watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Chương 64: Xuân quang tại Ỷ Thúy Lâu.

Người giúp việc nhíu mày rồi đảo mắt nhìn một vòng vào mọi người đứng đó, nói: "Lúc đó Phương đại gia ngài tới cùng một vị cô nương rất xinh đẹp nhưng …… hình như …… cô nương đó không có ở đây?"

Phương Thất nói: "Nếu ngươi đã nhìn thấy và biết ta thì tại sao vừa rồi lại còn hỏi ai là Phương đại gia?"

Người giúp việc mỉm cười nói: "Tiểu nhân chỉ là muốn xác nhận cho chắc chắn một chút vì số bạc này quả thật không phải là số lượng nhỏ”

Phương Thất hỏi: "Ngươi ở tại tiền trang làm việc gì?”

Người giúp việc trả lờ: "Tiểu nhân là người chuyên mang bạc ra ngoài giao"

Phương Thất mỉm cười vỗ vỗ vào vai của người giúp việc, nói: "Ngươi làm rất khá, sớm muộn gì thì chức vụ ông chủ nhất định sẽ là ngươi thôi”

Người giúp việc tựa hồ có chút kích động, nói: "Tiểu nhân đa tạ lời tốt đẹp của Phương đại gia, tiểu nhân xin phép trở về phục mệnh vậy”

Phương Thất mỉm cười gật đầu.

Người giúp việc liền ngoắc tay rồi cùng mấy người khiêng rương bạc vào phòng rời đi hết.

Du Mộng Điệp đột nhiên lạnh lùng nói: "Thế gian này đáng sợ nhất là kẻ vô sỉ, có ai biết loại người nào so với kẻ vô sỉ càng đáng sợ hơn không?”

Hiên Viên Hoằng mỉm cười không nói, chậm rãi uống một chén rượu.

Mỗi người ai cũng đều đưa mắt nhìn nhau, không hiểu ý tứ của Du Mộng Điệp là gì.

Phương Thất thản nhiên nói: "Loại người so với kẻ vô sỉ còn đáng sợ hơn chính là loại người vừa có tiền vừa vô sỉ”

Hiên Viên Hoằng nhịn không được ha ha cười to.

Du Mộng Điệp cười lạnh nói: "Xem ra thật đã có người vô sỉ vào nhà rồi kìa”

Phương Thất mỉm cười nói: "Có thể vô sỉ vào nhà cũng không phải là một chuyện dễ dàng, thật hiếm có người khen huynh như vậy”

Du Mộng Điệp nghe thấy tức đến mức vẻ mặt đỏ bừng, không biết nói gì cho phải.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười, hớp tiếp một hớp rượu, nói: “Tiểu huynh đệ vừa rồi tra hỏi tên giúp việc kia có phát hiện ra gì không?”

Phương Thất lắc đầu, đáp: "Không phát hiện gì cả"

Hiên Viên Hoằng nói: "Con muốn xác định vào chiều ngày hôm qua ông chủ Chu mà con nhìn thấy cùng với ông chủ Chu gặp đêm qua có phải là cùng một người hay không chứ gì?”

Phương Thất gật đầu.

Hiên Viên Hoằng hòi: "Con nghĩ sao?”

Phương Thất khẽ thở dài: "Con không thể xác định bởi vì trước kia chưa bao giờ gặp qua hắn."

Hiên Viên Hoằng nói: "Có phải con đang cho rằng họ chính là cùng một người hay không?”

Phương Thất chậm rãi gật đầu.

Hiên Viên Hoằng hỏi: "Vì sao lại nghĩ vậy?"

Phương Thất đáp: "Bởi vì từ bề ngoài thật nhìn không ra dấu vết gì cả nhưng là giọng nói lại có chút bất đồng, tuy nhiên……"

Hiên Viên Hoằng nói: "Tuy nhiên nếu một người đã chu du khắp nam bắc thì giọng của các nơi cũng có thể bắt chước phải không, còn nếu mà sống ở nơi nào một thời gian dài nữa thì ngay cả giọng nói cũng sẽ thay đổi và không còn chuẩn nữa, có đúng không?"

Phương Thất gật đầu nói: "Vãn bối cũng nghĩ như vậy"

Hiên Viên Hoằng nói: "Cho nên một người chỉ cần thay đổi một chút giọng nói thì có thể thoát được nghi ngờ trong chuyện này và làm cho người khác nghĩ rằng hắn không hề có liên quan gì cả, tuy nghi ngờ mà vẫn không có chứng cớ gì, đúng không?"

Phương Thất chậm rãi gật đầu, nói: "Con tối qua đã đến Đại Thông Tiền Trang, trong lòng vốn lo là Chu Trường Phúc sẽ bị giết diệt khẩu, nhưng hắn vẫn còn sống nhăn ra đó, con nhìn thấy thì cũng cảm giác được chuyện này có một chút kỳ lạ"

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Tổ chức này làm việc quá độc ác, lại tính toán không hề bỏ sót chi tiết nào, dựa theo cách làm của bọn chúng thì chắc hẳn phải giết Chu Trường Phúc diệt khẩu mới đúng."

Phương Thất cười khổ nói: "Lão tiền bối phân tích rất đúng nhưng hắn vẫn còn sống và còn tiết lộ ra việc đi Ỷ Thúy Lâu nữa, chuyện này con cảm thấy quá kỳ lạ”

Hiên Viên Hoằng nói: "Cho nên con mới muốn đi Ỷ Thúy Lâu một chuyến, đúng không?"

Phương Thất gật đầu.

Du Mộng Điệp nhìn thoáng qua Phương Thất rồi lại làm mặt lạnh xoay đầu ra chỗ khác.

Hiên Viên Hoằng mỉm cười, hớp một hớp rượu, chậm rãi nói: "Thật ra chắc con cũng đã nghĩ tới rồi, bọn chúng có thể đã bố trí một cái lưới lớn tại Ỷ Thúy Lâu chờ con chui vào, nhưng con biết mà vẫn muốn đi, có đúng không?”

Phương Thất khẽ thở dài, đáp: "Đúng là vậy."

Du Mộng Điệp đột nhiên cúi đầu, gương mặt vẫn lạnh như băng nhưng trong lòng lại đột nhiên có gợn sóng ……

Nàng vẫn tưởng rằng bản thân rất thông minh, chỉ cần liếc mắt một cái đã biết được rất nhiều chuyện nhưng trong chuyện này tại sao nàng lại không hề suy nghĩ cẩn thận về nó?

Có phải là tất cả phụ nữ khi nghe được người đàn ông mình thích muốn đi tìm của lạ thì lập tức sẽ miên man suy nghĩ và sự ghen tuôn trong lòng liền bùng phát hay không?

Tại sao bản thân lại không suy nghĩ hắn ta muốn làm gì? Hắn có phải là người như thế hay không?

Du Mộng Điệp khẽ thở dài, cúi đầu không nói.

Hiên Viên Hoằng suy nghĩ một chút rồi đột nhiên nói: "Con đi đi."

Phương Thất gật đầu, chậm rãi nói: "Con nhất định phải đi."

Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: "Cả đời của lão ăn mày ta đây nơi nào cũng đi qua cả rồi nhưng duy chỉ có kỹ viện là chưa ghé qua thôi, thật ra có đôi lúc cũng muốn đến xem nhưng lại hơi ngượng ngùng và cũng không có bạc vàng dư thừa nên cũng không có đi. La huynh đệ có đến nơi đó chưa?”

La Nhất Đao trong nháy mắt đỏ mặt cả lên, lắp bắp trả lời: "Vãn bối …… vãn bối …… đích xác đã ghé qua ……"

Hiên Viên Hoằng ha ha cười to, nói: "Cũng đâu có gì, đàn ông mà, đến một hai lần cũng có thể hiểu được huống chi kỹ viện vốn chính là dành cho đàn ông đến mua vui, ngươi là một người rất thành thật, ta rất thích người như thế” , rồi quay đầu về Du Mộng Điệp mỉm cười nói: "Du nha đầu con nói có đúng không?"

Du Mộng Điệp vừa đỏ mặt vừa có vẻ giận dữ , nói: "Cửu Công, người …… người thật thấy ghét quá"

Hiên Viên Hoằng ha ha cười to.

Tiểu Hổ cũng cười hì hì nhìn Hiên Viên Hoằng.

Du Mộng Điệp gắt giọng: "Cửu Công, chỗ này có trẻ con đó, người đừng làm nó hư đó”

Hiên Viên Hoằng cười ha ha nói: "Đều là lão ăn mày ta không phải, Tiểu Hổ, con nghe thì có thể nhưng không được đến đó, có biết chưa?”

Tiểu Hổ cười hì hì đáp: "Con không đi đâu”

*****

Mặt trời đã ngã về tây.

Cái nóng khốc liệt nhất trong ngày đã trôi qua, trên đường người đi đi lại lại đã dần nhiều hơn.

Ánh hoàng hôn xinh đẹp bao phủ ngôi thành, ánh sáng của nó chiếu rọi xuống mặt đất vàng cứng rắn, chiếu rọi xuống con đường dài xuyên cả ngôi thành, chiếu rọi xuống những người và vật đi đường và cũng chiếu rọi luôn vào cánh cửa lớn của Ỷ Thúy Lâu

Ỷ Thúy Lâu nằm sát bên Đại Mạc Đổ Phường.

Phương Thất đang mỉm cười đứng nhìn vào cánh cửa của Ỷ Thúy Lâu, trong tay cầm một cái túi vải.

Trước cửa Ỷ Thúy Lâu không có cô nương nào đứng mời khách vì tại đây việc làm ăn của các nàng tốt vô cùng.

Phương Thất mỉm cười cất bước đi vào, băng qua sân trong đầy hoa cỏ, tiếp đó lại băng qua con đường nhỏ lát đá sỏi rồi bước vào trong đại sảnh cao lớn hào hoa của Ỷ Thúy Lâu.

Thoạt nhìn, tâm tình của hắn rất tốt, dường như là một người nghèo đột nhiên có được một số bạc lớn, và cũng tựa như đang có mười mấy cô nương xinh đẹp tranh nhau lấy hắn vậy. Một vị tú ông liền chạy ra, nhìn thấy trong tay Phương Thất cầm cái túi vải đứng đó đã lập tức chạy đến với khuôn mặt tươi cười dài ngoằng và gầy trơ xương.

Tú ông gật đầu khom lưng cười nói: "Đại gia mới tới à? Xin mời ngồi, xin mời ngồi"

Phương Thất mỉm cười đặt mạnh cái túi vải lên bàn phát ra một tiếng “cạch” to, tú ông đứng đó nhìn thấy giật mình, tiếp đó Phương Thất chậm rãi ngồi xuống.

Tú ông nhìn cái túi vải trên bàn lộ ra từng thỏi bạc trắng lớn bên trong, con mắt hắn liền cười to , tiếp đó vội mang trà đến cho Phương Thất, mỉm cười hỏi: "Đại gia ngài là lần đầu tiên đến đây phải không?"

Phương Thất mỉm cười đáp: "Đúng vậy."

Cặp mắt của tú ông liền sáng lên: "Đại gia ngài đến đúng chỗ rồi, các cô nương tại đây ai ai cũng như hoa như ngọc cả, chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa. Đại gia tới rất đúng lúc, giờ này khách vẫn chưa đến nhiều đâu, tiểu nhân sẽ mời các cô nương ra đây để đại gia chọn lựa nhé", nói xong lập tức ngẩng đầu lớn tiếng: "Xuân Hoa Thu Nguyệt, Hạ Hương Đông Mai, các cô mau ra đây tiếp khách nào”

Trên lầu trong nháy mắt náo động hẳn lên, trong lúc nhất thời tiếng nói cười vang lên, một loạt các cô gái trong trang phục rất xinh đẹp tràn ra rồi bước xuống lầu, tiếp đó chạy đến vây quanh Phương Thất, miệng cười tay vuốt ve, có vẻ phong tình vạn chủng, tiếng “đại gia, đại gia” không ngừng vang lên, còn ánh mắt thì thỉnh thoảng nhìn chằm chằm vào túi vải đựng bạc đặt trên bàn.

Phương Thất thuận tay ôm lấy một vị cô nương, cô nương đó liền “a” một tiếng rồi ngã vào lòng Phương Thất.

Tú ông vui vẻ nói: "Đại gia ngài thích Thu Nguyệt cô nương không?"

Phương Thất mỉm cười nói: "Tất cả các cô nương ở chỗ của ngươi đều ở đây hết phải không?”

Tú ông gật đầu đáp: "Dạ, đều ở đây cả”

Phương Thất cười hì hì nói: "Ta có nghe nói chỗ của ngươi có một vị cô nương gọi là Tử Yên xinh đẹp vô cùng, ta cũng vì mộ danh nên mới tới đây”

Tú ông đột nhiên do dự nói: "Tử Yên cô nương …… à…… à ……"

Phương Thất mỉm cười mở túi vải trên bàn, bên trong lộ ra đều là các thỏi bạc lớn mười lượng, con mắt của các cô nương trong phút chốc đã bị hấp dẫn nhìn chằm chằm vào đó, thầm nuốt nước bọt, dường như là muốn nuốt tất cả các thỏi bạc vậy.

Phương Thất tiện tay thảy một thỏi bạc cho tú ông, nói: "Đại gia đây thưởng cho mọi người, các cô nương ai cũng có phần cả, mỗi người một thỏi, cứ lấy đi"

Các cô nương lập tức rời khỏi Phương Thất rồi tranh nhau đến lấy bạc, ngay cả Thu Nguyệt đang nằm trong lòng Phương Thất cũng không ngoại lệ, có người còn lén lấy hai thỏi nữa.

Tuy nhiên bạc trên bàn vẫn còn là một đống lớn.

Có thể lấy được bao nhiêu thì lấy, lấy xong rồi hãy nói, cơ hội tốt đẹp như vậy không nhiều lắm đâu.

Huống chi mỗi một lần tiếp khách đều chỉ có được mười hai lượng bạc thôi, chuyện tốt như vậy thì người nào lại có thể bỏ qua?

Người cho đã cho thì người lấy phải lấy thôi.

Cơ hội tốt như vậy nếu kẻ nào bỏ qua thì kẻ đó thật quả là kẻ ngốc hết chỗ nói.

Kẻ ngốc trên đời này vốn không nhiều lắm, nếu người nào xem người khác là kẻ ngốc thì thường tới phút cuối cùng sẽ phát hiện ra, thì ra kẻ ngốc không phải là người mà là mình.

Các cô nương không có ai là kẻ ngốc cả.

Phương Thất đương nhiên cũng không phải kẻ ngốc.

Lúc tất cả đều không phải là kẻ ngốc thì thường thường cũng có ngoại lệ, đó chính là đột nhiên tất cả mọi người đều biến thành kẻ ngốc.

Phương Thất mỉm cười hỏi: "Ngươi vừa rồi nói Tử Yên cô nương ra sao?”

Tú ông gật đầu khom lưng cười nói: "Tử Yên cô nương cũng đang ở trong, chỉ bất quá …… chỉ bất quá …… thân thể cô ấy không được khỏe lắm”

Phương Thất lại mỉm cười lấy hai thỏi bạc thảy cho tú ông nói: "Vậy ngươi xem cô ấy có thể miễn cưỡng gặp ta hay không? Phiền ngươi đi hỏi cô ấy dùm được không?”

Tú ông nở nụ cười tươi rói, ngay cả cách xưng hô cũng thay đổi, gật đầu khom lưng cười nói: "Tiểu nhân sẽ đi hỏi liền, xin đại gia ngài chờ cho một chút”, nói xong liền xoay người chạy vội lên lầu.

Thu Nguyệt lại làm nũng ngã vào lòng Phương Thất, thẹn thùng nói: "Đại gia cần gì phải tìm Tử Yên, cô gái lạnh như băng kia, đại gia cứ vào phòng của thiếp đi, thiếp cam đoan sẽ hầu hạ đại gia ngài vừa lòng mà"

Phương Thất cười hì hì hỏi: "Không biết như thế nào mới là vừa lòng?”

Thu Nguyệt chớp mắt đưa tình vài cái rồi véo nhẹ Phương Thất một cái, nói: "Đại gia ngài thật xấu quá đi, đã biết rõ mà còn muốn hỏi nữa"

Phương Thất cười hì hì nói: "Ta không biết đâu, cô nói cho ta nghe đi”

Thu Nguyệt lại kêu một tiếng làm nũng, tiếp đó lại véo nhẹ Phương Thất cái nữa, cắn môi nói: "Đại gia ngài quả thật xấu quá đi, cùng thiếp vào đây, thiếp nói cho đại gia ngài biết”

Phương Thất đột nhiên hỏi: "Nghe nói chủ nhân Vệ Cửu Nương của các cô cũng có vài phần tư sắc, sao không thấy nàng ta đâu thế?“

Thu Nguyệt kinh ngạc lắp bắp: "Đại gia ngài chẳng lẽ …… chẳng lẽ ……"

Chẳng lẽ ngươi muốn lấy bà chủ chúng ta hay sao?

Phương Thất cười xấu xa, nói: "Cũng có ý đó đấy”

Thu Nguyệt lập tức đứng lên, một lời cũng không nói nữa, ngay cả nụ cười trên mặt cũng đột nhiên tắt hẳn.

Các cô nương khác đều dùng ánh mắt tò mò nhìn Phương Thất, đống bạc trên bàn trong mắt các nàng đột nhiên như biến mất hết.

Phương Thất nhíu mày, kéo Thu Nguyệt lại, mỉm cười nói: "Vệ Cửu Nương không có ở đây sao?”

Thu Nguyệt miễn cưỡng cười nói: "Đại gia cần gì phải tìm bà chủ của bọn thiếp chứ, tìm bọn thiếp cũng giống nhau mà”

Phương Thất cười hì hì nói: "Đâu có giống nhau được, nghe nói Vệ Cửu Nương rất có tư sắc và tài nghệ, gừng càng già càng cay đó nghe”

Sắc mặt Thu Nguyệt hơi đổi, nói: "Bà ta…… bà ta …… bà ta bị bệnh rồi, không thể gặp người."

Phương Thất liền hỏi: "Bị bệnh gì thế?”

Thu Nguyệt đáp: "À …… à …… tóm lại là bị bệnh rất nặng, nằm liệt giường không dậy nổi, sợ rằng phải làm cho đại gia thất vọng rồi"

Phương Thất gật đầu, nói: "Ồ, thì ra là thế”

Tú ông lúc này đã từ lầu chạy xuống, gật đầu khom lưng cười nói: "Đại gia ngài thật là may mắn, Tử Yên cô nương xin mời đại gia ngài lên lầu"

Phương Thất gật đầu mỉm cười, sau đó tay cầm túi vải đi nhanh lên lầu.

Đại Mạc Lãng Tử Đao

Tác giả: Tần Phi Dương

Chương 65: Cao sơn lưu thủy ngộ tri âm.

Trời đã hoàng hôn.

Sắc trời dần dần tối sầm xuống, trong Ỷ Thúy Lâu đã bắt đầu thắp đèn, chuẩn bị nghênh đón khách đến chơi.

Phương Thất bước đi nhanh theo sau tú ông lên lầu hai, tới trước cửa một căn phòng nằm trong cùng, tú ông cười hì hì đưa tay vén rèm sang một bên, khom lưng cười nói: "Mời đại gia vào, Tử Yên cô nương đang đợi ngài ở trong”

Phương Thất mỉm cười bước vào.

Ở bên trong phòng tỏa ra một mùi hương hoa lan thơm ngát, trần của phòng được thiết kế tinh sảo và đơn giản, có một cái giường lớn đầy hoa văn xinh đẹp nằm tại góc phòng, chiếc gương đồng đặt kế bên giường, cạnh nó là một cái bàn nhỏ đặt các son phấn trang điểm và một cái hộp có hoa văn rất đẹp. Ở giữa phòng là một cái bàn tròn cùng với bốn chiếc ghế xung quanh.

Có một cô nương đang cúi đầu ngồi trên chiếc ghế tại bàn.

Tử Yên.

Phương Thất mỉm cười đặt cái túi vải đựng bạc lên bàn phát ra một tiếng “cạch” lớn.

Tử Yên dường như nhíu mày một chút rồi khẽ thở dài, nói: "Đại gia có thể đem vật phàm tục này đặt chỗ khác được không?”

Đây là câu nói đầu tiên của nàng.

Phương Thất có chút cười cười rồi tiện tay cầm túi vải lên, tiếp đó quẳng mạnh túi bạc vào góc tường như một món đồ chẳng đáng giá, từng thỏi bạc trắng phau văng ra khỏi túi.

Tử Yên lại khẽ thở dài, đầu vẫn cúi thấp, nhẹ giọng nói: "Xin mời đại gia ngồi."

Đây là câu nói thứ hai của nàng.

Từ khi Phương Thất bước vào cửa tới giờ thì nàng ngay cả đầu cũng chưa có ngẩng lên nữa.

Phương Thất mỉm cười ngồi xuống, cất tiếng: "Cô là Tử Yên cô nương phải không?”

Tử Yên chậm rãi ngẩng đầu lên liếc nhìn Phương Thất một cái, gật đầu đáp: "Đúng là nô gia"

Phương Thất nhìn Tử Yên, chỉ thấy gương mặt nàng có tô điểm một chút phấn son, hai hàng mi cong cong trên cặp mắt phượng, đôi môi đỏ mọng, cái mũi thật xinh, mái tóc mềm mại như tơ, trên người mặc bộ quần áo bằng tơ tằm rất đắt tiền, tất cả hòa quyện thành một thể.

Phương Thất nhìn vào cũng không khỏi có chút ngây dại.

Đây nào có phải là kỹ nữ? Rõ ràng chính là một tiểu thư khuê tú mà?

Tử Yên nhìn Phương Thất, thản nhiên hỏi: "Đại gia nhìn đủ chưa?”, trên mặt ngay cả một tia biểu hiện cũng không có.

Phương Thất lắc đầu đáp: "Chưa đủ"

Gương mặt của Tử Yên đột nhiên hiện lên màu hơi đỏ ửng rồi chậm rãi cúi thấp đầu xuống.

Một câu trả lời trực tiếp và thành thật như vậy thì nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng được nghe qua.

Đàn ông đến Ỷ Thúy Lâu này Tử Yên cũng đã gặp qua không ít, mặc dù trong lòng họ cũng chẳng hề biết nghĩ gì nhưng trên mặt và lời nói luôn luôn biểu hiện ra là chính nhân quân tử.

Trên đời này có rất nhiều người thoạt nhìn bề ngoài rất giống chính nhân quân tử nhưng thường thường có thể chuyển đổi thành cầm thú trong chớp mắt.

Cho nên có đôi khi chúng ta không sợ tiểu nhân bình thường nhưng lại rất sợ loại người tiểu nhân đội lốt quân tử.

Có lẽ chính bởi vì nơi bọn họ tới là kỹ viện cho nên mới biểu hiện ra bộ dáng của người quân tử.

Ít nhất lúc mới bắt đầu thì rất giống quân tử.

Người nào lúc nhìn thấy Tử Yên có ai chẳng phải là quân tử, hơn nữa đều là quân tử rất có phong độ.

Bởi vì Tử Yên thật sự quá xinh đẹp và bởi vì thoạt nhìn nàng thật sự rất giống một tiểu thư khuê tú.

Trong lòng Phương Thất không khỏi thở dài một hơi.

Rõ ràng là một người kỹ nữ, tại sao thoạt nhìn lại hết lần này tới lần khác giống với một cô gái đàng hoàng thế.

Phương Thất đột nhiên hiểu được, thì ra là vì nàng thoạt nhìn rất giống một tiểu thư khuê tú nên giá tiền mới cao như vậy.

Một người kỹ nữ nếu thoạt nhìn trông giống một cô gái đàng hoàng thì nhất định sẽ có nhiều đại công tử bao quanh.

Ăn không được bồ đào cũng có thể ngửi thấy vị chua của nó, và bởi vì ăn không được cho nên nước miếng mới chảy ra.

Một người con gái đàng hoàng nếu thoạt nhìn mà trông giống một kỹ nữ thì ở phía sau nàng cũng có rất nhiều đàn ông chảy nước miếng đầy miệng bám theo.

Một người kỹ nữ nếu trông giống như một tiểu thư khuê tú thì nhất định sẽ có rất nhiều khách hào hiệp cam tâm tình nguyện bỏ ra từng đống bạc lớn để có nàng.

Chuyện trên đời thường là kỳ lạ như thế, càng phức tạp thì lại càng đơn giản.

Tử Yên ngẩng đầu lên, mỉm cười hỏi: "Xin hỏi có thể xưng hô với đại gia ra sao?”

Phương Thất mỉm cười nói: "Với mỗi người khách cô đều hỏi như vậy sao?”

Tử Yên khẽ lắc đầu.

Lúc nàng lắc đầu dường như cũng toát ra một vẻ đẹp rất ưu nhã.

Phương Thất lại hỏi: "Vậy vì sao cô phải hỏi ta?"

Tử Yên hỏi lại: "Đại gia có chỗ nào không tiện trả lời sao?”

Phương Thất cười cười, nói: "Ta họ Phương, gọi là Phương Thất, Phương trong phương hướng, còn Thất nằm trong nhất nhị tam tứ ngũ lục thất."

Tử Yên thản nhiên nói: "Phương đại gia giải thích rất cặn kẽ."

Phương Thất nói: "Không nói thì thôi, nếu đã nói thì phải nói rõ ràng”

Tử Yên lại thản nhiên hỏi: "Không biết có “bát” hay không?”

Phương Thất đáp: "Có."

Tử Yên ngẩn người thốt: "Thật là có sao?"

Phương Thất nói: "Ta cũng chính là Phương Bát"

Tử Yên nở nụ cười.

Nàng đột nhiên cảm giác được người đàn ông trước mắt này rất thú vị, bất luận là nói mình là Phương Thất hay Phương Bát thì cũng rất nghiêm túc mà nói.

Phương Thất hỏi: "Cô nghe không rõ sao?”

Tử Yên mỉm cười nói: "Nghe không rõ lắm”

Phương Thất mỉm cười nói: "Tên gọi chỉ là một danh hiệu để gọi mà thôi, Phương Thất chạy bát phương cũng có thể gọi là Phương Bát, giống như là người nào đó lại có cái tên Tử Yên thôi”

Tử Yên đột nhiên không cười nữa, nhẹ nhàng gật đầu, thản nhiên nói: "Đều là người lưu lạc thiên nhai, gặp nhau cần gì phải quen biết, Phương đại gia nói rất đúng, tên chỉ là một danh hiệu để gọi mà thôi, đại gia chỉ cần gọi nô gia là Tử Yên cũng đủ rồi”

Phương Thất gật đầu nói: "Nói không sai, chúng ta hãy cạn một chén nào, rượu đâu?”

Tử Yên thản nhiên cười nói: "Chỉ lo nói chuyện mà đã quên mất việc chiêu đãi Phương đại gia, xin đại gia thứ lỗi, nô gia sẽ gọi người mang rượu và thức ăn lên ngay”

Rượu và thức ăn trong phút chốc đã được mang đến, bảy tám món ăn bày biện rất đẹp mắt nhưng rượu thì chỉ có một bình.

Phương Thất thở dài nói: "Chuyện sầu muộn trên đời rất nhiều, ưu tư thật khó quên, muốn giải ưu sầu cũng chỉ có rượu mà thôi. Không có thức ăn cũng không sao nhưng một bình rượu nhỏ như thế này thì làm sao uống đây?”

Tử Yên mỉm cười hỏi: "Phương đại gia chẳng lẽ tới nơi này chỉ vì uống rượu thôi sao?"

Phương Thất lắc đầu, thở dài nói: "Bất luận là muốn làm chuyện gì thì trước tiên cũng phải uống một chút đã, nếu không thì sao có tinh thần mà làm việc được?”

Tử Yên thản nhiên nói: "Phương đại gia xin cứ yên tâm, rượu thì có nhiều, chỉ cần đại gia có thể uống thì muốn uống bao nhiêu cũng có”

Phương Thất gật đầu, nói: "Nghe được lời này ta rất an tâm”

Tử Yên hỏi tiếp: "Đại gia có uống được nhiều không?”

Phương Thất cười khổ nói: "Thật ra thì uống không được bao nhiêu đâu, hơn nữa chỉ vừa uống một chút đã say rồi”

Tử Yên thản nhiên hỏi tiếp: "Vậy sao đại gia lại còn muốn uống nhiều rượu?"

Phương Thất nói: "Cảnh xinh đẹp như thế, gió mát trăng sáng, giai nhân ngồi cạnh bên, nếu có thể uống thì uống hàng ngày cũng được”

Tử Yên có chút nhíu mày, lấy làm lạ nhìn Phương Thất, nàng thật sự có điểm nghĩ không ra người này rốt cuộc muốn làm gì? Hắn tới nơi này chẳng lẽ là vì muốn giai nhân bồi rượu cho hắn thôi sao? Đầu óc có phải đã hỏng do uống rượu không?

