oOo
Cần Quân Hiệp thấy Vi Cự Phu nắm chặt lấy cổ tay Đường Uyển Ngọc, liền chống kiếm nhảy vọt lại.
Vi Cự Phu lớn tiếng:
- Ngươi hãy khoan rồi sẽ đâm chết ta! Chính ra ta cũng không muốn nói gì nữa. Nhưng các ngươi bức bách ta thế này nên ta buộc lòng nói mấy câu rồi mới chịu chết.
Cần Quân Hiệp thấy Vi Cự Phu nắm chặt tay mẫu thân, chàng sợ hãi không dám động thủ, e rằng đối phương gặp bước đường cùng sẽ hạ sát mẫu thân mình.
Đường Uyển Ngọc la lên:
- Ngươi nói đi. Ta thử xem ngươi nói những gì nữa nào?
Bằng một giọng trầm trầm đượm vẻ thê lương, Vi Cự Phu nói:
- Uyển Ngọc! Trước hết ta hãy hỏi nàng: Nàng có tin là từ lần đầu mới gặp nhau cho đến bây giờ, thủy chung lúc nào ta cũng vẫn yêu nàng không?. . .
Đường Uyển Ngọc mới nghe Vi Cự Phu nói tới đó đã bật lên tiếng cười the thé, gằn giọng ngắt lời:
- Vi Cự Phu! Bây giờ là lúc ngươi chết đến gáy rồi mà ngươi còn nói chuyện dòng dài phỏng được ích gì? Chẳng những ta không trả lời về điểm này mà ta không muốn nghe nữa.
Vi Cự Phu mặt xám như tro tàn, y run người lên hỏi:
- Có phải trước khi nàng biết ta hạ sát Cần lão tam, nàng đối với ta cũng không có một chút tình yêu bằng dây tơ sợi tóc?
Đường Uyển Ngọc hững hờ đáp:
- Khi ta chưa biết ngươi hạ sát Cần lang, tuy ta không bao giờ có lòng yêu ngươi, nhưng ta cũng cảm động ở chỗ ngươi chịu lấy ta làm vợ. Giả tỉ ngươi không lấy ta mà ta với Cần lang cũng chưa thành hôn đã có thai nghén thì ta phải xấu hổ đến chết được, chẳng còn mặt mũi nào trông thấy ai nữa. Nhưng ngươi nên nhớ rằng ta cảm ơn ngươi là một chuyện khác, còn bảo rằng yêu ngươi thì thủy chung chưa bao giờ ta nghĩ tới.
Bây giờ Vi Cự Phu vẻ mặt đã dần dần bình tĩnh trở lại. Y hỏi:
- Trên danh nghĩa chúng ta thành hôn hơn hai chục năm trời. Vậy mà nàng chỉ có một chút cảm ơn là hết cả tình nghĩa ư?
Đường Uyển Ngọc đáp:
- Đúng thế! Ta tưởng chỉ bấy nhiêu là đủ. Trong hai mươi năm trời, ngươi cũng khéo lên mặt giả đạo đức, cố ý không bao giờ đụng đến ta một lần. Nhưng dù ngươi khéo đến thế nào cũng không dấu được cái bản chất tiểu nhân của ngươi. . .
Bà ngừng một lát, không thấy Vi Cự Phu nói gì, bà lại nói:
- Chà chà! Ngươi tưởng rằng cái hành động dã man vô nhân dạo của ngươi sẽ dược bịt kín suốt đời. Ngươi yên trí vụ này sẽ không bao giờ bị vỡ lở và chẳng chóng thì chầy ngươi sẽ chiếm được lòng yêu của ta. Có đúng thế không?
Vi Cự Phu lúc này đã trở lại rất bình tĩnh. Y chậm rãi hỏi:
- Uyển Ngọc! Nếu ngày ấy ta không nhận lấy nàng làm vợ thì nàng sẽ lâm vào tình trạng nào? Nàng nói thực cho ta nghe!
Đường Uyển Ngọc nghe y hỏi vậy không khỏi rùng mình. Sự việc hai mươi năm trước lại hiển hiện ra trong đầu óc bà. Ngày ấy Cần nhật Túy đột nhiên mất tích, chẳng ai biết y lạc lõng nơi đâu. Mà bà đã có thai nghén.
Con nhà cao môn lệnh tộc, hay giòng dõi thế gia trong võ lâm, nếu cho có hôn thú đàng hoàng mà đã chửa hoang thì chẳng những người con gái phải xấu hổ không dám vác mặt đi đâu nữa, mà thanh danh nhà cũng phải chịu phần liên lụy.
Đường Uyển Ngọc nhớ lại cả những lúc bà vừa xót thương Cần nhật Túy vừa bồn chồn trong dạ về chuyện mình mang thai may nhờ Vi Cự Phu đứng ra khẳng khái nhận kết hôn để giải mối sầu khổ cho bà, nên bà cảm ơn y vô cùng!
Nhưng ngày nay bà biết Cần nhật Túy bị Vi Cự Phu hạ sát thì cả chút tình cảm ơn cũng biến thành cừu hận nốt. Bà lớn tiếng quát:
- Ngươi còn hỏi câu đó làm chi? Nếu ngươi không hạ sát y thì việc gì ta phải sầu khổ lo lắng?
Vi Cự Phu cười lạt nói:
- Hay lắm! Ta đã biết trước là nàng tất hỏi ta câu này. Nhưng nếu ta không hạ sát y thì nàng sẽ ra sao? Ta không muốn nói gì với nàng nữa, mà dù ta có nói nàng cũng chẳng tin nào. Cái nhà mà chúng ta ở hai mươi năm trời, trong thư phòng còn có một gian nhà nhỏ bí mật. Nếu nàng muốn biết rõ vụ này thì mở gian mật thất đó ra mà coi.
Vi Cự Phu nói câu này dằn từng tiếng, dường như trong lòng y có mối đau khổ ngấm ngầm mà thanh âm lại vô cùng cảm động.
Nhưng Đường Uyển Ngọc nghe câu đó chưa vào tai bên này đã ra tai bên kia. Bà vẫn cười lạt chờ y rứt lời mới hỏi mát:
- Ngươi còn những chuyện gì hay ho nữa không? Nhưng dù ngươi nói hay đến đâu định làm cho chúng ta nổi tính tò mò, chẳng quản đường xa muôn dặm về đất Lũng Tây, để xem căn phòng bí mật chi chi đó, chúng ta cũng không nghe đâu. Vì ta biết rằng chuyện bí mật chưa chắc đã nhìn thấy, nhưng dọc đường ngươi tính kế thoát thân thì chắc có thể xảy ra. Ta nói cho ngươi hay: Dù ngươi có ngọn lưỡi tài tình đến thế nào cũng đừng hòng lừa bọ được chúng ta. Ngươi mơ tưởng hão huyền làm chi cho mệt trí?
Vi Cự Phu cười đáp:
- Ta có ý bảo nàng là để ta đưa về Lũng Tây đâu? Ta chỉ nhắc để nàng nhớ lấy câu nói đó của ta mà thôi. . .
Vi Cự Phu nghển đầu lên nhìn thẳng mặt Cần Quân Hiệp chậm rãi nói:
- Quân Hiệp! Cả ngươi cũng nên nhớ lấy lời ta: Khi nào có cơ hội ngươi tìm đến gian nhà mật thất đó để xem cho biết. . .
Y nói rồi buông tay ra, không giữ Đường Uyển Ngọc nữa. Y ngẩng đầu lên nhìn trời rồi nói tiếp:
- Năm ấy nếu ta động thủ lần thứ nhất mà không hạ sát được Cần Nhật Túy thì ta cũng nhất định tìm cơ hội thứ hai, thứ ba. . . kỳ cho bao giờ giết chết được y mới thôi.
Cần Quân Hiệp và Đường Uyển Ngọc nghe Vi Cự Phu nói những lời căm hận Cần Nhật Túy mà không hiểu vì chuyện gì, đều thét lên một tiếng kinh hãi.
Đường Uyển Ngọc đã không bị Vi Cự Phu nắm giữ rồi, Cần Quân Hiệp chẳng còn lo ngại gì nữa. Thanh trường kiếm trong tay chàng đột nhiên vung ra! Kiếm quang lé lên như điện chớp, mũi kiếm đã đâm vào ngực Vi Cự Phu sâu tới ba phân.
Vi Cự Phu vẫn đứng yên không né tránh mà cũng không lùi lại. Triền Phi Yên vội la lên:
- Khoan đã!
Cần Quân Hiệp dừng tay lại.
Triền Phi Yên hoảng hốt hỏi tiếp:
- Quân Hiệp! Công tử không thấy trong vụ này còn nhiều điều ngoắt ngoéo hay sao?
Cần Quân Hiệp thộn mặt ra không nói gì.
Đường Uyển Ngọc thét lên:
- Quân Hiệp! Đến bây giờ mà ngươi chưa đâm chết kẻ thù giết cha thì còn đợi đến ngày nào?
Cần Quân Hiệp vẻ mặt ngơ ngác hỏi lại Triền Phi Yên:
- Phi Yên! Xin cô nương cho biết tại sao tại hạ không nên giết Vi Cự Phu?
Vi Cự Phu lại từ từ lên tiếng:
- Triền cô nương! Cảm ơn cô có lòng quan tâm đến ta, nhưng cô chẳng lên nói làm chi nữa. Trừ phi Đồ Liên Phong còn sống ở nhân gian thì họa là ta mới khỏi chết về tay y. Nay Đồ Liên Phong đã chết thì nhất định ta không còn cách nào sống được nữa.
Rồi y bật lên tràng cười ha hả nói tiếp:
- Trong cõi mênh mang này, việc đời điên đảo, đen trắng khó lường, thị phi khó biết.
Y nói mấy câu cuối cùng này mỗi chữ là một giọt máu, khiến người nghe phải chấn động tâm thần.
Cần Quân Hiệp thấy tiếng la của Vi Cự Phu vừa thảm đạm vừa phóng ra một luồng nội lực làm chấn động tâm thần. Chàng thấy bủn rủn cả người, thanh kiếm cầm trong tay mà không thể phóng sâu thêm vào được lấy nửa phân.
Ngay lúc ấy, Đường Uyển Ngọc như người điên xông lại đưa hai tay ra nắm lấy cổ tay Cần Quân Hiệp đâm mạnh một cái.
Cần Quân Hiệp không ngờ mẫu thân có cử động này. Trong lúc hoang mang chàng toan vận chân khí để đẩy bà ra, nhưng lại sợ luồng chân khí mãnh liệt của mình có thể làm tổn thương đến mẫu thân nên không khỏi do dự.
Một giây do dự này, để phát ra một tiếng ột vang lên, thanh trường kiếm đã đâm sâu vào ngực Vi Cự Phu.
Cần Quân Hiệp giật mình kinh hãi vội buông tay kiếm ra rụt về, năm ngón tay chàng vừa buông thì đồng thời luồng lực đạo cũng hất hai tay Đường Uyển Ngọc ra.
Vi Cự Phu vẫn để nguyên thanh kiếm cắm vào ngực. Người y loạng choạng lùi lại ba bước. Tay trái y run lẩy bẩy đưa về phía sau dường như để chống vào một gốc cây đặng đứng yên lại. Nhưng phía sau y lại không có gốc cây nào. Tay y đẩy vào quãng không, người y ngã ngửa về phía sau nằm lăn xuống đất.
Triền Phi Yên là người đầu tiên chạy lại cúi xuống coi thì thấy cặp mắt của Vi Cự Phu chỉ còn hơi chuyển động rồi từ từ nhắm lại.
Vi Cự Phu dường như tắc hơi rồi, vẻ mặt y vẫn ôn hòa bình thản.
Đường Uyển Ngọc chạy lại nhìn thi thể Vi Cự Phu, bật lên một tràng cười ha hả rồi nói luôn mấy câu:
- Té ra ngươi cũng biết ngày nay! Ngươi cũng có ngày này! Haha. . .
Tuy bà ta buông tiếng cười rộ mà hai giòng châu tầm tã như mưa, không sao ngăn lại được. Cần Quân Hiệp đứng thộn mặt ra không nhúc nhích.
Chàng biết rằng hai mươi năm trời mình coi kẻ thù là cha thì mối hận chỉ muốn băm thây Vi Cự Phu nát ra như bùn để báo thù cho người cha ruột đã bị giết ngay khi mình còn là cái bào thai, đồng thời để rửa cái hận mình chịu khuất nhục mấy chục năm trời.
Nay Vi Cự Phu đã chết vì mũi kiếm của mình, Thế mà sao chàng không lấy cái đó làm điều vui sướng hả hê? Trái lại chàng cảm thấy tâm hồn trầm trọng, dường như một khối đá nghìn cân đeo vào trước ngực. Chàng lại tưởng chừng như trên khối đá này có khắc hàng chữ:
Gian mật thất trong thư phòng
Chàng tự hỏi:
- Trong căn mật thất chốn thư phòng của Kim long kiếm khách Vi Cự Phu tại Vi gia trang có điều chi bí mật?
- Tại sao Vi Cự Phu lại chết một cách cực kỳ bình tĩnh?
Tại sao trước khi chết y còn la lên những tiếng thảm thương, mà không phải thảm thương cho thân y? Nó có hiệu lực làm chấn động lòng người, khiến mình nhủn cả chân tay là nghĩa làm sao?
Mấy vấn đề này đè nặng chĩu trên đầu óc chàng làm tiêu tan khoái cảm của một kẻ báo được mối đại thù.
Chàng ngẩn người ra một hồi lâu rồi cất giọng run run hỏi:
- Mẫu thân!. . .
Đường Uyển Ngọc từ từ day lại mặt bà đầy ngấn lệ, trên môi bà còn lộ một nụ cười.
Cần Quân Hiệp không để ý nhìn đến thi thể Vi Cự Phu một lần nào, không phải vì chàng chán ghét y mà vì một nguyên nhân khác, chính chàng cũng không hiểu nguyên nhân đó là gì?
Chàng chỉ la gọi một tiếng mẫu thân rồi dừng lại không biết nòi gì nữa.
Đường Uyển Ngọc buông một tiếng thở dài rồi nói:
- Hài tử! Xong rồi! mọi việc đều tốt đẹp. Chúng ta đi về thôi.
Cần Quân Hiệp bâng khuâng hỏi tận:
- Mẫu thân bảo về đâu? Chúng ta đến xứ sở nào bây giờ?
Đường Uyển Ngọc đáp:
- Đương nhiên là về Vi gia trang ở Lũng Tây. . . không phải! Chúng ta về đó rồi sẽ đổi là Cần gia trang mới phải. . .
Bà ngừng một chút rồi nói tiếng:
- Vi Cự Phu sát hại phụ thân ngươi. Vậy chúng ta lấy trang trại của hắn làm nơi thờ cúng phụ thân ngươi chẳng có chi là quá đáng.
Cần Quân Hiệp ngần ngừ hỏi lại:
- Về Lũng Tây ư? Mẫu thân!. . mẫu thân không sợ căn nhà mật thất trong thư phòng y ư?
Đường Uyển Ngọc ngắt lời:
- Ồ! Đó là ngụy kế của hắn. Ta chắc rằng sở dĩ y bày ra câu chuyện này là cốt để gieo vào lòng chúng ta một mối nghi ngờ rồi không hạ thủ giết hắn nữa. Ta phải đá cái thây ma của con người giảo quyệt bất nhân này xuống vực thẳm mới được!
Đường Uyển Ngọc lớn tiếng gọi:
- Triền cô nương!
Triền Phi Yên không khỏi sửng sốt đứng ngẩn người ra.
Triền Phi Ngọc dạ một tiếng phất tay áo một cái. Một luồng kình lực hất tung cả Vi Cự Phu lẫn thanh trường kiếm ra xa hơn trượng rồi rớt xuống vực sâu.
Nơi đây là một chỗ đất cỏ cũng không mọc được ở cõi Man hoang. Hang núi này có lẽ tự cổ chí kim chưa có ai tới mà muôn ngàn năm về sau cũng không có vết chân người.
Đường Uyển Ngọc nắm lấy tay Cần Quân Hiệp nói:
- Hài tử! Bây giờ mọi công việc đều xong xuôi. Tay ngươi đã đâm chết kẻ thù giết cha. Võ công ngươi lại rất mực cao cường. Thêm vào đó hai món chí bảo của võ lâm là Huyết Hồn Trảo và Kim Vị Giác mà Triền cô nương hiện mang trong người. Ta chắc rằng hai người đã trở thành thiên hạ vô địch rồi. Chúng ta về Lũng Tây đưa thiếp mời hảo hán khắp nơi đến dự cuộc anh hùng đại hội.
Đường Uyển Ngọc nói mấy câu này thật rõ ràng. Triền Phi Ngọc đỏ mặt lên cúi đầu xuống. Nàng vẫn xao xuyến trong lòng.
Cần Quân Hiệp ngẩn người ra hỏi:
- Mẫu thân! Mẫu thân mở cuộc đại hội anh hùng làm chi?
Đường Uyển Ngọc tươi cười đáp:
- Hài tử! Ngươi còn chưa hiểu ư? Má má mà được mắt trông thấy ngươi đâm chết kẻ thù bữa nay là hoàn toàn nhờ ở Triền cô nương giúp sức. Nàng đã vì ta mà chạy chọt khắp nơi, lại đến cả chỗ Bách lão bà ở Thái Hồ để triệu tập vô số cao thủ võ lâm. . .
Bà nghiêm nghị nói tiếp:
- Giả tỉ lão Vô ảnh phi long Đồ Liên Phong không chết thì lão nhất định không cho chúng ta báo thù. Khi đó chúng ta lại phải nhờ đến những tay cao thủ kia trợ lực. Nàng đối với chúng ta hết lòng như vậy mà ngươi còn chưa rõ ư?
Cần Quân Hiệp hỏi lại:
- Theo lời mẫu thân thì muốn y cùng về Lũng Tây với chúng ta ư?
Đường Uyển Ngọc nói:
- Té ra ngươi vẫn chưa rõ. Ta mời nàng về. . .
Cần Quân Hiệp đột nhiên nổi lên tràng cười ha hả ngắt lời:
- Không biết cái đại trang viện ở Lũng Tây kia ai đã đặt hướng cho nó mà để phát sinh ra một kẻ tặc tử sát hại nghĩa đệ? Bây giờ lại rước một nữ ma đầu giết mẹ hại chị em về nữa. Haha! Như thế thì kỳ thiệt.
Cần Quân Hiệp nói câu này rất dõng dạc. Triền Phi Ngọc mặt xám như tro tàn khẽ la lên:
- Bá mẫu!. .
Nàng vừa la gọi vừa tiến về phía Đường Uyển Ngọc.
Cần Quân Hiệp vội băng người tới, đồng thời phóng ra một luồng kình phong. Chàng đứng ngăn giữa Đường Uyển Ngọc và Triền Phi Ngọc. Chàng hỏi:
- Cô lại muốn giở trò quỷ gì đây?
Triền phi Ngọc hao tốn biết bao nhiêu tâm cơ, mà ngờ đâu lại đưa đến kết quả này? Lòng nàng oán hận không bút nào tả xiết. Nàng hít mạnh một hơi chân khí rồi ngượng ngùng nói:
- Cần công tử!. . . Ta. . . ta tự vấn tâm chẳng có điều gì lầm lỗi với công tử. . .
- Đúng thế! Cô nương đối với ta thật đã hết dạ trung thành, nhưng cô hành động để mẫu thân là Diệu cô và đại thư là Khổng Không Chấn phu nhân phải mất mạng thì thật là quá tệ. Hơn nữa cô thử vấn tâm xem đã hành hạ độc ác gì với tam muội là Triền Phi Yên cô nương? Cô hãy thú thật đi!
Triền Phi Ngọc biến đổi sắc mặt mấy lần, nàng ấp úng hỏi:
- Công tử chán ghét ra đến thế ư?
Đường Uyển Ngọc vội nói xen vào:
- Hiệp nhi! Ngươi đừng lăng nhăng gì nữa! Chúng ta về cả Lũng Tây đã.
Cần Quân Hiệp đáp:
- Phải đó! Chúng ta về cả đi! Nhưng chỉ có mẫu thân, Triền Phi Yên cô nương và hài nhi thì bất luận về đâu cũng được. Nhưng Triền Phi Ngọc là con người thâm độc, hài nhi phải ra tay trừ khử. Nếu không thì e rằng trời chẳng dung mình.
Chàng chưa dứt lời đã xoay tay trái phóng chưởng đánh tới Triền Phi Ngọc.
Lúc này cánh tay phải Cần Quân Hiệp vẫn nhũn ra và buông thỏng xuống không cử động được. Nhưng trừ cánh tay này ra, toàn thân chàng chân khí tràn trề, nội lực sung mãn không biết đến đâu mà lường.
Triền phi Ngọc hoảng hồn, sắc mặt lợt lạt lụi lại phía sau. Nàng là người cơ trí, không ra tay trả đòn. Nàng lùi lại được hơn trượng, thân pháp đã mau lẹ nhưng chưởng lực của Cần Quân Hiệp vẫn truy kích đến nơi, khiến cho người nàng không tự chủ được phải xoay đi mấy vòng mới vịn vào một gốc cây đứng vững lại. Nàng thở lên hồng hộc và hằn học nói:
- Ngươi. . . đối đãi với ta thế này, tất có một ngày kia ngươi phải hối hận!
Cần Quân Hiệp lớn tiếng quát:
- Ngươi là con người thâm độc, đáng lẽ ra ta phải giết ngươi. Nhưng nể mặt Phi Yên cô nương đây ta hãy tha chết cho ngươi một lần. Ngươi còn bùa pháp gì thì cứ việc giở ra, ta không sợ ngươi đâu.
Triền phi Ngọc trong lòng vừa căm phẫn vừa tê tái. Không nín nhịn được nữa, nàng đập tay vào gốc cây hai cái binh binh. Cây cổ thụ này rung chuyển rào rào. Cành gẫy lá rụng xuống tới tấp.
Đường Uyển Ngọc vẫn chưa hiểu tại sao hai người gây lộn, bà lớn tiếng gọi:
- Triền cô nương đừng đi đâu cả! Hãy đứng lại chờ ta!
Triền Phi Ngọc trong lòng quá giận, nàng thét lên:
- Bà đừng giả vờ nữa!
Nàng xoay mình đi nhanh như cơn lốc. Thân pháp cực kỳ mau lẹ.
Cần Quân Hiệp từ từ xoay mình lại nói:
- Phi Yên! Có khi chưa về tới nhà thì thương thế cô nương khỏi hẳn rồi cũng nên.
Triền Phi Yên thấy Cần Quân Hiệp cương quyết đuổi nhị thư mình mà đối với mình lại cực kỳ niềm nở ôn hòa thì trong lòng rất lấy là an ủi. Nhưng nghĩ đến tình trạng mình, nàng xót xa thê thảm, buông một tiếng thở dài nói:
- Tiểu muội lo rằng chưa ra khỏi trái núi này đã chết mất rồi!
Cần Quân Hiệp vội can:
- Cô nương đừng nói thế! Cô làm tôi sợ quá!
***
oOo
Tình trạng của Triển Phi Yên khiến cho Cần Quân Hiệp cực kỳ kinh hãi. Chàng ôm lấy nàng, la gọi:
- Phi Yên ! Phi Yên !. . .
Triển Phi Yên tuy chưa chết nhưng hơi thở nàng chỉ còn thoi thóp, ra chiều bạc nhược lắm rồi. Cặp môi nàng thâm lại không còn một chút huyết sắc nào nữa, mấp máy một lúc rồi nói bằn một giọng thều thào yếu ớt:
- Bây giờ Hiệp ca trông tiểu muội… chắc là sợ lắm phải không ?. . . Dù Hiệp ca có muốn tránh đi cũng không kịp nữa rồi. Tại sao tiểu muội lại lâm vào hoàn cảnh này ?. . .
Cần Quân Hiệp lòng đau như cắt. Chàng vội ngắt lời:
- Yên muội đừng nói thế. Chắc chẳng đến nỗi nào đâu ?
Hồi lâu, chàng từ từ day lại hỏi Đường Uyển Ngọc:
- Mẫu thân ! Mẫu thân đã thấy chưa ? Chính nàng mới phải là người đã hy sinh để cứu hài nhi.
Đường Uyển Ngọc ngẩn người ra không nói gì?
Cần Quân Hiệp nắm lấy tay Triển Phi Yên. Người chàng run bần bật, hồi lâu mới nói thành tiếng:
- Yên muội !. . . Tội gì Yên muội không dành linh dược chữa cho mình để gây nên nỗi đau khổ thế này ?. . .
Ngừng một chút chàng nói tiếp:
- Dù tiểu huynh có bị bệnh ngơ ngẩn cũng không quan ngại gì đến tính mạng. Sau này sẽ tìm cách chữa dần cũng chẳng hề chi.
Triển Phi Yên sắc mặt lợt lạt. Trên môi thoáng lộ một nụ cười, nàng nói:
- Tiểu muội thấy Hiệp ca tỉnh táo lại được là trong lòng thỏa mãn lắm rồi…
Nói tới đây nàng mệt quá phải ngừng lại lấy hơi thở rồi nói tiếp:
- Tiểu muội còn hối hận… ở chỗ cánh tay phải Hiệp ca…
Cần Quân Hiệp dường như sực nghĩ tới điều gì, vội nói:
- Yên muội ! Yên muội bất tất phải nóng nảy… Yên muội đã uống linh dược trong bụng một con ngựa sắt nhỏ, chẳng lẽ không có chút công hiệu gì hay sao ? Chỉ cần Yên muội ngăn chặn chất độc để tạm thời chưa phát tác ngay, tiểu huynh sẽ đưa Yên muội đi đến tận bên trời góc biển tìm kiếm danh nhân chưa cho. Tiểu huynh chắc rằng thế nào cũng có người chữa cho Yên muội khỏi được.
Triển Phi Yên từ từ nhắm mắt lại. Nàng nghĩ thầm:
- Nếu mình qua khỏi được không đến nỗi phải hồn xuống suối vàng ngay tức khắc, chỉ cần sống ở trên thế gian này trong một khoảng thời gian ngắn nữa, há chẳng sung sướng lắm ư ?
Nhưng nàng biết rằng ở đây chỉ là sự mơ tưởng hảo huyền. Lão ốm o Đồ Liên Phong là một kỳ nhân biết nhiều hiểu rộng đã nói ra là phải uống hết linh dược trong tất cả tám con ngựa sắt nhỏ mới có thể cứu vãn được sinh mạng cho mình. Lời nói của lão nhất định là đúng. Hắn không còn biện pháp thứ hai nào nữa.
Nghĩ tới đây, nàng lại thất vọng hoàn toàn.
Tuy nhiên, Triển Phi Yên thấy Cần Quân Hiệp tha thiết với mình, nàng được an ủi rất nhiều. Cố gượng nở một nụ cười, nàng nói:
- Hiệp ca ! Hiệp ca không muốn về Lũng Tây ư ? Hiệp ca có thể đưa tiểu muội cùng về được không ?
Cần Quân Hiệp nghe nàng hỏi vậy, suýt nữa chàng không nhịn được. Chàng quá đau lòng, giọng nói lạc hẳn đi. Chàng kiếm lời an ủi:
- Đương nhiên là tiểu huynh đem Yên muội đi. Bất luận đi đâu tiểu huynh cũng quyết định đem Yên muội đi theo.
Triển Phi Yên vẫn nhắm mắt, hơi thở phập phù, hỏi:
- Hiệp ca đi đâu cũng nhứt định đưa tiểu muội đi theo cho có bạn ư ? Vậy đến lúc tiểu muội tắt hơi rồi, Hiệp ca cũng không liệng xuống chăng ?
Cần Quân Hiệp ngẩng đầu lên, để cho mấy giọt lệ chảy ngược về hỏm mắt. nhưng hạt nước mắt nóng hổi đẩy tràn cả hai bên mặt. Chàng ráng bật lên mấy tiếng cười gượng gạo, nói:
- Yên muội không thể chết được đâu !
Thanh âm Triển Phi Yên bỗng trở lại bình tĩnh, nàng nói:
- Hiệp ca về đến Lũng Tây thì đem thi hài tiểu muội táng ngay bên chỗ ở…
Ngừng một lát nàng nói tiếp:
- Tiểu muội… ưa những bông hoa màu tía. Hiệp ca nhớ tìm những thứ hoa đó mà trồng lên nấm mồ của tiểu muội. Như vậy là cuộc gặp gỡ giữa đôi ta cũng không đến nỗi uổng phí…
Cần Quân Hiệp nghe nàng nói tới đây, chàng cúi đầu xuống. Bao nhiêu nước mắt trên mặt chàng tuôn xuống như mưa xối xả vào mặt Triển Phi Yên.
Triển Phi Yên mở mắt ra nhìn chàng hỏi:
- Hiệp ca khóc đấy ư ?
Cần Quân Hiệp nghẹn ngào muốn nói ra mà không nói được, chàng chỉ gật đầu để đáp lại.
Triển Phi Yên khẽ thở dài một tiếng nói:
- Hiệp ca đừng khóc nữa ! Hiệp ca đường đường là một nam tử, một đại trượng phu. Đầu có thể chặt, máu có thể chảy, nhưng nước mắt đừng để trào ra. Tiểu muội nói mấy câu này Hiệp ca đừng lấy làm hổ thẹn.
Cần Quân Hiệp biết Triển Phi yên nói đùa mấy câu này để cho mình vui lên một chút. Nhưng chàng nghe nàng nói xong, chẳng nhưng không vui cười được mà trong lòng càng nổi lên nhiều nỗi bi thương, khiến cho chàng không nhịn được phải bật lên tiếng khóc rưng rức.
Triển Phi Yên thấy tiếng khóc của Cần Quân Hiệp rất bi thiết liền nỏi lảng sang chuyện khác:
- Hiệp ca ! Nhị thư tiểu muội lòng dạ đã hiểm sâu, thủ đoạn lại càng độc ác. Chuyến này y ôm hận ra đi, không chừng y còn gây nhiều chuyện rắc rối, có thể làm cho mình điêu đứng ê chề. Vậy Hiệp ca phải gia tâm đề phòng cẩn thận lắm mới được.
Cần Quân Hiệp vẫn chỉ gật đầu chứ không lên tiếng đáp lại.
Đường Uyễn Ngọc đứng bên không khỏi thộn mặt ra.
Nguyên bà thấy con mình đuổi Triển Phi Ngọc một cách phũ phàng, trong lòng bà cực kỳ bất mãn. Nhưng bây giờ mắt thấy Triển Phi Yên cùng Cần Quân Hiệp có một mối tình sâu tựa bể, bà lại xem chừng Triển Phi Yên lâm vào tình trạng rất nguy ngập dường như sắp tắt thở đến nơi. Thêm vào đó bà quan tâm đến tình mẫu tử nên trong lòng cảm động khôn xiết !
Đường Uyển Ngọc chợt nhớ tới lão ốm ô Đồ Liên Phong tại sao cứ muốn ngăn trở việc mình báo thù Vi Cự Phu ? Bà còn nhớ cả đến chuyển Triển Phi Ngọc mượn tiếng cha nàng là Triển Bất Diệt đã đến núi Cực Lạc bên Thái Hồ, vào nhà Thúy Y Bách lão bà để triệu tập vô số tay cao thủ tà ma ngoại đạo. Thế mà nay Triển Phi Ngọc căm hận bỏ đi, nếu nàng cấu kết với bọn kia để làm khó dễ cho mẹ con mình thì thật là nguy hiểm vô cùng !
Nghĩ tới nông nỗi này, bà vội nói:
- Hiệp nhi ! Triển cô nương nói thế là đúng đó. Nếu Triển Phi Ngọc mà sinh sự để trả hận thì thật phiền cho mình vô cùng. Ngươi cần phải gia tâm đề phòng mới được.
Cần Quân Hiệp miễn cưỡng vận động chân khí đứng thẳng dậy. Chàng cõng Triển Phi Yên lên vai rồi nói:
- Mẫu thân ! Mâu thân hãy khoan tâm. Hiện nay hài nhi trong lòng mình đã có một công lực mạnh mẽ, dù Triển Phi Ngọc có hướng dẫn nhưng nhân vật lợi hại đến đâu để sinh sự với mình, hài nhi cũng chẳng sợ gì bọn họ.
Đường Uyển Ngọc hết nhìn Cần Quân Hiệp lại nhìn đến con người chỉ còn thoi thóp thở là Triển Phi Yên.
Bà nhớ lại mới ngày nào giữa mình và Cần Nhật Túy có một mối tình tha thiết là thế, mà sau đi đến một kết quả thảm khốc như ngày nay, bà không khỏi chạnh lòng, nghĩ thương cho thân thế mình, lại đau lòng cho đôi trẻ. Vẻ mặt bâng khuâng, Đường Uyển Ngọc buông một tiếng thở dài không nói gì nữa.
Đường Uyển Ngọc theo Cần Quân Hiệp tìm đường xuống núi.
Nội lực Cần Quân Hiệp hiện nay quả đã đến mức phi thường, chân khí trong người chàng nổi lên cuồn cuộn, chẳng khác gì bằng ngàn con tuấn mã phi nước đại chạy nhộn trong người, nên tuy chàng cõng một người trên lưng mà chàng qua non vượt núi chẳng thấy mệt nhọc chút nào. Chỉ có cánh tay mặt chàng là không cử động được mà thôi, vì canh tay này như bị tê liệt, kình lực không thấu vào tới nơi được.
Đến trư ngày thứ ba, mọi người ra khỏi vùng núi on hiểm trở tìm vào một thị trấn nhỏ mướn được một cỗ xe và một con ngựa gầy để kéo.
Cần Quân Hiệp đặt Triển Phi Yên nằm vào trong khoang xe. Lúc này hơi thở nàng lại càng yếu ớt hơn, miệng nàng há hốc mà nói không ra tiếng.
Cần Quân Hiệp phải ghé sát tai vào miệng nàng mới hơi nghe thấy một chút thanh âm thều thào.
Hôm ấy xe ngựa đi suốt đêm, Cần Quân Hiệp không rời Triển Phi Yên nửa bước, sở dĩ phải săn sóc luôn bên cạnh nàng là vì theo lời nàng nói thì nàng chỉ sống được có ba ngày. Hôm nay đã đến ngày thứ ba tức là thời khắc cuối cùng trong cuộc đời nàng.
Tối hôm ấy, sắc trời mù mịt u ám. Trong khu rừng rậm bên đường thỉnh thoảng tiếng cú ghê hồn lại nổi lên. Ngọn đèn dầu trong khoang xe nhỏ như hạt đậu chiếu ra tia sáng yếu ớt. sắc mặt thảm đạm của Triển Phi yên đã vàng khè lại càng vàng vọt hơn.
Bầu trời thảm đạm, gió thổi hắc hiu, ngọn đèn yếu ớt tạt đi tạt lại, nhiều khi muốn tắt.
Chiếc bóng Cần Quân Hiệp ở trong xe không ngớt lay động chập chờn trông như bóng tử thần đã chui vào trong khoang xe để ám ảnh và bất thần sẽ lôi Triển Phi Yên đem đi.
Cần Quân Hiệp chăm chú nhìn bộ mặt vàng lợt của Triển Phi Yên. Bao nhiều điều đáng nói với nàng thì trong hai ngày trời chàng đã nói hết rồi. Bây giờ dù chàng có trăm điều ngàn điều muốn nói nữa, nhưng vị tất nàng còn đủ sức để mà nghe.
Cần Quân Hiệp để năm ngón tay trái lên sờ mặt Triển Phi Yên. Trước khi trời tối người nàng đã suy nhược lắm rồi mà mỗi lúc còn suy nhược hơn. Đến bây giờ thì dường như mạch nàng ngừng lại không chạy nữa. Hai mắt nàng vẫn nhắm nghiền. Người nàng nằm trong xe vẫn thấy hơi rung động. Vẻ mặt nàng lại rất là bình tĩnh…
Cần Quân Hiệp nhớ tới tình trạng gặp nàng trong buổi đầu, nàng chẳng khác gì rồng thiêng cọp dữ, tựa hồ có thể tung mình nhảy lên chín tầng mây, mà bữa nay chịu nằm thẳng cẳng trong cỗ xe ảm đạm này, dường như để chờ lúc tắt thở để lìa bỏ cõi đời. Chàng rất đỗi thê lương, bâng khuâng nhìn ra phương trời xa thẳm tối om…
Bất giác chàng thở dài than thầm:
- Hiện giờ nàng chưa hoàn toàn chết hẳn, không hiểu vì duyên nghiệp hay vì số mạng mà thân thể nàng đến nông nổi này. Kể ra số mạng nàng chưa đến chết, nhưng bao nhiêu linh dược để chữa sinh mạng cho nàng, nàng lại để dành chữa bịnh cho mình.
Cặp mắt Cần Quân Hiệp lại long lanh ngấn lệ. Chàng khẽ cầm tay Triển Phi Yên đặt lên ngực mình rồi nhìn mặt nàng thì dường như nàng đã tắt hơi rồi.
Cần Quân Hiệp tê tái trong long muons khóc rống lên một hồi. Nhưng chàng nghẹn ngào khóc không ra tiếng. Không biết Cần Quân Hiệp ở trong tình trạng này đã bao lâu. Đột nhiên chàng nhìn qua làn nước mắt thấy cặp mi của Triển Phi Yên dường như hơi động đậy. Chàng không tin đó là sự thực và chỉ cho là ảo tưởng của mình.
Cần Quân Hiệp lau nước mắt để nhìn cho rõ hơn, chàng chăm chú dán cặp mắt vào đôi mí mắt của Triển Phi Yên. Cảm giác ảo ảnh của chàng mỗi lúc một nhiều thêm. Chàng mơ màng trông tựa hồ Triển Phi Yên mỉm cười với mình, tai chàng lại phảng phất nghe thanh âm nàng.
Về sau chàng nghe rõ tiếng nói thật chứ không phải ảo giác.
Triển Phi Yên hỏi:
- Chúng ta đến địa phương nào đây?
Thanh âm này khiến cho Cần Quân Hiệp giật nẩy người lên như cái lò xo. Cử động của chàng khá mạnh bật thành cơn gió lốc khiến cho ngọn đèn dầu trong xe bị tắt phụt. Khoang xe một màu tối như mực.
Cần Quân Hiệp lắc đầu luôn mấy cái để mình tỉnh táo lại. Chàng nhớ rõ rang vừa nghe tiếng Triển Phi Yên nói. Chàng tự hỏi:
- Không hiểu đây là sự thực hay chỉ là ảo ảnh? Triển Phi Yên chết hẳn chưa? Dường như nàng đã lìa bỏ cõi đời mà sao còn nói được.
Chàng lại đưa tay ra nắm lấy cổ tay gầy guộc của Triển Phi Yên thì thấy tay nàng đã nóng trở lại.
Giữa lúc chàng còn đang nghi hoặc không hiểu là sự thực hay là ảo ảnh thì lại nghe tiếng nàng hỏi:
- Đèn tắt rồi ư?
Một cơn mừng như điên làm cho Cần Quân Hiệp thẩn thờ. Chàng tưởng chừng như hơi thở không thông. Trong thâm tâm chàng la lên một tiếng mừng vui rồi lẩm bẩm:
- Đây là sự thực, quyết không phải là ảo ảnh. Rõ rang mình nghe tiếng nàng nói. Nàng không chết, nàng không chết! Nàng dần dần hồi tỉnh và khá hơn trước.
Cần Quân Hiệp quên cả châm lửa vào đèn, vì chàng mải nhìn Triển Phi Yên. Ngọn lửa nơi tay tắt rồi. trong xe lại tối đen. Chàng lớn tiếng gọi:
- Phi Yên! Phi Yên!. .
Đường Uyển Ngọc ngồi phía trước xe đang cho cỗ xe chạy, bỗng bà nghe cậu con lớn tiếng gọi liền giật cương một cái. Con ngựa ốm đói dừng lại ngay.
Đường Uyển Ngọc lên tiếng hỏi vọng vào:
- Hiệp nhi! Người đã chết rồi có lý nào còn sống lại? Hài nhi phải tính táo mới được. Sao mà mê hoảng đến thế?
Cần Quân Hiệp ở trong khoang xe đáp vọng ra:
- Mẫu thân ơi! Mẫu thân lầm rồi đó. Nàng… nàng tỉnh lại rồi! Mẫu thân qua đây mà coi.
Đường Uyển Ngọc nghe Cần Quân Hiệp nói vậy rất lấy làm kỳ. Bà bán tín bán nghi không hiểu tại sao lại có chuyện lạ thế được ? Bà hấp tấp nhảy xuống xe rồi lật đật chạy ra phía sau mở cửa khoang xe trông vào chỉ thấy một màu tối om. Bà lên tiếng:
- Tối thế này thì còn thấy gì nữa.
Bà vừa nói vừa bật lừa lên thắp vào chiếc đèn dầu. Quả nhiên bà nhìn thấy Triển Phi Yên mở mắt trừng từng, mặt đượm vẻ thê lương, trên môi nở một nụ cười héo họn. Nàng đương nhìn thẳng vào mặt bà.
Đường Uyển Ngọc mừng rỡ vô cùng, hỏi nàng:
- Triển cô nương, cô tỉnh lại rồi ư ? Hiện giờ trong mình thế nào ?
Triển Phi Yên chuyển động cặp mắt, đáp:
- Phải chăng tiểu nữa đã chết đi rồi?. .
Cần Quân Hiệp vội ngắt lời:
- Yên muội đừng nói vậy! Rồi Yên muội sẽ khỏe mạnh và hoạt bát như xưa.
Triển Phi Yên trong một ngày qua, nàng mê mang không biết gì nữa. Có lúc nàng tưởng chừng như mình đã tiếng vào một thế giới hắc ám.
Lâu dần nàng cảm thấy huyệt Bách hội trên đỉnh đầu có một tia mát lạnh truyền vào, khiến cho nàng hồi tỉnh lại.
Bây giờ người nàng nhũn ra không còn chút khí lực nào nữa. Nàng lẩm nhẩm trong miệng:
- Ta còn chưa chết ư? Ta còn chưa chết ư?
Lúc nàng lẩm nhẩm hai câu này thì trong lòng nàng rất là vui sướng, nhưng đột nhiên một sự khủng khiếp vô hình lại bao phủ lên người nàng. Nàng nghĩ thầm:
- Tuy mình tỉnh táo lại nhưng người không nhúc nhích được, thì dù chưa chết hẳn đi cũng chỉ vì phản ứng của linh dược mà thôi.
Một chút linh dược nhỏ xíu dù có công hiểu khiến cho mình hồi tỉnh lại, nhưng cũng không đủ sức mạnh làm cho mình hoàn toàn khôi phục lại khí lực, và suốt đời chẳng bao giờ nhúc nhích được, té ra mình đã thành người tàn phế.
Nghĩ tới đây nàng tưởng chừng như một gáo nước lạnh dội vào mình, nàng ngẩn người ra.
Cần Quân Hiệp vẫn nhìn Triển Phi Yên không chớp mắt. Lúc nàng thấy đôi mắt nàng lại đờ ra, vội hỏi:
- Yên muội ! Yên muội làm sao thế ?
Triển Phi Yên tự nghĩ:
- Mình muốn nghĩ vơ nghĩ vẩn thế nào thì nghĩ, nhưng chẳng nên làm cho chàng lo lắng làm chi vô ích.
Nàng liền đáp:
- Tiểu muội không sao cả… Tiểu muội cảm thấy trong người dễ chịu lắm…
Cần Quân Hiệp mừng quá hét lên một tiếng dài, rồi chàng nói vào tai nàng nhiều lắm. Có lúc chàng cũng chẳng biết mình đã nói những gì với nàng.
Cỗ xe ngựa lại tiếp tục khởi hành. Đi thêm ba ngày nữa, Cần Quân Hiệp và Đường Uyển Ngọc thấy Triển Phi Yên tuy tỉnh táo lại nhưng người nàng vẫn nằm trơ như bị tê liệt. Hai người lo sợ nàng thành cố tật không bao giờ nhúc nhích được nữa.
Tuy hai người cùng có một ý nghĩ như nhau mà chẳng ai nói ra, nhất là không dám hở môi với Triển Phi Yên.
Trong ba ngày liền không một lúc nào là Triển Phi Yên chẳng cố gắng cựa quậy. Nàng chỉ mong sao có được một ngón tay cũng đủ lấy làm mãn nguyện lắm rồi. Nhưng dù nàng cố gắng đến đâu người nàng vẫn trơ ra như cây gỗ, tựa hồ ngoài cái đầu, không còn bộ phần nào tồn tại, hay nó có tồn tại mà không phải là của mình.
Triển Phi Yên biết rằng ý niệm của mình ba bữa trước đây không phải là chuyện lo lắng hão huyền mà nó đã thành sự thực rồi. Tuy nàng biết vậy, song miệng không nói ra. Nàng chỉ yên lặng để nghe những lời an ủi của Cần Quân Hiệp.
Cỗ xe vẫn nhằm về phía Tây mà đi, và đã vào qua bao nhiêu ấp lớn, trấn nhỏ để đổi ngựa nhiều lần. Bây giờ Cần Quân Hiệp lựa được một con lương câu chạy nhanh hơn trước nhiều.
Dọc đường chàng dò hỏi những tay danh y. Nhiều người đã chữa cho Triển Phi Yên mà nàng vẫn nằm trơ trong khoang xe không nhúc nhích được chút nào. Sắc mặt nàng vẫn lợt lạt chỉ có cặp mắt là đảo đi đảo lại được, ra vẻ tinh anh như thường.
Sau đi tới Ngạc Nam, qua một con đường lớn thẳng tắp dẫn vào trang viện Phạm Thư Trai. Đường Uyển Ngọc ruổi xe đến ngoài cửa trang viện thì ngừng lại.
Bỗng thấy hai vị trang khách ra nghinh tiếp, Đường Uyển Ngọc bộp chộp hỏi ngay:
- Phạm đại hiệp đâu ?
Hai vị khách vội hỏi lại:
- Hai vị là ai… ?
Đường Uyển Ngọc ngắt lời:
- Tại hạ có thể nói là em dâu Phạm đại hiệp.
Hai vị trang khách đưa mắt nhìn nhau tỏ ra không hiểu nhưng cũng dẫn đường cho xe chạy vào. Xe đi một lúc nữa thì đến một khe suối nước trong. Trên bờ suối bên kia có một người ngồi không nhúc nhích đang bâng khuâng nhìn dòng nước chảy. Người này chính là Phạm Thư Trai. Đường Uyển Ngọc ở bên này bờ suốt cất tiếng gọi:
- Phạm đại ca !. . .
Phạm Thư Trai từ từ ngẩng đầu lên. Lão nhìn thấy Đường Uyển Ngọc và Cần Quân Hiệp liền sửng sốt hỏi:
- Các người đấy ư ?
Đường Uyển Ngọc đáp:
- Phạm đại cả ! Con người mất hết thiên lương đã bị Cần Quân Hiệp đâm chết rồi !
Phạm Thư Trai biến sắc hỏi:
- Thế ư ? Trước khi chết. . , y có nói gì không ?
Đường Uyển Ngọc lạnh lùng đáp:
- Y bảo trong thư phòng y có gian mật thất gì gì đó. Không hiểu trong gian mật thất này có gì kỳ bí hay là y nói nhăng ? Y còn bảo nếu Cần Nhật Túy không chết lần ấy thì y cũng phải giết cho bằng được. Lúc lâm tử, y không tỏ vẻ gì hối hận hết. thiệt là một tên gian ác.
Phạm Thư Trai vẫn lẳng lặng không nói gì. Hồi lâu Phạm Thư Trai mới lên tiếng:
- Mấy bữa nay ta suy nghĩ rất nhiều, tựa hồ Nhị đệ không phải là hạng người tàn ác, chưa chắc y có phải là hung thủ không ?
Đường Uyển Ngọc nói:
- Y đã thú nhận hết cả, khi nào còn giả được ?
Phạm Thư Trai buông một tiếng thở dài nói:
- Sự đời quanh co khuất khúc khó mà quyết đoán được.
Đường Uyển Ngọc cười lạt một tiếng rồi cùng Cần Quân Hiệp trở gót lên xe. Bà gia roi rồi cho ngựa chạy đi.