Phương Thất lưng xoay lại giường, chính lúc đang mỉm cười lấy Ly Hồn Đoạt Mệnh châm trong tay Chu mập, một kiếm bất thình lình ở sau lưng tựa hồ không hề phát hiện ra.
Nhát kiếm này thực quá nhanh, mặc dù không một tiếng động, nhưng lại nhẹ như gió thổi tới, chớp mắt đã đến bên hông Phương Thất.
Gió nhẹ luôn không một tiếng đông, nhưng đợi khi người ta cảm giác được nó thì gió đã thổi lên người.
Y chọn vốn là thời cơ tốt nhất, lúc này sức chú ý của Phương Thất hoàn toàn nằm trên ám khí trong tay Chu mập ở đối diện.
Ngay trong sát na mũi kiếm đâm vào cơ thể Phương Thất, thì sau lưng Phương Thất cứ như mọc mắt, thình lình lách người, người đã lướt tới của sổ cách ngoài ba xích, mỉm cười nhìn nhát kiếm từ sau lưng đâm tới.
Nhát kiếm này thực sự quá nhanh quá mạnh, mặc dù không một tiếng động, nhưng đã dùng toàn lực, vốn cho rằng nắm chắc chín phần mười, căn bản không ngờ rằng Phương Thất có thể trong sát na tránh đi, không thu thế kịp, một tiếng ‘cách’ khẽ vang lên, trường kiếm đã đâm vào trong chiếc bàn gỗ lim.
Người đó giật mình, thân kiếm rung lên, mượn lực lướt ra ngoài ba xích, chiếc bàn gỗ lim rắn chắc đã toác thành vô sỏ mảnh vụn, Chu mập gục trên bàn phịch một tiếng ngã xuống đất.
Sau đó y nhìn Phương Thất đứng ở bên cửa sổ, đang mỉm cười nhìn y, trong tay không ngờ còn nâng một chén rượu.
Người này ngẩn ra, sắc mặt tức thì có chút đỏ lên, cắn răng nhìn Phương Thất, trong lòng không biết đang nghĩ gì.
Phương Thất lười biếng dựa vào cửa sổ, cười nói: “Thái Nhạc thần kiếm đúng là rất khá, không ngờ chém bàn cũng lợi hại như thế! Bất quá Đạm Thai huynh chém bàn như vậy, làm cho lão bằng hữu nằm trên mặt đất, sợ rằng có chút không ổn lắm phải không?”
Đạm Thai Thiên Khánh mặt lúc đỏ lúc trắng, cắn răng lạnh lùng nói: “Ngươi nói quá nhiều rồi!”
Phương Thất mỉm cười nói: “Phương mỗ cũng cảm thấy mình nói hơi nhiều, nhưng nghĩ một lúc, vẫn thừa lúc có thể nói nhiều thêm mấy câu, nếu không vạn nhất có một ngày bị tên tiểu nhân nào đó đâm một kiếm từ sau lưng giết mất, lúc đó muốn nói cũng chẳng có cách nào nói rồi.”
Đạm Thai Thiên Khánh cười lạnh: “Kẻ thành đại sự không câu nệ tiểu tiết, mặc kệ thủ đoạn gì, chỉ cần giết được người là ổn!” Y cười lạnh nói: “Dù sao ngươi sớm muộn cũng phải chết.”
Con người rồi cũng phải chết, bất kể là chết oan khuất, hay là bệnh chết hoặc là treo cổ mà chết, trên đời này cách chết vô số, nhưng bất kể loại phương pháp nào, kết quả cuối cùng đều giống nhau.
Trong lòng của một số người, chỉ cần làm thành một số việc, thì bất kể dùng phương pháp nào, chỉ cần có thể đạt được mục đích thì đều là phương pháp tốt.
Phương Thất không khỏi thở dài, mỉm cười nói: “Chỉ tiếc là hiện giờ ta vẫn còn sống.”
Đạm Thai Thiên Khánh nhìn Phương Thất hồi lâu, lạnh lùng nói: “Ngươi biết ta ở đằng sau?”
Phương Thất mỉm cười đáp: “Không biết!”
Đạm Thai Thiên Khánh ngẩn ra, nói: “Vậy làm sao ngươi có thể tránh được mũi kiếm… đó?”
Y vốn muốn nói ‘mũi kiếm của ta’, chỉ có điều lời tới bên miệng thì bản thân y cũng cảm thấy có chút không tiện nói ra.
Dù sao y đường đường là trang chủ của Thái Nhạc sơn trang một trong võ lâm tứ đại thế gia, là Đạm Thai Thiên Khánh được tôn xưng Thái Nhạc Thần Kiếm, trên giang hồ có thân phận và địa vị cực cao.
Cho nên đôi khi người có thân phận địa vị muốn làm chút chuyện vô sỉ cũng không phải dễ dàng, ít nhất là phải mặt dày một chút.
Phương Thất mỉm cười uống rượu, nói : “Ta mặc dù không biết ngươi ở đằng sau, nhưng ta biết trong phòng khẳng định là có người.”
Đạm Thai Thiên Khánh cười lạnh: “Xem ra ngươi cũng chẳng quang minh chính đại gì, không ngờ cũng biết nấp trên nóc nhà nghe trộm.”
Phương Thất mỉm cười: “Ta làm việc cũng là chẳng còn cách nào, đối phó với một số người thì phải dùng phương pháp của chúng, bất quá ít nhất ta không có thói quen giết người ở đằng sau lưng.”
Đạm Thai Thiên Khánh cười lạnh nói: “Thực sự là không có? Vừa rồi chẳng phải ngươi đánh lén Chu Tiếu Thiên sao?” Có thể phản bác lại người khác, kiếm lại một chút thể diện cho mình, Đạm Thai Thiên Khánh đương nhiên không thể bỏ qua.
Phương Thất thở dài nói: “Bất kể là ai đối diện với Ly Hồn Đoạt Mệnh châm, hơn nữa lại ở khoảng cách gần như thế, nếu như không muốn chết đều phải nghĩ chút biện pháp, đổi lại là ngươi thì sẽ làm thế nào?”
Đạm Thai Thiên Khánh ngẩn ra, đột nhiên nói: “Làm sao ngươi biết ta sẽ xuất thủ vào lúc đó?”
Phương Thất mỉm cười nói: “Bởi vì ta vốn muốn dụ ngươi ra!”
Đạm Thai Thiên Khánh nhíu mày nói: “Ồ?”
Phương Thất nói: “Mặc dù ta vừa vào phòng, chỉ nhìn thấy trên bàn có một bộ bát đũa, nhưng từ khi ta ho ở trong vườn, sau đó tới gõ cửa, thì cũng đủ thời gian để giấu một bộ bát đũa đi rồi.”
Đạm Thai Thiên Khánh gật đầu nói: “Đúng là đủ rồi.”
Phương Thất mỉm cười nói: “Nhưng khi ta ngồi xuống, thì đã cảm giác được chiếc ghế vẫn nóng, ta liền khẳng định cái ghế đó nhất định có người mới ngồi.”
Đạm Thai Thiên Khánh nói: “Làm sao ngươi biết cái ghế đó không phải do Chu Tiếu Thiên mới ngồi?”
Phương Thất thở dài, chậm rãi nói: “Đây là một vấn đề chỉ kẻ ngốc mới hỏi.”
Đạm Thai Thiên Khánh ngạc nhiên nói: “Hả?”
Phương Thất cười khổ nói: “Chu mập nếu như ngồi ở bên này, y sẽ không thể đặt bát đũa ở phía đối diện chứ?”
Đạm Thai Thiên Khánh cười khổ, nói: “Đích xác là như thế, người có thể giấu đi rất nhanh, nhưng ghế lại không thể lập tức lạnh đi.”
Phương Thất gật đầu nói: “Không sai một chút nào, khi đó ta đã phán đoán ra thân phận Chu Tiếu Thiên nhất định không tầm thường, mặc dù trong phòng y cũng có khả năng có đường ngầm, nhưng vừa rồi người mới ngồi cùng y cho dù tiến vào đường ngầm, nhưng nhất định sẽ không đi.”
Đạm Thai Thiên Khánh nói: “Vì sao?”
Phương Thất đáp: “Bởi y muốn nghe xem ta và Chu Tiếu Thiên nói những gì, đại khái y cũng dự liệu được ta đã hoài nghi Chu Tiếu Thiên, hơn nữa quan trọng hơn là, Ly Hồn Đoạn Mệnh châm của Kim Hoa Bà Bà còn ở trong tay Chu Tiếu Thiên, y đương nhiên không hi vọng cuối cùng ta đem món ám khí này đi.”
Đạm Thai Thiên Khánh cười lạnh: “Quả nhiên ngươi rất thông minh.”
Phương Thất than: “Ta vốn cho rằng ngươi sẽ ra tay lúc ta giết Chu Tiếu Thiên, lúc đó dù ta có phòng bị, nhưng ít nhất cơ hội của ngươi cũng nhiều hơn một chút, đáng tiếc ngươi lại bỏ qua một thời cơ tốt.”
Đạm Thai Thiên Khánh nhìn Phương Thất cười, nhưng không nói gì.
Phương Thất nhìn Đạm Thai Thiên Khánh rồi hít một hơi khí lạnh, đột nhiên nói: “Ta hiểu rồi.”
Đạm Thai Thiên Khanh gật đầu nói: “Ngươi đúng là không ngốc.”
Phương Thất nói: “Ngươi mượn tay của ta giết Chu Tiếu Thiên, bởi vị Chu Tiếu Thiên đã bị lộ, hơn nữa tác dụng của y không lớn, y chết rồi, tài sản của y tự nhiên sẽ thuộc hết về các ngươi, có phải không?”
Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười: “Còn có điều quan trọng hơn nữa, Chu Tiếu Thiên bị ngươi giết, nhi tử của Kim Bát Gia cũng là do ngươi thiến, ngươi đã kết mối huyết hải thâm thù với Kim Bát Gia cự phú thiên hạ rồi, Kim Bát Gia nhất định sẽ dốc hết tài sản để báo thù, ngươi có tin hay không?”
Phương Thất thở dài, gật đầu nói: “Ta tin, y muốn báo thù, đương nhiên chỉ có thể thể tìm các ngươi, nhìn khắp giang hồ, không còn tổ chức nào có sức mạnh cường đại hơn các ngươi nữa, chỉ cần y tới tìm các ngươi, tiền tài châu báu của y sẽ cuồn cuộn không dứt chảy vào trong túi của các ngươi.”
Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười nói: “Ngươi đúng là nhân tài!”
Phương Thất mỉm cười nói: “Cho nên ngươi mới ra tay vào lúc cuối cùng khi ta lấy Ly Hồn Đoạt Mệnh châm?”
Đạm Thai Thiên Khánh nói: “Ngươi chẳng phải cũng tính được ta sẽ ra tay vào lúc đó ư?”
Phương Thất mỉm cười nói: “Ta đúng là tính đúng ngươi nhất định sẽ ra tay, bời vì Ly Hồn Đoạt Mệnh châm có tác dụng rất lớn với các ngươi, tuyệt không thể rơi vào trong tay ta lần nữa.”
Đạm Thai Thiên Khánh nói: “Cho nên ngươi mới ngồi vững vàng, cố ý nói muốn mang Ly Hổn Đoạt Mệnh châm đi, ép ta ra tay?”
Phương Thất mỉm cười: “Xem ra ngươi cũng không ngốc!”
Đạm Thai Thiên Khánh thở dài nói: “Đáng tiếc cho dù ta biết ngươi ép ta ra tay ta vẫn không thể không ra tay.”
Phương Thất thở dài, nhíu mày hỏi: “Ta thật không hiểu, ngươi có cuộc sống không thể tốt hơn, vì sao phải mạo hiểm làm cái việc có thể bị tru diệt cửu tộc này?”
Đạm Thai Thiên Khánh nhìn Phương Thất, thở dài lắc đầu: “Chim yến an phận dưới mái hiên, nào biết trí lớn của chim hồng?”
Phương Thất gật đầu, cười khổ nói: “Ta chỉ tiếc cho thanh danh cả đời của lão tiền bối Đạm Thai Quan Tùng, sẽ phải hủy trong tay ngươi! Ta khuyên ngươi nên sớm quay đầu trở lại, yên ổn làm trang chủ của ngươi, nếu không sợ rằng võ lâm thế gia từ nay thiếu mất một nhà rồi.”
Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười nói: “Không phải thiếu một nhà, mà toàn bộ thuộc về sự lãnh đạo của Thái Nhạc sơn trang ta, võ lâm thiên hạ cũng phải lấy Thái Nhạc sơn trang làm đầu.”
Phương Thất nhíu mày nói: “Đây chính là lời Sở Anh Bố hứa với ngươi?”
Đạm Thai Thiên Khánh đột nhiên ngậm miệng lại. Phương Thất hỏi: “Ngươi nói với ta nhiều như vậy, chẳng lẽ ta đã chết chắc rồi?”
Đạm Thai Thiên Khánh cười nói: “Ngươi cũng có thể không chết.” Y nhìn Phương Thất, lời sau không cần phải nói thêm nữa.
Phương Thất chắc chắn là cao thủ, loại người như vậy nếu có thể quy hàng bọn chúng, để lợi dụng thêm, há chẳng phải càng tốt hơn giết đi.
Phương Thất không ngốc, y đã nhìn ra ý tứ này trong mắt của Đạm Thai Thiên Khánh.
Phương Thất mỉm cười nói: “Ngươi thấy có khả năng đó sao?”
Đạm Thai Thiên Khánh đột nhiên cười lạnh: “Vậy ngươi chết chắc rồi.”
Phương Thất cười: “Ngươi thấy bằng vào kiếm pháp của ngươi có thể thắng được ta sao?”
Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười nói: “Có lẽ có thể, cũng có lẽ không thể.” Y nhìn Phương Thất, chậm rãi nói: “Nhưng nếu như thêm vào một người, thì tình hình sẽ khác.”
Phương Thất nhíu mày nói: “Thêm vào một người, ai?”
“Ta!” Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, một người lạnh lùng bước vào, trong tay cầm một thanh trường kiếm, mặt không chút cảm tình nhìn Phương Thất, ánh mắt lạnh lùng hơn cả lưỡi đao, chính là Sở Anh Bố.
Phương Thất đột nhiên bật cười, nếu như chỉ có Thái Nhạc Thần Kiếm Đạm Thai Thiên Khánh, y mặc dù không nắm chắc, nhưng ít nhất còn chút khả năng thắng, nhưng thêm vào Sở Anh Bố, thì một chút phần thắng y cũng không có.
Sở Anh Bố lạnh lùng nhìn Phương Thất chằm chằm, chậm rãi đi tới bên Đạm Thai Thiên Khánh, Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười nói: “Hiện giờ ngươi còn nắm chắc không?”
Phương Thất thở dài, gật đầu nói: “Xem ra lần này ta chết chắc rồi.”
Đạm Thai Thiên Khánh nói: “Lần này ngươi lại nói đúng rồi.”
Phương Thất thở dài: “Có thể để ta uống hết chỗ rượu còn lại trong chiếc chén này không?” Không đợi trả lời, y đã uống xong rượu trong chén, than: “Nếu ta đã chết chắc rồi, ngươi có thể nói cho ta biết, là ai giết đại ca ta không?”
Sở Anh Bố nhìn Đạm Thai Thiên Khánh, Đạm Thai Thiên Khánh mỉm cười nói: “Ta chỉ có thể nói với ngươi, không phải là hai người chúng ta.”
Phương Thất nhíu mày: “Thật sao?”
Đạm Thai Thiên Khánh gật đầu: “Thật.”
Phương Thất chầm chậm gật đầu, rồi ngẩng đầu lên nhìn Đạm Thai Thiên Khánh lại buông một tiếng thở dài, ngân quang lóe lên, chiếc chén bạc đột nhiên đã rời tay, nhanh như chớp đánh vào mi tâm Đạm Thai Thiên Khánh, thoáng một cái đã tới trước mặt Đạm Thai Thiên Khánh, kiếm quang đột nhiên loáng lên, chiếc chén bạc đã bị chém làm đôi! Khẽ rơi xuống đất.
Cao thủ dùng kiếm nhanh và chuẩn như thế trên đời này, nhiều nhất không quá năm người! Đạm Thai Thiên Khánh chắc chắn chính là một trong số đó.
Sát na chiếc chén bạc bị chém rơi, một ánh đao loáng lên, Phương Thất đã ra tay, trường đao chớp lên hàn quang dưới ánh đèn lờ mờ, bổ xuống đỉnh đầu Đạm Thai Thiên Khánh.
Đạm Thai Thiên Khánh vừa chém rụng chén bạc, đao quang đã tới đỉnh đầu, y liền nâng kiếm lên đỡ, trường đao của Phương Thất sắp chém lên đầu y thì Sở Anh Bố ở bên đã rút kiếm khỏi vỏ, một kiếm như linh xà đâm vào hông Phương Thất. Chiêu đao của Phương Thất đột nhiên thay đổi phương hướng, đao chém lên trường kiếm của Sở Anh Bố, trường kiếm của Sở Anh Bố thấy sắp đâm vào sườn Phương Thất thì vừa vặn bị đao đánh văng, chẳng đợi Phương Thất lấy hơi, Đạm Thai Thiên Khánh đã nâng trường kiếm xoay một vòng, quét về phía cổ Phương Thất. Phương Thất chọc đao lên trên như ánh chớp, trường kiếm đã sắp cắt tới động mạch trên cổ Phương Thất đột nhiên bị đao chấn văng, cánh tay của Đạm Thai Thiên Khánh tê đi, trường kiếm thiếu chút nữa rời tay.
Đao của Phương Thất nhanh như ánh chớp không hề dừng lại, một chiêu Hoành Tảo Thiên Quân như sấm nổ chớp giật phạt ngang ngực Đạm Thai Thiên Khánh, bụng Sở Anh Bố. Chiêu này vừa công vừa thủ, nhanh như điện, thế không thể kháng cự, chính là toàn bộ tinh túy của đao pháp!
Đạm Thai Thiên Khanh giống như đã tính được vậy, đột nhiên đã vọt lên không, vừa khéo tránh được đao của Phương Thất, rồi như phi ưng từ trên đỉnh đầu Phương Thất lướt qua, đao của Phương Thất tới bên hông của Sở Anh Bố thì Sở Anh Bố cũng đột nhiên bốc lên không, lướt tới chỗ Đạm Thai Thiên Khánh. Hai người đồng thời lao qua đỉnh đầu của Phương Thất, trên không trung Đạm Thai Thiên Khánh đâm đột nhiên đâm một kiếm vào ngực Sở Anh Bố, Sở Anh Bố sững sờ, còn chưa hiểu ra thì trường kiếm đã đâm vào ngực y!
Kiếm này của Đạm Thai Thiên Khánh vừa đâm vào ngực Sở Anh Bố, người còn chưa rơi xuống đất, một cước đã đạp lệch mũi kiếm của Sở Anh Bố đi. Sở Anh Bố mắt trợn trừng, lùi lại xô vào Phương Thất, Phương Thất vừa mới xoay người lại không tự chủ được chém một đao, đâm vào sau lưng Sở Anh Bố, mũi đao đã xuyên qua ngực.
Phương Thất sững sờ, Đạm Thai Thiên Khanh đã phá cửa sổ phóng đi như ánh chớp.
Phương Thất cắn răng, rút đao ra, phóng qua cửa sổ bị phá vỡ đuổi theo Đạm Thai Thiên Khánh.
Bóng đêm mênh mông, đất trời vừa đen tối lại tĩnh mịch, Phương Thất lướt trên nóc nhà, chỉ thấy xa xa phía trước có một bóng đen mơ hồ lướt đi về phía nam như một con chim lớn, Phương Thất đề khí tung mình lướt đi, đuổi theo như ánh chớp.
Bóng đen trước mặt thoắt ẩn thoắt hiện, lướt qua từng căn nhà trong bóng đêm, đột nhiên chuyển sang hướng tây, Phương Thất đuổi sát không buông, phía trước đã là một khu nhà dân thấp tè rách nát, bóng đen tới nơi đó đột nhiên hạ xuống trong ngõ, thoáng chốc đã biến mất tung tích.
Khu nhà dân rách nát cao thấp rối loạn, ngõ tắt đan xen, trong đêm khuya không trăng không đèn này, vừa đen tối lại tĩnh mịch, Phương Thất đứng trên nóc nhà, nghiêng tai lắng nghe chốc lát, trong ngõ không có chút tiếng động nào. Hồi lâu Phương Thất mới thở dài một hơi, y biết lần này mình lại không đuổi được rồi.
Buổi tối mùa thu ở đại mạc lạnh lẽo vô cùng. Phương Thất đứng ngây ra đó hồi lâu, vội vàng quay người lại chạy về Tân Hồng lâu, trong lòng của y đột nhiên rối bời.
Trong phòng ánh đèn còn sáng, Chu mập vẫn gục tên mặt đất, trên mặt đất vết máu vẫn còn, nhưng thi thể của Sở Anh Bố đã không thấy nữa.
Ánh đèn lẻ loi.
Đêm dài dằng dặc.
Liễu Thanh Thanh và Tiểu Hồ Tử đã nằm trên gường ngủ say, bên ngoài là một khoảng tối om.
Hiên Viên Hoằng im lặng ngồi ở trước bàn, chầm chậm khơi bấc đèn, ánh lửa bốc lên, trong phòng tức thì sáng lên rất nhiều.
Hiên Viên Hoằng thong thả rót rượu, hớp qua một ngụm rồi nâng chén trầm ngâm nói: “Ngươi nói Đạm Thai Thiên Khanh đâm chết Sở Anh Bố?”
Phương Thất gật đầu.
Hiên Viên Hoằng hỏi: “Sau đó y lại đá thi thể của Sở Anh Bố về phía ngươi?”
Phương Thất đáp: “Vâng, đúng lúc vãn bối xoay người lại, không tự chủ được đâm y một đao. Đạm Thai Thiên Khánh thừa cơ nhảy qua cửa sổ đào tẩu.”
Hiên Viên Hoằng trâm ngâm nói: “Ngươi đương nhiên cũng không đuổi kịp y, khinh công của Đạm Thai thế gia không kém, huống chi đợi ngươi rút đao ra mới đuổi theo thì đã muộn rồi.”
Phương Thất im lặng gật đầu.
Hiên Viên Hoằng nói: “Nhưng đợi khi ngươi trở lại, thì thi thể Sở Anh Bố đã không thấy đâu nữa?”
Phương Thât gật đầu: “Vâng!”
Hiên Viên Hoằng hỏi: “Ly Hồn Đoạn Mệnh châm có còn không?”
Phương Thất lắc đầu: “Cũng không còn nữa.”
Hiên Viên Hoằng thở dài một hơi, nhấm nháp rượu trong cốc, ánh mắt dừng ở phương xa, chậm rãi nói: “Hiện giờ có hai nghi vấn, thứ nhất, Đạm Thai Thiên Khánh vì sao phải giết Sở Anh Bố?”
Phương Thất nhíu mày nói: “Vãn bối cũng nghĩ không ra điều này, có phải Đạm Thai Thiên Khánh đã nắm giữa tất cả bí mật của Mãnh Hổ Thần Ưng đường, hơn nữa dã tâm của y cũng không chỉ như thế, đã không chịu ở dưới kẻ khác, trừ khử Sở Anh Bố, y liền có thể nắm trọn đại quyền, thay đời đổi đại?”
Hiên Viên Hoằng trầm tư chốc lát, chậm rãi lắc đầu: “Sở Anh Bố một tay lập nên Mãnh Hổ Thần Ưng đường, y tâm tư kín kẽ, mưu kế trăm loại, lúc nào cũng giữ lại đường lui, bản thân sao có thể dễ dàng bị người ta giết chết?”
Phương Thất gật đầu, nhíu mày nói: “Ý cửu công là?”
Hiên Viên Hoằng trầm ngâm: “Ý ta nói, Sở Anh Bố hao phí nhiều tâm tư như vậy mới kiến lập nên được cái tổ chức khổng lồ này, y đương nhiên sẽ không thể không đề phong người khác một chút, có một số bí mật y tuyệt đối sẽ không nói cho người khác. Đạm Thai Thiên Khánh cho dù giết y, cũng không nắm được tổ chức này.”
Phương Thất thở dài, nói: “Đối với vấn đề này vãn bối cũng suy nghĩ trăm kiểu cũng không hiểu nối.”
Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Y rõ ràng đã giết Sở Anh Bố, vì sao còn muốn đá thi thể về phía ngươi?”
Phương Thất nhíu mày: “Có phải là vì muốn ngăn cản vãn bối truy kích, để tiện cho bản thân y thừa cơ đào tẩu?”
Hiên Viên Hoằng cười nói: “Có khả năng, giả thiết là Đạm Thai Thiên Khánh đã nắm được bí mật của tổ chức này, y giết Sở Anh Bố là vì để một mình nắm trọn đại quyền, giải thích như vậy đã thông suốt rồi.”
Phương Thất nói: “Nhưng vì sao sau khi vãn bối trở về lại không thấy thi thể của Sở Anh Bố?”
Hiên Viên Hoằng nói: “Đây chính là điều thứ hai lão ăn mày nghĩ không ra, ngươi xác định lúc đó Sở Anh Bố đã chết?”
Phương Thất cười khổ: “Xác định, cho dù Đạm Thai Thiên Khánh không đâm Sở Anh Bố nhát kiếm kia, thì một đao của vãn bối đâm xuyên từ sau lưng ra trước ngực thì bất kể là ai trúng đao đó cũng không chết không xong.”
Hiên Viên Hoằng nói: “Nếu như là vậy thì tựa hồ cũng có thể lý giải thế này: Bởi vì trước ngực Sở Anh Bố còn trúng một kiếm, Đạm Thai Thiên Khánh không muốn để cho người khác nhìn ra nhát kiếm đó là do mình hạ thủ, y đã tính đúng ngươi sẽ đuổi theo, nên thừa lúc ngươi đuổi theo để người khác mang thi thể đi, hoặc là người ngươi đuổi theo kia căn bản không phải là Đạm Thai Thiên Khánh, mà là một người khác.”
Phương Thất hít một hơi khí lạnh, nói: “Cửu công nói là, Đạm Thai Thiên Khánh xông ra khỏi cửa sổ, nhưng căn bản không đi xa, mà chuẩn bị trước một người ở bên ngoài để vãn bối đuổi theo, sau đó bản thân y mới quay trở lại mang Sở Anh Bố và Ly Hồn Đoạt Mệnh châm đi?”
Hiên Viên Hoằng gật đầu: “Ta chỉ nói là có khả năng này.”
Phương Thất than: “Xem ra vãn bối gặp chuyện còn quá nóng nảy, chưa có đủ bình tĩnh chút nào!”
Hiên Viên Hoằng cười khà khà: “Tiểu huynh đệ không cần hối hận, lão ăn mày khi bằng tuổi của ngươi, còn kém xa mới bình tĩnh tỉ mỉ như ngươi hiện giờ.”
Phương Thất cười khổ, lắc đầu tiên tục.
Hiên Viên Hoằng đột nhiên nói: “Ta còn có một điểm nghĩ không thông, nếu như Đạm Thai Thiên Khanh và Sở Anh Bố liên thủ, ngươi cho rằng mình có mấy thành giành phần thắng?”
Phương Thất cười khổ: “Quả thực là một thành cũng chẳng có, nếu như hai bọn chúng liên thủ, vãn bối muốn an toàn rút lui cũng rất khó khăn.”
Hiên Viên Hoằng nói: “Vậy sao y không đợi sau khi giết ngươi rồi hãy tìm cơ hội hạ thủ với Sở Anh Bố, mà lại đột nhiên ra tay với Sở Anh Bố lúc đó?”
Phương Thất nói: “Điểm này vãn bối cũng không nghĩ ra, có phải là y dự mưu đã lâu, sớm chờ cơ hội này?”
Hiên Viên Hoằng lắc đầu: “Nếu như Sở Anh Bố chết rồi, thì ai có lợi nhất?”
Phương Thất nói: “Hình như Đạm Thai Thiên Khánh có lợi nhất, nhưng có lẽ chúng ta cũng có lợi.”
Hiên Viên Hoằng mỉm cười: “Nếu như đổi lại ngươi là Đạm Thai Thiên Khánh, ngươi có hạ thủ với Sở Anh Bố vào lúc này không?”
Phương Thất suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu nói: “Không thể, vãn bối nhất định đợi tới khi toàn bộ kẻ địch trước mắt bị tiêu diệt hết rồi mới kiếm cơ hội ra tay.”
Hiên Viên Hoằng gật đầu, mỉm cười nói: “Đúng thế, vậy thì sao y lại làm như thế? Chẳng lẽ Đạm Thai Thiên Khánh tham cái lợi trước mắt, ngay cả điều này cũng nhìn không ra? Hoặc là y sớm đã có an bài?”
Phương Thất cúi đầu, trầm ngâm không nói.
Hiên Viên Hoằng cười: “Nếu đã nghĩ không ra, thì không cần nghĩ tiếp nữa, xe tới trước núi ắt có đường, trời sắp sáng rồi, đi ngủ đi.”
Phương Thất gật đầu nói: “Lão tiền bối cũng sớm nghỉ ngơi.”
Hiên Viên Hoằng cười hà hà: “Lão ăn mày cả đời này đã quen nằm trên chiếu cỏ một giấc là được rồi.”
Phương Thất quay đầu lại, trên mặt đất quả nhiên có một chiếc chiếu cỏ cuốn ở đó, y không khỏi thở dài: “Lão tiền bối vì chiếu cố Thanh Thanh và Hồ Tử, không rời giây phút nào, vãn bối thật hổ thẹn! Đêm nay cho Phương Thất ngủ ở đây, lão tiền bối tới phòng bên ngủ một giấc cho kỹ nhé.”
Hiên Viên Hoằng khoát tay nói: “Không cần, lão ăn mày sớm đã quen rồi, ngươi đi nghỉ ngơi đi.” Ông ta nhìn ra bên ngoài cửa sổ, sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc, chậm rãi nõi: “Ngày mai rất có thể có đại sự sẽ xảy ra…”
Phương Thất cau mày, nhìn Hiên Viên Hoằng một cái, chầm chậm gật đầu rồi đi ra ngoài.
Hiên Viên Hoằng rót một chén rượu, đặt bên môi thật lâu, trầm ngâm không nói, hồi lâu sau ông ta mới nâng chén uống cạn, cất bước ra khỏi phòng, đi tới bên bồn hoa, khẽ vỗ tay một cái, một bóng đen đột nhiên từ bên ngoài tường nhảy vào, mau chóng tới trước mặt Hiên Viên Hoằng. Hiên Viên Hoằng vẫy tay gọi y tới, thì thầm bên tai mấy câu, bóng đen gật đầu rồi mau chóng vượt qua tường bao, biến mất trong bóng đêm mênh mông.
Hiên Viên Hoằng thở dài, chậm rãi trở về phòng, đóng cửa phòng lại, rồi trải chiếu cỏ lên trên mặt đất mằm xuống.
Đêm đã khuya, bốn bề đen tối mà tĩnh mịch, tất cả vạn vật trên thế gian đều đã chìm trong bóng đêm không bờ. Ngày mười bốn tháng bảy.
Hợp: đính hôn, liên kết, cầu phúc, cũng tế, cầu tự, trai lễ.
Kỵ: cưới gả, khai trương, dọn nhà, khởi hành, di chuyển.
Xung ngưu.
Dữ tây.
Mặt trời lên tới ba cây sào, ánh mắt trời lại trải khắp mặt đất, rực rỡ mà ấm áp.
Hôm qua trời mây âm u, hôm nay lại vạn dặm trong xanh, ánh mặt trời xua tan khí lạnh ban đêm, trong bồn hoa thu cúc đang nở rộ.
Phương Thất đứng một mình bên bồn hoa, lặng lẽ nhìn về phương đông xa xôi, ánh mặt trời mới mọc chiếu lên trên người y, y tựa hồ không hề nhận ra, trong ánh mắt rõ ràng lộ ra vẻ mệt mỏi sâu sắc.
Y đã lặng lẽ đứng ở đây rất lâu, y đang suy nghĩ điều gì?
Du Mộng Điệp đứng dưới mái hiên, nghiêng đều nhìn y hồi lâu, đột nhiên đi tới, cười duyên dáng: “Thất ca, đang nghĩ gì vậy?”
Phương Thất cười khẽ, đáp: “Không gì cả.”
Du Mộng Điệp cười hì hì: “Có phải là nhớ nhà không?”
Phương Thất cắn răng, đột nhiên ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: “Muội không nên hỏi điều này.”
Vì sao không nên hỏi điều này? Có phải trong lòng y chính đang nghĩ về ngôi nhà ở thật xa? Nghĩ tới lão mẫu cao tuổi trong nhà, nhớ tới tứ ca tàn phế nắm trên giường? Nhớ tới tứ tẩu mặt đầy nước mắt? Nếu không vì sao y lại nhìn thật lâu về phương đông? Còn câu hỏi của Du Mộng Điệp lại đâm trúng vào chỗ đau trong lòng y?
Vì sao vừa hỏi tới điều này, y lập tức biến sắc ngẩng đầu lên? Có phải bởi vì trong mắt đã không kiềm chế được hàng lệ.
Trái tim của một lãng tử, vĩnh viễn đều chua xót như thế. Nỗi thống khổ của bọn họ, có ai lý giải được.
Du Mộng Điệp khẽ thở dài, hỏi: “Thất ca, mặt còn đau không?”
Phương Thất ngửa đầu lên, cười khổ một tiếng rồi chậm rãi lắc đầu.
Du Mộng Điệp dịu dàng nói: “Muội thấy hình như còn sưng đó…” Nàng đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt lên má y, đột nhiên cúi đầu xuống, dẩu môi nói: “Thất ca, thật xin lỗi, đều do muội ra tay quá nặng…
Phương Thất không nói gì nắm lấy tay nàng, cúi đầu nhìn Du Mộng Điệp dưới ánh mặt trời, cánh tay nàng mịn màng trắng bóng, năm ngón tay thon thả mềm như cọng hành mùa xuân, tóc dài đen nhánh, đỉnh đầu vén lên một búi tóc nhỏ, dùng một cây trâm ngọc bích trong suốt xuyên qua, gò má trắng hồng, chầm chậm ngẩng đầu lên, một đôi mắt đẹp đang nhìn Phương Thất đầy thâm tình, rồi khẽ cắn môi một cái, gò má đột nhiên đã như ráng chiều.
Phương Thất thở dài, mỉm cười nói: “Bàn tay đẹp như vậy sau này nhất định phải giữ gìn cho tốt mới được, ngàn vạn lần chớ chạm vào cái mặt cứng đờ này của ta, nếu không bị hư rồi thì thật đáng tiếc.”
Du Mộng Điệp phì cười, mím môi thẹn thùng nói: “Ai cho huynh xấu xa như thế, sau này chỉ có phép nắm tay muội, nếu như muội nhìn thấy huynh nắm tay cô gái khác, muội… muội...”
Phương Thất thờ dài một tiếng, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ngay Tử Yên.
Tử Yên đứng dưới mái hiên, nhìn Phương Thất và Du Mộng Điệp, trong ánh mắt mê man mang theo chút thương cảm và yếu ớt, lúc này trong lòng nàng đang nghĩ gì?
Phương Thất gượng cười, nói với Du Mộng Điệp: “Chớ có quên nhiệm vụ cửu công giao cho muội, mau đi chiếu cố cho Tử Yên cô nương, nếu như cô ấy xảy ra chuyện, xem xem muội ăn nói với cửu công như thế nào.”
Du Mộng Điệp chun mũi, quay đầu lại nhìn Tử Yên, thè lưỡi ra cười hì hì: “Biết rồi mà, yên tâm đi, cô ấy sẽ không sao đâu.” Khe khẽ siết tay Phương Thất một cái, nàng xoay người cười hì hì đi về phía Tử Yên.
Đột nhiên một tiếng quát lớn như sấm nổ giữa trời quang truyền tới: “Phương Thất! Lãng tử Phương Thất! Mau xéo ra đây cho Triệu gia! Triệu gia hôm nay tới lấy cái mạng nhỏ của ngươi.”
Tử Yên bỗng bị dọa cho phát run, Du Mộng Điệp cũng không ngừng kinh hãi, Phương Thất nhíu mày lại, quay đầu nhìn, ngoài cánh cổng vòm Thiết Giáp Kim Cương Triệu Mãnh đang sải bước hầm hầm tức giận đi vào, Phương Thất thầm thở dài, sau lưng Triệu Mãnh không xa, một người áo tím thân hình cao lớn, tóc mai hoa râm, sắc mặt nghiêm nghị, đầu mang kim quan cũng đi vào, chính là Bắc Hải Thần Quân Độc Cô Quy Hải.
Lòng Phương Thất đột nhiên trầm xuống.
Lúc Bắc Hải Thần Quân nhìn thấy Phương Thất, trong đôi mắt đột nhiên lộ ra sát khí lạnh lùng sắc bén hơn cả lưỡi đao, mặc dù còn ở xa tận cửa vòm, Phương Thất đã cảm thấy loại sát khí đó đột nhiên bao phủ lấy mình.
Phương Thất hít một hơi khí lạnh, mày nhíu lại, một loại cảm giác không lành đột nhiên dâng lên trong lòng y, đột nhiên y đã hiểu ra một số chuyện.
Y biết cho dù hôm nay Triệu Mãnh không giết được mình thì Bắc Hải Thần Quân cũng nhất định sẽ ra tay! Ông ta tuyệt đối sẽ không đợi tới ngày mười lăm nữa.
Loại sát khí trùng trùng như vậy, tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ phát ra.
Phương Thất đột nhiên cười.
Là phúc thì không phải là họa, là họa thì không thể tránh được, nếu đã không tránh được thì cần gì phải tránh?
Triệu Mãnh đã sải bước đi tới, trong tay còn xách một cái hồ lô rượu lớn, nhìn thấy Phương Thất không khỏi cười ha hả, nói: “Giỏi cho tên tiểu tử nhà ngươi, không ngờ thực sự ở đây đợi Triệu gia, coi như ngươi khá! Hôm nay Triệu gia sẽ lấy cái mạng nhỏ của ngươi, báo thù cho huynh đệ của ta!”
Phương Thất thở dài, mỉm cười nói: “Phương Thất sớm đã ở đây đợi đại giá của Triệu huynh rồi, Triệu huynh đã tới có muốn uống một chén trước không?”
Triệu Mãnh cười lớn: “Hảo tiểu tử, được lắm! Triệu gia có mang rượu, nếu ngươi muốn uống rượu trước lúc chết, thì tự mình đi uống một bữa đi, Triệu gia đợi người ở đây!”
Phương Thất mỉm cười nói: “Triệu huynh không sợ ta thừa cơ bỏ chạy ư?”
Triệu Mãnh nhíu mày, đột nhiên cười nói: “Chạy? Triệu gia nhìn ngươi không giống kẻ bỏ chạy, huống chi cho dù hôm nay ngươi có chạy, Triệu gia có đuổi tới chân trời góc bể cũng sẽ bắt lấy ngươi!”
Phương Thất cười hà hà nói: “Triệu huynh quả nhiên là lòng ngay miệng thẳng, rượu ta không cần uống ngữa, mời Triệu huynh ra tay.”
Y nói rất nhẹ nhàng, cười rất vui vẻ, hình như Triệu Mãnh không phải tới giết mình mà là mời uống rượu vậy, còn y giống như chính đang ân cần mời Triệu Mãnh mau động đũa.
Triệu Mãnh cười ha hả, đột nghiên tiếng cười ngưng bặt, nói: “Giỏi! Đúng là rất thẳng thắn!” Ánh mắt y đột nhiên cũng trở nên hung dữ, lạnh lùng nói: “Đao của ngươi đâu?”
Trong tay Phương Thất không có đao, đao ở trong phòng.
Phương Thất mỉm cười nói: “Triệu huynh một thân Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam, đao thương bất nhập, có đao cũng có tác dụng gì?”
Triệu Mãnh cười cười, lớn tiếng nói: “Vậy ngươi dùng gì đối phó với ta?”
Phương Thất mỉm cười, giơ bàn tay lên nhìn chẳng vào Triệu Mãnh: “Chỉ dùng bàn tay này.”
Triệu Mãnh tức thì trợn tròn mắt, nổi giận quát: “Hảo tiểu tử! Ta thấy ngươi đúng là muốn chết rồi! Triệu gia hôm nay sẽ thành toàn cho ngươi!”
Phương Thất cười nhạt nói: “Được.”
Triệu Mãnh hừ lạnh một tiếng, rút nút hồ lô rượu ra, ngửa cổ trút rượu ừng ực mấy ngụm, thân hình thình lình vọt lên, quát lớn: “Xem quyền!” Trên không trung nắm đấm như cái bát mang theo kình phong đánh vào mặt Phương Thất.
Đột nhiên một tiếng quát khẽ vang lên: “Dừng tay!”
Quyền nhanh như gió, uy mãnh dữ dội, Triệu Mãnh từ trên không đánh xuống, thề phải đập nát đầu Phương Thất.
Cú đấm này của y có thể đánh nát đá, muốn đập vỡ đầu một người, quả thật dễ dàng hơn cả dùng kiếm sắt cắt đậu hũ.
Phương Thất mỉm cười đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Tĩnh như xử nữ, động như thỏ rời hang, đây là đạo lý cơ bản của võ học, Phương Thất cũng không muốn chết. Y muốn tránh khỏi một chuyền của Triệu Mãnh, chỉ cần trong sát na.
Triệu Mãnh người ở trên không trung, đột nhiên nghe thấy một tiếng quát khẽ, âm thanh tuy không lớn, nhưng rõ như ở bên tai, âm thanh này lại rất quen thuộc, Triệu Mãnh ngẩn ra, vội vàng thu quyền hạ xuống, quay đầu lại kinh ngạc nhìn về phía dưới mái hiên.
Một vị lão nhân tóc trắng bạc phơ, sắc mặt hồng hào, một thân y phục vá trăm miếng, chân đi hài cỏ, tay cầm trượng trúc, đang đứng dưới mái hiên, sắc mặt nghiên nghị nhìn sang bên này.
Triệu Mãnh kinh ngạc há hốc mồm, đột nhiên tên mặt thoáng qua một vẻ mừng rỡ, rảo bước lao tới phía trước, người còn chưa tới nơi, đã quỳ xụp xuống, quỳ đi mấy bước, còn chưa đợi Hiên Viên Hoằng mở miệng, đã đập đầu thình thịch ba cái, ngẩng đầu vui mừng nói: “Vãn bối Triệu Mãnh bái kiến lão tiền bối.”
Du Mộng Điệp, Tử Yên, Phương Thất đều không khỏi ngẩn ra, Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng đứng ở bên cánh cổng vòm, cũng hơi nhíu mày lại.
Chuyện ở trên đời này thường kỳ quái như vậy đấy, Triệu Mãnh xưa nay trời không sợ đất không sợ, ngay cả chết cũng không sợ, vì sao lại hành đại lễ với Hiên Viên Hoằng như thế? Hơn nữa trên mặt còn lộ ra vẻ vui mừng như vậy?
Nhưng Hiên Viên Hoằng lại tựa hồ chẳng lấy làm lạ, đưa tay đỡ Triệu Mãnh lên, mỉm cười nói: “Ngươi hiện giờ đã là anh hùng thành danh trên giang hồ rồi, lão ăn mày làm sao có thể nhận được cái lễ lớn như thế, mau đứng lên đi!”
Triệu Manh lớn tiếng nói: “Cái mạng này của Triệu Mãnh đều do lão tiền bối cho! Nếu chẳng phải năm xưa lão tiền bối cứu mạng, Triệu Mãnh nào sống được tới hôm nay! Đừng nói ba cái khấu đầu, cho dù là ba trăm cái, Triệu Mãnh cũng rất vui lòng!”
Hiên Viên Hoằng khoát tay, than: “Chuyện năm xưa không cần nhắc tới nữa, lão ăn mày nghe nói mấy năm gần đây trên giang hồ ngươi làm rất nhiều chuyện giúp đỡ kẻ yếu, như vậy là được rồi.”
Triệu Mãnh vui mừng nhìn Hiên Viên Hoằng, trong đôi mắt lớn đột nhiên chảy ra hai hàng lệ nóng, nói: “Hơn mười năm không gặp lão tiền bối, không ngờ rằng lão tiền bối đã râu tóc bạc phơ, thật làm vãn bối thương tâm!”
Hiên Viên Hoằng cười hà hà, vỗ vai Triệu Mãnh nói: “Con người đều sẽ già đi, lão ăn mày cũng không ngoại lệ, có một ngày ngươi sẽ đầy đàu tóc bạc như lão ăn mày vậy.”
Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc nghe thấy tiếng gầm chạy đến không khỏi mỉm cười, trên giang hồ lỗ mãng uy mãnh lại chất phác như vậy, thậm chí có chút đáng yêu giống như Triệu Mãnh sợ rằng không tìm ra người thứ hai nữa.
Triệu Mãnh cười hăng hắc nói: “Lão tiền bối nhất định không thể già, nhất định sẽ thân khể khang kiện sống lâu trăm tuổi, để Triệu Mãnh có thể gặp lão tiền bối nhiều hơn!”
Hiên Viên Hoằng gật đầu cười khổ nói: “Mong được như thế!” Rồi cúi đầu nói: “Trong hồ lô của ngươi đựng rượu gì? Cho lão ăn mày một ngụm.”
Triệu Mãnh cười xấu hổ nói: “Rượu của vãn bối không ngon lắm, lão tiền bối chịu uống một ngụm, làm vãn bối quá mừng rồi!” Nói xong đưa bỉnh hồ lô lên.
Hiên Viên Hoằng nhận lấy bình hồ lô, mở nút ra, khẽ nhấm một ngụm, mỉm cười nói: “Rượu không tệ, hôm nay ngươi tới đây làm gì?”
Triệu Mãnh xấu hổ nói: “Vãn bối tới giết… giết tên Phương Thất kia.”
Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Phương Thất đã làm chuyện xấu gì?”
Triệu Mãnh cười méo xệch: “Chuyện xấu khác thì vãn bối cũng không nghe thấy, nhưng y giết huynh đệ kết bái của vãn bối.”
Hiên Viên Hoằng nói: “Ngươi nói chính là La Hán?”
Triệu Mãnh cả kinh: “Lão tiền bối cũng biết y giết La Hán?”
Hiên Viên Hoằng gật đầu nói: “Chuyện này không ai biết rõ hơn lõa ăn mày nữa đâu.” Ông ta nhìn Triệu Mãnh, từ tốn nói: “Vì huynh đệ kết nghĩa báo thù thì không có gì đáng trách, ngươi còn được tính là một hán tử có tình có nghĩa!”
Triệu Mãnh mừng rỡ nói: “Đa tạ lão tiền bối khen thường! Giờ vãn bối đi giết y ngay đây!” Y nhìn Hiên Viên Hoằng, chỉ đợi ông ta gật đầu.
Thế nhưng Hiên Viên Hoằng không gật đầu mà lại buông một tiếng thở dài, nói: “Chỉ có điều vị huynh đệ kết nghĩa La Hán của ngươi kia, nếu như lão ăn mày gặp phải y, thì nhất định cũng sẽ giết y.”
Triệu Mãnh chết sững, ngơ ngẩn nhìn Hiên Viên Hoằng, không khỏi có chút nghẹn họng không nói lên lời.”
Hiên Viên Hoằng thở dài: “Ngươi đương nhiên cũng biết, vị huynh đệ kia của ngươi thường ức nam hiếp nữ, hoành hành bá đạo, không chuyện xấu gì không làm. Cho dù Phương Thất không giết y, sớm muộn cũng có ngươi giết y, ngươi có tin không?”
Triệu Mãnh nhíu mày: “Chuyện này…”
Hiên Viên Hoằng nói: “La Hán gia nhập một tổ chức thần bí, ngươi không biết hay sao?”
Triệu Mãnh nhíu mày lắc đầu.
Hiên Viên Hoằng nói: “Ngay hôm đó ở trong đường ngầm y gặp phải Phương Thất, không phải Phương Thất chết thì La Hán phải chết, ngươi nói phải làm như thế nào?”
Triệu Mãnh nhíu chặt mày, đột nhiền dùng quyền đập lên đầu mình, y đã có chút hồ đồ rồi.
Hiên Viên Hoằng thở dài nói: “Huống chi Phương Thất vốn cũng giống ngươi, trên giang hồ đều làm những chuyện hành hiệp trượng nghĩa, y tới nơi này cũng là vì báo thù mà tới.”
Triệu Mãnh nhíu mày: “Y và La Hán có thù sao?”
Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Không có.”
Triệu Mãnh nói: “Vậy y tới báo thù cho ai?”
Hiên Viên Hoằng thở dài sườn sượt, hồi lâu mới nói: “Phương Ngọc Thành.”
Triệu Mãnh giật mình: “Lão tiền bối nói tới Tiểu Thần Long Phương Ngọc Thành ư?”
Hiên Viên Hoằng đáp: “Đúng thế?”
Triệu Mãnh cười hỏi: “Vậy Phương Thất và Tiểu Thần Long Phương đại hiệp có quan hệ gì?”
Hiên Viên Hoằng cười khẽ nói: “Phương Ngọc Thành chính là tứ ca của Phương Thất, Phương Thất chính là lão thất Phương Ngọc Thụ của Phương gia, ngươi đã hiểu chưa?”
Triệu Mãnh cả kinh há hốc mồm ra, nhìn Hiên Viên Hoằng hồi lâu, y biết Hiên Viên Hoằng tuyệt sẽ không lừa y, rồi lại quay đầu nhìn Phương Thất, Phương Thất đột nhiên mặt lộ vẻ thống khổ, từ từ cúi đầu xuống.
Triệu Mãnh thở dài một tiếng, dậm chân lớn tiếng nói: “Thôi vậy thôi vậy! Thù này không báo cũng đành! Đều là Triệu Mãnh kết bạn không cần thận, cũng tránh La Hán làm chuyện xằng bậy! Triệu Mãnh cũng nghe nói Tiểu Thần Long Phương đại hiệp bị hại tàn phế, Triệu Mãnh vốn cũng có lòng báo thù cho y, Lan Hán…” Y đột nhiên lại thở dài một tiếng, nói: “Lão tiền bối, Phương Thất, La Hán tuy là huynh đệ của ta, nhưng y lại dám làm hại Phương đại hiệp, cho dù chết cũng chưa hết tội! Mối thù này Triệu Mãnh không báo nữa, chuyện này từ nay coi như xong!”
Hiên Viên Hoằng gật đầu, lại uống một ngụm rượu, đem hồ lô trả lại cho y, chậm rãi nói: “Ngươi có thể hiểu được những điều này, làm lão ăn mày rất mừng.”
Triệu Mãnh cười xấu hổ nói: “Vãn bối không báo thù nữa, nhưng… nhưng…”
Hiên Viên Hoằng gật đầu, khẽ than dài một tiếng, ông ta hiểu ý của Triệu Mãnh, bời vì ông ta cũng cảm giác được một ánh mắt như mũi nhọn chích vào lưng, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ông ta, nhìn chằm chằm vào Phương Thất. Người này chính là Bắc Hải Thần Quân Độc Cô Quy Hải vẫn luôn đứng bên cánh cổng vòm, thủy chung đều chưa hề nhúc nhích.
Triệu Mãnh đột nhiên xoay người bước nhanh tới phía Bắc Hải Thần Quân, sắc mặt cực kỳ phức tạp, y đã nhìn ra mắt của Bắc Hải Thần Quân đã lạnh tới cực điểm, loại sát khí dữ dội đó cũng tựa hồ tới cực điểm, Triệu Mãnh nhìn đôi mắt đó không khỏi rùng mình, cắn răng nói: “Tiền bối…”
Bắc Hải Thần Quân đột nhiên quay đầu nhìn y, câu nói phía sau của Triệu Mãnh tức thì không nói ra được, Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói từng chữ: “Đứng qua một bên cho ta!”
Triệu Mãnh nhíu mày lại, cắn chặt răng, không nói lời nào chầm chậm đứng qua một bên.
Y biết Bắc Hải Thần Quân có lý do để giết Phương Thất, mà lý dó này đã đủ. Nếu như không phải như thế, có lẽ y liều mạng cũng phải tranh biện với Bắc Hải Thần Quân.
Có lý do này, Bắc Hải Thần Quân muốn ra tay, bản thân tuyệt đối không thể ngăn được.
Là lý do gì làm trong hai mắt Bắc Hải Thần Quân bừng bừng sát khí như vậy? Làm cho ngay cả Triệu Mãnh cũng thấy lý do của Bắc Hải Thần Quân rất đầy đủ.
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn Phương Thất, loại ánh mắt còn sắc bén hơn lưỡi đao đó đã đâm vào trong người Phương Thất, ông ta lạnh lùng nói: “Vết thương của ngươi lành rồi?”
Phương Thất gật đầu.
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Rất tốt! Lấy đao của ngươi ra!”
Phương Thất gật đẩu sải bước đi vào phòng, khi đi ra thì đao đã ở trong tay.
Vỏ bao đen nhanh, con ngươi đen nhánh, ánh mắt lạnh băng, đao còn chưa rời vỏ đã tràn ngập ý chí chiến đấu.
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng đứng đó, nhìn Phương Thất đi tới, ánh mắt ông ta lạnh lùng mà sắc bén, kim quan ánh lên sắc vàng dưới ánh mặt trời, Du Mộng Điệp, Tử Yên, Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc đứng dưới mái hiện đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh thấm sâu vào tận xương, loại sát khí dữ dội đó, chỉ có tuyệt thế cao thủ mới có thể phát ra được.
Bắc Hải Thần Quân chính là dạng tuyệt thế cao thủ như vậy.
Từ trong sát khí của ông ta, bất kể ai cũng có thể nhận ra, hôm nay ông ta nhất định phải giết Phương Thất, bất kể là ai cũng không ngăn cản được.
Phương Thất lẳng lặng đi tới, chậm rãi đứng lại, y mặc dù đã lấy đao ra, nhưng trong lòng bấn loạn.
Y không biết mình có nên động thủ với Bắc Hải Thần Quân hay không? Câu hỏi này đã quấn lấy y rất lâu, nhưng tới giờ y vẫn không nghĩ rõ ràng.
Dù sao, Trầm Tuyết Quân – Sở Ngọc Mai là do Bắc Hải Thân Quân một tay nuôi lớn thành người, là sư phụ cũng là cha, tình như cha con. Mà Sở Ngọc Mai lại là người mình yêu sâu sắc, nàng không tiếc chết vì mình. Đối diện với loại cục diện phức tạp như vậy, mình có nên động thủ với Bắc Hải Thần Quân hay không, bất kể là ai sống ai chết, chắn chắn đều làm người thân đau đớn kẻ thủ vui mừng, đều làm tổn thương sâu sắc tới Sở Ngọc Mai ở dưới cửu tuyền.
Nếu như Sở Ngọc Mai ở dưới đất có linh, nàng có nghĩ tới được hậu quả hôm nay không?
Phương Thất lòng đã rối loạn.
Cao thủ quyết đấu, kẻ tâm tĩnh sẽ thắng, sinh tử thường thường ngay trong chớp mắt. Đừng nói Phương Thất phải đối diện với hạng tuyệt thế cao thủ như Bắc Hải Thần Quân, dù là người võ công không bằng mình, dưới trạng thái lòng rối loạn như vậy, Phương Thất cũng bại là cái chắc.
Du Mộng Điệp, Nam Cung Khiếu Không, Lan Ngọc thậm chí là Triệu Mãnh cũng đều đã nhìn ra, một khi động thủ, Phương Thất chắc chắn sẽ thua.
Bất kể ai cũng có thể nhìn ra sát khí trong mắt Bắc Hải Thần Quân! – Thua, có nghĩa là chết!
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn Phương Thất, chỉ nói năm chữ: “Rút đao của ngươi ra.”
Phương Thất chầm chậm ngẩng đầu lên, nói: “Đã có.”
Chỉ hai chữ ‘đã có’ chính có nghĩa là, đao có ở đây, có thể rút ra bất kỳ lúc nào.
Kiếm bạt cung giương, ngay không khí dường như cũng đã đóng băng, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên thân thể, nhưng tất cả mọi người trong vườn lại đều cảm thấy rét tới tận xương, đó chính là loại sát khí buốt lạnh.
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh nói: “Giỏi! Tiểu tử giỏi lắm!” Thân hình của ông ta đột nhiên bốc lên, giống một cơn gió mạnh xô tới, vỗ một chưởng vào trước ngực Phương Thất.
Không ai có thể hình dung ra sức mạnh và tốc độ của một chưởng này, khi Phương Thất nhìn thấy Bắc Hải Thần Quân bốc lên, thì chưởng của Bắc Hải Thần Quân đã tới trước ngực y.
Khi y nhìn và cảm giác thấy gió, thì gió đã thổi lên người y.
Phương Thất chớp mắt nhấc chân dời chỗ, lúc còn đang do dự xem có rút đao ra hay không, thì Bắc Hải Thần Quân đột nhiên đã nhẹ nhàng nhảy trở về.
Hiên Viên Hoằng mỉm cười đứng ở trước mặt Phương Thất, thân pháp của ông ta tựa hồ cũng như gió vậy, trong lúc mọi người còn chưa rõ đã tới trước mặt Phương Thất, trượng trúc điểm tới ngực Bắc Hải Thần Quân. Bắc Hải Thần Quân lập tức lùi lại.
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Lão ăn mày, có phải là ngươi nói không quản chuyện này không?”
Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Đúng thế, lão già ta đã nói rồi, nhưng thời gian hình như không phải là hôm nay.”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Không sai! Nhưg vết thương của y đã lành rồi! Mà bản thần quân đã tuyệt không thể đợi thêm nữa!”
Hiên Viên Hoằng cười khổ: “Tuyệt không thể đợi thêm? Vì sao? Chẳng lẽ lão quái vật ngươi hôm nay sẽ chết? Nên không đợi được tới ngày mai nữa?”
Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh nói: “Bản thần quyết tuyệt đối không chết trước lão ăn mày ngươi đâu!” Ông ta nhìn Phương Thất chằm chằm, lạnh lùng nói: “Nếu chẳng phải bản thần quân suy nghĩ sai lầm, không kịp thời giết tên tiểu tử ngươi, thì đồ đệ của bản thần quan sao có thể chết thảm dưới đao của ngươi! Cho nên bản thần quân thề, hôm nay phải giết, quyết không đợi nữa!”
Hiên Viên Hoằng thở dài nói: “Lão quái vật, chuyện của Sở Ngọc Mai, lão ăn mày đã giải thích với ngươi mấy lần rồi, ngươi cũng phải nhìn ra tình cảm của y đối với đồ nhi của ngươi, đây đơn thuần chỉ là ngộ sát…”
Bắc Hải Thần Quân đột nhiên cắt ngang ông, quát: “Câm mồm!” Ông ta nhìn chằm chằm Hiên Viên Hoằng, ánh mắt lạnh lùng mà sắc bén như lưới đao, chầm chậm nói: “Nếu chỉ bởi vì Ngọc Mai, bản thần quân có thể đợi tới ngày mai, nhưng y không nên giết cả Sở Anh Bố!”
Hiên Viên Hoằng giật mình, nói: “Chuyện này lão ăn mày cũng biết, nhưng Sở Anh Bố không phải là do y giết thật!”
Bắc Hải Thần Quân ngửa mặt lên trời cười lạnh một hồi, thình lình quát ngang: “Không phải do y giết thì ai giết?”
Hiên Viên Hoằng thở dài, nói: “Nếu như ta nói là Đạm Thai Thiên Khanh giết, ngươi nhất định sẽ không tin.”
Bắc Hải Thần Quân nhìn Hiên Viên Hoằng cười lạnh một trận, hồi lâu nói: “Ngươi bảo là Đạm Thai Thiên Khanh giết, ai có thể chứng minh?”
Hiên Viên Hoằng nhíu mày, cười khổ nói: “Đúng là không ai chứng minh được, ngươi nói Sở Anh Bố do Phương Thất giết, thì có ai chứng minh?”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Bản thân quân nói đương nhiên là có người có thể chứng minh!” Ông ta đột nhiên quát: “Tiến vào!”
Từ ngoài của vòm có một người rụt rè sợ hãi tiến vào, nhìn qua thì mặt mũi thành thực, toàn thân run rẩy, hết nhìn người này lại nhìn người kia, run lấy bẩy rụt cổ đứng ở sau người Bắc Hải Thần Quân.
Khi Phương Thất nhìn thấy người này, lòng đột nhiên trầm xuống.
Từ bên ngoài cửa rụt rè sợ hãi đi vào chính là tiểu nhị của Tân Hồng lâu, cũng chính là tên tiểu nhị khi lần đầu tiên Hiên Viên Hoằng và Du Mộng Điệp tới Tân Hồng lâu không biết nên tiếp đãi hay là nên đuổi ra.
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh một tiếng, nhìn tên nhiểu nhị chằm chằm: “Đem điều người nhìn và nghe thấy nói ra.”
Tên tiểu nhị nhìn mọi người, ấp úng nửa ngày trời, thực như sắp khóc tới nơi rồi, nói: “Các vị đại gia, tiểu nhân chẳng nhìn thấy gì, cũng chẳng nghe thấy gì, các vị đại gia ai tiểu nhân cũng không đụng vào được, xin các vị đại gia tha cho tiểu nhân một mạng đi!”
Hiên Viên Hoằng cười khổ một tiếng, Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc, Du Mộng Điệp cũng đã nhìn ra, tên tiểu nhị này nhất định đã nhìn thấy điều gì, nhưng gã không dám nói ra.
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Ngươi không phải sợ, đem điều ngươi nhìn thấy nói hết ra.” Ông ta chầm chầm nhìn mọi người một lượt, lạnh lùng nói: “Bản thần quân đảm bảo, nơi này nếu như có người dám đụng một đầu ngón tay vào ngươi, bản thân lập tức giết kẻ đó!”
Tên tiểu nhị hết nhìn mọi người, lại nhìn Bắc Hải Thần Quân, mặt mũi đau khổ: “Kỳ thực tiểu nhân thực sự không nhìn thấy bao nhiêu, lời của tiểu nhân nói ra cũng không thể làm chứng cứ, tiểu nhân đem chuyện nhìn thấy và nghe thấy hôm qua nói ra, các vị đại gia có thể tham khảo một chút.”
Bắc Hải Thần Quân nói: “Ngươi nói đi.”
Tên tiểu nhị mặt mũi nhíu lại, nhăn nhó nói: “Tiểu nhân vì làm tiểu nhị ở Tân Hồng lâu, cho nên cùng mấy tiểu nhị khác cùng ở sương phòng phía sau nơi Chu lão bản ở. Đêm qua bởi vì bụng bị tiêu chảy, cứ không ngừng phải đi nhà xí, canh ba đêm qua lúc tiểu nhân đang ngồi trong nhà xí, đột nhiên nghe thấy có người gõ cửa Chu lão bản, nói cố nhân tới thăm, giọng nói này tiểu nhân rất quen, giống như... vị đại gia… này … hôm qua uống rượu với Chu lão bản trưa hôm qua.” Gã đưa tay rụt rè chỉ vào Phương Thất.
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Sau đó thế nào?”
Tiểu nhị nói: “Sau đó Chu lão bản mở cửa ra, hình như họ vào phòng nói chuyện, về phần nói cái gì, cách hơi xa nên tiểu nhân không nghe rõ, không dám nói bừa.”
Bắc Hải Thần Quân gật đầu nói: “Ngươi tiếp tục nói đi.”
Tiểu nhị kể: “Sau đó một lúc tiểu nhân lại nín không nổi chạy đi nhà xí, đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, giống như tiếng của lão bản, tiểu nhân sợ quá không dám lên tiếng, cứ trốn lỳ ở trong nhà xí không dám ra, một lúc sau lại có tiếng kêu thảm, sau đó nghe thấy cửa sổ bị phá, tiểu nhân ghé vào mái tường len lén nhìn vào, liền nhìn thấy vị đại gia này từ cửa sổ nhảy ra, nhảy tới nóc phòng rồi đi mất. Tiểu nhân sợ hãi, đợi nửa ngày trời không dám lên tiếng, vội chạy về phòng che đầu ngủ, không dám đi ra nữa. Đợi tới sáng ngày hôm nay, tiểu nhân mới cùng những tiểu nhị khác từ cửa sổ phòng lão bản tiến vào, liền phát hiện ra… phát hiện ra lão bản và một người không quen biết chết ở bên trong.”
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nói: “Còn nữa không?”
Tiểu nhị run rẩy nói: “Không còn nữa, thực sự không còn nữa, tiểu nhân chỉ nhìn và nghe thấy chừng đó thôi, thực sự không chứng minh được điều gì, xin các vị đại gia tha cho tiểu nhân đi!”
Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng: “Được rồi, không còn chuyện gì nữa, ngươi đi đi.”
Tên tiểu nhị chần chừ, khuôn mặt đau khổ, vừa đi vừa quay đầu lại, hai chân mềm nhũn đi ra bên ngoài.
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn Phương Thất nói: “Ngươi còn gì để nói không?”
Phương Thất thở dài, nói: “Chỉ có một câu.”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh nói: “Nói đi!”
Phương Thất nói: “Người là do Đạm Thai Thiên Khánh giết, không phải vãn bối.”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Ồ? Y giết như thế nào?”
Phương Thất nói: “Đạm Thai Thiên Khánh đâm một kiếm vào ngực Sở Anh Bố, sau đó y từ không trung đá một phát về phía vãn bối, vãn bối vừa quay lại, không tự chủ được đâm một đao. Chỉ như thế thôi.”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh, mặt đầy vẻ chế nhạo, quay đầu nhìn Triệu Mãnh: “Ngươi có tin không?”
Triệu Mãnh nhíu mày lại, không biết nên gật đầu hay lắc đầu, hồi lâu sau khẽ thở dài một tiếng, chầm chậm lắc đầu.
Tim Phương Thất tức thì trầm xuống.
Y biết Triệu Mãnh tuyệt đối không phải hạng người vì sợ hãi Bắc Hải Thần Quân mà không dám nói thật, Triệu Mãnh nếu như không tin, nhất định có lý do để không tin.
Bắc Hải Thần Quân hừ lạnh một tiếng, nhìn Phương Thất chằm chằm nói: “Ngươi còn gì để nói không?”
Phương Thất cười khổ một tiếng, lắc đầu đáp: “Không có.”
Sở Ngọc Mai là do mình giết, mình lại tới đây để báo thù, Bắc Hải Thần Quân hoàn toàn có lý do nhận định, Sở Anh Bố chắc chắn là do mình giết.
Y hiểu chuyện này có giải thích thế nào cũng vô dụng, nếu vô dụng thì cần gì phải giải thích?
Du Mộng Điệp chầm chậm đi tới, đứng ở bên cạnh Phương Thất, trong tay không ngờ có thêm một thanh đoản kiếm sáng như nước thu, lạnh lùng nhìn Bắc Hải Thần Quân.
Phương Thất nhìn Du Mộng Điệp, mỉm cười nói: “Chuyện này không liên quan gì tới muội, muội quay về đi.”
Du Mộng Điệp gượng cười nhìn Phương Thất, trong mắt lộ vra vẻ quan tâm vô cùng, lại giống như mang chút bi thương, dịu giọng nói: “Chuyện của huynh chính là chuyện của muội, ông ta giết huynh, muội sẽ liều mạng với ông ta, nếu như huynh chết rồi, muội cũng quyết không sống nữa.” Nàng cười khẽ, giọng nói êm ái mà bình tĩnh, nhưng rõ ràng mang theo sự kiên định không gì sánh nổi.
Phương Thất than thầm, đột nhiên biến sắc mặt, cắn răng cười lạnh hỏi: “Muội là gì của ta?”
Du Mộng Điệp giật mình nhìn Phương Thất, hồi lâu không nói ra lời : “Thất ca… huynh... muội…”
Phương Thất cười lạnh nói: “Huynh cái gì mà huynh? Muội là gì của ta chứ? Xéo!”
Du Mộng Điệp đột nhiên trào nước mắt ra, trái tim nàng co thắt từng hồi, giống như trái tim mềm yếu bị nắm trong bàn tay lớn dày vò, nàng trừng mắt nhìn Phương Thất, nước mắt giàn giụa, đột nhiên cắn cắn môi đậm chân chạy vào dưới mái hiên, ôm lấy cây cột khóc rống lên.
Trong lòng nàng vô cùng tủi thân và đau đớn, nước mắt như nước sông vỡ đê không thể nào ngăn lại được, trong chớp mắt cuồn cuộn chảy ra, tựa hồ vĩnh viễn cũng không chảy hết.
Từ nhỏ tới lớn, nàng được người khác quấn quít xúm quanh yêu thích và ái mộ, tới ngay cả lão phụ thân quanh năm nghiêm túc cổ hủ hiếm khi cười một cái, cũng nói năng nhẹ nhàng với nàng, chưa từng lớn tiếng nói nàng một câu, nàng đã khi nào bị uất ức tới như vậy.
Huống chi người lớn tiếng với nàng còn cười lạnh mang theo vẻ trào phúng, lại là người nàng quyết cùng y đồng sinh đồng tử, không tiếc chết vì y, là nam nhân mình yêu sâu sắc?
Trong giây phút Du Mộng Điệp cảm thấy tủi nhục và uất ức vô cùng, nàng đột nhiên hận thấu bản thân, hận thấu Phương Thất.
Phương Thất mặt cười lạnh, nhưng trong lòng như đau đớn từng trận, y đã khi nào nói với Trầm Tuyết Quân và Du Mộng Điệp những lời như vậy? Làm thương tâm các nàng như vậy?
Nhưng nếu như không như vậy thì sẽ có kết quả gì? Hiện giờ đối diện với Bắc Hải Thần Quân, chẳng lẽ muốn Du Mộng Điệp chết cùng với mình?
Y phải làm như vậy, cũng chỉ có thể làm như vậy, không còn lựa chọn khác.
Con người sống đôi khi phải làm những việc mình không muốn làm, nhưng lại không thể không làm. Mà loại chuyện này thường không thể giải thích với người khác.
Đó là điều bất đắc dĩ, cũng là điều thống khổ.
Nhưng loại thống khổ sâu trong lòng đó, liệu ai có thể hiểu và lý giải được? Hiên Viên Hoằng nhìn lướt qua một cái đã hiểu rõ tâm tư của Phương Thất.
Nam Cung Khiếu Không và Lan Ngọc cũng hiểu, thậm chí Tử Yên cũng có thể nhìn ra. Nhưng bọn họ không ai nói ra được.
Loại chuyện này, chẳng phải thường thường người bên trong mù mờ mà người bên ngoài sáng tỏ hay sao?
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn tất cả, ông ta đương nhiên cũng không mong Du Mộng Điệp tham dự vào, nếu như Du Mộng Điệp chết, bản thân chắc chắn là móc mất tim của Thái Hồ Điếu Tẩu Du Vọng Nhạc. Sợ rằng Du Vọng Nhạc có liều cái mạng già cũng phải cùng ông ta quyết một trận tử chiến, huống chi còn có Hiệp Nghĩa Cái Vương Hiên Viên Hoằng trước mắt.
Ông ta không sợ chết, ngay cả người như Triêu Mãnh cũng không sợ chết, huống gì là Bắc Hải Thân Quân --- là Bắc Hải Thần Quân Độc Cô Quy Hải độc lập độc hành, độc nhất vô nhị trên đời.
Những người còn sót lại ở lứa bọn họ, cũng chỉ có ba người họ thôi, Hiên Viên Hoằng tính tình sảng khoái, ghét ác như thù. Độc Cô Quy Hải lạnh lùng kiêu ngạo, cố chấp cực đoan. Du Vọng Nhạc không tranh với đời, ở ngoài thế sự. Giữa bọn họ mặc dù tính tình khác nhau, nhưng đều có cảm giác thương tiếc môi hở răng lạnh với nhau, Bắc Hải Thần Quân đương nhiên không muốn làm tổn thương viên minh châu trên tay Du Vọng Nhạc.
Đây là loại tâm tình phức tạp không thể dùng lời miêu tả ra được! Ở nơi cao không tránh nổi lạnh, sự cô độc và tịch mịch ở sâu trong lòng họ liệu mấy người có thể hiểu được.
Nhưng thù của đồ nhi không báo không được, Sở Ngọc Mai chết rồi, Sở Anh Bố lại chết, đồ nhi của mình chẳng lẽ lòng mình không đau?
Trong mắt Bắc Hải Thần Quân lại hiện ra sát khí, nếu Phương Thất đã thừa nhận, ông ta liền chuẩn bị động thủ.
Hiên Viên Hoằng đột nhiên buông một tiếng thở dài, nói: “Lão quái vật, lão ăn mày ta còn có một vấn đề.”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Có rắm gì thì đánh đi!”
Hiên Viên Hoằng cười khổ nói: “Hai ta mặc dù đã già rồi, nhưng con mắt ngươi vẫn còn chưa mù chứ?”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh nói: “Ngươi yên tâm! Mắt của bản thần quân vẫn còn sáng lắm!”
Hiên Viên Hoằng mỉm cười nói: “Nếu mắt còn nhìn thấy được, chẳng lẽ ngươi không nhìn thấy nhát kiếm đâm vào ngực y?”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Không nhìn thấy! Ta chỉ nhìn thấy ngực y trúng một đao!”
Hiên Viên Hoằng nhíu mày nói: “Ngực y bị trúng một đao, nhưng nhát đao đó từ sau lưng đâm vào, đâm ra ngực phải, chẳng lẽ ngươi không nhìn thấy nhát kiếm trúng vào ngực trái?”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Bản Thần Quân dù có mù mắt, cũng nhận ra được vết đao hay vết kiếm!”
Hiên Viên Hoằng sững người.
Bắc Hải Thần Quân cười lành: “Triệu Mãnh, ngươi có thể nhận ra được vết đao hay vết kiếm không?”
Triệu Mãnh gật đầu, thở dài nói: “Nhận ra được.”
Tim Phương thất lại trầm xuống.
Từ trong vẻ mặt của Triệu Mãnh, rõ ràng đã nhìn ra điều gì đó.
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh nói: “Ngực trái y là vết đao hay là vết kiếm?”
Triệu Mãnh thở dài, do dự một chút rồi nói: “Là vết đao, hơn nữa còn đâm rất sâu.”
Bắc Hải Thần Quân nói: “Trên người y tổng cộng có mấy vết thương? Có vết kiếm không?”
Triệu Mãnh nói: “Tổng cộng bị thương hai chỗ, một đao từ sau lưng đâm vào, xuyên qua ngực phải, một đao đâm vào ngực trái, xuyên thẳng vào tim.”
Phương Thất cười khổ, đột nhiên y hiểu ra, vì sao tối qua lúc mình trở về, thì không thấy thi thể của Sở Anh Bố nữa, mà hôm nay lại xuất hiện trong phòng Chu mập.
Mũi kiếm mỏng mà hẹp, mũi đao rộng mà dày, bất kể ai dùng một thanh đao gần giống với mình, thuận theo vết kiếm trên ngực trái Sở Anh Bố đâm vào đều rất dễ dàng, hơn nữa nhìn qua đều là vết đao.
Phương Thất đột nhiên cũng hiểu ra, vì sao Đạm Thai Thiên Khánh đâm chết Sở Anh Bố rồi lại đá y về phía mình, xong thừa cơ chạy mất. Mà không liên thủ cùng với Sở Anh Bố giết mình rồi mới giết Sở Anh Bố.
Bởi vì y muốn dùng kế tá đao sát nhân.
Mượn đao của Bắc Hải Thần Quân để giết mình, như vậy há chẳng phải cũng đạt được mục đích giống nhau? Hơn nữa càng bớt phiền toái?
Phương Thất thờ dài, y biết bản thân lần này đúng là có nhảy xuống hoàng hà cũng rửa không sạch tội rồi.
Hiên Viên Hoằng chầm chậm gật đầu, thở dài một tiếng, nhìn Bắc Hải Thần Quân nói: “Ta đã hiểu rồi.”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh: “Lão ăn mày, nếu ngươi đã hỉểu rồi thì tránh ra cho bản thần quân, nếu như lại tới chắn đường bản thân quân nữa thì bản thân quân sẽ giết luôn cả ngươi.
Hiên Viên Hoằng thở dài nói: “Lão ăn mày biết, hiện giờ nói gì ngươi cũng không chịu tin, nhưng lão ăn mày tin rằng, nhất định là ngưới khác hãm hại Phương Thất, nếu như hôm nay lão quái vật ngươi muốn giết người, thì phải giết lão ăn mày trước.”
Bắc Hải Thần Quân nhìn hiên Viên Hoằng, nhìn rất lâu rồi nói từng chữ: “Ngươi nhất định muốn quản chuyện này?”
Hiên Viên Hoằng gật đầu, thong thả nói: “Quản là chắc rồi!”
Bắc Hải Thần Quân lạnh lùng nhìn Hiên Viên Hoằng chằm chằm, ánh mắt đột nhiên sắc lạnh hơn mũi đao, chầm chậm nói: “Xem ra hôm nay bản thần quân chỉ có cách giết ngươi trước.”
Hiên Viên Hoằng thở dài, nói với Phương Thất: “Các ngươi lui xuống cả đi.”
Phương Thất cười khổ: “Cửu công cần gì quản chuyện này, đây là chuyện của bản thân Phương Thất, mời cửu công đi uống trà, Phương Thất chắc gì đã không phải là đối thủ của ông ta.”
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh.
Hiên Viên Hoằng đột nhiên mặt xầm xuống, lạnh lùng nói: “Ta nói ngươi lùi xuống, chẳng lẽ ngươi không nghe thấy!”
Phương Thất nhíu mày, nói: “Nhưng mà..”
Hiên Viên Hoằng lạnh lùng nói: “Không nhưng gì cả! Lão ăn mày đã sớm nhìn không vừa mắt lão quái vật này, hôm nay vừa khéo chơi với lão một chút, ngươi lùi xuống cho ta!”
Phương Thất chần chừ, đột nhiên y không hiểu ý của Hiên Viên Hoằng nữa. Hiện giờ thần thái và dáng vẻ của Hiên Viên Hoằng giống như đột nhiên đã biến thành một con người khác, một con người làm Phương Thất hoàn toàn không nhận ra.
Hiên Viên Hoằng nhìn Phương Thất, trong mắt đột nhiên bắn ra tinh quang, nói: “Còn muốn ta nhắc lại lần nữa sao?”
Phương Thất thở ra một hơi, đột nhiên y nhìn ra một thần sắc trong ánh mắt Hiên Viên Hoằng. Phương Thất nhíu mày lại, nhìn Hiên Viên Hoằng, Hiên Viên Hoằng cũng đang nhìn y, Phương Thất đột nhiên gật đầu nói: “Vâng!” Nói rồi không hề quay đầu lại đi tới dưới mái hiên, xoay người lại nhìn Hiên Viên Hoằng và Bắc Hải Thần Quân trong vườn.
Bắc Hải Thần Quân cười lạnh, nói với Triệu Mãnh: “Ngươi cũng lui đi!”
Triệu Mãnh thở dài, cắn răng nói: “Mong hai vị tiền bối hạ thủ lưu tình, đừng…”
Bắc Hải Thần Quân quát ngang: “Lùi xuống!”
Triệu Mãnh dậm chân, xoay người đi ra bên ngoài cửa vòm.
Hiên Viên Hoằng mìm cười, chống gậy trúc từ từ đi tới giữa vườn, nhìn Bắc Hải Thần Quân.
Bắc Hải Thần Quân ánh mắt càng lạnh, bước tới hai bước, lạnh lùng nhìn thẳng vào Hiên Viên Hoằng.