Một vầng trăng sáng cong cong đã hiện ra trên bầu trời đêm.

Cửa sổ đã mở, ánh trăng sáng thoạt nhìn như đọng trước cửa sổ, khung cảnh sáng ngời mà yên tĩnh vô cùng, gió đêm trong sa mạc thổi vào song cửa mang đến một tia tươi mát và khoan khoái, bầu trời đầy ánh sao đang chớp lóe tựa như những cặp mắt khép mở quan sát thế gian.

Chén rượu đã được rót đầy, Phương Thất chậm rãi nâng chén lên mũi ngửi ngửi rồi hít một hơi thật sâu, mỉm cười nói: "Rượu ngon."

Tử Yên cũng nâng chén rượu lên, mỉm cười nói: "Phương đại gia hào tình như thế, nô gia xin cùng Phương đại gia cộng ẩm vậy."

Phương Thất vui vẻ nói: "Hay lắm, rượu cho dù ngon uống một mình cũng vô vị, có giai nhân cộng ẩm quả thật một chuyện sung sướng trong đời”

Tử Yên thản nhiên cười, nói: "Xin mời Phương đại gia một chén”

Phương Thất cũng đáp: "Mời Tử Yên cô nương"

Tử Yên mỉm cười, đưa tay trái lên che tay cầm chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

Phương Thất liền nói: "Tốt", tiếp đó cũng nâng chén uống một hơi.

Tử Yên mỉm cười nói: "Đại gia thật là hào sảng"

Phương Thất cũng nói: "Tử Yên cô nương cũng không kém”

Tử Yên cười cười, nói: "Đại gia quá khen, nô gia chỉ là một cô gái nhỏ nhoi, sao dám cùng so sánh với đại gia”

Phương Thất nói: "Cô nương quá khách khí rồi, chúng ta uống thêm mấy chén nữa nhé”

Tử Yên liền rót rượu cho Phương Thất. Phương Thất không nói một lời liền nâng chén lên uống sạch.

Tử Yên kinh ngạc nhìn Phương Thất, hỏi: "Đại gia chẳng lẽ đang có tâm sự gì chăng?”

Phương Thất thản nhiên nói: "Phiêu du giang hồ, lưu lạc thiên nhai, thử hỏi có ai mà không có tâm sự đây? Bình thủy tương phùng, gặp mặt là duyên, trong khung cảnh xinh đẹp thế này đừng nên nói đến mấy chuyện đó”

Tử Yên gật đầu, trong mắt dường như toát ra một chút u buồn, nói: "Lời của Phương đại gia rất đúng, nhất túy có thể giải thiên sầu, nô gia xin bồi tiếp đại gia thêm mấy chén nữa vậy”

Phương Thất cười to, nói: "Hay lắm, nói rất hay, mau rót rượu đi”

Tử Yên lại chậm rãi rót rượu cho Phương Thất , Phương Thất lại uống một hơi cạn sạch rồi cười to nói: "Rượu ngon, quả thật là rượu ngon”

Tử Yên thản nhiên hỏi: "Đại gia có biết đây là rượu gì không?”

Phương Thất lắc đầu nói: "Không biết."

Tử Yên lại hỏi: "Đại gia thật không biết?"

Phương Thất lắc đầu đáp: "Thật không biết."

Tử Yên nhịn không được liền nở nụ cười.

Phương Thất mỉm cười nói: "Lúc cô cười thật đẹp quá”

Tử Yên mỉm cười nói: "Đại gia không biết là rượu gì thì sao lại nói nó là rượu ngon?"

Phương Thất nói: "Mọi loại rượu thì có gì khác nhau đâu, rượu chính là rượu, chỉ cần không phải nước thì đối với Phương mỗ mà nói, thứ rượu có thể làm say lòng người thì nó là rượu ngon”

Tử Yên đột nhiên khẽ thở dài, nói: "Đại gia thật sự đã say rồi sao?”

Phương Thất nói: "Chẳng phải cô nương mới vừa nói nhất túy có thể giải thiên sầu sao?"

Tử Yên chậm rãi cúi thấp đầu xuống, một hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: "Dường như đại gia có nhiều chuyện ưu sầu, nếu đã như thế thì nô gia sẽ vì đại gia mà tấu một khúc để giải phiền muộn, đại gia thấy có được không?”

Phương Thất vỗ tay cười to, nói: "Nghe đồn cô nương sắc nghệ song tuyệt, có thể nghe được tiếng đàn của cô nương thật là vinh hạnh của Phương mỗ"

Tử Yên mỉm cười đứng dậy rồi cầm lấy một cây tỳ bà mang tới trước bàn ngồi xuống.

Phương Thất mỉm cười nhìn Tử Yên rồi hớp một hớp rượu.

Tử Yên liếc nhìn Phương Thất một cái, có chút cười cười rồi khẽ gảy vào đàn thử âm thanh, mấy âm thanh vang lên tựa hồ đã thành khúc.

Phương Thất tự rót lấy rượu rồi mỉm cười nhìn Tử Yên gảy đàn.

Tử Yên đột nhiên vươn cánh tay trắng noãn ra, các ngón tay ngọc thon dài chậm rãi chạm vào dây đàn.

Âm thanh của đàn tỳ bà đột nhiên vang lên.

Phương Thất chậm rãi uống rượu, nụ cười trên mặt từ từ tiêu mất.

Tiếng đàn tỳ bà vang lên, mỗi một tiếng dường như chứa đầy thâm tình, mỗi một tiếng tựa hồ bao hàm nỗi sầu vô hạn, phảng phất như đã dung nhập toàn bộ cảm tình của bản thân vào trong tiếng đàn.

Tiếng tỳ bà vang khắp Ỷ Thúy Lâu, từng tiếng từng tiếng phát ra như muốn nói lên sự ai oán cùng một nỗi sầu vô tận không ai thấu hiểu.

Cả Ỷ Thúy Lâu đột nhiên yên tĩnh, chỉ có tiếng đàn tỳ bà phát ra tiếng ai oán của nó.

Phương Thất cũng nghe đến ngây dại.

Tử Yên ngây ngốc nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, những ngón tay ngọc vẫn chầm chậm dạo đàn, khi trầm khi bổng, thành thục tự nhiên, dường như đây là một việc làm quen thuộc nhất.

Tiếng đàn đột nhiên biến đổi, như cuồng phong nổi lên, mưa to gió lớn, rồi lại như thiên quân vạn mã kéo đến, tiếp đến lại như tiếng binh khí giao kích, sau đó lại đột nhiên biến chuyển, tựa như tiếng suối đang chảy róc rách, tựa như tiếng chim hoàng oanh hót líu lo trên ngọn cây ……

Tử Yên vẫn ngồi đó gảy dàn, lúc nhanh lúc chậm, lúc trầm lúc bổng, dưới các ngón tay của nàng âm thanh biến hóa không ngừng.

Phương Thất chậm rãi uống rượu, rượu vào trong miệng rồi trôi xuống cổ.

Tiếng đàn chậm rãi thu lại, trong thiên địa đột nhiên lại trở nên yên tĩnh, tuy nhiên dường như dư âm vẫn quanh quẩn chưa dứt, Tử Yên đè lại dây đàn, mỉm cười nhìn Phương Thất.

Phương Thất đang cầm chén rượu, mở miệng, nhìn chằm chằm vào Tử Yên, dường như đã thật sự ngây người.

Đại Mạc Lãng Tử Đao

Tác giả: Tần Phi Dương

Chương 66: Nghê Thường Vũ Y Khúc.

Tử Yên thản nhiên cười, nụ cười tươi như trăm hoa đua nở, kiều diễm vô cùng, nhẹ giọng gọi: "Phương đại gia?"

Phương Thất ngẩn người, giật mình: "A."

Tử Yên hỏi: "Đại gia thấy tiếng đàn của nô gia ra sao?”

Phương Thất nói: "Tuyệt vời vô cùng, thật khó có thể dùng lời diễn tả, khó có thể dùng lời diễn tả……"

Tử Yên lẳng lặng nhìn Phương Thất, nói: "Biển người mênh mông, thật không ngờ có thể gặp được người tri âm như Phương đại gia ……"

Phương Thất mỉm cười nói: "Tri âm thì không dám, chỉ là hiểu được một chút thôi"

Tử Yên khẽ thở dài: "Nô gia nghe nói, ngày Chung Tử Kỳ qua đời thì Du Bá Nha đã đập bể Dao cầm (1), từ đó về sau cả đời không đàn nữa. Cao Sơn Lưu Thủy (2) không có tri âm, dù có hay cỡ nào chăng nữa thì cũng không còn người tri âm nghe hiểu. Phương đại gia đã am hiểu âm nhạc như thế thì nô gia xin mạn phép gảy một bản nữa hầu đại gia, đại gia thấy có được không?”

Phương Thất thở dài một tiếng rồi mỉm cười nói: "Thật không ngờ tại nơi biên thùy hoang vu này lại có thể nghe được tiếng nhạc cao nhã thế gian khó tìm như thế, vận khí của Phương Thất ta thật không nhỏ, làm phiền cô nương gảy một khúc nữa vậy“

Tử Yên mỉm cười nói: "Mời Phương đại gia cứ tiếp tục uống rượu, nô gia sẽ vì ngài mà tấu thêm một khúc nữa”

Phương Thất gật đầu rồi uống tiếp một chén rượu, tiếp đó giơ tay ra chụp lấy bình rượu như nó đã trống không.

Một bình rượu trong lúc không hay không biết đã uống cạn, ngay cả một giọt cũng không còn.

Phương Thất liền nhíu mày.

Tử Yên mỉm cười nói: "Để nô gia gọi người mang rượu đến”

Tú ông mặt mày vui tươi, tay cầm một cái khay vàng bưng lên tiếp một bình rượu.

Lại chỉ một bình.

Tử Yên mỉm cười nói: "Mời Phương đại gia tiếp tục thưởng thức, nô gia sẽ tiếp tục gảy đàn giúp vui cho ngài”

Phương Thất gật đầu rồi tự rót rượu vào chén, tiếp đó đưa lên miệng.

Những ngón tay ngọc của Tử Yên lại chầm chậm dạo dây đàn, tiếng đàn trong trẻo trong nháy mắt vang lên trong bầu không khí yên tĩnh, nghe giống như từng hạt trân châu lớn nhỏ rớt xuống bàn ngọc, tiếng đàn bắt đầu hòa quyện vào nhau thành một khúc nhạc tuyệt vời ……

Phương Thất vừa uống rượu vừa nghe đến nỗi thất thần.

Hắn dường như nhìn thấy đựơc nguyệt cung trắng toát và lạnh lẽo trên bầu trời kia, có một cây quế thật cao to đứng đó, thân cây một màu trắng xóa, trên những cành của nó thì mọc đầy những nụ hoa đủ màu sắc, thú thật cho tới giờ hắn cũng chưa từng thấy hoa nhiều hoa cùng mọc trên một thân như thế, chúng tỏa ra mùi hương thơm ngát bao trùm không gian. Bên cạnh đó còn có tiếng tiên nhạc văng vẳng bên tai, trong trẻo nhưng lạnh lùng, trước tòa nguyệt cung có một cái sân rộng, tại đó có mười mấy người tiên nữ đang nhảy múa theo tiếng nhạc đang vang, trong nhóm tiên nữ đó có một người đứng chính giữa xinh đẹp vô cùng, ống tay áo vũ động, múa một điệu múa đẹp và tuyệt vời đến nỗi không thể dùng lời diễn tả ……

Nghê Thường Vũ Y Khúc ……

Phương Thất dường như cảm giác được hắn đã thật sự đặt chân tới nguyệt cung tiên cảnh, người không có mặt ở trần thế nữa, si ngốc nhìn người tiên nữ trước mắt nhảy múa.

Sau đó hắn đột nhiên ngã gục trên bàn.

Hắn thật sự đã say.

Là say thật? Hay giả vờ?

Khúc nhạc đã kết thúc, bàn tay Tử Yên chập vào dây đàn, tuy nhiên bốn bề dường như vẫn còn văng vẳng khúc nhạc tuyệt vời kia.

Chỉ có ánh trăng sáng lạnh lẽo đang treo ngoài cửa sổ dường như cũng đang lẳng lặng nằm lắng nghe tiếng đàn kia.

Một mảnh yên tĩnh, cả không gian không hề có tiếng nào cả.

Tử Yên khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy chậm rãi buông cây tỳ bà xuống, rồi nhẹ giọng gọi: "Phương đại gia?"

Phương Thất vẫn nằm gục đầu trên bàn, trong miệng hàm hồ phát ra một tiếng “um”

Tử Yên ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng đang trôi phía chân trời, trong mắt tựa hồ tràn ngập sự bất đắc dĩ và nỗi sầu muộn vô hạn.

Một hồi lâu sau Tử Yên lại khẽ gọi: "Phương đại gia?"

Phương Thất vẫn nằm gục đầu trên bàn, tuy nhiên lần này chẳng có một tiếng ừ hử nào.

Tử Yên lẳng lặng nhìn Phương Thất, khẽ cắn môi, trong đôi mắt xinh đẹp toát ra vẻ bất đắc dĩ và buồn bã, gương mặt cũng hiện ra vẻ rất phức tạp.

Tú ông đột nhiên mỉm cười đi đến, người hắn đã thẳng lên không còn khom lưng nữa.

Tử Yên nhìn tú ông một chút rồi khẽ thở dài một tiếng, sau đó chậm rãi cúi thấp đầu xuống.

Tú ông nói: "Vị đại gia này hình như say rồi, tại sao cô không dìu anh ta lên giường nghỉ ngơi đi?”

Tử Yên vẫn cúi đầu không nói.

Tú ông cười lạnh nói: "Thế nào? Không muốn làm à?"

Tử Yên thở dài, đứng dậy rồi khẽ đẩy Phương Thất, nói: "Phương đại gia? Nô gia dìu ngài vào giường nghỉ ngơi nhé?”

Phương Thất vẫn gục đầu trên bàn, thân thể cũng không nhúc nhích.

Tử Yên cắn răng nâng Phương Thất dậy, thân thể Phương Thất tựa hồ rất nặng, đầu vẫn gục xuống, xem ra đã say đến nỗi bất tỉnh nhân sự rồi.

Tú ông liền hỏi: "Cô dìu không nổi sao?”

Tử Yên gật đầu.

Tú ông hỏi: "Nếu dìu không nổi thì sao cô không bỏ hắn nằm xuống đất đi?”

Tử Yên thở dài rồi nhẹ nhàng buông Phương Thất ra, cả người Phương Thất giống như chiếc lá rơi rụng xuống mặt đất nằm dài ở đó, không hề nhúc nhích chút nào.

Tú ông mỉm cười nói: "Xem ra hắn đích xác đã ngủ say rồi”

Ngoài cửa đột nhiên có một người bước vào, mỉm cười nói: "Hắn đương nhiên đã ngủ say, bất luận là ai, nếu đã trúng độc của Thập Hương Nhuyễn Cốt Tán thì dù không muốn ngủ say cũng không được”

Tử Yên vẫn không nói một lời, chậm rãi bước đến bên giường ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

Tú ông mỉm cười nói: "Ông chủ Chu quả nhiên dự liệu như thần, đao kiếm và ám khí đều không giết được hắn, nhưng mỹ nhân và âm nhạc lại có thể giết hắn"

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: "Vốn mỹ nhân và âm nhạc cũng không thể giết được hắn, chỉ vì tiếng đàn tỳ bà của Tử Yên cô nương giống như là chỉ tại trên trời mới có, thật sự quá mức tuyệt vời, hắn lại là người tri âm, nếu không thì làm sao mà hắn có thể trong lúc không hay không biết mà trúng Thập Hương Nhuyễn Cốt Tán chứ?”

Tú ông cười to nói: "Có lý, rất có lý, mưa to gió lớn có thể vượt qua nhưng mùi hương của sự ôn nhu dịu dàng lại có thể say chết người, thật sự là tuyệt diệu không thể tả"

Chu Trường Phúc chắp tay mà đứng, thản nhiên nói: "Nhưng hắn bây giờ vẫn còn chưa chết đó”

Tú ông cười nói: "Mặc dù còn chưa có chết nhưng cũng đã như cá nằm trên thớt rồi, đao trong tay chúng ta, chúng ta muốn hạ xuống khi nào thì là do chúng ta thôi”

Tử Yên đột nhiên lạnh lùng nói: "Mặc kệ các ngươi có muốn làm gì hắn thì xin mời hãy mang hắn ra khỏi đây, ta không muốn ở chỗ này của ta có mấy vấn đề như thế phát sinh”

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: "Được, được, tuy nhiên bất luận chúng ta ra tay tại đâu thì công lớn cũng đều thuộc về cô nương, nếu không thì chúng ta làm sao có thể bắt hắn được”

Tử Yên cắn môi, lạnh lùng hỏi: "Các ngươi có còn là đàn ông không?”

Các ngươi nếu còn là đàn ông thì nên đao đối đao, thương đối thương cùng quyết chiến với hắn đi.

Các ngươi nếu còn là đàn ông thì đừng nên dùng phương pháp hèn hạ như thế, cho một người con gái đi đối phó hắn.

Chu Trường Phúc thản nhiên nói: "Cho dù chúng ta là phụ nữ đi nữa thì bây giờ chúng ta cũng là người chiến thắng, bây giờ chúng ta vẫn còn đứng đây nhưng tên đàn ông kia thì lại nằm trên đất rồi”.

Tú ông cũng mỉm cười nói: "Ta cũng không phải đàn ông cho nên ta cũng đứng, nếu người nào nói ta là đàn ông thì mắt của người đó đã mù rồi”

Tử Yên lạnh lùng nói: "Ngươi đương nhiên không phải là đàn ông rồi, cho dù đàn ông trên đời có chết sạch hết thì cũng không đến phiên ngươi là đàn ông, ngươi chỉ là một tên quái vật bất nam bất nữ mà thôi"

Sắc mặt của tú ông đột nhiên thay đổi, hung hăng nhìn chằm chằm vào Tử Yên, cười lạnh nói: "Cô rất giỏi đấy, đừng tưởng rằng có người bao che cho cô thì ta không dám làm gì cô nhé”

Tử Yên cười lạnh nói: "Ngươi chính là một tên quái vật bất nam bất nữ, ngươi có thể làm gì ta nào?"

Chu Trường Phúc thản nhiên nói: "Hắn đương nhiên không thể làm gì được cô, chuyện này ai cũng biết, chỉ bất quá ……"

Tử Yên hỏi: "Chỉ bất quá cái gì?"

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: "Chỉ bất quá nếu chúng ta ở trong phòng này đem tên kia chặt làm bảy tám khúc thì ta nghĩ ở trên cũng sẽ không phải đối đâu”

Sắc mặt của Tử Yên thay đổi, lạnh lùng nói: "Ngươi dám sao, đồ vô sỉ"

Chu Trường Phúc thản nhiên nói: "Lúc cô nương mắng chửi người khác cũng rất đẹp đó, Chu mỗ thật sự là vinh hạnh”

Tú ông cười lạnh nói: "Chúng ta bây giờ phải làm sao đây? Dùng một đao giết hắn à?”"

Chu Trường Phúc mỉm cười, chậm rãi nói: "Như vậy chẳng phải là quá dễ dàng cho hắn sao?”

Với bọn họ mà nói thì một đao giết chết Phương Thất thì thật quá dễ dàng cho hắn, chỉ có băm vằm hắn thành từng mảnh nhỏ mới là hả dạ, tuy nhiên giữa bọn họ lại chẳng hề có thâm thù đại hận gì cả? Bọn họ vốn chẳng hề quen biết nhau, rốt cuộc là nguyên nhân gì mà làm cho bọn họ độc ác đến thế?

Trên đời đáng sợ nhất tuyệt không phải hổ hay sói, còn ác độc nhất cũng không phải các loại rắn độc.

Trên đời còn có rất nhiều người “đội lốt người”, nội tâm của bọn chúng càng hung tàn, độc ác và đáng sợ hơn nhiều so với hổ sói.

Hổ hay sói nhiều nhất chỉ là cắn một cái chết người thôi, rắn độc cũng giống vậy. Tuy nhiên loài người lại phát minh ra rất nhiều kiểu chết đáng sợ, tỷ như lăng trì (3), xa liệt (4), pháo lạc (5). Những kiểu chết này cái nào cũng đều tàn khốc hơn nhiều so với cú đớp hay cắn của hổ sói và rắn.

Còn có kiểu chết nào đáng sợ hơn không?

Có.

Đó chính là làm cho người ta vẫn sống.

Có một loại sự sống so với các kiểu chết trên càng khiến kẻ khác cảm thấy tàn khốc, đau khổ và tuyệt vọng hơn.

Có thể tưởng tượng một chút, một con mãnh hổ nếu chặt đi hai móng, một con chim ưng hùng dũng bị tước đi hai cánh, một con sói bị lấy đi hàm răng, thì kết quả ra sao chắc cũng có thể tưởng tượng ra.

Còn sống như vậy so với việc chết đi càng đau đớn và không thể nào chịu đựng nổi.

Phương Ngọc Thành chính là tấm gương.

Tú ông ha ha cười to hỏi: "Ý tứ của ông chủ Chu là sao?”

Chu Trường Phúc thản nhiên nói: "Ý tứ của ta ngươi cũng hiểu mà, tuy nhiên phải xin ý kiến với bên trên một chút."

Tú ông gật đầu nói: "Ông chủ Chu nói thật không sai, vạn nhất phía trên trách tội xuống thì chúng ta cũng không xong đâu, chi bằng trước tiên chúng ta phế bỏ đôi chiêu tử của hắn rồi hãy nói tiếp?”

“Chiêu tử” là ám chỉ đôi mắt.

Chu Trường Phúc nói: "Cũng tốt, vậy ngươi động thủ đi."

Tú ông nói: "Việc này …… việc này ……"

Tử Yên đột nhiên cười lạnh.

Tú ông cả giận hỏi: "Cô cười cái gì?”

Tử Yên cười lạnh nói: "Ta cười cái gì ngươi không biết sao?"

Tú ông đáp: "Không biết."

Tử Yên lạnh lùng nói: "Ta đây nói cho các ngươi biết là ta đang cười các ngươi đấy, lá gan còn nhỏ hơn cả con thỏ nữa!"

Tú ông cả giận nói: "Cô nghĩ rằng ta không dám sao?"

Tử Yên cười lạnh nói: "Ngươi cứ thử xem?"

Tú ông ngẩn người rồi đột nhiên cười nói: "Không bằng hãy để cho ông chủ Chu động thủ đi!"

Chu Trường Phúc mỉm cười, nói: "Ngươi động thủ sẽ tốt hơn ta, ngươi biết ta là người làm ăn mà, tay của người làm ăn không nên dấy máu vì sẽ không hên”

Tú ông do dự một chút rồi đột nhiên thở dài nói : "Ta cũng chỉ là một kẻ bưng trà nước mà thôi, chưa hề làm qua chuyện móc mắt tàn nhẫn này nên cũng không có kinh nghiệm đâu"

Vừa rồi bọn họ còn ác độc vô cùng, đột nhiên lại biến chuyển thành người làm ăn có quy tắc và người tiểu nhị bưng trà nước hiền lành.

Chu Trường Phúc thở dài, nói: "Nếu chúng ta đều là người tốt và chưa từng làm qua việc này thì nên làm gì bây giờ đây?”

Tử Yên cười lạnh.

Tú ông dùng cặp mắt giảo hoạt của hắn liếc nhìn Chu Trường Phúc rồi lại liếc nhìn Tử Yên.

Chu Trường Phúc đột nhiên nói: "Theo ta thấy thì không bằng như vầy, trước tiên khiêng hắn đặt lên giường của Tử Yên cô nương, đợi cho bên trên có chỉ thị xuống thì ra tay cũng không muộn”

Tú ông nhanh nhảu nói: "Chủ ý hay, quả là chủ ý hay, cứ làm vậy đi”

Nếu đều là người tốt và đều không đành lòng động thủ thì đây là biện pháp tốt nhất.

Hai người ba chân bốn cẳng bước tới khiêng Phương Thất lên giường, cả người Phương Thất hiện mềm nhũn và hôn mê bất tỉnh.

Tử Yên cười lạnh nhìn hai tên hì hục khiêng Phương Thất đặt lên giường.

Tú ông đưa tay lau mồ trên trán nói: "Tên nầy thật nặng quá"

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: "Ngươi yên tâm, hắn sẽ nhẹ lại rất nhanh thôi”

Nghe nói người sau khi chết thì thân thể sẽ nhẹ lại, còn có một cách nữa chính là chia thân thể làm nhiều khúc thì sẽ không thấy nặng nữa.

Tử Yên cười lạnh nói: "Bây giờ hai người các ngươi hãy cút ra ngoài mà đợi lệnh đựơc rồi đấy”

Chu Trường Phúc gật đầu, mỉm cười nói: "Ta bây giờ sẽ cút ra ngoài đây", nói xong liền bỏ đi.

Tú ông cừơi tà dị nói: "Cô nương cần chi phải chiếu cố hắn, nếu có chuyện gì sai sót ……"

Tử Yên đột nhiên ngắt lời hắn, lạnh lùng quát: "Cút!"

Tú ông cắn răng, cười lạnh nói: "Giỏi lắm!", xong xoay người đi nhanh khỏi đó.

Tử Yên nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi chậm rãi bứơc đến trước cửa sổ, ngẩng đầu thất thần nhìn về ánh trăng sắp tàn phía cuối chân trời.

Một hồi lâu sau nàng lại khẽ ngâm: "Minh nguyệt kỷ thời hữu, bả tửu vấn thanh thiên, bất tri thiên thương cung khuyết, kim tịch thị hà niên (xem phần chú thích thêm)……" Giọng ngâm tựa hồ mang theo nỗi sầu bi vô hạn ……

Tử Yên ngâm xong thở dài, trầm tư trong chốc lát rồi đột nhiên cắn răng, xoay người đi tới trước giường, vươn tay ra dùng sức lay Phương Thất, nhẹ giọng gọi: "Phương đại gia, Phương đại gia, Phương Thất"

*****

Chú thích:

(1) Dao Cầm: Dao Cầm là tên gọi cổ của cổ cầm, được làm từ phần gổ tốt nhất của cây ngô đồng. Khi xưa vua Phục Hy thấy 5 vì sao rơi vào cây ngô đồng, rồi có chim phượng hoàng đến đậu. Biết là gỗ quí, hấp thụ tinh hoa Trời Đất, nên vua bảo thợ khéo lấy gổ chế làm nhạc khí gọi là Dao cầm, bắt chước nhạc khí ở Cung Dao Trì.

Đàn cổ cầm (Gu Qin) đã được Unesco công nhận là di sản văn hóa phi vật thể của thế giới. Ban đầu đàn có tên là Dao Cầm, gồm 5 dây: Cung – Thương – Dốc – Chủy – Vũ, sau thêm hai dây Văn – Võ, nên còn gọi là Thất huyền cầm (tức đàn 7 dây).

Có 1 bài thơ của Bá Nha về sự tích đập bể Dao Cầm (sưu tầm)

Suất toái dao cầm phượng vĩ hàn

Tử Kỳ bất tại đối thùy đàm

Đại thiên thế giới giai bằng hữu

Dục mịch tri âm nan thượng nan!

Tạm dịch thơ

Đập nát Dao cầm đau xót phượng (1)

Tử Kỳ không có đàn cho ai

Bốn phương trờI đất bao bè bạn

Tìm được tri âm khó lắm thay!

Tham khảo thêm sự tích Bá Nha - Tử Kỳ ở đây http://vanlangseattle.org/public/doc...anha_tuky.html

(2) Cao Sơn Lưu Thủy: là một khúc nhạc nổi tiếng nằm trong “Trung Hoa Thập Đại Danh Khúc”. Mười nhạc khúc đó bao gồm: Cao Sơn Lưu thuỷ, Quảng Lăng Tán, Bình Sa Lạc Nhạn, Mai Hoa Tam Lộng, Thập Diện Mai Phục, Tịch Dương Tiêu Cổ, Ngư Tiều Vấn Đáp, Hồ Gia Thập Bát Phách, Hán Cung Thu Nguyệt, Dương Xuân Bạch Tuyết.

(3) Lăng trì: Tùng xẻo (còn gọi là lăng trì hay xử bá đao) (tiếng Hoa giản thể: 凌迟, tiếng Hoa phồn thể: 凌遲, bính âm: língchí) là một trong những hình phạt tàn khốc và dã man được dùng rộng rãi ở Trung Quốc thời cổ xưa từ năm 900 cho đến khi chính thức bãi bỏ vào năm 1905. Từ ngữ trong tiếng Hán "lăng trì" có nghĩa lấn lên một cách chậm chạp. (xem thêm tại đây http://vi.wikipedia.org/wiki/Tùng_xẻo)

(4) Xa liệt: đây là một hình phạt cực kỳ tàn khốc trong thời cổ đại. Hình phạt là dùng dây buộc vào cổ và tứ chi của người, sau đó cột vào xe ngựa kéo theo năm hướng khác nhau, có khi không dùng xe mà chỉ dùng ngựa kéo nên mới có tên Ngũ mã phân thây.

(5) Pháo lạc: hay bào lạc, là một công cụ chuyên hành hình các quan thần, đó là một ống đồng thật to rỗng ruột, bên dưới là miệng lò dùng để chụm than củi vào, hành hình bằng cách chất củi nung cho cột đồng nóng đỏ rồi đưa nạn nhân đến dí nguyên người nạn nhân vào ống đồng cho thịt da cháy khét, nạn nhân giãy chết rất thê lương. Hình phạt này được tạo ra vào thời Trụ Vương nhà Thương

Đại Mạc Lãng Tử Đao

Tác giả: Tần Phi Dương

Chương 67: U U Hoàng Tuyền Lộ.

Phương Thất vẫn hôn mê bất tỉnh, không hề nhúc nhích.

Tử Yên khẽ thở dài, chậm rãi cúi đầu lâm vào trầm tư.

Nghe nói Thập Hương Nhuyễn Cốt Tán là một lọai kỳ độc trên giang hồ, không sắc không vị, bất luận là đổ vào trong rượu hay thức ăn thì người ăn uống sẽ không hay không biết mà trúng độc.

Tuy nhiên cách điều chế Thập Hương Nhuyễn Cốt Tán thất truyền đã lâu, đây là bảo bối của Kim Hoa Bà Bà, không biết bà ta từ nơi đâu tìm ra được phương pháp bào chế nữa, ngoại trừ Ly Hồn Đoạt Mệnh Châm thì Thập Hương Nhuyễn Cốt Trán của Kim Hoa Bà Bà là một loại kỳ độc giang hồ nghe đến mà kinh sợ.

Thập Hương Nhuyễn Cốt Tán tuy không có làm hại đến tính mạng nhưng người trúng độc sẽ hôn mê bất tỉnh, bộ dáng cực kỳ giống với say rượu. Cho dù có tỉnh lại thì toàn thân cũng nhũn ra, võ công hoàn toàn biến mất, như tên gọi của nó tất cả xương cốt toàn thân đều mềm nhũn, cho dù là tuyệt đỉnh cao thủ đi nữa thì cũng phải mặc cho người chém giết.

Kim Hoa Bà Bà đã chết.

Hắn đã bị Phương Thất giết chết trong thông đạo tối tăm kia.

Kim Hoa Bà Bà đã chết và để lại độc dược Thập Hương Nhuyễn Cốt Tán, còn giải dược thì sao?

Trước khi chết ánh mắt của Kim Hoa Bà Bà rất oán độc, chẳng lẽ muốn nói lên kết cục của Phương Thất hôm nay?

Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng sáo trúc, Tử Yên nghe thấy sắc mặt có chút thay đổi, tiếp đó một người ăn mặc kỳ lạ trông giống như người rừng đột nhiên từ cửa sổ nhảy vào.

Trên mặt người này dường như không có lỗ mũi, chỉ lộ ra hai hốc mắt sâu hoắm như hai cái động bên cạnh cái mũi dài dẹp lép của hắn .

Kỳ lạ hơn nữa là hắn chỉ có một cái lỗ tai, bàn tay trái cũng chỉ có ba ngón, cánh tay phải thì cầm một cây thiết trượng chống đỡ thay cho chân trái, phía dưới đùi phải có đeo một cây sáo bằng ngọc.

Nếu như ngươi đột nhiên nhìn thấy một người như vậy thì nhất định sẽ hoảng sợ nhảy cẩng lên, một người mặt mày dữ tợn đột nhiên nhảy vào phòng ngươi từ cửa sổ thì khi ngươi nhìn thấy không bị hù hoảng sợ mới là lạ, nếu không hoảng sợ thì người khác nhất định sẽ rất bội phục ngươi.

Họ sẽ rất bội phục sự can đảm của ngươi.

Tuy nhiên Tử Yên cũng không có hoảng sợ.

Tử Yên ngẩng đầu nhìn người này một chút rồi lại nhìn ra ngòai cửa sổ, giống như là nhìn thấy một con cóc nhảy vào không hề để ý.

Tuy nhiên người này lại cũng không hề nhìn Tử Yên mà lại dùng cặp mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Phương Thất đang nằm trên giường.

Phương Thất vẫn không nhúc nhích.

Người này chống cây thiết trượng đi tới bên giường, tốc độ rất nhanh.

Tử Yên lại khẽ thở dài, cũng không có quay đầu lại.

Người cầm thiết trượng lạnh lùng quát: "Tránh ra"

Tử Yên nhìn vách tường, thản nhiên nói: "Đây là giường của ta"

Người cầm thiết trượng lạnh lùng nói: "Ta biết"

Tử Yên thản nhiên nói: "Vậy thì mời ngươi tránh ra xa một chút."

Người cầm thiết trượng cười lạnh.

Tử Yên lạnh lùng nói: "Ta vừa nhìn thấy ngươi thì có cảm giác rất ghê tởm, ngươi có biết không?"

Người cầm thiết trượng không có trả lời, chậm rãi giơ bàn tay trái ba ngón lên, đột nhiên cười lạnh nói: "Cô xem đây là cái gì?"

Chỉ thấy từ trong ống tay áo của hắn có một con rắn độc chậm rãi thò đầu ra, thè lưỡi kêu “xuy xuy”, dường như đang chờ mệnh lệnh của người cầm thiết trượng thì sẽ lập tức bay ra cắn người.

Tử Yên nhìn thấy không khỏi rùng mình, trợn mắt nói: "Mang thứ dơ bẩn của ra xa một chút”

Người cầm thiết trượng cười lạnh nói: "Nếu cô còn không tránh ra thì bảo bối của ta sẽ không nể mặt”

Tử Yên cắn răng, nói: "Bất luận thế nào thì cũng đừng giết hắn trên giường của ta, nếu ngươi dám thả con súc sinh kia lên giường của ta thì ta tuyệt sẽ bỏ qua cho ngươi"

Người cầm thiết trượng lạnh lùng nói: "Đây là mệnh lệnh của bên trên đưa xuống, ta chỉ có thể theo lệnh làm thôi"

Tử Yên nhíu mày noí: "Tại sao phía trên lại ra lệnh như vậy? Hắn đã trở thành vậy rồi, cho dù có mang tới nơi nào cũng ra tay được, tại sao lại phải ra tay ở chỗ này?"

Một người đã không còn chút sức lực chống cự nào cả thì cho dù ở nơi nào cũng có thể giết hắn, tại sao lại nhất định phải giết hắn trên giường của ta?

Một người mỹ nhân quốc sắc thiên hương, cho dù nàng là kỹ nữ hay là tiểu thư khuê tú, nếu giường của mình bị một con độc xà leo lên đó cắn chết một người thì ngươi nghĩ thử coi làm sao nàng còn dám ngủ trên cái giường đó nữa?

Người cầm thiết trượng cười lạnh nói: "Bởi vì làm như vậy là an toàn nhất."

Đối phó địch nhân, phương pháp an toàn nhất chính là thừa lúc hắn không còn chút sức lực chống trả nào mà giết hắn, để lâu sẽ sinh biến, chỉ có khi đã ra tay xong rồi thì mới là biện pháp an toàn nhất.

Tử Yên cười lạnh nói: "An toàn? Chẳng lẽ lá gan của các ngươi bây giờ nhỏ vậy sao?”

Người cầm thiết trượng khẽ thở dài rồi chậm rãi nói: "Sự kiên nhẫn của ta rất có hạn, điều này chắc cô cũng biết”

Tử Yên cắn răng, nói: "Ngươi kéo hắn xuống đất đi, đừng giết hắn trên giường của ta”

Người cầm thiết trượng cười lạnh nói: "Không cần", tiếp đó trong miệng đột nhiên khẽ huýt một tiếng, con rắn độc trong tay áo đột nhiên phóng ra nhào tới người Phương Thất.

Tử Yên cắn răng, trợn mắt nói: "Ngươi ……"

Người cầm thiết trượng cũng không để ý đến Tử Yên, chỉ nhìn chằm chằm vào con rắn độc trên giường, trên gương mặt hắn đã lộ ra nụ cười, con rắn Xích Luyện dài hơn ba thước đã nhanh chóng chui xuống phía dưới cổ của Phương Thất, tiếp đó nó quấn vòng quanh cổ họng của Phương Thất, cái đầu của nó nhô cao lên, cái lưỡi từ trong miệng cái miệng đỏ như máu khè ra kêu “xuy xuy” không ngừng, sau đó nhìn chằm chằm vào môi Phương Thất , tựa hồ chuẩn bị cắn vào đó.

Tử Yên cắn răng, không nói một lời, chậm rãi đứng dậy đi đến phía trước cửa sổ.

Nếu đã ngăn cản không được thì nàng còn có biện pháp gì đây?

Người cầm thiết trượng nhìn con rắn độc và Phương Thất trên giường, chậm rãi nở nụ cười.

Tử Yên lẳng lặng đứng ở phía trước cửa sổ, ngửa đầu nhìn vào ánh trăng sáng phía cuối chân trời, một đóa mây đen chậm rãi trôi qua, ánh trăng sáng đột nhiên bị che khuất.

Tử Yên nhịn không được khẽ thở dài một tiếng.

Cửa phòng đột nhiên mở ra, Chu Trường Phúc mỉm cười bước vào.

Tú ông cũng cười hì hì đi theo ở phía sau, trong tay còn cầm một bình trà lớn, bộ dáng giống như là đi đến châm trà cho khách vậy.

Người cầm thiết trượng cũng không có quay đầu lại, chỉ lo nhìn chằm chằm vào con rắn đang quấn lấy cổ Phương Thất, gương mặt xấu xí của hắn mỉm cười, dường như trên đời này không có chuyện nào so với chuyện này thích thú hơn được.

Trong tay Chu Trường Phúc đột nhiên xuất hiện một cây quạt, hắn chậm rãi phe phẩy nó rồi thản nhiên đi tới trước giường, mỉm cười nhìn Phương Thất.

Phương Thất vẫn hôn mê nằm im đó, không hề nhúc nhích.

Tú ông tay mang bình trà cũng chạy đến trước giường, ba người cùng nhau mỉm cười nhìn con rắn độc và Phương Thất giống như đang thưởng thức một bức tranh phong cảnh đẹp nhất trên đời.

Cho dù là một người mỹ nữ không mặc quần áo, trần như nhộng nằm trên giường thì trong lòng họ cũng không thể đẹp hơn được khung cảnh con rắn độc đang quấn lấy Phương Thất, bọn họ cảm thấy thật tuyệt vời và đắc ý làm sao.

Chu Trường Phúc mỉm cười rồi đột nhiên lên tiếng: "Xem ra hắn đích thật là trúng độc rồi, lần này tuyệt không phải giả vờ đâu”

Tú ông nở nụ cười tà dị nói: "Nếu như vậy mà hắn còn có thể giả vờ thì ta thấy nếu hắn không phải là thần tiên thì chắc chắn là người chết"

Người cầm thiết trượng cười lạnh nói: "Bây giờ thì hắn mới là cá nằm trên thớt đây, chỉ chờ chúng ta hạ đao thôi"

Tú ông lại cười tà dị nói: "Vậy bây giờ chúng ta hạ đao ở đâu đây?”

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: "Còn ở đâu nữa? Dĩ nhiên là ở chỗ cũ rồi, bạn già à”

Tú ông đột nhiên nói: "Ta thấy chúng ta nên cẩn thận một chút thì hay hơn”

Người cầm thiết trượng cười lạnh nói: "Như vậy chẳng phải là quá dễ dàng cho hắn sao, vạn xà trận của ta đã bị hắn phá rồi, bao nhiêu bảo bối của ta khổ cực tích góp nuôi dưỡng trong nhiều năm không biết chạy đi đâu nữa, nếu không cho hắn nếm thử mùi vị sống không bằng chết thì Xà Ma ta làm sao mà có thể nguôi ngoai đây”

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: “Đúng vậy , đúng vậy, hai người huynh đệ còn lại của Phương gia từ nay về sau chỉ có thể tàn phế nằm trên giường mà thôi, điều này chẳng phải là quá tuyệt diệu sao?"

Tú ông liền hỏi: "Đây là ý tứ của bên trên sao?”

Chu Trường Phúc thản nhiên nói: "Ngươi nói bậy gì vậy?"

Tử Yên vẫn đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên thở dài một hơi, nói: "Bây giờ các ngươi định mang hắn đi phải không?”

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: "Đó là điều hiển nhiên, chúng ta sao có thể làm cho chỗ này của cô nương ô uế đựơc”

Người cầm thiết trượng cười lạnh rồi khẽ cười rồi huýt sáo một tiếng, con rắn Xích Luyện dường như nghe hiểu gì đó đột nhiên chậm rãi bò khỏi cổ Phương Thất bò về phía hắn, cánh tay trái của hắn vươn ra, con rắn độc ngẩng đầu thè lưỡi rồi tiếp đó phóng vào trong tay áo.

Chu Trường Phúc mỉm cười nói: "Xà Ma quả nhiên không hổ là Xà Ma, mấy con rắn độc ngoan ngoãn còn hơn chó nữa”

Người cầm thiết trượng lạnh lùng nói: "Đây không phải là rắn độc mà là bảo bối của ta"

Tú ông nghe thấy lè lưỡi nhưng cũng không có lên tiếng.

Chu Trường Phúc hắc hắc cười nói: "Đúng đúng đúng, đích thật là bảo bối"

Người cầm thiết trượng cười lạnh nói: "Nếu so ra thì nó so với một số phế vật hữu dụng hơn rất nhiều"

Ai là phế vật? “Một số phế vật" ám chỉ ai đây?

Chuyện trên đời chính là kỳ lạ như vậy, một người không mũi không lỗ tai thậm chí mất một cái chân nhưng lại rất thích gọi người khác là phế vật.

Tú ông đứng ở phía sau thầm cắn răng tức tối nhưng cũng không dám lên tiếng.

Chu Trường Phúc thản nhiên nói: "Chỉ cần làm phế vật mà có thể sống thoải mái thì tại sao lại không làm?”

Con người có đôi khi cũng có thể chịu làm phế vật, chỉ cần có thể an ổn sống thoải mái là được – đây cũng là lý tưởng của một số người.

'Đại Trượng Phu Năng Khuất Năng Thân' (biết tiến biết thoái đúng lúc) có phải nói lên ý tứ này hay không? "Hàn Tín chịu nhục luồn háng (1)' cũng có phải là ý tứ này không?

Mỗi người đều chỉ có một tánh mạng, mỗi người ai cũng chỉ chết có một lần, nếu một khi thân tử mệnh vong thì ngay cả muốn làm phế vật cũng không làm đựơc nữa.

"Cung ngạnh phí huyền" (cung cứng thẳng đơ sẽ tốn nhiều dây), Sở Bá Vương Hạng Vũ tuyệt không phải phế vật cho nên mới tự sát ở Ô Giang. Mọi chuyện trên đời có đôi khi là như thế.

Người cầm thiết trượng cười lạnh, nói: "Bây giờ hãy cõng hắn đi thôi”

Chu Trường Phúc thản nhiên nói: "Đúng vậy , đi thôi."

Tú ông liền do dự hỏi: "Vậy là ai …… ai sẽ cõng hắn?”

Chu Trường Phúc khẽ thở dài: "Ngươi xem nơi đây có một người tàn phế, một người là người làm ăn buôn bán, vậy ngươi nói ai sẽ cõng hắn đây?”

Tú ông nhìn người cầm thiết trượng và Chu Trường Phúc, cắn răng tức tối nhưng cũng không dám rên một tiếng, sau đó tiến đến nâng người Phương Thất lên.

Người cầm thiết trượng cười lạnh một tiếng, thiết trượng điểm xuống đất một chút cả ngừơi đã nhẹ nhàng phóng tới trứơc cửa sổ, tiếp đó thân hình chợt lóe lên rồi phóng qua cửa sổ đáp xuống mặt đất, khinh công của hắn so với người bình thường cao hơn rất nhiều.

Hậu viện yên tĩnh không một tiếng động, xung quanh cỏ hoang mọc đầy.

Ở phía sau một đám cỏ hoang có một cái mộ.

Người cầm thiết trượng đi tới trước cái mộ, tiếp đó gõ thiết trượng lên mộ bia vài cái, tấm bia bằng đá phát ra tiếng “đinh đinh” thanh thúy, trong khoảnh khắc vạt sang một bên làm hiện ra một cái miệng hầm tối đen.

Người cầm thiết trượng đi trước dẫn đường tiến vào miệng hầm, tiếng thiết trượng đập vào bậc thang bằng đá cốc cốc vang lên, tú ông đang cõng Phương Thất bứơc theo sau người cầm thiết trượng, Chu Trường Phúc thì phe phẩy cây quạt đi ở cuối cùng.

Sau khi ba người tiến vào thông đạo thì tấm bia đá tại miệng hầm đột nhiên không một tiếng động khép lại, bên ngoài [nhìn không ra một chút dấu vết.

Trong thông đạo một mảnh tối đen, chỉ có âm thanh của cây thiết trượng phát ra khi cắm vào bậc thang bằng đá đích, từ từ đi xuống sâu phía dưới thông đạo ẩm ướt, giống như hành trình xuống nơi hoàng tuyền vậy……

*****

Chú thích:

(1) Sự tích Hàn Tín luồn háng: Hàn Tín (chữ Hán giản thể: 韩信, chính thể: 韓信, latin hóa: Hán Xìn) (? – 196 TCN), còn gọi là Hoài Âm hầu (淮陰候), là một danh tướng của Hán Cao Tổ Lưu Bang thời Hán Sở tranh hùng, có công rất lớn giúp Lưu Bang đánh bại Hạng Vũ lập nên nhà Hán kéo dài 400 năm.

Theo sách Tây Hán thì Tín nhà nghèo, phải làm nghề câu cá. Khi mẹ mất, vì muốn xây cất cho mẹ ngôi mộ ở nơi đẹp đẽ trên núi cao mà bán cả nhà cửa, xách kiếm đi lang thang ngoài chợ. Thấy Hàn Tín gầy gò yếu đuối, có gã bán thịt làm nhục bắt Tín luồn qua háng (trôn) y. Mọi người thấy Tín bị nhục đều chê cười. Tín không có gì ăn, thường đi xin ăn của bà giặt lụa và hứa hẹn sau này làm nên sự nghiệp sẽ trả ơn ngàn vàng, cũng bị bà ta mắng cho.

Mọi người thấy thế đều cho ông là người thấp kém, hèn hạ.

(tham khảo thêm tại đây http://vi.wikipedia.org/wiki/Hàn_Tín)

Đại Mạc Lãng Tử Đao

Tác giả: Tần Phi Dương


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT