watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Tiếng gió, tiếng mưa, tiếng rút đao, tiếng tiếng vào tai

Hai người vừa nói vừa uống, đi đến bên ngoài cửa. Trương Thán suýt chút nữa đã ngã sấp mặt. Đường Bảo Ngưu nhìn thấy liền cười nghiêng ngả :
- Nhìn ngươi uống rượu sắc mặt không đỏ, hơi thở không gấp, không nấc một cái nào, ta còn tưởng rằng có bao nhiêu bản lĩnh, hóa ra là đã say đến mức đi không nổi rồi.
Trương Thán vịn vào cửa, thở hồng hộc nói :
- Ai nói! Ta, ta đi cho ngươi xem...
Hắn miễn cưỡng đi vài bước, liền cảm thấy đầu choáng váng, mặt nóng lên, đầu nặng chân nhẹ. Đường Bảo Ngưu lại cười phá lên, mới cười được vài tiếng chợt cảm thấy mắc tiểu, liền nói :
- Ngươi tự lo đi! Ta ra phía sau tiểu tiện đã.
Trương Thán phất tay, lại đặt đầu xuống bàn :
- Đi, đi...
Lúc này trời đã tối, bên ngoài mưa rơi tầm tã, sấm chớp đùng đùng. Trong quán rượu chỉ có vài ngọn đèn đang cháy, cùng với hai ba bàn có khách ngồi. Chưởng quỹ và phục vụ thấy Đường Bảo Ngưu và Trương Thán một người uống mạnh còn một người uống xoàng, nhưng đều đã say đến sáu bảy phần, mặc dù hành vi hơi phóng túng nhưng cũng không gây sự với người khác, lại trả đủ tiền thưởng nên vẫn để mặc bọn họ.
Một quán rượu lớn như vậy chỉ có mấy ngọn đèn dầu, cộng thêm bên ngoài mưa gió tiêu điều, trong quán có vẻ rất u ám.
Khách uống rượu thông thường đến lúc hưng phấn sẽ hô to gọi nhỏ, chơi đoán quyền trợ hứng, nhưng hôm nay trong quán lại năm ba người ngồi ở một bàn, cúi đầu uống rượu giống như không màng thế sự. Bởi vì đây là quán rượu, trong quán rượu lại yên tĩnh như vậy thật sự hơi khác thường. Trương Thán nhìn mấy cái chén trên bàn kia, bỗng nhiên sững người. Lúc này bên ngoài chợt vang lên một tiếng sấm lớn.
Một tiếng sấm bất ngờ.
Đường Bảo Ngưu đã đi ra phía sau, phía đó là nhà xí.
Trương Thán đợi Đường Bảo Ngưu khuất sau cửa, mới nói một cách bình tĩnh và rõ ràng :
- Các ngươi đã đến rồi.
Không có ai trả lời hắn.
Chỉ có tám vị khách ngồi ở ba bàn.
Tám vị khách này đều đang cúi đầu uống rượu trong chén. Bên ngoài mưa gió thê lương, hoàng hôn dần tàn, đêm dài kéo đến.
Hắn đang nói chuyện với ai?
Bên ngoài không có ai, chỉ loáng thoáng có vài tiếng ngựa hí. Cho dù có hán tử qua đường, cũng đang còn cách ở xa.
Câu vừa rồi của Trương Thán là nói với ai?
Chẳng lẽ là vị chưởng quỹ râu bạc mày xám che khuất gương mặt, hay là tên tiểu nhị nơi khóe miệng vừa mọc ra vài sợi lông tơ thưa thớt?
Trương Thán lại uống tiếp một chén rượu lớn, hào sảng ngồi đó, trầm giọng nói :
- Nếu đã đến rồi, cần gì phải lẩn trốn như vậy?
Hắn nói xong câu này lại yên lặng.
Một cơn gió lạnh thổi tới, ánh đèn trong tiệm bùng lên một chút, sau đó đột ngốt tối đi.
Trương Thán chợt cảm thấy rùng mình, một cảm giác sợ hãi trước nay chưa từng có.
Bên ngoài lại vang lên tiếng sấm, ánh chớp chợt lóe rồi biến mất.
Đường Bảo Ngưu đẩy cửa sau ra, bước chân xiêu vẹo, trong miệng lẩm nhẩm vài câu vô nghĩa, đi về phía nhà xí ở sau quán.
Mưa như trút nước, thấm ướt cả người, nhưng hắn không hề quan tâm.
Một người uống rượu say, còn không ngại ngủ trên những thứ dơ bẩn do mình nôn ra, sao lại quan tâm đến một trận mưa?
Đường Bảo Ngưu ngẩng mặt lên, để cho nước mưa đập vào mặt. Hắn mở miệng lớn, uống một cách hả hê như thể nước mưa là rượu nguyên chất.
Nếu thật sự là rượu, hắn lại không dám uống như vậy.
Hắn uống vài ngụm nước mưa, bỗng nhiên bật cười. Bởi vì trời mưa đường trơn, thiếu chút nữa hắn đã ngã một cú, liền dùng tay vịn vào một gốc cây thấp, định thần lại mới tiến về phía trước. Mưa càng lúc càng dày, ngàn vạn tiếng rơi, trước mắt là một phiến mơ hồ không nhìn thấy rõ.
Nhà xí ở phía sau quán, đó là một cái lán dùng cỏ tranh đắp thành, chỉ đủ cho một người sử dụng.
Đường Bảo Ngưu hiện giờ đang muốn dùng, hắn đang rất mắc tiểu.
Một người uống nhiều rượu thì phải đi nhà xí, nếu không thì quả thật không phải bình thường. Đường Bảo Ngưu trước giờ vốn “thẳng tính”, ngoại trừ cá tính ra thì tiêu hóa bài tiết cũng như vậy.
Trong lòng của hắn thầm nghĩ: “Cũng may trên đường đến nhà xí hai bên có trồng một ít cây thấp, nếu không Trương Thán còn chưa ngã sấp mặt thì mình đã ngã một cú chổng vó lên trời rồi”.
Hắn bước lên vài bậc thềm đá, mở cửa nhà xí ra, mùi hôi liền xộc vào mũi, ruồi nhặng bay lung tung. Hắn cũng không quản nhiều như vậy, liền bước vào rồi đóng cửa lại.
Ngay khoảnh khắc hắn đóng cửa lại...
Một tiếng “đùng” vang lên, ánh chớp xé tan màn mưa, mặt đất sáng ngời.
Giữa ánh chớp lóe lên, hai hàng cây thấp trong mưa chợt lay động.
Hóa ra không phải là cây, mà là người.
Người tinh nhuệ, kiên nhẫn, toàn thân mặc y phục màu đen che kín đầu.
Đáng tiếc Đường Bảo Ngưu không nhìn thấy, hắn đã bước vào trong nhà xí.
Những người áo đen này lập tức chuyển động.
Cho dù không có mưa cũng rất khó phát hiện ra, bởi vì hành động của những người này vừa thần tốc lại không mang theo một chút tiếng gió nào. Bọn họ lấy ra vài thứ trên người, nhanh chóng ghép lại thành một thanh trường thương sắc bén, chia làm bốn phía bao vây nhà xí; mũi thương nhắm chuẩn vào vách cỏ, trong ánh chớp lóe lên ánh sáng lạnh. Trong đó có hai người bay vọt lên phía trên, mũi thương chống vào trên nóc nhà xí.
Không có một tiếng động nào, huống hồ đây còn là đêm mưa, một buổi tối gió táp mưa sa.
Bọn họ đều đang đợi.
Bọn họ đang đợi cái gì?
Sấm chớp lại nổi lên, rung động mặt đất, chiếu sáng màn mưa.
Những chiếc đèn dầu kêu vù một tiếng, trong đó có một chiếc đã tắt, tỏa ra một luồng khói đen khét lẹt.
Sắc mặt Trương Thán biến đổi.
Hắn từ trong tay áo móc ra một chiếc hộp sắt lớn khoảng bằng móng tay, dùng móng tay đẩy nắp hộp ra, chấm một chút vào thứ trong hộp chà dưới mũi một cái, sau đó mới nói :
- “Bát Đại Giang Hồ” ta đều tinh thông, “Diệt Đăng Mê Hồn yên” còn không đánh gục được ta.
Lần này hắn nhận được phản ứng.
Hắn nghe thấy tiếng đao, là tiếng rút đao.
Tiếng đao vang lên tại chiếc bàn đầu tiên.
Tiếng đao ưu mỹ như một chuỗi lục lạc khi gió thổi qua, lại giống như tiếng hát động lòng người.
Tiếng đao êm tai như vậy, Trương Thán rất ít khi nghe được. Loại tiếng đao này không giống như là đang rút đao, mà như là diễn tấu.
Tại chiếc bàn thứ hai cũng vang lên tiếng đao.
Chỉ có một tiếng, rất nhanh.
Lúc hắn nghe thấy, đao đã ở trên tay người nọ.
Loại tiếng đao này mới là tiếng đao thật sự, từ trong thanh âm có thể nhận ra: một đao xuất thủ, không lưu mạng người.
Tại chiếc bàn thứ ba lại không có tiếng đao.
Đao vừa nơi tay đã tỏa ra đao phong kịch liệt, nhưng ngay cả thanh âm cũng không có.
Người này rút đao lại không phát ra tiếng động nào.
Rút đao như vậy đã không phải là rút đao, mà là giết người.
- Hóa ra là các ngươi.
Trương Thán thở dài :
- Thật không ngờ, đêm nay chẳng những ta có thể nghe được tiếng gió tiếng mưa, mà còn có thể nghe được tiếng đao.
Đường Bảo Ngưu đã đóng cửa lại.
Hắn đang rất mắc tiểu.
Cho dù là võ lâm cao thủ cũng khó tránh khỏi sinh lão bệnh tử. Cho dù võ công có thâm hậu, lại tu luyện đạo dưỡng sinh, cũng chẳng qua có thể sống lâu thêm một chút, ít bệnh đi một chút, dẻo dai thêm một chút, nhưng đến cuối cùng cũng phải già, cũng phải bệnh, cũng phải chết.
Cao thủ võ lâm cũng sợ lạnh sợ nóng, chỉ là sức chịu đựng tốt hơn một chút so với người bình thường, cũng phải đại tiện tiểu tiện, tắm rửa ăn ngủ.
Võ lâm cao thủ khi mắc tiểu cũng nôn nóng.
Đường Bảo Ngưu hiện giờ chính là như vậy.
Nhưng hắn vừa đóng cửa lại, bỗng nhiên cả người đều cứng đờ.
Người của hắn đã ở trong nhà xí, nhưng ánh mắt vẫn còn lưu lại cảnh tượng tại một khắc trước khi đóng cửa.
Những cái cây kia... chuyển động...
Không phải cây, mà là người.
Hắn vì chuyện này mà ngây người, đang muốn đẩy cửa nhìn lại, bỗng nghe trên nóc nhà xí vang lên hai tiếng “phụp phụp”.
Thanh âm cực nhỏ, còn nhẹ hơn so với tiếng mưa.
Nhưng Đường Bảo Ngưu lại phân biệt được, đó tuyệt đối không phải tiếng mưa rơi, mà là tiếng vũ khí sắc bén đụng vào mái cỏ.
Toàn thân hắn lập tức căng thẳng, nắm chặt hai tay.
Nếu như hai hàng cây bên ngoài kia thật sự là người...
Hắn muốn phá cửa xông ra, nhưng bỗng nghe thấy cửa nhà xí cũng vang lên hai tiếng “cộc cộc” khe khẽ.
Kẻ địch đã đến phía trước nhà xí.
Trong nhà xí chỉ rộng khoảng hơn một thước, không có chỗ nào để tránh.
Đường Bảo Ngưu lại muốn xông ra phía sau.
Dù sao hắn cũng là hán tử kiên cường có tiếng trên giang hồ, qua thời gian dài ở cùng Thẩm Hổ Thiền, dù là trăm trận trăm bại thì cũng có kinh nghiệm của trăm trận chiến.
Có điều vách tường phía sau nhà xí cũng vang lên ba tiếng “cộc cộc cộc”.
Lúc này hắn cũng đã quên là mình đang mắc tiểu, chỉ muốn lao ra ngoài.
Nhưng hắn lập tức phát hiện, bốn phía đều đã bị người bao vây. Cái nhà xí nho nhỏ này, dù là phía trên hay trái, phải, trước, sau đều bị người dùng vũ khí sắc bén chống lên, chỉ cần ra lệnh một tiếng sẽ lập tức đâm vào...
Hắn không dám tưởng tượng, khi những vũ khí sắc bén phía trên và chung quanh nhà xí này đồng loạt đâm vào, hắn sẽ biến thành hình dạng gì.
Bên ngoài mưa như trút nước, ồn ào rầm rĩ.
Ngoài mưa ra còn có kẻ địch, kẻ địch không biết là ai, kẻ địch đáng sợ.
Còn có sấm chớp nổi lên, tiếng sấm vang sau ánh chớp.
Bởi vì xuất hiện ở bầu trời phía xa, cho nên tiếng sấm và ánh chớp mới phân ra trước sau. Nhưng một đao kia chỉ có đao phong mà không có tiếng đao. Trương Thán nghĩ đi nghĩ lại, trong kinh thành cũng chỉ một người có thể phát ra được.
Tương tự, tiếng đao gọn gàng và tiếng đao réo rắt du dương kia, cũng chỉ hai người có thể phát ra được.
Người đầu tiên rút đao yên lặng, chắc hẳn là cao thủ đỉnh cấp Bành Tiêm của “Ngũ Hổ Đoạn Hồn đao”.
Người thứ hai rút đao chỉ có một tiếng, tiếng đao đột nhiên nổi lên, lại đột ngột im bặt, chính là Tập gia trang chủ Tập Luyện Thiên của “Kinh Hồn đao”.
Người thứ ba rút đao như rồng ngâm, so với đàn cầm du dương còn êm tai hơn, chính là truyền nhân đương đại Mạnh Không Không của “Tương Kiến bảo đao”.
Trương Thán biết nhất định là bọn họ, cho nên hắn chỉ đành thở dài, khi mà hắn còn có thể than thở được.
- Chào các ngươi!
Trương Thán nói :
- Trong số năm thanh đao đáng sợ nhất tại kinh sư trước khi Vương Tiểu Thạch đến, không ngờ ba thanh đứng sau hôm nay đều xuất hiện ở đây.
Hắn nói câu này rất hữu hiệu.
Hắn vốn là muốn bọn họ nói chuyện. Đối phương không nói lời nào, càng khó nắm được ý đồ.
Quả nhiên Tập Luyện Thiên liền hỏi :
- Còn có hai thanh sao?
Trương Thán nói :
- Hơn nữa là hai thanh xếp thứ nhất và thứ hai.
Tập Luyện Thiên hừ lạnh một tiếng.
Đao của hắn mỏng như giấy, đột nhiên phát ra ánh sáng sắc bén, ánh sáng năm màu.
Chẳng lẽ đao của hắn cũng giống như người, cũng có mừng có giận?
Lần này là Bành Tiêm hỏi :
- Là ai?
Giọng nói của hắn giống như bị người dùng tay túm chặt cổ họng, hít thở không thông, nhưng thân hình lại cường tráng như một con trâu đực.
- Hồng Tụ tiểu đao của Tô Mộng Chẩm và Bất Ứng bảo đao của Lôi Tổn.
Trương Thán đáp.
Trương Thán vừa nói như vậy, gương mặt của ba người kia đều buông lỏng.
Câu nói vừa rồi của Trương Thán vốn chẳng khác nào sỉ nhục bọn họ, lúc này Trương Thán vừa nói ra tên của hai người kia, ngược lại giống như là khen ngợi bọn họ.
Hơn nữa còn là tâng bốc rất cao.
Cho nên trong lòng ba người đều rất thoải mái.
- Hồng Tụ tiểu đao của Tô Mộng Chẩm và Bất Ứng bảo đao của Lôi Tổn, ai là thứ nhất, ai là thứ hai?
Mạnh Không Không nhàn nhã hỏi :
- Ngươi nghĩ thế nào?
- Bọn họ còn chưa hề so tài.
Trương Thán nói :
- Ta không biết.
Mạnh Không Không lại ưu nhã hỏi :
- Vậy ngươi biết cái gì?
Trương Thán nói :
- Ta chỉ biết là các ngươi đã đến.
Mạnh Không Không ung dung hỏi :
- Ngươi có biết chúng ta đến làm gì không?
Trương Thán lại thở dài.
Mỗi lần thở dài hắn đều nhớ tới huynh đệ tốt Trương Thán của hắn, bởi vì “Đại Thảm Hiệp” Trương Thán rất hay thở dài.
- Ta không biết.
Hắn nói :
- Ta chỉ biết là các ngươi đã rút đao ra.
Mạnh Không Không cười :
- Thông thường rút đao ra là để làm gì?
- Giết người.
Trương Thán đành phải đáp.
Mạnh Không Không nhìn hắn với vẻ ung dung. Người này cho dù giơ tay hay nhấc chân đều rất tao nhã đẹp mắt :
- Nơi này có ai để giết?
Trương Thán lại muốn thở dài.
- Ta.
Hắn chỉ vào cái mũi của mình nói :
- Nếu các ngươi không muốn tự giết mình, hình như cũng chỉ có ta để giết.
- Đúng rồi.
Mạnh Không Không vui vẻ cười nói :
- Ngươi đoán không sai chút nào.
Nhân sinh có những lúc còn khổ sở hơn cả sai lầm.
Trương Thán hiện giờ chính là như vậy.
Câu khen ngợi này của đối phương lại khiến Trương Thán không vui nổi. Bất cứ người nào khi đối mặt với ba đại đao khách này đều khó có thể vui vẻ được.
Trương Thán cũng không ngoại lệ.

Hiệu lệnh

Mưa bên ngoài càng dày đặc.
Lúc giữa trưa, khi những cao thủ nhất lưu trong kinh thành vây công Quan Thất, là trời đất đổi màu, gió táp mưa sa; còn lúc này là sấm chớp đùng đùng, gió mưa mãnh liệt.
“Đúng là gặp quỷ rồi, không ngờ lại bị vây khốn trong nhà xí!”
Đường Bảo Ngưu trán và mặt đều ướt đẫm, vốn là bị nước mưa làm ướt, lúc này lại toát ra mồ hôi to như hạt đậu, tựa như dùng dao cạo một cái sẽ rơi lã chã xuống.
Những kẻ này là ai?
Binh khí của bọn chúng đã nhắm vào bốn phía nhà xí.
Bọn chúng đang chờ cái gì?
Đường Bảo Ngưu bị vây khốn trong nhà xí, bốn phương tám hướng đều có kẻ địch. Chỉ cần hắn vừa xông ra, binh khí sẽ đâm vào, xuyên qua thân thể hắn, biến hắn thành một con nhím trong nhà xí.
Đường Bảo Ngưu không muốn biến thành con nhím, cũng không muốn chết, càng không muốn chết trong nhà xí.
Đường đường là cự hiệp Đường Bảo Ngưu lại chết trong nhà xí, vậy còn ra thể thống gì?
Hắn muốn sống, hơn nữa còn không muốn sống trong nhà xí.
Sinh mạng đẹp đẽ như thế, hắn tại sao phải chết?
Trên đời này còn có rất nhiều kẻ ác, vì sao bọn chúng không chết mà lại đến phiên hắn chết trước?
Nhưng hắn lại không xông ra được.
Dưới tình thế này, không ra được xông cũng chỉ có đường chết, ít nhất cũng mặc cho người ta xâu xé.
Những kẻ này đang chờ cái gì?
Chẳng lẽ là đang chờ hiệu lệnh? Chỉ cần ra lệnh một tiếng, bọn họ sẽ lập tức lấy mạng hắn?
Đường Bảo Ngưu toàn thân đều ướt đẫm, so với vừa rồi mắc mưa còn ướt hơn.
Hơn nữa cũng cứng đờ.
Hắn đã quên vì sao mình lại tiến vào nhà xí.
Hắn đang rất nôn nóng, nhưng sự nôn nóng này không giống như vừa rồi.
Hắn nôn nóng ra ngoài.
Hắn muốn lớn tiếng gọi Trương Thán đến giúp, nhưng cũng biết rõ chỉ sợ tiếng hô này còn chưa đến tai Trương Thán, những binh khí bên ngoài nhà xí đã đâm hắn thành mười bảy mười tám lỗ.
Hắn ở trong nhà xí thở hổn hển, không biết nên làm thế nào cho tốt.
Trương Thán cười khổ nói :
- Các ngươi muốn giết ta, vậy ta nên làm gì đây?
- Ta thấy ngươi chỉ có hai biện pháp.
Tập Luyện Thiên nói :
- Bị chúng ta giết hoặc là giết chúng ta.
Cặp mắt Trương Thán tròn vo, nói :
- Ta không muốn giết các ngươi.
Tập Luyện Thiên cười nói :
- Cho dù ngươi muốn giết cũng không giết được.
Trương Thán nói :
- Nhưng vì sao các ngươi lại muốn giết ta?
Tập Luyện Thiên cười lạnh nói :
- Ngươi đã sắp chết, còn hỏi làm gì?
Trương Thán nói :
- Bởi vì ta không muốn mang theo nghi vấn đến Diêm Vương điện.
Tập Luyện Thiên hơi do dự nhìn về phía Mạnh Không Không.
Mạnh Không Không lạnh nhạt nói :
- Ngươi hỏi cũng vô ích, bởi vì chúng ta không biết, hơn nữa có biết cũng sẽ không nói.
- Vậy thì ta hiểu rồi.
Trương Thán nói :
- Không phải các ngươi muốn giết ta, mà là có người phái các ngươi đến giết ta.
Vẻ tươi cười của Mạnh Không Không đã có chút miễn cưỡng.
- Có thể mời được ba vị đây đến giết ta.
Trương Thán nói :
- Trong thiên hạ chắc cũng chỉ có Tiểu hầu gia Phương Ứng Khán.
Mạnh Không Không cười một cách miễn cưỡng :
- Quá thông minh chưa hẳn là chuyện tốt.
Hắn thay đổi chủ đề :
- Ta thì lại muốn biết, ngươi làm thế nào phát hiện ra chúng ta đã đến?
- Ta không biết.
Trương Thán thẳng thắn nói :
- Ta vốn cũng không biết các ngươi đã đến.
- Ồ?
- Ta chỉ là thấy chén rượu trên bàn của các ngươi. Tập trang chủ xếp chén thành hình tam tinh hướng nguyệt [1], ý nói “khi nào động thủ?”. Bành môn chủ xếp ba chén chỉnh tề, một chén đặt ở trước, là ra hiệu “bây giờ!”. Ngươi thì dùng hai chiếc đũa giao nhau đặt trên đáy của năm chiếc chén, biểu thị “trước tiên hãy chờ một chút”...
Trương Thán cười nói :
- Ta vừa nhìn liền biết là có người đến, nhưng không biết dẫn đầu lại là các ngươi, liền cố ý giả say, trước tiên dụ tên trâu nước lớn kia đi, sau đó mở lời hỏi thăm, cho rằng có thể một mình dọn dẹp. Không ngờ...
Tập Luyện Thiên búng nhẹ lưỡi đao :
- Nếu ngươi sớm biết là chúng ta thì sẽ không để tên trâu nước lớn kia rời khỏi sao?
Trương Thán thành thật nói :
- Đúng, thêm một người giúp đỡ dù sao cũng tốt hơn chỉ có một mình ta.
Tập Luyện Thiên hừ lạnh nói :
- Nhiều người cũng như nhau thôi.
Trương Thán cười, đầy vẻ tự giễu :
- Có lẽ, một số người lại cảm thấy có thêm một người chết với mình thì tốt hơn.
Mạnh Không Không nghiêng đầu nhìn hắn :
- Ngươi là hạng người như vậy sao?
Trương Thán hỏi ngược lại :
- Theo ngươi thì sao?
Mạnh Không Không đột nhiên nói :
- Ám hiệu mà chúng ta dùng là cực kỳ bí mật trên giang hồ.
Trương Thán nói :
- Ta biết.
Mạnh Không Không nói :
- Nhưng ngươi lại hiểu được?
- Trừ khi ám hiệu kia là do hắn phát minh, hơn nữa là bày ra cho mình xem.
Trương Thán vẻ mặt khiêm tốn :
- Nếu không, ngay cả ta còn nhìn không hiểu thì đó cũng không phải là ám hiệu nữa.
- Ngươi thật thông minh.
Vẻ tươi cười của Mạnh Không Không đã rất miễn cưỡng :
- Đáng tiếc người thông minh thường hay chết sớm.
- Có thể vì bọn họ dùng đầu óc quá nhiều.
Trương Thán cười nói :
- Trước giờ ta chẳng muốn dùng đầu óc, có điều lại lưu tâm đến mọi chuyện.
Tập Luyện Thiên lạnh lùng nói :
- Người quá nhạy cảm cũng khó sống lâu, trong người rất dễ sinh bệnh.
- Ngươi còn nói rất nhiều.
Mạnh Không Không nói :
- Người nói quá nhiều cũng không dễ sống lâu trăm tuổi.
- Đó là vì bọn họ xuất khí quá nhiều.
Lời nói của Trương Thán đầy mỉa mai :
- Cho nên ta phải tranh thủ thời gian hít thở.
Tập Luyện Thiên nói :
- Đáng tiếc ngươi sẽ rất nhanh không còn hít thở được nữa.
- Chuyện này không đáng tiếc, đáng tiếc là cho dù ta thông minh, cũng nghỉ không ra vì sao Phương tiểu hầu gia lại muốn giết ta.
Trương Thán như đang hỏi người, lại như tự hỏi mình :
- Ta chưa từng đắc tội với hắn. Hắn rốt cuộc là vì nhớ năm đó ta đã từng đắc tội với đồng liêu của hắn là Long Bát thái gia nên muốn giết ta? Hay là vì ta là người của Lục Phân Bán đường nên mới động sát thủ? Hay là vì ta là một thành viên của Đào Hoa xã nên hắn mới hạ độc thủ như vậy?
- Có lẽ đều phải, có lẽ đều không phải.
Mạnh Không Không vuốt đao nói :
- Dù sao ngươi cũng không hỏi được.
Trương Thán lại thở dài :
- Mấy người khác ngồi ở ba bàn kia, đều là người do các ngươi mang đến sao?
Bành Tiêm đột nhiên nói :
- Hắn đang kéo dài thời gian.
Giọng nói của hắn khàn khàn, từ khi xuất hiện đến giờ chỉ nói hai câu.
Có điều câu nói này lại nói trúng ý đồ của Trương Thán.
Hắn vừa mở miệng đã nói toạc ra dụng ý của Trương Thán.
Trương Thán trong lòng trầm xuống.
Hắn vốn muốn kéo dài thời gian, bởi vì hắn biết mình không phải là đối thủ của ba gã đao khách này.
Hắn biết dù tiếp tục kéo dài thời gian cũng không phải là địch thủ của bọn họ, nhưng hắn cũng chỉ có thể cố sức kéo dài.
Ít nhất hắn phải kéo dài đến khi Đường Bảo Ngưu quay lại.
Nếu như mình bị sát hại trước khi Đường Bảo Ngưu quay lại, Đường Bảo Ngưu không kịp chuẩn bị nhất định sẽ không có cơ hội sống sót.
Dù nói gì cũng phải cầm cự đến khi Đường Bảo Ngưu trở lại.
Có điều con trâu chết tiệt kia sao đến giờ còn chưa trở lại?
Hắn mắc tiểu gì mà lâu như vậy?
Lúc này Bành Tiêm vừa lên tiếng, Trương Thán liền không thể kéo dài được nữa.
Hắn chỉ đành kêu lớn.
Hắn hi vọng tiếng kêu của mình có thể xuyên qua tiếng gió tiếng mưa truyền đến tai Đường Bảo Ngưu, cũng hi vọng Đường Bảo Ngưu không đến mức say mèm. Nhà xí không cách quá xa, nếu như Đường Bảo Ngưu có thể nghe thấy tiếng gọi của hắn, lập tức chạy đi, có lẽ vẫn còn kịp.
Hắn ngầm vận khí, đang muốn kêu to...
Đúng lúc này bỗng vang lên một tiếng động mà giờ này phút này tuyệt đối không thể nghe được.
Đó là tiếng gõ mõ cầm canh, gõ lên canh ba hai khắc.
Hiện tại nhiều nhất cũng chỉ là cuối giờ Dậu, sao lại có tiếng báo canh? Huống hồ lại là báo canh ba hai khắc.
Tiếp đó ở phía sau, xuyên qua tiếng gió tiếng mưa bỗng vang lên vài tiếng la hét.
Trương Thán biến sắc, hắn biết mình đã đoán đúng.
Bọn họ làm sao có thể bỏ qua Đường Bảo Ngưu?
Những kẻ này đã sớm phục kích hắn ở phía sau.
Trương Thán rất hối hận vì sao mình không kêu sớm một chút.
Nếu Đường Bảo Ngưu nhận được cảnh báo của mình sớm một chút, nói không chừng có thể tránh được vận rủi, nhưng bây giờ...
Trương Thán lại phát hiện một chuyện.
Sắc mặt của Tập Luyện Thiên cũng biến đổi, trở nên giống như sắc mặt của mình.
Bàn tay cầm đao của Bành Tiêm xiết chặt, nhìn về phía Mạnh Không Không.
Vẻ tươi cười của Mạnh Không Không đã biến thành rất không tự nhiên.
Nếu trận chiến phía sau là do bọn họ bố trí, vì sao sắc mặt cả đám đều biến đổi?
Lại một tiếng sấm vang lên, nhưng tiếng sấm này không che lấp được tiếng la hét.
Phía sau rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chắc chỉ có có trời mới biết.
Đường Bảo Ngưu không rõ vì sao chỉ trong thoáng chốc bên ngoài lại xuất hiện nhiều kẻ địch như vậy muốn dồn hắn vào chỗ chết, cũng không rõ vì sao hắn lại bị vây khốn ở chỗ này.
Rượu khiến cho đầu của hắn nóng hừng hực, loạn đến mức nghĩ không ra đầu mối. Tại thời khắc này, trong lòng hắn thề rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ uống cái thứ gọi là hảo hán tăng thêm dũng khí gì đó nữa.
Giờ phút này hắn chỉ muốn hét to.
Hắn còn chưa hét lên, lại nghe thấy tiếng gõ mõ cầm canh, là canh ba hai khắc.
Tiếng mõ canh xuyên qua mưa gió rõ ràng lọt vào tai.
Tiếng mõ canh vừa vang lên, hiệu lệnh lập tức phát ra.
Mười ba thanh trường thương đồng loạt đâm xuyên qua nhà xí.
Đường Bảo Ngưu trong nháy mắt đã quyết định.
Hắn không thể phóng tới trước, bởi vì phía trước có phục binh.
Hắn không thể lui về phía sau, bởi vì phía sau có cường địch.
Hắn cũng không thể xông ra hai bên, bởi vì những mũi thương đang chuẩn bị đâm thủng ngực bụng của hắn.
Hắn càng không thể phóng lên trời, bởi vì binh khí của kẻ địch đang chờ cái đầu của hắn.
Trước không lối đi, sau không đường sống, trái phải và phía trên đều bị chặn, hắn có thể làm gì? Đường Bảo Ngưu nhớ mình đã từng hỏi đại ca kết nghĩa Thẩm Hổ Thiền về vấn đề này.
Thẩm Hổ Thiền đã trả lời: “Trước không đường tiến, sau không đường lui, thời cơ tuyệt hảo như vậy không toàn lực phản công thì còn chờ gì nữa?”
Mũi thương đã đâm vào.
Đường Bảo Ngưu hét lớn một tiếng, đánh ra một quyền.
Quyền của hắn lại nhắm vào mũi thương, một tiếng “rắc” vang lên, mũi thương đã bị đánh gãy.
Mũi thương bị gãy bắn ra, Đường Bảo Ngưu lại dùng miệng cắn chặt.
Hắn rú lên một tiếng, hơi cúi đầu xuống, từ trong hố phân lôi thùng phân ra, một tay giơ lên cao, một tay khác lại chụp lung tung trong nhà xí, tiếp đó lại nhấc chân đá văng cánh cửa.
Lúc này hai thanh trường thương trước cửa cũng bị đẩy bật ra phía sau.
Đường Bảo Ngưu một cước đá văng cửa nhà xí, mưa gió ập vào mặt. Hắn lập tức phun mũi thương ra làm một tên trước mặt hét lên rồi ngã gục, sau đó quát to :
- Ám khí Đường môn đây!
Hắn vung cổ tay lên, phân và nước tiểu trong thùng liền xối vào đầu mấy tên phục kích trước cửa.
Những kẻ phục kích vốn đang nắm chắc, không ngờ Đường Bảo Ngưu lại phản công ngay lúc này, đột nhiên phá cửa xông ra. Vóc người hắn cao lớn, cộng thêm mấy thứ dơ bẩn trong thùng phân trút xuống đầu, lại gặp mưa to gió lớn. Những kẻ phục kích nhất thời không kịp chuẩn bị, lại nghe được mấy chữ “ám khí Đường môn” liền kinh hãi, chỉ cảm thấy mùi hôi xộc vào mũi, những người bị dính đều hoảng sợ nhanh chóng thối lui, luống cuống né tránh.
Đường Bảo Ngưu vừa lớn tiếng dọa người, vừa lao ra khỏi nhà xí.
Ba bốn thanh trường thương lập tức từ trái phải đâm về phía hắn.
Hắn nổi giận quát một tiếng :
- Xem chiêu!
Bàn tay của hắn mở ra, chỉ thấy hơn mười chấm đen bay đến.
Kẻ địch đang muốn thừa dịp hắn còn chưa ổn định đâm chết hắn, chợt thấy trong gió mạnh mưa dày có hơn mười chấm đen bay đến, đều sợ là ám khí Đường môn có tẩm độc, vội vàng né tránh. Những ám khí kia bay đến giữa đường lại lượn vòng kêu lên “ông ông”, khiến cho mấy tên sát thủ này hãi hùng khiếp vía, chưa bao giờ thấy qua ám khí kỳ dị như vậy, tất cả đều cố gắng không để cho ám khí dính vào, đã quên mất việc đâm chết Đường Bảo Ngưu.
Dáng vẻ Đường Bảo Ngưu giống như một con hổ điên, lại giống như thần linh trong mưa, thừa dịp này toàn lực vọt mạnh đụng ngã hai tên áo đen, sau đó lao thẳng đến cửa sau quán rượu, vừa vung thùng phân trên tay vừa hét lớn :
- Kẻ nào cản ta sẽ chết!
Hắn thần uy lẫm liệt như vậy, thanh thế có vẻ rất kinh người. Đám sát thủ áo đen mất hết tiên cơ, trận thế đại loạn, không thể ngăn cản được hắn. Một gã sát thủ đứng gần đang muốn vung thương lên đâm, lại bị Đường Bảo Ngưu dùng thùng phân chụp vào đầu hắn, chỉ thấy hắn vung tay đá chân, không biết kẻ địch ở đâu, ngược lại làm cản trở đồng bọn đuổi giết.
Lúc này đám sát thủ áo đen cũng đã phát hiện, cái gọi là ám khí của Đường Bảo Ngưu hóa ra chỉ là mấy con ruồi. Nhưng Đường Bảo Ngưu phá cửa lao ra, giội phân và nước tiểu, đồng thời ném ra mấy con ruồi “ám khí” này chỉ trong nháy mắt, lúc bọn họ muốn muốn chặn giết thì hắn đã mở ra một đường máu lao thẳng đến cửa sau.
Đám sát thủ biết mắc lừa, đều vung thương đuổi giết trong mưa.
Đường Bảo Ngưu cao giọng hét lớn, vung vẩy hai nắm tay. Hắn sức mạnh như trâu, cao lớn hùng tráng. Một gã sát thủ từ phía sau cửa lách ra, trường thương vừa giơ lên thì cả người lẫn thương đã bị đánh văng ra ngoài một trượng.
Đường Bảo Ngưu đã xông đến cửa sau, kéo mạnh một cái, hét lớn :
- Đầu than đen, có người muốn giết...
Hắn còn chưa nói xong, chợt nghe có người cũng hô lớn :
- Trâu nước lớn, cẩn thận ở đây!
Đường Bảo Ngưu đã lao vào trong quán rượu, mang theo gió và mưa, thậm chí còn có ruồi, phân và nước tiểu.
Đương nhiên còn có máu và mồ hôi.
Ngay phía sau hắn là năm sáu tên sát thủ, mũi thương lóe lên ánh sáng lạnh.
Đường Bảo Ngưu đột nhiên khựng lại, ngẩn người ra.
Bởi vì ngoại trừ Trương Thán, hắn còn nhìn thấy ba người, cùng với ba thanh đao.
Trên tay Tập Luyện Thiên có đao, là Kinh Mộng đao. Đao của hắn không chỉ có thể phá mộng, còn có thể đoạn hồn.
Trong tay Bành Tiêm cũng có đao, là Ngũ Hổ Đoạn Hồn đao. Hắn từng dùng một đao chém đứt đầu ba con hổ, đương nhiên có hai con thật sự là mãnh hổ mắt vàng, còn một con là Lôi Lão Hổ, Lôi Lão Hổ này còn đáng sợ hơn so với lão hổ thật sự.
Trong tay Mạnh Không Không cũng có đao, là Tương Kiến bảo đao. Đao của hắn có thể khiến người biệt ly. Vì tu luyện Tương Kiến bảo đao, đã khiến cho tất cả thân nhân đều rời khỏi hắn, mãi mãi không gặp. Một vị tiền bối trên võ lâm bảng đã từng nhiều lần đề cập tới loại đao pháp này.
Ba đại đao thủ này trong tay đều có đao, lưỡi đao lóe lên ánh sáng lạnh.
Bọn họ vốn đang muốn chặt đầu Trương Thán xuống, chợt thấy Đường Bảo Ngưu xông vào, sau lưng còn có nhiều người.
Đám người cầm thương sửng sốt, bọn họ không ngờ nơi này còn có ba người cầm đao như vậy.
Trương Thán thoáng nhìn ánh mắt của đám người áo đen, sau đó lại trông thấy ba người Mạnh, Bành, Tập sắc mặt kinh nghi bất định, liền bật cười.
- Đại ca! Nhị ca! Tam ca!
Hắn quay sang Mạnh Không Không, Tập Luyện Thiên và Bành Tiêm cao giọng hô :
- Quả nhiên có người đuổi giết lão tứ, các huynh đúng là liệu việc như thần.

--------------------------------------------------------------------------------

[1] Ba ngôi sao sáng nhất trong chòm sao Liệp Hộ, thường nhìn để tính thời gian khuya sớm.

Chuyện nhà, chuyện nước, chuyện thiên hạ, chuyện chuyện thương tâm

Tiếng gió, tiếng mưa, tiếng thét to.
Ánh đao và bóng thương.
Tất cả đều diễn ra sau khi Trương Thán nói xong câu này.
Đám người áo đen hầu hết đã xông vào, đồng loạt đâm ra thương của bọn họ.
Trong bọn họ có người ra tay với Đường Bảo Ngưu, có người ra tay với Trương Thán, có người lao đến Bành Tiêm, Tập Luyện Thiên và Mạnh Không Không thi triển sát chiêu.
Những người bên cạnh ba gã Đao Vương đều lần lượt rút đao.
Mạnh Không Không kêu lên :
- Chờ một chút...
Nhưng lời nói của hắn chỉ có tác dụng với đám người cầm đao, còn đối với đám sát thủ cầm thương lại hoàn toàn vô dụng.
Thương múa thương đâm, đao vung đao chém.
Đám đao khách đều dừng tay, chỉ có Tập Luyện Thiên đột nhiên xông lên.
Sau đó bọn họ bỗng nhìn thấy mộng, một giấc mộng rực rỡ.
Mộng vốn là thứ không nhìn thấy, chỉ tồn tại trong giấc ngủ.
Mộng có thể nghĩ đến, nhưng lại không thể chạm đến.
Nhưng mộng đôi khi cũng có thể thấy được, có thể sờ được, khi nó thông qua thực tiễn hóa thành hiện thực.
Chỉ có điều, khi đó ngươi sẽ có một giấc mộng khác, một giấc mộng càng đẹp hơn.
Ai có thể tạo nên một giấc mộng hoàn toàn giống như hiện thực?
Cho dù có thể, nhưng khi tỉnh lại vẫn là hư không.
Cho nên mộng vĩnh viễn là mộng, không phải là hiện thực.
Đao của Tập Luyện Thiên là hiện thực, không phải mộng.
Hắn xuất đao, đẹp như giấc mộng, màu sắc rực rỡ, nhất là màu đỏ tươi của máu.
Đao của hắn lại mang đến hiện thực tàn khốc.
Đao lướt qua, trong màu đen bắn ra sắc đỏ.
Sau đó mọi người mới giật mình. Màu đỏ kia vốn là máu tươi, còn màu đen là trang phục đi đêm của đám sát thủ.
Đám sát thủ cắn răng, vung thương liều mạng, những người nhuộm máu ngã xuống đều không kêu lên tiếng nào, còn những người không chảy máu thì mắt cũng đỏ lên.
Tập Luyện Thiên cũng đã giết đến đỏ mắt.
Thần hồn của hắn đã không còn ở trong thân thể, mà là ở đao.
Mỗi đao chém ra, sinh mệnh của hắn đều bừng lên réo rắt, ưu nhã như mộng.
Có phải vì mộng quá đẹp, cho nên người trên đời đều thích nằm mơ?
Lúc này chợt vang lên tiếng mõ, là canh hai ba khắc, hoàn toàn tương phản với tiếng mõ canh vừa rồi.
Vừa rồi là canh ba hai khắc.
Hiện giờ là canh mấy? Thời gian sao có thể quay lại được?
Đám sát thủ vốn đang vung thương, biết rõ sẽ nằm trong máu tươi nhưng đều liều mạng. Có lẽ là vì bọn họ biết chỉ có liều mới có mạng.
Cho nên bọn họ không ngừng lao đến thanh đao kia, giống như lao vào trong một cơn ác mộng.
Mặc dù đây là giấc mộng đẹp của Tập Luyện Thiên.
Thông thường, mộng đẹp của một người rất có thể lại là ác mộng của một người khác.
Lúc này tiếng mõ lại vang lên.
Bọn sát thủ liền ngừng tay, có kẻ hung hăng nhìn chằm chằm vào Đường Bảo Ngưu, Trương Thán, Tập Luyện Thiên, Mạnh Không Không và Bành Tiêm, có kẻ lại ôm lấy thi thể đồng bạn trên đất, nhưng bọn họ đều không còn xông lên trước mà đang lui lại.
Tập Luyện Thiên hét lớn một tiếng :
- Trốn không thoát đâu!
Hắn vung đao xông đến. Bảy tên đao thủ phía sau hắn sớm đã kích động, lúc này cũng đồng loạt xông lên.
Bành Tiêm chợt quay sang Mạnh Không Không nói :
- Chúng ta có cần thiết phải đánh trận chiến hồ đồ này không?
Nếu như nói âm điệu của Đường Bảo Ngưu là vừa nhanh vừa vang đội giống như pháo nổ liên tiếp, vậy thì giọng nói của Bành Tiêm cũng giống như pháo, nhưng là loại phái dùng vò bọc lại, vang lên những tiếng trầm.
Mạnh Không Không thở dài nói :
- Vậy cũng đành chịu, Tập thiếu trang chủ đã ra tay rồi.
Bành Tiêm nói ngay :
- Ngươi có thể ngăn cản.
- Ngăn cản đao của Tập Luyện Thiên?
Mạnh Không Không nói :
- Trừ khi là dùng Tương Kiến bảo đao của ta.
Bành Tiêm trầm ngâm một chút, nói :
- Nếu như động thủ, vậy không nên để lại người sống.
Mạnh Không Không ngầm đồng ý.
Hắn cũng rất muốn nói câu này, nhưng tốt nhất vẫn nên do người khác nói ra.
Hiện giờ Bành Tiêm đã nói.
Chỉ cần có người nói, hắn sẽ có thể thoải mái hành động.
Mặc kệ đám người này lai lịch thế nào, tóm lại là do Tập Luyện Thiên động thủ trước, cũng do Bành Tiêm hạ quyết sát lệnh trước. Lỡ may có giết sai, khi truy cứu tới hắn cũng có chỗ để đùn đẩy.
Lúc này hắn búng nhẹ mũi đao. Ngón tay và mũi đao rung lên giống như sự vui sướng khi gặp mặt.
Hắn muốn giết người.
Lúc này đám sát thủ đã ngã xuống sáu bảy người, còn bảy tám người khác đang bị bức đến ngoài cửa sau.
Hành lang phía sau quán rượu đã hoàn toàn sụp đổ, mưa lớn gió cuồng tạt vào bên trong.
Ngoại trừ mưa gió còn có một thứ khác.
Một cái bóng xám.
Lạnh.
Rất lạnh
Lạnh vô cùng.
Lạnh đến rét căm.
Đường Bảo Ngưu, Trương Thán, Mạnh Không Không, Bành Tiêm, Tập Luyện Thiên cùng với những sát thủ kia đều có cảm giác này, đó là lạnh đến thấu xương, làm cho ý chí cũng đông cứng lại.
Bảy tên đao thủ xông lên phía trước Tập Luyện Thiên, bỗng nhiên ba người đi đầu ngã xuống.
Lúc những sát thủ áo đen kia ngã xuống, thà chết không chịu kêu lên một tiếng; còn khi ba gã đao thủ này ngã xuống, là không kịp phát ra tiếng kêu nào.
Nơi ngực bọn họ có một lỗ máu.
Người thứ nhất giống như bị kiếm đâm. Người đến nhất định là cao thủ dùng kiếm, bởi vì một kiếm kia đâm vào giữa trái tim, nhưng máu cũng không chảy ra nhiều.
Người thứ hai lại giống như bị trường mâu xuyên thủng, lỗ máu trên ngực vừa sâu vừa thảm thiết.
Người thứ ba thì miệng vết thương càng kỳ lạ, giống như bị binh khí kỳ môn Nga Mi Phân Thủy thích đâm vào.
Ba lỗ máu khác nhau, ba binh khí bất đồng.
Nhưng người đến chỉ có một, trên tay y cũng không hề có binh khí.
Y quay lưng về phía mọi người, mặt hướng về phía sau nhà.
Bên ngoài bầu trời đen kịt, gió gấp mưa buồn.
Người này cũng gầy như mưa, sâu không thể lường như đêm tối, lại lạnh lẽo như cơn gió.
Đó là một người vóc dáng cao gầy, mặc một bộ áo dài màu xám, trên vai đeo một chiếc bọc vừa xưa, vừa cũ, vừa trầm, vừa nặng.
Tay phải của y đang đặt trên chiếc bọc nơi vai trái.
Y là ai?
Mạnh Không Không cảm thấy trong lòng sợ hãi.
Tập Luyện Thiên chỉ lui một bước, sau đó lại lập tức xông lên.
Hắn dù sao cũng là Thiếu trang chủ của Tập gia trang, hắn không thể tỏ ra khiếp đảm trước mặt thuộc hạ, hơn nữa hắn cũng muốn biểu hiện sự xuất sắc của mình.
Biểu hiện còn xuất sắc hơn so với đám Mạnh Không Không và Bành Tiêm.
Cho nên hắn phải xông lên trước, đương nhiên là cùng với đao của hắn.
Đao kinh mộng.
Nhưng đao của hắn lại chợt biến đổi, rời khỏi tay bay đi.
Mộng đã tan.
Người vóc dáng cao gầy bỗng quay người lại. Không ai nhìn thấy y ra tay, chỉ thoáng thấy khuôn mặt của y giống như quanh năm ở trong băng tuyết không nhìn thấy ánh mặt trời.
Bành Tiêm hừ một tiếng, đột nhiên xông ra.
Hắn xông ra không một tiếng động, đao của hắn cũng không phát ra tiếng động.
Ngũ Hổ Bành môn Đoạn Hồn đao trước giờ thiên về khí thế mãnh liệt, có thể luyện đến mức vô thanh vô tức, e rằng cũng chỉ có một mình Bành Tiêm.
Ánh đao lóe lên, sau đó lại lui về.
Lúc hắn lui đã cứu Tập Luyện Thiên trở về.
Nơi ngực của Tập Luyện Thiên có một điểm đỏ tươi, chỉ lớn khoảng bằng hạt đậu đỏ.
Nhưng cả người Tập Luyện Thiên đều tan vỡ, nhìn dáng vẻ của hắn, giống như còn đau hơn gấp mười lần tám lần so với có người dùng dao cắt ruột của hắn thành sáu đoạn, đâm vào tâm can của hắn tám mũi châm, lại chặt xuống mười ngón tay của hắn.
Vóc người Bành Tiêm rất thấp bé, nhưng khi hắn vươn người cầm đao lại giống như một ống sắt thẳng đứng.
Ngực của hắn cũng đang chảy máu. Máu nhanh chóng lan ra, đến nỗi bộ áo bào màu lam cũng dần dần biến thành màu tím.
Người nọ lại quay lưng nhìn ra cơn mưa bên ngoài.
Cảnh mưa có gì đẹp mắt?
Mạnh Không Không không biết.
Khi hắn chụp lấy đao của Tập Luyện Thiên bị đánh bay, mới phát hiện tay mình đều là mồ hôi.
Người này rốt cuộc là ai?
Hắn cũng không biết.
Hắn chỉ biết là đám sát thủ áo đen cầm thương kia đang vội vàng lui ra khỏi quán rượu.
Đối mặt với cường địch đáng sợ đến mức khủng bố như vậy, hắn nên làm gì?
Đúng lúc này, hắn chợt nghe thấy một giọng nói.
Một giọng nói làm cho người ta cảm giác được sự thong thả ung dung, ôn hòa thân thiết, thậm chí có thể từ trong giọng nói hình dung ra người nói chuyện là một người béo béo mập mập, vẻ mặt tươi cười, không có chuyện gì không thể giải quyết.
- Thiên Hạ Đệ Thất, Tập thiếu trang chủ, Mạnh tiên sinh, Bành môn chủ, các người đúng là náo nhiệt, gần đây khỏe chứ?
Người nọ còn thêm một câu, giống như mời rượu thêm trà :
- Gần đây có phát tài không?
Đường Bảo Ngưu và Trương Thán vừa thấy người này, một người thở phào một hơi, còn một người thì sắc mặt càng căng thẳng.
Người này béo béo mập mập, ôn hòa thân thiết giống như giọng nói của hắn.
Hắn đương nhiên chính là Chu Nguyệt Minh, Hình bộ tổng bộ đầu Chu Nguyệt Minh.
Hắn vừa xuất hiện, Đường Bảo Ngưu đã biết là được cứu rồi.
Chẳng lẽ đám người này lại dám ngang nhiên giết người ngay trước mặt Hình tổng đại nhân?
Trương Thán vừa thấy Hình tổng liền nhức đầu, bởi vì hắn từng nếm qua sự đau khổ của quan nha.
Có điều hai người đều rất ngạc nhiên, bởi vì câu đầu tiên mà Chu Nguyệt Minh nói ra.
“Thiên Hạ Đệ Thất”?
Ai là “Thiên Hạ Đệ Thất”?
Người vóc dáng cao gầy bỗng nhiên không còn thấy nữa, bên ngoài chỉ còn lại tiếng mưa gió thê lương, giống như Chu Nguyệt Minh vừa xuất hiện thì y cũng lập tức biến mất.
- “Thiên Hạ Đệ Thất”, “Thiên Hạ Đệ Thất”...
Mạnh Không Không lẩm bẩm :
- Nếu người như y mà xem là “Thiên Hạ Đệ Thất”, vậy “Thiên Hạ Đệ Nhất” chẳng phải là...
- Ngoại hiệu này của y không hề khiêm tốn chút nào.
Chu Nguyệt Minh cười híp mắt nói :
- Y cho rằng “Thiên Hạ Đệ Nhất” chính là thái tổ của bản triều, còn mình thì xếp thứ bảy, sao có thể xem là khiêm tốn?
Chu Nguyệt Minh lại cười cười nói :
- Trong mắt của y, từ xưa đến nay cũng chỉ có sáu người xếp trên y, sao có thể nói là khiêm tốn?
Mạnh Không Không than khẽ một tiếng :
- Y đúng là không khiêm tốn, không hề khiêm tốn chút nào.
- Đúng vậy.
Chu Nguyệt Minh cười ôn hòa nói :
- Trước giờ y vốn không phải là người khiêm tốn.
Đường Bảo Ngưu cảm thấy rất hứng thú với người này, nhịn không được hỏi :
- Y là người thế nào?
Chu Nguyệt Minh thu lại nụ cười :
- Ta chỉ biết y gọi là “Thiên Hạ Đệ Thất”, những chuyện khác ta đều không biết.
Trương Thán nhìn đêm mưa bên ngoài tí tách không ngừng, chợt cảm thán :
- Có lẽ, y cũng là người chuyện nhà, chuyện nước, chuyện thiên hạ, chuyện chuyện thương tâm.
Sau đó hắn hạ giọng nói với Đường Bảo Ngưu :
- Y chính là người ngày đó vừa vào Trường An đã khiến Lại đại tỷ đau đầu.
- Ai mà biết.
Chu Nguyệt Minh giống như không để ý đến việc hắn thấp giọng nói chuyện :
- Cũng có thể y là một người chuyện nhà, chuyện nước, chuyện thiên hạ đều không quan tâm.
Mạnh Không Không đột nhiên nói :
- Hình tổng đại nhân hôm nay lại có nhã hứng tới đây uống rượu, đúng là hiếm có.
Chu Nguyệt Minh cười nói :
- Đương nhiên không phải, ta nào có số hưởng phúc như Mạnh tiên sinh. Ta chỉ nghe nói có người đánh nhau um sùm ở đây, cho nên mới đến xem thử. Ngươi biết đấy, nhờ ân điển của hoàng thượng nên ta mới được đảm nhiệm chức vị nho nhỏ này, đúng là nặng tựa ngàn cân, không thể không dốc chút sức lực.
Mạnh Không Không nhìn trên mặt đất chỉ còn lại ba gã đao thủ của phe mình bị chết, lại nhìn Tập Luyện Thiên đang đau đớn như khí lực toàn thân đều bị rút hết, còn Bành Tiêm thì đang nhắm mắt vận khí điều tức, liền nói :
- Đúng vậy, mấy người chúng ta đang uống rượu ở đây, đột nhiên nhóm người kia xông vào chém giết, còn giết chết ba người của chúng ta.
- Các ngươi quả thật đã chết ba người.
Chu Nguyệt Minh nói :
- Có điều hình như bọn họ cũng đã chết mấy người.
Mạnh Không Không vội nói :
- Đúng, bọn chúng cũng không chiếm được lợi thế.
- Mạng người đều như nhau, chết chính là chết, nhưng người sống thì không giống. Quốc pháp hiện hay chính là: giết người thì phải đền mạng.
Chu Nguyệt Minh như rất buồn rầu nói :
- Có đôi khi, ta mang lệnh vua trên người, không thể không chấp hành trừng phạt.
- Đúng đúng đúng, điều này ta hiểu.
Gương mặt Mạnh Không Không có chút không thoải mái :
- Chu đại nhân mắt thần như chớp, nhìn rõ mọi việc. Chúng ta là người ăn cơm dưới trướng Phương hầu gia, sao dám vô cớ xúc phạm đến quốc pháp được?
- Đúng vậy.
Chu Nguyệt Minh tươi cười rạng rỡ nói :
- Các ngươi là thân tín của Phương hầu gia, đương nhiên sẽ không coi thường quốc pháp, có điều...
Hắn giống như rất khó khăn nói :
- Lỡ may các ngươi có liên quan đến vụ án, vậy là cố tình vi phạm, tội sẽ nặng thêm một bậc.
Mạnh Không Không từ trong vạt áo móc ra một xấp giấy, đưa đến tay Chu Nguyệt Minh, nói :
- Đại nhân trên người bị ước nước mưa rồi, xin hãy dùng xấp giấy lộn này lau cho khô đã!
Lúc Mạnh Không Không đang muốn đến gần nắm lấy bàn tay to béo của Chu Nguyệt Minh, một vị lão nhân luôn cúi đầu nhắm mắt theo bên cạnh Chu Nguyệt Minh bỗng dựng thẳng hai hàng lông mày, trong mắt bắn ra ánh sáng lạnh như binh khí.
Còn một hán tử trẻ tuổi thẹn thùng khác hôm nay lại không ở bên cạnh Chu Nguyệt Minh.
Chu Nguyệt Minh cầm xấp giấy kia, cười nói :
- Cảm ơn ngươi! Trên người của ta không ướt, mời lấy về!
Mạnh Không Không vội lắc tay nói :
- Không không, ngài cứ giữ đó có lúc dùng đến.
Chu Nguyệt Minh cầm xấp giấy kia, vẫn cười nói :
- Nếu như trên người bị ướt, chừng này cũng không đủ lau, ngươi cứ giữ lại tự mình dùng đi!
Mạnh Không Không hiểu ý vội nói :
- Nếu không đủ, trên người ta còn có một ít, xin Hình tổng đại nhân nể mặt...
Lão nhân bên cạnh Chu Nguyệt Minh chợt nói giọng khàn khàn :
- Ý của đại nhân là bảo ngươi lấy về.
Mạnh Không Không vẫn tươi cười nói :
- Hình tổng nếu như chê ít, sau khi ta về phủ sẽ xin công tử đưa gấp mười lần đến...
Lão nhân kia quát một tiếng :
- Thu về!
Mạnh Không Không bất đắc dĩ đành phải cầm lại xấp giấy, cất vào trong người.
- Ngươi có biết ánh mắt của ta vì sao lại tốt như vậy không?
Chu Nguyệt Minh lại cười.
Mạnh Không Không nhất thời không biết trả lời thế nào.
- Bởi vì ta lớn tuổi rồi.
Chu Nguyệt Minh tự hỏi tự đáp.
Nhìn dáng vẻ của hắn chỉ khoảng chừng ba mươi bốn mươi tuổi. Người mập thường rất lâu già, huống hồ là vừa mập mạp vừa khả ái. Nhưng bây giờ hắn lại nói mình đã già rồi, Mạnh Không Không cũng chỉ đành lắng nghe.
Ai bảo hắn là Chu hình tổng?
Trên thế gian, tất cả lời nói của “lão tổng” đều phải có một đám người không phải “lão tổng” cung kính lắng nghe.
- Niên kỷ càng lớn, ánh mắt lại càng không dùng được.
Chu Nguyệt Minh vẫn cười nói :
- Ví dụ như, vừa rồi ta rõ ràng nhìn thấy có bảy tám người áo đen nằm trên đất, hình như là đã chết, nhưng trong nháy mắt lại không thấy tăm hơi, nhất định là ta nhìn lầm rồi.
Mạnh Không Không cuối cùng cũng hiểu ý của Chu Nguyệt Minh, hắn cảm kích đến thiếu điều muốn quỳ lạy xuống.
Trong kinh thành có ai không biết thủ đoạn của Chu hình tổng. Hắn muốn chỉnh ngươi và không muốn chỉnh ngươi, tuyệt đối là khác nhau một trời một vực, giống như lên tiên cung và xuống địa ngục vậy.
Lúc này Chu Nguyệt Minh nói như thế, xem như đã bày tỏ thái độ.
- Ví dụ như bây giờ ta nhìn thấy trên đất đang có ba người chết, nhưng chỉ cần trong nháy mắt lại không thấy bọn họ, ta cũng nhất định cho là mình hoa mắt.
Hắn quay đầu hỏi lão nhân bên cạnh :
- Nhâm Lao, ngươi nói xem ta có phải hoa mắt không?
Lão nhân cung kính nói :
- Nếu như trên đất thật sự có người chết, đại nhân sao lại không nhìn thấy.
Chu Nguyệt Minh hỏi :
- Cho nên trên đất vốn không có người chết, đúng không?
Lão nhân đáp :
- Đúng.
Chu Nguyệt Minh lại quay sang Mạnh Không Không cười nói :
- Không phải ngươi mới vừa nói ta mắt thần như chớp sao?
- Ta hiểu rồi.
Mạnh Không Không thoải mái tiếp nhận :
- Đại nhân chỉ nhìn thấy thứ nên thấy mà thôi.
- Đúng.
Lần này đến phiên Chu Nguyệt Minh đáp :
- Một người nếu chỉ thấy những thứ mà hắn nên thấy, nghe những điều mà hắn nên nghe, nói những lời mà hắn nên nói, làm những chuyện mà hắn nên làm, nhất định sẽ sống vui vẻ hơn một chút, cũng sống lâu hơn một chút.
Mạnh Không Không lập tức “thu dọn” người chết trên đất, thậm chí không để lại một vết máu nào nơi quán rượu. Sau đó bọn họ mới dám rời khỏi.
Đường Bảo Ngưu và Trương Thán cũng muốn rời khỏi.
Chu Nguyệt Minh đột nhiên nói :
- Không phải vừa rồi ta nghe nói ở đây có người đánh nhau sao?
Lão nhân Nhâm Lao nói :
- Đúng, cửa sau của quán này bị đổ, bàn ghế ngổn ngang, ngay cả nhà xí cũng bị phá tan, đúng là có dấu vết đánh nhau.
Chu Nguyệt Minh híp mắt nhìn quanh nói :
- Vậy sao? Là ai đánh nhau?
Nhâm Lao chỉ vào Trương Thán và Đường Bảo Ngưu :
- Chính là bọn họ.
Chu Nguyệt Minh cười tủm tỉm nhìn bọn họ, giống như một người đói bụng đã lâu nhìn thấy thức ăn phong phú :
- Chính là hai người bọn họ sao?
Sau đó hắn hạ lệnh :
- Bắt bọn họ về!
Đường Bảo Ngưu và Trương Thán không trốn, cũng không ngoan cố chống lại.
Bởi vì bọn họ trốn không thoát.
Bên ngoài quán rượu còn có mấy chục nha sai, đều là hảo thủ nhất lưu của Lục Phiến Môn trong kinh thành.
Bọn họ cũng không muốn trốn.
Bởi vì lúc bắt bọn họ đi, lão nhân Nhâm Lao đã thấp giọng nói :
- Khi về chỉ cần trình bày rõ ràng sẽ không sao, chúng ta cũng vì công sự mà thôi.
Trương Thán và Đường Bảo Ngưu cũng muốn theo bọn họ rời đi, ít nhất như vậy có thể tránh được đám người Mạnh Không Không đuổi giết hoặc “Thiên Hạ Đệ Thất” phục kích.
Nhưng bọn họ sai rồi.
Bọn họ đã quên, trên thế gian có một loại người mà lời nói vạn lần không nên tin.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT