watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Sai Phi Dụ Tình - Trang 31

Đêm rất đen, tuyết rất trắng.

Lưu Sương đứng im lặng trong truyết trắng, xiêm áo bay theo từng đợt gió, thân thể nàng nhỏ nhắn mềm mại, đơn độc, khiến người khác thương tâm.

Rất hiển nhiên, tâm Bách Lý Hàn giao động, hắn bước nhanh xuống xe, nghĩ muốn phủ hơi ấm từ đôi bàn tay hắn lên hai vai yếu ớt của nàng. Giờ khắc này, trong đáy lòng có âm thành thét gào, mong ôm nàng, mong bên nàng, mặc hàn độc kia. Bởi vì nàng, đã phải chịu đau thương thế kia,

Nhưng, hắn chưa kịp bước, thì xa xa, Bách Lý băng đã nhanh chóng tới trước mặt Lưu Sương, ôm nàng vào trong lòng.

Động tác này khiến Bách Lý Hàn chưa kịp xuống xe kinh hoàng không nói nên lời, phút chốc, tựa như có vật gì trong lòng bị nghiền nát.

Giờ khắc này. Tâm hắn như xé nát.

Hóa ra, Băng đệ, không còn là tiểu hài tử nữa.

Ban đầu, hắn hoàn toàn không để ý chuyện này. Bởi trong lòng hắn, hắn vẫn luôn nghĩ tiểu đệ còn nhỏ, không thể nào hiểu được tình cảm là gì. Nhất thời rồi sự nông nổi trong tình cảm kia cũng sẽ theo thời gian qua đi.

Nhưng, thời gian trôi, còn chuyện tình cảm kia, không có trôi qua.

Hắn quan sát thần sắc của Băng dệ. trong trí nhớ của hắn, chưa bao giờ thấy Băng đệ chăm sóc cho người nào như thế, trong mắt kia lộ ra thâm tình nồng đậm.

Giờ khắc này, hắn rốt cục xác định rõ, Băng đệ ái Lưu Sương,

Đêm càng lúc càng tối sầm, mảnh trăng tàn nơi trời xa như hòa cùng màu truyết, rọi sáng chỗ hai người ôm nhau.

Bách Lý Băng không có chú ý tới xe ngựa Bách Lý Hàn, không biết Bách Lý Hàn đang ngồi trong xe.

Bởi trong mắt hắn chỉ thấy duy nhất một người – là Lưu Sương. Nếu bình thường, có lẽ hắn đã sớm phát hiện xe ngựa ở bên kia là xe ngựa của Trữ vương phủ.

Lưu Sương bị Bách Lý Băng kéo, đầu bị kích thích, nàng khóc.

Nàng vốn nghĩ muốn đẩy Bách Lý Băng ra, nhưng thương tâm tràn đến, trong mắt lệ chảy tràn. Nàng không muốn để người khác thấy nước mắt của mình, nhất là Bách Lý Hàn. Cho nên nàng lựa chọn né tránh đi, ở trong lòng Bách Lý Băng mà khóc.

Nước mắt nàng rơi trên áo của Bách Lý Băng, không ngừng, không ngừng.

Bách Lý Băng ôm Lưu Sương, cảm nhận được lệ nóng, xâm nhập quần áo hắn. trong một khắc, tâm hắn như bị cắt ra, đau đớn hòa cùng những giọt nước mắt của nàng, thiêu đốt cõi lòng hắn.

Hắn không nói gì, giờ phút này hắn không thể dùng lời nào an ủi nàng, chỉ có thể để nàng thỏa thê khóc. Hắn đưa tay choàng áo khoác của mình lên người nàng, ôm lấy thân hình run rẩy của nàng.

Lúc này đây, hắn nghĩ, nếu có thể vĩnh viễn được ôm nàng thế này thật tốt biết bao! Nào là đạo đức, cấp bậc, lễ nghĩa, hết thảy quên đi, nàng là chị dâu của hắn thì sao, hắn chỉ biết, hắn yêu nàng!

Nghĩ tới đây, lòng hắn lại nổi lên thứ cảm xúc khác.

Hắn quay đầu, thấy được xe ngựa tráng lệ của Bách Lý Hàn, từ màn xe hướng ra, hắn thấy Bách Lý Hàn, đôi mắt như lửa cháy.

Lòng Bách Lý Băng dần ngộ rõ.

Mới vừa rồi khẩn cấp tới, không có nghe Hồng Ngẫu nói tại sao Lưu Sương lại tới Túy hoa lâu, lúc này hắn rốt cục rõ, nguyên lai nàng tới là để tìm tam ca. Không trách được nàng lại đau đớn như thế, trong thanh lâu nhất định đã nhìn thấy tam ca cùng nữ nhân khác thân thiết.

Tam ca lại làm Lưu Sương tổn thương.

Tam ca a tam ca, ta thật sự không hiểu ngươi, vì sao phải làm tổn thương Lưu Sương như vậy, rõ ràng, ngươi cũng yêu nàng.

Ban đầu. Bách Lý Băng nghĩ là Bách Lý Hàn không thích Lưu Sương, liền nghĩ kế đoạt Lưu Sương từ trong tay Bách Lý Hàn về. Không ngờ hại hàn độc trong Lưu Sương phát tác, đẻ non, thiếu chút lấy mạng nàng.

Từ đó, hắn sống trong hối hận,, cho nên, dù có yêu Lưu Sương, hắn cũng không có đi tìm nàng. Hắn nghĩ, nếu như 2 người yêu nhau, hắn sẽ chúc phúc cho họ.

Cho nên, hắn trơ mắt nhìn Bách Lý Hàn xa phó Lăng quốc tìm Lưu Sương, còn hắn, chỉ ở trong cung không có làm gì.

Nghĩ muốn yêu mà không thể yêu, cũng là một loại thống khổ.

Nhưng hôm nay, khi bọn họ trở về Nguyệt quốc, lại không hề có chút tình ý gì. Lưu Sương lại vì Tam ca mà bị tổn thương.

Tam ca, ta đã cho ngươi cơ hội. chớ trách ta ra tay cướp đoạt tình cảm!

Đôi mắt Bách Lý Băng lạnh lùng, kiên nghị.

Ánh mắt hắn, từ trên đỉnh đầu Lưu Sương nhìn sâu vào mắt Bách Lý Hàn.

Bốn mắt nhìn nhau, không bên nào chịu lùi.

Mắt Bách Lý Hàn chấn động, bốn tưởng rằng Bách Lý Băng ôm Lưu Sương bị hắn thấy sẽ xấu hổ, không nghĩ tiểu dệ vẫn thản nhiên. Hơn nữa, lúc này nhìn kĩ, ánh mắt hắn còn có một tia kiên định.

Tiểu tử thối này, muốn gì?

Bách Lý Băng đột nhiên cười một tiếng, nụ cười trong đêm của hắn đẹp vô cùng, giống như là những bông tuyết mĩ lệ.

Lưu Sương vùi đầu khóc trong lòng Bách Lý Băng, không biết hai huynh đệ đang mãnh liệt nhìn nhau. Nàng khóc đủ rồi, lén lút lau khô gương mặt trong lòng Bách Lý Băng, bình tĩnh ngẩng đầu lên.

“Cám ơn ngươi!” Nàng khẽ cười, nụ cười nhạt nhòa,

Đẩy Bách Lý Băng ra, nàng cũng không quay đầu xem Bách Lý Hàn ra sao, nhẹ nhàng hướng về Túy hoa lâu đi.

Thị vệ Túy hoa lâu được mụ mụ dặn dò không đuổi theo, nhưng, những nhân khách lúc này đều đã đứng ở cửa ngắm nhìn họ.

Lưu Sương đón nhận ánh mắt của bọn họ, thản nhiên đi tới.

Bách Lý Hàn cũng Bách Lý Băng đồng thời đau xót, nàng tại sao vẫn đi vào Túy hoa lâu.

“Tiểu thư, người làm gì thế? Tại sao còn muốn đi vào Túy hoa lâu?” Hồng Ngẫu đuổi theo, ngăn cản Lưu Sương

Lưu Sương nhàn nhàn cười: “Hồng Ngẫu, ta đã bán mình thanh lâu, dĩ nhiên phải về.”

Trong lòng nàng đau đớn, chỉ cảm thấy thiên hạ rộng lớn kia, nơi nào cũng khổ sở, chỉ còn Túy hoa lâu huyên náo này mới có thể làm lòng nàng không thể nào yên tĩnh, mới khiến nàng không thể có thời gian nhàm chán để suy nghĩ tới người làm nàng đau đớn kia.

Huống chi, nàng vừa rồi đáp ứng tiết mụ mụ, muốn ở chỗ này đàn hát vài ngày, sao có thể thất hứa?

“Tiểu thư, người đã bán thân?” Hồng Ngẫu không biết Lưu Sương có định ước cùng mụ mụ. hai mắt trợn trừng kinh dị, không biết phản ứng ra sao.

Bách Lý Băng nghe vậy nhăn mày, hắn chậm rãi đi tới nói: “Ta đến đưa nàng đi!”

“Không cần, ta không cần ai cả!” Lưu Sương lạnh lùng nói, tiếp tục hướng Túy hoa lâu đi.

Nhóm người đứng ở của Túy hoa lâu thấy Lưu Sương đã trở về, tự động tránh ra, Lưu Sương đi vào, Hồng Ngẫu cũng theo sát.

Bách Lý Hàn từ trên xe ngựa đi xuống, nhìn bóng dáng nàng khuất trong Túy hoa lâu, trong lòng lạnh đi. Rõ ràng, hàn độc không có phát tác, sao có cảm giác băng giá.

Bách Lý Băng đi tới trước mặt Bách Lý Hàn mỉm cười: “Tam ca, người sao lại tới nơi này?”

Ánh mắt sắc bén của Bách Lý Hàn nhìn lại: “Ngũ đệ, ngươi thật sự thích Lưu Sương? Hay thế nào?”

Trên mặt hắn thần sắc bình tĩnh, gió lạnh hòa vào tóc, vào trường bào của hắn, trên gương mặt tuấn mỹ, đôi mắt tối sầm không thấy đáy.

Thần sắc Bách Lý Băng như ngưng lại, đón nhận ánh mắt sắc bén của Bách Lý Hàn: “Tam ca, ta từ nhỏ cũng không như huynh, ta không bao giờ tranh cái gì với huynh. Cả thiên hạ, ta cũng không tính toán tranh giành. Nhưng đối với Lưu Sương, ta làm không được. Tam ca, tha thứ ta! Còn người muốn thiên hạ như thế nào?”

Bách Lý Hàn nhìn Bách Lý Băng, hắn không nói gì. Bách Lý Băng mặc dù không trực tiếp trả lời câu hỏi của hắn, nhưng là kẻ ngu ngốc cũng có thể hiểu được lòng hắn nghĩ gì.

Hắn thật sự thật lòng, thậm chí không màng thiên hạ.

Bách Lý Hàn ngẩng đầu nhìn phía chân trừi, đột nhiên cười lớn, trong tiếng cười sầu thảm kia lộ ra 1 tia bi thương.

Thiên hạ rộng lớn, mà tại sao Lưu Sương lại chỉ có một.

Đáng tiếc, hắn hiện tại không muốn, và cũng không thể muốn cái gì.

Thiên hạ cũng được, Lưu Sương cũng được.

Gió lạnh, tuyết lạnh, hai người lẳng lặng đứng yên, không ai nói thêm gì.

Lưu Sương lưu lại Túy hoa lâu.

Tiết mụ mụ là một người khôn khéo, sớm nhận ra thân phận tôn quý của Bách Lý Hàn, họ Bách Lý, nàng nghĩ tới hai vị vương gia. Vương gia coi trọng nữ nhân, nàng sao dám lãnh đạm

Cho nên, sau khi Lưu Sương trở lại Túy hoa lâu, bà ta sắp xếp một chỗ yên tĩnh tao nhã ở hậu viện cho nàng. Ngày thường không mời đến nàng diễn tấu, chỉ khi ân khách thúc giục quá, nhiều nhất chỉ mời Lưu Sương mang khăn che mặt, xuất hiện sau màn đàn một khúc.

Nhưng là, sau lại có một người bao Lưu Sương hoàn toàn, không cho phép Lưu Sương diễn trên đài cao.

Cứ như vậy, thần bí. Cao ngạo. Hàn nhị cô nương, cao nhã, đứng đầu bảng Túy hoa lâu, thiên kim khó gặp mặt.

Không nghĩ tới, thanh danh Lưu Sương nhanh thăng như thế.

Ngươi bao hết Lưu Sương, là Bách Lý Hàn.

