LỄ MỪNG THỌ ĐỘT BIẾN PHÁT SINH
GIỮA SẢNH ĐƯỜNG DIÊM QUÂN TRA ÁN
Trong lúc Lý Nhược Hồng nhớ về phụ mẫu, nhớ về mối thù hận mà mình đang mang, nên òa khóc nức nở, thi Trang lão vốn có nhiều cảm tình với nàng, thấy nàng quá bi thương, liền tiến đến lựa lời an ủi :
- Lý cô nương. Cô nương đừng đau buồn nữa. Lão phu sẽ giúp cô nương trả mối gia thù. Lệnh tôn đã bị kẻ nào hãm hại, cô nương đã điều tra ra chưa.
Trong đám đông cũng đã có nhiều người đến chia buồn cùng Lý Nhược Hồng. Thanh vọng của Giang Nam đại hiệp Lý Thái trong giới võ lâm cũng khá là lừng lẫy, mà lúc sinh thời lão giao kết bằng hữu cũng rất rộng rãi. Trong sảnh đường hiện thời có rất nhiều người sẵn sàng vì lão mà ra mặt trả thù.
Hồi lâu, khi đã bình tâm lại, Hồng Liên Tiên tử chợt nhìn vào một người đang đứng trong đám đông, lạnh lùng nói :
- Vạn Tiến Trung. Sao nghe tin Lý đại ca qua đời, ngươi chẳng lộ vẻ gì là đau thương hết vậy ? Ta không ngờ ngươi lại là một con người vô tình bạc nghĩa đến thế. Lý đại ca kết giao lầm người mất rồi.
Vạn Tiến Trung chính là thư sinh cao gầy vận trường bào, dáng vẻ bảnh bao ánh mắt sâu hiểm mà lúc đầu Giang Thừa Phong đã chú ý đến. Nãy giờ gã cứ lẩn khuất phía sau đám đông, có lẽ không muốn mọi người chú ý đến gã. Giờ nghe Hồng Liên Tiên tử nói thế, gã ta biết không lộ diện không được, liền sa sầm nét mặt, lững thững tiến ra, hừ lạnh một tiếng, nói :
- Ngươi đừng nói nặng ta như thế chứ ! Sao ngươi biết là ta không quan tâm ? Hừ ! Vì chuyện của Lý đại ca, ta đây đã phải vất vả chạy ngược chạy xuôi lo việc điều tra hung phạm suốt mấy tháng nay rồi. Nào có được thảnh thơi như ngươi đâu. Vậy mà ngươi còn dám nói …
Hồng Liên Tiên tử thoáng cau mày, ngắt lời :
- Sao ngươi biết Lý đại ca qua đời mà không thông tin cho ta hay ?
Vạn Tiến Trung lạnh lùng nói :
- Ta phải liên tục chạy ngược chạy xuôi, mệt muốn bở hơi tai, có còn thời gian đâu mà thông tin cho ngươi biết kia chứ.
Hồng Liên Tiên tử hỏi :
- Rồi ngươi có điều tra được gì không ?
Vạn Tiến Trung khẽ hừ lạnh, không đáp, quay sang Lý Nhược Hồng nói :
- Hồng nhi. Ta là bái đệ của phụ thân con. Mấy tháng trời nay, ta cũng như con, xuôi nam ngược bắc truy tìm thủ phạm đã âm mưu hãm hại gia đình con.
Lý Nhược Hồng hỏi với giọng run run :
- Thúc thúc có điều tra được chút manh mối nào không ?
Vạn Tiến Trung gật đầu nói :
- Sau mấy tháng trời bôn ba mà chẳng làm nên trò trống gì thì vừa may, độ nửa tháng trước đây, ta may mắn tìm được chút ít manh mối. Từ đó gia công tra xét, cuối cùng cũng đã biết được danh tính kẻ thủ ác.
Nghe gã nói mấy câu này, Giang Thừa Phong linh cơ xúc động. Xem ra gã ta đã không còn nhắm vào chàng nữa mà định chuyển sang giá họa cho kẻ khác. Nếu không thì đâu cần phải đến “nửa tháng trước đây mới tìm được chút manh mối”. Trong khi đó, Lý Nhược Hồng hết sức mừng rỡ, lắp bắp hỏi :
- Thúc thúc … kẻ đó là … ?
Hồng Liên Tiên tử Trần Huyền Sương cũng không kiềm chế được xúc động, lớn tiếng quát hỏi :
- Kẻ đó là ai ? Ngươi còn chần chờ gì nữa chứ ? Có mau nói ra hay không ? Ta sẽ quyết liều sinh tử với kẻ đó để trả thù cho Lý đại ca và tỷ tỷ của ta.
Mọi người tại trường cũng đều trố mắt nhìn Vạn Tiến Trung, chờ y lên tiếng. Kẻ thủ ác là ai ? Một điều mà ai nấy đều quan tâm.
Cả sảnh đường im phăng phắc.
Vạn Tiến Trung đảo mắt nhìn khắp lượt quần hùng, ánh mắt có khẽ liếc về phía Giang Thừa Phong một thoáng. Lý Nhược Hồng lúc đó cũng đang nhìn chàng. Hồng Liên Tiên tử tuy đang lúc đau thương nhưng tâm tư cũng còn sáng suốt, đã nhận ra điều đó, liền trợn mắt nhìn chàng quát hỏi :
- Kẻ đó là ngươi ư ?
Giang Thừa Phong khẽ mỉm cười nói :
- Nếu Lý cô nương đoan quyết là tiểu sinh thì tiểu sinh sẽ nhận.
Thấy thần thái của chàng vẫn an nhiên vô tư lự như thế, vả chăng, chàng lại là người đồng hành với Lý Nhược Hồng, Hồng Liên Tiên tử lại có vẻ hoang mang, quay sang Lý Nhược Hồng hỏi :
- Phải hắn không ?
Lý Nhược Hồng không đáp, quay sang Vạn Tiến Trung hỏi :
- Thúc thúc. Kẻ đó là ai thế ?
Vạn Tiến Trung ngần ngừ nói :
- Kẻ đó có địa vị khá cao trong võ lâm. Nói ra chỉ sợ …
Giang Thừa Phong cười thầm vì lối rào trước đón sau này. Bởi gã đã nói ra đến vậy rồi, dù không nói ra lai lịch kẻ thủ ác thì kẻ đó cũng sẽ chẳng tha cho lão nếu như thật sự muốn xóa dấu tích.
Nghe gã ngập ngừng mãi, Trang lão không nhịn được, nói ngay :
- Ngươi không cần phải lo ngại. Ở đây có nhiều người như vậy, không ai dám làm gì ngươi đâu.
Nhiều người cùng lên tiếng tán đồng. Hồng Liên Tiên tử quát hỏi :
- Làm gì mà cứ mãi co đầu rụt cổ thế ? Có mau nói ra hay không ?
Vạn Tiến Trung còn làm ra vẻ ngần ngừ do dự một lát nữa, đợi mọi người phải mấy phen thúc giục bức bách, rồi mới dứt khoát ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Hà Vĩnh Tuấn, trầm giọng hỏi :
- Hà bang chủ. Lúc ở Chiêu Dương Các tại Hoài Giang trấn bang chủ đã nói gì ? Giờ có thể nhắc lại cho mọi người nghe thử được không ?
Mọi người lại chuyển ánh mắt chăm chú nhìn Hà Vĩnh Tuấn, thấy lão chợt tái mặt đi. Vạn Tiến Trung lại cao giọng nói tiếp :
- Hà bang chủ. Tuy hôm đó tại hạ không hiện diện tại trường, nhưng những lời mà bang chủ đã nói ra có rất nhiều người nghe thấy. Bang chủ dù có muốn chối cũng không được đâu.
Bang chủ Cái Bang Hà Vĩnh Tuấn sắc diện đã trở nên tái xám như tro tàn, dáng vẻ vô cùng thiểu não, trái ngược hẳn với vẻ vui mừng hớn hở khi tiếp đón tân khách lúc nãy. Lão buồn rầu nói :
- Lão phu nhất thời hồ đồ, nghe tin báo thất thiệt của bang hữu mà chưa kịp cho kiểm chứng lại, trong lúc tửu hứng lại lỡ miệng nói ra, khiến Lý đại hiệp thọ hại. Lão phu vô cùng hối hận. Sau khi sự việc xảy ra, lão phu có tìm đến Lý gia trang, nhưng … đã không còn ai ở đó nữa.
Mọi người đều giật mình sửng sốt, không ngờ lão lại nói vậy. Vốn không một ai dám tin lão là hung phạm. Chuyện lão tự nhận lỗi là một điều không ai ngờ. Vạn Tiến Trung cười nhạt nói :
- Chuyện đã đến nước này, bang chủ nói một câu hối hận thì cũng đã muộn rồi. Lý đại ca đâu thể nào sống lại được.
Lý Nhược Hồng khẽ liếc mắt nhìn Giang Thừa Phong. Đó là thói quen của nàng mỗi khi có điều khó xử. Trải qua quãng thời gian khá dài gần gũi, nàng đã quen nương tựa vào chàng. Lúc này, chàng vẫn ngồi lặng lẽ, thái độ hơi có chiều khác lạ. Chàng dường như đã nhận thấy một điều gì đó nên nãy giờ cứ ngồi lặng yên tại chỗ, không nói tiếng nào. Nàng rất ngạc nhiên khi thấy thái độ của chàng như vậy.
Hồng Liên Tiên tử bỗng quát lớn một tiếng, tung chưởng đánh vào Hà Vĩnh Tuấn, miệng thét lên lanh lảnh :
- Lão thất phu. Mau trả mạng cho Lý đại ca và tỷ tỷ của ta.
Mọi người còn đang ngơ ngác, chưa biết nên ứng phó thế nào cho phải. Ai nấy còn chưa theo kịp diễn tiến sự việc. Riêng Hà Vĩnh Tuấn thì nhắm mắt đứng yên không hề né tránh, dường như đã chấp nhận thọ mệnh.
Bỗng nhiên Trang lão đã nhanh nhẹn lao tới xô bắn họ Hà sang một bên, vừa kịp tránh thoát trong đường tơ kẻ tóc. Phát chưởng của Hồng Liên Tiên tử mất mục tiêu, giáng thẳng vào một chiếc bàn cạnh đó nghe “chát” một tiếng. Chiếc bàn đã vỡ tan thành trăm nghìn mảnh vụn.
Trang lão sợ Hồng Liên Tiên tử tiếp tục đánh nữa, vội xen vào đứng giữa hai người, tìm lời khuyên giải :
- Trần cô nương. Xin hãy dằn lòng. Chuyện đâu còn có đó. Hãy hỏi cho rõ ràng mọi sự đã.
Hồng Liên Tiên tử tức giận nói :
- Còn phải hỏi han gì nữa ? Chẳng phải lão ta đã thú nhận rồi đó sao ?
Trang lão chẳng biết nói sao, quay sang nhìn Hà Vĩnh Tuấn, định chờ lão lên tiếng giải thích. Ngờ đâu chỉ thấy lão ta sắc diện nhợt nhạt tím tái, đang đứng bần thần một chỗ. Chẳng biết làm sao, Trang lão đành quay sang Giang Thừa Phong cầu cứu, định nhờ chàng lên tiếng khuyên giải giúp. Nào ngờ lúc ấy Lý Nhược Hồng cũng nhìn chàng hỏi ý. Chàng buộc phải lên tiếng :
- Trang lão ca nói phải đấy. Mọi việc cần hỏi cho rõ ràng đã.
Lý Nhược Hồng cau mày hỏi lại :
- Đến cả ngươi mà cũng nói thế nữa ư ?
Giang Thừa Phong khẽ thở dài nói :
- Tiểu sinh cũng biết nếu việc này giải quyết không xong thì mọi trách nhiệm sẽ do tiểu sinh gánh vác hết. Nhưng mà … tiểu sinh nghĩ rằng Hà tiên sinh cũng là đã bị người khác hãm hại đấy.
Lý Nhược Hồng hỏi :
- Ngươi dựa vào đâu mà lại nói thế ?
Giang Thừa Phong nói :
- Kẻ thật sự phao tin đồn thất thiệt không phải là Hà tiên sinh đâu. Kẻ đó hiện cũng đang có mặt ở đây. Dù hắn ẩn mặt cũng khá khéo léo đấy, nhưng tiểu sinh đã nhìn ra rồi. Hà tiên sinh cũng chỉ nghe hắn nói lại mà thôi.
Lý Nhược Hồng vội hỏi :
- Kẻ đó là ai ? Ngươi nói thử ta nghe.
Giang Thừa Phong chợt thoáng mỉm cười, ra vẻ bí hiểm, nói :
- Có lẽ không cần tiểu sinh phải nói ra đâu. Thủ phạm cũng sắp đến lúc phải lộ mặt thật ra rồi.
Lý Nhược Hồng cau mày hỏi :
- Ngươi nói thế nghĩa là sao ?
Giang Thừa Phong nói :
- Cô nương lắng nghe thử xem.
Không chỉ một mình Lý Nhược Hồng mà tất cả mọi người hiện diện trong sảnh đường đều lắng tai nghe ngóng. Bất giác, mọi người nghe thấy có những tiếng ma rên quỷ khóc văng vẳng bên tai. Tiếng kêu rên lúc gần lúc xa, khi to khi nhỏ, nghe âm u rờn rợn, chẳng hiểu từ phương nào đưa lại, khiến ai nấy đều kinh hãi.
Lý Nhược Hồng đã hiểu đó là chuyện gì rồi, liền lặng lẽ đến ngồi bên cạnh Giang Thừa Phong chờ đợi. Còn những người khác đều không hiểu sự tình, sắc mặt hết thảy đều ra chiều ngơ ngác.
Chỉ riêng có Không Minh đại sư là nhận thấy tiếng kêu rên này nghe rất quen thuộc, bất giác biến sắc, kêu lên thất thanh :
- Đến rồi. Đến thật rồi. Nguy quá.
Rồi đại sư lập tức lùi vào một góc, ngồi ngay xuống nhắm mắt tĩnh tọa, tay lần tràng hạt, miệng lẩm nhẩm niệm phật hiệu không ngừng :
“Nam mô Thập phương phật,
Nam mô Thập phương pháp,
Nam mô Thập phương tăng,
Nam mô Bản sư Thích ca Mâu ni Phật.
Nam mô A di đà phật,
Nam mô Thiên Quang Vương Tịnh Trụ Phật,
Nam mô Thanh Tịnh Pháp Thân Tỳ Lô Giá Na.
Nam mô Quảng đại Viên mãn Vô ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni,
Nam mô Cứu khổ Cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát,
Nam mô Đại Thế Chí Bồ Tát,
Nam mô Địa Tạng Vương Bồ Tát,
Nam mô Tổng Trì Vương Bồ Tát,
Nam mô Linh Hương Thiên Bồ Tát …”
Mọi người đều nhìn Không Minh đại sư với vẻ ngạc nhiên thắc mắc. Không Hư đại sư trầm giọng hỏi :
- Sư đệ. Chuyện gì vậy ?
Không Minh đại sư ngừng tụng niệm, lắp bắp nói :
- Bọn họ … Cửu U Địa Phủ … đã đến rồi …
Nói đến đây, đại sư lại nhắm mắt tiếp tục niệm kinh, không quan tâm đến ngoại cảnh nữa. Lời nói của Không Minh đại sư, ngoài các vị chưởng môn Cửu đại môn phái cùng một số vị trưởng lão là có hơi hiểu đôi chút, quần hùng còn lại đều không hiểu gì cả. Ai nấy đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác. Hầu hết bọn họ đều không hiểu rằng một mối nguy cơ lớn lao đang đến rất gần.
Lúc này, tiếng ma rên quỷ khóc càng lúc càng đến gần, nghe phiêu du dìu dặt, như âm thanh từ cõi hư vô vọng về. Quần hùng đều là những kẻ từng vào sinh ra tử nhưng nghe tiếng kêu rên cũng hơi thấy rợn người.
Bỗng nhiên, cả sảnh đường ào ào nổi gió. Ánh đèn leo lét muốn tắt. Những luồng âm phong lạnh lẽo lan tràn khắp nơi, khiến nhiều người đã phải bắt rùng mình. Rồi từ bên ngoài có giọng nói âm u vọng vào :
“Diêm Quân chú định tam canh tử,
Bất năng lưu nhân đáo ngũ canh.”
Mọi người giật mình, quay nhìn ra hướng cửa sảnh. Mắt mọi người chợt hoa lên. Hai bóng thân ảnh ma mị đột ngột lướt vào, đứng sững ngay giữa cửa sảnh đường, hiện ra là một đôi quái nhân, một vận bạch y, một vận hắc y, sắc diện đều âm u lạnh lẽo, trên tay cầm Câu Hồn Bài và Đoạt Hồn Chung.
Hai quái nhân đảo mắt nhìn khắp toàn trường một lượt, chợt trông thấy Không Minh đại sư đang ngồi tĩnh tọa niệm kinh trong một góc. Bạch y quái nhân liền cất tiếng cười lạnh lẽo, nói :
- Hòa thượng kia. Chốn hồng trần là cõi phù hoa. Sự đời giống như giấc mộng. Lão vẫn chưa thức tỉnh hay sao mà vẫn còn chen chân vào thế sự ?
Không Minh đại sư nghe y nói mà giật nảy mình, bỗng chốc ngộ ra đạo pháp, nghiêm trang chắp tay niệm phật hiệu, rồi ngâm :
“Hồng trần là phù hoa,
Thế sự như mộng ảo,
Dưỡng tâm cùng tu đạo,
Mong giác ngộ thiền căn,
Chưa dẹp hết lòng trần,
Sao đạt thành chính giác.
A di đà phật. Thiên tai. Thiện tai.”
Đoạn đại sư lui vào dãy nhà phía sau đại sảnh, tránh xa đám đông náo nhiệt. Hắc bạch nhị quái cũng chẳng chú ý đến Không Minh đại sư nữa. Cả hai bất thần tung chưởng nhằm thẳng vào giữa sảnh đường, khiến âm phong tuôn ra ào ạt, kình lực vô cùng hùng hậu. Quần hùng bị kình khí dồn ép, khí lạnh thấu xương nên hết sức kinh hãi, vội vã tới tấp tránh né. Thật ra thì tuy nhị quái xuất chưởng với khí thế kinh nhân, nhưng tốc độ rất chậm, quần hùng hoàn toàn có đủ thời gian tránh né, chẳng có ai bị thương cả.
Nhị quái lại tung chưởng thêm mấy lượt nữa. Một vệt dài kể từ ngoài cửa sảnh đường thẳng vào tận trong cùng đã được dọn sạch, tất cả bàn ghế đều bị chưởng phong quét bay sang hai bên, tạo thành một khoảng trống rộng rãi.
Ngay lúc đó, từ bên ngoài lũ lượt kéo vào một toán âm binh quỷ tốt, khệ nệ khiêng vác theo rất nhiều thứ vật dụng : long án, nghi trượng, cờ quạt, lọng tán … đủ cả. Chúng âm binh nhanh chóng sắp bày mọi thứ ngay giữa sảnh, tựa như một công đường tra án. Rồi tất cả bày nghi trượng, chia ra thị tập các nơi.
Tiếp đó, từ bên ngoài lại lướt vào một Đại đầu quái nhân, mặt đỏ hồng, vận áo bào đỏ rộng thùng thình, trên tay cầm một quyển sổ lớn, rất dày. Theo sau Đại đầu quái là bốn quái nhân vận y phục bốn màu khác nhau : hôi y, thanh y, lam y, tử y. Trên tay họ cầm những thứ binh khí rất kỳ quái : Chiêu Hồn Phướng, Nhiếp Hồn Phan, Tuyệt Hồn Bổng, Cầm Hồn Sách. Theo sau nữa là một toán âm binh quỷ tốt trên tay cầm xiềng xích khua rổn rẻng. Sắc diện người nào cũng đều âm u lạnh lẽo.
Đại đầu quái vào đến nơi liền cao giọng hỏi :
- Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng chưa ? Canh ba sắp điểm. Đức Diêm Quân đã sắp thăng điện.
Hắc bạch nhị quái đồng cung thân nói :
- Bẩm Phán quan đại nhân. Tất cả đều đã sẵn sàng.
Đại đầu quái nhân là Hồng diện Phán quan khẽ gật đầu, rảo bước tiến đến đứng bên tả long án. Bốn quái nhân theo sau liền hợp cùng Hắc Bạch nhị quái chia nhau đứng hai bên, phía dưới Hồng diện Phán quan một chút. Bọn âm binh tay cầm xiềng xích tỏa ra xung quanh, bao vây cục trường.
Lúc ấy, ba người bọn Phương Nhân Kiệt, tức Lưu Hương Tam Kiệt, thấy tình hình có chiều khác lạ, liền lẳng lặng lẻn đến bên cạnh Giang Thừa Phong. Chàng hiểu sự lo lắng của ba người họ, nhỏ nhẹ dùng lời trấn an.
Hồi lâu sau, ước chừng đã đến canh ba, bên ngoài lại có tiếng quát :
- Diêm Quân thăng điện.
Mọi người đều hết sức hồi hộp, mắt chăm chú nhìn ra hướng cửa sảnh, chờ đợi vị Diêm Quân thần bí kia xuất hiện.
Đột nhiên, tất cả chợt nghe bọn âm binh quỷ tốt đồng thanh hô lớn :
- Cung nghênh Diêm Quân thăng điện.
Rồi lại nghe một giọng nói nghiêm lạnh đột ngột phát ra từ phía sau :
- Truyền bình thân.
Ai nấy giật mình quay lại nhìn thì đã thấy một nhân vật vận cẩm bào, đội mũ miện đã ngồi trên chiếc ngai đặt phía sau long án tự lúc nào rồi. Vị đó trông độ tứ tuần, tướng mạo oai vệ, mặt vuông tai lớn, ánh mắt sắc lạnh mà có uy, râu ba chòm đen nhánh, chắc chắn đó là nhân vật được tôn xưng là Diêm Quân.
Đứng hầu hai bên ngai, phía sau lưng Diêm Quân, là hai nhân vật tuổi trạc trung niên, thân thể cao lớn khôi vĩ, hình dung cổ quái như quỷ Vô Thường. Một người da mặt trắng bạch không chút huyết sắc, nhợt nhạt như người mắc bệnh lâu ngày, vận áo trắng, tóc bạc trắng, trên cổ có đeo một chuỗi tiền giấy màu bạc. Người kia da mặt đen như than, vận áo đen, tóc đen nhánh, trên cổ đeo chuỗi tiền giấy màu đen.
Trong sảnh đường tụ tập có đến dư trăm người mà không một ai nhận biết được vị Diêm Quân cùng Hắc Bạch Vô Thường đã vào từ lúc nào và bằng đường nào. Mọi người đều kinh ngạc khôn tả.
Diêm Quân đưa mắt nhìn khắp toàn trường một lượt, chợt nhìn thấy Giang Thừa Phong, vẻ mặt hơi thoáng mỉm cười, đoạn quay lại nhìn Hồng diện Phán quan đang đứng nghiêm trang bên long án, trầm giọng hỏi :
- Các phạm nhân tra xét kỳ này đã tề tựu đông đủ chưa ?
Hồng diện Phán quan cung kính nói :
- Khải bẩm Diêm Quân. Tất cả đều đã có mặt.
Diêm Quân gật đầu ra vẻ hài lòng, rồi phán hỏi :
- Phạm nhân thứ nhất là ai ?
Hồng diện Phán quan giở sổ sinh tử ra tra xét. Quần hùng đều ngưng thần nghe ngóng, và thầm cầu thần khấn phật sao cho sự thể không liên can đến mình. Vị Diêm Quân cùng đám âm binh quỷ quái kia chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết không dễ trêu vào.
THÀNH TRUNG ĐÀO LÝ SẦU PHONG VŨ
DĨ THỊ HOÀNG HÔN ĐỘC TỰ BI
Lại nói, sau khi Diêm Quân hỏi phạm nhân thứ nhất là ai, Hồng diện Phán quan liền giở sổ sinh tử ra tra xét, làm cho quần hùng hồi hộp vô cùng, thầm cầu thần khấn phật cho sự thể không liên can đến mình. Giây lâu, Hồng diện Phán quan mới cung kính nói.
- Khải bẩm Diêm Quân. Phạm nhân thứ nhất : Vạn Tiến Trung.
Diêm Quân nghiêm giọng phán :
- Truyền phạm nhân tựu vị.
Chúng âm binh đồng loạt hô lớn :
- Truyền phạm nhân tựu vị.
Quần hùng giật nảy mình. Vạn Tiến Trung chợt biến sắc. Tiếng hô vừa dứt, thấy họ Vạn vẫn chưa tự động tiến ra, ngay tức khắc đã có bốn tên âm binh cầm xiềng xích áp tới trói gã lại, lôi ra bắt quỳ trước long án.
Họ Vạn đã toan chống cự, nhưng trước uy lực mạnh mẽ của bọn âm binh, gã vô phương phản kháng, đành phải chịu phép. Trong bọn quần hùng cũng có nhiều tiếng xôn xao, và một số người đã rút khí giới ra, nhưng khi thấy vẻ hùng hổ dữ tợn của bọn âm binh, không kẻ nào dám mở đường xuất thủ trước.
Chẳng thèm để tâm đến thái độ của bọn quần hùng, Diêm Quân lại phán :
- Hãy tuyên đọc hành trạng của phạm nhân.
Đây là phần tối quan trọng. Quần hùng lập tức yên lặng, chú tâm lắng nghe. Hồng diện Phán quan giở Sinh Tử Bộ ra, cao giọng đọc :
“Phạm nhân tính Vạn, danh Tiến Trung, sinh vào Thái Sơ nhị thập cửu niên, quán tại Gia Lăng phủ, Tứ Xuyên tỉnh, Trung Nguyên địa khu. Thân phụ là Vạn Bảo Long, thân mẫu là Kiều Quân. Trong bốn mươi tư năm tại thế đã gây ra rất nhiều sự việc thương thiên bại lý, khiến quỷ thần công phẫn, cả thiên địa đều phẫn nộ. Tội trọng bất khả xá.”
Diêm Quân trầm giọng phán :
- Hãy đọc chi tiết.
Hồng diện Phán quan kính cẩn vâng dạ, lại đọc tiếp :
“Thái Sơ tứ thập ngũ niên, phạm nhân mười sáu tuổi, được gửi đến Thái An phủ, Sơn Đông tỉnh, Trung Nguyên địa khu để học nghệ với Thái An Trương gia. Thái Sơ tứ thập bát niên, sau ba năm học nghệ, tự nhận thấy vũ công chậm tiến bộ, lại oán trách lão sư không hết lòng truyền nghệ, nửa đêm lẻn vào mật thất ám toán lão sư, trộm lấy bí lục của sư môn, trốn về cố quận, còn để lại tiếng oan cho chúng đồng môn.
Thái Sơ ngũ thập ngũ niên, phạm nhân hai mươi sáu tuổi, đã luyện thành công phu trong bí lục. Mới vừa xuất đạo, phạm nhân đã chặn giết khách thương trên quan lộ, giết chết hai người, cướp lấy sáu nghìn ba trăm lượng bạch ngân.
Sau đó hai ngày, gian dâm và giết hai mạng người ở Vũ Đô. Cũng trong năm đó, phạm nhân đã thực hiện cả thảy mười bốn vụ sát nhân đoạt bảo, giết chết bốn mươi bảy người, thu lấy chín vạn ba nghìn tám trăm mười sáu lượng bạch ngân, và tám vụ cưỡng dâm lương nữ, làm hại mười lăm mạng người.
Thái Sơ ngũ thập lục niên, phạm nhân hai mươi bảy tuổi, trở về nguyên quán, sửa sang lại Vạn gia trang. Tháng năm, bức bách Hà gia trang, thu lấy bốn vạn lượng bạch ngân. Tháng tám, bức bách Lưu gia trang phải gả ái nữ, thu lấy hai vạn lượng bạch ngân gọi là của hồi môn.
Kể từ Thái Sơ ngũ thập thất niên đến Khai Chính đệ cửu niên, phạm nhân tuy đã thành gia lập thất, ít ra ngoài, nhưng cũng đã thực hiện bốn mươi sáu vụ sát nhân đoạt bảo, mười bảy vụ cưỡng dâm lương nữ, cùng rất nhiều tội trạng khác.
Khai Chính đệ cửu niên, Lưu thị qua đời. Phạm nhân gia nhập vào hàng môn hạ Bạch Phát Đồng Tử, nhận nhiệm vụ gây náo loạn vũ lâm. Từ Khai Chính đệ cửu niên đến Khai Chính thập nhị niên, phạm nhân đã nhiều lần xui nguyên giục bị, tạo ra hiềm khích giữa các gia phái, là nguyên nhân của nhiều vụ tranh chấp trong vũ lâm. Có sáu vụ việc gây đổ máu nghiêm trọng, rất nhiều người tử thương.
Khai Chính thập tam niên, phạm nhân mua được một ít Thất Bộ Đoạn Trường Phấn, đã mưu toan gây nên trường đại chiến giữa Hạo Thiên môn và Không Động phái. Tuy nhiên, sự việc bất thành.”
Hồng diện Phán quan đọc đến đây, quần hùng thảy đều kinh hãi. Suốt mấy năm qua, trong giới vũ lâm đột nhiên phát sinh những vụ tranh chấp giữa các môn phái mà nguyên nhân thì … xem ra khá là mơ hồ. Chỉ vì những cuộc quyết chiến kịch liệt đó mà một số môn phái đã trở nên suy yếu do mất đi những phần tử tinh anh. Nay ngẫm lại, mọi người mới chợt nhận thấy một điều là … dường như trong các vụ việc đó đều có sự hiện diện của Vạn Tiến Trung. Vậy thì … Ai nấy đều đưa mắt nhìn gã.
Trên ngai, Diêm Quân trầm ngâm giây lát, chợt phán :
- Những tội nghiệt trên của phạm nhân cũng chưa lấy gì làm nghiêm trọng cho lắm, không cần trẫm phải đích thân tra xét.
Quần hùng lại một phen kinh hãi, bởi những tội danh lớn lao đến độ kinh thần khiếp quỷ kia mà Diêm Quân lại bảo là chưa lấy gì làm nghiêm trọng. Ai nấy ngẩn ngơ đến độ xuất thần.
Hồng diện Phán quan lại chắp tay kính cẩn tâu :
- Khải bẩm Diêm Quân. Tội trạng của phạm nhân không chỉ có vậy. Sau đó phạm nhân còn phạm vào các cấm điều của Thiên giới, tức là đã phạm vào thập ác đại tội, không thể không tra xét.
Diêm Quân kinh ngạc phán :
- Tội này nghiêm trọng đây. Hãy mau tấu trình cho trẫm rõ.
Hồng diện Phán quan lại giở sổ ra đọc tiếp :
“Khai Chính thập nhị niên, tại Hoài Dương phủ, Hà Nam tỉnh, Trung Nguyên địa khu, phạm nhân cố ý tung tin cho mấy tên hành khất trong bang khất cái hay rằng có người tìm đến khiêu chiến với toàn thể quần hào Giang Nam. Lúc đó, tên đầu lĩnh của bọn khất cái cũng đang có mặt tại thành. Lẽ dĩ nhiên, bọn khất cái lập tức báo cáo tin tức trên cho đầu lĩnh của chúng, rồi tin tức đã từ miệng tên đầu lĩnh mà truyền đi.”
Hồng diện Phán quan chỉ mới đọc tới đây là mọi người đã hiểu ngay là chuyện gì rồi, ai nấy đều chăm chú lắng nghe, đặc biệt là đám môn hạ Cái Bang, thần tình phấn khích thấy rõ. Hà Vĩnh Tuấn có danh vọng rất cao trong Cái Bang cũng như trong giới vũ lâm, nên bọn họ đều không muốn y thân bại danh liệt. Cả Lý Nhược Hồng cũng không kìm được xúc động. Phán quan lại đọc tiếp :
“Việc chưa dừng lại tại đó. Phạm nhân lại tìm đến bái huynh là Lý Thái ở Giang Nam, báo cho y biết tin tức này, và còn nói rằng do chính miệng đầu lĩnh bang khất cái nói ra. Lý Thái mang danh Giang Nam đại hiệp, bản tính vừa nóng nảy lại vừa hiếu thắng, nên lập tức đi tìm người khiêu chiến. Sau đó họ Lý chiến bại, hổ thẹn tự sát. Vợ y u mê nên cũng tự sát theo, bỏ mặc con thơ một mình bơ vơ nơi cõi thế.
Mục đích của sự việc này là phạm nhân muốn gây nên oán thù giữa Vũ Nội với vũ lâm, khiến cho quần hùng trong Vũ Nội mở cuộc đại tàn sát vũ lâm Trung Nguyên, gây nên một trường đại sát kiếp không tiền khoáng hậu. Rất may là sự việc đã được chặn đứng kịp thời nên vẫn chưa xảy ra những hậu quả nghiêm trọng. Tuy nhiên, tội trạng mà phạm nhân đã phạm phải là rất nghiêm trọng, không thể không nghiêm trị. Thỉnh Diêm Quân liệu lý.”
Diêm Quân trầm sắc mặt, phán :
- Đã phạm vào thập ác, tội bất khả dung thứ. Trước khi định án, trẫm cho phép phạm nhân được nói lời cuối cùng.
Hồng diện Phán quan nhìn Vạn Tiến Trung cao giọng nói :
- Đức Diêm Quân cho phép ngươi được nói lời cuối cùng. Muốn nói gì hay có muốn biện bạch thì hãy mau giải trình.
Vạn Tiến Trung nãy giờ vẻ mặt có chiều khác lạ. Khi nghe Hồng diện Phán quan tuyên đọc tội trạng, gã đã biến sắc mấy lần, vẻ mặt lúc nhợt nhạt, lúc tái xanh. Cuối cùng, với bộ mặt làm ra vẻ tức tối, gã hầm hầm nhìn bọn âm binh, kể cả vị Diêm Quân đang ngồi trên long ngai tra án. Đến lúc nghe hỏi, gã lại lớn tiếng nói :
- Cái tội danh thập ác đó là do các ngươi tự đặt ra, đã lấy gì làm chứng cớ. Ta trước nay hành sự không hề hổ thẹn với lương tâm, các ngươi muốn vu oan giá họa cho ta là không được đâu.
Đoạn gã đưa mắt nhìn khắp lượt quần hào đang hiện diện trong sảnh đường, cao giọng phân bua :
- Chư vị. Bọn chúng muốn vu oan cho tại hạ. Chư vị đừng nên tin lời bọn chúng. Bọn chúng muốn gây thù oán khắp vũ lâm đó. Ở đây chúng ta đông người hơn bọn chúng. Nhân lúc này động thủ đi thôi.
Lời nói của gã tuy có vẻ chí thiết, nhưng chỉ như đá chìm đáy nước, gây ra một chút động tĩnh rồi thôi. Quần hùng đại bộ phận nghiêng về Hà Vĩnh Tuấn, nên đều hy vọng gã ta có tội để họ Hà thoát tội.
Diêm Quân nghe gã nói thế, đùng đùng nổi giận, vỗ long án quát lớn :
- Đến lúc này mà ngươi vẫn còn chưa biết hối. Trẫm khó thể dung thứ. Hừ ! Ngươi nên biết rằng, khi trẫm đã gọi đến tên thì dù cho có là Cửu Thiên Đại đế cũng khó thoát khỏi vòng hình luật. Sá gì một tên điêu dân như ngươi.
Rồi Ngài nhìn sang bọn âm binh, phán :
- Chúng âm binh nghe lệnh trẫm truyền : bọn thế nhân nơi đây, kẻ nào cả gan loạn động xem như đồng phạm, lập tức câu hồn đoạt phách, đày xuống cõi A Tỳ, chịu vạn cực hình.
Chúng âm binh tứ phía dạ ran, xiềng xích khua vang rổn rẻng, vẻ mặt lạnh lùng tràn đầy sát khí.
Các vị chưởng môn, đầu lĩnh bọn quần hùng thấy tình hình như thế thì hết sức lo ngại. Bọn âm binh xem ra vũ công đều cao cường tuyệt đỉnh. Quần hùng phe chính phái tuy đông đảo, nhưng nếu như xung đột phát sinh thì e vẫn khó bề đương cự. Việc này nếu không khéo giải quyết ổn thỏa thì nơi đây lập tức diễn ra một trường sát kiếp máu đổ thịt rơi. Ai nấy đều ra sức ước thúc quần hùng. Đặc biệt là Cái Bang, hầu như toàn thể trưởng lão đều xuất động, phân tán đi các nơi duy trì cục diện.
Không Hư đại sư, phương trượng Thiếu Lâm Tự, vội bước ra hướng về vị Diêm Quân chắp tay nói :
- Những tội danh kia chẳng hay các vị có chứng cứ nào chứng minh hay không ?
Bọn âm binh nghe nói thảy đều lộ vẻ giận dữ, sắc mặt hầm hầm nhìn Không Hư đại sư như muốn ăn tươi nuốt sống, khiến đại sư ngơ ngác không hiểu vì sao. Chợt nghe Hồng diện Phán quan hừ lạnh nói :
- Tên điêu dân này to gan thật. Diêm Quân tra án mà dám đòi Diêm Quân phải đưa ra chứng cứ chứng minh ư ? Thật là hết muốn sống rồi.
Diêm Quân khẽ vẫy tay bảo tất cả im lặng, đoạn đưa mắt ngắm nhìn Không Hư đại sư một lúc, rồi mới hỏi :
- Ngươi chính là tiểu hòa thượng Không Hư mấy mươi năm về trước đấy phải không ? Giờ ngươi đã là phương trượng rồi à. Ồ. Thấm thoát cũng gần năm mươi năm trôi qua rồi còn gì. Nhanh thật đấy.
Không Hư đại sư ngẩn người nhìn vị Diêm Quân hồi lâu, rồi đột ngột ồ lên một tiếng, chắp tay kính cẩn vái dài, nói :
- Bần tăng chính là Không Hư. Đã năm chục năm trôi qua rồi nên nhất thời bần tăng không nhận ra tiền bối. Năm xưa, khi bần tăng còn là một tiểu hòa thượng, được theo hầu ân sư đến Hoa Sơn, may được bái kiến tiền bối. Suốt mấy chục năm dài đã qua đi mà nghiêm nhan tiền bối vẫn như xưa, bần tăng … bần tăng lại được diện kiến nghiêm nhan, thật … vô cùng vinh hạnh.
Bọn quần hào nghe đại sư nói thế đều trợn tròn mắt kinh ngạc. Theo lời đại sư vừa nói thì cách đây gần năm mươi năm đại sư đã từng được gặp vị Diêm Quân này rồi. Khi đó dung mạo của Ngài cũng chẳng khác hiện giờ. Mà dung mạo của Ngài hiện giờ trông cũng chỉ trạc tứ tuần. Vậy thì …
Diêm Quân khẽ vuốt râu mỉm cười. Đây là lần đầu tiên bọn quần hào thấy Ngài mở miệng cười. Chứ từ đầu đến giờ vẻ mặt Ngài lúc nào cũng sắc lạnh, khiến không ai dám nhìn thẳng vào mặt Ngài.
Lý Nhược Hồng bỗng ghé sát tai Giang Thừa Phong, khẽ hỏi :
- Ngươi thấy thế nào ?
Giang Thừa Phong mỉm cười, hạ giọng hỏi lại :
- Cô nương muốn hỏi gì ? Bản tội trạng đó đúng sai thế nào phải không ? Hay là muốn hỏi tuổi của Diêm Quân.
Lý Nhược Hồng hỏi :
- Vị Diêm Quân đó bao nhiêu tuổi rồi ? Ta xem diện mạo chỉ độ quá bốn mươi là cùng. Mà sao lão hòa thượng lại nói …
Giang Thừa Phong lắc đầu nói :
- Có lẽ trừ Đấng Chí Tôn, ngoài ra không một ai biết được Đức Diêm Quân đã bao nhiêu tuổi rồi. Cô nương không nghe lão hòa thượng nói rằng nghiêm nhan của Diêm Quân vẫn không khác năm xưa hay sao ? Diêm Quân trước nay vẫn ngụ tại Địa phủ, không qua lại thế gian. Chỉ đúng kỳ mười năm mới một lần xuất tuần tra án. Địa vị của Người rất cao. Còn cao hơn gia phụ rất nhiều.
Lý Nhược Hồng lại hỏi :
- Vậy … các tội trạng đó là thật chứ ?
Giang Thừa Phong mỉm cười hỏi lại :
- Cô nương nghĩ thế nào ?
Lý Nhược Hồng trừng mắt nói :
- Ta nghĩ thế nào là việc của ta. Phần ngươi chỉ có bổn phận trả lời câu hỏi của ta mà thôi. Ta muốn biết ý kiến của ngươi thế nào ?
Giang Thừa Phong khẽ nói :
- Lão hòa thượng lỗ mãng quá. Đức Diêm Quân dù cho có lượng tình dung thứ thì cũng e khó thoát khỏi trọng hình, ít nhất cũng sẽ bị giảm đi vài năm dương thọ. Diêm Quân phụng thánh ý chấp chưởng Sinh Tử Bộ, mọi sự đều phải theo đúng thiên luật mà định đoạt. Thiên luật rất nghiêm minh. Ngay cả Diêm Quân cũng không thể quyết định tùy tiện được đâu.
Lý Nhược Hồng hỏi :
- Vậy ngươi cho rằng Vạn … Vạn Tiến Trung chính là nguyên hung ?
Giang Thừa Phong gật đầu nói :
- Không phải chỉ cho rằng, mà là tin chắc. Ngay lúc đầu tiểu sinh đã chú ý đến hành vi của hắn rồi. Vì vậy mà khi Hồng Liên Tiên tử định tấn công Hà Vĩnh Tuấn, tiểu sinh mới lên tiếng ngăn cản.
Lý Nhược Hồng hơi có vẻ giận, nói :
- Ngươi đã biết trước sao không nói với ta ?
Giang Thừa Phong nói :
- Tiểu sinh nói ra biết cô nương có tin không.
Lý Nhược Hồng hỏi :
- Sao ngươi biết ta không tin ?
Giang Thừa Phong khẽ lắc đầu, thở dài. Trong lúc ấy, Diêm Quân đã phán :
- Năm xưa, khi đến kỳ xuất tuần tra án, trẫm đi qua Hoa Sơn có gặp thầy trò ngươi. Nghĩ tình chút cơ duyên đó, tội phạm thượng của ngươi lần này trẫm sẽ xử nhẹ cho.
Đoạn Ngài quay sang hỏi Hồng diện Phán quan :
- Hành vi như vậy, chiếu luật thì hình phạt nhẹ nhất là gì ?
Hồng diện Phán quan cung kính tâu :
- Khải bẩm Diêm Quân. Hành vi phạm thượng như vậy, xử nhẹ nhất cũng phải giảm thọ nửa kỷ.
Diêm Quân khẽ thở dài nói :
- Ừ. Thì giảm thọ nửa kỷ vậy.
Hồng diện Phán quan kính cẩn vâng dạ, giở sổ ra lúi húi ghi chép. Diêm Quân lại nhìn Không Hư đại sư, lúc này đang ngơ ngẩn, nói :
- Lần này trẫm lượng tình xử nhẹ cho, nhưng không có lần sau đâu đấy. Các ngươi hễ mở miệng nói gì đều có thể vướng vào tội đại nghịch phạm thượng. Tốt nhất là nên ít nói lại. Còn như câu hỏi của ngươi vừa rồi, trẫm có thể cho ngươi biết rằng : những gì Phán quan vừa tuyên đọc chính thật đã được Hiệp Thiên Đài ghi vào Thiên Thư, Toàn Cơ Lâu viết vào Huyền Sử, rồi từ đó mới được Địa Phủ chép vào Sinh Tử Bộ. Thiên mệnh đã định. Trẫm chỉ theo đó mà tra xét, định án. Được rồi. Ngươi lui ra đi.
Đợi Không Hư đại sư lui sang một bên, Ngài liền nhìn Vạn Tiến Trung phán :
- Phạm nhân đáo tử bất hối, khó thể khoan hồng. Trẫm định án ngũ hỏa tiêu thân, thiêu đốt thân xác phạm nhân thành tro bụi, hồn phách vào cõi A Tỳ thọ trọng hình ba kỷ, sau đó đầu thai làm súc sinh mười kiếp. Y án.
Hồng Diện Phán Quan lập tức ghi chép vào Sinh Tử Bộ, rồi Diêm Quân vỗ long án, cao giọng quát :
- Truyền chấp pháp.
Bọn âm binh quỷ tốt nhất loạt dạ ran. Bốn tên âm binh áp lại đè Vạn Tiến Trung xuống, chuẩn bị chấp pháp. Bất chợt, trong đám đông bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo của thiếu nữ :
- Khoan đã.
Mọi người giật mình kinh hãi, quay lại nhìn, nhận ra người vừa lên tiếng chính là Lý Nhược Hồng, bất giác sợ thay cho nàng. Nhưng trái với phỏng đoán của mọi người, Diêm Quân nhìn nàng bằng ánh mắt từ hòa, mỉm cười nói :
- Tiểu cô nương tên là Lý Nhược Hồng phải không ? Có gì định nói với trẫm thế ?
Lý Nhược Hồng cũng rất ngạc nhiên trước thái độ hiền hòa của Diêm Quân, và đã nghĩ ngay đến thân phận của Giang Thừa Phong. Nàng vội chắp tay nói :
- Tiểu nữ … tiểu nữ muốn được tự mình trả mối gia thù. Mong Diêm Quân lượng tình ân chuẩn.
Diêm Quân trầm ngâm một lúc, khẽ đưa mắt nhìn Giang Thừa Phong, rồi lại quay sang nhìn Lý Nhược Hồng. Sau đó, Ngài vuốt râu mỉm cười nói :
- Nghĩ tình hắn, trẫm chấp thuận việc này. Nhưng tiểu cô nương chỉ được đâm phạm nhân một kiếm thôi đấy. Sau đó còn để cho chúng âm binh chấp pháp.
Lý Nhược Hồng chắp tay cảm tạ. Đoạn nàng rút xoạt trường kiếm ra, trợn mắt nhìn Vạn Tiến Trung, quát hỏi :
- Ngươi có gì để nói hay không ?
Vạn Tiến Trung lắp bắp nói :
- Ta … ta … bị chúng giá họa đó.
Lý Nhược Hồng lại hỏi :
- Còn gì nữa ?
Vạn Tiến Trung run giọng nói :
- Hiền điệt … đừng tin lời chúng … đừng mắc mưu chúng.
Lý Nhược Hồng chẳng thèm nói nữa, mà cũng chẳng để ý đến lời của họ Vạn. Không phải nàng tin Diêm Quân và bọn âm binh quỷ sứ, mà chỉ vì nàng tin tưởng lời nói của Giang Thừa Phong mà thôi. Nàng thét lớn một tiếng. Lưỡi kiếm vung lên, đâm suốt người họ Vạn, ngập tới tận chuôi. Đây là tuyệt chiêu của nàng, lúc trước đã từng đâm Giang Thừa Phong một lần ở hồ Trường Bích.
Trước khi xuất thủ, Lý Nhược Hồng có vẻ rất cứng cỏi, lạnh lùng. Nhưng sau khi lưỡi kiếm đã đâm sâu vào người Vạn Tiến Trung, nàng mất hẳn dáng vẻ cứng cỏi đó. Đôi mi rướm lệ, tay nàng run run rút lưỡi kiếm ra. Thân người họ Vạn đổ gục xuống. Nhưng gã vẫn chưa chết, mắt trừng trừng nhìn nàng.
KHAI HÌNH CHẤP PHÁP KINH THẾ TỤC
LƯỢNG TÌNH DIÊM CHÚA ĐỊNH BAN ÂN
Lại nói, sau khi hạ thủ đâm Vạn Tiến Trung xong, Lý Nhược Hồng mất hẳn dáng vẻ cứng cỏi lạnh lùng thường ngày. Đôi mi rướm lệ, tay nàng run run rút lưỡi kiếm ra. Thân người họ Vạn đổ gục xuống. Nhưng gã vẫn chưa chết hẳn, mắt trừng trừng nhìn nàng. Nàng chợt cảm thấy gần như kiệt sức, loạng choạng muốn ngã. Giang Thừa Phong vội đứng dậy tiến đến đỡ lấy người nàng, dìu nàng ngồi xuống ghế, vỗ về an ủi. Chàng rất hiểu nỗi lòng của nàng lúc này.
Diêm Quân nhìn chàng khẽ mỉm cười, đoạn quát lớn :
- Mau chấp pháp.
Bọn âm binh lại lớn tiếng dạ ran lần nữa. Tiếp đó hai tên quỷ tốt trịnh trọng khiêng ra một chiếc mâm lớn phủ hồng điều đặt nghiêm chỉnh trước long án. Trên mâm chứa một vật cao chừng hơn thước, vì được che phủ bằng một tấm lụa đỏ nên không hiểu đó là vật gì. Nhưng Diêm Quân vừa phán ngũ hỏa tiêu thân thì chắc vật bên dưới mảnh lụa chính là ngũ hỏa.
Hồng diện Phán quan tiến tới giật phăng tấm lụa đỏ. Một luồng sáng chói lòa làm lóa mắt mọi người. Khi định thần nhìn kỹ lại mới nhận ra đó là một viên minh châu rất lớn đặt trước một tấm kính đồng. Ánh sáng từ viên minh châu phát ra chiếu vào tấm kính, rồi phản xạ lại, chiếu thẳng vào thân người Vạn Tiến Trung.
Sau khi bị bao phủ bởi luồng ánh sáng kỳ lạ kia, thân người họ Vạn dần dần bị tiêu hủy, khói trắng bốc lên nghi ngút. Mọi người trố mắt nhìn hiện tượng thần kỳ đang diễn ra trước mắt. Không một ai tại trường kịp nhận thấy có một ít hạt phấn nhỏ li ti từ nơi tay áo của Diêm Quân bắn vào người Vạn Tiến Trung. Đây mới chính thật là nguyên nhân đã khiến thân thể gã ta bị tiêu hủy.
Thông thường, các loại Tiêu Hình Tán, Hủ Cốt Tán, Hóa Thi Phấn … chỉ có thể tiêu hóa cơ thể thành nước. Nhưng cộng thêm luồng kình khí cực nhiệt, toàn bộ lượng nước kia đều đã bị bốc thành hơi hết cả. Do đó mới có khói trắng bốc lên. Vì không biết nên mọi người mới kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc lại chuyển thành khiếp hãi. Ai nấy đều nhìn bọn âm binh quỷ sứ bằng ánh mắt sợ sệt, chẳng ai còn bạo gan dám nghĩ đến chuyện đắc tội bọn họ nữa, an phận thủ kỷ là hơn.
Chỉ một lúc sau, thân xác Vạn Tiến Trung đã hoàn toàn bị tiêu hủy hết cả, không còn lưu lại một chút gì, như thể gã ta chưa từng có mặt tại đây vậy. Hồng diện Phán quan lại phủ tấm lụa đỏ lên trên chiếc mâm. Rồi bọn âm binh khiêng chiếc mâm đi ra. Hiện trường trở lại im ắng một cách đáng kinh sợ.
Hồi lâu, Diêm Quân lại phán hỏi :
- Phạm nhân tiếp theo là ai ?
Hồng diện Phán quan lại giở sổ sinh tử ra tra xét. Trong sảnh đường bỗng chốc đã trở nên yên lặng như tờ. Ai nấy đều chăm chú chờ nghe Phán quan tuyên đọc, tim như muốn ngừng đập, trong lòng vô cùng hồi hộp, thầm cầu mong sao kẻ xấu số tiếp theo sẽ không phải là mình.
Như muốn trêu gan mọi người, Hồng diện Phán quan còn cắm cúi tra xét một lúc lâu nữa rồi mới dõng dạc nói :
- Khải bẩm Diêm Quân. Phạm nhân tiếp theo : Hà Vĩnh Tuấn …
Phán Quan vừa nói tới đây, mọi người đã cả kinh thất sắc, đưa mắt nhìn Hà Vĩnh Tuấn, bang chủ Cái Bang. Họ Hà khẽ thở dài, đầu cúi xuống tỏ vẻ buồn rầu đau khổ, nhưng lão cũng không lộ vẻ lo lắng hay sợ sệt, đúng là bản sắc của một đại trượng phu, thật xứng với địa vị bang chủ.
Hồng diện Phán quan lại giở sổ ra, đọc tiếp :
“Hà Vĩnh Tuấn quán tại Lạc An phủ, Sơn Đông tỉnh, Trung Nguyên địa khu. Thân phụ Hà Thái Trung, Thân mẫu Dương Ánh Tuyết. Mười hai tuổi, song thân lần lượt tạ thế, trở thành cô nhi nên gia nhập bang khất cái, làm môn hạ Vương Duy. Ba mươi sáu tuổi, kế nhiệm bang chủ. Không thê tử. Chỉ có một nghĩa nữ năm nay mười bảy tuổi. Tội nghiệt tuy cũng có nhưng không quan trọng, đã được khấu trừ vào dương thọ. Nhưng vì vụ của Vạn Tiến Trung mà phạm vào Thiên giới. Tuy không cố ý. Nhưng cũng chẳng thể không tra xét. Thỉnh Diêm Quân liệu lý.”
Diêm Quân phán :
- Truyền phạm nhân tựu vị.
Biết không còn khả năng phản kháng, dù cho có cố miễn cưỡng chống cự cũng vô ích, chỉ tổ thiệt thân, Hà Vĩnh Tuấn chẳng đợi bọn âm binh đến bắt, đã tự động bước ra trước long án, chắp tay nói :
- Lão phu vì vô ý mà phạm lỗi lầm, gây nên hậu quả nghiêm trọng, thật vô cùng ân hận, không có gì biện bạch. Xin tùy Diêm Quân định đoạt.
Trong sảnh đường chợt vang lên nhiều tiếng nghẹn ngào :
- Bang chủ …
- Lão nhân gia …
- Hà đại ca …
Hà Vĩnh Tuấn nét mặt buồn rầu thiểu não, nhìn mọi người khẽ lắc đầu. Lão tự biết vô phương kháng cự, đành tự thân đứng ra chịu tội để quần hào khỏi phải vì lão mà hy sinh một cách vô ích. Lão còn hy vọng bằng việc tự đứng ra nhận tội còn có thể được ân giảm phần nào.
Đột nhiên, từ bên ngoài có một bóng người phóng vụt vào, lao đến ôm chầm lấy Hà Vĩnh Tuấn mà khóc nức nở. Trông lại thì đó là một thiếu nữ vận lam y, tuy y phục chỉ may bằng vải thô nhưng rất sạch sẽ tinh tươm. Nàng tên là Hà Vân Bình, là nghĩa nữ của Hà Vĩnh Tuấn. Nàng gục đầu vào lòng họ Hà mà thổn thức. Hà Vĩnh Tuấn đưa tay khẽ xoa đầu nàng, an ủi :
- Không có gì đâu. Con đừng khóc nữa. Con gái ta phải cứng cỏi mới được chứ. Sao con lại đi học thói nhi nữ thường tình ?
Thiếu nữ khẽ gật đầu, đưa tay lau nước mắt, nhưng đôi dòng lệ vẫn cứ trào ra. Cảnh huống thật thê lương.
Trước cảnh trạng đau lòng, hiều người buông tiếng thở dài, quay mặt đi không dám nhìn nữa. Lý Nhược Hồng ngồi cạnh Giang Thừa Phong, chợt gục đầu vào vai chàng, cố giấu đôi dòng nước mắt, khẽ nói :
- Cô ta tội nghiệp quá. Ngươi có thấy vậy không ?
Lần đầu chàng với nàng vai kề vai thân mật như thế, khiến chàng bất giác ngây ngất, chưa kịp lên tiếng đáp lời. Nàng lại nói :
- Ngươi … ngươi có cách gì giúp cô ta hay không ?
Trang lão lúc ấy cũng đang đứng gần chỗ hai người. Lão liền tiến lại bên cạnh Giang Thừa Phong, khẽ nói :
- Giang lão đệ. Lão đệ thần thông quảng đại. Xin nghĩ thử xem có cách gì cứu mạng hắn ta được không ?
Giang Thừa Phong thoáng cau mày, trầm ngâm suy nghĩ. Lý Nhược Hồng tưởng chàng đang cân phân lợi hại, khẽ trách :
- Ngươi đang tính toán xem việc này có lợi cho ngươi hay không chứ gì ? Ta không nói sai chứ hả ?
Giang Thừa Phong lắc đầu nói :
- Không phải đâu. Cách thì không phải không có ? Nhưng …
Lý Nhược Hồng và Trang lão cùng đồng thanh hỏi :
- Nhưng sao ?
Giang Thừa Phong nói :
- Nhưng nếu chỉ vì chuyện này mà phải mất đi món trân bảo đệ nhất thiên hạ thì quả thật tiểu sinh không muốn chút nào.
Trang lão vội nói :
- Lão phu với sư phụ của hắn là thâm niên chi giao. Lão ta trước khi nhắm mắt lìa đời có nhờ lão phu chiếu cố hắn. Lão phu không thể khoanh tay đứng nhìn hắn chết được. Xin lão đệ hãy nghĩ cách cứu mạng hắn. Từ nay về sau lão đệ bảo lão phu làm gì lão phu cũng ưng chịu.
Thấy chàng vẫn còn có vẻ ngần ngừ, Lý Nhược Hồng lại nói thêm :
- Ngươi hãy giúp cô ta đi. Ta … ta cầu xin ngươi đó.
Một lời khẩn khoản của nàng còn hơn vạn lời cầu xin của kẻ khác. Giang Thừa Phong khẽ thở dài, gật đầu nói :
- Được rồi. Để tiểu sinh thử xem sao.
Trong khi đó, ngoài kia, sau một lúc nghĩ ngợi Diêm Quân đã vuốt râu nói :
- Trông tình cảnh của các ngươi trẫm cũng thấy nao lòng. Hồng diện Phán quan. Khanh hãy xem còn có chi tiết nào có thể cứu xét được không ?
Hồng diện Phán quan chắp tay nói :
- Khải bẩm Diêm Quân. Việc này chưa từng có tiền lệ.
Diêm Quân xua tay nói :
- Không sao. Khanh tra xét thử xem.
Hồng diện Phán quan cung kính vâng dạ, giở sổ bộ ra tra xét. Mọi người chú tâm chờ đợi. Cả Hà Vân Bình cũng đã thôi khóc, ngưng thần lắng nghe. Nhưng rồi Phán quan xếp sổ lại, chắp tay nói :
- Khải bẩm Diêm Quân. Không có ạ. Vụ việc lại xảy ra trong lúc tửu hứng. Mà những việc có liên quan đến rượu thì …
Diêm Quân thở dài nói :
- Thì không được ân giảm chứ gì ?
Rồi Ngài trầm sắc mặt phán :
- Tuy vô tình phạm phải, nhưng tội bất khả xá. Xét việc phạm nhân tự biết cải hối, trẫm cho miễn việc phải vào cõi A Tỳ. Các khanh cứ chiếu phép thi hành.
Hà Vân Bình đang gục đầu vào lòng nghĩa phụ, nghe lời phán tức thì khóc òa lên. Thấy việc đã đến lúc cấp bách, Lý Nhược Hồng vội giục Giang Thừa Phong mau mau can thiệp. Chàng đành gật đầu, bước ra nghiêng mình chắp tay nói :
- Tiểu sinh có việc muốn thưa, không biết Diêm Quân có cho phép ?
Diêm Quân gật đầu nói :
- Khanh cứ trình bày.
Giang Thừa Phong nói :
- Hà tiên sinh chỉ vô tình phạm lỗi. Hơn nữa nạn nhân lại không muốn cứu xét. Chẳng hay tội trạng có được ân giảm không ạ ?
Diêm Quân lắc đầu nói :
- Tội phạm thiên uy không phải tầm thường, phải chiếu hình luật mà định đoạt. Trẫm tuy chưởng quản Sinh Tử Bộ, cầm quyền Âm giới, nhưng cũng không thể tùy tiện quyết định ân giảm được.
Giang Thừa Phong nói :
- Tiểu sinh muốn dùng ba hoàn Linh Bảo Đan để chuộc tội cho Hà tiên sinh, chẳng biết có được không ạ ?
Diêm Quân thoáng giật mình, vội hỏi :
- Khanh vừa nói là muốn dùng ba hoàn Linh Bảo Đan để chuộc tội cho phạm nhân ?
Giang Thừa Phong nói :
- Vâng ạ.
Diêm Quân nói :
- Linh Bảo Đan là bảo vật của Thánh cung, là Cửu Thiên đệ nhất trân bảo. Khanh cũng biết đều đó mà.
Giang Thừa Phong nghiêng mình đáp :
- Vâng ạ.
Diêm Quân nghĩ ngợi một lúc, rồi nói :
- Linh Bảo Đan tuy là trân bảo, nhưng hình luật không thể làm trái được. Mà này, ba hoàn Linh Bảo Đan đó không phải là khanh lấy trộm của Hỏa Đức Tinh Quân đó chứ ? Lão ta cũng chỉ được ngự ban có ba hoàn thôi đấy.
Giang Thừa Phong nói :
- Không đâu ạ. Tiểu sinh nào đâu dám thế. Đây là do chúa thượng gia ân ban cho để tùy thân đấy ạ.
Diêm Quân gật gù nói :
- Ra là thế. Khanh quả là có phúc phần rất lớn đó. Vậy thì … Việc này xem ra vẫn còn có thể cứu xét được.
Giang Thừa Phong hỏi :
- Vậy là Diêm Quân chấp thuận ?
Diêm Quân mỉm cười nói :
- Ba hoàn Linh Bảo Đan của khanh là được Quân chủ ban cho để phòng thân, dù sao thì trẫm cũng không thể thu lấy được. Nếu không sau này Quân chủ mà hay biết thì thế nào rồi cũng trách trẫm.
Giang Thừa Phong thoáng ngẩn người :
- Vậy …
Diêm Quân vuốt râu mỉm cười nói :
- Nghĩ tình Quân chủ cùng Hỏa Đức Tinh Quân, trẫm sẽ cứu xét việc này.
Giang Thừa Phong vái tạ, lui trở về chỗ cũ. Diêm Quân hướng nhãn quang nhìn Hà Vĩnh Tuấn, trầm giọng nói :
- Phạm nhân nghe phán.
Hà Vĩnh Tuấn vội chắp tay cúi đầu chờ đợi. Hà Vân Bình cũng thôi khóc, chú tâm lắng nghe. Mọi người trong đại sảnh cũng vậy. Toàn trường im phăng phắc.
Diêm Quân nghiêm giọng phán :
- Sau khi cứu xét, trẫm quyết định gia hạn thời gian chấp pháp là ba năm. Đồng thời ban cho phạm nhân một cơ hội để chuộc tội. Nếu trong ba năm mà phạm nhân có thể thu thập được một vạn công đức thì tội danh có thể khoan thứ. Phạm nhân có thể làm được không ?
Mọi người nghe xong, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Hà Vĩnh Tuấn cả mừng, chắp tay vái lạy, nói :
- Cảm tạ Diêm Quân ban ân. Lão … thảo dân nguyện sẽ cố gắng.
Diêm Quân gật đầu nói :
- Ngươi có thể lui.
Hà Vĩnh Tuấn vái lạy lần nữa rồi lui sang bên. Diêm Quân lại phán hỏi :
- Phạm nhân tiếp theo là ai ?
Mọi người lại một lần nữa hồi hộp đến độ nín thở, chờ đợi Hồng diện Phán quan lên tiếng. Người nào cũng khấn thầm trong lòng, cầu mong sao kẻ tiếp theo chẳng phải là mình. Nhưng Phán quan không giở sổ ra tra xét mà lại nhìn Giang Thừa Phong mỉm cười, rồi hướng về Diêm Quân chắp tay cung kính nói :
- Theo tiểu thần nhận thấy, việc tra án tạm dừng ở đây là được rồi. Nếu còn tra xét thêm nữa thì thế nào Tinh Quân cũng xen vào.
Diêm Quân đưa mắt nhìn khắp lượt quần hào, rồi gật đầu nói :
- Khanh nói cũng phải. Khi đó nếu trẫm cứu xét thì sợ rằng sẽ trái với hình luật, còn nếu không cứu xét thì chỉ e lại mất lòng Quân chủ.
Đoạn Ngài cao giọng phán :
- Truyền bãi hầu.
Lời phán vừa dứt, tiếng âm nhạc đã trỗi lên. Tiếp theo đó, âm phong lan tràn khắp sảnh đường, khí lạnh ghê người, đèn đuốc chập chờn muốn tắt. Rồi đột nhiên, từ phía long án, nơi Diêm Quân đang ngự tọa, một luồng ánh sáng chói ngời lóe lên làm chói mắt mọi người.
Sau khi ánh hào quang tắt đi, Diêm Quân và Hắc Bạch Vô thường đã biến mất. Hồng diện Phán quan phân phó bọn âm binh xong liền cùng Lục Linh Sứ giả lướt đi mất dạng. Bọn âm binh tay cầm xiềng xích cũng lũ lượt theo sau, thân ảnh phiêu hốt dật dờ như u hồn dạ quỷ.
Trong sảnh đường vẫn còn lại một toán âm binh. Bọn chúng lo thu dọn mọi thứ do chúng đem đến rồi cũng lặng lẽ đi mất. Sau khi tất cả đã khuất dạng, mọi người trong sảnh mới thở phào nhẹ nhõm, như vừa trải qua một cơn ác mộng. Một giấc mộng vô cùng khủng khiếp, không ai muốn gặp lại lần thứ hai.
Giang Thừa Phong nhìn Lý Nhược Hồng cười nói :
- Như vậy được không ?
Lý Nhược Hồng còn chưa kịp lên tiếng thì Trang lão đã mau miệng nói :
- Lão đệ thật là thần thông quảng đại. Lão phu không ngờ sự việc lại có thể kết thúc một cách êm đẹp như thế.
Giang Thừa Phong cười nói :
- Mọi sự đâu đã kết thúc. Hà tiên sinh còn phải thu thập đủ một vạn công đức nữa thì mới có thể gọi là ổn thỏa được.
Trang lão nói :
- Chuyện thu thập một vạn công đức vốn không phải là vấn đề. Ta nói đúng chứ ? Hà hiền điệt.
Vì thấy Hà Vĩnh Tuấn đang đi đến chỗ ba người nên Trang lão mới hỏi như vậy. Hà Vĩnh Tuấn gật đầu nói :
- Vâng. Chỉ cần tiểu điệt cố gắng là có thể làm được.
Đoạn lão hướng vào Giang Thừa Phong chắp tay vái dài, nói :
- Lão phu xin đa tạ công tử đã tương trợ. Sau này công tử có việc chi cần đến lão phu, lão phu nhất định chẳng từ nan.
Giang Thừa Phong khẽ gật đầu đáp lễ, mỉm cười nói :
- Hà tiên sinh có hiểu thế nào là công đức hay không ? Chẳng phải cứ cứu trợ người nghèo khổ, giúp đỡ kẻ khốn cùng thì có thể cho là công đức được đâu.
Hà Vĩnh Tuấn ngẩn người, vội hỏi :
- Thế nào mới được tính là công đức ? Xin công tử chỉ giáo cho.
Giang Thừa Phong nói :
- Những hành vi hợp với Thiên đạo mới có thể được xem là công đức.
Thấy lão vẫn còn ngơ ngác, chàng lại nói tiếp :
- Đạo lớn trong thiên hạ không chia chính tà, chẳng phân thiện ác, chỉ phân biệt Thiên đạo và Ma đạo. Những gì hợp với thiên mệnh thì gọi là Thiên đạo. Những gì trái với thiên mệnh thì xem là Ma đạo.
Hà Vĩnh Tuấn lại hỏi :
- Vậy … thiên mệnh là thế nào ?
Giang Thừa Phong nói :
- Thiên mệnh cao sâu huyền diệu, chẳng thể luận theo thường lý. Tùy tư chất, ngộ tính từng người mà mức độ thông hiểu sẽ khác nhau. Việc này đành phải tùy vào phúc phận của tiên sinh thôi.
Hà Vĩnh Tuấn cúi đầu ngẫm nghĩ. Trang lão cũng vậy. Còn Lý Nhược Hồng thấy chẳng cần phải nhọc trí tìm hiểu lẽ trời làm chi. Nàng chỉ muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình, liền hỏi :
- Khi nãy ta có nghe các niên hiệu Thái Sơ, Khai Chính. Đó là thế nào ? Nghe thật lạ tai.
Giang Thừa Phong nói :
- Đấy là niên hiệu của thiên lịch, được dùng chung cho cả thiên hạ. Khoảng mười mấy năm về trước, chư vị đế vương bá chủ trị vì các cõi trong toàn thiên hạ có hội nhau đến Thiên Thượng Phong triều kiến. Nhân kỳ thịnh hội đó, Đức Chí Tôn đã định lại thiên mệnh và niên hiệu cũng được đổi từ Thái Sơ sang Khai Chính. Cũng trong lần triều kiến đó, Vĩnh Lạc đế hiện nay, khi đó hãy còn là Yên vương của Minh triều, được chư vương tiến cử, đã được gia phong đế vị, hiệu Minh Thiên Đại đế của cõi Trung Nguyên. Rồi sau đó mới được chư quân đưa vào Kim Lăng lên ngôi đại bảo.
Lý Nhược Hồng lại hỏi :
- Tinh Quân thì ta hiểu rồi. Còn Quân chủ là nhân vật thế nào mà ta xem Diêm Quân có vẻ rất kiêng nể ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Quân chủ mà Diêm Quân nói đấy chính là Tứ Hải Quân chủ, vị đứng đầu cả thiên địa bách thần.
Chàng lại hạ giọng nói :
- Việc đã xong rồi. Chúng ta cũng nên rời khỏi nơi đây thôi.
Lý Nhược Hồng nhìn quanh thấy mọi người đang dần dần đổ dồn về phía mình, không muốn dính vào lắm sự phiền phức liền vội gật đầu đồng ý. Giang Thừa Phong nhìn Hà Vĩnh Tuấn nói :
- Đã đến lúc tiểu sinh phải đi rồi. Xin từ biệt mọi người.
Đoạn chẳng chờ lão lên tiếng đáp lại, chàng đã cùng Lý Nhược Hồng bỏ đi. Trang lão đang trầm ngâm nghĩ ngợi, thấy vậy vội vàng chạy theo, lớn tiếng gọi :
- Giang lão đệ. Chờ lão phu với.
Giang Thừa Phong quay nhìn lại, hỏi :
- Lão ca gọi tiểu đệ có việc chi chăng ?
Lúc này, Trang lão đã chạy đến bên hai người, nói :
- Khi nãy lão phu đã hứa lời với lão đệ nên định sẽ đi cùng lão đệ.
Giang Thừa Phong gật đầu nói :
- Thế thì xin mời lão ca.
Rồi ba người đồng hành quay lại Như Ý đại khách điếm. Lúc này cũng đã quá canh năm. Trời đã sắp sáng.