ẤY DANH NGHĨA QUAN TÂM
Ra khỏi phòng khách của nhà trọ, đang muốn ra khỏi thành.
Lúc này, tên tiểu nhị hôm qua… cười hì hì đi tới: “Khách quan muốn ra khỏi thành a?”
Phượng Cô vẫn lạnh lùng, không lên tiếng, trái lại với vẻ lạnh lùng của Phượng Cô, Vãn Thanh quay đầu lại cười cười “Đúng vậy! Tiểu nhị ca.”
Tiểu nhị nhìn nụ cười dịu dàng mà ôn nhu của Vãn Thanh, nhất thời có chút lóa mắt, sửng sốt hồi lâu, hắn gặp qua không ít người đẹp, nhưng chưa từng có ai lại cười đẹp đến vậy. . . Nụ cười như. . . Hắn cũng không biết phải hình dung như thế nào , phải nói là thuần khiết mà ôn nhu như tiên nữ! Có thể trấn an nhân tâm.
“Không nên nhìn đồ không nên nhìn! ” Phượng Cô phun ra một câu lạnh lùng, rõ ràng sắc trời đang sáng rực rỡ, tiểu nhị lại cảm thấy cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông.
Không kiềm chế được phải run lên vì lạnh, tiểu nhị nhỏ giọng: “Đúng đúng đúng, tiểu nhân biết sai rồi, tiểu nhân chỉ muốn nói với nhị vị, các người ra khỏi thành phải cẩn thận một chút, cách thành này một trăm dặm có một chỗ gọi là Vạn Lý Pha (坡 pha : sườn núi ), có mã tặc hung hăng ngang ngược , rất ít người có thể bình an đi qua chỗ đấy! “
“Cám ơn tiểu nhị ca nhắc nhở!” Vãn Thanh lên tiếng cảm tạ.
Mặt tiểu nhị đỏ lên, nghe Vãn Thanh nói xong, chạy vào trong nhanh như chớp .
Vãn Thanh quay đầu cười nhạt, xoay người, không thèm để ý tới Phượng Cô đang đứng bên cạnh, trực tiếp vịn vào tay Hồng Thư lên xe ngựa, Phượng Cô này, còn tưởng rằng hắn đã bớt nóng tính không ít, không cuồng bạo như trước , nhưng dường như là nàng đã quá sơ suất, nhìn bộ dạng vừa rồi của hắn, hoàn toàn là một kẻ tự đại ngang ngược, bộ dạng lang lệ (lang : sói , lệ : hung ác) cao ngạo, có thay đổi chút nào đâu!
Phượng Cô lên xe sau, Vãn Thanh lại chỉ ngồi một bên, trong tay cầm một quyển sách, là nàng cố ý bảo Hồng Thư đi mua, trên đường đi nếu có buồn bực, vài quyển sách, cũng có thể giải buồn.
Trải qua thời gian dài, một mực lấy báo thù làm mục tiêu, mất bình tĩnh, mất bình thản, ngay cả quyển sách nàng yêu thích nhất cũng đã rất lâu không đọc .
Lúc này cầm lại trong tay, mùi giấy sách, mang đến một cảm giác xa lạ mà quen thuộc, làm tâm nàng cũng bò lan như dây leo, mừng rỡ không thôi.
Phượng Cô thấy nàng cười khe khẽ, nhàn nhiên tự đắc, dáng vẻ ôn văn tế nhị, nhìn nàng đến ngây người, hắn vẫn nhớ lần đầu tiên ngồi chung một xe ngựa với nàng, nàng cũng vì thích đọc sách mà tiện tay cầm một quyển đọc say sưa, dường như đọc sách gì cũng nhiệt tình như vậy.
Mặc dù lẳng lặng nhìn nàng như vậy là một chuyện vô cùng tốt đẹp, nhưng lâu thì lại thành một vấn đề khác , trong đầu Phượng Cô đột nhiên sinh ra bốn chữ “Bất cam lãnh lạc” (Không cam lòng bị bỏ rơi).
Đúng vậy, hắn hiện tại, hoàn toàn là đang bị Vãn Thanh bỏ rơi .
Nhưng hắn lại không thể bắt nàng, bởi vì hắn đã đáp ứng nàng, chuyện của nàng thì không được bắt ép nàng.
Hắn là người biết giữ chữ tín, há có thể nói mà không giữ lời sao?
Nhưng xe ngựa vững vàng không xóc nảy, nàng ngồi vô cùng yên tĩnh, trong mắt chỉ có quyển sách kia, không nhìn thấy thứ gì khác, hắn ngồi một bên, quả thật là phiền muộn không thôi.
Không thể làm gì khác hơn là tiếp cận nàng, khẽ cười: “Đọc gì vậy?”
“Bản Thảo Cương Mục.” Vãn Thanh chỉ nói bốn chữ ngắn ngủn, rồi không nói thêm bất cứ từ gì nữa, từ sau khi học về độc thuật, nàng biết dược thảo có quan hệ rất mật thiết với độc dược, vì thế nàng rất có hứng thú, độc dược và giải dược, nói cho cùng, là tương sinh tương khắc, có thể là giải dược nhưng cũng có thể là kịch độc.
Từ ngày hứa là không can thiệp bắt ép nàng, Phượng Cô càng lúc càng ấm ức, nhìn bộ dạng chuyên chú của Vãn Thanh, hắn đột nhiên vô cùng vô cùng đố kỵ với quyển sách đang được nàng cầm trên tay, thật muốn xé tan nó ra.
Đột nhiên hắn kiên quyết, không chút suy nghĩ , giơ tay giật quyển sách của nàng.
Trên tay đột nhiên trống trơn, nhìn quyển sách bị giật, Vãn Thanh có chút kinh ngạc, ngẩng đầu, nhìn Phượng Cô, dùng ánh mắt hỏi: “Làm sao vậy? “
Thản nhiên , nhẹ nhàng mà lại ẩn giấu vài phần tức giận.
Hắn nói qua, sẽ không bắt ép nàng, làm sao có thể giật sách của nàng chứ, chẳng lẽ đọc sách cũng không được sao?
Phượng Cô cũng cảm thấy không hiểu nối hành vi của mình, nhưng hắn không thể nhìn Vãn Thanh hờ hững với hắn, thấy thế trong lòng của hắn vô cùng không thoải mái.
Nhưng, giật sách xong hắn lại thấy hối hận, hắn còn đang cầu sự tha thứ của Vãn Thanh mà.
Nhưng hắn đường đường là nam nhi bảy thuớc, là Phượng gia ngạo nghễ của Phượng Vũ Cửu Thiên, nếu để người khác biết hắn ghen tuông với một quyển sách thì thật quá mất mặt?
Vì vậy hắn đành làm mặt lạnh, nói hùng hồn : “Không thể đọc sách quá lâu, không tốt cho mất, cũng hao tâm tổn sức, thân thể nàng vốn yếu đuối, cần điều dưỡng thật tốt, một mạch bôn ba, cần nghỉ ngơi nhiều!”
Vãn Thanh không ngờ Phượng Cô lại vì quan tâm mình, trong lòng cảm thấy ấm áp, cười khẽ với hắn: “Cám ơn. Ta chưa mệt đến chết, cả ngày ngồi trong xe, thật sự khó chịu đến buồn bực, ở trong thành thì còn đỡ, đường xá huyên náo cũng đỡ khó chịu, nhưng lộ trình lúc này quá yên tĩnh, xem sách, cũng cảm thấy phong phú hơn một chút, ta mệt sẽ tự động nghỉ.”
“Vẫn phải chú ý mới tốt, nàng vừa đọc sách đã như nhập thần, làm sao còn nhớ được cần phải nghỉ ngơi! ” Phượng Cô ngang ngược nói tiếp: “May là có ta đi cùng nàng, ít nhất có thể trông nom nàng! “
Hắn nói có vẻ rất đúng lý hợp tình, lấy quan tâm làm danh nghĩa, đại chính kỳ nghĩa.
“Được rồi! Vậy thì nghỉ.” Vãn Thanh đối với sự quan tâm của người khác, vẫn luôn cảm kích, khó có lúc Phượng Cô lại chu đáo thế, nàng cũng không muốn phụ ý tốt của hắn.
Duỗi lưng ra mới phát hiện, toàn thân có chút tê cứng, lúc nãy nàng mải đọc sách nên không biết, lúc này mới giật mình nhận ra hai chân tê rần.
Vừa duỗi chân thì đã đau đến nhăn mặt.
Phượng Cô nhìn nàng, liền biết chuyện gì xảy ra, hắn nhíu mày nói: “Không phải nàng nói sẽ tự chiếu cố bản thân sao, chân tê hết rồi đúng không? “
Vãn Thanh ngượng ngùng gật đầu.
Phượng Cô đưa tay nắm lấy chân nàng, không nói hai lời, năm ngón tay thon dài thuần thục ấn xuống sáu huyệt vị, chỉ một lát sau, chân đã không còn tê nữa.
Nhưng mặt nàng thì lại đỏ lên, mặc dù động tác của hắn cực kỳ bình thường, không có nửa phần quá giới hạn, nhưng, nàng lại cảm thấy ngượng ngùng không thôi.
Da thịt nữ tử không thể để cho nam nhân đụng vào một cách dễ dàng, mặc dù bọn họ đã có. . .
Nghĩ đến đấy, đột nhiên sắc mặt chuyển sang xanh tái, những chuyện quá khứ, chỉ trong chớp mặt lại ùa vào tràn đầy tâm trí, nét mạnh cũng lạnh lùng thêm vài phần, nàng . . Vẫn không thể quên chuyện trước kia.
Vãn Thanh chuyển tay, nhìn phía xa xa, gió thổi nhẹ, mây trôi chầm chậm, nhưng tâm của nàng lại không thể bình tĩnh.
Phượng Cô vừa nhấc đầu, liền nhìn thấy Vãn Thanh khi nãy còn cười giờ đã đổi sang vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng, đang nhìn xa xa, nhìn đến xuất thần.
Trong lòng Phượng Cô buồn bã, mặc dù hắn không phải nàng, nhưng hắn có thể cảm nhận ý nghĩ của nàng rất rõ ràng, có thể từ trên mặt của nàng, nhìn ra rất rõ ràng, tâm tình vẫn luôn quấn quít đầu óc nàng không buông, đoán biết được nàng đang nghĩ cái gì.
Nàng, vẫn không cách nào quên những chuyện lúc xưa.
Trong bụng Vãn Thanh cả kinh, chẳng lẽ thật sự gặp mã tặc?
Nhìn Phượng Cô, lại thấy sắc mặt hắn bình thường, không có nửa phần bối rối, kỳ thật lúc mới thấy đám người đó nàng có lo lắng, nhưng nhìn bộ dạng Phượng Cô không sao cả, nàng biết hắn đã có kế sách chu toàn, hoặc đám người đó không phải mã tặc, nhưng lúc này xe ngựa bị chặn lại, không còn nghi ngờ gì nữa!
Nhẹ nhàng xốc màn xe lên, liền thấy phía trước, có hơn trăm đại hắn, vai khoác da hổ, lưng đeo roi dài, không cần ai nói cũng biết là sơn tặc.
Hơn nữa đám người trước mặt rất đông, tuy bọn họ toàn cao thủ võ lâm, nhưng nếu phải giao chiến thật thì số lượng chênh lệch quá xa, không thể nắm chấc phần thắng, hy vọng những mã tặc này không muốn mạng người!
Vãn Thanh tái xanh mặt, nhìn Phượng Cô, lại thấy hắn đang cười một tiếng, hắn quay sang nhìn nàng, rồi nhẹ nắm lấy tay nàng: “Phượng Cô ta, sẽ không bắt nàng chịu mạo hiểm, yên tâm.”
Không biết vì sao, chỉ một câu nói ngắn ngủi, lại có thể làm dịu những lo lắng của nàng, bất an cũng giảm đi không ít.
Chỉ thấy Phượng Cô chậm rãi xuống xe, dám mã tặc nhìn rõ hắn liền đón chào: “Phượng Gia, thật sự là bách thỉnh bất đáo, bất thỉnh tự đáo (trăm thỉnh cũng không đến, không thỉnh lại tự đến)! “
“Mã đại ca, huynh đang trách tiểu đệ sao! ” Phượng Cô nhảy xuống, vô vai đập tay cùng người dẫn đầu, hoàn toàn quen thuộc, tuyệt không xa lạ.
Khó trách hắn nghe có mã tặc cũng không hoảng hốt, thì ra là người quen của hắn, không ngờ Phượng Cô quen biết rộng vậy, ngay cả mã tặc dị quốc cũng có giao tình với hắn!
“A. . . Vị này là. . . Ha ha, nhất định là tẩu tử! Tốt lắm tốt lắm! ” người kia liên tục nói mấy tiếng “tốt lắm ” với chất giọng sấm rền, có thể làm lòng người chấn kinh (sợ hãi), bất quá, lại làm người nghe cảm nhận được sự chân thật và chính trực.
Vãn Thanh cười một tiếng, không biết phải giải thích như thế nào, kỳ thật thì quan hệ của nàng và Phượng Cô lúc này, thật sự là rất khó nói rõ ràng.
“Vị này là Sơn đại vương của Vạn Lý Pha – Mã Vạn Lý, năm đó , lần đầu tiên ta tới nơi này, cùng hắn là hai kẻ không đánh nhau thì không quen biết! Ha ha. . .” Nói đến chuyện tình năm đó, dường như vô cùng thú vị, Phượng Cô cười phá lên.
Mã Vạn Lý cũng cười theo: “Phượng Gia vẫn không biết xấu hổ , huynh đệ bọn ta không có ai là chưa bị hắn nện một trận! Ai nấy đều sợ ! Mấy năm nay chỉ cần nhắc đến tên của hắn, thật sự là mồ hôi lạnh vã ra như tắm! Ngươi năm đó thật là thô bạo đến kinh người! “
Trên mặt Phượng Cô hiện vẻ tang thương, năm đó gặp Mã Vạn Lý, là sau khi Nguyệt Nhi đi lấy chồng, hắn cưỡi ngựa một mình đi khắp nơi, chỉ muốn rời xa Vân Quốc, vì vậy nghĩ đi tới Tây Vực, mới gặp bọn Mã Vạn Lý , chính hắn cũng phải nằm trên giường bất động vài ngày, nhưng cũng vì thế mà bọn họ thành hảo bằng hữu.
“Được rồi, chuyện trước kia còn nhắc làm gì! ” Phượng Cô cười một tiếng, có cảm giác như đã cách một đời, những chuyện trước kia, lúc này nhớ lại, dĩ nhiên có chút xa lạ , dù sao cũng là trẻ tuổi nhiều sức, cùng với ái tình không quan hệ nhiều lắm, mới có thể quên mất như thế.
Bất quá cũng có cái may của nó, nếu không làm sao có thể gặp được nữ tử hắn yêu thương chân chính?
Phượng Cô đưa ánh mắt si tình nhìn Vãn Thanh.
Vãn Thanh thấy hắn nhìn thì quay đi để né, rồi sau đó hào phóng chào hỏi Mã Vạn Lý: “Chào Mã đại ca .”
“Chào tẩu tử ! ” những đại hán phía sau đồng thanh lên tiếng.
Trong mắt nàng, không có người nào là kẻ xấu, chỉ cần bọn họ không giết người vô tội lung tung, giống như Tà Phong, cướp của người giàu chia cho người nghèo, vẫn có thể xem là người tốt.
Nghĩ đến Tà Phong, nàng mới nhớ ra đã lâu không nhìn thấy hắn, nhớ ra gương mặt tươi cười kia, nàng cười một cách vô thức, dường như Tà Phong, vĩnh viễn có thể khiến nàng vui vẻ.
“Nhớ ra cái gì ? ” nhìn nàng cười vui vẻ, Phượng Cô hỏi.
Vãn Thanh thu lại nụ cười, chỉ nói: “Không có gì, chỉ là rất thích các vị đại ca này!” Chuyện nghĩ đến Tà Phong không nên nói với Phượng Cô.
“Những … hán tử này đều là chân hán tử, tuy là mã tặc, nhưng mới là người tốt thực sự, không cưới của người nghèo, cũng không cưỡng gian, giết chết, bắt người, cướp của.” Phượng Cô cười nói.
Mã Vạn Lý nghe Phượng Cô nói vậy có chút ngượng ngùng : “Phượng Gia đừng làm những kẻ thô tục như ta phải tổn thọ! Lần này đến, phải ở lại vài ngày đấy! “
“Không được, dù đệ muốn cũng không thể ở lâu.” Phượng Cô nói tiếp “Lần này đến, chủ yếu cũng là cầu Mã đại ca trợ giúp một phen.”
“Chuyện gì vậy? ” thấy Phượng Cô nói như thế, biết hẳn là có việc trọng yếu, Mã Vạn Lý cũng không từ chối.
“Lần này đệ muốn bồi bà xã (nguyên văn đó) lên Thiên Sơn tìm thuốc, nhưng đằng sau còn nhiều kẻ thù đuổi theo. . .”
Phượng Cô còn chưa nói xong, đã thấy Mã Vạn Lý không nói hai lời: “Mã Vạn Lý ta nhất định sẽ giúp ngươi đối phó với những người đó! Quyết không để bọn họ đến gần ngươi! “
“Không phải, Mã đại ca! Đệ không bảo huynh dùng vũ lực ngăn cản bọn chúng, bởi vì bọn chúng người ngựa đông đảo, khó có thể chống đỡ được, chỉ là quan hệ giữa huynh và đệ ít người biết, lần này đệ chỉ mang theo mấy người thuộc hạ là vì như thế, huynh chỉ cần nghĩ cách đuổi đệ và bà xã rơi xuống vách đá, như vậy, chẳng phải là nhất lao vĩnh dật (vất vả một chút mà nhàn hạ vĩnh viễn) sao? ” Phượng Cô nói xong cười một tiếng.
“Tiểu tử ngươi thật quá gian xảo!” Mã Vạn Lý nghe xong cười lớn một tiếng, vỗ mạnh lên vai Phượng Cô : “Được, lời ngươi nói, ta hiểu được, ngươi chỉ cần để ý làm tốt phần của ngươi thôi! Phần còn lại ta sẽ làm tốt! “
” Được vậy thì Phượng Cô không biết phải cảm tạ đại ca thế nào, đợi lấy được giải dược quay về, sẽ cùng đại ca mặc sức uống rượu một phen! ” hắn đã biết Mã Vạn Lý và thuộc hạ luôn hết lòng vì anh em, hắn biết dù đi đường có cẩn thận dến đâu cũng khó tránh bị Bạch Vân Yên ám toán, muốn thoát được Bạch Vân Yên chỉ có cách dùng kế , cũng may trùng hợp là nơi này lại có Vạn Lý Pha! Còn có một bằng hữu kết tình huynh đệ mà chỉ hắn mới biết.
Thu xếp mọi chuyện xong xuôi, Phượng Cô lưu lại Hồng Thư và vài tên thị vệ, cùng Vãn Thanh cưỡi ngựa về phía Thiên Sơn.
Kế hoạch lần này, là để tránh sự truy đuổi của Bạch Vân Yên, kỳ thật, hắn có tư tâm, hắn nghĩ muốn có thể cùng Vãn Thanh hai người ở riêng một phen.
Thiên Sơn đường xa.
Trái tim hắn tràn ngập ý chí chiến đấu, ý chí tìm lại tình yêu của người hắn thương. . .
HIẾM CÓ LÚC DỄ THƯƠNG
Cứ đi một mạch về phía trước, con đường hướng về Thiên Sơn càng lúc càng tĩnh lặng, càng ngày càng hoang vu , đi hơn 10 ngày, chỉ cảm thấy người càng lúc càng thưa thớt, mỗi ngày thêm buồn bã -.
Cây xanh bên ngoài, càng ngày càng ít , càng nhìn lại càng buồn bực.
Phượng Cô chỉ lặng lẽ đi đường, rất cam tâm tình nguyện không nói lời nào, lần này đi Thiên Sơn , đường không hề gần, hắn biết, đến nửa đường, ít nhất Vãn Thanh còn bị độc phát một lần nữa -, hắn chỉ hy vọng, đấy là lần cuối cùng.
Hơn nữa,– quân địch phía sau không biết khi nào sẽ đuổi đến, một khắc cũng không thể chần trừ, tuy đã có Mã Vạn Lý nguyện ý hỗ trợ, nhưng Bạch Vân Yên không phải loại tiết kiệm dầu đốt đèn, tránh được mùng một, không có nghĩa tránh được đến ngày rằm.
Chỉ có điều thân thể Vãn Thanh vốn suy yếu, lúc này dù không bị độc phát, nhưng khí trời càng ngày càng khô, ngày nóng đêm lạnh, đã hành hạ nàng chẳng còn hình người . Hơn nữa trên đường chỉ có thể ăn thứ lương khô khó nuốt, nếu cứ lâu dài, dù không nói ra, bản thân hắn cũng rõ ràng, chỉ sợ thân thể nàng sẽ sớm gặp vấn đề -.
Quả nhiên, chiều hôm đó dừng lại. Phượng Cô xoay người đi vào trong xe định gọi Vãn Thanh ra ngoài hít thở không khí trong lành, đã thấy nàng co quắp trong xe ngựa, gương mặt tái nhợt không có chút máu.
Mặt liền biến sắc, thầm oán bản thân sơ suất, chỉ lo đi đường cho nhanh, coi nhẹ thân thể nàng.
Đưa tay bắt mạch, mới phát hiện, thân thể nàng đã quá suy yếu, bị phong hàn, Phượng Cô đưa tay vỗ nhẹ lên gương mặt trắng bệch như tuyết của Vãn Thanh: “Thanh nhi, Thanh nhi, nàng tỉnh đi…”
Vãn Thanh trằn trọc mãi rồi cũng tỉnh, cười với hắn một nụ cười suy yếu, rồi cất tiếng vô lực: “Làm sao vậy? Tới rồi sao?”
“Nàng nhiễm phong hàn !”Phượng Cô đau lòng nói, trong thanh âm có nỗi đau lòng cùng hối hận khó nén.
Nhìn bộ dạng hắn, Vãn Thanh chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Ta không sao -. . . . . Nghỉ ngơi một chút là tốt rồi. . . . . . . .”
“Đã thế này còn nói không có việc gì! Nàng gắng gượng cho ai nhìn chứ! Nha đầu ngốc!” trong lòng Phượng Cô áy náy không thôi, nhẹ nhàng đỡ nàng ngồi dậy, đặt đầu nàng lên đùi hắn, nói nhỏ: “Bất quá may là, trước khi đi đã bảo Hồng Thư chuẩn bị ít thuốc, lúc này rất có tác dụng , nàng cứ nằm đi , ta đi sắc thuốc, uống xong , ngày mai sẽ khỏe. . . . .”
Vãn Thanh nhẹ nhàng gật đầu.
“Nào, ta đỡ nàng ra ngoài cho thoáng gió, khẳng định là nàng ở trong này rất buồn bực , nhân lúc này rũ hết buồn bực đi.”Vừa nói vừa ôm nàng, bước ra xe ngựa, cầm một chăn bông, nhẹ nhàng trải ra một chỗ sạch sẽ, sau đó đặt nàng xuống, rồi lấy chăn bao lại.
Phượng Cô chưa từng hầu hạ ai bao giờ, làm chuyện này, có chút lúng túng vụng về, nhưng thật ra bao bọc Vãn Thanh rất kĩ càng.
Rồi sau đó quay người lại, đi ra ngoài , không lâu sau đã mang về không ít củi, nơi này khô ráo, thứ gì thì không biết chứ củi có rất nhiều-.
Chất thành đống rồi , một ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ.
Càng gần Thiên Sơn khí trời càng lạnh, càng tối thì gió càng rít vù vù, tiết trời giá rét có thể ngồi bên đống lửa sưởi ấm chính là chuyện hạnh phúc nhất thế gian .
Vãn Thanh cười một tiếng, cảm thấy hạnh phúc một cách đơn giản , dựa vào thân cây, nhìn Phượng Cô tay chân luống cuống chuẩn bị sắc thuốc.
Nhưng xem ra hắn chưa từng sắc thuốc, nói cách khác còn chưa từng đun nước! Bởi vì hành động của hắn –, thật sự là vô cùng vụng về.
Vãn Thanh đã đoán đúng, đích thật là Phượng Cô chưa từng làm việc này, luống cuống tay chân đã đành, còn làm không xong. Chưa làm bao giờ đã là một vấn đề lớn, hơn nữa còn không chuẩn bị trước-, không có chút dụng cụ nào, chỉ có một nồi nhỏ, miễn cưỡng dùng để sắc thuốc.
Dùng hai cành cây làm khung, đặt một thanh sắt lên, giữa thanh sắt là một lỗ tròn có một cái móc để treo quai nồi , rồi sau đó xoay người vào xe ngựa mang thuốc ra.
Nhưng sau khi hắn lấy thuốc ra, đứng trước đống lửa sửng sốt một hồi cũng không nhúc nhích, chỉ thấy vẻ mặt biến đổi mấy lượt, tựa hồ đang nghiên cứu cái gì đó mà không ra đáp án.
Vãn Thanh một mực nhìn hắn, không biết rốt cuộc hắn đang nghiên cứu vấn đề gì.
Rốt cục, hắn ngượng ngùng quay đầu: “Thanh nhi, thuốc này, nàng bảo có cần rửa lại trước khi sắc không?”Câu này, với hắn mà nói, thật khó mở miệng.
Hắn cảm giác, đây là một chuyện vô cùng ngu ngốc, nhưng hết lần này đến lần khác hắn chỉ băn khoăn có nên rửa lại hay không.
Hắn đọc rất nhiều y thư, nhưng không có quyển nào nói đến vấn đề này.
Thuốc này, trong ý nghĩ của hắn, thì không cần rửa lại, nhưng khi phơi nắng, chẳng lẽ không nhiễm bẩn sao, không rửa sẽ mất vệ sinh.
Thế nên hắn mới băn khoăn vấn đề này lâu vậy.
“Ừm, thuốc này, không rửa thì hơn… .”Vãn Thanh nhẹ nhàng nói, cố gắng kiềm chế vẻ cười, không để bản thân bật cười, nhưng nhìn bộ dạng và vẻ mặt không tự nhiên của Phượng Cô, nàng thật sự là không thể chịu được.
Kỳ thật, hắn hỏi chuyện này cũng không phải điều gì kỳ quái, nhưng vẻ mặt của hắn quả thật là quá thú vị , rõ ràng là không tự nhiên, nhưng lại còn chút ấm ức pha với lãnh khốc.
Khuôn mặt tuấn tú khuynh thành, dưới ánh trăng sáng tỏ, vô cùng động lòng. Thiếu một phần thô bạo và lãnh khốc, lại thêm nhiều phần sinh động.
“Haizzzz, ta cũng nghĩ không nên rửa -.”Chỉ thấy hắn lầm bầm lầu bầu, luống cuống cho thuốc vào nồi, sau đó rót nước vào.
Sau đó treo lên giá là xong .
Hắn hung hăng thở dài một hơi, vỗ vỗ tay, rồi sau đó ngồi xuống.
Vãn Thanh há mồm, muốn nói gì đó, nhưng nhìn hắn thở phào nhẹ nhõm như trút xong gánh nặng thì không nói nữa, chỉ lẳng lặng quấn chặt chăn bông.
Lúc này tinh thần Vãn Thanh tỉnh táo rất nhiều, không hỗn độn như khi còn trên xe ngựa .
Không lâu sau, nồi thuốc bắt đầu sôi ùng ục , đây chắc là nồi thuốc sôi nhanh nhất thế gian này .
Vừa rồi nàng định nói với hắn sắc thuốc phải dùng lửa nhỏ -, nhưng nhìn hắn thở dài một hơi, biết hắn đích thân sắc thuốc cho nàng đã là làm khó hắn rồi , hơn nữa đường đi còn ăn gió nằm sương nhiều, chấp nhặt gì mấy chuyện nhỏ nhặt này .
“Nhanh vậy!” lúc này Phượng Cô cũng nhận ra thuốc sôi quá nhanh, hắn nhớ từng nghe nha hoàn nói sắc thuốc chẳng bao giờ ít hơn một canh giờ -, nói sắc lâu mới có được thuốc tốt.
Lúc này mới nhớ ra, đống lửa này to quá, nồi thuốc đã cạn quá nửa.
Phượng Cô nhíu mày, nói: “Quên mất sắc thuốc phải khống chế lửa -, lửa nhỏ mới có thuốc tốt!”Vừa nói vừa đứng lên, nhẹ nhàng kéo cái giá, căm tức lầm bầm lầu bầu: “Lại phải sắc lại rồi!”
Vãn Thanh khụ một tiếng, rồi sau đó nhẹ nhàng nói: “Không cần , cứ để vậy uống cũng được-, không có việc gì -.”
” Phải sắc lại, sắc lại mới ra thuốc. Thứ này tám phần là không có dược hiệu -!”Hắn bướng bỉnh nói, duỗi tay, định lấy cái nồi, độ nóng của quai nồi khiến hắn phải rụt tay về.
Vãn Thanh giãy dụa định đứng dậy, Phượng Cô đảo mắt nhìn thấy thế, nhăn mặt, đi thẳng tới, đưa tay lôi kéo, cuốn cái chăn hơi lỏng ra chặt chẽ kín bưng trở lại, rồi sau đó nghiêm túc nói: “Chú ý một chút, khí trời đã lạnh như thế, nếu còn bị lạnh nữa, nàng thì không đau lòng đâu, nhưng ta sẽ đau lòng muốn chết!”
Câu buồn nôn vậy hắn cũng có thể phun ra, Vãn Thanh đỏ mặt, không dám nhìn hắn, đưa mắt đi chỗ khác, nhẹ nhàng nói: “Sắc rồi thì cứ uống thôi, ta muốn uống nhanh còn ngủ, còn muốn sắc lại thì mai mất.”
“Nhưng thế này làm gì có dược hiệu! Nếu không nàng vào xe ngủ, sắc xong ta gọi nàng dậy uống?”Phượng Cô nói, hắn không hy vọng, Vãn Thanh gặp nửa điểm sơ xuất, nhìn gương mặt tái nhợt của nàng, hắn càng trách mình nhiều hơn.
“Không cần , chỉ là thuốc trị phong hàn, cách sắc cũng không phức tạp, chỉ cần cô lấy nước là được rồi, không bị lạnh nữa, tin tưởng sáng mai sẽ tốt.”Vãn Thanh nhẹ nhàng nói.
Cứ mãi lo lắng, rốt cục Phượng Cô gật đầu: “Được rồi! Bây giờ nàng uống thuốc này, ngày mai ta sẽ sắc lại một bát thuốc tuyệt hảo khác cho nàng!”
Hắn nói với giọng tin tưởng tràn đầy dường như nóng lòng muốn được bắt tay sắc thuốc ngay lập tức.
Đối với hắn mà nói, sắc thuốc so với học võ công, còn khó hơn vài phần!
Quay đầu lại, cầm bát, rót một chén ra, mới phát hiện, hắn rót nhiều nước vào nồi quá , đã bốc hơi quá nửa, rót một chén, bên trong còn ít nhất một chén nữa.
Phượng Cô khó xử vô cùng, hắn vẫn cho là sắc thuốc đơn giản, bây giờ mới phát hiện, không học thì không tự nhiên biết được chuyện gì!
Trong lòng có một ít uể oải, hắn nhẹ nhàng đưa bát thuốc đến trước mặt Vãn Thanh. Cầm thìa múc thuốc rồi thổi thổi, sau đó đưa đến tận miệng Vãn Thanh, mặt hơi đỏ, giả vờ trấn tĩnh nói: “Uống nhanh đi! Uống thuốc phải uống khi còn nóng, uống thuốc, đắp chăn ngủ ngon một giấc, ngày mai tỉnh dậy, bệnh sẽ khá!”
“Ừm.”Vãn Thanh gật đầu, nhìn thìa thuốc thì có chút không tự nhiên, muốn đưa tay tự múc, nhưng hắn vừa ra tay thì đã dí đến miệng nàng rồi.
Từ chối không tiện, vì vậy đành mở miệng uống.
Thuốc rất đắng.
Khẽ nhíu mày, bất quá không nói gì, chỉ uống từng thìa từng thìa một, vất vả lắm mới nuốt hết bát thuốc đắng vào bụng.
Trong bụng cảm thấy ấm áp như có một dòng nước ấm chảy quay, người cũng thư thái hơn rất nhiều, ủ rũ lại bắt đầu đột kích , nàng quay sang hắn cười cười, sau đó lâm vào giấc ngủ ấm áp.
———————————–
Ở nơi khác, Ngân Diện chỉnh đốn quân đội xong xuôi, chuẩn bị vào kinh diện thánh, hành quân đến nửa đường nhận được một tin tức. Nói Bạch Vân Yên dẫn theo một tiểu đội ngàn người, chạy thẳng theo hướng Tây Bắc.
Chỉ cần nghĩ một chút, Ngân Diện liền đoán ra, rất có thể tin Phượng Cô mang Vãn Thanh đi Thiên Sơn đã bị Bạch Vân Yên biết được, chỉ sợ Bạch Vân Yên bại trận, phẫn chí làm liều -.
Vì vậy Ngân Diện lệnh cho phó tướng lĩnh thánh mệnh, bản thân thì lĩnh một ngàn tinh binh, cũng chạy thẳng theo hướng Thiên Sơn . Hắn vốn không yên lòng để Vãn Thanh theo Phượng Cô đi đến Thiên Sơn, lúc này Bạch Vân Yên cũng đuổi theo, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm -, hắn không thể để Vãn Thanh gặp phải bất cứ… nguy hiểm gì, căn bản là trái tim hắn không thể bỏ nàng.
CHÂN NÚI THIÊN SƠN
Trằn trọc tỉnh lại, đại khái là từ khi lên đường đến nay, đây là giấc ngủ ngon nhất của nàng. An tĩnh mà thoải mái, khiến người luôn ngủ không được sâu như nàng cũng sinh ra ý nghĩ muốn ngủ thêm.
Hàng mi cong lay động vài cái, sau đó nàng chậm rãi mở mắt, chớp chớp đôi mắt đẹp như lục thủy.
Phượng Cô cười ngọt ngào một cách hạnh phúc, nhìn nhân nhi (dùng để chỉ người yêu, = baby, honey) trước mặt, cảm thấy hạnh phúc chưa từng có, đột nhiên hắn nghĩ, mỗi một sớm mai thức giấc, nếu được nhìn thấy nhân nhi xinh đẹp tỉnh lại sau giấc ngủ chính là điều hạnh phúc nhất thế gian này.
Phượng Cô lên tiếng: “Đã tỉnh rồi sao?”
Vãn Thanh có chút giật mình, vừa mở mắt ra, đã thấy một gương mặt tuấn tú khuynh thành chỉ cách nàng có vài thước, khoảng cách rất gần, dưới ánh mặt trời, nụ cười của hắn rất đẹp mắt, ngọt ngào như mứt táo.
Hắn quả thật rất đẹp trai, thiếu đi mấy phần thô bạo và cuồng ngạo, nụ cười ngọt ngào, lại có tà khí và sự quí phái trời sinh, là một mỹ nam tử vô cùng hiếm gặp.
Nhẹ nhàng trả lời: “Tỉnh rồi.”
Thanh âm dịu dàng, khẩu khí thản nhiên, có chút ngái ngủ, làm Phượng Cô động lòng không thôi.
“Nàng đã thấy khá hơn chưa?” Hắn cười hỏi.
“Ừm, hình như tốt rồi, không cảm thấy khó chịu như tối qua nữa , hơn nữa còn cảm thấy vô cùng khoan khoái.” Hít sâu một hơi, nàng thật sự có cảm giác thần thanh khí sảng: “Đúng là nhìn không ra, không ngờ người lại là thần y, chỉ một bát thuốc đã đẩy lùi hết bệnh!” (Nhi: vâng quả thật là sến không chịu nổi, nổi hết cả da gà da vịt lên dồi)
Vừa nói vừa xoay người, mới giật mình nhận ra, thứ mà nàng đang gối đầu không mềm mại như gối đầu thông thường, nhưng lại thoải mái hơn rất nhiều, xoay đầu nhìn Phượng Cô từ trên xuống dưới mới phát hiện ra, nàng gối đầu lên chân hắn.
Mặt, bắt đầu đỏ lên.
Tại sao nàng lại ngủ như thế chứ?
Tỉ mỉ nghĩ lại, mới nhớ ra, tối hôm qua, sau khi uống xong bát thuốc nàng cảm thấy nóng, sau đó vì mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.
Đáng lẽ nàng phải ngủ cạnh cây đại thụ mới đúng chứ?
Nàng kinh ngạc nhìn hắn, hỏi: “Ta lên xe ….. ngủ như thế nào?”
“Buổi đêm nhiều sương, hơn nữa gió lại thổi mạnh, ta thấy nàng ngủ say quá, không đành lòng đánh thức, liền trực tiếp bế nàng vào xe, vừa ấm áp vừa có thể tránh gió và sương.” Phượng Cô khẽ cười nói, cười một cách rất vui vẻ còn có chút tà khí, kỳ thật khi sắc thuốc, hắn đã cho thêm chút trấn tâm dược liệu -, có tác dụng gây buồn ngủ, giúp ngủ ngon hơn, thế nên nàng uống xong mới buồn ngủ như vậy, chỉ kịp ngáp một cái là nhắm mắt ngủ luôn.
Bất quá hắn thấy không cần giải thích rõ ràng tường tận cho nàng.
Hắn chỉ biết một điều, bộ dạng khi nàng ngủ say, đẹp đến thế nào.
“Cám ơn người.” Nàng nói khẽ.
Đứng dậy, Phượng Cô duỗi tay ra, nhẹ nhàng đỡ nàng đứng lên, rồi sau đó chu đáo lấy chăn quấn chặt nàng: “Bây giờ vẫn còn sớm, bên ngoài gió lớn, nàng … đừng đi ra ngoài, ta đi nấu một chén canh và lương khô cho nàng ăn, ăn cho ấm người rồi đi.”
Vãn Thanh nhìn hắn một chút, gật đầu, không nói gì thêm. Chỉ cảm giác được hắn như thế, làm cho không ai có thể cự tuyệt.
Vừa nói hắn lấy từ thùng xe hai cái bánh thịt nướng, rồi sau đó đi ra ngoài.
Vãn Thanh kéo chăn, mỉm cười, lẳng lặng dựa người vào thành xe, chờ Phượng Cô mang canh nóng vào.
Nhưng trong lòng đang âm thầm thắc mắc, một người có thể sắc thuốc trong vòng 1 khắc (15 phút), sẽ nấu canh thành cái dạng gì, không biết có làm canh đổi vị luôn không .
Nếu canh đổi vị, nàng thật không biết có thể uống hết không ?
Cứ nghĩ như thế, đột nhiên có một sự hào hứng không thể giải thích, giục nàng ra ngoài nhìn xem hắn nấu canh thế nào.
Bên ngoài vang lên từng tiếng xủng xoẻng do chuyển củi, rồi sau đó lách cách, hơi hơi nhắm mắt lại, dường như Vãn Thanh đang nhìn thấy ngọn lửa bốc cao ngoài kia.
Ừm, theo lý thuyết, lửa to đồ ăn ngon, món canh này chắc cũng không tệ -.
Lại qua rất lâu, vẫn chưa thấy canh được nấu xong, theo lý thuyết, phải xong rồi mới đúng, lửa lớn như vậy, canh phải sôi rồi mới đúng chứ?
Dần dần có một mùi hương bay vào thùng xe, mùi thịt nướng câu hồn, làm cho nước miếng chảy ra như suối.
Chỉ thấy màn xe bị xốc lên, có một kẻ tuấn tú đang cười tự tin thò mặt vào, tay bê nồi canh và một xiên thịt.
Vãn Thanh nhìn xiên thịt chăm chú, ngây ra một lúc, mới hiểu ra mùi thơm lúc nãy là từ xiên thịt nướng, ngẩng đầu vui mừng nhìn hắn: “Đây là. . .”
“Nàng xem, bánh nướng và canh rất khó uống, dính vào một cục cũng khó lấy, đúng lúc có đàn chim bay qua, thế là có thịt ngon dâng đến cửa cho chúng ta!” Hắn hài hước kể lại.
Nghe xong Vãn Thanh cũng phải cười. Kéo chăn, lấy ra hai cái bát sạch và thìa, sau đó nhanh chóng uống canh, đúng là rất ngon, rất dễ nuốt, không có một mùi vị lạ lùng nào , bất quá cũng đủ để làm ấm dạ dầy.
Phượng Cô cầm một xiên thịt, đưa đến sát miệng của nàng: “Nếm thử đi, thịt này, tuyệt đối là miếng thịt ngon nhất nàng từng ăn !”
Vãn Thanh há mồm cắn một cái, con chưa cảm nhận được vì gì lưỡi đã phát bỏng, kinh hô : “Nóng quá!” Nhưng vị thịt đã kịp xuyên qua đầu lưỡi truyền vào trong lòng, ngon đến mức nàng không thể mở miệng xoa dịu cái lưỡi.
Nước mắt dàn giụa vì nóng, Vãn Thanh cười: “Thơm lắm đó!”
“Nàng nhìn đi, nóng đến chảy nước mắt rồi kìa !” Phượng Cô đau lòng nói, đưa tay lau nước mắt cho Vãn Thanh: “Ngon thì ăn nhiều một chút đi, kỳ thật cũng do ta, dọc theo đường đi nhiều chim thú rừng như vậy không nghĩ ra! Thân thể nàng đã kém, đường dài bôn ba, còn phải ăn thứ lương khô khó nuốt, không dinh dưỡng cũng chẳng ngon, khẳng định thân thể càng kém hơn! Ta nghĩ rồi, sau này mỗi ngày đều thay đổi đa dạng các loại thịt, nướng thật ngon rồi cho nàng ăn, ăn nhiều sẽ mập mạp tròn trịa -! Sau đó. . .”
Hắn đang nói đột nhiên dừng lại, muốn nói gì lại thôi, nhìn Vãn Thanh, cư nhiên đỏ mặt.
Vãn Thanh nghe, đối với đoạn sau xác thật là không rõ hắn muốn nói gì nữa, nhưng cũng biết rất khó nói, vì vậy không hỏi, chỉ buồn bực ăn thịt nướng.
Nàng đang suy đoán, có phải hắn sẽ nói, vì hắn sinh một bé con kháu khỉnh mập mạp không? Nhìn bộ dạng ngượng ngùng của hắn, lại còn đỏ mặt tía tai, tám chín phần là đúng rồi.
Nhưng bé con!
Haizzz, nghĩ tới, lại khiến gợi lại những chuyện không vui.
Lắc đầu, chuyện đã qua thì để nó qua đi -, nếu không, chỉ làm khổ bản thân -.
Lúc này không nên nghĩ ngợi nhiều như vậy .
… …
Quả thật Phượng Cô đã làm đúng theo những gì hắn nói -, ngày nào cũng nướng thịt cho nàng ăn, hơn nữa, mỗi ngày lại nướng một loại thịt khác nhau, Vãn Thanh không biết là thịt những con gì, Phượng Cô cũng không nói cho nàng.
Bởi vì sợ nàng nghĩ đến con vật kia khi còn sống, thì ngon đến đâu cũng nuốt không nổi.
Nhưng đúng là nếu để nàng nhìn thấy những con vật đó thì đúng là nàng sẽ không ăn được (kiểu người yêu mèo không ăn thịt mèo chứ không phải vì kinh tởm gì đâu).
Vì muốn nàng không quá buồn bực, thỉnh thoảng Phượng Cô cũng bảo nàng ra ngồi cạnh hắn ở đầu xe, nếu không thì ngắm cỏ cây bên đường cũng là chuyện không tệ.
Ăn ngon, tâm tình cũng tốt, vì vậy mấy ngày kế tiếp, thân thể của nàng thực sự tốt lên rất nhiều, chỉ tiếc, mặc kệ thân thể tốt xấu thế nào, vẫn không thể ngăn chặn chuyện hỏa hàn độc phát tác.
Thời gian nửa tháng đã qua, sự hành hạ khiến nàng sợ hãi bắt đầu kéo tới . Bất quá may là, khi hỏa hàn độc phát tác hai người đã đi đến chân núi Thiên Sơn.
Mặc dù Thiên Sơn vô cùng to lớn, muốn tìm ra– Băng Ngọc Tuyết Liên trong truyền thuyết không phải chuyện dễ, nhưng đã tới chân núi, cũng coi như chuyện vui bậc nhất , ít nhất, hy vọng cũng đã thấy một nửa .
Chỉ có điều hai người không ngờ, tại nơi hàn băng chi địa quanh năm tuyết phủ, cũng có người ở -.
Chân núi Thiên Sơn, có một thôn nhỏ, tên là Tuyết Thôn, tên cũng đẹp.
Người ở đây, không nhiều lắm, ai nấy đều trắng như tuyết. Hơn nữa còn vô cùng chất phác.
Hơn nữa người ở đây rất hiếu khách, thấy bọn họ tới từ xa, không chỉ chào đón, còn cực kỳ thân thiết, ngày đó, còn chuẩn bị cho hai người một căn phòng nhỏ, mặc dù nhỏ, nhưng rất ấm áp, lớp gỗ và rơm dày chắn mọi cơn gió bên ngoài, nằm ở trong, vô cùng ấm cúng.
Nhưng Vãn Thanh không ngừng phát lạnh, rốt cục, hỏa hàn độc cũng đến.
Cảm giác hết nóng rồi lạnh như bài sơn hải đảo tập kích nàng, khiến nàng giữa nơi tuyết phủ mà lại vã mồ hôi.
Cầm lấy rơm rạ, liều mạng bấu víu, nhưng cũng không cách nào ngừng thống khổ do độc phát, Vãn Thanh bắt đầu kêu la không thành tiếng vì đau.
Lần độc phát sau kinh khủng hơn lần trước, hành hạ nàng càng dã man hơn lần trước.
Cảm giác thiêu đốt như bị thiêu giữa dàn hỏa, vô phương kêu cứu vô phương hô hấp, chỉ có thể chịu đựng nỗi đau của da thịt, mồ hôi lạnh vã ra thì lại như băng, đông cứng toàn thân, những cơn đau nóng lạnh đan xen chồng chất, khiến nàng hoàn toàn không khống chế được thần trí, bắt đầu có cảm giác sống không bằng chết, chỉ nghĩ, phải làm thế nào mới có thể kết thúc những cơn đau này.
Phượng Cô vừa vào cửa, đã thấy Vãn Thanh co quắp trên đất, sắc mặt trắng bệch, chỉ cần liếc mắt, hắn cũng biết, nàng bị độc phát, trong lòng đau xót, nhanh chóng bế nàng lên.
Nghe thấy nàng thút thít, hắn càng nghe càng đau lòng.
Nhất định là nàng đau đớn lắm-, mới nói ra được một câu không muốn sống nữa.
Trái tim như bị xé nát, cảm giác máu chảy đầm đìa –, nỗi đau như thủy triều xô lên người hắn, ai nói nam nhi không biết khóc -, giờ phút này hắn đang khóc đấy thôi.
Mộc Cáp Nhĩ bê canh nóng tới, liền thấy gương mặt tuấn tú khuynh thành đầy vẻ si tình, hai hàng nước mắt tuôn rơi, nam tử rơi lệ, đáng lẽ phải là chuyện rất khó coi.Đằng này, bộ dạng của hắn không chút khó coi, còn khiến cô ta bị hấp dẫn, khiến trái tim thiếu nữ nảy sinh giục vọng níu giữ nam tử này.
Vì vậy, sau này, hành trình Thiên Sơn, lại nổi lên mầm tai vạ.
BÃO TUYẾT
Thiên Sơn – sáng sớm, trắng xoá một mảnh.
Mê hoặc cả thế gian.
Phượng Cô chậm rãi đi ra khỏi phòng nhỏ, tang thương như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt thật dài, mặt mày mỏi mệt. Những cơn độc phát của Vãn Thanh, càng ngày càng lợi hại , tối ngày hôm qua, nhìn nàng xé chăn vì bị cơn đau hành hạ, trái tim hắn đau không lời nào diễn tả được.
Phượng Cô kiên quyến lập ra lời thề, nhất định phải tìm được Băng Ngọc Tuyết Liên, chữa bệnh của Vãn Thanh.
Hắn không thể chịu đựng cảnh chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng đau đến chết đi sống lại như thế thêm lần nữa , nếu còn phải chứng kiến thêm lần nữa, hắn sợ, nàng chưa chết thì hắn đã tự tử trước rồi.
Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy, bản thân thật quá yếu ớt, yếu ớt đến mức không thể chịu đựng cảnh Vãn Thanh bị những cơn đau hành hạ.
“Phượng đại ca, đang suy nghĩ gì vậy?” Mộc Cáp Nhĩ đi tới bên cạnh Phượng Cô, cười híp mắt hỏi han, hai má đỏ bừng, rất là khả ái, như một quả táo chín đỏ.
“Không có gì, chỉ đang nghĩ, Thiên Sơn – Băng Ngọc Tuyết Liên, rốt cuộc là giấu ở nơi nào.” Phượng Cô biết muốn tìm được Băng Ngọc Tuyết Liên, nhất định người của Tuyết Thôn có đầu mối.
Chỉ có điều, không biết bọn họ có nguyện ý nói ra không.
Mặc dù cả nhà Mộc Cáp Nhĩ thoạt nhìn vô cùng nhiệt tình, đối với bọn hắn, chiếu cố cực kỳ chu đáo, nhưng hắn vẫn có thể cảm thấy, cả nhà bọn họ vô cùng quái dị, trừ… Mộc Cáp Nhĩ, những người khác đối với bọn họ đều có một khoảng cách không ít.
Phượng Cô xoay người, môi nở nụ cười, hắc y nổi bật giữa ngàn dặm tuyết trắng, mê hoặc chúng sinh, khẽ hỏi: “Mộc Cáp Nhĩ, cô biết Băng Ngọc Tuyết Liên đến tột cùng ở nơi nào không?”
“Băng. . . Băng Ngọc Tuyết Liên, là thứ gì? Ta không biết a.” Mộc Cáp Nhĩ cười hỏi.
Mặc dù cô ta trả lời rất nhanh, nhưng Phượng Cô vẫn nhìn thấy một cách rất rõ ràng, mắt cô ta đã lóe lên một tia dị sắc. Chứng minh, tuy có thể cô ta không biết vị trí chính xác, nhưng chắc chắn cô ta biết Băng Ngọc Tuyết Liên là thứ gì, hơn nữa tất là có điều kiêng kỵ -.
Thế nên cô ta mới nói láo.
Nhưng hắn không vạch trần cô ta: “Băng Ngọc Tuyết Liên, là một thứ rất kỳ dị, sinh trưởng ở nơi lạnh nhất của Thiên Sơn , hiếm hoi lắm mới có lúc nở hoa, nhưng kỳ hoa đó có công hiệu hết sức nổi bật, hơn hẳn linh đan, có thể giải vạn độc trong thiên hạ, hơn nữa có thể vĩnh bảo dung nhan, còn có thể tăng cường công lực.
” Có thể có công hiệu thần kỳ như vậy sao!”Mộc Cáp Nhĩ cười cười hỏi han, bộ dạng như thể không biết gì thật.
Phượng Cô chỉ cười một tiếng, lúc này, nghe thấy trong phòng có tiếng vang nhỏ, biết là Vãn Thanh tỉnh lại, liền mặc kệ Mộc Cáp Nhĩ , lao vào phòng trong.
“Vãn Thanh!” Tận lực đè thấp thanh âm, vẫn không giấu được sự kích động và khẩn trương.
Vãn Thanh nhìn bộ dạng của hắn –, khẽ cười một tiếng, suy yếu nhưng mỹ lệ.
“Nàng tỉnh rồi.”
“Ừm.”
“Tỉnh là tốt rồi.” Hắn vọt tới bên cạnh nàng –, kích động cầm lấy tay nàng, tay hắn vẫn đang run rẩy vì kích động-.
“Ta không sao . . .” Không ngờ tối ngày hôm qua thật sự đã dọa hắn, đối với chuyện tối hôm qua, nàng thật sự rất mông lung, nhưng nàng biết, lần độc phát tối hôm qua nhất định ghê ghớm hơn những lần độc phát của quá khứ rất nhiều. Cho tới tận giờ khắc này, nàng vẫn cảm nhận được di chứng của nó, toàn thân suy nhược mà vô lực.
“Yên tâm, ta sẽ không để nàng bị đau đớn thế thêm một lần nữa-, nhất định!” Phượng Cô kiên định nói: “Chờ đến ngày mai thân thể nàng ổn định, chúng ta liền lên Thiên Sơn, nhất định phải tìm được Băng Ngọc Tuyết Liên -.”
“Được.” Vãn Thanh cười khanh khách gật đầu.
“Đói bụng chưa? Nàng muốn ăn chút gì không?” Phượng Cô ôn nhu hỏi han.
Vãn Thanh xoay đầu, trầm tư suy nghĩ, nhớ đến mùi thịt nướng ngày nào cũng được ngửi, còn có canh nóng ăn với bánh, đột nhiên nhận ra, ăn mãi thành nghiện rồi : “Một bát canh ăn với bánh nướng và hai xiên thịt, dường như không tệ cho một bữa sáng!”
Giọng nói mềm mại, có chút tinh nghịch, nhưng rất động lòng người (chỉ động lòng Phượng Cô thôi thì có á).
“Được, ta đi làm ngay!” Phượng Cô cười một tiếng, rồi sau đó xoay người.
Nhìn Mộc Cáp Nhĩ đang dựa vào cửa, Phượng Cô hơi đổi sắc mặt, cười một cách sủng nịnh: “Cô có muốn ăn không?”
Mộc Cáp Nhĩ nhìn Phượng Cô, thần sắc biến đổi một hồi, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu: “Không được, ta vừa mới ăn xong . Ở nhà có canh thịt hươu, ta mang một chén cho vị cô nương này ăn, rất tốt cho thân thể.”
Nói xong xoay người, nhưng tại lúc xoay người, mặt cô ta nồng nặc sự ghen tỵ, tràn ngập cả gương mặt, khiến mặt cô ta trở nên biến dạng và vặn vẹo.
… …
Sáng sớm hôm sau, sắc trời còn lờ mờ, Phượng Cô cùng Vãn Thanh đã chuẩn bị xuất phát .
Phượng Cô quay đầu ngắm nhìn Vãn Thanh, khẽ hỏi: “Có thể kiên trì sao?”
“Có thể -, giải độc, mới là chuyện trọng yếu, mặc dù thân thể còn có chút suy yếu, nhưng đã tốt hơn rất nhiều rồi.” Vãn Thanh tặng hắn một nụ cười an ủi. Mỗi lần độc phát, nàng đều phải nghỉ ngơi ít nhất hai ngày mới đỡ được, nhưng lần này khác trước, đi tìm Thiên Sơn Tuyết Liên, mới là chuyện trọng yếu, một giây một phút cũng không được chậm trễ, nếu lại bị độc phát trên Thiên Sơn, mọi chuyện sẽ không đơn giản như thế nữa .
Bất quá có lẽ là bởi vì trong lòng có tín niệm , hôm nay tỉnh dậy, đích xác là nàng cảm thấy tinh thần cực kỳ hăng hái, toàn thân cũng như được tiếp thêm sức mạnh.
“Đi thôi!”
“Ừm.” Phượng Cô gật đầu.
“Phượng đại ca!” Đột nhiên, sau lưng vang lên thanh âm của Mộc Cáp Nhĩ –.
Phượng Cô quay đầu: “Mộc Cáp Nhĩ, làm sao vậy?” Hôm qua, hắn đã thử thăm dò mấy người khác trong thôn về chuyện Băng Ngọc Tuyết Liên, nhưng ai nấy đều tỏ vẻ tránh né, chỉ là do thời gian quá gấp, không thể ở lâu, hơn nữa theo Phượng Cô quan sát được, Băng Ngọc Tuyết Liên là kỳ vật, trăm năm khó gặp, chưa từng nghe nói có ai tận mắt nhìn thấy nó, người dân Tuyêt Thôn cũng chưa chắc đã biết nó ở chỗ nào -.
“Phượng đại ca, ngươi phải cẩn thận.” Mộc Cáp Nhĩ lộ vẻ mặt không đành lòng dứt bỏ, ấp úng, dường như muốn nói gì đó lại thôi.
Phượng Cô gật đầu: “Ừm. Ta sẽ -, yên tâm, sau khi tìm được Tuyết Liên, trước khi về nhà sẽ lại đây thăm cô -.”
“Thật sao? !” Mộc Cáp Nhĩ vừa nghe thấy thế, mắt liền sáng lên, chờ đợi hỏi han.
“Thật. Bất quá, điều trọng yếu là phải tìm được Tuyết Liên, nếu không tìm được thì không biết.” Phượng Cô nhẹ nhàng nói, hắn nhìn ra được Mộc Cáp Nhĩ thích hắn, những lời này là để ép cô ta nói ra chuyện về Tuyết Liên.
Mặc dù hành động như thế không được quang minh chính đại, dù sao lợi dụng tình cảm của người khác là không đúng, nhưng vì Vãn Thanh, có làm ma hắn cũng cảm thấy không sao cả.
“Tốt lắm, không nói nhiều nữa , ta đi.” Nói xong quay người lại, vô cùng quả quyết bước chân ra bậc cửa.
Lúc này, Mộc Cáp Nhĩ đột nhiên kêu: “Phượng đại ca!”
” Lại làm sao vậy?” Hắn nói, nhưng trong lòng thật ra rất rõ ràng.
“Phượng đại ca, kỳ thật. . . Kỳ thật ta biết chuyện về Băng Ngọc Tuyết Liên-. . .” Mộc Cáp Nhĩ nhẹ nhàng nói, ánh mắt, hiện lên một chút sợ hãi. nhưng cuối cùng vẫn quyến luyến nói: “Băng Ngọc Tuyết Liên sinh trưởng tại một địa phương vô cùng thần bí của Thiên Sơn, ta cũng chưa từng đến đó, nơi đó có một đám người như tiên nữ, gọi là Tuyết Liên Phái, nhưng các nàng không cho phép người ngoài quấy rầy cuộc sống của các nàng, ai đến gần đó đều không thể trở về-, vài thập niên trước, trong thôn có người đi săn bén mảng đến gần đó, sau đó. . . không thấy người đó trở về.”
“Là ở chỗ nào?” Phượng Cô vừa nghe, liền cảm thấy nóng lòng, không uổng hắn trắc trở vất vả dụng tâm, có tin tức là tốt rồi , Tuyết Liên Phái thì sao, không có chỗ nào mà Phượng Cô hắn không dám đến.
“ Phía Bắc Thiên Sơn , ở nơi cực hàn, có rừng cây khô, chính là nơi đó.” Mộc Cáp Nhĩ nhẹ nhàng nói, rồi sau đó lại có chút sợ hãi: “Phượng đại ca, chỗ đó quá nguy hiểm . . . Ngươi. . .”
“Yên tâm, nhất định ta sẽ tìm được Tuyết Liên trở về -, cám ơn cô, Mộc Cáp Nhĩ!” Phượng Cô cười một tiếng rồi nói: “Được rồi, lần này ta phải đi thật rồi .”
Nói xong xoay người nhìn Vãn Thanh cười một tiếng, lại thấy vẻ mặt Vãn Thanh– vui vẻ, nhưng đôi mắt không chút ý cười, chỉ nhẹ nhàng quay đầu, sau đó đi về phía trước.
Phượng Cô vội vàng đuổi theo.
Hai người đi một lúc lâu vẫn một mực không nói tiếng nào.
Nhưng Phượng Cô không chịu được sự lạnh lùng của nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Vãn Thanh, nàng làm sao vậy?”
“Không có việc gì.” Trong giọng nói của nàng có chút bực tức, mang theo một tia buồn bực, mà chính bản thân nàng cũng không biết, không biết rốt cuộc mình đang bị sao .
Con người Phượng Cô, nàng biết rất rõ, chuyện lợi dụng người khác, hắn ngại ngần gì mà không làm?
Việc gì nàng phải bực tức hắn cơ chút?
Chính là bởi vì…sự dịu dàng trong thời gian gần đây, khiến nàng buông lỏng tâm lý với hắn sao?
“Còn nói không có việc gì. Theo ta thấy, bộ dạng của nàng, rất giống một tiểu tức phụ (con dâu ) đang ghen!” Phượng Cô cố ý bóp méo, kỳ thật hắn cũng nhìn ra, nàng giận vì hắn lợi dụng Mộc Cáp Nhĩ, nhưng hắn làm thế là vì nàng thôi mà!
Nghe xong lời của hắn, Vãn Thanh càng không mở miệng nữa, buồn bực bước đi, vì hậm hực nên rất mất sức.
“Lần sau ta sẽ không tự tiện lợi dụng người khác nữa, được không?” Rốt cục, Phượng Cô đành mở miệng.
Vãn Thanh thở dài, nàng cũng không rõ vì sao bản thân lại bực tức, nhưng hắn đã đáp ứng nàng -, cố gắng không thương tổn người vô tội!
“Trái tim phái nữ là yếu đuối nhất -, người không nên lợi dụng tình cảm cô ta dành cho người -, như vậy thật tồi tệ.” Nàng nhẹ nhàng nói.
Phượng Cô gật đầu: “Ta biết, lần sau sẽ không .” Hắn không giải thích lời nào, nhưng trong lòng hắn hiểu, vì Vãn Thanh, dù có lựa chọn lại lần nữa, hắn vẫn sẽ làm thế -.
Đi thẳng về hướng Bắc, cứ đi hết đỉnh núi này lại thấy đỉnh núi khác , nhìn về phía trước, trùng trùng điệp điệp, cực hàn chi địa, chỉ sợ còn rất xa.
Đột nhiên phía trước cuồng phong ào ào, từng cơn từng cơn, trên núi tuyết một khắc trước còn sóng yên gió lặng, lúc này lại dữ dội như thủy triều.
Cả kinh, nhớ ra hai chữ “Bão tuyết”.
Hoảng sợ vạn phần, còn chưa kịp suy nghĩ gì, bão tuyết đã cuốn tới, nhanh mạnh dữ dội, làm cho không người nào có thể né tránh, Phượng Cô ôm lấy Vãn Thanh, hai người cùng lăn theo bão tuyết.
GẮN BÓ
Bão tuyết rất lớn.
Trước mắt không còn rõ ràng, chỉ nhìn thấy một mảnh mơ hồ, cả hai người lăn theo cơn bão tuyết.
Không có dấu hiệu sẽ ngừng.
Đó là cảm giác sợ hãi vì không thể biết trước, không thể biết, kế tiếp, sẽ gặp phải vật gì, không thể biết, một khắc sau, liệu hai người có vùi thây trong tuyết không, có trở thành một khối băng điêu khắc không, qua ngàn vạn năm, hóa thành mưa móc, tưới tắm vạn vật.
Phượng Cô cũng không ngờ Vãn Thanh đơn giản như vậy, hắn lúc này, chỉ muốn dùng hết khả năng, bảo vệ hai người, quyết không thể để cả hai chết trong bão tuyết trước khi tìm thấy Băng Ngọc Tuyết Liên.
Nhưng bão tuyết thật sự quá lớn, sức lực con người không thể chống cự -, toàn bộ núi tuyết đều trơn nhẵn, không thể tìm ra chỗ nào làm điểm tựa, chỉ có thể bất lực lăn đi theo gió.
Bất quá, mặc dù như thế, hắn vẫn dùng toàn thân bao bọc cho Vãn Thanh, tận lực để hai người không bị lăn sâu vào bão tuyết, tránh bị chôn vùi .
Đột nhiên, lại có thêm một cơn cuồng phong kéo tới, Phượng Cô bất chấp tất cả, ôm chặt Vãn Thanh vào trong lồng ngực, miệng quát: “Ôm chặt!”
Vãn Thanh không kịp nghĩ nhiều, dùng sức ôm chặt, rồi sau đó chỉ cảm thấy bản thân và thân thể của Phượng Cô như một khối cầu, bị gió thổi lên rồi lại rơi bịch xuống đất.
Nhất thời đầu chóang mắt hoa, chỉ cảm thấy quay cuồng, toàn thân cũng mất hết sức lực, lại bị thổi bay lên.
Gió càng lúc càng cuồng bạo.
Phượng Cô tập trung để nhìn, kết luận, đây không đơn thuần là một trận bão tuyết thông thường, mà là bão tuyết kèm vòi rồng, nhìn tuyết quay cuồng trong không trung, như một con ma tuyết khổng lồ, trái tim hắn cũng trầm xuống.
Nhìn trận cuồng phong đang thổi về phía bọn họ, Phượng Cô đột nhiên thống hận sự vô lực của bản thân đến cực độ, hắn muốn vận công thử chặn cơn bão tuyết, nhưng lại không dám buông Vãn Thanh, chỉ sợ một khi buông…ra, Vãn Thanh sẽ gặp bất trắc trong cơn bão tuyết này.
Giao chiến với kẻ thù hắn có thể nắm chắc thắng lợi trong tay, nhưng đấu với bão tuyết thì hắn chưa làm bao giờ, hắn biết, thiên nhiên, là thứ khó vượt qua nhất – .
Dùng hết sức ôm Vãn Thanh vào trong lòng, đột nhiên, hắn đưa tay lôi kéo ở bên hông, thắt lưng bằng tơ tằm đen tuột ra, hắn vươn tay, cuốn hai vòng quay người hắn và Vãn Thanh, dùng sức buộc lại thật chặt, lúc này mới an tâm cười một tiếng.
Hắn nhếch môi cười, như vậy, mặc kệ sinh tử, bọn họ cũng sẽ không rời xa.
Thắt lưng tơ tằm này của hắn vốn phục vụ cho mục đích hành động ban đêm -, có thể dùng để leo tường -, không ngờ, ở chỗ này, lại xuất hiện một tác dụng còn lớn hơn, buộc chặt hắn và Vãn Thanh lại cùng một chỗ.
Cuồng phong, cứ cuốn cả hai người, lăn bay cùng khối tuyết.
Một vòng một vòng, không có điểm dừng.
Như một máy xay gió, cứ không ngừng xoay tròn. . . Xoay tròn. . .
Rốt cục, Vãn Thanh chống đỡ không được, hôn mê bất tỉnh.
Mà Phượng Cô, mặc dù mạnh mẽ gắng gượng, nhưng liên tục bị xoay tròn đã khiến hắn mất phương hướng, đầu váng mắt hoa, không lâu sau cũng hôn mê bất tỉnh.
… …
Phượng Cô trằn trọc chậm rãi tỉnh lại từ trong bóng tối.
Mặc kệ mọi chuyện, việc đầu tiên hắn làm là đưa tay, đặt lên nhân nhi đang ở trong lòng, mặc dù mặt nàng lạnh ngắt, bất quá, mùi nàng vẫn còn hít vào thở ra hơi thở ấm áp -, như vậy, hắn an tâm.
Trái tim hắn vốn căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng.
Hắn thở phào một hơi.
Nhẹ nhàng , thật nhẹ nhàng, hắn ôm cả người nàng vào trong lòng, như đang cầm trân bảo thế gian, nàng, đích thật là bảo bối của lòng hắn, bảo bối cả đời này.
Dường như chỉ có ôm nàng thế này, mới có thể khiến hắn an tâm, khiến hắn yên tâm, biết nàng, vẫn còn bên cạnh hắn.
Gương mặt cả hai cùng lạnh như băng, hắn nhẹ nhàng áp mặt lên gương mặt mềm mại của nàng, nàng vẫn chưa quá lạnh, hắn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Nhìn phía bên ngoài, một màu đen nhánh. Đưa tay lên, không thấy nổi năm ngón tay.
Bọn họ, thật đã gặp may!
Cư nhiên gặp bão tuyết, vậy mà vẫn bình an sống sót, bão tuyết thổi bọn họ lên, ném tới nơi này, nói không chừng, là giúp bọn họ tiết kiệm đường đi, đỡ phải đi một quãng đường dài.
Trong lòng hắn, có chút cố gắng vui vẻ, nhưng lúc này, hắn chỉ có thể nghĩ vậy, bởi hắn biết, gặp đường cùng, nhất định phải khiến bản thân tự tin, mới có thể tìm được giải pháp.
Trong lòng hắn có động lực, có tín niệm, nhất định phải cứu Vãn Thanh.
Ôm nàng vào trong ngực, thầm vận nội công, tay, nhẹ nhàng đặt lên lưng Vãn Thanh, chậm rãi truyền nội lực cho nàng.
Một lát sau, rốt cục,– thân thể lạnh lẽo của Vãn Thanh, cũng dần dần ấm lên.
Phượng Cô vẫn không nhúc nhích, mặc dù hắn cảm thấy, dường như một chân của hắn có chút khác thường, nhưng hắn không muốn động, không muốn đánh thức Vãn Thanh, hơn nữa xung quanh đen kịt, căn bản là không làm được cái gì. (làm cái gì là làm cái gì cơ?!?)
Nhắm mắt lại, không có cơn đau nào hắn không chịu được -, trời vừa sáng, còn phải đi tiếp. Chưa tìm được Tuyết Liên, hắn không thể, để bản thân gục ngã, cho nên, hắn muốn bảo trì thể lực thật tốt.
Tay, nhẹ nhàng đặt lên khớp gối, dùng sức một cái, chỉ nghe thấy một tiếng ‘ răng rắc ’, rồi sau đó, tất cả bóng tối lại hồi phục yên lặng.
Gió đã ngừng, tuyết đã ngừng.
Hắn, ôm lấy– nhân nhi trong lòng, nhẹ nhàng nhắm mắt.
… …
Khi ánh ban mai đầu tiên rọi xuống, hắn nhẹ nhàng mở mắt, cười, bọn họ quả thật là may mắn, cư nhiên bị ngã trong một động nhỏ, khó trách tối hôm qua không cảm thấy rét buốt, cũng không thấy gió lạnh thổi qua người, thì ra là vì nơi này hẻo lánh, cửa động lại quá nhỏ, chắc được không ít gió rét.
Vãn Thanh đang nằm trong lòng hắn, vẫn chưa tỉnh lại, bất quá, gương mặt bình tĩnh, hắn đưa tay mơn trớn mặt của nàng, mềm mại mịn màng, có sự ấm áp, vì bị hắn ghì vào ngực còn đỏ ửng lên .
Như thánh quả giữa ngàn dặm tuyết trắng, làm cho ai nhìn thấy cũng chỉ muốn cắn một miếng.
Rất đẹp, rất tinh khiết, hắn phát hiện, Vãn Thanh, là người càng nhìn càng đẹp , tại sao trước kia lại cảm thấy dung mạo nàng rất bình thường chứ?
Thật là trước kia bị hỏng mắt.
Một nữ tử thanh lệ như vậy, không nữ tử nào khác có thể so sánh với nàng -.
Nhìn trái, nhìn phải, hắn phát hiện, hắn đúng là như bị mê hoặc, nhìn mãi cũng không chán, chỉ si ngốc nhìn nàng cũng khiến hắn cảm thấy hạnh phúc vô bờ.
Đột nhiên, tai hắn nghe thấy một thanh âm khác thường.
Hắn tập trung tinh thần lắng nghe.
Nghe thấy có người đang hô:
“Vãn Thanh cô nương. . . Vãn Thanh cô nương. . . Cô ở đâu? “
“Vãn Thanh. . . Vãn Thanh. . . Nàng ở đâu, nếu nghe thấy thì trả lời ta.”
Giọng nói đang gọi Vãn Thanh, hắn nhận ra là giọng của ai, là tên lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng bí ẩn Ngân Diện, mặt Phượng Cô lập tức chuyển sang trạng thái trời nhiều mây, không còn chút hạnh phúc ngọt ngào vui vẻ nào. Gương mặt hắn giờ chỉ còn sự tà lệ bạo ngoan (lệ : hung ác; ngoan : tàn nhẫn).
Nhìn nhân nhi trong lòng, nàng sẽ tỉnh trong chốc lát nữa?
Tay của hắn, lơ đãng đưa lên, nhẹ nhàng đặt xuống người nàng, điểm trúng huyệt ngủ của nàng –.
Hắn nhếch đôi môi mỏng cười tà, nhẹ nhàng ôm chặt lấy Vãn Thanh, rồi sau đó chậm rãi đi vào trong động.
Đây đúng là nơi tốt để ẩn náu, hắn đưa mắt nhìn, đây là khoảng giữa hai ngọn núi, tuyết ngưng tụ thành băng, tầng tầng lớp lớp tạo thành động này.
Ở dưới nhìn lên, có thể nhìn rất rõ mặt trên, nhưng ở trên sẽ chỉ cảm thấy đây là một khe núi, sẽ không ngờ còn có một động nhỏ -.
Ngân Diện lo lắng tìm kiếm tung tích của Vãn Thanh và Phượng Cô, nhưng, dù hắn một mạch lên đường, mặc dù đã đẩy nhanh tốc độ, vẫn chậm một bước, hôm qua đi tới chân núi Thiên Sơn, vừa hỏi mới biết hai người bọn họ đã lên núi .
Nhưng đồng thời hắn cũng nghe được một tin tức không hay, hôm qua, Thiên Sơn có bão tuyết, toàn bộ tuyết trên núi đều bị cuốn bay, hắn đi theo dấu vết của cơn lốc, thì đi tới nơi này, nhưng vẫn không thu hoạch được gì, thứ bị bão tuyết cuốn theo không ít, nhưng không hề thấy tung tích của hai người bọn họ.
Mà Bạch Vân Yên, đã lên Thiên Sơn hôm nay.
Trong lòng hắn càng thêm lo lắng, chỉ sợ Vãn Thanh bị Bạch Vân Yên …tìm thấy trước.
Hắn xiết chặt cây kiếm trong tay.
Sau mặt nạ màu bạc, gương mặt trong trẻo trở nên lạnh lùng, hắn banh hàm -, không nói gì.
Rồi lạnh lùng lên tiếng: “Tìm một lần nữa, thật tỉ mỉ cho ta, chỉ cần là đống tuyết, nhất định phải tra xét tỉ mỉ, không thể để cho bọn họ lẫn trong đống tuyết!”
“Tuân lệnh, tướng quân.” Chúng nhân ứng hạ, sau đó lại tỉ mỉ lục soát.
Vài khắc sau, chợt một tướng lĩnh nói: “Tướng quân, đã tìm rất tỉ mỉ, trong cơn gió lốc không có dấu vết của con người, nhưng trong đống tuyết bên kia tìm được một chiếc khuyên tai. Thỉnh tướng quân xem qua!”
Ngân Diện tiếp nhận chiếc khuyên tai, trên mặt chấn động, hắn nhận ra, đó là khuyên tai của Vãn Thanh, hai viên bạch ngọc hình giọt lệ, vô cùng thanh lệ đẹp mắt, rất hợp với nàng, nàng thường xuyên đeo, cũng vô cùng ưa thích.
Nắm chặt khuyên tai trong tay, trong lòng căng thẳng, Ngân Diện hỏi han: ” Đã tìm tỉ mỉ hết đống tuyết đấy chưa?”
“Tướng quân, chúng ta đã lật qua vài lần. Xác nhận không có dấu vết của người nào, nói vậy, Vãn Thanh cô nương nhất định là cát nhân thiên tướng, lúc này đang vội vàng đi tìm Tuyết Liên !” Người nọ nói.
Mắt Ngân Diện trở nên ảm đạm, hắn không tin bốn chữ “cát nhân thiên tướng”, hắn chỉ tin tưởng sự thật, chỉ có thấy Vãn Thanh, hắn mới có thể tin tưởng, nàng vẫn còn hoàn hảo như lúc ban đầu.
“Người của Bạch Vân Yên đâu?” Đi trên đường, hắn và Bạch Vân Yên, kẻ trước người sau, nhưng không đánh nhau, mỗi người chỉ chăm chăm đi đường của mình.
“Hiện tại bọn họ đã đến cực hàn chi địa ở phương Bắc!” tiểu tướng đáp.
Ngân Diện gật đầu, lúc này, cũng chỉ có thể đi về phía Bắc, vừa đi vừa tìm Vãn Thanh, tuyệt đối không thể để Bạch Vân Yên …tìm ra Vãn Thanh trước bọn họ -.
“Chúng ta cũng đi.” Nói xong, hắn lệnh cho các tướng sĩ cũng đi về hướng Bắc. Hắn làm sao biết, lúc này hắn cùng Vãn Thanh, chỉ cách nhau có gang tấc, chỉ tiếc, đã bỏ lỡ rồi.
Những lời này, Phượng Cô đang ở trong động , nghe rất rõ ràng, hắn nhếch môi cười yếu ớt thản nhiên -, còn mang thêm chút tà khí.
Bạch Vân Yên cũng tới!
Lần này đây, ai thắng ai thua, cứ chờ rồi sẽ biết.
Hắn, sẽ dồn hết thù cũ hận mới tính trong một lần này -.
Nói vậy, thuộc hạ của Phượng Cô hắn, hẳn cũng đã tới rồi?
Bạch Vân Yên, Ngân Diện, nhất định không ngờ, bọn họ, đã ra trước mắt hắn, chỉ cần dùng chiêu Hoàng Tước