Hắn không cách nào ngăn cản Lưu Sương ở Túy hoa lâu, chỉ có dùng biện pháp này mới ngăn được nàng không ra diễn tấu.

Mới đầu Lưu Sương không biết là Bách Lý Hàn bao nàng.

Hôm đó, nàng trang điểm xong. Chuẩn bị diễn.

Trong phòng bố trí nhã nhặn, giống như khuê phòng của nữ tử, ngoài cửa có một gốc hàn mai.

Một thân hồng y tới trước đàn cổ, qua bức rèm, chia đôi gian phòng, mỗi người một phía.

Lưu Sương lẳng lặng ngồi trước đàn cổ, nhàn nhạt hỏi: “Xin hỏi khách quan muốn nghe khúc gì?” giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên.

“Tùy ý.” Trong phòng truyền ra âm thanh trầm thấp.

Tay Lưu Sương đặt trên đàn có chút run rẩy, dây cầm khẽ rung.

Là Bách Lý Hàn bao nàng.

Hắn ở trước mặt nàng, không nhìn rõ hình dạng, làm thế này chẳng phù hợp với lời hắn nói chút nào. Sợ nàng làm mất mặt hắn sao?

Lưu Sương cười hổ, mắt khẽ nhắm, tay đặt trên dây đàn.

Từ khi bọn họ quen, nàng hình như chưa khi nào vì hắn mà đánh đàn. Nếu không phải hắn nhắc tới, nàng cũng đã từng quên.

Nàng bắt đầu vì hắn mà đánh đàn.

Một khúc lại một khúc.

Từ “Hoa Nguyệt dạ”, đến “Nguyệt trên sao” , nàng sẽ đàn cho hắn nghe.

Ngày thứ hai, hắn như cũ đến, xuyên qua khe hở trên bức mành, nàng mơ hồ thấy hắn, tóc bạc.

Nàng chuẩn bị một chén trà hoa mai, đưa tỳ nữ dâng cho Bách Lý Hàn, đó là thuốc nàng tìm được ở vách núi. Mặc dù không hoàn toàn giải được độc, những có thể ức chế được độc.

Lư Sương đánh mười khúc cầm, Bách Lý Hàn nghe xong mười khúc cầm, cũng thưởng xong 10 chén trà.

Sau giờ ngọ.

Ánh sáng nhàn nhạt chiếu qua gian phòng, Lưu Sương hoàn một khúc “Khinh hương”, Hồng ngẫu bưng một chén trà hoa mai đi vào. Dĩ nhiên là nàng cũng lưu lại tại Túy hoa lâu.

Hồng Ngẫu dĩ nhiên biết Bách Lý Hàn, nhưng là được tiểu thư dặn dò, mỗi lần nhìn thấy hắn đều nhàn nhạt, coi như không nhận ra hắn.

Lưu Sương tiếp tục đánh đàn, trong phòng tiếng đàn ngọt ngào như suối chảy.

Một khúc nhạc chưa hoàn, đột nhiên nghe tiếng đổ vỡ bên trong, là tiếng tách trà rơi vỡ.

Tâm nàng cả kinh, không biết hắn định làm gì.

Hồng Ngẫu sớm xốc màn che, Lưu Sương liếc mắt thấy Bách Lý Hàn ngồi trên giường.

Trên mặt hắn, biến sắc, cánh tay trắng nõn cũng biến thành màu đen. Nhưng hắn cố gắng gượng, ngồi trên giường, môi chuyển qua màu tím, lộ tia ôn nhu mỉm cười.

Lưu Sương hoảng sợ, trong lòng trào lên nỗi sợ hãi.

Nàng tiến lại đỡ Bách Lý Hàn, đưa tay xem mạch hắn, phát hiện hắn trúng độc.

Là loại độc nàng chưa bao giờ gặp qua, rất là khó hiểu, hỡn nữa, hòa cũng hàn độc trong cơ thể hắn một chỗ, chảy cuồn cuộn trong thân Bách Lý Hàn.

Như thế nào lại trúng độc, chẳng lẽ chén trà hoa mai kia có vấn đề?

Chén trà kia nàng tự mình châm nước, mỗi chén đều là nước sôi kĩ, nước dùng là tuyết đầu mùa năm nay, tự tay nàng chiết. Sau đó, nàng cùng Hồng Ngẫu đem vào phòng.

Trà kia, cũng là tự tay nàng cùng Hồng Ngẫu pha.

Nàng tin tưởng Hồng Ngẫu vô cùng, cho nên không biết là ai hạ độc.

“Đừng động!” Lưu Sương nhẹ nhàng nói, lấy từ túi thuốc ra kim châm, muốn đưa lên người Bách Lý Hàn.

“Vô dụng!” phía sau đột nhiên truyền đến lời nói lạnh lùng.

Một bóng người hồng nhạt đi đến.

“Đại Mi Vũ?” Lưu Sương kinh hô.

Đại Mi Vũ một bộ y phục đỏ, ước chừng giả trang thành kỹ nữ thanh lâu, trên mặt phủ một tầng lụa mỏng.

Lúc này, nàng nhẹ nhàng buông miếng lụa che mặt xuống, lộ ra gương mặt xinh đẹp.

Lông mày lá liễu, đôi mắt trong veo, lộ ra một tia phức tạp.

“Vô dụng, hắn trúng “ vứt bỏ tình độc” của ta, trừ phi có thuốc giải, nếu không vô phương cứu chữa!” Đại Mi Vũ nhẹ nhàng nói.

“Đại Mi Vũ, mau giải độc!” Lưu Sương lạnh lùng.

“Không có, không có giải dược, bởi vì chế không nổi.” Đại Mi Vũ cười lạnh.

Trên mặt Đại Mi Vũ là sự kiều mỵ vui vẻ, nụ cười kia như một cây châm, hung hăng đâm vào nội tâm của Lưu Sương.

Cái gọi là giải dược còn chưa nghiên chế ra, chẳng lẽ lúc này Vô Sắc lại nghiên chế ra tân dược.

Khí tình độc? (Vứt bỏ tình độc)

Tên này nghe qua có chút quái dị. Giống như loại độc được gọi là đoạn trường độc, ba bước đổ, nếu không chính đoạt mệnh hoàn, thất hồn đan. Bách Lý Hàn lại trúng phải độc gọi là vứt bỏ tình độc?

Đây rốt cuộc là loại độc gì?

Đại Mi Vũ thật sự là nhẫn tâm, dù sao nàng cũng từng yêu Bách Lý Hàn, lại đối với hắn làm chuyện tàn nhẫn như vậy.

Lưu Sương lòng đau như cắt, lạnh lùng nhìn nữ nhân Đại Mi Vũ này, tựa hồ trừ ra dụng độc hại người, nàng ta không biết làm việc gì khác. Ban đầu, tại Vương phủ, dụng độc hãm hại nàng, sau đó, ở Thiên Mạc Quốc, vu khống nàng hạ độc Mộ Dã, cố gắng đẩy nàng vào con đường chết. Mà lần này đây, nàng ta lại hạ độc thủ nhắm vào Bách Lý Hàn.

“Đại Mi Vũ, tột cùng là ngươi muốn làm cái gì? Tại sao lại hạ độc?”

Đại Mi Vũ khinh xoẹt một tiếng, nheo lại hai tròng mắt xinh đẹp, nhìn từ đầu đến chân Lưu Sương một vòng, thật giống như đang xem kỹ phạm nhân. Một lúc lâu, nàng ta mới phẫn hận mở miệng: “Bạch Lưu Sương, dựa vào thứ nhan sắc kia mà dám đòi tranh đua cùng ta? Nói cho ngươi biết, Đại Mi Vũ ta muốn có món đồ gì, thì nhất định phải có được cái đó. Nếu ta không chiếm được, ta tình nguyện phá hắn, cũng không cho tiện nhân như ngươi chiếm được tiện nghi!”

Mặt Lưu Sương trở nên trắng bệch, không phải vì Đại Mi Vũ mắng nàng là tiện nhân, mà là, bởi vì như Đại Mi Vũ đã nói lý mơ hồ có ý tứ muốn hủy diệt Bách Lý Hàn. Chẳng lẽ, vứt bỏ tình độc thật sự không có thuốc nào chữa được?

“Đại Mi Vũ, ngươi rốt cục là dùng loại độc gì?” Chỉ có biết được loại độc, mới có thể giải độc. Cho nên, Lưu Sương ngăn chặn hỏa khí trong lòng, không chọc giận Đại Mi Vũ.

“Ta đã nói, vứt bỏ tình độc, độc tính rất mạnh, ngươi một hồi sẽ biết! Nói cho ngươi biết, hắn sở dĩ trúng độc, đều là bởi vì ngươi. Ta muốn ngươi thống khổ.” Đại Mi Vũ cố ý chỉ tiết lộ một nửa nút thắt, không chịu nói hết cho Lưu Sương biết. Môi của nàng ta mạt tiếu, rất xinh đẹp, nhưng là, khi nhìn thân ảnh của Lưu Sương, lại thấy chói mắt như vậy, làm cho nàng ta tâm phiền ý loạn.

“Đại Mi Vũ, ta biết ngươi hận ta, chỉ cần ngươi buông tha hắn, ngươi muốn ta làm gì cũng được!” Lưu Sương nói rõ ràng, trong giọng điệu mang theo một tia cầu khẩn.

Bách Lý Hàn thân mang hàn độc, bây giờ lại trúng độc, đúng là họa vô đơn chí, không biết hắn có thể chịu đựng nổi không. Cho nên, nhất định phải lấy được giải dược từ Đại Mi Vũ chữa trị cho hắn.

“Tốt lắm, ngươi quỳ xuống trước đi! Cầu xin mà thiếu thành ý như vậy được sao?” Đại Mi Vũ lãnh ngạo nói.

“Tiểu thư, người không thể quỳ xuống đất! Ngươi… nữ nhân ác độc này, rốt cuộc muốn như thế nào?” Hồng Ngẫu nhào tới, đẩy Đại Mi Vũ một cái.

Đại Mi Vũ lảo đảo lùi hai bước, ngã vào mép bàn, sau khi ổn định thân hình, âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi chán sống rồi!” Dứt lời, tay áo màu đỏ giương lên, có thứ gì đó từ dưới tay áo trắng nhắm Hồng Ngẫu lướt tới.

Hồng Ngẫu nhất thời không phân biệt được đó là loại ám khí gì, lách người tránh thoát, bất đắc dĩ bóng trắng kia lại đổi hướng, lập tức nhảy lên đầu vai nàng.

Hồng Ngẫu sợ đến mặt không còn chút máu, xoay đầu qua một cái, rốt cục thấy rõ vật kia không phải là ám khí, mà là một tiểu bạch điêu. Cái miệng nhỏ nhắn mở ra, cắn xuống đầu vai Hồng Ngẫu một cái.

Lưu Sương nhận ra tiểu bạch điêu kia, hôm đó ở trong cung nàng đã thấy nó đi theo Vô Sắc.

Vô Sắc có nói qua, loại bạch điêu này khứu giác cực linh, tìm được người. Lúc ấy, Lưu Sương cũng rất thích tiểu bạch điêu khả ái này. Lại không nghĩ rằng tiểu sinh vật khả ái như vậy lại cắn người, phỏng đoán cũng có độc. Loại người như Vô Sắc, có thể nào giữ lại bên người thứ đồ lương thiện.

Trong lòng Lưu Sương cực kỳ lo lắng, nhưng vào lúc này, một đao bay qua, tiểu bạch kia hét lên một tiếng, từ trên vai Hồng Ngẫu rơi xuống, giãy dụa hai cái rồi bất động. Không biết là đã chết, hay vẫn còn hôn mê.

Nhưng vào lúc này, cửa phòng mở ra, Trương Tá và Lý Hữu cùng nhau đi đến.

Mới vừa rồi bọn họ thấy Bách Lý Hàn trúng độc, nhưng đã chậm mất, chỉ có thể ở ngoài cửa sổ hành sự theo hoàn cảnh. Thấy Đại Mi Vũ muốn dùng độc gây tổn thương cho Hồng Ngẫu, rốt cục không nhịn được xuất thủ, hạ tiểu bạch điêu kia xuống, cứu Hồng Ngẫu một mạng.

“Đem nữ nhân này dẫn đi!” Bách Lý Hàn lãnh thanh nói.

Lúc này, hắn đang ngồi ở trên giường vận công khử độc, sắc mặt so với vừa rồi khá hơn một chút.

“Bách Lý Hàn, ngươi không thể giết ta. Nếu ngươi giết ta, có tin hay không, độc của ngươi vĩnh viễn đừng hòng giải được! Bách Lý Hàn, ngươi như thế nào lại đi thích tiện....” Đại Mi Vũ nhìn Bách Lý Hàn phẫn hận hô.

Lời còn chưa nói xong, liền thấy trong con ngươi đen của Bách Lý Hàn hàn quang chợt lóe, ống tay áo đột nhiên phất xuất, một đạo kình phong đánh thẳng vào Đại Mi Vũ. Đại Mi Vũ lảo đảo, tư thế cực kỳ bất nhã té ngã xuống đất.

Nàng không nghĩ rằng ngay cả khi đã trúng độc, công lực của Bách Lý Hàn vẫn còn mạnh như thế, nhất thời sắc mặt tái nhợt, không dám lớn tiếng mắng chửi nữa. Chỉ là ánh mắt phẫn hận muốn giết người quay quắt nhìn vào Lưu Sương.

Bách Lý Hàn ánh mắt sắc như đao lướt qua Đại Mi Vũ, âm thanh lạnh lùng nói: “Lôi ra ngoài, tạm thời giữ lại cho nàng ta một mạng!”

Trong tay nàng nếu không có giải dược, chắc là nằm trong tay Vô Sắc, cho nên, hắn tạm thời chưa thể giết nàng.

Trương Tá Lý Hữu đi lên trước, mang Đại Mi Vũ ra ngoài. Hồng Ngẫu thấy thế, cũng lặng lẽ lui xuống. Trong lòng khẩn cầu, trong tình trạng như thế, hy vọng tiểu thư cùng Vương gia có thể tiêu trừ hiểu lầm.

Mọi người cùng lui ra ngoài, mới vừa rồi trong phòng vẫn còn cực kỳ náo nhiệt, giờ lập tức yên tĩnh vô cùng.

Màu xanh đen do trúng độc trên mặt Bách Lý Hàn giờ đã biến mất, khôi phục màu da trắng nõn nà, chỉ là sắc mặt còn hơi tái nhợt, lúc này, xuất hiện một tầng khả nghi đỏ ửng, khiến cho hắn nhìn qua, giống như thấy phong hoa.

Con ngươi đen lại, trên khuôn mặt tái nhợt càng thêm đen bóng lóe lên tia quang mang nhàn nhạt.

Lưu Sương chậm rãi đi tới trước mặt Bách Lý Hàn, hỏi: “Ngươi bây giờ cảm thấy khá lên nhiều chưa?”

Bách Lý Hàn gật đầu, nhàn nhạt nói: “Ngươi không cần lo lắng, độc này vẫn chưa đủ lấy mạng của ta!”

Mới vừa rồi hắn một mực ngồi xuống giường khử độc, mặc dù không cách nào đem độc bức ra khỏi cơ thể hoàn toàn. Nhưng là, cũng thăm dò được độc kia độc tính không cao, đơn giản là độc kia và hàn độc cùng tồn tại trong cơ thể, khiến cho hắn mới vừa rồi không kiềm được đau đớn, tiêu hao khí lực.

Lần này đây, là hắn sơ ý.

Nhiều năm như vậy, hắn tránh thoát bao nhiêu lần bị Hoàng hậu hạ độc, hắn cơ hồ không nhớ rõ. Nếu trà này không phải do Lưu Sương đưa tới, vô luận như thế nào hắn cũng sẽ không trúng độc. Đại Mi Vũ quá ghê tởm, đã vậy còn giảo hoạt, dĩ nhiên hạ độc vào nước hoa mai trong trà do Lưu Sương đưa đến, làm hắn buông lỏng cảnh giác.

“Ta đến chẩn mạch cho ngươi!” Lưu Sương khẽ cười cười, thản nhiên nói.

Hai người họ đối mặt với nhau, dĩ nhiên cần phải giữ bình tĩnh.

Có lẽ là tình cảm quá sâu, có lẽ là hứng thú quá nhiều, ngược lại có thể giữ được bình tĩnh, nhưng là, bình tĩnh như thế thật không bình thường.

Lưu Sương ngồi trước mặt Bách Lý Hàn, cúi đầu dùng tay khẽ đặt lên cổ tay Bách Lý Hàn. Cảm thụ được mạch đập của hắn lúc thì hoãn lúc thì khẩn cấp nhảy liên hồi, tùy tâm hắn buông lỏng hay căng thẳng.

Mạch đập của Bách Lý Hàn cực kỳ quái dị, nàng chưa bao giờ gặp qua. Bất quá, cũng xác thật mạng hắn không tốt lắm. Rốt cuộc, vứt bỏ tình độc là cái gì?

Đôi mày của nàng, không kiềm được nhíu lại căng thẳng.

Vứt bỏ tình độc, vứt bỏ tình? Vứt bỏ tình!

Lưu Sương ngưng mi nhắc tới, đột nhiên trong lòng chấn động.

Nàng biết, có một loại dược thảo gọi là Vong Ưu thảo. Người ăn phải sẽ mất đi trí nhớ, đương nhiên với liều lượng nhỏ. Năm đó Đoạn Khinh Ngân vì muốn nàng quên đi thân thế, liền cho nàng uống, làm nàng mất đi trí nhớ.

Chẳng lẽ, vứt bỏ tình độc này cùng tính năng độc dược với Vong Ưu thảo. Bất quá, đó không phải mất đi trí nhớ, mà chỉ quên mất tình yêu?

Vô Sắc kia quái thai, nên mới có thể nghiên chế ra dược thảo như vậy.

Nếu như thật sự là vậy, có lẽ thật sự không có thuốc nào chữa được.

Bởi vì, mất trí nhớ là sau khi dùng thuốc đã lâu, nếu bị kích thích mạnh, có thể khôi phục trí nhớ. Căn bản không có giải dược.

Mà vứt bỏ tình độc, chỉ sợ cũng là như thế.

Lưu Sương càng hiểu được thì trong lòng càng lạnh.

“Ngươi---- sẽ quên chúng ta sao?”

Lưu Sương nheo đôi mắt huyền, ôn nhu hỏi đạo.

Hỏi những lời này làm nàng chua xót vô cùng.

Nếu như hắn yêu nàng, rồi lại quên nàng.

Nếu như là vậy, nàng tình nguyện không cần hắn thích nàng, đổi lại, tối thiểu hắn sẽ không quên nàng.

Vứt bỏ tình độc, chỉ là quên người mình yêu không phải sao?

Bách Lý Hàn đang cúi người nhìn khuôn mặt nàng duyên dáng bên cạnh. Nghe được câu hỏi của Lưu Sương, trong lòng lập tức chấn động.

Quên, hắn làm sao có thể quên nàng?

Nhìn hai tròng mắt thê lương của nàng, lòng hắn đột nhiên trầm xuống. Câu hỏi của Lưu Sương, làm hắn lập tức hiểu ra, vứt bỏ tình độc chính là ý này.

Bách Lý Hàn biết rõ Đại Mi Vũ vì người. Nàng sẽ không giết hắn, bởi vì nàng đối với hắn vẫn còn chưa chết tâm. Nàng chỉ vì ỷ mình xinh đẹp, không cam lòng bại dưới tay Lưu Sương. Cho nên, nàng tuyệt sẽ không giết hắn. Nhưng là, nàng sẽ làm cho Lưu Sương thống khổ!

Vứt bỏ tình độc, rất có thể là độc dược làm mất trí nhớ. Không phải có thể, mà là nhất định.

Đầu của hắn đột nhiên choáng váng, thật giống như mọi thứ trong đầu hắn đều từ từ mờ nhạt, rồi dần dần biến mất không dấu vết.

“Sương!” Hắn nhẹ nhàng gọi, trong âm thanh ôn hùng lộ ra vô biên nhu tình, xuyên qua ám hương phù động trong không khí, mềm nhẹ bay tới tai Lưu Sương.

Tâm Lưu Sương run lên, cơ hồ cứng đờ, Bách Lý Hàn tựa hồ chưa từng gọi nàng như thế.

Nàng chăm chú, thấy con ngươi đen bóng bình tĩnh của Bách Lý Hàn đang nhìn nàng gắt gao. Trong con ngươi đó tràn đầy nhu tình cùng tiếc nuối, Lưu Sương cơ hồ không dám nhìn thẳng hắn.

Sương, xưng hô như thế, có phải hay không đại biểu hắn đã không hề… tránh né nàng nữa! Xưng hô như thế, có phải hay không biểu hiện là hắn yêu nàng! Nàng rất nhanh biết được đáp án.

“Sương, ta yêu nàng!” Bách Lý Hàn nâng mặt Lưu Sương, cực kỳ tự nhiên nói.

Những lời này, hắn đã nấn ná ở trong lồng ngực thật lâu rồi, thiêu đốt hắn quá lâu quá lâu. Mà lúc này, hắn rốt cục cũng đã nói ra, bởi vì, hắn biết, nếu như bây giờ không nói, sẽ không còn cơ hội để nói. Nếu lúc này, hàn độc sắp phát tác, sắp đi khỏi thế giới này, hắn nhất định sẽ không nói. Bởi vì hắn không muốn khi đã chết, vẫn làm nàng thương tâm đến chết.

Nhưng, hắn biết, hắn vẫn chưa chết, mà hắn sẽ quên nàng.

Quên và chết không hề giống nhau.

Cái chết có lẽ sẽ làm nàng thống khổ và thương tâm.

Nhưng là, quên, quên sẽ ngày đêm hành hạ tâm linh nàng.

Cho nên, hắn nhất định phải nói cho nàng biết, hắn yêu nàng. Yêu đến tận xương tủy.

Hắn biểu lộ, làm Lưu Sương cực kỳ rung động.

Nhưng, lập tức, nàng liền cứng người lại.

Trên môi đột nhiên có cảm giác mềm mại. Đôi môi mềm mại kia, không phải môi của nàng.

Bên trong phòng yên tĩnh một mảnh, tựa hồ có thể nghe được âm thanh hoa nở.

Ngoài cửa sổ hoa trong gió nở rộ, bên trong phòng hai phiến hoa chắp lại với nhau. Hai người mềm mại như cánh hoa, mang theo thanh thanh lành lạnh ôn nhu xúc cảm, dính chung một chỗ.

Hô hấp của hai người tựa hồ đã dừng lại, chỉ còn lại vong tình triền miên.

Hơi thở hai người dường như trì trệ, như đắm chìm mình trong sự thỏa tính triền miên.

Tươi mới, thoải mái, đê mê…đây là những cảm giác ban đầu khi hôn mà Lưu Sương cảm nhận được. Dần dần, nàng cảm thấy người nàng nóng rực, ngọt ngào, mê say, điên cuồng.

Hơi thở Bạch Lý Hàn cũng nóng dần lên. Hơi thở ấm áp phả vào mặt Lưu Sương.

Khuôn mặt Lưu Sương bỗng chốc đỏ ửng lên. Cảm giác được nàng ngượng ngùng, Bạch Lý Hàn lướt trên môi của nàng.

“Sương, nàng cũng là một tài nữ, không biết nàng đã nghe câu thơ này chưa?” Hắn khẽ thì thầm bên tai nàng.

“Câu thơ nào?” Lưu Sương cúi thấp đầu không nghe thấy lời hỏi han, Hơi thở Bạch Lý Thàn thản nhiên bên tai nàng, từ trước tới giờ nàng chưa bao giờ lo lắng.

“Tú sang tà ỷ kiều vô na, vũ vân thâm hộ tú.” Môi hắn khẽ ôn nhu vui vẻ nói. Mắt phượng nhìn nàng, gương mặt nàng càng lúc càng đỏ hồng, giống như một đóa hoa Mẫu đơn.

Câu thơ kia, Lưu Sương tự nhiên nghe.

Đó là một câu thơ tình.

Nàng đột nhiên hiểu rõ ý tứ của Bách Lý Hàn, sự cuồng nhiệt trong lòng hắn. Cảm nhận được ánh mắt rực lửa, có điều nàng không biết phải làm sao. Mặc dù nàng cùng Bách Lý Hàn đã từng chăn gối hai lần nhưng đều là trong trường hợp miễn cưỡng. Cho nên, nghe Bách Lý Hàn nói xong, trong lòng nàng không tránh nổi lo lắng.

Bách Lý Hàn nhận ra được sự cứng ngắc không quen thuộc, trong con mắt xuất hiện một niềm đau tiếc nuối. Trước kia, là hắn có lỗi với nàng.

Hắn vươn tay, những ngón tay thon dài mơn trớn trên khuôn mặt mềm mại, nhẵn nhụi của nàng.

“Sương, nếu như nàng không muốn, ta sẽ không ép buộc nàng!” Bách Lý Hàn đau lòng thì thầm bên tai nàng.

Lưu Sương cúi đầu, chỉ cảm thấy hai bên má nóng dữ dội hơn, nàng nhẹ giọng nói “Chàng phải cần thận chứ, trong bụng ta có hài nhi mà”

Thanh âm của nàng rất thấp, lời nói đầu càng buông càng thấp.

“Nàng nói cái gì?” Bách Lý Hàn không tin vào tai mình,bắt nàng phải quay về phía hắn.

“Có thật là thế không?” Trong giờ phút này, sâu trong con ngươi đen của hắn lấp lánh niềm vui có con.

Hắn không nghĩa tới cái đêm ở doanh trại đã làm nàng mang thai. Ông trời cuối cùng có cho hắn một đứa con. Nghĩ tới lúc mất đi đứa con, trong lòng hắn đau nhói. Hắn im lặng ôm chặt lấy Lưu Sương nhưng muốn cọ xát lên thân hình của mình, để được dung nhập với cốt nhục của hắn.

Hắn biết Lưu Sương còn thương tâm hơn hắn.

“Sương….Sương...” Hắn khẽ gọi bên tai nàng, dường như phải ghi nhớ vĩnh viễn tên nàng trong lòng.

Lưu Sương cảm nhận được thân thể kích động run rẩy của hắn, tim của nàng cũng đập liên hồi.

“Để ta nhìn nàng một chút xem nào!” Bách Lý Hàn đưa tay, nhổ chiếc ngọc trâm trên đầu nàng, mái tóc búi cao xõa ra, tóc xõa ra tựa như bức tranh thủy mặc buông xuống bên hông làm tăng thêm vẻ quyến rũ của nàng.

Đêm đó, tại căn phòng nhỏ, khi hắn thấy suối tóc của Lưu Sương liền bị thu hút. Tối nay, hắn lại một lần nữa được đắm say Phong Hoa tuyệt thế.

“Sương, nàng buông tóc xuống, thật sự là rất đẹp!” Giọng hắn từ ấm áp, trong trẻo đã trở nên khàn khàn.

Hắn vén tóc nàng lên thoáng hé lộ khuôn mặt ngọc ngà, đắm say nhìn nàng, hắn phải để khuôn mặt này khắc chạm trong tâm hồn.

Ngón tay của hắn, cũng từ từ lướt qua mặt nàng, dung xúc giác để cảm thụ được mặt mày, mũi, môi của nàng.

Lông mày nàng mỏng và duyên dáng, nhưng trán có vài nếp nhắn, có vẻ như như do bất bình tích tụ.

Đôi mắt nàng rất đẹp, trong suốt, sâu thẳm như làn nước mùa thu, chỉ là lúc này, những vui sướng cùng ưu thương đan xen trong đôi mắt. Lông mi nàng rất dài càng làm đôi mắt long lanh hơn, hắn cảm giác như có một luồng điện làm mình trở nên tê dại đồng thời tim cũng đập rộn ràng.

Mũi nàng nhỏ, cao và rất hấp dẫn.

Đôi môi của nàng, một đôi môi hoàn mỹ, thật giống như một đóa Hồng đang nở.

“Sương, nàng có tin không, nếu ta từ bỏ chất độc tình yêu ta sẽ trở nên vô dụng, bởi vì ta yêu nàng sâu sắc, làm sao mà quên được?” Hắn thật sự không tin, thứ độc dược kia lại có ma lực đến vậy.

Hắn lại lần nữa cúi người, cúi đầu, ôm chặt lấy nàng rồi hít một hơi thật sâu, trong giờ khắc này, hắn chẳng muốn nghĩ gì, chỉ nghĩ có được vẻ đẹp của nàng.

Thân thể hai người áp sát vào nhau, làm cho tim của nàng đập càng thêm cuồng loạn. Đầu lưỡi nóng chỉ muốn lướt thật nhanh đòi lấy vẻ đẹp của nàng, nhấm nháp hương vị hấp dẫn của nàng.

Nàng bị hắn hôn lên môi, mặt càng thêm đỏ, mà ngay cả cổ cũng mơ hồ lộ ra đỏ ửng. Nàng thật giống một đóa hải đường trong đêm, chỉ vì hắn mà nở rộ quyến rũ mềm mại.

Trong sóng tình rạo rực, Lưu Sương cảm giác được mình như một người tuyết đang chậm rãi rơi rụng, tan chảy. Trong nụ hôn mãnh liệt nàng cảm giác như nghẹt thở.

Cuối cùng, môi hắn cũng buông tha cho môi nàng. Đôi môi từ cổ nàng di chuyển xuống phía dưới.

Môi hắn như một ngọn lửa, lướt đến chỗ nào cũng như làm da thịt nàng bị bỏng, tạo nên một khoái cảm hơi tê tê.

Những ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng mơn trớn trên đôi vai nhỏ của nàng, quần áo của nàng cũng được cởi bỏ Cuối cùng, chỉ còn lại cái yếm, hắn ngẩng đầu, nhìn dòng chảy băng giá trong đôi mắt. Nàng im lặng thẹn thùng như cho phép.

Hắn duỗi người, loại bỏ rào cản duy nhất giữa hai người.

Hắn cúi người xuống, Lưu Sương thẹn thùng, tay hắn đã thực sự chạm vào làn da mịn màng của mình. Nàng mở mắt, phát hiện không biết hắn khi nào trút đi quần áo trên người mình.

Lưu Sương trong lòng run lên, đôi tay nhỏ bé rụt trở về, đưa tới hắn một chuỗi gợi tình chính là tiếng cười. Mang theo một tia trêu chọc, hắn tóc bạc phất phơ, ánh mắt hắn với con người đen láy càng phát ra vẻ trong trẻo, sáng tỏ lòng người, mang theo nồng đậm mê say

Hơn nữa hết tươi cười của hắn dần dần vang lên, trong con mắt hắn lộ rõ thâm tình, cảm giác sâu sắc nghiêm trọng, thật đôi mắt như hút hồn.

Lưu Sương bị hắn nhìn càng trở nên ngượng ngùng. Hắn cúi người ở trên nàng nhanh chóng nắm lấy bàn tay hắn, lòng bàn tay yếu ớt, mồ hôi thấm ra ngoài.

Đây không phải lần đầu tiền nhưng nàng vẫn căng thẳng, vẫn ngượng ngùng. Bởi vì, ở trong lòng nàng, đây mới thực sự là lần đầu tiên của nàng.

Thực sự thì Bách Lý Hàn cũng không thành thạo hơn so với nàng là mấy.

Thấy Lưu Sương căng thẳng, hắn đưa tay vuốt ve nhẹ nhàng và hôn, cho đến lúc thân thể Lưu Sương càng lúc càng tê cứng, cho đến lúc hơi thở hắn càng dồn dập, cho đến lúc không khí tràn ngập hương thơm, hắn mới chậm rãi tiến vào.

Điên cuồng mà mạnh mẽ, khoái cảm làm cho hai người vỡ òa, để họ có thể trải nghiệm hương vị của linh hồn không khống chế được.

Ham muốn của họ được thiêu đốt, một cỗ triền miên ôn nhu.

....

Kiều diễm hào phí tràn ngập căn phòng, Bách Lý Hàn ôm lấy Lưu Sương, vuốt mái tóc đen bóng, mềm mại hương ngát của nàng, trong lòng ngọt ngào mà thỏa mãn.

Nhưng ý nghĩa càng lúc càng mê muội. Xem ra dược tính kia đã bắt đầu phát tác, tim hắn hung hắn co rút đau đớn, chẳng lẽ hắn thật sự không thể chống đỡ vứt bỏ độc tình hành hạ?

“Sương, ta nhớ nàng có một con dao trong túi thuốc, lấy cho ta dùng một lát!” Bạch Lý Hàn ôn nhu nói.

“Dùng dao làm cái gì?” Lưu Sương bối rối hỏi.

Tại sao hắn lại dùng dao con trong lúc này. Trước mắt thấy mắt của hắn trở nên tái nhợt, thân thể hắn khẽ run lên, dường như thuốc phát tác hiệu lực, hắn trở nên đặc biệt yếu kém.

Mặc dù không biết Bách Lý Hàn muốn dùng dao con làm gì, Lưu Sương vẫn lấy từ túi ra.

Đó là một con dao mỏng với lưỡi sắc bén, Bách Lý Hàn nhận lấy, nhẹ nhàng hít thở, đột nhiên cuộn cổ tay, tại mặt trên khắc họa lên. Hắn muốn khắc một chữ “Sương” hắn không thể cho phép mình quên nàng.

Coi như hắn quên đi nàng, hắn cũng muốn dựa vào ký hiệu mà nhớ đến nàng

Nhưng mà chữ “Sương” đường nét quá nhiều, hắn e sợ khắc không xong. Bởi vì trong đầu đã bắt đầu mê muội, có sương mù trắng xóa từ từ bao phủ lại đây. Hắn lại bình tĩnh, quyết định khác một chữ “Bạch”

Hắn đưa con dao ra, dùng sức, nhấn con dao viết tiếp. Thần sắc bình tĩnh tự nhiên, thật giống như dùng bút long viết trên giấy Tuyên Thành. Nhưng máu tươi đã nhuốm đỏ dần. Đau đớn kéo tới, nên hắn tỉnh táo hơn được chút.

Lưu Sương kinh hãi, nàng nhìn cổ tay hắn mà suy nghĩ, nàng liền biết hắn muốn gì. Lúc này, nhìn cổ tay bị trày xước của hắn, Lưu Sương chỉ cảm thấy đau nhói trong tim, đưa tay nắm lấy con dao.

Bạch Lý Hàn mở mắt, mỉm cười, “Đừng…Sương, ta muốn khắc tên của nàng!” Bách Lý Hàn run giọng nói, âm thanh rất ảm đạm, như gió nhẹ. Hắn sợ, sợ hắn quên nàng như tình cảm chân thành của chính mình.

Hắn run run dừng lại, nghĩ muốn gạch một nét nữa, nhưng là không có khí lực. Tay mềm nhũn, dao kia rơi xuống mặt đất, tiếng vang động lên.

Nét cuối của chữ Bạch kia không có xong, chỉ để lại một vết thẳng, đỏ au

Trước mắt hắn, sương mù càng lúc càng đậm, hắn cố mở to mắt, nhìn nàng đang lệ ngấn đầy mắt, dần dần, sương mù bao phủ.

Đó là ý thức cuối cùng của hắn.

Nhìn Bách Lý Hàn ngủ, lòng Lưu Sương càng lúc càng trầm xuống.

Ngoài cửa sổ kia, hoa mai vẫn cứ thế kiêu hãnh khoe sắc, hương thơm trong phòng vẫn nồng ấm.

Nàng kéo áo ngủ bằng gấm đắp cho Bách Lý Hàn, màu áo diễm lệ, nét mặt Bách Lý Hàn khi ngủ lại càng mĩ, tuấn mỹ tinh khiết như tiên.

Trong giấc ngủ tựa hồ hắn mơ thấy ác mộng, mày khẽ nhăn lại. Lưu Sương đưa tay xoa vuốt mắt hắn, nghĩ muốn giúp hắn thoát khỏi giấc mộng kia.

Hắn hừ khẽ một tiếng, bắt lấy đôi tay mảnh khảnh của nàng, thật giống như bắt được một bảo bối, cứ thế xiết chặt không muốn buông lơi. Mày khẽ buông lòng ra, hắn chìm sâu trong giấc ngủ.

Lưu Sương cầm chặt tay hắn.

Thật sự hy vọng bọn họ cứ vĩnh viễn tay trong tay như thế, vĩnh viễn không rời xa nhau.

Thật sự hi vọng sẽ mãi được ngồi nhìn hắn, chờ đợi hắn mở mắt, người đầu tiên hắn thấy là nàng, như vậy hắn có lẽ sẽ không quên nàng

Nhưng, sự thật khó có thể được như nguyện

Ngoài cửa sổ một thân ảnh hiện lên đi vào trong

Lúc này đêm đã khuya, Túy hoa lâu náo nhiệt, người này mặc một thân trang phục đẹp đẽ, quý giá, tựa như đến đây mua vui. Nhưng là, Lưu Sương không biết, hắn là... Vô Sắc

Mùa đông này, đối với Lưu Sương mà nói, là mùa đông khó vượt qua nhất.

Nếu như không phải thân thấy, Lưu Sương thực sự không biết nhân gian còn có chỗ ở như thế này.

Lãng Đào các.

Mới đầu nàng không biết tên này từ đâu mà ra, rõ ràng đúng là khoét một tảng đá kiên cố mà làm thành phòng ốc. Trên núi này lại không có biển cũng chẳng có sóng, tại sao lại gọi là Lãng Đào các. Cứ gọi là Kiên Thạch các thì mới chuẩn xác hơn.

Cho đến một ngày, Lưu Sương từ bên trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, chứng kiến một thắng cảnh là mây mù quấn quanh, mới thực sự hiểu rõ ràng lai lịch của Lãng Đào Các. Mây mù bốn phía bao phủ. Nàng đứng ở cửa sổ vươn tay tựa như là có thể sờ đến mây trắng

Nàng thật không ngờ hang ổ của Vô Sắc lại kiến tạo một ở nơi đặc biệt như thế, từ bên trong phòng đi ra một cái đình nhỏ, trong đình viện có cây cầu gỗ, một cây mai già nở rộ, một cây hoa quỳ to, một cơn gió lạnh mang theo hoa mai.

Từ đình nhỏ đi ra ngoài là một viện phòng lớn, ba gian nhà đá tọa lạc trên núi. Bên trong viện trồng tùng, bách. Lướt qua nhà nhà đá đến hậu viện. Bên trong không trồng bất cứ cây cối gì cả, mà là biến thực kỳ hoa dị thảo. Nơi này dược thảo tuyệt không so sánh, Lưu Sương nhìn thấy tại nham đáy là nơi ẩm thấp rất thích hợp cho điều kiện sinh trưởng của dược thảo, các loại dược thảo này đều là những loại thích hợp sinh trưởng ở nơi rét lạnh, thậm chí còn có kỳ thuốc Tuyết Liên mà Lưu Sương chưa bao giờ gặp qua.

Từ ngày bị Vô Sắc cướp từ Túy hoa lâu, Lưu Sương bị hắn giam giữ tại nơi này.

Nói đến Vô Sắc, người này hành sự quái dị, hắn rõ ràng thích Đại Mi Vũ, lại còn muốn giúp Đại Mi Vũ đi tranh đoạt Bách Lý Hàn

Một ngày kia, hắn đem bắt Lưu Sương đến Lãng Đào Các. Lưu Sương lạnh giọng hỏi: “Vô Sắc, ngươi vì sao phải làm như vậy? không phải là ngươi thích Đại Mi Vũ sao? Ngươi vì sao không giữ nàng lại bên cạnh ngươi, lại thả nàng đi tìm Bách Lý Hàn?”

Vô Sắc cau mày, nhàn nhạt nói: “ Đây là việc của ta, không cần ngươi phải quan tâm! Ngươi chỉ cần sống yên ổn ở Lãng Đào Các là được.

Lưu Sương có chút khó hiểu hỏi lại: “Vô Sắc, Đại Mi Vũ có phải là ở cùng Bách Lý Hàn?

Con ngươi đen của Vô Sắc chợt lóe lên, đáy mắt cực kì phức tạp

“Đúng vậy!”, Hắn nhẹ giọng đáp.

Lưu Sương ngồi trên ghế có chút chán nản, quả thực không biết nên nói cái gì cho phải.

Những tưởng rằng mình sẽ ở cùng Bách Lý Hàn, một mực đợi được hắn tỉnh lại, nhưng sự thật khó liệu, nàng lại bị Vô Sắc mang đến nơi này. Mà Đại Mi Vũ lại ở bên cạnh Bách Lý Hàn. Nàng không rõ Đại Mi Vũ, nàng ta lấy biện pháp gì thuyết phục Trương Tá Lý Hữu để có thể ở lại. Nhưng là, sự thật đã như vậy, nàng đã bị Vô Sắc cướp đi. Hẳn là Bắc Lý Hàn sau khi tỉnh lại sẽ không nhìn thấy nàng nữa mà khi nhìn thấy sẽ là Đại Mi Vũ.

Lưu Sương thì thào hỏi: “tại sao?” trong lòng vô cùng bi thương.

Ánh mắt Vô Sắc ngưng lại, nhìn Lưu Sương dáng vẻ thương tâm, trong lòng hắn cũng từng nếm trái tư vị này

“Bách Lý Hàn vì ngươi mà nhận lấy hàn độc, rồi sau đó, biết bản thân sắp chết, liền đối với ngươi cực kì lãnh đãm, hi vọng ngươi hận hắn mà quên hắn đi, đi tìm kiếm một hạnh phúc khác, ngươi cứ nói hắn ngốc, kỳ thật, thế gian này người ngốc cũng không chỉ một mình hắn”

Lưu Sương nhìn Vô Sắc, thấy giữa trán hắn một mảnh ưu sầu, trong lòng xúc động muôn phần. Đại Mi Vũ hà đức hà năng (không có năng lực gì), có thể có được một người chân tình như thế, chỉ tiếc nàng không biết đó là vật báu.

Thấy ánh mắt Lưu Sương đồng tình, Vô Sắc tà mị cười một tiếng: “ Ngươi không cần phải đồng tình với ta, ngươi không cũng ta giống đều rất đáng thương sao? Khí tình độc kia (vứt bỏ tình độc), ta đoán, Mi Vũ hạ phân lượng cũng khá lớn, đủ để cho Bách Lý Hàn hoàn toàn quên ngươi!”

Đại Mi Vũ cho Bách Lý Hàn uống thuốc vứt bỏ tình độc, sau đó bảo Vô Sắc bắt nàng đem đến nơi này.

Khi không có nàng – Bạch Lưu Sương, có phải bọn họ sẽ yêu nhau?

Lưu Sương lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Coi như là hắn quên ta, hắn cũng không thích Đại Mi Vũ”

Lưu Sương cố chấp nói, lời nói mơ hồ run rẩy, kỳ thật chính nàng cũng không tự tin như vậy.

“ Cái gì? Ngươi sao tự tin như vậy?” Vô Sắc quay đầu tà tà cười một tiếng , “ Ta cũng hi vọng bọn họ sẽ không như vậy, nàng ấy sẽ hết hi vọng, trở lại ở bên cạnh ta!”. Dứt lời, xoay người ra đi, một thân hắc bạch áo choàng giao nhau trong gió núi phiêu đãng.

Tại Lãng Đào các, thai nhi trong bụng Lưu Sương đã lớn bốn tháng, áo cũng đã hiện lên rõ hơn, một ngày hoạt động sẽ gặp cảm giác mệt.

Mặc dù lo lắng cho Bách Lý Hàn, nhưng Lưu Sương vẫn cố gắng hết sức làm cho mình không nghĩ, bằng không luôn luôn lo lắng thì không tốt cho thai nhi trong bụng. Lưu Sương là thầy thuốc về điểm này nàng rất rõ ràng.

Vô Sắc trước đây không biết chuyện Lưu Sương có thai, mãi cho tới khi thấy kích thước áo Lưu Sương dần dần hiện ra, hắn mới biết được. Hắn đối với Lưu Sương không tệ, phái mấy người tỳ nữ cùng nàng làm bạn, thức ăn cũng sai tỳ nữ tỉ mỉ chuẩn bị cho Lưu Sương.

Một ngày kia, Vô Sắc bắt mạch cho Lưu Sương, mỉm cười nói: “chúc mừng ngươi nha, thai nhi rất khỏe.”

Trong lòng Lưu Sương vui vẻ, vốn nàng cũng chưa chắc. Hôm nay, nghe Vô Sắc vừa nói như thế, liền càng thêm chắc chắn. Vô Sắc mặc dù chuyên phóng độc nhưng y thuật của hắn cũng không dưới nàng là bao.

Lưu Sương mặc dù đối với Vô Sắc có oán trách, nhưng là như thế nào cũng không hận, không biết vì lẽ gì nàng luôn cảm giác được Vô Sắc cũng là một người đáng thương.

Thời gian ngày một trôi, cuối cùng đến cuối năm, lịch đã sắp đến đêm 30 (lịch cũ).

Một ngày, Vô Sắc phái người xuống dưới chân núi mua một chút đồ lễ mừng năm mới cùng với đồ dùng dán trên song cửa sổ, trước cửa treo đèn lồng. Nhưng ở nơi này trên núi lạnh tanh, như thế nào cũng không cảm nhận được không khí vui mừng ngày tết.

Lưu Sương ngồi ở trong phòng Lãnh Đào Các, lòng chua xót

Ngày cuối năm năm ngoái, nàng đang ở cùng cha mẹ. Ai từng muốn nghĩ chỉ là một năm, thời gian thay đổi liền xảy ra nhiều chuyện như vậy, mà hiện tại, nàng lại ở trên núi lạnh tanh cùng với con người mà chính mình trong lòng oán hận, thật là quá châm chọc.

Lưu Sương ngồi trong phòng cầm dây đàn xướng đạo

“Không sơn điểu ngữ hề, nhân dữ bạch vân tê

Đàm thâm ngư nhi hí, phong xuy sơn lâm hề, nguyệt chiếu hoa ảnh hề

Đa tình đa bi thích

Phủ nhất khúc tương tư khúc, nan tố tương tư ý

Ngã tâm như yên vân, đương không vũ trường tụ nhân tại thiên lý, hồn mộng thường tương thiên đại. . . .”

(Trên núi con chim, người cùng mây trắng, con cá quẫy, gió thổi núi rừng, trăng chiếu bóng hoa.. nhiều tình hơn bi thương, một khúc tương tư, tâm như mây khói, người đang ở thiên lý vạn dặm, hồn mộng cùng thiên đại?)

Tiếng đàn đinh đinh, tiếng ca mờ mịt, mấy người tỳ nữ nghe được ai nấy đều rơi lệ

Nhưng đúng vào lúc này ,ngoài cửa sổ hoa ảnh chập chờn, một lão thương uy nghiêm quát: “ Nữ oa oa nào, dám tại nơi Lãng Đào Các của ta lại phát ra âm thanh bi thương, mau ra đây cho ta”

Lưu Sương trong lòng cả kinh, cuống quýt ngưng ngâm xướng

Lãng Đào Các trừ Vô Sắc cùng mấy tỳ nữ ra, cũng không có người khác. Hôm nay, người nói chuyện là ai?. Hình như hắn chính là chủ nhân của nơi này, chẳng lẽ chính là sư phó Vô Sắc, độc thủ Dược Vương?

Từ lúc đến đây, Lưu Sương cũng không thấy trên núi có sư phó Vô Sắc, theo Vô Sắc nói, sư phó hành tung bất định không chừng cưỡi mây đi nơi nào đó.

Nếu như chủ nhân thanh âm này là Độc thủ Dược Vương như đã nói, kì thật cũng không kỳ quái, dù sao đây cũng là địa bàn của hắn, hắn trở về thì không có gì là kỳ quái. Nhưng làm cho Lưu Sương cảm thấy kỳ quái chính là thanh âm của độc thủ Dược Vương thế nào mà nghe rất quen tai?

Lưu Sương nghi hoặc đứng dậy đi tới phía trước cửa sổ qua cánh cửa thấy ở trong viện dưới gốc mai già, đứng nghiêm một thân áo bào tro.

Lão giả kia một thân áo bào tro quay lưng về phía bên này nên không nhìn thấy nét mặt của hắn chỉ thấy mái đầu bạc

Trong lòng Lưu Sương có chút thấp thỏm, từ bên trong phòng đi ra ngoài, đến phía sau chỗ độc thủ Dược Vương đứng thi lễ: “ Không biết vị này…lão gia gia là độc thủ Dược Vương?, tiểu nữ tử Bạch Lưu Sương là bị lệnh đồ bắt đến tạm ở nơi này!”

Lão giả kia vừa nghe Lưu Sương nói đến tục danh, sống lưng cứng đờ, chậm rãi quay lại

Lưu Sương ngẩng đầu, vốn tưởng rằng độc thủ dược hung thần ác sát, cũng không nghĩ là một người có diện mạo đẹp lão, tóc bạc, râu bạc trắng. Càng làm cho Lưu Sương không tưởng được chính là …lão nhân này, dĩ nhiên là gia gia (ông nội) của nàng, dưỡng phụ của phụ thân Bạch Lộ, Bạch Diệc Thanh

Lão nhân thấy Lưu Sương cũng trợn to hai mắt cả kinh : “ Sương nhi, như thế nào lại là ngươi?”

- “ Gia gia!”, Đột nhiên nhìn thấy gia gia, Lưu Sương trong lòng vui buồn nảy ra, nhào vào trong lòng gia gia một phen khóc rống

Gia gia rất yêu quý nàng, thường xuyên lén dạy cho nàng y thuật, phụ thân nàng không muốn cho nàng học kim châm đâm tới huyệt, những điều này đề do gia gia dạy. Nhưng mấy năm gần đây, gia gia rất ít ở nhà, luôn hành tung bất định nàng rất ít khi nhìn thấy, ở tại nơi này nhìn thấy gia gia trong lòng lại không thích?

Khóc một lúc, Lưu Sương kinh ngạc hỏi: “Gia gia, người như thế nào mà thành độc thủ Dược Vương?”

Bạch Diệc Thanh vuốt chòm râu cười nói: “Gia gia ở trên gianh hồ danh hiệu chính là độc thủ Dược Vương, chỉ là ngươi cùng cha ngươi không biết đó thôi!, Được, Sương nhi, người như thế nào mà đến nơi này?”

Lưu Sương thấy gia gia tâm tình chuyển biến tốt đẹp, oán trách nói: “ còn không phải cái người kia..bắt đồ nhi đem tới.

“Cái gì? A Tuyết làm như thế nào lại cưỡng đoạt dân nữ?” Bạch Diệc Thanh nhăn mi nói “Là hắn coi trọng ngươi? hay trong bụng người có hài tử của hắn? Nhìn xem ta lột da hắn, dám đắc tội với tôn nữ của ta!” Gia gia liếc ánh mắt bén nhọn đã nhìn ra sự thật Lưu Sương có thai.

Bạch Diệc Thanh kích động không dứt lời, bực bội râu cũng vểnh lên

“ Gia gia, người nói A Tuyết chính là Vô Sắc?” Lưu Sương hỏi.

“Đúng vậy!” Bạch Diệc Thanh đáp.

Lưu Sương không nghĩ tới, Vô Sắc là đích danh, đeo một chữ tuyết, thật sự là ngoài ý muốn.

“ gia gia ,người trách lầm hắn, hắn bắt cháu đến đây, cũng không làm gì cả. Hài nhi trong bụng cháu cũng không phải của hắn.”

Bạch Diệc Thanh ngạc nhiên: “ Hắn tại sao lại bắt ngươi đem đến đây, tiểu tử kia tính tình hắn ta biết rất rõ ràng, nếu như không có ý đồ gì thì hắn sẽ không làm như vậy!”

“Gia gia nói đúng, hắn bắt ta đến đây , đúng là có ý đồ!” Lưu Sương nhàn nhạt nói

“A, ý đồ gì, Sương nhi, ngươi nói rõ đi”

Lập tức, Lưu Sương liền đem chuyện mấy ngày nay Vô Sắc kể lại cho Gia gia. Bao gồm, việc Vô Sắc vào hoàng cung làm thái giám, trợ giúp hoàng hậu mưu quyền, cho Hoàng thượng dùng mê hồn đan, đến cuối cùng đột nhiên thay đổi chủ ý, cứu Hoàng thượng, thậm chí chuyện Vô Sắc trợ giúp Đại Mi Vũ đều nói hết.

Vừa nói, trong lòng Lưu Sương nghĩ, nàng nói những lời này có phải là cáo trạng không

Cáo trạng cũng không sao, nàng chính là đang cáo trạng, mời gia gia quản lý Vô Sắc.

Vốn tưởng gia gia nghe xong phen này, bừng giận dữ. Dù sao Vô Sắc tự làm tự chịu, coi như là đại nghịch bất đạo. Nhưng gia gia nghe xong, sắc mặt trầm xuống, rất bình tĩnh vuốt chòm râu, bộ dáng như đang có điều gì suy nghĩ trái lại vẫn không giận.

“Gia Gia, người làm sao vậy?” Lưu Sương nhìn gia gia bộ dáng sững sờ, nghi hoặc hỏi.

“Ai…” Bạch Diệc Thanh thở dài một hơi, chắp tay đứng lên, đi tới phía trước cửa sổ nhìn ra phía ngoài mây mù bốc hơi.

Trời chiều tại ngoài cửa sổ chậm rãi chìm, khắp bầu trời đều là màu sắc rực rỡ, bóng lưng của gia gia cũng nhuốm một màu tráng lệ.

“Ta không bao giờ nghĩ hắn lại làm điều này. Bất quá, đã ở trong tình thế này. Sương nhi, ngươi cũng đã biết tên đầy đủ của A Tuyết gọi là gì phải không?” Gia gia trầm giọng hỏi.

Lưu Sương ngay cả tiểu danh A tuyết mới là nghe gia gia nói, làm thế nào mà biết tên đầy đủ của Vô Sắc, liền lắc đầu nói: “Cháu không biết”

“ Hắn là Bách Lý Tuyết” Bạch Diệc Thanh đáp

Bách Lý Tuyết

Lưu Sương nhớ tới tên này cả kinh lui hai bước.

Bách Lý Hàn, Bách Lý Băng, hắn là Bách Lý Tuyết

Chẳng lẽ, Vô Sắc cũng là hoàng tử Nguyệt Quốc

“Gia gia, chẳng lẽ, Vô Sắc chính là nhi tử của hoàng thượng?”

Bạch Diệc Thanh gật đầu

Lưu Sương cả kinh tột đỉnh, cũng không nghĩ tới Vô Sắc lại có thân thế như vậy, hắn đúng là anh em với Bách Lý Hàn, Bách Lý Băng?

“Nhưng nếu là hoàng tử, sao lại lưu lạc giang hồ?” Lưu Sương không hiểu hỏi.

“Ai, đây đều là một phen nghiệt duyên a” Bạch Diệc Thanh thở dài một hơi, kêu Lưu Sương ngồi xuống, liền nói cho Lưu Sương một bí mật nơi cung đình.

Hơn hai mươi năm trước, Bạch Diệc Thanh vẫn còn là ngự y trong cung. Khi đó, Bách Lý Hạo là hoàng thượng, bên trong tần phi rất nhiều, nhưng được hoàng thượng yêu thích chỉ có ba người đó là Trầm hoàng hậu, Trịnh quý phi và Quang vinh phi

Trầm hoàng hậu cùng với Trịnh quý phi có gia tại bên trong triều hậu trường vững chắc, chỉ có Quang Vinh phi gia thế không có quyền chỉ là giới bình dân, cho nên Quang Vinh phi sau khi có mang chính là Vô Sắc sau này, lúc đó liền bắt đầu lo lắng.

Bởi vì trong cung đã trải qua chuyện hai tiểu hoàng tử bị chết, lúc đó chỉ có Trầm hoàng hậu sinh hoàng tử Bách Lý Hàn thì vẫn bình yên vô sự. Nàng không biết mình có thể bảo vệ được hài nhi của mình hay không, liền cầu Hoàng thượng, đợi sinh con xong nếu là hoàng tử liền đem hắn xuất cung, hoàng tử ngoài cung sẽ an toàn mà trưởng thành.

Vốn yêu cầu này cực kỳ hoang đường, nhưng hoàng thượng dĩ nhiên đáp ứng bởi vì chính hắn có tâm tư như thế.

Hoàng thượng đối với Trịnh Quý phi cùng Quang Vinh phi đều yêu mến, nhưng yêu nhất vẫn là Trầm Hoàng Hậu, cho nên hắn hi vọng người thừa kế ngôi đế sau này chính là Bách Lý Hàn. Nếu như, đem hoàng tử xuất cung, như vậy Bách Lý Hàn liền bớt đi một đối thủ trong cung.

Vì vậy, Bách Lý Hạo dễ dàng quyết định sau khi Quang Vinh phi sinh con, sai Bạch Diệc Thanh đem hoàng tử đi. Từ đó, Bạch Diệc Thanh không ở lại cung làm ngự y nữa mà mang theo Vô Sắc lưu lạc giang hồ. Hơn nữa là danh hiệu Dược Vương.

Quang Vinh phi ý là đợi khi hoàng tử trưởng thành thì muốn hắn hồi cung, nhưng hoàng thượng lại không đáp ứng. Khi đó, Trầm Hoàng hậu đã mất, Trịnh Quý phi lên làm hoàng hậu nắm giữ việc chính. Bách Lý Hạo trong thâm tâm vẫn sủng ái chính Bách Lý Hàn, hắn đương nhiên không nghĩ cho Vô Sắc trở về để tranh ngôi vị hoàng đế với Bách Lý Hàn, nên không đáp ứng yêu cầu của Quang Vinh phi.

Quang Vinh Phi vì suy nghĩ nhiều quá cuối cùng cũng qua đời, trước khi chết Bạch Diệc Thanh cũng biết được tin tức, không đành lòng liền đem Vô Sắc len lén trở về cung một chuyến, hi vọng mẹ con bọn họ có thể một mặt trông thấy nhau. Nhưng cuối cùng Vô Sắc cũng chỉ nhìn thấy thi thể của mẫu thân mình.

Khi đó Vô Sắc cũng đã mười mấy tuổi, một giọt nước mắt cũng không rơi liền rời hoàng cung, thậm chí khi đi còn không trông thấy mặt phụ hoàng.

Bạch Diệc Thanh biết trong lòng của hắn là hận, hắn hận Hoàng thượng đối với hắn và mẹ hắn nhẫn tâm tuyệt tình.

Mấy năm nay hắn hành sự quái đản, Bạch Diệc Thanh cũng không như thế nào mà trách cứ hắn.

“Thì ra là thế!” Bạch Lưu Sương thì thào nói, đã sớm biết Vô Sắc là một người đáng thương, cũng không nghĩ sự việc lại như vậy.

Không trách được hắn khắp nơi đối nghịch với Bách Lý Hàn, Không trách được hắn giúp đỡ Trịnh Hoàng Hậu, không trách được hắn cho Hoàng Thượng dùng mê hồn đan, rồi lại cuối cùng cứu Hoàng thượng, nguyên lai hắn cũng là hoàng tử.

Năm đó, Bách Lý Hạo sợ hắn sau khi lớn lên sẽ tranh quyền đoạt vị, liền đem hắn đưa ra ngoài cung, cũng không nghĩ tới, hai mươi năm sau, hắn làm quốc gia đại loạn. Trong lòng hắn cực oán hận, đồng thời cũng cực kì ghen ghét Bách Lý Hàn.

Cùng là hoàng tử, mà Bách Lý Hàn có thể ở trong cung trưởng thành, mà hắn lại chỉ có thể ở ngoài cung chịu bao nhiêu cực khổ, từ nhỏ đã bị tước đoạt quyền lợi lớn lên nối ngôi.

Kỳ thật, Vô Sắc không biết rằng, mấy năm nay, Bách Lý Hàn ở trong cung trưởng thành như thế nào, sợ là so với hắn tại ngoài cung còn gian nan khó khăn hơn nhiều. Ít ra, Vô Sắc đi theo gia gia sinh mệnh không bị uy hiếp, mà Bách Lý Hàn lúc nào cũng đề phòng Trịnh Hoàng Hậu hạ độc, từ điểm này mà nhìn Vô Sắc lại hạnh phúc.

Lưu Sương nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, nếu như có thể nàng tình nguyện không cùng hoàng gia có bất cứ gì quan hệ gì, nhưng trong bụng nàng lại là huyết mạch của hoàng gia

“Gia Gia, người từ dưới chân núi lên, có biết được tin tức gì của Bách Lý Hàn không?” Lưu Sương hỏi.

Bạch Diệc Thanh lắc đầu đáp : “Mấy năm nay, gia gia đối với chính sự cũng không quan tâm lắm, cho nên đối với tin tức hoàng thất cũng không rõ”

“ Tin tức của Bách Lý Hàn, ta biết!”, ngoài cửa truyền đến thanh âm trầm thấp của Vô Sắc

Cửa phòng mở ra, Vô Sắc mệt mỏi đi đến, làm như mới từ dưới chân núi trở về, Lưu Sương hai ngày không gặp hắn, không nghĩ hắn cũng xuống núi.

Vô Sắc thấy gia gia của Lưu Sương cung kính nói: “Sư phụ, ngài như thế nào đã trở về, ngài đã nhiều năm cũng không hề lộ diện”

Gia gia ha ha cười cười đáp: “Đúng vậy, ta nhiều năm không có trở về, vừa mới đến, bắt gặp người làm chuyện xấu. A Tuyết ngươi cũng không biết thân phận của Lưu Sương phải không, dám bắt nàng đem lên trên núi, nàng là cháu gái của ta!”

Vô Sắc cả kinh lui về phía sau hai bước, mới đứng vững nói: “Thật sự không biết, sư phó, ngài cho tới bây giờ chưa có nói qua ngài có cháu gái”

“Được, Vô Sắc, ngươi cứ nói, ngươi có tin tức gì của Bách Lý Hàn?” Lưu Sương chỉ mong ngóng tin tức của Bách Lý Hàn.

“Bách Lý Hàn, xem ra hắn hoàn toàn đã quên ngươi, năm sau, hắn muốn đăng cơ đế, mà Đại Mi Vũ có thể được phong làm quý phi”! Vô Sắc nhàn nhạt nói

Khi gia gia Bạch Diệc Thanh mang theo Lưu Sương cùng Vô Sắc đến kinh thành thì đã hơn 1 tháng sau rồi. Khi bọn họ đến Ngọc thành là vào ban đêm.

Không khí mùa xuân tràn ngập mọi nhà, từ đầu đường đến cuối phố đều tràn ngập niềm vui phấn khởi, đó là niềm vui vì hoàng đế mới sắp đăng cơ. Hôm nay chính là ngày Trữ vương Bách Lý Hàn đăng cơ, niên hiệu Nhạc Nguyên.

Đèn lồng đỏ tươi, ca múa tưng bừng, pháo hoa rựa sáng cả Ngọc thành.

Xe ngựa chậm rãi chạy trên ngã tư đường rộng rãi trong kinh thành, giờ phút này, kinh thành trông thật phồn hoa, giống như một biển hoa đầy màu sắc, đa dạng rực rỡ, ánh sáng đủ màu. Phố phường trong đêm nhưng tràn ngập ánh sáng như ban ngày, xa xa tiếng người cười nói rộn rã xen lẫn với những âm thanh nhã nhạc hỗn tạp.

Bầu trời đêm trên không trung lại có một sự náo nhiệt khác.

Pháo hoa phóng ra làm bầu trời rực sáng, giống hệt như lưu tinh đang nhảy múa. Đủ loại màu sắc, như thể có tất cả màu sắc xinh đẹp trên thế gian, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, làm người khác không kìm hãm được say mê vì màu sắc.

Lưu Sương ngồi trong xe, nhìn ra cửa sổ, thấy ánh sáng cùng sự náo nhiệt trong đêm, nàng đột nhiên thấy mình càng ngày càng cách xa Bách Lý Hàn.

Sự xa xôi này không phải đến từ sự uy hiếp của Đại Mi Vũ mà đến từ chính hắn, kẻ vừa đăng cơ – Bách Lý Hàn.

Hắn lên làm hoàng đế, nhất định sẽ có tam cung lục viện, có được vô số nữ tử.

Tình yêu của Đế vương làm cho nàng có cảm giác không được an toàn.

Ngày xưa, Hoàng đế Bách Lý Hạo cũng đã từng yêu say đắm Trầm hoàng hậu, nhưng hắn vẫn sủng ái Trịnh quý phi cùng Quang Vinh phi. Cuối cùng, ngay cả người hắn thương yêu nhất là Trầm hoàng hậu hắn cũng không bảo vệ được, càng làm cho người khác oán thán, hắn còn tạo nên bi kịch cho Vô Sắc.

Gió đêm, tịch mịnh và lạnh lẽo.

Trên không trung, trong tầng tầng lớp lớp pháo hoa, ánh trăng trở nên lu mờ, không biết bởi vì trăng kia không muốn tham gia vào buổi tối náo nhiệt này, hay bị ánh sáng tràn ngập đoạn đi mất ánh sáng bản thân.

Nàng cuối cùng cũng sẽ như ánh trăng, sẽ biến mất hay sao?

Rất nhanh đã đến Bạch phủ, do đã nhận được tin tức từ trước nên cha mẹ Lưu Sương đã sớm đến đón ở đây. Thời gian qua, Lưu Sương mất tích làm cho cha mẹ lo lắng, già đi rất nhiều. Lưu Sương nhìn mà lòng đau như cắt, ôm lấy mẫu thân mà khóc. Đi đường mệt nhọc, Lưu Sương được Hồng Ngẫu và Thanh Nhi đưa vào khuê phòng nghỉ ngơi. Chuyện mất tích lần này, nàng để cho gia gia cùng Vô Sắc giải thích cho cha mẹ.

“Tiểu thư, rốt cuộc người đi đâu vậy. Sao người lại trở về cùng với lão gia tử. Người có biết không, những ngày qua, chúng em lo lắng muốn chết.” Hồng Ngẫu cùng Thanh Nhi nói mà lệ rơi đầy mặt.

“Là gia gia mang ta đi, mấy ngày này hại các em lo lắng rồi. Không phải ta đã trở lại rồi sao?” Lưu Sương lau nước mắt trên má hai nàng, thở dài nói.

“Tiểu thư, người cũng biết đấy, mấy ngày nay, Bạch phủ của chúng ta đã bị tên Tiểu ma vương Bách Lý Băng ‘đột nhập’ không biết bao nhiêu lần rồi!” Hồng Ngẫu nói.

Bách Lý Băng, cũng chỉ vì hắn thương nhớ nàng.

Lưu Sương rút trâm cài tóc ra, lo lắng thở dài.

Nhưng ngay lúc này, cửa sổ vang lên âm thanh cộp cộp, Thanh Nhi nhìn qua khe cửa sổ, khẽ cười nói: “Tiểu thư, người xem, vừa nhắc Tào Tháo đã thấy Tào Tháo đến rồi!”

Đang nói thì thấy một bóng đen bên cửa sổ lướt qua, Bách Lý Băng liền tiến vào.

Người này từ trước đến giờ đều như vậy, cửa chính không muốn đi, chỉ thích nhảy cửa sổ. (bó tay với anh luôn)

Lưu Sương không nghĩ rằng Bách Lý Băng lại có thể đến nhanh như vậy, chắc là trong phủ phải có người đưa tin, khi nàng vừa về tới phủ là có người thông báo ngay.

“Hồng Ngẫu, Thanh Nhi, hai ngươi lui xuống trước đi, ta có vài lời muốn nói với Tĩnh vương!” Lưu Sương cho Hồng Ngẫu cùng Thanh Nhi lui, nàng muốn hỏi thăm một vài tin tức của Bách Lý Hàn.

Khi Hồng Ngẫu cùng Thanh Nhi vừa lui ra, Lưu Sương còn chưa kịp mở miệng thì Bách Lý Băng đã tiến lên ôm chắt lấy nàng.

“Buông ta ra!” Lưu Sương tức giận nói, nhưng không có sức tránh khỏi lồng ngực của hắn.

“Không buông, ta quyết tâm không buông!” Bách Lý Băng trả lời một cách cố chấp, ngược lại càng ôm chặt nàng hơn. Âm thanh của hắn trở nên run rầy, ngay cả toàn thân cũng trở nên run rẩy. Lúc này, hắn thật sự rất sợ hãi, hắn còn tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại Lưu Sương được nữa.

“Gả cho ta đi, tam ca đã quên nàng rồi, nàng không nên ngu ngốc nữa!” Bách Lý Bằng thì thầm.

Trái tim Lưu Sương khẽ run lên, trong nháy mắt thân thể nàng như cứng lại.

Bách Lý Băng cảm nhận được sự cứng nhắc ấy liền buông Lưu Sương ra.

“Hắn thật sự quên được ta? Quên sạch sẽ, không nhớ được một chút nào sao?” Lưu Sương không cam lòng hỏi.

Bách Lý Băng gật đầu, nói: “Trong trí nhớ của hắn đã không còn nàng rồi. Mặc dù ta đã từng nhắc đến nàng trước mặt hắn nhưng hắn cũng không nhớ ra. Ta không biết có phải là do Đại Mi Vũ tác quái hay không, nhưng bây giờ không ai dám đụng đến nàng ta. Bởi vì…..”

Bách Lý Băng đột nhiên dừng lại, con ngươi như tóe lửa.

“Hắn rất sủng ái nàng ta, đúng không?” Lưu Sương nhẹ giọng hỏi. Một tâm tình chua xót đánh thẳng vào ngực nàng, làm nàng khó thở, nước mắt chảy ra.

Nàng vẫn nhớ kỹ, là phi tử được hắn sủng ái, nàng không thể nào quên được nữ tử Đại Mi Vũ mà hắn vừa thấy đã yêu.

Đại Mi Vũ vẫn cho rằng, không có sự xuất hiện của nàng, Bách Lý Hàn nhất định sẽ yêu nàng ta, chính nàng là kẻ đã cướp đi tình yêu của Đại Mi Vũ.

Chẳng lẽ, thật sự Đại Mi Vũ đã nói đúng.

Bách Lý Hàn quên mình đi để yêu Đại Mi Vũ?

Nói như vậy, chính mình đã sai lầm ngay từ đầu, bọn họ chính là một đôi uyên ương, còn nàng, nàng chính là một kẻ đi cướp đoạt tình yêu.

“Không phải như ngươi nghĩ đâu, không phải sủng ái, chỉ có điều hắn đối tốt với nàng ta lắm. Không cho phép bất cứ ai tổn thương đến nàng.” Bách Lý Băng chứng kiên nỗi đau trong mắt Lưu Sương, từ tận đáy lòng, một trận đau đớn truyền lên.

“Nàng không nên quá thương tâm, có lẽ hắn vẫn nhớ đến nàng mà!” Bách Lý Băng an ủi nói.

Không phải sủng ái, chỉ đối tốt với nàng ta thôi! Như thế còn chưa đủ sao? Trong đáy lòng Lưu Sương đột nhiên nổi lên một cỗ oán hận.

Đối với Đại Mi Vũ, Lưu Sương vẫn luôn có một thái độ khoan sung, mà lúc này đây Lưu Sương lại có cảm giác phẫn nộ cùng thù hận.

Nữ tử độc ác như rắn rết mấy lần định hãm hại nàng, dựa vào cái gì mà được sự sủng ái của hắn!?

“Ta muốn gặp hắn!” Giọng nói của Lưu Sương đột nhiên trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Được! Ta giúp nàng!” Con ngươi đen nháy của Bách Lý Băng ngưng lại, kiên định nói.

Hắn không biết tại sao mình lại làm như vậy, trước kia, hắn vẫn chờ cơ hội, khi Lưu Sương và Tam ca phát sinh một ít hiểu lầm, như vậy hắn có thể thừa cơ mà nhảy vào. Nhưng hôm nay, đứng trước một cơ hội như vậy, đột nhiên hắn cảm thấy không đành lòng. Ngay cả hắn yêu nàng như vậy, muốn có được nàng, như khi nhìn vào anh mắt đau đớn tuyệt vọng của nàng, hắn cảm thấy không nhẫn tâm.

Hắn thật sự rất muốn thấy nàng cười!

“Ta sẽ giúp nàng, nhưng mà, bây giờ muốn gặp hắn rất khó, hắn đã là Hoàng đế, hơn nữa vừa mới đăng cơ, vô cùng bận rộn. Cho nên, nàng phải kiên nhẫn chờ đợi! Ta nhất định sẽ tìm được một cơ hội.” Bách Lý Băng nói.

“Được!” Lưu Sương nhẹ giọng nói.

“Ta đi đây, nàng nghỉ ngơi đi!” Bách Lý Băng dường như vô tình liếc mắt nhìn bụng của Lưu Sương, nói.

Tên Tiểu ma vương này cũng bắt đầu biết quan tâm người khác.

“Cảm ơn ngươi!” Lưu Sương nhẹ giọng nói.

Bách Lý Băng hơi sững người lại, đột nhiên quay đầu cười nói: “Cám ơn ta à, hay là lấy thân báo đáp ta đi!” Dứt lời, hắn nhẹ nhàng rời đi.

Lưu Sương cũng không phải chờ lâu, ba ngày sau, Lão Thái hậu truyền ý chỉ, truyền Bạch Lưu Sương vào cung để chuẩn bệnh cho Lão Thái hậu.

Trong lòng Lưu Sương rất rõ ràng, đây chính là cơ hội Bách Ly Băng tạo ra cho nàng tiến cung. Vì vậy, nàng lệnh cho Hồng Ngẫu cùng Thanh Nhi sửa soạn một phen, rồi theo công công truyền chỉ, ngồi kiệu tiến vào cung.

Khí trời trong xanh, ánh sáng từ mặt trời chiếu xuống khắp nơi, cả hoàng cùng được bao phủ trong ánh sáng, thánh khiết mà trang nghiêm.

Tiến cung lúc này khác những lần trước, tâm cảnh cũng bất đồng. Ngoài tâm trạng bất an còn có một tia chờ đợi mơ hồ? Qua một mùa đông không gặp rồi, hắn có khỏe không? Hàn độc trên người của hắn có phát tác không?

Trữ cung nay vẫn như Trữ cung ngày trước, rất thanh tĩnh, trong điện tràn ngập mùi đàn hương, khiến cho lòng người thanh thản. Lão Thái hậu ngồi trên ghế phượng, mặc dù khuôn mặt đã nhuốm đầy phong sương, nhưng vẫn xinh đẹp, hiền lành.

Ánh mắt tràn đầy tình thương của bà nhìn Lưu Sương, khóe môi khẽ cười, tạo nên một nụ cười nhẹ nhàng, vui mừng.

“Sương nhi, mấy ngày nay làm ngươi chịu khổ rồi. Đến đây, đến ngồi bên cạnh ai gia nào!” Thái hậu vừa cười vừa nói.

Lưu Sương bái lễ, nhìn thấy khí sắc Thái hậu rất tốt, trong lòng cũng vui mừng. Theo cung nữ ngồi xuống ghế Thái hậu chỉ

Ánh mắt Thái hậu như mỉm cười, kéo bàn tay nhỏ nhắn như bạch ngọc của Lưu Sương, hòa nhã nói: “Sương nhi, nhìn ngươi gầy quá, ngươi phải biết chú trong thân thể của mình chứ, ai gia đang chờ ôm tôn tử đây.”

Thai nhi trong bụng Lưu Sương đã được bốn tháng rồi, nhưng vì Lưu Sương hơi gầy, bụng cũng không nhô ra ngoài. Không ngờ rằng Thái hậu lại nhìn ra, nghe Thái hậu nói như thế, khuôn mặt như ngọc của nàng đỏ bừng lên, nói: “Thái hậu, Sương nhi sẽ chú ý mà!”

Thái hậu mỉm cười, vuốt cằm nói: “Mặc kệ Hàn nhi có còn nhớ ngươi hay không, ai gia cũng sẽ làm chủ cho ngươi, bắt hắn phải phong cho ngươi là phi tử.”

“Tạ ơn Thái hậu đã yêu thương Sương nhi!” Lưu Sương nhẹ giọng nói, Thái hậu vì nàng làm chủ khiến cho nàng rất vui sướng, nhưng nàng vào trong cung không phải là vì danh phận, nàng chỉ không cam lòng khi hắn quên nàng, nàng muốn gặp hắn một lần nữa.

“Thái hậu, Sương nhi kỳ thật không có ý kia.” Lưu Sương nhẹ giọng nói.

Thái hậu run người một chút, cười nói: “Sương nhi, ai gia biết ngươi không phải loại nữ tử ham danh lợi, nhưng ngươi đã mang giọt máu của hoàng gia, coi như Hàn nhi đã quên ngươi đi, ngươi cũng có thể làm phi tử của hắn.”

Lưu Sương đang vô cùng bối rối, không biết làm sao, lúc này một tiểu thái giám tới, nói rằng Hoàng thượng đã tới rồi.

Trái tim Lưu Sương bỗng trở nên căng thẳng, đứng dậy, trái tim đập ‘bịch bịch’ nhảy loạn không ngừng.

Rèm phượng trên cửa đại điện được tiểu cung nữ mở ra, một thân ảnh màu vàng bước vào, chính là Bách Lý Hàn mà nàng hằng nhung nhớ.

Hình như hắn vừa mới bãi triều, vẫn chưa thay đổi triều phục.

Toàn thân hắn mặc long bào tứ hợp như ý tường vân màu vàng, trên vai có hai con rồng quấn quanh, bên hông bó trứ kim mang, hệ trứ kim ngọc hổ phách thấu tê. (tha cho ta, ta k biết tả a T.T) Trên đầu có đội mũ đính mười hai viên bạch ngọc. Trang phục như thế trông hắn vô cùng tuấn tú, đẹp vô cùng, người thường không thể sánh bằng được. Hắn bước đi chậm rãi từng bước, lộ ra khí thế vương giả, ung dung cùng khí độ.

Phía sau hắn là mười hai tên thái giám cầm phất trần gắt gao theo sau, làm tôn thêm vẻ uy nghi quý phái của hắn.

Cảm giác như vậy khiến Lưu Sương cảm thấy rằng hắn chính là một kẻ trời sinh làm Đế vương, trời sinh đã định sẵn hắn sẽ ngồi trên Kim Loan điện, đón nhận sự tham bái của quần thần.

Lưu Sương kinh ngạc nhìn hắn, trong lòng như có nai con nhảy loạn, ánh mắt không nhịn được nhìn theo từng bước chân của hắn.

Nhưng, hắn hoàn toàn không chú ý đến này, ánh mắt của hắn gắt gao nhìn Thái hậu, trong đó mang theo một tia sầu lo.

Sau khi vấn an Thái hậu, Bách Lý Hàn lo lắng hỏi: “Hoàng tổ mẫu, mới nãy nghe Băng nhi nói phượng thể của người bất an, không biết bây giờ người cảm thấy thế nào? Đã đỡ hơn chưa? Sao người không vào trong nghỉ tạm?”

Thanh âm của Bách Lý Hàn rất nhẹ nhàng, trong đó còn mang theo một tia uy nghi.

Thái hậu cười cười, hòa nhã nói: “Hàn nhi, mới vừa rồi ta chỉ cảm thấy hơi tức ngực có chút khó chịu, nhưng may có Lưu Sương trị khỏi đây!” Nói xong liền đưa mắt nhìn về phái Lưu Sương, “Hàn nhi, tới đây gặp ân nhân của ai gia đi!”

Bách Lý Hàn dời ánh mắt lên người Lưu Sương.

Lưu Sương ngẩng mặt lên, ánh mắt trong như nước chạm với ánh mắt thâm thúy của Bách Lý Hàn.

Trong ánh mắt của Lưu Sương có thâm tình cùng ai oán chờ mong.

Khi ánh mắt Bách Lý Hàn vừa mới tiếp xúc với ánh mắt Lưu Sương , tâm tình bình tĩnh đột nhiên gợn sóng, sau đó chuyển thành nghi hoặc…

Lưu Sương như ngừng thở trong giây lát, nàng không biết rõ hắn có còn nhận ra nàng hay không, nhưng, rất rõ ràng, hắn có ấn tượng với nàng.

“Hoàng tổ mẫu, vị này là… Đây chính là Bạch Lưu Sương sao?” Bách Lý Hàn trầm giọng hỏi.

“Đúng vậy, Hàn nhi, nàng chính là vị vương phi của ngươi mà ta đã nói qua. Các ngươi hãy ngồi lại mà nhớ cho rõ nhé, ai gia cảm thấy hơi mệt, ta muốn ra ngoài một chút.” Thái hậu vừa dứt lời, mặc kệ Bách Lý Hàn cùng Lưu Sương phản ứng thế nào, liền mang theo cung nữ cùng thái giám, lánh ra ngoài.

Trong điện chỉ còn lại Bách Lý Hàn cùng Lưu Sương, Bách Lý Hàn thong dong ngồi trên ghế, ánh mắt thâm thúy một lần nữa đánh giá Lưu Sương.

Lưu Sương chỉ cảm thấy lòng mình như bị người vò nát, đau! Hắn không quên nàng, nếu như hắn quên nàng thì sẽ không dùng ánh mắt như vậy mà nhìn nàng.

Trong ánh mắt nghiêm nghị của hắn còn có một tia nghiêm nghị.

Khí tình độc, chính là Khí tình độc [*chữ ‘khí’ có nghĩa là vứt, bỏ], Đại Mi Vũ nhất địa đã hạ độc rất nhiều, cả đời này, chỉ sợ hắn không thể nhớ ra nàng. Buồn cười, nàng vẫn còn vọng tưởng khi hắn nhìn thấy nàng thì có thể nhớ lại nàng.

“Trẫm có nghe Hoàng tổ mẫu và Băng nhi kể về ngươi, nhưng, Trẫm thật sự không thể nhớ ra ngươi là ai.” Bách Lý Hàn đột nhiên mở miệng, ân thanh bình tĩnh, không một gợn sóng.

Lưu Sương nhịn nỗi thê lương trong lòng, cười nhợt nhạt.

Hắn đã quên nàng rồi, hắn không thể nhớ ra nàng. Xem ra, hắn tin tưởng lời nói của Thái hậu cùng Bách Lý Băng, hắn tin tưởng nàng từng là Vương phi của hắn, nhưng, hắn không thể nhớ ra nàng.

Nàng nên làm gì bây giờ? Đem chuyện của bọn họ kể lại một lần nữa sao?

Lưu Sương giật mình, chỉ cảm thấy có muôn ngàn điều muốn nói nhưng lại bị chặn đứng lại, một chữ cũng không nói được.

“Hoàng thượng, có cung nữ Mi Tâm cung cầu kiến!” Thái giám canh cửa đại điện bẩm báo.

Ánh mắt Bách Lý Hàn ngưng trọng, trầm giọng nói: “Cho nàng tiến vào.”

Rèm mở ra, một cung nữ mặc cung trang màu đỏ đi đến, thần sắc cực kỳ bối rối.

“Có chuyện gì, nói!” Bách Lý Hàn lạnh lùng hỏi.

Tiểu cung nữ sau khi bái kiến Bách Lý Hàn, thấp giọng bẩm báo: “Bẩm hoàng thượng, Mi phi đột nhiên bị đau bụng, nô tỳ không biết có phải là nàng bị động thai hay không, cho nên mới vội vã chạy đến đây bẩm báo cho Hoàng thượng.”

Ánh mắt Bách Lý Hàn trầm xuống, lạnh giọng mắng: “Còn không nhanh đi mời ngự y, nói với Mi phi, Trẫm sẽ qua nhanh thôi.”

Tiểu cung nữ đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua người Lưu Sương, sau đó vội vã rời đi.

Bách Lý Hàn dứt lời liền đứng dậy muốn đi ra ngoài.

Lưu Sương nghe tiểu cung nữ nói, sắc mặt liền trắng bệch, thì ra Đại Mi Vũ có bầu rồi? Thì ra, thì ra, hắn vẫn sủng ái nàng. Trách không được Bách Lý Băng nói hắn đối với nàng vô cùng tốt, không cho người khác tổn thương tới nàng, thì ra, nàng cũng đã mang hài tử của hắn rồi sao?

Lưu Sương chỉ cảm thấy choáng váng một lúc, cơ hồ như muốn ngất đi cho rồi.

Khi nàng mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy thân ảnh to lớn của Bách Lý Hàn, hắn tựa hồ như đang cúi xuống nhìn nàng: “Ngươi không sao chứ?”

Thanh âm lo lắng của hắn truyền đến.

“Ngươi yên tâm, Trẫm sẽ phong ngươi làm phi tử! Mặc dù Trẫm không nhớ rõ ngươi!” Hắn nhíu mày, trầm giọng nói.

Chứng kiến bộ dáng thương tâm gần chết của Lưu Sương, Bách Lý Hàn chỉ cảm thấy lòng mình chợt run lên, một loại cảm giác không thể giải thích truyền đến từ tận đáy lòng làm hắn vô cùng đau đớn.

Phong phi! Trong lòng Lưu Sương vô cùng đau khổ, nàng cần cái danh phận kia sao? Hắn tưởng nàng tiến cung chỉ để đòi cái danh phận kia thôi sao?

“Không! Chuyện phong phi, Lưu Sương không dám nhận, kỳ thật có một chuyện Lưu Sương chưa bẩm báo với Hoàng thượng, thật sự trước đó Hoàng thượng đã quên tiểu nữ rồi. Cho nên, Lưu Sương không có tư cách trở thành phi tử của Hoàng thượng.” Hắn đã quên nàng rồi, nàng cần hắn phong phi cho nàng làm gì?

“Ồ, có chuyện như vậy sao?” Bách Lý Hàn nheo mắt hỏi? Vì sao, hắn không nghe ai nói chuyện này, không phải ai cũng nói hắn rất yêu nàng sao?

“Đúng vậy, Lưu Sương vẫn còn giữ lá thư đó làm chứng, chỉ là hôm nay Lưu Sương vào cung là để chuẩn bệnh cho Thái hậu nên không mang theo. Nếu Hoàng thượng muốn xem…” Lưu Sương thấp giọng nói.

“Không cần đầu, Trẫm tin tưởng lời ngươi.” Bách Lý Hàn cắt lời Lưu Sương, liền đứng dậy vội vã rời đi, hiển nhiên là đến Mi Tâm cung thăm Đại Mi Vũ rồi.

Ngay cả lời nói của nàng hắn cũng không muốn nghe, đã vội đi ngay.

Nhìn bóng lưng của hắn ngày càng rời xa, Lưu Sương dựa vào ghế.

Nàng không khóc, trong lòng của nàng vô cùng bình tĩnh.

Nàng không trách hắn, nàng cũng đã từng bị mất trí nhớ, khi đó, ngay cả cừu hận quốc gia nàng cũng quên sạch, không có một chút ấn tượng, quên suốt 10 năm.

Cho nên, nàng thực sự không trách hắn.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT