watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Chương 71: Dâm Tặc

Long Nhất như một con bạch tuộc nằm trên thuỷ tinh quan. Nội lực hắn từ từ hấp thụ đồng hoá với ma pháp kết giới kỳ quái trên thuỷ tinh quan. Hắn thật sự rất bội phục người nào phóng ra kết giới này. Nên biết Long Nhất có thể mất chút ít sức lực mới phá huỷ được ma pháp thánh quang kết giới cấp mười, nhưng thật sự phải phí rất nhiều thời gian công sức mới phá bỏ được ma pháp kết giới trên thuỷ tinh quan này. Có thể nghĩ như thế này người phóng ra kết giới này nhất định là còn hơn Siêu ma đạo sư, không chừng còn có thể là Pháp thần nữa.

Trong lúc bất tri bất giác, Long Nhất đột nhiên trong nước tiến nhập vào trạng thái minh tưởng. Dù vậy hắn cuối cùng phát giác thuỷ tinh quan bắt đầu loé ra quang mang màu lam ảm đạm, hơn nữa nước trong đàm vô thanh vô tức bị một cỗ cường lực phân khai, bên trong năm mét xung quanh thuỷ tinh quan biến thành một không gian không có nước.

Đột nhiên, quang mang màu lam ảm đạm của thuỷ tinh quan bắn mạnh ra, ngay vào lúc đó, thuỷ tinh quan thình lình bắt đầu từ từ tan chảy, càng tan càng mỏng.

Cuối cùng, thuỷ tinh quan biến mất không còn gì. Nhưng vì đang nằm trên thuỷ tinh quan Long Nhất tự nhiên phải rơi xuống. Bịch một tiếng, hắn đã đè lên người thiếu nữ trong quan, hơn nữa đôi môi, xảo diệu đến không thể hơn, lại đặt lên trên đôi môi mềm mại của thiếu nữ.

Long Nhất liền tỉnh trở lại, hoàn toàn không mở mắt để ngửi mùi hương nhi nữ. Thực sự là một mùi hương phi thường, vô cùng thanh tân nhưng tao nhã, có điểm giống như hương vị hoa lan. Hắn mở mắt ra, sau đó một vầng trán thanh khiết như ngọc và phía dưới là một đôi chân lông mi dài cong vút. hắn vào lúc này chỉ cảm giác mình vừa rơi xuống một phiến mềm mại. Tóm lại đến thằng hề cũng biết hắn đang đè lên trên nguời một nữ nhân.

Long Nhất không hề động đậy, đôi môi vẫn y nhiên ép lên đôi môi mềm mại của thiếu nữ. Không phải bởi vì hắn nổi sắc tâm, nhưng là bởi vì kinh ngạc đến ngây ngốc, phát hiện mình đè lên trên người thiếu nữ trong thuỷ tinh quan tịnh. Hắn kinh ngạc đến ngây ngốc bởi vì hắn thình lình cảm giác tại bộ ngực mềm mại của nàng ta có truyền ra nhịp đập của trái tim. Tiếng thình thịch, thình thịch vang lên làm Long Nhất như bị thôi miên. Hắn có chút hoảng hốt, đột nhiên có loại cảm giác này. Tần suất tiếng tim đập của nàng và của hắn lúc càng giống nhau, đến cuối cùng hắn không phân biệt đâu là tiếng tim của mình còn đâu là tiếng tim của thiếu nữ này. Hai quả tim tựa như có một loại tình huống kết hợp quỷ dị. Tiếng tim thình thịch lên đồng nhất như của cùng một người vậy.

Hai mắt nhắm của thiếu nữ thình lình khai mở, như mặt nước mùa thu đang chảy dài, trong sáng như suối nguồn từ khe núi chảy ra, làm người thấy mình trở thành nhỏ nhoi.

Thiếu nữ chăm chăm gần sát hai mắt Long Nhất, đầu tiên ngạc nhiên, tiếp theo nghi hoặc, sau đó trong mắt loé lên một sắc thái thân thiết.

Long Nhất lúc này tỉnh lại, hắn nhấc thân lên, trên miệng hoàn toàn còn lưu lại chút dư hương.

- Ngươi dậy rồi sao?

Thiếu nữ mở miệng, thanh âm thanh thuý như hoàng oanh, nghe thoải mái phi thường.

Long Nhất giật mình, luyến tiếc không muốn rời khỏi người thiếu nữ, xúc cảm mềm mại đó làm hắn thú vị vô cùng.

Thiếu nữ ngồi dậy, đưa cặp mắt như hồ thu nhìn khắp nơi, hàng mi xinh đẹp chớp nhẹ, tự hồ nhớ lại cái gì.

- Ngươi có thể nói cho ta biết ta là ai không?

Hồi lâu sau, thiếu nữ nhấc thân mềm mại ngẩng đầu nhìn vào Long Nhất.

- Ái!

Long Nhất mở to mắt, nàng ta tự mình không biết mình là ai, điều đó thì cả hắn cũng không biết được.

- Ngươi không nhận biết ta à?

Cặp mắt như hồ thu của thiếu nữ đầy khí lạnh, xung quanh nhiệt độ vào lúc này ấm dần lên.

Long Nhất kinh hãi lùi về sau mấy bước. Lúc này hắn cảm nhận được chuyển động cường liệt của ma pháp thuỷ hệ trên người thiếu nữ. Cảm giác này ngày càng bành trướng to lớn vô biên. Nàng ta niên kỷ còn nhỏ, không thể nào đạt được trình độ đại ma đạo sư như vậy được?

- Ngươi nhất định nhận biết được ta phải không?

Long Nhất cười khổ nói.

- Ngươi là một dâm tặc vô sỉ, ta giết ngươi!

Miệng thiếu nữ liền niệm chú ngữ, ma pháp nguyên tố thuỷ hệ cường đại tụ tập như điên cuồng, nước trong thuỷ đàm bắt đầu nổi sóng.

Long Nhất kinh hãi đổ mồ hôi lạnh. Nếu đề nàng phóng thành công ma pháp lực cường đại, thì bóng hình của hắn sẽ biến mất ngay tại đây. Ngay lúc đó người hắn đã xuất hiện phía sau thiếu nữ, đại thủ của của hắn chính là đang kẹp trên cổ của thiếu nữ, ngặn chặn nàng niệm chú.

- Không được vọng động, vọng động là chết! Ta đã cứu ngươi tỉnh, ngươi lại đối đãi với ân nhân cứu mệnh ngươi như thế này sao?

Long Nhất lau sạch mồ hôi lạnh trên trán nói.

Nhưng vào lúc này, lam quang trên người thiếu nữ loé ra, một cổ lực đẩy cường đại đã chấn bay Long Nhất. Trên người thiếu nữ đã tập hợp nhiều thành một đạo kết giới màu lam ảm đạm.

- Ngươi đã cứu ta à?

Thiếu nữ lạnh lùng hỏi.

- Nếu như không phải ta cứu ngươi, ngươi vĩnh viễn phải ngớ ngẩn trong quan tài này không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

Long Nhất cười khổ nói.

- Hừ, ngươi nghĩ ta có thể tin ngươi à?

Thiếu nữ tựa hồ có chút nghiến răng ngiến lợi, nàng tỉnh dậy không thể nhớ được chuyện gì, vốn dĩ nghĩ rằng nam nhân này đè lên trên người nàng chính là người yêu của nàng, nhưng ai biết thình lình không nhận biết nàng, thật sự không thể bỏ qua.

- Không tin ta cũng không có biện pháp nào, ngươi giết ta ngươi cũng không thể sống.

Long Nhất xoay tròn con ngươi lẩm bẩm nói.

Thiếu nữ lạnh lùng nhìn Long Nhất, hiển nhiên không tin lời nói quỷ quái của hắn.

Long Nhất cười hắc hắc nói:

- Ta dùng một loại mật pháp để làm ngươi tỉnh lại sau nghìn năm ngủ say. Chúng ta hai người hiện tại sinh mạng liên kết với nhau, không tin ngươi tĩnh tâm lại có có cảm giác liền.

