Tính từ lúc Tần Thiên hôn mê tới giờ đã là qua một đêm. Tần Thiên tỉnh lại, cái loại cảm giác cả người vô lực như lần trước lại đến, thật giống như cả đêm làm một trăm lần vậy, không còn tí khí lực nào.
- Bà mẹ nó, ta như thế nào lại hôn mê a.
Tần Thiên lầu bầu nói, nhìn chung quanh, không có người, hắn lại nhắm mắt lần nữa, bắt đầu tu luyện.
Hai giờ sau đó, cửa phòng bệnh mở ra, Tiêu Du đi đến, cầm trong tay hộp đựng cơm ngồi xuống giường bệnh, nhìn Tần Thiên một chút rồi đem hộp cơm đặt lên bàn.
- Tiểu Thiên, mở mắt ra đi.
Tiêu Du nhìn Tần Thiên nói, lập tức Tần Thiên liền từ trong trạng thái tu luyện tỉnh lại.
- Hắc hắc, chị, sao chị biết em tỉnh rồi?
- Ta là chị ngươi, còn có cái gì không biết a, ngươi tiểu tử này, luôn khiến người nhà lo lắng, may là không có chuyện gì, đại sự như vậy cũng không nói một tiếng, tự mình chạy đi cứu tiểu Nhã, nếu xảy ra chuyện thì phải làm sao hả...
Tiêu Du nói với giọng trách cứ, nhưng trong mắt tràn ngập tình yêu thương.
- Hì hì, đừng lo lắng mà, đúng rồi, chị à, em không cần phải ở trong này đến một tuần đâu.
- Không cần, bác sĩ nói em không có việc gì, chỉ cần về nhà nghỉ ngơi hai ngày là khỏe rồi, chị đem bữa sáng tới, em dậy ăn đi, chị còn phải đi làm trước, Phỉ nhi sẽ tới đón em về nhà.
- Ok.
Tần Thiên mỉm cười nói. Đột nhiên, sắc mặt chợt biến đổi, gọi Lý Phỉ Nhi tới đón mình, ặc ặc, vậy chuyện tối hôm qua...
- Chị à, thật ra thì không cần người khác tới đón, mọi người ai chả bận việc, không nên quấy rầy Lý cảnh quan, em xem không bằng chính mình tự đi về là được rồi.
Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh liền mở ra, Lý Phỉ Nhi một thân cảnh phục đi đến.
- Móa, có cần thiết nhanh như vậy không, cô cũng rảnh quá nhỉ, không phải đi làm à?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi buồn bực nói.
- Phỉ nhi,em tới rồi, chị đi trước, để hắn ăn sáng xong em đưa hắn về nhà nhé.
Tiêu Du nhìn Lý Phỉ Nhi nói, sau đó xoay người đi ra ngoài.
- Khụ khụ, cái kia... Lý cảnh quan, Lý đại mỹ nhân, chào buổi sáng nha.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi có chút khẩn trương cười nói, thần sắc cực kỳ không tự nhiên.
Lý Phỉ Nhi cũng không nói chuyện, mà xoay người đóng cửa lại, sau đó một lần nữa trở lại ngồi xuống bên cạnh Tần Thiên, vẻ mặt lạnh lùng nhìn hắn.
- Kia... Cái kia... Cái kia...Lý cảnh quan, thật ra thì... Thật ra thì chuyện ngày hôm qua ta không phải cố ý, ta thề, nếu cố ý thì ta không phải là người...
Tần Thiên gấp gáp nói.
Thấy Lý Phỉ Nhi không trả lời, Tần Thiên lại nói tiếp:
- Chuyện ngày hôm qua ta thật sự xin lỗi, hi vọng cô có thể tha thứ cho ta, cô muốn ta bù đắp thế nào cũng được.
- Thật sao? Ngươi nói thật chứ?
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên, đột nhiên lộ ra một nụ cười kì dị. Trong nháy mắt, Tần Thiên thấy sởn hết gai ốc, hắn dự cảm thấy sắp có chuyện không tốt.
- Dĩ nhiên... Nhưng mà ta bán nghệ không bán thân, bất quá, nếu cô muốn, ta cũng có thể cho cô sờ một chút, dù sao cũng là công bằng với chuyện hôm qua!
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi ngượng ngùng mà nói.
- Lăn đi, ai muốn cái thân thể lưu manh này!
Lý Phỉ Nhi nhất thời cả giận nói.
- Vậy cô muốn làm gì a?!
- Ngươi trước ăn xong bữa sáng rồi hãy nói, đợi lát nữa đi theo ta sẽ biết.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên thần bí nói.
Lập tức Tần Thiên liền cầm lấy bữa sáng bên cạnh bắt đầu ăn, lúc này Triệu Tiểu Nhã đi đến, thấy Tần Thiên tỉnh lại thì nhất thời mừng rỡ, trực tiếp nhào tới trên người Tần Thiên ôm thật chặt.
- Anh Tần Thiên, anh làm người ta sợ muốn chết.
Triệu Tiểu Nhã ôm Tần Thiên nói.
- Khụ khụ, tiểu Nhã, không nên như vậy, mau buông ra, như vậy không tốt đâu.
Tần Thiên cười khan hai tiếng hướng về phía Triệu Tiểu Nhã nói, bên cạnh Lý Phỉ Nhi bày ra một bộ mặt khinh bỉ.
- Hì hì, anh Tần Thiên, anh cũng nhập viện rồi, sau này chúng ta có thể làm bạn a.
Triệu Tiểu Nhã hưng phấn nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên vừa nghe thiếu chút nữa đã hôn mê, cô bé này thấy mình nhập viện rồi lại còn cao hứng như thế.
- Khụ khụ, tiểu Nhã, bọn anh chuẩn bị xuất viện, không thể chơi với em đâu.
Triệu Tiểu Nhã vừa nghe vậy khuôn mặt đang tươi tỉnh liền sụp xuống.
- Yên tâm, anh buổi tối sẽ đến thăm em, mau trở về đi thôi.
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nói. Triệu Tiểu Nhã rất không tình nguyện bĩu môi, ở trên mặt Tần Thiên hôn một cái, sau đó liền đi trở về.
- Cầm thú!
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên khinh bỉ nói. Tần Thiên mặc kệ nàng, ăn hết bữa sáng một cách ngon lành.
Ăn xong Tần Thiên thoải mái ợ một cái, sau đó nghỉ ngơi tầm ba bốn tiếng, khôi phục được sáu bảy phần sức mạnh.
- Tốt lắm, chúng ta có thể đi được rồi.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói, Lý Phỉ Nhi gật đầu, ném một bộ đồ lên giường.
- Thay đồ đi.
Lý Phỉ Nhi nói xong thì đi ra ngoài.
Tần Thiên cầm bộ quần áo lên nhìn một chút, nhất thời trừng to mắt, đây là thể loại y phục gì vậy, từ thế kỷ trước sao, làm sao cũ như vậy, lại còn không có giặt qua nữa.
- Hừ, cô nàng này muốn làm gì đây.
Tần Thiên lầu bầu nói, sau đó cầm quần áo cởi ra thay, lập tức một làn khí xộc tới khiến hắn suýt ói ra.
Chỉ chốc lát, Lý Phỉ Nhi cũng tiến vào, nhìn nàng, Tần Thiên giống như bị sét đánh, cô nàng này lại tạo hình thành một cô gái nông thôn, hơn nữa còn là cô gái nông thôn ngực lớn, nhìn qua cả người dính đầy bùn đất.
- Kháo… bát phụ (người đàn bà đanh đá), cô làm cái gì vậy a, làm sao mặc thành như vậy, đóng phim à, hơn nữa y phục này là ở đâu trộm tới, làm sao lại có một cỗ mùi hôi nách không xua đi được thế này.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi ai oán nói.
- Có ngươi mới đi trộm, đây là ta mua ở công trường, một trăm đồng tiền một bộ đấy.
- Móa, loại y phục này một trăm đồng tiền cô có thể mua cả một xe cũng được, có thể đổi hay không a, mùi hôi nách nặng nề quá, ta chịu không được rồi.
Tần Thiên bịt mũi gấp gáp nói.
- Ít nói nhảm, đi theo ta!
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên lạnh lùng nói, sau đó xoay người ra cửa, Tần Thiên nhìn nhìn, không thể làm gì khác hơn là đem vẻ mặt buồn bực đi theo.
- Này, bát phụ, chúng ta rốt cuộc là đang làm trò gì vậy, dù sao cô cũng phải cho tôi biết một chút chứ.
Tần Thiên bước nhanh đuổi theo Lý Phỉ Nhi hỏi.
- Ngươi còn gọi ta như vậy lần nữa ta liền đập chết ngươi!
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên lạnh lùng nói, khiến hắn lập tức im mồm.
Hai người ra khỏi bệnh viện liền đi đến trạm xe bus. Dọc theo đường đi, hai người giả dạng đã thu hút một nhóm lớn người thi nhau chỉ chỉ trỏ trỏ, khiến Tần Thiên rất là xấu hổ, hắn cúi đầu không dám nhìn mọi người. Lý Phỉ Nhi vẻ mặt cũng không khá hơn là mấy.
- Con ngoan, thấy không, không chăm chỉ học tập sẽ thành như vậy, lớn lên liền ra đứng đường xin cơm, hơn nữa, ngay cả cái chén cũng mua không nổi, chúng ta cho họ một ít tiền đi.
Một thiếu phụ dẫn theo một đứa bé bốn năm tuổi đứng trước mặt Tần Thiên, lấy hắn làm tấm gương để giáo dục tiểu hài tử, từ trong ví tiền móc ra một tờ tiền giấy ném vào trước mặt hắn.
- Ta khing, có bà mới là ăn mày!
Tần Thiên nhất thời giận dữ, bản thân lớn lên anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, lại dám nói lão tử là tên khất cái, ngươi mới là tên khất cái, cả nhà ngươi cũng đều là khất cái.
- Loạn hết cả rồi, bố thí cho mà còn mắng người, chê ít sao, vậy thì nhịn đi, ta không có mà cho đâu!
Thiếu phụ nhặt tiền lên, mang theo đứa trẻ rời đi.
- Ha ha ha ha... .
Lý Phỉ Nhi đứng bên cạnh thấy vậy thì ôm bụng cười.
- Hừ! Có cái gì buồn cười, nhưng nhìn thế này thật mất tư cách quá.
Tần Thiên cả giận nói.
Xe buýt tới, hai người chen chúc leo lên.
Xe buýt thành phố Quang Châu bất kể lúc nào cũng đều đông người như vậy, hai người vừa lên đến cả xoay người cũng không có chỗ mà xoay, Tần Thiên dán người thật chặt phía sau Lý Phỉ Nhi , mùi hôi nách trên y phục làm Tần Thiên thật muốn ói, những người bên cạnh cũng ngửi thấy được, ghê tởm nhìn Tần Thiên, nhưng không có biện pháp, trên xe quá đông, không cách nào dịch chuyển khỏi, mọi người không thể làm gì khác hơn là xoay người sang chỗ khác, bịt chặt lỗ mũi.
“Hình tượng sáng ngời của ta coi như là tan nát hết rồi!”
Tần Thiên thầm nghĩ, đột nhiên, hắn cảm giác có chút không đúng, sao phía dưới cứ có cái gì đó mềm mềm cạ vào…
“Oa, không ổn, là cái mông nhỏ củaLý Phỉ Nhi a."
Theo nhịp xe đung đưa tiểu đệ của Tần Thiên cũng dần cứng rắng lên chỉa thằng vào cặp mộng căng của Lý Phỉ Nhi.
- Tần Thiên, ngươi lấy cái thứ gì gì ấy ra khỏi người ta mau!
Lý Phỉ Nhi quay đầu lại nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên chỉ biết cười khổ.
- A... Cái kia… là điện thoại di động của ta, ta lập tức lấy ra đây.
Tần Thiên vội vàng lấp liếm, cố gắng lùi người lại, nhưng xe buýt quá đông không còn chỗ mà lùi. Chợt xe phanh gấp một cái, Tần Thiên đổ người về phía trước, tiểu đệ đâm mạnh vào lớp quần của Lý Phỉ Nhi.
- Còn không lấy ra, khó chịu quá!
Lý Phỉ Nhi bất mãn nói, tay mò xuống dưới, Tần Thiên muốn ngăn cản đã không còn kịp rồi, tiểu đệ liền bị Lý Phỉ Nhi một tay tóm lấy.
- Điện thoại gì mà vừa cứng vừa nóng như vậy, Tần Thiên, làm sao nóng như vậy?
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên nói, đưa tay muốn cầm “chiếc điện thoại” lấy ra, kết quả phát hiện vật kia lại có thể động đậy, hơn nữa hình như còn to lên.
Đầu óc Lý Phỉ Nhi liền ngây dại, nơi đó của hắn là điện thoại di động gì chứ, rõ ràng là…là...
Trong nháy mắt khuôn mặt Lý Phỉ Nhi trở nên đỏ rực, bàn tay đang nắm cái đó cũng lỏng ra.
- Hắc hắc... Cái kia, cô cũng biết đó, nơi này quá chật, hơn nữa… ta là nam nhân bình thường, đây chỉ là phản ứng rất bình thường thôi.
Tần Thiên lúng túng nói.
- Ngươi... Lưu manh!
Lý Phỉ Nhi tức giận nói, hung hăng trợn mắt, muốn đẩy ra một chút nhưng không còn đủ không gian nữa, cái đó vẫn đang đâm tới từng chút một.
Suy nghĩ một chút, Lý Phỉ Nhi liền đem thân thể của mình chuyển qua đứng đối mặt với Tần Thiên, như vậy có thể sẽ không bị hắn đâm chọt nữa.
Đột nhiên, tai xế bất ngờ thắng xe, Lý Phỉ Nhi mới vừa xoay thân thể lại, còn không có đứng vững, trong nháy mắt cả người liền hướng Tần Thiên nhào tới, miệng nàng ập vào miệng hắn, mà hạ thân hai người cũng ép sát vào nhau.
Qua một hồi lâu Lý Phỉ Nhi mới kịp phản ứng, lập tức tách ra, khuôn mặt đỏ ửng nhìn Tần Thiên như kẻ thù giết cha vậy.
- Khụ khụ... Cái kia, thật không phải cố ý, không liên quan đến ta.
Tần Thiênlúng túng nói, Lý Phỉ Nhi hừ lạnh một tiếng, không hề để ý tới hắn nữa.
Xe buýt đã đến trạm, một đống người đi xuống, xe vắng hẳn ra, Lý Phỉ Nhi liền dịch ra chỗ khác tránh lại bị chiếm tiện nghi tiếp.
Qua liền mười mấy trạm, ra khỏi thành phố, dừng lại ở vùng phụ cận, nơi này đã là trạm cuối cùng rồi, hai người xuống xe thời gian đã là giữa trưa.
- Này, cô còn chưa nói cho tôi biết chúng ta tới nơi này làm gì a.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói, nơi này cực kỳ ngổn ngang, khắp nơi đều là đồ phế liệu, mấy tên tiểu lưu manh đứng ở đầu đường, nhìn qua rất nguy hiểm.
- Tới điều tra một vụ trọng án, gần đây trên thị trường xuất hiện rất nhiều sữa bột giả, rất nhiều trẻ em ăn phải đã gặp chuyện không may rồi. Có tình báo loại sữa giả đó chế tạo ở chỗ này, ta liền tới nơi này điều tra một chút.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên nói.
- Móa, không được đâu, đây là chuyện cảnh sát các ngươi, tại sao kéo ta vào a, sao ngươi không tìm người ở cục cảnh sát đi cùng chứ?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi buồn bực nói.
- Ta còn ở giai đoạn thực tập, không thể đi ra ngoài phá án, chỉ có cảnh sát kỳ cựu mới được tham gia vụ này.
- Kháo!
Tần Thiên vừa nghe thiếu chút nữa ngất mất, thì ra là phá án chui.
- Cô định điều tra như thế nào, nơi này lớn như vậy làm sao tìm được nhà máy làm sữa bột giả…
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi
hỏi.
- Không biết.
Lý Phỉ Nhi trả lời rất dứt khoát..
- Ta kháo!
Tần Thiên thực muốn chửi cho cô ta một trận.
- Tôi thấy hay là chúng ta lăn về nhà ngủ thôi.
Tần Thiên buồn bực nhìn Lý Phỉ Nhi, nói.
- Không được, nhất định phải tra tới cùng, đi!
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên nói, sau đó đi bừa về một phía. Quanh nơi này kiến trúc nhà cửa hoàn toàn không có tí trật tự quy hoạch nào, cực kì hỗn loạn, nhà ngói, nước bùn, phòng trọ hỗn loạn chung một chỗ, đến khẩu âm cũng khác nhau, Lan Châu quán, món cay Tứ Xuyên, các quán ăn vặt…khắp nơi đều như vậy.
Hai người Tần Thiên đi vào trong, đồng phục của hai người thật sự quá khác biệt, vượt quá khả năng nhận biết của người dân nơi đây, rất nhiều người đi ngang qua không nhịn được dừng lại xem một chút.
- Bác gái, ngài khỏe, xin hỏi một chút, bác có biết nơi này có nhà máy chế biến sữa bột giả không.
Lý Phỉ Nhi trực tiếp kéo một bác gái đi ngang qua hỏi, bác gái lập tức lắc đầu tỏ vẻ không biết, sau đó nhanh chóng rời đi.
- Ách… Tôi lạy cô, cô có thể sử dụng cái đầu của một cảnh sát được không?
Tần Thiên bất lực nhìn Lý Phỉ Nhi, thảo nào đến giờ cô tôi vẫn chỉ là thực tập.
- Không làm như thế thì làm thế nào a?
Lý Phỉ Nhi chu miệng nói. Tần Thiên bèn buồn không thèm đáp nữa.
- Này chú, chú có biết chỗ làm sữa bột giả ở đâu không?
Lý Phỉ Nhi lại vừa ngăn một đại thúc trung niên lại hỏi.
- Không biết, không biết.
Người kia nói đại một tiếng rồi trực tiếp quay đầu rời đi, Lý Phỉ Nhi không nhụt chí, lại hỏi them một người, còn chưa mở miệng, đã phát hiện ra người này nhìn chằm chằm vào bộ ngực cao vút của mình, nhất thời giận dữ, liền muốn lao vào động thủ, Tần Thiên vội vàng tóm lấy nàng ngăn lại, để cho tên người nọ lủi đi.
- Ta kháo, cô điên à, chúng ta tới tra án chứ không phải đánh nhau.
- Hừ! Ai bảo tên kia háo sắc, lần sau gặp lại tôi nhất định đánh hắn một trận, vứt vào trại tạm giam vài ngày.
Lý Phỉ Nhi cả giận nói.
- Được rồi, điều tra như vậy không thu được gì đâu, hay là trước hết đi ăn cơm đã, tôi đói quá rồi.
Tần Thiên nói.
- Hừ! Ai bảo không được gì, để đến chiều tôi cho anh xem.
Lý Phỉ Nhi không phục mà nói.
- Được rồi, tùy cô, chúng ta đi ăn cơm trước.
Tần Thiên mặc kệ cô ta đi vào quán ăn trước.
Hai người vào quán cay Tứ Xuyên, nơi này không có nổi một vị khách, ông chủ ngồi trước quầy đang nghịch điện thoại di động, thấy hai người đến lập tức mời ngồi.
- Hai vị trang phục thật đẹp a, muốn ăn chút gì không.
Ông chủ nhìn hai người cười hỏi.
- Để xem đã.
Lý Phỉ Nhi nói xong cầm thực đơn, nhìn mấy lượt sau đó hướng về ông chủ nói.
Cho tôi một suất canh cá và thịt heo cay Tứ Xuyên.
- Được, còn vị tiên sinh này.
Ông chủ nói.
- Cho tôi canh thịt bò đi, với cả một con gà quay cùng hai chai bia.
Tần Thiên nhìn ông chủ nói.
- Không cho uống bia, ông chủ, cho chúng tôi lon cô ca là được rồi.
Lý Phỉ Nhi nói, ông chủ lập tức gật đầu.
- Đúng rồi, ông chủ, hỏi ông chuyện này, ông có biết chỗ chế tạo sữa bột giả ở đâu không, ông xem tôi mặc y phục cảnh sát, đến đây điều tra đặc biệt, hi vọng ông có thể phối hợp, đem những phần tử ngoài vòng pháp luật này bắt được, đến lúc đó cục cảnh sát nhất định sẽ có phần thưởng cho ông, ông nhìn này, đây là thẻ ngành của tôi.
Lý Phỉ Nhi lấy ra thẻ cảnh sát, hướng về phía ông chủ nói, Tần Thiên ngồi đối diện, có cảm giác muốn đập đầu xuống bàn.
Ông chủ vừa nhìn thấy thẻ ngành của Lý Phỉ Nhi, lập tức biến sắc, nhưng trong nháy mắt khôi phục lại nguyên dạng.
- Cái này tôi cũng không biết, tôi ở chỗ này nhanh cũng đã ba năm, không có nghe nói đến làm giả sữa bột, không giúp được cô rồi, cảnh quan, tôi xuống bếp đây.
Ông chủ nhìn Lý Phỉ Nhi mỉm cười nói, sau đó xoay người rời đi, nhưng lại bị Lý Phỉ Nhi bắt lại.
- Ông chủ, sợ bị trả thù sao, ông yên tâm, cảnh sát chúng tôi có thể bảo vệ được ông, tuyệt đối sẽ không có thương tổn gì đâu.
Lý Phỉ Nhi tiếp tục nói.
- Cảnh quan à, tôi thật sự không biết, tôi còn phải đi nấu ăn đã.
Ông chủ nói xong liền rời đi, Lý Phỉ Nhi vẻ mặt liền hiện vẻ thất vọng.
- Cô dựa vào cái gì mà cho là hắn biết?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói.
- Không biết, chỉ hỏi thử một chút, nếu hắn biết thì tốt mà không biết thì thôi.
Lý Phỉ Nhi bưu hãn nói, lúc này thì Tần Thiên hoàn toàn phục Lý Phỉ Nhi, câu ngực to não nhỏ quả thực chính là để miêu tả những người như nàng.
- Thôi cô ngồi yên đó, chiều nay tôi điều tra hộ cho.
Tần Thiên thầm nghĩ thà động thân cho nhanh còn hơn chờ cô ta dây dưa tốn thời gian.
- Hừ! Anh thì có biện pháp gì a.
- Biện pháp gì kệ tôi.
- Hừ! Để xem anh phá án như thế nào.
Lý Phỉ Nhi hiển nhiên là không tin Tần Thiên.
- Được, cứ thế đi. Tôi đi vệ sinh cái đã.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nói, sau đó đi về phía nhà vệ sinh. Thừa dịp Lý Phỉ Nhi không chú ý, Tần Thiên liền ẩn hình vào phòng bếp, hiện tại hắn đã có thể ẩn hình được khoảng 50s.
Mới vừa rồi Lý Phỉ Nhi chưa lấy ra thẻ ngành chủ quán sắc mặt vẫn bình thường, vừa lấy ra thẻ ngành sắc mặt y liền đại biến, Tần Thiên suy đoán trong này nhất định có cái gì đó, cho nên liền ẩn hình theo ông chủ vào phòng bếp.
- Đi mau, nói cho Tôn ca biết, có người đến điều tra, mau cho người đến dọa cho chúng biết điều một chút.
Trong phòng bếp, chủ quán nói với một người phụ nữ, người phụ nữ nghe xong liền nhảy qua cửa sổ ra ngoài.
“Quả nhiên là thế”.
Tần thiên thầm nghĩ, nhìn nữ nhân đi ra ngoài, cũng lập tức xoay người rời đi, trở lại đại sảnh.
- Các cô lúc trước có phải đã từng phái người điều tra nơi này?
Tần Thiên trở lại chỗ ngồi, trực tiếp hỏi.
- Ừ, lúc trước có hai đồng nghiệp tới đây điều tra, kết quả bị người ta đánh, anh làm sao mà biết được?
Lý Phỉ Nhi nói.
- Tốt, cô cứ đợi tôi phá vụ này cho.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi thần bí cười một tiếng.
- Hừ! Có quỷ mới tin anh!
Lý Phỉ Nhi khinh bỉ nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên này xem ra đánh nhau có chút lợi hại, nhưng phá án vốn là điểm mạnh của nàng, nàng còn không phá được thì hắn tuổi gì.
Tần Thiên không thèm để ý đến, nhắm hai mắt lại dưỡng thần, bắt đầu tu luyện công pháp, mới vừa rồi dùng thuật ẩn thân đã tiêu tốn không ít sức lực.
- Ầm!
Lúc này, đột nhiên cửa quán cơm văng ra, ngay sau đó bốn năm người bịt mặt bằng tất chân tiến vào, trong tay cầm khảm đao sắc bén.
- Cướp đây, không được kêu, đứa nào kêu ta chém đứa đó.
Tên cầm đầu quát to, ngay sau đó vọt đến phía Tần Thiên, Lý Phỉ Nhi vừa nhìn lập tức muốn rút súng , nhưng lại nhớ ra mình vốn không đem súng theo. Nhưng nàng đã đứng lên, tên cướp cho là Lý Phỉ Nhi muốn phản kháng, liền cầm dao găm hướng Lý Phỉ Nhi lao đến.
- Không được nhúc nhích, nếu không ta chém chết ngươi!
Tên cướp nhìn Lý Phỉ Nhi quát lên.
- Ta là cảnh sát, lập tức để dao găm xuống đất, hai tay ôm đầu, nếu không ta sẽ bắt người!
Lý Phỉ Nhi không chút sợ hãi, quát to.
- Ha ha ha ha…
Phía đối diện, Tần Thiên nghe được lời Lý Phỉ Nhi nói liền vỗ bàn cười lớn.
- Bà cô của tôi, cô cho rằng đây là đóng phim à, định dùng lý lẽ để nói chuyện với cướp sao?!
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi cười to, cười đến nỗi quặn cả bụng, Lý Phỉ Nhi cũng ý thức được điểm này, nhất thời vẻ mặt lung túng, lời vừa rồi hoàn toàn là thuận miệng nói ra.
- Đúng đấy, vị huynh đệ kia nói rất đúng, chúng ta năm người, chỉ là một cô nương cảnh sát thì lớn lối cái gì?
Một tên khác cũng nói.
- Ba
Người này vừa nói, đã bị tên cầm đầu cấp cho một cái tát rõ kêu.
-Móa nó, thiếu não à, chúng ta tới cướp, không phải tới nói chuyện phiếm, thằng đần.
Tên cầm đầu cả giận, tên kia nhất thời một câu cũng không dám kêu.
- Hừ! Bớt sàm ngôn đi, lập tức đưa hết tiền đây, nếu không kể cả các ngươi là cảnh sát ta cũng đánh.
Tên đội tất chân cầm đầu nhìn hai người tàn bạo nói, lơ đãng liếc qua ngực Lý Phỉ Nhi, nhất thời đôi mắt trợn thật lớn.
- Ta nói này huynh đệ, kỹ năng diễn kịch của ngươi quá kém, không đi cướp chủ quán mà lại hướng chúng ta mà cướp, đầu óc ngươi có bệnh sao, hơn nữa, ngươi không sợ lão bản báo cảnh sát à.
Tần Thiên nhìn tên cầm đầu chầm chậm nói, Lý Phỉ Nhi vừa nghe, nhất thời nhướng mày, vẻ mặt khó hiểu nhìn Tần Thiên.
Tên đội tất chân cầm đầu vừa nghe, nhất thời sắc mặt đại biến.
- Người của bọn sản xuất sữa giả đúng không, ngươi gọi là Tam ca đúng không, lão bản để cho một nữ nhân đi gọi các ngươi đến đây đánh chúng ta có đúng không.
Tần Thiên khinh miệt nhìn tên cầm đầu nói, trong tay lặng lẽ cầm lên hai chiếc đũa mộc.
- Tiểu tử, ngươi rốt cuộc là ai, sao lại biết rõ như thế!
Nam tử nghe Tần Thiên nói rõ ràng như thế, sắc mặt càng khó coi, nhìn Tần Thiên quát lạnh.
- Chúng ta là cảnh sát, biết điều thì dẫn chúng ta tới chỗ làm sữa bột giả mau!
Tần Thiên nhìn tên cầm đầu, lạnh lùng nói.
- Muốn chết!
Tên cướp lập tức giận dữ, vung dao găm hướng Tần Thiên bổ tới, nhưng hắn vừa mới động đậy thì chiếc đũa trong tay Tần Thiên đã cắm vào bắp đùi hắn, tên cướp đau quá làm rơi cả dao, Tần Thiên thấy vậy liền lao lên bắt lấy tay tên cướp, bẻ quặt ra sau một cái.
- Rắc
- Aaa
Trong nháy mắt, xương tay phải của tên nam tử bị gãy ra mấy đoạn.
Tất cả mọi người sợ hết hồn, lão bản núp ở phòng bếp nhìn thấy tất cả, vội vàng từ cửa sau chạy mất.
- Hừ! Nói, chỗ làm sữa giả ở đâu, nếu không ta phế nốt tay còn lại.
Tần Thiên phẫn nộ quát.
- A… Mau, còn đứng ngây ra đó làm gì, chém chết bọn nó cho tao.
Tên cầm đầu hướng bốn tên đồng bọn hô, bốn tên kia vừa nghe, lập tức tách ra hai người hướng Tần Thiên chém đến.
- Hừ! Muốn chết!
Tần Thiên quát to, mạnh mẽ đá một cước vào mông hắn, trong nháy mắt tên cầm đầu liền văng ra ngoài, đụng trúng một tên khác.
Ngay sau đó Tần Thiên liền hành động, nhích người cầm lấy khảm đao vọt tới tên trước mặt, một đao này chém xuống, tay tên kia liền đứt rời, máu tươi bắn ra xung quanh, người này liền lăn lộn trên mặt đất kêu la thảm thiết.
Lý Phỉ Nhi bên này cũng xông tới bắt lấy một tên cướp, trong nháy mắt đã khống chế được, nhưng một tên khác liền hướng nàng chém đến, Lý Phỉ Nhi căn bản không cách nào ứng phó với hai người, phía sau là cái bàn, trốn cũng không trốn được.
Thời khắc mấu chốt, Tần Thiên vọt lên, lại một chiêu gọn gàng linh hoạt chém xuống, cổ tay người này rời ra, cái tay rơi trên mặt đất, máu tươi bắn lên mặt tên đang bị Lý Phỉ Nhi khống chế, tên này chân liền mềm nhũn quỳ xuống, tiểu tiện cả ra quần.
- Nói, chỗ làm sữa giả ở đâu.
Tần Thiên một đao để ngang cổ tên cầm đầu nói.
- Hừ! Các ngươi là cảnh sát, giết ta là phạm pháp, ta không nói thì ngươi làm gì được ta.
Tên cầm đầu lớn lối nói.
- Thật sao, đành xin lỗi vậy, nói cho ngươi biết, cô ta mới là cảnh sát, ta không phải, hơn nữa, vừa rồi ngươi đã đánh cảnh sát rồi, chúng ta hoàn toàn có thể giết ngươi, ai biết được!
Tần Thiên nhìn Tên cướp lạnh lung nói, ngay tức khắc vung lên một dao hướng phía đầu hắn chém xuống.
- Đừng… ta nói, ta nói, ta nói, ở sau bếp có một lối đi đến một gian phòng, có thông đạo ngầm dưới gian phòng đó!
Tên cầm đồi la lớn, biểu hiện cực kì hoảng sợ, một hơi nói ra địa chỉ, dao găm trên tay Tần Thiên cũng dừng lại bên lỗ tai hắn, đao khí phả vào mặt, mồ hôi lạnh ứa ra, sắc mặt trắng bệch.
- Thiệt là, sớm nói ra, hại ta phí sức như vậy, dẫn chúng ta đi, nương tử đanh đá, cô báo cảnh sát đến đây vây bắt bọn làm sữa giả!
Tần Thiên hướng Lý Phỉ Nhi nói, ngay sau đó một tay bắt lấy tên cầm đầu, để hắn dẫn đi tìm xưởng chế biến sữa giả.
Lý Phỉ Nhi lập tức lấy điện thoại ra gọi về đồn công an, để cho bọn họ chạy tới bắt người, ngay sau đó đuổi theo Tần Thiên
Tần Thiên nắm lấy tên cầm đầu, đem theo hắn vào phòng bếp, mở cửa sau đi tới một con đường nhỏ đằng sau quán cơm.
- Ở chỗ nào?
Tần thiên nhìn tên cầm đầu quát lên
- Là nơi đó, ngay tại phía dưới căn nhà ba tầng đó.
Tên cầm đầu chỉ vào một căn nhà có mái lát đá đỏ ở giữa đường cái.
- Đi!
Tần Thiên kéo hắn hướng căn nhà nóc đỏ đi tới, còn chưa đến nơi, trong phòng liền chạy ra hơn mười tên côn đồ trên tay cầm gậy sắt, khảm đao, tên lão bản của quán cơm hướng Tần Thiên bên này chỉ chỉ, lập tức một đám côn đồ nhanh chóng vung khảm đao hướng Tần Thiên lao đến.
- Đứng lại nếu không tao giết nó !
Tần Thiên đem dao găm kề lên ngang cổ tên cầm đầu, hướng về đám côn đồ quát to, nhưng bọn chúng không để ý đến hắn, lao đến.
- Không ngờ chúng không để ý sống chết của ngươi a, thật không phải là người a!
Tần Thiên ném tên cầm đầu về phía trước.
- Bát phụ này, còn không mau chạy đi, nơi này giao cho ta…!
Tần Thiên quay đầu hướng về Lý Phỉ Nhi hô, vừa hô xong, hắn lập tức trợn tròn mắt bởi vì lúc này đằng sau cũng lao tới mười mấy tên cầm láy dao găm.
“Chuyện gì thế này a, sao lại nhiều người như vậy ?”
Tần Thiên thầm nghĩ, lập tức liền vọt tới trước mặt Lý Phỉ Nhi,bắt lấy tay nàng, hướng phía sau phóng đi, Lý Phỉ Nhi lực chiến đấu quá kém, ở chỗ này chẳng nhưng không giúp được gì còn liên lụy cho hắn, nên nhất định phải mang nàng rời đi mới được.
- Đi theo phía sau ta, đợi ta mở ra một con đường ngươi liền chạy khỏi có hiểu không .
Tần Thiên hô lớn, sau đó liền mạnh mẽ xông vào bên trong đám người, khảm đao trong tay liên tục mạnh mẽ chém ra, tiếng khảm đao chạm nhau phát ra giòn vang, Tần Thiên lục tục xuất mười đao liền đem hai tên chém ngã.
Nhưng mà lúc này phía sau mấy tên đã vọt lên rồi, Tần Thiên vừa nhìn không chút nghĩ ngợi liền ôm lấy eo Lý Phỉ Nhi, mạnh mẽ gia tốc nhanh chóng hướng phía trước phóng đi, trong tay khảm đao liên tục chém ra, trong nháy mắt lại thêm bốn năm tên ngã xuống , để Tàn Thiên giết ra được một đường máu xông ra ngoài, sau đó thả Lý Phỉ Nhi xuống.
- Mau, chạy nhanh đi, ta ngăn bọn chúng!
Tần Thiên nói với Lý Phỉ Nhi sau đó xoay người hướng đám kia lưu manh mạnh mẽ vọt tới, Lý Phỉ Nhi ở phía sau nhìn Tần Thiên , trong lòng chợt thấy cảm động.
- Lưu manh đáng chết, anh nhất định phải kiên trì, tôi lập tức gọi cảnh sát tới.
Lý Phỉ Nhi nhin Tần Thiên thầm nghĩ sau đó nhanh chóng rời đi, nàng biết ở lại chỗ này chỉ mang đến cho Tần Thiên thêm phiền toái, mau rời khỏi nơi này mới tốt.
Song, làm cho nàng không nghĩ tới là, lại còn có một nhóm người từ phòng bếp bên kia chui ra, Lý Phỉ Nhi nhất thời trợn tròn mắt, liền xoay người chạy trở lại hướng Tần Thiên .
- Tần Thiên bên này cũng có người!
Lý Phỉ Nhi hướng Tần Thiên hô lớn. Tần Thiên một đao mạnh mẽ bức ra một tên côn đồ quay đầu lại nhìn , liền đem ngọc hoàng đại đế, như lai phật tổ,còn có thượng đế thánh Ala hết thảy nhưng thần mà hắn có thể nghĩ đến đều mắng một lần, mẹ nó , lão tử làm chuyện chính nghĩa mà còn bị cản trở như vậy, nhiều địch nhân thế kia thì sống sao nổi.
- Tới đây, bên này !
Tần Thiên hướng về phía Lý Phỉ Nhi quát to, Lý Phỉ Nhi lâpl tức nhanh chóng chạy tới .
- Cầm lấy, ai tới liền chém chết hắn, cô là cảnh sát, chém chết cũng không cần chịu trách nhiệm.
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi hô, ném cho nàng một thanh khảm đao, ngay sau đó hướng phía trước giết tới.
- Lũ khốn kiếp các ngươi, lão tử giết cả nhà các ngươi .
Tần Thiên cả giận nói, đem sở hữu toàn bộ lực lượng bộc phát ra, không thể giữ lại, cả người giống như phát cuồng, vọt tới trước mặt đám lưu manh, thân hình như ảo ảnh, lưỡi đao vung lên vung xuống, không tới mười giây liền đả thương sáu người.
Bên phía Lý Phỉ Nhi, một đoàn lưu manh hướng nàng chém tới khiến nàng căn bản không kịp ứng phó, liên tục lùi về phía sau.
Tần Thiên vội vàng giúp nàng giải vây, một đao đi hạ xuống đem mấy tên xông đến trước chém chết, dọa mấy kẻ phía sau không dám tiến tới, mà Tần Thiên không chút nào do dự giơ tay chém xuống, máu tươi vảy ra , thoáng cái trên mặt đất ngã xuống hơn mấy tên lưu manh, trong vòng mười phút bị Tần Thiên chém cả chết và bị thương mười bốn mười lăm người.
“Mụ nội nói, hao sức quá.”
Tần Thiên thầm nghĩ, nhìn vòng vây của đám người chừng hơn ba chục tên, cảm giác có chút vô lực.
“Móa nó cảnh sát làm sao vẫn chưa tới a, ăn shit à mà lâu thế( nguyên văn ).”
Tần Thiên thầm chửi.
- Lên, chém chết hắn!
Một tên lưu manh nói, lần nữa hướng Tần Thiên chém tới.
- Hừ, cứ giết tới đâu hay tới đó!
Tần Thiên phẫn nộ quát, lần nữa mạnh mẽ kéo tay Lý Phỉ Nhi hướng phía trước phóng đi, mãnh liệt huy động khảm đao trong tay, đồng thời dùng tới tốc độ dị năng, hiệu quả hết sức rõ rệt, Tần Thiên giống như cỗ máy sát nhân, trong nháy mắt liền chém hơn mười người, thành công lần nữa giết ra một con đường máu , kéo Lý Phỉ Nhi hướng ra bên ngoài bỏ chạy.
- Đứng lại, không được nhú nhích, cảnh sát đây.
Đúng lúc này, từ phòng bếp bên kia chạy ra mười mấy người cảnh sát trong tay đều cầm súng chỉ vào hai người Tần Thiên , rất nhanh một đoàn cảnh sát đem hai người vây lại.
- Tội phạm ở phía sau, tôi là cảnh sát mặc thường phục.
Lý Phỉ Nhi lập tức hô lớn, đem khảm đao cầm trong tay ném xuống, Tần Thiên cũng thế.
- Ít nói nhảm, chúng ta nhận được báo cáo, nới này có hai kẻ bị thần kinh ở chỗ này giết người, bây giờ nhìn lại hẳn là các ngươi, bắt lại, giải về.
Tên da đen cầm đầu nói xong ba bốn cảnh sát liền tiến lại.
- Này, các ngươi lầm rồi, là ta báo cảnh, ta là Lý Phi Nhi của cục cảnh sát thành phố, đám người phía sau là bọn làm giả sữa bột, các ngươi phải bắt bọn chúng, không phải chúng ta a.
Lý Phỉ Nhi hô lớn.
- Hừ! quả nhiên là bệnh thần kinh, còn dám giả mạo cảnh sát, nơi này làm gì có hàng sữa bột giả, mau gọi bác sĩ tới đây.
Tên cầm đầu hướng về phía một cảnh sát hô.
- Ta nói thật mà, các ngưoi…
- Bát phụ, đừng hô nữa, chúng cấu kết với nhau đó
Tần Thiên cắt đứt lời của Lý Phỉ Nhi.
- Tiểu tử, nói nhăng cuội gì đó , bác sĩ mau tới đây, người bệnh này rất mghiêm trọng, mau tiêm cho hắn thuốc an thần.
Tên cầm đầu hướng về chiếc xe cứu thương đứng cách không xa hô , lập tức bác sĩ liền nhanh chóng đi tới.
- Hừ ngươi tốt nhất đừng để ta thoát ra, nếu không ngươi nhất định sẽ chết!
Tần Thiên lạnh lùng nói, vừa dứt lời trên cổ bị một châm. Sau đó ý thức liền mơ hồ.