watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Quần hào tụ hội Thiếu Lâm tự

Chân Dật Lan thấy Khô Trúc Tiên Ông lặng thinh không đáp, bất giác rúng động cõi lòng, thầm nhủ :
- Người mời được Vô Ảnh lão nhân đuổi theo Cốc đại ca hẳn là rất có lai lịch, đó là ai thế nhỉ? Nhưng dù vậy Trúc lão cũng đâu cần phải ra chiều nghiêm trọng thế này, hay người này có quan hệ với mình chăng?
Nghĩ đến đó, nàng buộc miệng nói :
- Trúc lão sao lại im thế này?
Khô Trúc Tiên Ông chau chặt mày :
- Ngươi khiến lão phu khó xử quá.
Chân Dật Lan lòng càng thêm bồn chồn, sốt ruột nói :
- Trúc lão sao không chịu nói ra người ấy là ai?
Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu :
- Thôi, ngươi đừng hỏi thì hơn.
- Vì sao vậy?
- Lão phu...
Khô Trúc Tiên Ông bỗng đưa mắt nhìn Vô Ảnh lão nhân khẽ nói :
- Lão phu đã hứa với Hạ huynh là không cho các ngươi biết việc này.
Chân Dật Lan nghe vậy mới yên tâm phần nào, cười nói :
- Thật vậy ư?
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Nếu lão phu thích nói dối thì hà tất phải khó xử, vậy chẳng phải là lão phu không thể phản bội lời hứa hay sao?
- Người ấy Lan nhi có quen biết không?
Khô Trúc Tiên Ông nhăn mặt :
- Đừng hỏi nữa! Nếu hỏi tiếp lão phu sẽ trở thành người thất tín mất.
Chân Dật Lan cười thông cảm :
- Thôi được, Lan nhi không hỏi nữa, nhưng... sau này có thể cho Lan nhi biết không?
Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :
- Sau này Thiên Ma Đại Yến, lão phu sẽ cho ngươi biết.
Chân Dật Lan cười :
- Đồng ý!
Khô Trúc Tiên Ông bỗng lớn tiếng :
- Lan nhi, lão phu dẫn ngươi đến bái kiến Hạ lão.
Đoạn nắm tay Chân Dật Lan đi về phía Vô Ảnh lão nhân và Cốc Mộng Viễn, vừa đi vừa cao giọng nói :
- Hạ huynh, võ công y thế nào? Tạm được chứ?
Vô Ảnh lão nhân cười to :
- Cao cường lắm! Lão phu khó mà thắng nổi.
Chân Dật Lan với Khô Trúc Tiên Ông đi đến bên Cốc Mộng Viễn, Vô Ảnh lão nhân đưa mắt nhìn nàng, cười nói tiếp :
- Tiểu nha đầu này thật tinh ranh, nếu lão phu mà không biết rõ đường lối võ công của ả, có lẽ mô Phá Tâm Chưởg của Chân lão tà đã khiến lão phu bị bêu xấu rồi.
Chân Dật Lan đỏ mặt :
- Lão tiền bối chế nhạo vãn bối rồi.
Vô Ảnh lão nhân cười :
- Đâu có, lão phu nói thật đó chứ!
Chân Dật Lan cúi đầu mỉm cười :
- Lão tiền bối chế nhạo vãn bối rồi.
Vô Ảnh lão nhân cười :
- Đâu có, lão phu nói thật đó chứ!
Chân Dật Lan cúi đầu mỉm cười :
- Vãn bối xin tạ tội với lão tiền bối.
Đoạn liền cung kính vòng tay xá dài.
Vô Ảnh lão nhân cười ha hả :
- Không dám! Không dám! Lệnh tổ có khỏe không? Đã lâu không gặp ông ấy, lão phu thật nhớ hết sức...
Chân Dật Lan biết Vô Ảnh lão nhân này tính hay cợt đời, rất hợp với gia gia mình, nên không chờ Vô Ảnh lão nhân nói dứt đã cướp lời :
- Lệnh tổ cũng rất nhớ lão tiền bối, đáng tiếc là vừa rồi vãn bối đã không nhận ra.
Vô Ảnh lão nhân cười :
- Vậy ư? Lệnh tổ quả có đề cập đến lão phu với ngươi thật ư? Ha ha... Lão phu rất thích sự khôn lanh của ngươi, nhưng lão phu biết chắc lệnh tổ không bao giờ đề cập đến lão phu với ngươi, đúng không nào?
Chân Dật Lan càng đỏ mặt hơn, bởi Vô Ảnh lão nhân đã nói đúng.
Cũng may lúc ấy Cốc Mộng Viễn quay sang Khô Trúc Tiên Ông nói :
- Tần lão tiền bối, Hạ lão bảo là đã từng gặp Tần tỷ tỷ rồi đấy.
Khô Trúc Tiên Ông vội hỏi :
- Vậy ư? Ở đâu? Có phải đi cùng Lăng Thiên Thiên không?
Cốc Mộng Viễn lắc đầu :
- Không!
Khô Trúc Tiên Ông thở phào :
- Vậy là không lo rồi.
Bỗng quay sang Vô Ảnh lão nhân cười hỏi :
- Hạ huynh, tôn nữ nhi của lão phu có đẹp không?
Vô Ảnh lão nhân cười to :
- Đẹp, rất đẹp...
Đưa tay chỉ Chân Dật Lan, nói tiếp :
- Chẳng kém gì tiểu nha đầu này!
Chân Dật Lan nghe vậy vừa thẹn vừa mừng, lòng dậy lên một niềm xao xuyến khôn tả.
Vô Ảnh lão nhân bỗng ngẩn người nói :
- Tần huynh sao lại hỏi vậy? Chả lẽ lâu lắm Tần huynh không gặp lệnh tôn nữ hay sao?
Khô Trúc Tiên Ông cười to :
- Hạ huynh sao dạo này chóng quên vậy?
- Lão phu chóng quên ư? Tần huynh...
- Tối qua lão phu đã kể cho Hạ huynh biết về cảnh ngộ của lão phu trong những năm qua rồi, sao Hạ huynh còn hỏi như vậy nữa?
Vô Ảnh lão nhân sực nhớ, vội nói :
- Đúng rồi, lão phu lúc này quá là đãng trí.
Bỗng chau mày hỏi :
- Tần huynh, hiện đã gần đến ngày thịnh hội Thiếu Lâm, ba người bây giờ đi đến Tung Sơn phải không?
Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :
- Phải, bọn này đang định đi ngay!
Vô Ảnh lão nhân bỗng hỏi :
- Tần huynh, tin về Thiên Tàn Tử, có ai nói với Tần huynh chưa?
Khô Trúc Tiên Ông sửng sốt :
- Sao? Thiên Tàn Tử chưa chết ư?
Vô Ảnh lão nhân gật đầu :
- Chưa! Hôm trước lão phu gặp Tư Đồ Khôn, theo lời ông ấy nói, khi xưa trong đại hội Hành Sơn, ông ấy cũng chỉ đả thương Thiên Tàn Tử mà thôi.
- Điều ấy lão phu cũng có nghe nói, Tư Đồ Khôn một chưởng đánh rơi được Thiên Tàn Tử xuống vực thẳm, đó cũng là số may của lão.
Vô Ảnh lão nhân bỗng chau mày lo lắng :
- Nếu như Thiên Tàn Tử bình phục xuất sơn, e rằng tình hình sẽ hết sức gay go, nghe đâu lão quỷ ấy đã luyện thành Vô Địch Ma Cương rồi.
Khô Trúc Tiên Ông thản nhiên cười :
- Vậy thì rất đáng quyết đấu một phen, Hạ huynh sao lại lo rầu đến thế này?
- Thiên Tàn Tử thủ đoạn quá tàn độc, chẳng thể không khiến lão phu lo lắng.
- Theo lão phu thì Thiên Tàn Tử chẳng đáng lo, hỉ tiện tỳ Lăng Thiên Thiên, nếu ả ta mà a tong với Thiên Ma giáo thì đáng ngại hơn nhiều.
Vô Ảnh lão nhân cười phá lên :
- Tần huynh đúng là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Khô Trúc Tiên Ông nhướng mày cười :
- Sự thật đúng là vậy, lão phu cũng chẳng sợ Hạ huynh cười cho.
Đoạn quay sang Cốc Mộng Viễn nói :
- Mộng Viễn, ngươi với Hạ huynh dường như tâm đầu ý hợp lắm phải không?
Cốc Mộng Viễn cười :
- Vãn bối được Hạ lão đoái thương, hết sức cảm kích...
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Hạ huynh đồng danh với lệnh sư, từ nay ngươi hãy nhờ ông ấy chỉ giáo nhiều cho.
Cốc Mộng Viễn gật đầu :
- Vãn bối cũng có ý ấy! Nhưng... không biết Hạ lão chịu hay không?
Vô Ảnh lão nhân cười cởi mở :
- Lẽ nào lão phu không chịu? Khi dự Thiên Ma Đại Yến xong, lão phu sẽ chờ ngươi tại Điểm Thương ở Vân Nam, được chăng?
Cốc Mộng Viễn lòng mừng khôn xiết, nhưng lại lắc đầu nói :
- E rằng vãn bối không thể nhanh chóng về đến Vân Nam vậy được.
Vô Ảnh lão nhân ngạc nhiên hỏi :
- Ngươi còn việc gì hệ trọng nữa vậy?
Bỗng như chợt hiểu, cười nói tiếp :
- Thôi được, lão phu sẽ luôn có mặt ở Điểm Thương sơn chờ ngươi, và rất hoan nghênh ngươi với Lan nhi và các vị tri kỷ cùng đến.
Cốc Mộng Viễn thoáng đỏ mặt, chàng biết Vô Ảnh lão nhân đã hiểu lầm, mỉm cười nói :
- Lão tiền bối, vãn bối rời Nam Hải đã lâu, định xong việc ở Thiên Ma giáo sẽ tranh thủ thời gian về Phổ Đà bái kiến ân sư và năm vị sư huynh.
Vô Ảnh lão nhân cười ha hả :
- Vậy rất phải! Vậy rất phải...
Khô Trúc Tiên Ông cười tiếp lời :
- Hạ huynh giờ định đi đâu vậy?
- Lão phu về núi ngay!
- Hạ huynh không đến Tung Sơn sao?
- Không cần, trong Thiên Ma Đại Yến, chỉ một mình Tần huynh là đủ khiến bọn nhãi nhép kia đau đầu rồi. Vả lại, Thần Phong động đã bị các vị dẹp yên, nếu lão phu còn đến Tung Sơn thì thanh thế quá to còn gì?
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Còn Sương nhi của lão phu hiện ở đâu?
- Ở Hoàng Sơn với Xích Tùng Y Ẩn Khúc Lượng Tiết, hai người sẽ cùng đến tham dự Thiên Ma Đại Yến.
Chân Dật Lan nghe vậy liền hớn hở nói :
- Hay quá, vậy chúng ta hãy đến Hoàng Sơn ngay.
Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu :
- Không cần, đằng nào cũng sẽ gặp tại Thiên Ma Đại Yến, đến Hoàng Sơn làm gì cho mất công?
Chân Dật Lan chau mày :
- Vậy đâu được, vì an nguy của Tần tỷ tỷ, chúng ta cần phải tìm gặp Tần tỷ tỷ càng sớm càng tốt...
Cốc Mộng Viễn nghe vậy hết sức cảm kích lòng khảng khái của Chân Dật Lan, mỉm cười nói :
- Lan nhi, Tần lão nói không sai, đằng nào chúng ta cũng sẽ gặp nhau tại Thiên Ma Đại Yến, hà tất đến Hoàng Sơn cho mất công?
Chân Dật Lan đành cười nói :
- Đó là Cốc đại ca với Trúc lão không muốn đi, mai kia Tần tỷ tỷ mà trách cứ, đại ca đừng đổ tội cho người khác đấy.
Cốc Mộng Viễn cười :
- Ngu huynh đâu phải hạng người như vậy?
Khô Trúc Tiên Ông cũng cười tiếp lời :
- Lão phu cũng đâu phải người không biết phải trái, ngươi cứ yên tâm, khỏi phải dùng mưu mẹo với lão phu.
Chân Dật Lan đỏ mặt dẩu môi :
- Đó là Lan nhi sợ sau này Tần tỷ tỷ sẽ trách Lan nhi mà.
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Y dám? Đã có Cốc Mộng Viễn với lão phu hậu thuẫn cho ngươi rồi.
Vô Ảnh lão nhân bỗng lắc đầu xen lời :
- Không được rồi, Tần huynh là tổ phụ, sao thể thiên vị người ngoài thế này? Tần Linh Sương là tôn nữ nhi của Tần huynh, Tần huynh không sợ y đau lòng hay sao? Hơn nữa...
Thoáng ngưng, giọng bất bình nói tiếp :
- Xem ra Linh Sương chắc chắn sẽ bị các người hiếp đáp rồi.
Khô Trúc Tiên Ông cười ha hả :
- Hạ huynh định hậu thuẫn cho Sương nhi ư?
Vô Ảnh lão nhân nhướng mày :
- Chứ sao? Lan nhi có phước được hai người hậu thuẫn. Sương nhi có lão già cô đơn độc nhất vô nhị này ủng hộ chả lẽ không được hay sao?
Khô Trúc Tiên Ông cười bông đùa :
- Ai bảo không được? Nhưng đừng chiều chuộng quá mức, ả nha đầu ấy đâm hư, coi chừng cái máu xấu ác của Lăng Thiên Thiên bộc phát trong người y thì khốn.
Vô Ảnh lão nhân cười hô hố :
- Lão phu sớm đã đoán biết tâm ý của Tần huynh, quả nhiên đúng như vậy.
Khô Trúc Tiên Ông trố mắt :
- Hạ huynh nói vậy là sao?
- Vì Linh Sương là do Lăng Thiên Thiên sinh dưỡng.
Khô Trúc Tiên Ông vuốt râu cười hào sảng :
- Hạ huynh vậy là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử rồi, lão phu đâu phải hạng người như vậy, đành rằng Lăng Thiên Thiên có tội, nhưng Sương nhi đâu thể gánh chịu thay được.
Vô Ảnh lão nhân gật đầu :
- Đúng vậy, đành rằng Lăng Thiên Thiên xấu ác, nhưng Sương nhi đâu có tội tình gì.
Đưa mắt nhìn Cốc Mộng Viễn cười hỏi :
- Ngươi bảo có đúng không?
Cốc Mộng Viễn vội đáp :
- Vâng, vãn bối cũng nghĩ vậy!
Nói xong, chàng bất giác đỏ bừng mặt, bởi chàng nghĩ những điều ấy đều do mình mà ra, nhất là lại dính líu đến tình cảm giữa mình với hai người con gái càng khiến chàng áy náy khôn tả.
Vô Ảnh lão nhân như hiểu nỗi lòng, cười nói :
- Ngươi hãy ghi nhớ, tội lỗi của một người chỉ giới hạn ở bản thân cá nhân người ấy, bạn bè hay con cái đều là người vô tội.
Cốc Mộng Viễn gật đầu :
- Vâng, vãn bối hiểu.
- Còn một điều nữa, ngươi hãy nhớ kỹ.
- Xin lão tiền bối cứ nói.
Vô Ảnh lão nhân khẽ thở dài :
- Trong quan hệ nam nữ rất dễ khiến người quẩn trí, ngươi phải hết sức cẩn thận... Chẳng hạn như Địch Cuồng, chính vì một lần cãi vã với cô cô của ngươi, sau khi cô cô ngươi bỏ đi, Địch Cuồng đã như trở thành một người khác, hết sức tiêu cực...
Lại buông tiếng thở dài, nói tiếp :
- Cuối cùng đã chết trong Tích Lan Hương Uyển.
Cốc Mộng Viễn bỗng mặt tối sầm.
Chân Dật Lan chưa từng trông thấy chàng ưu tư như vậy bao giờ, bất giác nghe lòng xót xa khôn tả.
Chỉ thấy Cốc Mộng Viễn ngước mắt nhìn trời, thấp giọng nói :
- Hạ gia gia có biết kẻ phóng hỏa thiêu đốt Tích Lan Hương Uyển là ai không? Viễn nhi quyết phải chính tay báo thù cho cô trượng.
Chân Dật Lan nghe vậy bất giác rúng động cõi lòng, nàng rất muốn nói ra sự thật, nhưng lại không thể nói, nàng nghe lòng ray rứt khôn tả.
Chỉ thấy Vô Ảnh lão nhân cười hài lòng nói :
- Viễn nhi, lão phu hết sức vui mừng vì ngươi xưng hô như vậy... Nhưng kẻ thù của cô trượng ngươi là ai, đến nay lão phu vẫn chưa điều tra ra được.
Cốc Mộng Viễn trố mắt thờ thẫn nhìn Vô Ảnh lão nhân, giọng kiên quyết nói :
- Hạ gia gia, Viễn nhi nhất định sẽ điều tra ra.
Khô Trúc Tiên Ông buộc miệng cười khen :
- Khá lắm, rất có chí khí!
Vô Ảnh lão nhân gật đầu tiếp lời :
- Đúng, chắc chắn như vậy! Trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ không bền lòng mà thôi...
Bỗng cười to ba tiếng, nói tiếp :
- Lão phu đi đây.
Cốc Mộng Viễn vội ôm quyền :
- Hạ gia gia, nhất định Viễn nhi sẽ đến Điểm Thương sơn bái viếng lão nhân gia.
Chân Dật Lan tiếp lời :
- Lan nhi cũng sẽ đến.
Vô Ảnh lão nhân cười :
- Phải rồi, lão phu rất hoan nghênh ngươi đến...
Quay sang Khô Trúc Tiên Ông, nói tiếp :
- Tần huynh, khi nào rảnh rỗi đến hàn xá du ngoạn một chuyến nhé.
Khô Trúc Tiên Ông cười gật đầu :
- Lão phu nhất định sẽ đến!
Vô Ảnh lão nhân ha hả cười to, chỉ thấy bóng người nhấp nhoáng, chớp mắt đã mất dạng.
Chân Dật Lan thè lưỡi :
- Thân pháp nhanh quá.
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Nếu không nhanh thì đâu mang danh Vô Ảnh lão nhân.
* * * * *
Rời khỏi Hà Lan Sơn, Khô Trúc Tiên Ông cùng Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan thẳng đường đến Tung Sơn, nhưng vì còn thừa thời gian nên ba người trên đường thư thả du sơn ngoạn thủy, khi đến Thiếu Lâm tự thì chỉ còn hai hôm nữa là đến ngày tụ hội quần hào Trung Nguyên.
Thiếu Lâm chưởng môn Minh Thiện đại sư đích thân ra đón tiếp ba người, và triệu tập ngay một buổi họp mặt nhỏ gồm Xích Tu Đà Ông Cổ Bác Công, Minh Thiện đại sư, võ công Chưởng môn Nhất Thanh đạo trưởng, Hoa Sơn chưởng môn Huê Nguyên Hàn, Nga My chưởng môn Hận Thiên Lão Lão, Kinh Long Tẩu Cổ Mộc Phong, Cái bang Bang chủ Ngốc Cái Truy Hồn Tẩu Lăng Hư, Khô Trúc Tiên Ông, Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan.
Cổ Bác Công quét mắt nhìn mọi người, đoạn dừng lại nơi Khô Trúc Tiên Ông cười nói :
- Tần huynh, năm phái một bang chỉ thiếu Côn Luân Phục Hổ thiền sư ngày mai mới đến, còn những người khác thì đến ngày cửa hành Thiên Ma Đại Yến sẽ trực tiếp đến Thái Thất phong. Giờ đây xin Tần huynh hãy cho biết về kết quả cuộc thăm dò Thần Phong động thế nào?
Khô Trúc Tiên Ông vuốt râu cười, bèn lần lượt kể lại mọi sự...
Nghe xong, mọi người đều vui mừng khôn xiết.
Minh Thiện đại sư chắp tay niệm phật hiệu :
- A di đà Phật! Buông bỏ đồ đao, lập tức thành phật! Lý thí chủ có phước hơn lão nạp nhiều.
Võ Đang Nhất Thanh đạo trưởng cũng thở dài nói :
- Người như Lý lão, trên cõi đời này có mấy ai.
Cổ Bác Công trừng mắt tức giận nói :
- Hạng ác tử nghịch đồ như vậy thật là tội đáng muôn thác, sao Tần huynh không bảo Cốc lão đệ hạ thủ nặng hơn, thật là đáng tiếc...
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Cổ lão đệ, ma đầu tàn ác như Lý Hàm Băng mà còn biết cải hối hướng thiện, Triển Bá Tuấn và Lý Xung thì đáng kể gì? Lão phu nhận thấy không cần thiết phải lấy mạng họ.
Minh Thiện đại sư chắp tay :
- Tần lão thí chủ nói rất phải, nếu buông tha được hãy buông tha! Cõi đời bao tha, mấy ai tránh khỏi cả đời không làm điều ác?
Cổ Bác Công cười :
- Cổ mỗ chỉ sợ họ ác tính khó sửa đổi thôi.
Khô Trúc Tiên Ông vuốt râu cười :
- Theo lão phu nhận thấy, Lý Hàm Băng hẳn là không dùng thủ đoạn tanh máu xử trị họ, nhưng họ cả đời không làm điều ác?
Cổ Bác Công gật đầu :
- Mong là Lý Hàm Băng sẽ phế bỏ võ công của họ!
- Rất có thể...
Khô Trúc Tiên Ông thoáng ngưng lời, bỗng hỏi :
- Chúng ta còn những ai sẽ đến nữa?
Cổ Bác Công ngẫm nghĩ chốc lát mới đáp :
- Tam Âm bang chủ Âm Dương Kiếm Sĩ Tất Lôi cũng quyết định đến, Thanh Minh Nhất Quái, Vô Ưu Túy Tẩu Bạch Phan trong Doanh Hải tam tinh cũng có thể đến, còn Kiếm Lâm tứ tuyệt không còn tin tức gì, có lẽ là không đến...
- Chỉ bấy nhiêu thôi sao?
- Bắc Minh thần tăng và Cát huynh đi Nam Hải chưa về đến, nếu năm vị sư huynh của Cốc lão đệ mà đến được thì thanh thế của chúng ta thật là to tát.
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Vậy Tam Hy Khoái Kiếm Triển Vân Sanh thì sao?
Cổ Bác Công vội đáp :
- Ycũng đã bằng lòng đến.
Khô Trúc Tiên Ông mỉm cười :
- Vậy cộng thêm trưởng lão các phái, kể ra lực lượng của chúng ta cũng chẳng kém.
Cổ Bác Công cười :
- Thừa sức đối phó với Thiên Ma giáo rồi.
Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :
- Chẳng những thừa mà còn lãng phí nữa! Tuy nhiên... e rằng Thiên Ma giáo còn có chỗ dựa khác.
Mọi người nghe vậy đều giật mình sửng sốt, chả lẽ có người hậu thuẫn cho cha con Thành Thế Hùng nữa sao?
Cổ Bác Công không nén được hỏi :
- Tần huynh, chả lẽ trong Thiên Ma giáo còn có cao nhân nào khác nữa ư?
Khô Trúc Tiên Ông gật đầu nghiêm giọng :
- Đương nhiên là có, không thì lão phu cần gì phải hỏi tới hỏi lui về nhân lực của phía chúng ta?
Cổ Bác Công sững sờ.
Mọi người đều sững sờ.
Tất cả những người hiện diện đều không nghĩ ra được ngoài Lý Hàm Băng, còn có vị ma đầu nào lợi hại đến mức có thể khiến cho Khô Trúc Tiên Ông phải lo ngại.
Nhất Thanh đạo trưởng không nén được hỏi :
- Tần lão, đó là vị cao nhân nào vậy?
Khô Trúc Tiên Ông quét mắt nhìn mọi người, trầm giọng nói :
- Hôm trước lão phu có gặp Vô Ảnh lão nhân, theo lời ông ấy nói Thiên Tàn Tử hãy còn sống. Nếu vậy chắc chắn lão ma đầu này sẽ hậu thuẫn cho cha con Thành Thế Hùng.
Cổ Bác Công cười hào sảng :
- Không hề gì! Nếu chỉ có một mình Thiên Tàn Tử, Tần huynh thừa sức chế phục lão ta rồi.
Khô Trúc Tiên Ông nghiêm giọng :
- Cổ lão đệ, nếu là khi xưa, Thiên Tàn Tử không sao chống nổi lão phu trăm hiệp, nhưng nghe đâu lão ma ấy đã luyện thành Vô Địch Ma Cương rồi, e rằng muốn thắng y cũng phải vất vả lắm.
Cổ Bác Công sửng sốt :
- Lão ma ấy đã luyện thành Vô Địch Ma Cương rồi ư? Vậy thì quả là...
Ông không nói tiếp nữa, bởi tuyệt kỹ Vô Địch Ma Cương chỉ nghe đồn đại trong võ lâm, chưa ai được chứng kiến thật ra lợi hại đến mức độ nào.
Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan tự nãy giờ chưa nói một lời, nhưng tuyệt kỹ Vô Địch Ma Cương đã khơi dậy lòng hiếu kỳ của Chân Dật Lan, nàng quay sang Khô Trúc Tiên Ông mỉm cười hỏi :
- Trúc lão, Vô Địch Ma Cương ghê gớm lắm sao?
Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :
- Rất là ghê gớm! Trong võ lâm chưa từng có ai luyện thành, nên ma công này thật sự lợi hại đến mức nào chưa người nào nếm trải.
Chân Dật Lan cười :
- Vậy rất có thể lời đồn thất thiệt cũng nên.
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Nghe đâu Vô Địch Ma Cương ấy ghê gớm đến mức có thể nhất kích khiến người sống trở thành xương trắng và giống như Kim Cang Bất Hoại Thiền công của Phật môn, cơ hồ không võ công nào chống nổi và gây tổn thương được...
Chân Dật Lan kinh hãi :
- Ghê gớm vậy ư? Thật không ngờ... Trúc lão, chả lẽ ma công ấy không thể phá giải được sao?
Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :
- Có chứ...
Bỗng ha hả cười to, nói tiếp :
- Lan nhi, nếu ngươi không hỏi, suýt nữa lão phu đã quên mất rồi.
Chân Dật Lan ngạc nhiên hỏi :
- Việc gì mà Trúc lão vui mừng vậy?
Khô Trúc Tiên Ông hớn hở :
- Lão phu đã nghĩ ra môn võ công phá giải Vô Địch Ma Cương rồi.
Chân Dật Lan vội hỏi :
- Thật ư? Môn võ công gì vậy?
- Chính là Song Tuyệt Vô Ảnh kiếm pháp của vợ chồng Thiên Toàn kiếm khách và Huyền Băng Ngọc Nữ.
Chân Dật Lan mừng rỡ :
- Thật ư?
- Đương nhiên là thật, nhưng còn phải phối hợp với hai thanh tiên cổ thần kiếm, rất tiếc là thanh nhuyễn kiếm của Huyền Băng Ngọc Nữ đã không tìm thấy...
Chân Dật Lan cười tiếp lời :
- Lan nhi có!
Khô Trúc Tiên Ông cả mừng :
- Vậy thì tốt quá!
Đoạn quay sang Cốc Mộng Viễn nghiêm giọng nói :
- Mộng Viễn, vậy phải vất vả hai ngươi gấp rút luyện thành kiếm pháp của Song tiên rồi.

Chớ mang mộng ảo vì cuộc đời

Dưới sự đốc thúc của Khô Trúc Tiên Ông, Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan đã luyện thuần thục Song Tuyệt Vô Ảnh kiếm phổ sau hai ngày hai đêm không ngủ nghỉ.
Pho kiếm pháp này tuy chỉ có chín chiêu, song uy lực mạnh khôn tả, so với Khô Trúc Cửu Kiếm của Khô Trúc Tiên Ông cao minh hơn nhiều.
Khô Trúc Tiên Ông xem xong pho kiếm pháp này, bất giác lắc đầu thở dài.
Tuy nhiên ông cũng biết, bởi đã là một pho kiếm pháp hợp kích, dĩ nhiên là uy lực phải mạnh rồi.
Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan dưới sự chỉ điểm tỉ mỉ của Khô Trúc Tiên Ông, chẳng những luyện Song Tuyệt Vô Ảnh kiếm pháp tiến bộ nhanh chóng mà còn tìm ra được chỗ tinh túy của pho kiếm pháp nàỵ Đó là chiêu “Lôi Đình Thiên Chấn” hệt như sấm chớp có thể phá giải được Vô Địch Ma Công.
Hai người tập luyện chiêu “Lôi Đình Thiên Chấn” cho đến mức ý nghĩ lóe lên là phát ran gay, lúc ấy mới dừng tay nghỉ ngơi.
Thật ra họ cũng không hề được nghỉ ngơi, bởi kiếm pháp vừa luyện xong là đã đến ngày quần hùng quy tụ rồi.
Bốn mươi chin bàn ăn chay được bày trong chính điện Thiếu Lâm tự, bàn đầu gồm Khô Trúc Tiên Ông, Cốc Mộng Viễn, Bắc Minh thần tăng, Nam Hoang Nhất Tẩu, Chân Dật Lan, Vô Ưu Túy Tẩu Bạch Phan.
Bàn thứ nhì là Chưởng môn nhân các phái với Cái bang Bang chủ Lăng Hư và Tần Tiêu Hồng.
Bàn thứ ba là vợ chồng Kinh Lăng Tẩu Cổ Mộc Phong, Kinh Hồng Xế Điện Kiếm Tư Mã Thái, Xích Thủ Đồ Lăng Khách Lăng Tiêu với mấy vị trưởng lão các phái.
Bàn thứ tư là Tam Hy Khoái Kiếm Triển Vân Sanh, Túy Ma Mộ Dung Kính với hai ông cháu Tây Sơn Tiều Tẩu Sài Kiện và Sài Thanh Bình.
Còn lại ba mươi bốn bàn đa số là cao thủ các phái và hào khách võ lâm.
Rượu qua ba tuần, Cổ Bác Công cầm ly đứng lên, cười to dõng dạc nói :
- Trong ba mươi năm qua, võ lâm các phái vì công oán tư thù đã trở nên tình trạng chia rẽ biệt lập, nên bọn tà ma hắc đạo đã thừa cơ tiến hành độc kế lần lượt diệt trừ.
Thậm chí trong đại hội Động Đình đã bắt giữ cả Chưởng môn nhân năm đại môn phái, lão phu với Cốc Mộng Viễn lão đệ và Chân Dật Lan cô nương truy tìm đến Hàn Bích cung mới rõ ra được sự thật, và được Khô Trúc Tiên Ông và Tây Trúc Tần Tiêu Hồng tặng cho thuốc giải, cứu sống các vị Chưởng môn nhân. Bởi việc này do Tây Trúc phu nhân Lăng Thiên Thiên gây ra, nên Khô Trúc Tiên Ông đã đích thân đứng ra, vì chính nghĩa võ lâm, thỉnh mời các vị đồng đạo võ lâm đến đây tụ hội, thương thảo đại kế trừ ma vệ đạo. Cổ mỗ phụng mệnh Khô Trúc Tiên Ông tạm giữ vai trò chủ tọa, lòng hết sức hổ thẹn, song vì sự an nguy của võ lâm, Cổ mỗ dù phải hy sinh tính mạng cũng quyết một mất một còn với quần ma...
Ông nói đến đó, trong đại điện dậy lên tiếng hoan hô vang dội.
Cổ Bác Công cười, cao giọng nói tiếp :
- Trên đời thật lắm chuyện trùng hợp, trong khi chúng ta hội họp tại đây, chuẩn bị toàn lực đối phó với Thiên Ma giáo, họ lại trước chúng ta một bước, phát thiếp mời dự định vào ngày tám tháng mười hai cửa hành Thiên Ma Đại Yến, hiển nhiên là muốn nhân đó nhất cử diệt sạch quần hùng thiên hạ, độc bá võ lâm. Những người hiện diện hôm nay rồi đây đều sẽ là khách đến dự đại yến nếu có thể nhân cơ hội này tận diệt được quần ma thì võ lâm từ nay sẽ được thái hòa. Cổ mỗ xin mượn rượu này, mong chư vị hãy đóng góp nhiều cao kiến hầu sớm đúc kết kế hoạch trừ ma vệ đạo...
Dứt lời, nâng ly lên một hơi uống cạn.
Quần hùng trong điện thảy đều đứng lên hưởng ứng, ngửa cổ uống cạn chung rượu trong tay.
Cổ Bác Công quét mắt nhìn quần hùng, cao giọng nói tiếp :
- Hồi nửa tháng trước, Khô Trúc Tiên Ông cùng Cốc Mộng Viễn lão đệ và Chân Dật Lan cô nương đã giải trừ xong nguy cơ lớn nhất võ lâm rồi...
Bỗng Túy Ma Mộ Dung Kính khẽ cười tiếp lời :
- Cổ huynh, nguy cơ lớn nhất võ lâm gì vậy?
Cổ Bác Công cười :
- Mộ Dung huynh suốt ngày đắm chìm trong rượu chả lẽ ngay cả sự kiện về Thần Phong Mục Trường ở Quan Ngoại cũng không nghe nói hay sao?
Túy Ma Mộ Dung Kính cười :
- Việc đó có nghe, nhưng theo lão phu thấy một mình Kim Tiên Lý Xung chẳng đủ khả năng gây nên nguy cơ gì đâu.
- Đúng vậy, một mình Lý Xung quả là không đáng lo ngại, nhưng Hắc Thủy Điếu Tẩu Quỷ Oán Thần Sầu Lý Hàm Băng thì đủ sứ dấy loạn võ lâm.
Quả nhiên Túy Ma Mộ Dung Kính sửng sốt :
- Sao lại dính líu đến Lý Hàm Băng nữa?
Cổ Bác Công cười :
- Lý Xung là nghĩa tử của Lý Hàm Băng, sở dĩ Lý Xung dám lộng hành là vì cậy vào thanh danh nghĩa phụ... nhưng việc này đã trở thành quá khứ, sở dĩ Cổ mỗ nhắc đến ở đây chỉ là để các vị yên tâm, kể từ nay đối đầu của chúng ta chỉ còn một Thiên Ma giáo nữa thôi.
Túy Ma Mộ Dung Kính cười ha hả :
- Cổ huynh, việc này nghe thật thú vị, bọn Thiên Ma giáo chẳng qua chỉ là hạng quỷ ma nhãi nhép, hà tất phải hưng sự động chúng thế này?
Cổ Bác Công cũng cười ha hả :
- Mộ Dung huynh nói nghe nhẹ nhàng quá, chả lẽ Thiên Ma giáo không thể thỉnh xuất mấy lão ma đầu kinh thiên động địa hay sao?
Túy Ma Mộ Dung Kính cười khinh miệt :
- Hạng không ra gì thì thỉnh được cao nhân nào kia chứ?
Cổ Bác Công cười khảy :
- Mộ Dung huynh còn nhớ lệnh sư bá không?
- Nhớ!
Tiếng trả lời của Túy Ma không còn hào sảng như trước nữa.
Cổ Bác Công nói tiếp :
- Nếu lệnh sư bá là người đứng phía sau chỉ đạo, vậy thì thự Thiên Ma giáo chẳng phải khác hẳn hay sao?
Túy Ma Mộ Dung Kính sững sờ, nhìn Cổ Bác Công hồi lâu mới nói :
- Thật vậy ư?
- Cổ mỗ dối gạt Mộ Dung huynh làm gì?
Túy Ma Mộ Dung Kính cả kinh :
- Nếu đúng thật Thiên Tàn sư bá đứng sau Thiên Ma giáo thì mới quả là nghiêm trọng.
Cổ Bác Công cười :
- Nên Cổ mỗ mới phải hô hào vận động các đồng đạo võ lâm đứng ra bảo vệ chính nghĩa, trừ ma vệ đạo. Thủ đoạn của Thiên Tàn Tử so với Lý Hàm Băng có lẽ còn ghê gớm hơn nhiều.
Qua lời tuyên bố của Cổ Bác Công, quần hùng trong đại điện lập tức nhốn nháo, mọi người thảy đều lộ vẻ kinh hoàng lo âu.
Thủ đoạn tàn ác của Thiên Tàn Tử thật khiến người khiếp đởm kinh tâm.
Túy Ma Mộ Dung Kính lúc này chẳng thể nào cười ra tiếng được nữa, lão lắc đầu thở dài nói :
- Cổ huynh, thế này thì phải bàn tính thật kỹ rồi.
Cổ Bác Công cười :
- Chứ sao? Cổ mỗ rất mong các vị đồng đạo võ lâm đóng góp cao kiến.
Vừa dứt lời, Triển Vân Sanh bỗng cười to nói :
- Cổ huynh, gì mà cao kiến với thấp kiến? Vấn đề này chỉ cần một câu nói là xong. Tục ngữ có câu “Binh đến tướng cản, nước đến đất ngăn”, cứ quyết chiến một phen thì có sao?
Cổ Bác Công hào phóng cười to :
- Triển lão đệ thật hợp ý Cổ mỗ.
Theo nhận xét của Cốc Mộng Viễn, Triển Vân Sanh còn cuồng ngạo hơn Triển Bá Tuấn. Tuy hiên có điều khác là Triển Vân Sanh vẫn còn một phen sống chết...
Cổ Bác Công lắc đầu tiếp lời :
- Triển lão đệ, cũng không thể nói như vậy. Đa số thắng thiểu số, đối phương đã hành động có mưu định, chúng ta đâu thể ứng phó một cách tùy tiện thiếu kế hoạch.
Triển Vân Sanh cười khảy :
- Theo ý Cổ huynh thì sao?
Cổ Bác Công nghiêm giọng :
- Mọi người hãy bàn chọn một vị đại hiệp đứng ra lãnh đạo, thống nhất điều phối nhân lực, theo Cổ mỗ thấy, ngày Thiên Ma Đại Yến chính là lúc diễn ra cuộc đại chiến giữa hai phe chính tà...
Triển Vân Sanh cười to :
- Cổ huynh cho là cuộc chiến ấy, phải hết sức thận trọng chứ gì?
Cổ Bác Công nghiêm túc gật đầu :
- Đúng vậy!
Triển Vân Sanh đảo quanh mắt, cười nói :
- Thôi được, Triển mỗ không phản đối nữa.
Thì ra lão nhận thấy rất nhiều ánh mắt đang hướng về mình lộ vẻ bất mãn. Cổ Bác Công mỉm cười :
- Triển lão đệ, xin mời ngồi xuống.
Đoạn mở to mắt, lớn tiếng nói :
- Các vị, ai còn cao kiến gì nữa?
Bắc Minh thần tăng chắp tay niệm phật hiệu :
- A di đà Phật! Cổ thí chủ, lão nạp có vài điều muốn thỉnh giáo với thí chủ.
Cổ Bác Công cười :
- Xin mời đại sư cứ nói!
- Nếu việc Thiên Tàn Tử tái xuất giang hồ là sự thật, lão nạp muốn biết trong Thiên Ma Đại Yến, dự định sẽ do ai đối phó với Thiên Tàn Tử?
- Vấn đề ấy Khô Trúc Tiên Ông đã có diệu sách..
Khô Trúc Tiên Ông cười tiếp lời :
- Không sai, lão phu đã có kế hoạch rồi.
Bắc Minh thần tăng nói tiếp :
- Nếu đã có kế hoạch đối phó với Thiên Tàn Tử, theo ý lão nạp những vấn đề nhỏ nhặt khác không cần phải mất thời gian thảo luận nữa.
Nam Hoang Nhất Tẩu cười ha hả :
- Đúng, Cát mỗ hết sức tán đồng ý kiến của đại sư.
Cổ Bác Công cười hỏi :
- Chẳng hay ý kiến các vị Chưởng môn nhân thế nào?
Thiếu Lâm chưởng môn Minh Thiện đại sư cười :
- Ý kiến của Bắc Minh tiền bối rất đúng, những vấn đề vặt vãn khác không cần thảo luận nữa.
Cổ Bác Công gật đầu :
- Các vị Chưởng môn nhân đã đồng ý thì hôm nay chúng ta không cần thảo luận các vấn đề khác nữa, mọi sự điều độ tùy ở Khô Trúc Tiên Ông quyết định... Các vị chí hữu, xin mời hãy uống cho thoả thích, ba ngày sau Cổ mỗ mong các vị hãy dốc hết dũng khí để trừ ma hộ đạo.
* * * * *
Trong một gian thiền phòng yên tĩnh cạnh bên tịnh thất của phương trượng Thiếu Lâm tự.
Khô Trúc Tiên Ông với Cốc Mộng Viễn ngồi đối diện nhau trước đèn, thấp giọng chuyện trò.
Khô Trúc Tiên Ông thần sắc rất nghiêm nghị, còn Cốc Mộng Viễn thì hết sức thâm trầm u uẩn.
Lúc này Khô Trúc Tiên Ông thấp giọng nói :
- Ngươi chưa từng bao giờ hoài nghi về thân thế của mình ư?
Cốc Mộng Viễn lắc đầu :
- Chưa bao giờ!
- Lão phu vốn cũng không biết, hôm trước gặp lệnh tổ Vô Ảnh lão nhân ở Hà Lan sơn, lão phu mới rõ.
- Vậy vãn bối quả thật là con của Cốc cô cô ư?
- Hạ lão không nói bậy đâu.
- Vậy kể từ nay vãn bối nên làm sao?
- Ngươi không cần phải thay đổi gì, Cốc Thiên Dân không có con, ngươi phải kế thừa hương hỏa dòng họ Cốc...
Cốc Mộng Viễn mắt rấn lệ :
- Cựu phụ... không, phụ thân đối xử với vãn bối quá tốt, chẳng khác con thân sinh...
- Đúng vậy, điều ấy lão phu đã biết qua lời Hạ lão.
Cốc Mộng Viễn lòng thoáng trĩu nặng hỏi :
- Theo như lời lão tiền bối, vì sao cô cô không nhìn nhận vãn bối?
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Ngươi đừng buồn, đó chẳng qua vì không muốn khiến ngươi đau lòng, và cũng không muốn làm buồn lòng ca ca và tẩu tẩu.
- Thật vậy ư?
- Đương nhiên, ngươi không nên hoài nghi mẫu thân.
Cốc Mộng Viễn băn khoăn :
- Vãn bối có nên xưng hô mẫu thân với người không?
Khô Trúc Tiên Ông trầm ngâm :
- Theo lão phu thì không cần vậy.
Cốc Mộng Viễn nhướng mày :
- Vì sao? Lão tiền bối muốn Cốc Mộng Viễn này bất hiếu ư?
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Không phải vậy! Sự hiếu thảo là tuân theo tâm lý cha mẹ, lệnh đường đã muốn ngươi xem là cô cô, vậy hì ngươi nên tuân theo, đó mới là hiếu thảo.
Cốc Mộng Viễn ngơ ngẩn :
- Vãn bối thật rối trí quá!
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Bất kỳ ai trong hoàn cảnh như ngươi cũng phải rối trí thôi. Tuy nhiên ngươi đã tỏ ra bình tĩnh hơn dự liệu của lão phu nhiều.
- Vậy ư?
- Trước khi quyết định cho ngươi biết rõ sự thật, lão phu rất là lo lắng, sợ ngươi sẽ sụp đổ...
Cốc Mộng Viễn lắc đầu :
- Không đâu, vãn bối đã quá quen với danh phận hiện tại rồi.
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Đúng vậy, giờ thì lão phu đã tin hẳn. Nhưng trước khi cho ngươi biết, lão phu rất khó liệu lường hậu quả tốt đẹp như vậy.
Cốc Mộng Viễn nhếch môi cười chua xót.
Khô Trúc Tiên Ông lại hỏi :
- Hiện giờ ngươi rất bình tĩnh phải không?
Cốc Mộng Viễn ngơ ngẩn :
- Lão tiền bối nghĩ là vãn bối không bình tĩnh ư?
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Không phải, lão phu thấy bề ngoài ngươi rất là bình tĩnh.
Cốc Mộng Viễn thấp giọng :
- Trong lòng vãn bối cũng không khích động lắm, nhưng vì quá đột ngột nên chẳng dễ thích ứng đó thôi!
Khô Trúc Tiên Ông bỗng hớn hở nói :
- Lão phu suýt nữa quên mất ngươi đã luyện thành “Vô Ngã Thiền Định” rồi phải không?
Cốc Mộng Viễn gật đầu :
- Vâng, nhưng hỏa hầu còn kém lắm.
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Vậy là đủ lắm rồi.
Cốc Mộng Viễn lúc này long đã ổn định, chàng chỉnh đốn lại tư duy, bỗng nói :
- Lão tiền bối, Hạ gia gia có nói kẻ thù đã sát hại gia phụ là ai không?
Khô Trúc Tiên Ông mỉm cười :
- Hạ huynh tuy có nói, nhưng không được rõ ràng lắm.
Cốc Mộng Viễn chau mày :
- Hạ gia gia chưa điều tra rõ ư?
- Hạ huynh được liệt danh cùng lệnh sư, việc nhỏ này sao lại không điều tra được.
- Vậy sao Hạ gia gia không nói rõ ràng?
- Có lẽ không muốn cho ngươi biết.
Cốc Mộng Viễn cười :
- Hạ gia gia đã thử võ công vãn bối rồi, chả lẽ còn...
- Hạ huynh quả là không yên tâm.
- Vậy là Hạ gia gia thận trọng quá mức rồi.
- Cũng chẳng trách được, ông ấy sao thể để cho ngươi mạo hiểm chứ?
Cốc Mộng Viễn cười tự tin :
- Vãn bối đâu dễ gì gặp nguy hiểm.
Khô Trúc Tiên Ông cười bong đùa :
- Đó chỉ là bản thân ngươi nói thôi, đâu kể được.
Cốc Mộng Viễn lắc đầu :
- Việc đời thật lạ lùng, bản thân mình nói thường không được kẻ khác tin, nhưng kẻ khác nói thì lại rất dễ được tin.
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Ngươi hận đời ư?
- Không phải, vãn bối chỉ thấy làm lạ thôi.
- Chẳng có gì là lạ, bởi một người rất khó thể khiến mình không hoài nghi kẻ khác, trừ phi thánh nhân.
Cốc Mộng Viễn cười :
- Trên đời làm gì có nhiều thánh nhân đến vậy? Vả lại... theo vãn bối thì một người thành thật và không có lòng nghi kỵ mà có thể kể được là thánh nhân, vậy thì thánh nhân quá đơn giản còn gì?
Khô Trúc Tiên Ông cười phá lên :
- Đúng vậy, nhưng việc càng đơn giản bình thường thì lại càng không dễ thực hiện được.
Cốc Mộng Viễn lắc đầu :
- Vãn bối thật không hiểu, con người vì lẽ gì lại tự gây cho mình nhiều điều phiền phức như vậy?
- Đó chính là nguyên nhân đã gây ra lòng nghi kỵ.
Khô Trúc Tiên Ông bỗng lắc đầu, cười nói tiếp :
- Thôi, chúng ta hãy bỏ qua cái triết lý nhân sinh ấy đi, hãy lo toan tính về việc báo thù của ngươi thì hơn.
Cốc Mộng Viễn gật đầu :
- Vâng, trước hết xin lão tiền bối hãy cho biết, kẻ thù của vãn bối là ai?
Khô Trúc Tiên Ông nhíu mày :
- Sao ngươi lại bảo lão phu cho biết kẻ thù?
Cốc Mộng Viễn cười :
- Vãn bối tin là lão tiền bối biết.
Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu :
- Dựa vào đâu mà ngươi lại dám quả quyết như vậy?
- Dựa vào thần sắc của lão tiền bối.
Khô Trúc Tiên Ông cười to :
- Lão phu có chỗ nào khiến ngươi sinh nghi vậy?
- Vãn bối không phải sinh nghi, mà là giọng nói của lão tiền bối nói đã biểu hiện.
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Ngươi tinh ranh lắm!
- Lão tiền bối quá khen.
Khô Trúc Tiên Ông khẽ thở dài :
- Xem ra lão phu không thể nào giấu ngươi được rồi.
- Xin lão tiền bối đừng trách tội.
- Tiểu tử, ngươi đã luyện thành “Vô Ngã Thiền Định”, hẳn là có thể nhẫn, không vì niềm căm hận nhỏ mà làm hại đến đại kế chứ?
Mộng Viễn kiên nghị gật đầu :
- Vãn bối tin là mình làm được.
- Lão phu phải nói rõ trước, nếu ngươi bằng lòng hứa, lão phu sẽ cho ngươi biết kẻ thù là những ai, bằng không thì... ngươi chớ trách lão phu không nói.
Cốc Mộng Viễn trố mắt :
- Lão tiền bối bảo vãn bối hứa gì?
- Khi đã biết kẻ thù là ai, tạm thời không được báo thù.
Cốc Mộng Viễn kinh ngạc :
- Vì sao vậy?
- Lão phu đã nói rồi, ngươi không nên vì tư thù mà làm hại đến đại sự võ lâm.
Mộng Viễn rúng động cõi lòng :
- Chả lẽ trong số họ có nhân vật bạch đạo hay sao?
Khô Trúc Tiên Ông trầm mặt gật đầu :
- Đúng vậy!
Cốc Mộng Viễn ánh mắt lộ vẻ khinh miệt :
- Hạng người như vậy cũng đáng được che giấu hay sao? Vãn bối thật không hiểu, hạng người ném đá giấu tay như vậy, sao kể được là nhân vật bạch đạo chứ?
- Tri nhân tri diện bất tri tâm! Ranh giới phân biệt bạch đạo và hắc đạo hết sức mong manh. Hơn nữa đại đa số đều căn cứ vào sự xuất thân.
Cốc Mộng Viễn cười khảy :
- Lão tiền bối không thấy vậy là quá phi lý sao?
- Lão phu lẽ nào không biết, nhưng trước khi vạch trần sự thật, chúng ta chẳng lý do gì lại đi tàn hại phe cánh của mình.
Cốc Mộng Viễn cười đau khổ :
- Xem ra vãn bối đành chấp nhận rồi.
- Đó cũng là tùy ngươi thôi, nếu ngươi không bằng lòng, lão phu đâu thể ép buộc ngươi.
Cốc Mộng Viễn cười to :
- Nhưng lão tiền bối không cho vãn bối biết kẻ thù là ai.
- Cũng không hẳn vậy, nhưng có điều là lão phu một thời gian nữa mới nói.
- Lão tiền bối biết rõ vãn bối lúc này lòng nóng như thiêu đốt...
Chàng bỗng buông tiếng thở dài, nói tiếp :
- Vãn bối xin hứa với lão tiền bối, sẽ báo thù trong ngày Thiên Ma Đại Yến, lão tiền bối đồng ý chăng?
- Vậy cũng được.
- Vậy lão tiền bối nói mau đi.
- Ngươi phải giữ lời đấy.
Cốc Mộng Viễn cười não nề :
- Vãn bối đâu phải người không giữ lời hứa.
Khô Trúc Tiên Ông gật đầu, khẽ thở dài nói :
- Lão phu tin ngươi...
Bỗng mặt lộ vẻ tức giận, nói tiếp :
- Hẳn ngươi biết quá khứ của lệnh đường chứ?
- Hai vị tiền bối Quy Đại Hóa và Thẩm Tam Thắng có cho vãn bối biết khá nhiều.
- Trong số những kẻ thù sát haạ lệnh tôn có bạn cũ của song thân ngươi.
Cốc Mộng Viễn sững sờ :
- Kiếm Lâm tứ tuyệt ư?
- Không phải, người trong Thất Tinh Củng Nguyệt.
- Ồ!...
Khô Trúc Tiên Ông trầm giọng :
- Người thứ nhất là Nhất Kiếm Chấn Trung Châu Thành Thế Hùng.
- Tốt lắm, vãn bối thề sẽ băm vằm lão tặc ấy ra làm muôn mảnh.
- Hai là Triển Vân Sanh.
- Triển Vân Sanh ư?
- Ngũ Trượng Thông Thiên trong Cái bang với Túy Ma Mộ Dung Kính cũng có tham dự.
Cốc Mộng Viễn mắt rực sát cơ :
- Lão tiền bối, còn ai nữa?
- Còn, Trì Tam Nương trong Thiên Ma giáo là một trong số những kẻ chủ mưu.
Cốc Mộng Viễn biến sắ mặt sửng sốt :
- Trì Tam Nương ư?
Khô Trúc Tiên Ông ngạc nhiên hỏi :
- Ngươi quen biết y thị ư?
Cốc Mộng Viễn chau mày trầm ngâm :
- Vãn bối không quen biết, nhưng... vấn đề này thật khiến vãn bối khó xử... À! Lão tiền bối, Trì Tam Nương này có phải là con gái Cửu Thiên Thần Sát Trì Xung Khôi không?
Khô Trúc Tiên Ông vỡ lẽ, thầm nhủ :
- Chàng trai này thật là ân oán phân minh.
Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :
- Không sai, y thị chính là con gái của Trì Xung Khôi.
Cốc Mộng Viễn mặt ngập đầy vẻ đau khổ, hồi lâu không thốt nên lời.
Khô Trúc Tiên Ông khẽ thở dài nói :
- Còn nữa, yêu phụ Lăng Thiên Thiên cũng là một trong số ấy!
Cốc Mộng Viễn vẻ mặt càng đau khổ hơn hơn.
Chàng thật không ngờ mẫu thân của Tần Linh Sương cũng là kẻ thù đã sát hại phụ thân mình. Ân oán! Tình thù... Chàng cơ hồ mê mẩn tâm thần.
Khô Trúc Tiên Ông khẽ cười hỏi :
- Ngươi khó xử ư?
Cốc Mộng Viễn thờ thẫn đáp :
- Lão tiền bối, vãn bối rối trí quá.
Khô Trúc Tiên Ông rắn giọng :
- Không được như vậy, ngươi phải phấn chấn lên đối mặt với ân oán tình thù. Bậc đại trượng phu hành sự chỉ cần không hổ thẹn với lương tâm là được rồi.
Cốc Mộng Viễn gật đầu cười ảo não :
- Thế này thì thật là khó xử.
Khô Trúc Tiên Ông cười :
- Sự đời mấy khi được như ý. Ngươi phải sang suốt suy tính, thù phải báo, ân phải đền...
Cốc Mộng Viễn gật đầu :
- Vãn bối biết vậy, nhưng rất khó quyết định.
Khô Trúc Tiên Ông thở dài cười :
- Cuộc đời luôn có nhiều sự việc rất khó quyết định, chỉ cần ngửa mặt không thẹn với trời cao, cúi xuống không thẹn với người đời là đủ rồi.
Cốc Mộng Viễn ngẫm nghĩ một hồi bỗng cười dài nói :
- Vãn bối đã hiểu ra rồi.
Khô Trúc Tiên Ông mỉm cười hiểu ý, đặt tay lên vai Cốc Mộng Viễn, giọng hàm súc nói :
- Không cần phải tự khuất tất mình, nhưng cũng không thể buông tha cho đại thù, xử lý một cách thích đáng là tốt hơn cả.
Cốc Mộng Viễn cảm kích nhìn Khô Trúc Tiên Ông.
Hồi lâu...
Hồi lâu... mắt chàng rớm lệ.
Đêm hôm nay đối với chàng thật hệ trọng, thật mới lạ và cũng thật đau khổ.
Chàng như vừa trải qua một cơn ác mộng, và cơn ác mộng này đã khiến cho cuộc đời chàng thay đổi hẳn.
Chàng bùi ngùi lẩm bẩm :
- Vãn bối sẽ cố gắng xử lý thật đúng mức.
Khô Trúc Tiên Ông co ngón tay búng nhẹ, ngọn đèn dầu tắt ngóm, bóng tối liền ùa vào phòng.
Khô Trúc Tiên Ông khẽ thở dài nói :
- Viễn nhi, hãy lo điều khí dưỡng thần là hơn, chúng ta còn một trận huyết chiến sắp tới đang chờ...


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT