trình Vũ, Trình Đức Huyền vội vàng chạy đến, vừa gặp Triệu Quang Nghĩa đã vội nói: “Thiên tuế, ngài từ chức Khai Phong phủ doãn rồi sao?”
Triệu Quang Nghĩa uống một hớp trà, cười ảm đạm nói: “Lo lắng chuyện gì, bổn vương ở phủ Khai Phong hơn mười năm rồi, có thể đổi ai đến có thể ngay lập tức khống chế nơi đây?”
Tống Kỳ vội vàng nói: “Nhưng… một khi không thể không thay một đời không thể, thiên tuế tuy có cơ hội, có ý đồ lập chiến công, bệ hạ chưa chắc sẽ không này sinh cảnh giác. Bệ hạ xuân thu chính thịnh, nếu có ý đổi phủ doãn, tân nhiệm Khai Phong doãn sẽ làm hơn mười năm cũng không phải là không thể. Bệ hạ lệnh thiên tuế quyền thống lãnh đại quân, chức Giang Nam hành dinh đô bộ có thể là tạm thời, chiến sự xong đương nhiên sẽ xóa bỏ, các bộ binh mã vẫn về các nơi, đến lúc đó chẳng phải là mất cả hai sao?
Chương 366: Chủ động xin đi đánh giặc. (2)
Triệu Quang Nghĩa mỉm cười, thản nhiên nói: “Ta biết bệ hạ nghĩ sâu sa, bệ hạ cho binh hướng nam, một khi có được Giang Nam thì sẽ có ý đồ tranh giành quyền lợi U Vân, thiên hạ một khi chưa định, bệ hạ sẽ không bỏ qua bổn vương”.
Mộ Dung Cầu Túy đứng phía sau Triệu Quang Nghĩa cũng cười nói: “Các vị lo lắng sợ hãi gì chứ, Khai Phong doãn này tuy là chức cao thật đấy, nhưng cũng không phải không có hạn chế, Thiên tuế khổ tâm gây dựng mười năm, tầm nhìn không phải chỉ có trong phủ Khai Phong sao? Phủ Khai Phong không quan trọng, cái quan trọng là căn cơ từ thân phận này có thể mở ra, kết giao với khắp các đại thần.
Mười năm gây dựng, những người có thể kết giao thì cũng đã kết giao rồi, mà kết giao không được nữa thì ngồi cũng chỉ uổng công. Giờ Quan Gia bắt đầu trọng dụng Lô Đa Tốn, dùng không được bao lâu lại là Triệu Phổ, không chắc quy phụ Thiên tuế, hay là muốn quy tụ môn hạ của hắn cùng võ đài với Thiên tuế, một khi như vậy, sao không thừa dịp trong triều hiện giờ vẫn là Thiên tuế nhà ta lớn nhất, nhanh chóng nắm giữ một chức vụ mới, để con chim có một thân hình đầy đặn? Nếu không có chiến công gì, thì so với tướng có bách chiến bách thắng, ai có thể thần phục đây?”
Trình Vũ tức giận nói: “Nói như vậy, là Mộ Dung tiên sinh hiến kế cho Thiên tuế rồi? Nếu đã như vậy, ngươi sao có thể mê hoặc Thiên tuế lập hạ quân lệnh trạng, gánh vác trọng trách nặng nề, binh gia chuyện thường, ai có thể bảo đảm Thiên tuế lần này đi có thể cắm được cờ thắng trận, nội ba tháng, bình định giang Nam đây?”
Triệu Quang Nghĩa tiếp lời nói: “Thực ra cũng không thể trách Mộ Dung tiên sinh, lập quân lệnh trạng chỉ là câu mà bổn vương tức thời nghĩ ra, không liên quan gì đến Mộ Dung tiên sinh”.
Trình Vũ tức giận: “Thiên tuế…”
Triệu Quang Nghĩa vội ngăn hắn lại, khẽ mỉm cười nói: “Cho dù lập được quân lệnh trạng, đại ca hắn…lại có thể coi ta là gì đây?”
Triệu Quang Nghĩa hiểu Triệu Khuông Dận hơn cả Triệu Khuông Dận hiểu hắn, vị đại ca này hùng tài đại lược, chỉ điểm thiên hạ, cử trọng nhược khinh, nhưng bỏ long bào ra, cũng không bằng một huynh trưởng nhân hậu từ ái thậm chí hơi thích nịnh mà thôi. Những gì mình biểu hiện ra, chẳng qua chỉ là lập chiến công mà thôi, hắn ngay cả có cảnh giác, thì huynh đệ trong nhà cũng không đến mức có chuyện quá đáng.
Hắn thở dài, chậm rãi đứng dậy, nắm chặt hai đấm, mắt hưng phấn, trầm giọng nói: “Nhưng…dù không lập được quân lệnh trạng, bổn vương cũng nhất định phải lập được đại công, lập được công đầu. Việc này, chỉ có thể là thắng, không thể bại, không tiếc bất cứ thứ gì”.
Triệu Khuông Dận rời khỏi điện, Vương Kế Ân bước tới vào trong đại nội, lúc đi tới cửa, bỗng nhìn thấy Vương Kế Ân , Vương Kế Ân bị hắn nhìn chằm chằm, sợ hãi nói: “Quan Gia…có gì dặn dò ạ?”
Triệu Khuông Dận suy nghĩ một chút rồi nói: “Nghĩa phụ của ngươi từng nhậm giám quân nhiều năm, có nhiều chiến công, ngươi vẫn…đi bên cạnh hắn chứ?’
“Vâng”.
“Ồ…ngươi đi theo nghĩa phụ nhiều năm, thông võ lược, mấy năm này, ngươi hầu hạ Trẫm tận tâm tận lực, Trẫm phong cho ngươi võ đức sứ, theo Tấn Vương đi nam hạ, lập chiến công trở về, để công danh sáng lạn Vương thị, ngươi thấy sao?”
Vương Kế Ân ngẩn người, rồi lập tức nói: “Nô tỳ tuy có kiến thức trong quân điều binh khiển tướng, nhưng nào dám so với tướng quân lãnh binh đánh giặc, song vẫn nghe lệnh hành sự, xông pha chiến đấu, làm nhất mã tiền tốt, nô tì theo Tấn Vương, nô tỳ sẽ cố gắng hết sức, sẽ không để Quan Gia phải xấu hổ”.
“Ồ…” Triệu Khuông Dận gật đầu hài lòng nói: “Được, đợi chiếu lệnh, ngươi theo Tấn Vương đi Giang Nam. Đúng rồi, ngươi đi truyền lệnh, lệnh Triệu Quang Mỹ lập tức vào cung, vào đại nội gặp Trẫm, còn nữa, dặn dò lễ bộ, dự tính ca ngợi Dương Hạo, Tiêu Hải Đào, Trương Đồng Châu”.
“Tuân chỉ!” Vương Kế Ân vội thi lễ đi ra.
Triệu Khuông Dận đi vào đại nội, vào trong hoa viện, bỗng thấy Vĩnh Khánh hai tay chống nạnh, đứng ở trong viện hét: “Thực là đồ bỏ đi, một cái cây mà cũng không trèo được à? Nhanh đi mang cái thang đến đây, à không, không, cầm cái cưa đến…”
Giọng the thé ở trên cao nói đi nói lại: “Thực là đồ bỏ đi, là đồ bỏ đi, đến cái cây cũng không leo lên được…”
Triệu Khuông Dận vừa nghe thấy hiểu được mọi chuyện, là con vẹt nói, dở khóc dở cười, bước lại hỏi: “Vĩnh Khánh con lại ở đây nghịch gì vậy hả?”
“Phụ thân!” Vĩnh Khánh quay đầu lại thấy hắn, vội chạy đến bên cạnh, hậm hực nói: “Không phải là Vĩnh Khánh làm loạn gì cả, cái thoa châu ngọc bị con chim tha đi, để nó trên cây không chịu trả lại cho con, cầm hạt dưa đến cho nó ăn nó cũng không xuống…”
Con vẹt đậu trên cao lại kêu: “Không phải Vĩnh Khánh làm loạn, không phải Vĩnh Khánh làm loạn…”
Triệu Khuông Dận ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cây bạch quả cao cao, thân cây xù xì, tán cây cao mấy trượng, thân cây thẳng tắp, bảo tiểu hoàng môn trèo lên cũng thực là làm khó bọn họ.
Triệu Khuông Dận bật cười nói: “Con vẹt này chỉ biết nói vẹt theo, không hiểu tiếng người, con tức giận mắng, chẳng hóa đàn gảy tai trâu?”
Con vẹt trên cây lại kêu, Triệu Khuông Dận không mắng nó, hai hàng lông mày hắn nhướn lên, quát: “Các người tối thui”.
Triệu Khuông Dận đứng dưới gốc cây bạch quả, bỗng hét lớn một tiếng, con vẹt bay đi, tuyết đọng trên cây rơi lả tả xuống, chỉ thấy tán cây lắc lư, rồi tiếng “Rắc” kêu lên, Triệu Khuông Dận đánh gãy thân cây to bằng miệng bát.
“Ô, cha thật giỏi”. Công chúa Vĩnh Khánh nhảy nhót đến bên thân cây đổ trên mặt đất, cầm lấy chiếc thoa của nàng, vui sướng chạy lại, Triệu Khuông Dận nhướn mũi, nói: “Được rồi, mau về điện đi, giờ thời tiết lạnh rồi, con cẩn thận không cảm lạnh đấy”.
Rồi hắn nhìn về phía cây khô bị gãy, không khỏi nao lòng nói: “Cây hạnh này đã chết rồi, thân cây khô khốc sao lại đứng trong ngự viện chứ?”
Một tiểu hoàng môn bên cạnh nói: “Quan Gia, đây là cây mùa xuân mới cấy trồng, đương nhiên không hiểu được nó có sống được hay không, cho nên chưa vội bỏ nó đi. Đợi đến khi khai xuân, sẽ đào cái cây này đi ạ”.
“Ồ…” Triệu Khuông Dận cất bước đi, chưa đi được máy bước bỗng dừng lại, quay đầu nhìn cái cây bị gãy đó, mấy tiểu thái giám kéo cây đổ ra ngoài, Triệu Khuông Dận đăm chiêu suy nghĩ, một lúc sau thì tự lẩm bẩm: “Cây đã chết, cây đã chết, người thì sao?”
Công chúa Vĩnh Khánh hít hít cái mũi, tiếp lời: “Người sống, câu này cũ rồi, phụ thân chưa nghe bao giờ sao?”
Triệu Khuông Dận cười kỳ dị, thấy cái cây đổ chỉ còn lại cái gốc, khẽ nói: “Thật sao, người ơi, nhất định sống sao?”
******
Mới qua vài ngày, Diệu Diệu như một người khác, dung nhan tiều tụy.
Từ khi Dương Hạo rời khỏi Biện Lương, cô luôn mong chờ một ngày hắn trở về, mỗi ngày chờ đợi, mỗi ngày đều hi vọng, Thiên Kim Nhất Tiếu lầu không biết bao nhiêu tỷ muội hâm mộ cô may mắn, kỹ nữ lầu xanh gặp biết bao quan lại cũng không phải không có, nhưng quan phần lớn là những ông trung lão niên, người trẻ giống như Dương Hạo, quan cư ngũ phẩm, tiền đồ rộng lớn có mấy người? Huống chi quan đó cũng có quan giàu quan nghèo, con đường kinh doanh của Dương Hạo, trong tay có Thiên Kim Nhất Tiếu lầu buôn bán sinh lời, lại còn là một nam nhi tốt, nếu như làm phu nhân của hắn là mơ ước của bao người.
Nhưng trong một đêm tất cả đều biến mất, tin dữ truyền đến như tiếng sét giữa trời quang, nó vùi dập hy vọng, hạnh phúc của Diệu Diệu, trong Thiên Kim Nhất Tiếu lầu khắp nơi đều là ánh mắt mỉa mai, còn có tin đồn nàng dùng gia sản bạc triệu, rồi đủ mọi ý nghĩ về nàng, khiến nàng mất hết dũng khí.
Nàng đến phủ đệ của Dương Hạo, tâm trí hoang mang rối loạn khiến cô bị người hầu của Dương phủ đuổi ra, Dương Hạo ngồi trong phòng ngơ ngác mấy ngày, ai cũng khó vào gặp đến Liễu Đóa Nhi phái người đi hỏi thăm cũng bị cô từ chối.
Ngày hôm nay, một người già chạy tới cửa nói: “Phu nhân, Biện Hà bang tiết lương đại gia thỉnh kiến phu nhân”.
Diệu diệu nhìn linh vị dâng hương ngẩn đầu lên, một lúc sau mới kịp phản ứng, nàng đứng dậy, đưa tay nói: “Mời Tiết đại gia vào”.
Người thân cô có thể không gặp, Tiết nương lại là một huynh đệ kết nghĩa của quan nhân, cô sao có thể không gặp?
Tao Trư Nhi cùng đi với Tụ Nhi lén lút đi đến, giờ Biện Lương chỉ có hắn biết kế hoạch giả chết của Dương Hạo, lòng mang kế hoạch nham hiểm, thấy vị này tiều tụy như người sắp chết, hắn khó mà không chột dạ, nhưng Dương Hạo đã dặn hắn không thể không làm, Tao Trư Nhi bước vào phòng.
“Diệu Diệu bái kiến đại bá”. Diệu Diệu vừa gặp Tao Trư Nhi, không khỏi nhớ tới Dương Hạo, nước mắt ngắn dài lăn trên má.
“Ôi Diệu Diệu cô nương, hiền muội…hiên đệ muội, không…không được khóc nhé”. Tao Trư Nhi luống cuống, đưa tay không tiện, lập tức rút ra một chiếc khăn tay, rồi đánh mắt sang Tụ Nhi cầu cứu.
Tụ Nhi vội đỡ Diệu Diệu, dịu dàng nói: “Người chết không thể sống lại, phu nhân chớ đau lòng quá”.
Tụ Nhi an ủi, Diệu Diệu lúc này mới không khóc nữa, mời bọn họ ngồi. Tao Trư Nhi giả bộ thắp cho người huynh đệ kết nghĩa nén hương, hắn hắt xì vài cái rồi xoa mũi ngồi xuống nghiêm chỉnh, không biết bắt đầu nói những lời Dương Hạo dặn dò từ đâu.
Tụ Nhi an ủi Diệu Diệu, Diệu Diệu lúc này cũng đã đỡ buồn, giờ cũng là cơ hội thổ lộ, nói rồi ôm lấy vai cô mà khóc. Tao Trư Nhi đảo mắt, chỉ nghĩ tới chuyện làm sao có thể nói với cô ấy chuyện tái giá.
Thực ra Dương Hạo dặn hắn cũng chỉ là dựa vào thân phận đại bá mà lo lắng với Diệu Diệu, sau một lúc trấn tĩnh lại, thấy thích hợp có thể khuyên nhủ cô nên tìm một đức lang quân và lấy, để tránh sau khi qua tuổi thanh xuân này, nhưng Tao Trư Nhi là người thông thuộc, hắn nào hiểu được khi nào mới là gió êm bể lặng? Nước sông Biện Lương chẳng có ngày nào lặng cả, dù sao thì Dương Hạo cũng “Chết” rồi, mình giờ có khuyên bảo, chắc là cũng hợp lý.
Chương 367: Ván bài lật ngửa. (1)
Tao Trư Nhi tính toán hồi lâu, ho nhẹ một tiếng, nói ra lời mà hắn cho là thỏa đáng nhất nói: “Diệu Diệu này, người thì cũng đã chết rồi, đau thương cũng không có tác dụng gì, cô cần phải sống tốt lên, điều này...người sống không thể khiến…cô thấy cô còn trẻ vậy, dung mạo xinh đẹp, nếu như cả ngày chỉ buồn thương, Hạo Tử ở dưới suối vàng cũng không an lòng”.
“Hứ?” Diệu Diệu ngẩng đầu, không hiểu vị lão bá này nói hồ đồ cái gì.
Tụ Nhi trừng mắt nhìn hắn, sợ tên ngu ngốc này nói ra những điều không nên nói.
Tao Trư Nhi căng thẳng toát cả mồ hôi hột, viên viên góc áo nói: “Điều may mắn là Hạo Tử để lại cho cô một gia nghiệp lớn, cơm áo không phải lo nữa, đó là tâm huyết của hắn có được, cô cũng nên lấy lại tinh thần mà lo liệu, coi như là…ồ…coi như là niệm tưởng. Ồ…đây là…cô xem cô còn trẻ như vậy, ai mà ức hiếp cô, thì cô cứ nói với ta, ta và Hạo Tử không phải huynh đệ thân, còn hơn cả huynh đệ thân thiết”.
Diệu Diệu hơi cúi đầu nói: “Đa tạ đại bá an ủi, Diệu Diệu biết rồi”.
Tao Trư Nhi vội xua tay nói: “Không phải cảm ơn, người một nhà nói gì câu khách khí ấy, hic, cô đang lúc thanh xuân, hơn nữa tuy có danh phận với Hạo Tử, dù sao thì cũng chưa chính thức bước qua cửa, cũng không cần thủ lễ gì cả, sau này ấy, nếu như cô thấy người đàn ông nào thật thà, nếu như có ý với hắn thì không có gì phải kiêng kị cả…”
Diệu Diệu mặt từ tái nhợt chuyển sang đỏ ửng, cô nhướn mày, thở dài, lấy lại tinh thần, từ từ cúi đầu, khẽ nói: “Đại bá, ngươi…ngươi thực là huynh đệ tốt nhất của quan nhân nhà ta…”
Tao Trư Nhi nghe vậy vui mừng, mặt mày hớn hở nói: “Ồ, ta từ nhỏ đã thân với Hạo Tử, mặc chung chiếc quần đến khi lớn, chưa bao giờ tranh giành nhau, ta và hắn tuy hai mà một, chuyện của hắn cũng chính là chuyện của ta, hắn không còn nữa, ta nhất định sẽ quan tâm đến cô, nếu không thì ta cũng không xứng là huynh đệ tốt nữa, ha ha ha…”
Diệu Diệu đứng dậy, nói: “Ngươi…ngươi giờ đã không phụ lòng quan nhân nhà ta rồi”.
Tao Trư Nhi vội nhấc mông: “Hẳn vậy, hẳn vậy, nếu cô có chuyện gì thì cứ nhanh chóng nói với ta, ta không giúp cô thì ai giúp cô, về sau ta có thời gian sẽ đến, nếu cô…”
“Không cần đâu”. Diệu Diệu lạnh lùng phất tay áo: “Diệu Diệu cảm thấy rất mệ, có gì xin thứ lỗi”.
“Hả?” Tao Trư Nhi thầm nghĩ: “Ta còn chưa nói hết, chưa gì đã tiễn khách sao?”
Tụ Nhi xấu hổ, đứng dậy nói với Diệu Diệu: “Phu nhân xin bảo trọng, xin vào nghỉ ngơi, chúng ta đi đây”. Nói rồi kéo Tao Trư Nhi bước đi.
Tao Trư Nhi không hiểu gì cả, vừa ra khỏi đại môn Dương gia, Tụ Nhi liền véo tai hắn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tên ngốc này, ngươi là bề trên sao lắm lời thế? Ngươi muốn bảo người ta mang theo gia sản kếch xù đó gả cho ngươi phải không?”
Tao Trư Nhi vội bào chữa: “Ta nào có nói thế? Ta là loại người gì nàng còn không biết sao? Có ý với vợ của huynh đệ mình? Trư Nhi ta là loại người vậy sao?”
Tụ Nhi tức giận nói: “Chàng không phải người như vậy, nhưng những lời nói ra thật vô vị, may mà người ta còn để lại chút thể diện cho chàng, chàng không nghe người ta nói chàng là huynh đệ tốt nhất của quan nhân người ta, có nghĩa là đã nhắc nhở cho chàng rồi sao, chàng còn nói năng hàm hồ như vậy?”
Tao Trư Nhi ngẩn người nói: “Ta nói hàm hồ cái gì nhỉ? Ta có nói hàm hồ cái gì đâu?”
Tụ Nhi điên lên hét lớn: “Người ta còn nghĩ chàng ham muốn vẻ đẹp và tiền của nhà người ta, muốn người ta dâng cho chàng đấy. Chàng không hiểu hay giả vờ không hiểu đấy hả?” Nói rồi phất tay áo bỏ đi.
Tao Trư Nhi ngẩn tò te, dậm chân kêu oan: “Những lời ấy ta nào có nói, ta có thể là loại vô liêm sỉ như vậy sao? Đây…đây…ngầm ý gì hả? Người ta có lòng tốt thì lại coi là loại không ra gì, đánh chết ta ta cũng không đến nữa. Cái tên Hạo Tử đáng chết mà không chết, lại còn hãm hại người nữa.
Trư Nhi nói rồi đuổi theo Tụ Nhi.
Trong phòng Dương Hạo, Diệu Diệu ngồi trên giường khóc rống lên, chị em trong Nhất Tiếu lầu ác độc khỏi phải nói, cô có thể chịu được sao, không thể tưởng tượng được huynh đệ kết giao duy nhất với quan nhân cũng đục nước thả câu, thi thể quan nhân còn chưa lạnh, hắn đã vô liêm sỉ đến thúc giục mình tái giá. Người này còn có thể tin cậy sao? Nhất Tiếu lầu có toàn rắn độc, đến đây lại có người như hắn mưu chiếm tài sản, thế giới này còn có nơi nào cho mình sống đây?
Tấm ván gỗ, đinh, búa được đưa đến giữa phòng, đám sai vặt bị nàng đuổi đi hết, Diệu Diệu đóng chặt đinh vào tấm ván, đám sai vặt nghe thấy có tiếng động chạy lại, giật mình hoảng hốt: “Phu nhân, phu nhân làm gì vậy?”
Diệu Diệu trong phòng lạnh lùng nói: “Tự kỷ ôm oán hận trong lòng, bất kỳ người nào cũng không được vào…”
Lão người hầu ngạc nhiên nói: “Phu nhân, bà nói gì vậy?”
Trong phòng vắng vẻ, một lúc sau vọng ra tiếng Diệu Diệu: “Các người thu dọn đồ đạc trong phủ, đi hết đi. Diệu Diệu phu quân đã chết, sinh không luyến tiếc, tự kỷ trong phòng dâng hương cho phu quân, từ nay về sau tuyệt thực…lấy cái chết trọn tiết”.
Binh quý thần tốc. Triệu Khuông Dận quyết định xuất binh, lập tức ra tay quyết không chậm trễ. Ngày này, Hồng lư tự tín sứ/người mang tin tức vội vàng chạy tới Giang Nam, ngày thứ ba Tào Bân mang kỵ binh lên đường, cùng với thị vệ mã quân đô ngu hầu Lý Hán Quỳnh, phân bốn phương quán sự điền khâm tộ tới kinh nam.
Theo sự sắp xếp của Triệu Khuông Dận, lần này diệt Đường cần xuất bốn lộ đại quân, tổng cộng ước tính hơn mười vạn người, Tào Bân dẫn quân Kinh Nam trước, điều Kinh Hồ thủy quân đánh Trì Châu, lấy bờ nam đông Trường Giang cửa ải hiểm yếu của quân Đường, Triệu Quang Nghĩa thì dẫn bộ kỵ binh ngày đêm đuổi tới Hòa châu, ở Thái Thạch Cơ gặp Tào Bân, đội quân hùng hậu xông tới Kim Lăng. Kinh sư thủy quân từ biện thủy mà phá băng vào Dương Châu, từ Dương Châu tấn công sang Nhuận Châu.
Sau khi mất rất nhiều sức lực phá băng, mặt sông một đêm lại kết băng như cũ, nhưng may mà đội thuyền dài mười mấy dặm, sau khi một con thuyền đi qua, nước sông kết băng cũng không sao cả, hơn nữa càng đi về phía nam, mặt băng càng mỏng, chiến thuyền lại nhẹ, cho nên càng đi tốc độ càng nhanh.
Chi đội thứ tư là quân Ngô Việt. Triệu Khuông Dận truyền lệnh, mệnh thiên hạ binh mã đại nguyên soái, Ngô Việt Vương dẫn mấy vạn quân Ngô Việt từ Hàng Châu bắc thượng tấn công thường Châu, phối hợp với thủy quân Tống Quốc chiếm lấy Nhuận Châu, sẽ tấn công Kim Lăng, và phái Tống Quốc đại tướng Đinh Đức Dụ là tiên phong cho Ngô Việt quân, kỳ thực là giám quân, đồng thời lại lệnh hoàng châu thích sứ Vương Minh dẫn quân tấn công Vũ Xương, khống chế quân Đường tuyến tây, phòng ngừa bên đông viện trợ.
Tiêu Hải Đào được thánh chỉ lập tức vào cung gặp Lý Dục, Lý Dục nổi giận đùng đùng khiển trách là người không mắt, phụng chiếu mà không hướng, sứ giả thượng quốc bị ám sát, Đường Quốc bảo hộ bất lợi; Bản đồ địa lý sơn hà không đủ tường tận, qua loa cho xong thì phải chịu tội, và tuyên bố Đường Quốc vô lực che chở sứ giả thượng quốc, Tống Quốc lập tức triệu về sứ đoàn. Xong xuôi, Tiêu Hải Đào phủi tay áo đi, lập tức dẫn đầu sứ về nước, đi nhanh như bay, không dừng lại nghỉ.
Lý Dục thấy hành văn của Triệu Khuông Dận tuy nghiêm khắc, nhưng không nghiêm phạt có tính thực chất, không khỏi thầm nghĩ may mắn, vội viết lại một bức thư thỉnh tội, hết sức lo sợ thỉnh tội với Triệu Khuông Dận, lệnh người chuẩn bị đại lượng ngân bạc tiền tài, ca kỹ vũ nữ, chuẩn bị một phần hậu lễ xoa dịu cơn giận của Tống Quốc.
Qua vài ngày, mã bộ quân Biện Lương, thủy quân đồng thời lên đường, đại quân dũng mãnh vô cùng, thống binh chủ soái chính là Khai Phong phủ doãn, quyền tri Giang Nam hành doanh mã bộ quân chiến trạo đô bộ thự Tấn Vương Triệu Quang Nghĩa. Mã quân, bộ quân, thủy quân được tin xuất động, gây náo động toàn phủ Khai Phong, trên đường người tấp nập đều đến xem đại quân đang trên phố tuyên thệ xuất quân rồi nam hạ.
Tao Trư Nhi và Tụ Nhi chen chúc trong đám người bên sông Biện Hà xem thủy quân triều đình uy vũ hùng tráng, ai nấy đều khen ngợi. Thủy vận tứ bang lần này cũng xuất quân, rất nhiều người cũng ra tay giúp đỡ, nhưng chiến hạm lại đều sử dụng chiến hạm kiểu mới mà triều đình bí mật tạo ra, do người bắc không tiện dùng thuyền, cho nên hệ thống động lực chiến hạm của triều đình áp dụng mái chèo gỗ, có to có nhỏ, có bốn mái, tám mái, mười hai mái, thậm chí có chiến hạm ba mươi hai mái chèo, binh sĩ chỉ cần hai chân choãi ra đạp về phía trước, sẽ đạt được tốc độ cực nhanh, như treo buồm lớn.
“Ôi, quả nhiên là uy vũ hùng tráng, đại quân xuất binh, đứng ở đây xem mà cũng thấy khí thế, thấy nhiệt huyết sục sôi, nếu mình mà ở trong đó, thì không biết cảm giác thế nào nhỉ. Chẳng trách Hạo Tử nói với ta, người bình thường trông thì nhã nhặn nhưng cũng rất uy hùng, đến khi đao thật thương thật hai quân chạm nhau cũng sẽ thay đổi thành thù hận hết, sau vài chiêu, người chết chỉ trong chớp mắt. Nếu ta cũng làm binh, nàng nói xem có thể được chức tướng quân trở về í nhỉ?”
Tụ Nhi cười nhạt: “Tỉnh dậy đi chàng ơi, nói còn chẳng nên lời, việc còn không làm được, có mỗi lòng tốt đến an ủi người ta, kết quả bị người ta coi là đồ dã tâm, chàng còn muốn làm quan? Chàng mà ở chiến trận, không làm thịt lợn cho người ta xơi mới là lạ”.
Trư Nhi xấu hổ, ngượng ngùng nói: “Ta…ta chưa bao giờ khuyên con gái, làm sao mà biết nói cái gì mới không làm đau lòng cô ấy? Thôi, không nhắc đến cô ấy nữa, người con gái này có điểm tốt xấu gì mặc kệ, Trư Nhi ta quang minh đường đường thế này, bị cô ta coi thành loại nào thì loại, chẳng có gì đáng bàn nữa”.
Tụ Nhi không nhịn được bật cười: “Thế có trách được người ta không? Lời chàng nói, đến ta còn hiểu lầm”.
Hai người đang đi trở về, thì nghe thấy phía trước có người nói: “Mấy ngày nay có rất nhiều tin nóng hổi, mấy ngày trước có người con gái muốn chết vì người mình yêu, đã đóng đinh chặt cửa, tự tuyệt thực mà chết trong phòng, hôm nay triều đình phát đại binh chinh phạt Đường Quốc, ồ ha ha, không biết hai ba hôm nữa sẽ có tin gì đây”.
“Tuyệt thực? Chết theo chồng? Ghê gớm nhỉ, triều đình biết chắc chắn sẽ treo biển tán thưởng”.
“Người đã chết rồi, hư danh còn tác dụng gì nữa? Nghe nói cô ấy là một mỹ nhân xinh đẹp như hoa như ngọc vậy, năm ngoái có cuộc thi hoa khôi, là trạng nguyên Diệp bảng đấy. Trong tay còn có Nữ Nhi Quốc của Thiên Kim Nhất Tiếu lầu nữa, tiền tài thiếu gì, xem xem sao cô ấy lại nghĩ quẩn vậy chứ? Cô ấy nếu như mời ta ở rể có phải tốt không, không hiểu ma xui quỷ khiến gì khiến cô ấy như vậy…”
“Cái gì?” Tao Trư Nhi nghe vậy giật mình, nhảy cẫng lên, kéo lấy tay áo người nọ quát: “Huynh đài xin dừng bước”.
Người đó giật nảy mình, xòe hai tay ra, mặt tím tái: “Làm sao, muốn đánh nhau à?”
Tao Trư Nhi vội buông tay ra: “Huynh đài hiểu lầm rồi, ta muốn hỏi, người con gái mà vừa nãy huynh nói đến là ai vậy?”
Người đó trừng mắt nói: “Nghe nói là người chủ của Nữ nhi quốc, là trạng nguyên Diệp bảng cuộc thi hoa khôi năm ngoái.
Tao Trư Nhi đừ người ra, vội hỏi: “Đã chết rồi sao?”
Người đó trừng mắt nói: “Ta không biết. Bốn năm ngày hôm nay rồi, không chết thì cũng sắp chết rồi, huynh đài muốn đi xem sao?”
Tao Trư Nhi không nói không rằng quay đầu bỏ chạy, Tụ Nhi nghe rõ ràng như vậy cũng không khỏi ngạc nhiên, vội đuổi theo sau hắn.
Tao Trư Nhi chạy đến Dương phủ thở hồng hộc, giờ Dương phủ trống trơn, hắn đi đến hậu viện, chỉ thấy Lão Hắc và Trương Ngưu Nhi ngồi ở cửa, phía trước là chiếc bàn, bên trên bày thịt dê la liệt, mỗi người một chiếc bát đang uống rượu ăn thịt, miệng nhồm nhoàm.
Nhìn thấy hắn đến, hai người nhận ra hắn, vội nhảy dựng lên: “Tiết đại gia, ngươi đến vừa đúng lúc, Diệu Diệu cô nương cố tình tìm đến cái chết, ngươi xem làm gì mới được đây?”
Tao Trư Nhi tức giận nói: “Hai ngươi là đàn ông, mà không ngăn nổi cô ấy sao?’
Hai người bất đắc dĩ nói: “Ngăn lại kiểu gì, Diệu Diệu cô nương đã đóng đinh vào cửa, huynh đệ ta biết làm sao khi cô ấy nói chúng ta mà lại gần, cô ấy sẽ dùng kéo tự vẫn, ngươi nói chúng ta phải làm sao đây?”
Tao Trư Nhi nổi trận lôi đình quát: “Thế mà các ngươi vẫn tiệc rượu ở đây được? Chờ nhặt xác người sao?”