- Ngủ say trong nghìn năm à?

Thiếu nữ có chút giật mình, nàng nhìn lại thuỷ tinh quan ở dưới ý thức đã tin tưởng.

Hai người yên lặng nhìn nhau, bọn họ liền cảm thấy tinh thần hai người liên hệ với nhau một cách kỳ dị. Tiếng đập thình thịch vang lên. Hai quả tim bất đồng nhưng lại cùng tiết tấu đập, trong lòng thiếu nữ dâng lên một cảm giác kỳ quái, giống như mình và nam nhân trước mắt là một chỉnh thể không thể nào phân tách.

Thiếu nữ liền thu hồi kết giới màu lam ảm đạm, than nhẹ một hơi, biểu tình bằng cách nào đó thay đổi điềm tĩnh trở lại.

- Ngươi thật sự không nhớ được chuyện gì sao?

Long Nhất sau khi nàng không còn địch ý liền hỏi. Hắn như vô cùng muốn biết Di Thất Chi Thành có những ma pháp văn minh huy hoàng như thế nào.

Thiếu nữ lắc lắc đầu, nói:

- Trong đầu ta là một phiến trống rỗng, chuyện gì cũng không có.

Long Nhất ngẫm nghĩ, từ không gian giới chỉ lấy ra thuỷ tinh cầu tìm được ở Thành Chủ phủ đưa cho nàng nói:

- Ngươi nhìn cái này xem, có lẽ nhớ được chuyện gì chăng?

Thiếu nữ tiếp lấy thuỷ tinh cầu, bản năng thu lấy ma pháp lực bên trong, sau đó giật mình nhìn vào vào hoa viên và chính nàng trong thuỷ tinh cầu, nhíu lông mày cực lực hồi tưởng.

- Giống quá, nhưng ta lại không thể nhớ được gì cả!

Thiếu nữ u oán than, nhãn thần có chút mất mát.

- Sau này từ từ sẽ nghĩ ra, có lẽ người ngủ say quá lâu, mất trí nhớ cũng là chuyện rất bình thường.

Long Nhất cười nói, kỳ thật hắn căn bản không biết chứ không phải vì nguyên nhân này, nhưng bây giờ hắn chỉ nghĩ tới điều này, tiện làm lý do để an ủi nàng.

Thiếu nữ gật gật đầu, khí chất ôn nhu an tĩnh, làm người ta không tự chủ chìm đắm vào bên trong, một điểm cũng không giống thiếu nữ lạnh lùng sát khí vừa rồi. Có người nói nữ nhân trời sinh đã có nhiều mặt, nhìn lại lời nói này thật sự hoàn toàn không giả.

- Trước tiên chúng ta hãy lên trên, ta còn có vài người bạn ở trên đó.

Long Nhất cắt ngang sư trầm tư của thiếu nữ.

Chương 72: Gia Tại Hà Phương

Chính lúc Long Nhất và thiếu nữ này muốn trở lên, ánh mắt của hắn vô tình liếc về hướng thuỷ tinh quan khảm dưới đáy đàm, đột nhiên cảm giác quan tài này có chút dị thường.

- Đợi chút đã!

Long Nhất nói, hắn liền hạ thân từ từ nhìn kiểm tra, quan tài trong suốt có cái gì làm cho sương mù ẩn hiện rung động, phía dưới tịnh không phải là đất.

Cửa ra!

Trong đầu của Long Nhất xuất hiện hai chữ cực lớn, hắn đồng thời hưng phấn nổi lên.

- Ngươi tìm cái gì?

Thiếu nữ nhìn Long Nhất tìm trái tìm phải trong thuỷ tinh quan mà nàng nằm trong đó không biết bao nhiêu năm, nên có chút xấu hổ và giận dữ.

Long Nhất ngẩng đầu lên cười cười nói:

- Người đừng có hiểu lầm, ta đang tìm cửa ra.

Cửa ra? Thiếu nữ giật mình một cái thật mạnh, tựa hồ nghĩ đến chuyện gì, nàng yên lặng ngây dại nhìn vào thuỷ tinh quan đó, ngọc thủ đột nhiên vung lên, một đạo quang mang màu lam ảm đạm bắn vào trong thuỷ tinh quan, chỉ thấy đáy thuỷ tinh quan văng lên một miếng, lộ ra một cái đại động tối đen.

- Cửa ra, thật sự là cửa ra, ngươi thật sự là rất tốt.

Long Nhất hưng phấn gọi lớn, thình lình không ngăn được ôm chầm lấy thiếu nữ hôn một cái lên mặt.

- Đồ hỗn đản!

Thiếu nữ run rẩy, tức giận hét dùng Băng Phong thuật làm Long Nhất đóng thành tượng băng.

Trong lòng Long Nhất cười khổ, biết mình có chút đắc ý nên quên mất, nội lực của hắn phóng ra, làm khối băng bao phủ mình tan ra thành bụi.

Thiếu nữ kinh dị nhìn Long Nhất. Nàng còn muốn giáo huấn hắn nữa, nhưng vào lúc này, mặt đất đột nhiên đắt đầu chấn động, thiếu nữ lảo đảo nhảy vào lòng Long Nhất. Long Nhất này thật sự không có tâm tình nghĩ đến chiếm tiện nghi, chấn động mãnh liệt này làm hắn thấy rõ bất diệu.

- Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi, nơi sẽ sụp nhanh chóng, ngươi ở đây đợi ta, ta trở lên trên gọi đồng bạn ta xuống.

Long Nhất ổn định thân hình nói với thiếu nữ, nói xong liền đạp đất một cái văng hướng lên trên.

Long Nhất chui lên mặt nước, thì có một khối đá lớn từ trên rơi xuống, hắn hét lớn một tiếng liền đánh bay khối đá. Tránh khỏi khối đá, hắn hướng về Lãnh U U ba người hét lớn:

- Nhanh xuống nước, cửa ra ở phía dưới!

Lãnh U U ba người không do dự liền nhảy xuống nước. Vì lao xuống nên tốc độ lặn xuống rất nhanh. Long Nhất thì dùng một kình lực mãnh liệt, hắn đã vận dụng Ngạo Thiên Quyết đến cực hạn, mang ba người lao nhanh lặn xuống đáy đàm.

Lúc này đã có nhiều khối đá rơi vào thuỷ đàm, từ phía sau truy theo hướng Long Nhất bọn họ ép xuống.

- Nhanh vào đi!

Xuống đến đáy đàm, năm người Long Nhất vừa chui vào thông đạo phía dưới thuỷ tinh quan thì một khối đá nện xuống tức thời lấp bằng cửa thông đạo.

Long Nhất và mọi người lần nữa thấy được ánh mặt trời sau khi xuất hiện bên ngoài Thành Chủ phủ của Di Thất Chi Thành. Tuy nhiên bọn họ không kịp thở ra hơi, liền phát hiện trời đất rung chuyển. Di Thất Chi Thành bắt đầu sụp đổ xuống, mặt đất như sóng biển nổi lên nổi xuống, tất cả mọi thứ lập tức sụp đổ.

Long Nhất liên tiếp phóng ra vài Tật Phong thuật lên người mọi người, cố hết sức tiến về phía trước. Tại này bọn họ không có biện pháp nào khác, chỉ có liều mạng chạy, chạy ra khỏi cái địa ngục này.

Nếu như Long Nhất toàn lực sử dụng Càn Khôn Đại Na Di thì chạy thoát không phải là vấn đề, nhưng tính cách hắn là trọng tình trọng nghĩa làm sao có khả năng bỏ lại Lãnh U U bọn họ một mình trốn thoát được chứ?

Long Nhất cắp Lộ Thiến Á một tay nắm lấy Man Ngưu. Lãnh U U và vị thiếu nữ dùng Phiêu Phù thuật nhanh chóng theo phía sau. Lúc này, một vùng đất cao hơn mười mét hiện ra càng lại càng gần, nếu như Long Nhất lại không tăng tốc khủng khiếp e rằng phải bị chôn vùi xuống đất.

- Long Nhất, chàng thả tay ra, không cần quản đến thiếp.

Lộ Thiến Á có chút tuyệt vọng van cầu nói, nàng không thể để người yêu của nàng cùng bị chôn sống theo mình.

- Lão đại, ngươi thả chúng ta ra, tự mình chạy đi.

Man Ngưu vùng vẫy nói. Câu lão đại hắn sớm rất đã muốn nói ra, nhưng do vì thú tộc luôn bị nhân loại bảo thủ kỳ thị, sở dĩ hắn thực sự đều không dám nói ra miệng.

- Hai người các ngươi im miệng cho ta, Long Nhất ta là loại người nào? Ta không bỏ lại các ngươi tự mình chạy trốn đâu.

Long Nhất nhanh chóng nghiến răng giáo huấn nói. Hắn lúc này bỏ lại nữ nhân và huynh đệ của mình, thì hắn còn không phải là cầm thú sao.

Lãnh U U nhìn vào bối ảnh đỉnh đạt của Long Nhất, nghe được lời thề sắt đá của hắn, khoé mắt liền ươn ướt. Làm thân nữ nhân, còn có chuyện gì hạnh phúc hơn khi có nam nhân như thế?

Đến thiếu nữ cũng nhìn vào Long Nhất có chút giật mình, hoạn nạn mới thấy chân tình. Tóm lại có chết cũng không bỏ rơi nữ nhân và huynh đệ của mình là nam nhân chân chính. Nàng có thể cảm giác được lòng Long Nhất điều đó chưa bao giờ thay đổi, nàng thậm chí có thể cảm giác được lòng của hắn đó là có chút hối tiếc và ấm áp.

Mắt nhìn cơn sóng đất nổi lên như muốn chôn vùi tất cả mọi người, thiếu nữ u oán than, một cái trạc tử (vòng tay) trên cổ tay đột nhiên xuất ra bạch quang liền bao quanh năm người, tức thời biến mất tại chỗ.

o0o

Một trái núi nhỏ cách Di Thất Chi Thành mười dặm, năm người đứng trên bề mặt nhìn những gì còn lại của Di Thất Chi Thành, thần sắc không giống nhau. Long Nhất hiện tại nhớ lại tình hình lúc đó trong lòng còn có chút sợ hãi, vừa hay thiếu nữ này dùng thủ trạc phong ấn ma phá không gian đưa mọi người đến nơi này. Chậm hơn chút nữa có lẽ là không còn thấy được vẻ đẹp của ánh mặt trời, không hít thở được không khí mát mẻ. Còn sống, con mẹ nó, thật là sảng khoái. Trong lòng Long Nhất kêu lên.

- Long Nhất, Cáp Lôi hắn vẫn còn ở dưới đó!

Lộ Thiến Á nói nhỏ.

Mục kiếm của Long Nhất nhướng lên, tiểu tử đó lúc này chắc chết ở Di Thất Chi Thành rồi. Long Nhất một điểm cũng không lo lắng, nếu như ban đầu hắn cũng có thể giống Man Ngưu bọn họ cùng bất chấp tiến vào, nghĩ hắn đã đến được nơi mà hắn không thể đến.

Lộ Thiên Á nhìn Long Nhất không có phản ứng gì, tức giận nói:

- Không có địa đồ của Cáp Lôi, chúng ta làm sao ra được hoang mãng thảo nguyên này được?

Long Nhất ngạc nhiên, nguyên lai Lộ Thiến Á dằn vặt là chuyện này, hắn cười nhẹ nói:

- Sợ cái gì? Có phu quân ta ở đây, còn sợ không đi ra được cái hoang mãnh thảo nguyên nho nhỏ này à?

Nhìn thần tình dương dương tự đắc của người yêu, Lộ Thiến Á bởi say đắm mê muội. Nàng nép vào lòng Long Nhất thì thầm nói:

- Vâng, chỉ cần có chàng, thiếp cái gì cũng không sợ.

Vào lúc này, Man Ngưu ngồi dưới đất, ôn nhu làm sạch Lục Ngọc Tài Quyết. Từ lúc có được thần khí, tâm tư của hắn hoàn toàn để ở trên đó.

Lãnh U U đột nhiên nắm lấy tay áo Long Nhất.

- Chuyện gì vậy?

Long Nhất hỏi.

Lãnh U U liền chỉ qua thiếu nữ, Long Nhất mới phát hiện thiếu nữ này đang ngây ngốc đứng nhìn phế tích Di Thất Chi Thành, hai dòng lệ châu trong suốt từ trong khoé mắt chảy xuống.

- Vì sao vậy? Vì sao trong lòng ta không cảm thấy thoải mái vậy?

Thiếu nữ lẩm bẩm, khuôn mặt mê man.

Long Nhất hiểu được chút ít. Tuy nàng ta quên đi những chuyện trước kia, nhưng huyết dịch đang chảy trên nguời nàng ta là của Di Thất Chi Thành, nhà của nàng ta chính là Di Thất Chi Thành.

Long Nhất tiến lên trước, từ không gian giới chỉ lấy ra một cái khăn tay đưa qua, thiếu nữ không lấy, đưa mắt nhìn Long Nhất rồi sau đó nước mắt trên mặt toàn bộ biến mất, thần tình khôi phục lại không khác gì trước. Dường như là một nữ hài vừa mới nước mắt đẫm mặt chỉ là Long Nhất ảo tưởng mà thôi.

- Đó là nhà của ngươi, nhà không còn thật sự đáng thương tâm, không người nào cười ngươi cả.

Long Nhất ủng hộ, không để ý thu hồi khăn tay nói.

Thiếu nữ lắc đầu, thì thầm nói:

- Đó không phải là nhà của ta, ta đã không có nhà.

- Ai nói ngươi không có nhà, nhà của ta là nhà của ngươi, ngươi quên chúng ta có mối quan hệ gì sao?

Long Nhất cười nói.

Thiếu nữ giật mình, hỏi:

- Nhà của ngươi là ở đâu?

Lúc này, Lãnh U U và Lộ Thiến Á cũng hiếu kỳ nhìn Long Nhất, bọn họ cũng muốn biết nhà của Long Nhất là ở đâu?

Vấn đề của thiếu nữ làm Long Nhất đứng lặng. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chỉ toàn là ngự phong thần ưng, trầm mặc hồi lâu mới nói:

- Thần ưng bay trên cao, có hài tử ở đâu thì đó là nhà, nhi nữ đi xa, nơi cha mẹ đó là nhà, nhưng nhà ta, ở trên đường.

Thiếu nữ cảm thụ được thương cảm nhẹ nhàng của Long Nhất truyền qua, bởi vậy trong lòng nổi lên cảm giác đồng bệnh tương liên, nhìn vào Long Nhất nhãn thần cũng không còn lạnh lùng nữa.

Lãnh U U và Lộ Thiến Á mắt đều đỏ hoe, một tả một hữu ôm lấy tay của Long Nhất

Chương 73: Mễ Á Thánh Ma Học viện

Cuồng Long Đế Quốc, Đằng Long thành.

Nửa đêm, một bóng hắc ảnh vô thanh vô tức xuất hiện ở phủ đệ của Tây Môn gia tộc. Kẻ đó như một bóng u linh thần tốc lách tránh những đội thị vệ tuần tra, cuối cùng xuất hiện bên ngoài thư phòng của gia chủ Tây Môn Nộ. Hắn gõ cửa thư phòng theo một tiết tấu đặc biệt.

"Vào đi." Bên trong thư phòng truyền ra thanh âm uy nghiêm của Tây Môn Nộ.

"Thiên Võng số mười ba tham kiến gia chủ." Hắc ảnh này vừa bước qua cửa lập tức cong gối quỳ xuống đất, vẻ mặt đầy cung kính nói.

Tây Môn Nộ vẫn đang ngồi trước bàn đọc sách, múa bút thành văn. Nửa ngày sau, ông mới hỏi: "Đã điều tra rõ hành tung của nhị thiếu gia chưa?"

"Thưa gia chủ. Vài tháng trước đã phát hiện ra nhị thiếu gia tại Quang Minh thành, người đã tham gia dong binh đoàn đi hoang mãng thảo nguyên làm một nhiệm cụ cấp A có tên gọi Di Thất Chi Thành, hiện tại không rõ hành tung. Tin tức ở Quang Minh thành truyền lại, nhị thiếu gia với đại tiểu thư của Phượng Hoàng gia tộc có tiếp xúc, cả hai có quan hệ không rõ ràng, hơn nữa thực lực của nhị thiếu gia đã đạt đến cảnh giới kiếm sư." Lời nói của hắc ảnh nhân rõ ràng mạch lạc.

Tay cầm bút của Tây Môn Nộ dừng lại, nhãn thần biến đổi bất định, ông nói: "Ngươi lui đi! Nếu phát hiện ra hành tung của nhị thiếu gia lập tức báo lại cho ta."

Hắc ảnh nhân đáp một tiếng rồi biến mất khỏi thư phòng. Tây Môn Nộ đứng dậy tản bộ trong thư phòng, thở dài một tiếng, than: "Vũ nhi à Vũ nhi, người cha này luôn nghĩ con là đứa bất học vô thuật, nào ngờ con lại có thể che giấu thực lực một cách kín đáo như vậy."

Tây Môn gia tộc gây dựng trung tâm quyền lực tại Cuồng Long đế quốc đã hơn một ngàn một trăm năm, thế lực thâm căn cố đế, dùng khoản tiền lớn để bó buộc quan viên quý tộc trên con thuyền của nó, trong thế lực ngầm này không nơi nào không thể vươn tới, phân bố đến từng ngóc ngách từng nghề nghiệp của Cuồng Long Đế Quốc. Trái tim của con người này vô cùng rộng lớn, nghĩa là cũng khó thỏa mãn nhất, nếu nói Tây Môn Nộ không có bất kỳ suy nghĩ gì đối với hoàng vị, vậy tuyệt đối là lừa người ta rồi. Nhưng Tây Môn Nộ là kẻ tài trí mưu lược, ông ta đang đợi một thời cơ, và hiện tại đã thấy được một tia hy vọng. Ngạo Nguyệt đế quốc và Nạp Lan đế quốc vì sự kiện ma pháp sư tại một hoang mãng tiểu trấn mà quan hệ hai nước trở nên cực kì căng thẳng, song phương đều đã nhiều lần điều động binh lính, chiến tranh có xu hướng chỉ đợi chạm vào là bùng phát.

Điều Tây Môn Nộ cần làm rất đơn giản, chỉ phải đổ thêm dầu vào lửa cho nó cháy dữ dội hơn thôi, Cuồng Long Đế Quốc là một trong tam đại đế quốc tất sẽ cuốn theo, đến lúc Thương Lan có loạn ông liền nắm ngay lấy cơ hội mà nổi dậy, tin chắc rằng dựa vào thế lực trong tay mình mà muốn nhòm ngó hoàng vị cũng đâu phải không có khả năng.

Tây Môn Nộ bước tới bên cửa sổ lại thở dài một tiếng, ông không có nhiều con trai nối dõi, chỉ có Tây Môn Thiên và Tây Môn Vũ hai nhi tử. Theo lý mà nói ngôi vị gia chủ phải truyền cho Tây Môn Thiên, nhưng mẹ ruột của Tây Môn Thiên chỉ là tiểu thư trong gia đình thường dân. Ngày trước hồi ông còn trẻ cũng giống như Tây Môn Vũ phong lưu khoái hoạt, làm cho tiểu thư nhà người ta to bụng, bất đắc dĩ đành phải nạp thiếp. Con trưởng Tây Môn Thiên thiên phú cực cao, nhưng tâm địa hẹp hòi, không có tư chất để làm nên đại sự.

Sau này ông lấy đại tiểu thư của Đông Phương thế gia làm vợ, sinh ra Tây Môn Vũ hào môn thiếu gia bất học vô thuật, chuyện Tây Môn Nộ thiên vị Tây Môn Vũ kẻ trên người dưới ở Tây Môn gia tộc đều biết. Ông nhận thấy Tây Môn Vũ dù là kẻ bất học vô thuật, nhưng quý khí cùng bá khí trời sinh ấy Tây Môn Thiên kiểu gì cũng không thể hiện ra nổi, Tây Môn Vũ gợi lại rõ nét chính ông thời trẻ, vô thiên vô pháp, không ngờ cả công chúa cũng dám mê gian.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt uy nghiêm của Tây Môn Nộ lộ ra một chút tiếu ý hiếm thấy, tiểu tử này đúng là màu xanh từ màu lam mà ra lại còn thắng cả màu lam a. Ông lại nghĩ Tây Môn Vũ không ngờ âm thầm tu luyện đến cảnh giới kiếm sư, hơn thế nữa dám thâm nhập vào thảo nguyên hoang mãng làm nhiệm vụ Di Thất Chi Thành, hoang mạc thảo nguyên là vùng nào ông hiểu rõ mười phần, nhi tử có đảm lược đến mức ấy khiến ông rất hài lòng, mặc dù có chút lo lắng cho sự an toàn của hắn nhưng ông tin nhi tử của mình không phải là loại yểu mệnh. Ai là Tây Môn gia chủ kế tiếp, Tây Môn Nộ trong lòng đã có sự chọn lựa.

Ánh mặt trời tươi đẹp, làn gió ấm áp hiu hiu thổi, thực khiến cho tâm trạng con người cũng tốt hơn.

Trên quan đạo của Đằng Long thành, một đoàn kị binh hộ tống một cỗ xe sang trọng đi về nơi xa, huyết hồng khôi giáp sáng choang trên người kị binh phản xạ những ánh sáng chói mắt, sát khí trầm trọng toả ra khiến người đi đường rẽ ra nhường lối, không dám nhìn thêm.

"Oa, ai mà oai phong vậy, không ngờ phải dùng cả Cuồng Long quân đoàn Huyết Chiến kị binh hộ tống." Kẻ qua đường giáp (giáp, ất, bính: chỉ những người bất kỳ) gần đó bị âm lãnh sát khí như đâm vào tận xương tuỷ đến mức nổi cả da gà nói.

Kẻ qua đường ất nhìn lướt qua gã khinh thường, hầm hừ: "Dốt nát, người không thấy trên xe có tiêu ký của hoàng tộc hay sao, người ngồi trong đó không phải là hoàng tử thì cũng là công chúa, cũng chỉ có trực hệ (dòng chính) của hoàng tộc mới có tư cách khiến Huyết Chiến kị binh đoàn hộ tống."

"Hai tên ngốc. Các ngươi đều không biết, ngồi trong xe chính là công chúa Long Linh Nhi và tiểu thư Tây Môn Vô Hận, bọn họ đang tới Mễ Á Thánh Ma Học viện để học đó". Kẻ qua đường bính nghe xong dương dương tự đắc nói.

"Long Linh Nhi công chúa, chẳng lẽ là người bị Tây Môn thiếu gia cường bạo?" Kẻ qua đường giáp hỏi.

Hai kẻ qua đường ất, bính lập tức nhảy dựng lên, thể hiện vẻ mặt không quen biết kẻ qua đường giáp. Kẻ qua đường giáp còn đang ù ù cạc cạc thì hắn đã bị hai binh sĩ tóm lấy áp giải đi.

Thực ra bàn luận về hoàng tộc hay hào môn trong lúc trà dư tửu hậu cũng chẳng sao, vấn đề là Long Linh Nhi ở hoàng cung ủ rũ đã lâu, cuối cùng sửa soạn xuất cung, đi tới hết con đường lớn thì nghe được bàn luận về vụ Tây Môn Vũ cường bạo nàng, khiến tâm trạng đã không tốt lại tích tụ thêm, làm bệnh nàng càng khó chữa.

Hoàng đế Long Chiến cũng đã hạ một đạo thánh chỉ, phàm bất kỳ người nào bàn luận về vấn đề nầy đều phải bị giam mười ngày và phạt đánh, ngoài ra còn phải nộp phạt.

Trên cỗ xe ngựa sang trọng, Long Linh Nhi và Tây Môn Vô Hận mỗi người ngồi một bên. Long Linh Nhi vẫn mĩ lệ như xưa, chỉ là gầy xanh đi nhiều, sắc mặt không một chút biểu tình, song mục lạnh lẽo như thể hàn băng vạn năm, nàng trầm mặc tựa trên cái gối mềm mại, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Tây Môn Hận nhìn bộ dạng Long Linh Nhi như vậy, trong lòng khẽ thở dài một tiếng, Tây Môn Vũ thực sự gây nên tội nghiệt a, nguyên một thân đầy ngạo khí của Long Linh Nhi bị hắn làm cho trở thành có xác không hồn, nàng cảm giác rõ ràng Long Linh Nhi cõi lòng càng lúc càng phong kín, là bằng hữu tốt nhất, Tây Môn Vô Hận thực là có lòng mà không có sức.

"Linh Nhi, ngươi nghĩ Mễ Á Thánh Ma Học viện trông như thế nào?" Tây Môn Vô Hận cố tìm kiếm chủ đề nói chuyện, nàng thực sự không muốn Long Linh Nhi biến thành bộ dạng nửa sống nửa chết này.

Long Linh Nhi nhướng mày, lãnh đạm nói: "Như thế nào thì vẫn như thế ấy thôi."

"Nghe nói hoả hệ đại ma đạo sư Phổ Tu Tư cũng đích thân giảng dạy, không hiểu chúng ta đến lúc nào mới có thể đạt tới trình độ đó." Tây Môn Vô Hận khẽ mỉm cười. Nàng biết chỉ cần nói tới ma pháp, trên người Long Linh Nhi sẽ xuất hiện một chút sinh khí.

"Nhất định có thể, một ngày nào đấy ta sẽ vượt qua ông ấy." Trong đôi mắt bị đóng băng của Long Linh Nhi xuất hiện một chút sắc thái, trong lòng nàng bây giờ chỉ truy cầu duy nhất ma pháp, có lẽ còn có cả cừu hận chôn sâu tận đáy lòng, muốn ngàn đao lóc thịt tên súc sinh Tây Môn Vũ, cũng chính là tâm nguyện lớn nhất của nàng ngoài ma pháp.

Mễ Á Thánh Ma Học viện chính là ma pháp Học viện tốt nhất Thương Lan đai lục, nó được xây dựng cách đây tám trăm năm. Mặc dù Mễ Á chỉ là một tiểu quốc gia, nhưng Mễ Á Thánh Ma Học viện đích thực là niềm tự hào của quốc gia, tám trăm năm nay đã bồi dưỡng cho Thương Lan đại lục vô số ma pháp sư và kiếm sĩ ưu tú, hoả hệ đại ma đạo sư Phổ Tu Tư chính là Viện trưởng của Học viện, Mễ Á do đó từ trước tới nay luôn đứng vững trong những cuộc chiến tranh tại Thương Lan đại lục, đóng góp của Mễ Á Thánh Ma Học viện trong đó là quan trọng vô cùng.

Long Linh Nhi cùng Tây Môn Vô Hận trước đây bị coi là hữu danh vô thực ở Cuồng Long đế quốc ma pháp Học viện, nhưng bọn họ đều có giáo sư dạy riêng, đều là pháp sư cung đình cấp bậc ma đạo sư. Lần này Long Linh Nhi đột nhiên muốn đến Mễ Á Thánh Ma Học viện học tập, Tây Môn Vô Hận vì lo lắng cho nàng mà đi cùng.

Cỗ xe sang trọng được Huyết Chiến kị sĩ hộ tống nhanh chóng tiến về phía trước, bánh xe quay cùng thời gian càng lúc càng xa, không chút ngại ngùng ném toàn bộ thế giới ấy về bên kia đường chân trời.

Chương 74: Băng Phong dong binh đoàn

Thảo nguyên mênh mông hoang dã, hoàng hôn đỏ như máu, từng cơn gió như cắt da cắt thịt, mùi huyết tinh theo gió lan xa hàng trăm dặm, trùng trùng điệp điệp xác ma thú trải dài như không có điểm kết.

Xa xa, năm người, hai thú, mười tám bộ khô lâu như bước ra từ hầm mộ, bất ngờ nhất trong đoàn người Long Nhất là, bên cạnh ngoài con Cuồng Lôi thú, còn có một con hổ nửa trắng nửa đen, nguyên là con hổ tham ăn đã tỉnh giấc sau khi ngủ ngon lành, cái đầu còn lớn hơn gấp bội, đôi mắt một đen một trắng như thể xoáy nước, trông mười phần quỷ dị. Nó giờ có thể phóng ra quang hệ ma pháp và hắc ám ma pháp sơ cấp, quang hệ với hắc ám hệ lại cùng xuất hiện trên thân thể ma thú, đúng là trăm nghe không bằng một thấy, quả là chủ kỳ quái thì vật yêu cùng kỳ quái, một kẻ quái thai như Long Nhất thu được một con thú yêu cũng quái thai nốt.

"Long Nhất, chúng ta đã vượt qua không ít hang ổ quái thú, mà vẫn không biết còn bao lâu nữa mới có thể ra khỏi hoang mãng thảo nguyên." Lộ Thiến Á buồn bực nói. Từ khi đào thoát khỏi Di Thất Chi Thành tới nay đã một tháng rồi, không có bản đồ của hoang mãng thảo nguyên, đoàn người bọn họ ngày nào cũng đều trải qua chém giết, ma thú ở hoang mãng thảo nguyên quả thực quá nhiều.

Tuy có Cuồng Lôi thú siêu cấp SS, những đàn ma thú thông thường đều tránh xa, nhưng ý thức về lãnh địa của ma thú vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt khi hàng ngàn vạn con tụ tập lại một chỗ, bọn chúng căn bản không quan tâm nhiều đến vậy, cứ bước vào lãnh địa của chúng là phải nhận ngay sự tấn công trực tiếp điên cuồng, tới khi chết sạch mới xong.

"Nhanh thôi, phương hướng của chúng ta tương đối chính xác, đi thêm vài ngày nữa là đến được biên giới của Ngạo Nguyệt đế quốc rồi." Long Nhất cười khích lệ nói. Hắn không chọn lựa quay lại theo con đường cũ, mà chọn một tuyến đường hoàn toàn khác. Trên đường đi đã hạ sát vô số ma thú đủ loại, nhưng hắn lại lười đến lấy ma hạch, không gian giới chỉ không biết làm thế nào mới dùng hết được.

Bầu trời trở nên tối dần, nhiệt độ cũng dần dần giảm xuống, Long Nhất quyết định dừng lại hạ trại tại đây, đốt lửa để chuẩn bị cho bữa tối. Đồ ăn họ chuẩn bị trước trong không gian giới chỉ đã cạn kiệt, mà tại thảo nguyên hoang dã này đại khái chỉ có thịt ma thú là ăn được. Trong những ngày này, Long Nhất đã thay đổi nhiều phương pháp chế biến thịt ma thú như: rán, hấp, luộc, nướng, xào. Cũng may mà kỹ thuật của Long Nhất rất tốt, nấu ăn đều theo phương pháp của kiếp trước, mọi người luôn luôn cổ vũ, nịnh nọt, hơn nữa Cuồng Lôi thú cùng tiểu Tam hai cái dạ dày lớn ở đây, có nhiều ăn nhiều có ít ăn ít.

"Vô Song tỷ tỷ, tỷ đang đọc gì thế?" Lộ Thiến Á không chịu ngồi yên chạy tới chỗ Vô Song. Vô Song là cái tên Long Nhất đặt cho mĩ nhân say ngủ, lúc ấy hắn thấy được dung mạo cùng khí chất tuyệt thế của nàng, trong đầu liền bất giác nghĩ tới bốn chữ thiên hạ vô song, bèn đặt tên cho nàng là Vô Song.

Vô Song khẽ mỉm cười, hạ quyển sách xuống nói: "Đang xem lịch sử Thương Lan đại lục, ta nghĩ có thể giúp ta nhớ lại được gì đó." Tính cách của nàng rất trầm lặng, không nói nhiều, mỗi khi nghỉ ngơi lại tìm Long Nhất bảo cần sách để đọc. Lần nào nàng đọc sách, toàn bộ ánh mắt của mọi người không tự chủ được bị nàng hấp dẫn, khí chất điềm tĩnh lãnh đạm ấy nhẹ nhàng lan toả cuốn hút người khác, ngắm nhìn nàng đọc sách cũng là một sự hưởng thụ.

"Vô Song tỷ tỷ, tỷ cứ yên tâm, tỷ nhất định sẽ nhớ được toàn bộ mọi chuyện." Lộ Thiến Á thấu hiểu an ủi.

Vô Song khẽ gật đầu, tâm trí lại hoàn toàn bị cuốn hút vào tri thức trong sách.

Đống lửa cháy sáng phát ra những tiếng nổ lách tách, Long Nhất đang bận rộn mà mừng vui, khiến người ta phải cười ngặt nghẽo chính là việc khô lâu Long Nhị đang làm cho hắn, dưới sự điều khiển của Long Nhất thoăn thoắt xẻ thịt để nướng. Tự cổ chí kim, vong linh pháp sư trưng dụng khô lâu để thái thịt sợ chỉ có duy nhất một mình Long Nhất nghĩ ra nổi.

Đúng vào lúc này, Vô Song đang đắm chìm vào trong sách bỗng nhíu mày, gấp sách lại nói: "Có người đến."

Nghe thấy lời nói của Vô Song, mọi người đồng loạt ngây ra.

"Vô Song tỷ tỷ, tỷ nói có người đến chứ không phải là ma thú, đúng không?" Lộ Thiến Á ngốc nghếch hỏi.

Không cần Vô Song phải trả lời, bởi vì ở xa xa đã thấy xuất hiện hàng loạt những quang mang phát ra từ ma pháp để chiếu sáng, nhìn diện tích và số lượng, phải có vài trăm người, nghĩ rằng là một dong binh đoàn tầm trung.

Dong binh đoàn dừng lại ở đằng xa, rồi lại tiến đến chỗ bọn Long Nhất hạ trại, chắc là bị thu hút bởi ánh sáng ngọn lửa trại phát ra.

Long Nhất thu hồi khô lâu Long Nhị vào hắc ám thứ nguyên không gian, lúc này thì bữa tối đã chuẩn bị gần xong.

Dong binh đoàn đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã xuất hiện trước mặt bọn Long Nhất, đại khái khoảng năm trăm người, có đầy đủ các loại chức nghiệp, bọn họ toàn bộ đều cưỡi độc giác mã, không lạ là tốc độ lại nhanh như vậy.

Bọn họ vừa dừng lại, đều ngây ra nhìn Lãnh U U tam nữ, bọn dong binh chuyên lưỡi đao uống máu này đã bao giờ thấy mĩ nhân quốc sắc thiên hương đến vậy đâu, hiện tại lại một lúc gặp những ba người, bọn họ kinh ngạc đến ngẩn người ra.

Vô Song bị nhiều luồng sắc nhãn nhìn chòng chọc như vậy, không nhịn nổi nộ khí bốc lên trong lòng, nét mặt trầm xuống, nhiệt độ xung quanh vụt giảm đi vài độ.

Các dong binh rồi cũng trấn tĩnh lại được, nhưng không biết ai huýt một tiếng sáo, trong một lúc tiếng huýt sáo vang lên liên tục không dừng, hai người dẫn đầu một là trung niên chiến sĩ đeo huy hiệu trưởng đoàn một là ma pháp sư thanh niên mang huy hiệu phó đoàn hai người thấy vậy đã không ngăn cản lại, mà còn dùng ánh mắt trần trụi nhìn chòng chọc vào những chỗ nhạy cảm của tam nữ.

Long Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười rất tươi, nhãn thần lại đầy sát khí, cái bọn được chó mẹ nuôi này lại dám có tà ý với nữ nhân của ta, thực là chán sống rồi.

"Hừm." Vô Song kêu một tiếng lạnh lẽo. Ngọc thủ nhẹ nhàng phất ra một phiến băng tuyết trắng, vài chục tên phía trước cả người lẫn ngựa đều lập tức đóng băng. Trưởng đoàn dong binh vừa thấy vậy liền nhanh chóng kéo phó đoàn ở bên cạnh cấp tốc thoái lui tránh đòn, quả thật không thẹn là thực lực đại kiếm sư.

Cả đám dong binh đang cười liên tục bất chợt câm lặng, tất cả kinh hoàng nhìn chằm chằm vào Vô Song. Long Nhất hiểu uy lực Băng Phong thuật của nàng, ma pháp thuỷ hệ cấp chín này so với Hàn Băng thuật cấp năm lợi hại hơn biết bao nhiêu, hơn nữa Vô Song ở đẳng cấp nào chứ? Chức nghiệp chiến sĩ cứu kịp thời thì còn cứu được, chức nghiệp khác thì số phận đã định.

Long Nhất mang theo bộ mặt tươi cười bước tới, từ trên cao nhìn xuống đánh giá lũ con sâu cái kiến trong mắt mình, thực lực mạnh nhất là trưởng đoàn đó, có thực lực đại kiếm sư, trong đó còn có cả một trung niên là thổ hệ ma pháp sư, có thực lực ma đạo sĩ, còn lại có thể bỏ qua không tính đến.

"Hiểu lầm, đây đích thực là một sự hiểu lầm, bọn ta Băng Phong dong binh đoàn đích thực là không hề có chút ác ý." Vị trưởng đoàn dong binh nở một nụ cười đầy thiện ý nói. Vừa thấy thủ đoạn của thiếu nữ, lại thấy cả hai nam ba nữ ai nấy đều tràn đầy sát khí, thì biết đã đụng vào loại xương cốt cứng rắn rồi.

"Ta hiểu, đây chỉ là một sự hiểu lầm, vậy thì bọn ta cũng coi như là hiểu nhầm các ngươi thôi." Long Nhất cười nói, nhãn thần lại càng lúc càng băng lãnh.

Vào lúc ấy, hỏa hệ ma pháp sư đeo huy chương phó trưởng đoàn đẩy trưởng đoàn ra cao giọng nói: "Ta cái mẹ ngươi, ngươi có biết ta là ai không hả ? Ta là tam hoàng tử của Ngạo Nguyệt đế quốc, ta nhìn bọn nữ nhân của ngươi là vinh hạnh cho người đấy."

Vị trưởng đoàn thầm kêu hỏng bét, biết là không thể hoà giải, tay lén thủ thế định bất ngờ công kích, muốn tiên hạ thủ vi cường.

Long Nhất phát một chưởng cách không đánh tới cái mồm thối của tam hoàng tử, ở bên cạnh vị trưởng đoàn thấy không ổn liền nhanh chóng lách người chắn phía trước, bị Long Nhất đánh cho lảo đảo thối lui lại mười bước, đại kiếm sư thực lực quả nhiên so với kiếm sư đâu chỉ hơn bởi một cấp bậc.

"Giết hết bọn chúng, không được để kẻ nào sống sót." Long Nhất đằng đằng sát khí quát lên.

Thấy vậy Băng Phong dong binh đoàn lập tức phát động công kích, ma pháp như trời long đất lở ập tới.

Long Nhất cùng Man Ngưu xông lên tấn công bất chấp tất cả. Man Ngưu tu luyện Thiếu Lâm Kim Chung Tráo và Phục Ma Côn mà Long Nhất truyền thụ, thực lực tăng trưởng vô cùng nhanh chóng, Bích Ngọc Tài Quyết vung lên là mười kiếm sĩ cũng phải thối lui, trong đó có một kẻ bị đập trúng làm lồng ngực lõm hẳn vào trong, đã hít vào thì ít thở ra lại nhiều. Man Ngưu suốt một tháng trải qua việc chém giết, nay thấy đổ máu thì hưng phấn phi thường, toàn thân tràn đầy sát khí âm lãnh khiến người khác không lạnh mà run. 

Chính vào lúc Long Nhất cùng Man Ngưu đang đánh đấm mãnh liệt, thì một đợt ma pháp ba động cường đại dị thường truyền lại, nhiệt độ đột nhiên hạ xuống vài chục độ, toàn thân phảng phất như chìm trong một thế giới của băng tuyết.

Long Nhất liền túm lấy Man Ngưu vận khởi Càn Khôn Đại Na Di, lưu lại nơi chiến trường một loạt các hư ảnh. Trong một sát na, phong vân đột biến, trùng trùng những cục băng đá cỡ đầu người thi nhau từ trên trời rơi xuống. Băng Phong dong binh doàn hơn năm trăm người thì hai phần ba đã ngã xuống, một số kịp phóng ra ma pháp kết giới, tránh thoát khỏi số phận bị mưa đá rơi đánh chết.

Lẽ nào kết thúc như vậy? Đương nhiên là không, Vô Song vẫy tay phóng ra ma pháp cấp mười Băng Thiên Tuyết Địa, những người còn lại đều bị biến thành những cột băng.

Ôi, Long Nhất kinh ngạc kêu lên một tiếng. Hắn phát hiện ra kẻ tự xưng là tam hoàng tử Ngạo Nguyệt đế quốc vẫn bình yên vô sự trong một thổ hoàng sắc kết giới, đang nhấc chân toan bỏ chạy.

Man Ngưu vừa muốn đuổi theo, Long Nhất giữ lại cười heh heh. Hắn phóng ra tinh thần lực bắt đầu dẫn động điện hệ ma pháp nguyên tố trong không khí, mây đen tụ tập, một áp lực to lớn tràn ngập đất trời.

Đột nhiên, một đạo thiểm điện bằng cánh tay từ đám mây đen đánh xuống, trúng ngay vào tam hoàng tử đang trong ma pháp kết giới muốn bỏ chạy. Chỉ thấy tam hoàng tử cứng người lại, ma pháp kết giới không ngờ vẫn chưa bị phá hỏng. Nhưng liên tiếp vài đạo thiểm điện giáng xuống, kết giới trên mình tam hoàng tử cuối cùng cũng tan tành, toàn thân liền biến thành một cột than đen đang muốn ngã xuống. Nhưng tại thời điểm này, thân thể cháy đen của gã thình lình xuất hiện một đạo lục quang, bay mất hút về phương xa.

CHƯƠNG 75: LÁ ĐỎ RỤNG HÁ BỞI VÔ TÌNH.

Nhìn thấy tia lục quang trong nháy mắt đã biến mất, trong long Long Nhất chợt xuất hiện một dự cảm bất an, liền hỏi: “Có ai biết đốm lục quang đó là thứ quái dị gì không?”

Man Ngưu cùng Lộ Thiến Á đều ngơ ngác lắc đầu liên tục, quay lại thấy Lãnh U U đang khẽ cau mày, chắc đang nghĩ về việc quái dị lúc nãy mà xuất thần.

“U U, nàng đang nghĩ gì vậy? Nàng có biết đó là vật gì không?” Long Nhất vỗ khẽ vào bờ vai ngọc của Lãnh U U khẽ hỏi.

Lãnh U U tỉnh lại, khe khẽ gật đầu nói: “Nếu như thiếp nhìn không nhầm thì nó là một loại sinh vật gọi là Thúy Ma Điểu, tốc độ phi hành vô cùng nhanh chóng, nó được dung để phong ấn trong thân thể người, khi thân chủ được ký gửi chết đi nó liền bay về báo tin.”

“Thúy Ma Điểu? Sao chưa từng nghe có loại sinh vật này nhỉ, Lộ Thiến Á, nàng có biết chút gì không?” Long Nhất liền hỏi.

Lố Thiến Á lắc đầu nói: “Thiếp cũng chưa từng nghe qua.”

“Rất ít người biết về loài chim này, sở dĩ thiếp biết được là vì chỉ có Hắc ám giáo hội mới có loại chim này. Không hiểu sao Ngạo Nguyệt đế quốc lại có nó nhỉ?” Lãnh U U nói: “Trong Hắc ám giáo hội chỉ có những thành viên quan trọng thì trong cơ thể mới được phong ấn loại chim này, nàng cũng không ngoại lệ.”

Long Nhất trầm tư một lát, suy nghĩ rồi nói: “Nếu quả thực Thúy Ma Điểu như nàng nói chỉ duy nhất Hắc ám giáo hội có thể sở hữu thì tốt. Vậy thì có hai khả năng, một là Hắc ám giáo hoàng thực ra là người trong hoàng tộc Ngạo Nguyệt đế quốc, còn có khả năng khác đó là Hắc ám giáo hội cùng Ngạo Nguyệt đế quốc thông đồng cấu kết với nhau.”

“Vậy mình phải làm thế nào?” Lộ Thiến Á hỏi.

Long Nhất nhún vai cười, nói: “Phải làm thế nào ư, bọn chúng cấu kết cũng thế, là người một nhà cũng vậy, liên quan gì tới chúng ta chứ, chỉ cần chúng không đụng đến chúng ta là được rồi.”

Mười ngày sau, tại Phong Sương thành, Ngạo Nguyệt đế quốc, đây là thành thị cỡ lớn nằm gần thảo nguyên hoang dã nhất, vô cùng phồn hoa. Lúc này mặt trời đã khuất bong sau dãy núi phía Tây, chỉ còn lại sắc hồng rực rỡ của rang chiều, trong Phong Sương thành những dòng người ở khắp mọi nơi đổ về ngọn núi Nhất Thiên Trung, cả đám đông ồn ào náo nhiệt. Đường quan đạo bên thành bày bán rất nhiều gian hang đủ các chủng loại, rất nhiều ngườiqua lại mua bán náo nhiệt phi thường.

Năm bóng nhân ảnh đột nhiên xuất hiện trên đường quan đạo, ánh tịch dương càng khiến bong họ thêm trải dài hơn trên mặt đất. Nhất thời, mục quang của tất cả mọi người đều bị bọn họ thu hút, đây đích thực là một sự kết hợp kỳ lạ, một thiếu niên vận cẩm y vẻ hào hoa rực rỡ, bên cạnh một than hình cao lớn vạm vỡ đích thực là thú tộc chiến sỹ, ba nữ tử thân hình yêu kiều xinh đẹp đeo mạng che mặt bằng lụa quý, theo sau đó còn có hai con thú cưng kỳ lạ mà dễ thương.

Vô Song long đầy hiếu kỳ đối với kiến trúc cùng các thứ bán xung quanh, mọi sự đối với nàng đều mới lạ hấp dẫn phi thường.

“Cuối cùng cũng đến được một nơi đáng gọi là thành thị, chúng ta tìm lữ điếm nghỉ nhé?” Long Nhất khoan khoái thở ra một hơi, ở tại thảo nguyên hoang dã đã gần nửa năm thực khiến người ta muốn phát điên.

Tìm kiếm lữ điếm sang trọng nhất Phong Sương thành, Long Nhất tùy tiện ném tử tinh tệ ra bao nguyên một tầng, mặc kệ những ánh mắt kinh hãi của người khác. Bọn họ bây giờ không thiếu tiền chỉ sợ không có chỗ tiêu tiền.

Tại phòng tắm, Long Nhất nhắm mắt nằm xuống chiếc bồn tắm lớn, thư giãn thả lỏng những dây thần kinh đang căng thẳng. Ánh sáng êm dịu của những ngọn đèn ma pháp chiếu rọi vào những luồng hơi nước dầy đặc, mờ mờ ảo ảo như thực như mơ. Điều này cũng giống như tâm trạng giờ đây của Long Nhất, đến thế giới khác chưa đầy một năm, đã phải trải qua bao khảo nghiệm sinh tử, có một hảo huynh đệ, có cả vài hồng nhan tri kỷ, có sự

giầu sang phú quý mà người khác mong không được, đôi khi nghĩ mãi cũng không thể hiểu nổi. Tóm lại đó là một cảm giác như trong giấc mộng.

Cửa phòng tắm bỗng vô thanh vô tức mở ra, một thân ảnh nhẹ nhàng lướt đến sau lưng Long Nhất, mê mẩn nhìn vào bộ mặt anh tuấn của hắn, song thủ nhẹ nhàng án trên án trên Thái Dương huyệt xoa nắn nhè nhẹ.

Long Nhất không cần mở mắt, từ giây đầu tiên nàng tiến vào phòng tắm là hắn đã nhận ra. Hương vị thanh tân của huân y thảo đó duy nhất tiểu tinh linh Lộ Thiến Á là có được.

“Tiểu tinh linh, nàng có điều gì muốn nói với ta phải không nào?” Long Nhất vẫn nhắm mắt khẽ nói.

Lộ Thiến Á song thủ hơi rung động khẽ nói: “Ừmm”

“Nói đi nào, dựa vào quan hệ của chúng ta thì có điều gì mà không thể nói được chứ?” Long Nhất khẽ cười nói.

Lộ Thiến A thu hai tay lại, trầm mặc một chút rồi nói: “Trước khi người ta nói, chàng mở mắt ra được không?”

Long Nhất mở mắt ra, đôi mắt sáng rực khi thấy Lộ Thiến Á chỉ khoác hờ một chiếc áo tắm, đôi tay trắng nõn cặp đùi ngà ngọc đều lộ ra ngoài, đôi má xinh đẹp đỏ ửng lên như ráng chiều, phát tán ra sức dụ hoặc kinh người.

Nhìn thấy Long Nhất mở mắt, ngọc thủ Lộ Thiến Á liền cử động, nhẹ nhàng kéo dài áo tắm bằng lụa xuống.

Long Nhất hô hấp vụt đình trệ, trong đôi mắt lóe lên tia sáng đen tối, nhìn chằm chằm vào cơ thể tuyệt mỹ trong suốtnhư nhìn qua được của Lộ Thiến Á, song nhũ kiêu ngạo vươn cao no tròn đầy nhựa sống, hai hạt nhũ châu mầu hồng phấn giữa làn hơi nước huyền ảo như ẩn như hiện giống như mời gọi hắn tận tình thưởng thức.

“Thiếp có đẹp không?” Lộ Thiến Á nhìn thấy Long Nhất đang si mê ngắm nhìn ngọc thể xích lõa của mình, vừa xấu hổ lại vừa kiêu ngạo. Thân thể mình là của hắn, trái tim mình cũng là của hắn, mọi thứ đều thuộc về hắn hết.

“Đẹp lắm, còn đẹp hơn cả tiên nữ!” Long Nhất khen ngợi nói, song nhãn rực lửa ngắm nhìn từ trên xuống dưới qua lại như con thoi.

Lộ Thiến Á nở một nụ cười đẹp mê người, quay hai vòng trước mặt Long Nhất.

“Ngoan nào, tiểu nha đầu nàng biết câu dẫn nam nhân từ khi nào vậy?” Long Nhất thì thầm. Trước mặt tiểu tinh linh đích thực như lột xác dưới tác động của ái tình, từ từ cởi bỏ hoàn toàn y phục đang bó sát vào thân thể, phát tán ra phong vị của nữ nhân.

Lộ Thiến Á chân ngọc khẽ nhấc lên, nhẹ bước vào bốn tắm. ở giữa song thối khe suối nhỏ xinh mầu hồng phấn liền lộ ra trước mặt Long Nhất. Tiếc là Long Nhất chưa kịp nhìn thấy rõ, Lộ Thiến Á đã chìm vào trong bồn nước ngả vào lòng hắn, thả lỏng toàn thân.

“Long Nhất, yêu thiếp đi!” Lộ Thiến Á nhắm mắt khẽ thì thầm, tiểu thủ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn ngực cường tráng của Long Nhất.

Ôm ấp mỹ nhân ngọc ngà trong lòng, Long Nhất có phải là Liễu Hạ Huệ đâu, làm sao có thể ngồi yên không loạn động? Có vật gì đó chợt vươn cao lên phản ứng chân thật trạng thái của hắn hiện thời.

Lộ Thiến Á tiểu thủ từ từ trượt nhẹ xuống phía dưới, đột nhiên tóm chặt lấy thanh kiếm nóng bỏng, nhiệt độ của nó khiến cho toàn thân Lộ Thiến Á khẽ run nhẹ.

“Tiểu tinh linh, nàng đã cảm giác thấy binh khí của ta thế nào chưa?” Long Nhất cúi người khẽ thổi nhẹ một luồng nhiệt khí vào đôi tai dài mẫn cảm của Lộ Thiến Á.

“Đáng ghét” Lộ Thiến Á ửng hồng đôi má hờn dỗi nói, chợt nhớ lại đêm mưa lần đó tại thảo nguyên hoang dã. Lúc ấy nếu như không phải nhu cầu tiết niệu lên cao, có khi mình đã trở thành nữ nhân đầu tiên của tình lang rồi.

Long Nhất nhẹ nhàng gặp vành tai dài của Lộ Thiến Á, đại thủ xoa nắn ở trên ngọc nhũ trắng nõn mềm mại của nàng, hai hạt tiểu hồng đậu bị hắn trêu trọc vươn cứng lên.

Lộ Thiến Á khẽ rên rỉ, sự nhút nhát xấu hổ trước kia đã thay đổi thành bạo dạn, chủ động hơn, không còn bị động trước sự trêu chọc của Long Nhất mà chủ động khiêu khích lại hắn. Nàng ép cả người lên Long Nhất, ý loạn tình mê, hôn lên cổ, lên ngực hắn, thân thể yêu kiều ma sát qua lại trên thân thể rắn chắc của hắn. Nhưng liệu nàng có phải là đối thủ của Long Nhất không? Chốc lát nàng đã mềm người nằm trong lòng Long Nhất, công thủ hoán chuyển.

Long Nhất bế Lộ Thiến Á bước ra khỏi phòng tắm, một cước đá tung phòng ngủ, đặt nàng lên giường, kêu lên một tiếng quái dị rồi chồm đến.

Nhào nặn đôi ngọc nhũ sung mãn đàn tính, mút lấy hai hạt anh đào hồng phấn nhỏ xinh, Long Nhất vờn đi vờn lại khiến cho Lộ Thiến Á đàn dần mê loạn, ánh mắt nàng trở nên mông lung kiều mị, thân thể từng chút từng chút một ửng hồng lên.

Lông Nhất từ từ luốn đại thủ xuống phía dưới, lướt qua lớp long tơ mềm mượt như nhung, sớm đã án tại khu vườn nhỏ khiến cho mật hoa tuôn ra không thể kháng cự.

“A, Long Nhất” Lộ Thiến Á toàn thân run rấy, nức nở, song thối siết chặt đến nỗi không thể rút ra được, mật hoa phun xuất ướt đẫm tay Long Nhất, sự tiếp xúc thân mật của Long Nhất đã khiến thân thể nàng lần đầu đạt đến đỉnh cao.

Khúc dạo đầu thế là đủ, Long Nhất không thể nào nhẫn nại thêm được nữa, trường thương hùng dũng xông lền, xuyên qua một lớp cản trở mong manh. Đóa hoa mai diễm lệ giờ đã hoàn toàn nở bung.

Lộ Thiến Á nngọc thủ ôm chặt lấy cổ của Long Nhất, chấp nhận để cho nam nhân này mặc sức tung hoành trên thân thể mình. tại thời khắc mà Long Nhất chiếm hữu mình, nàng đã rơi lệ, cuối cùng nàng đã trở thành người phụ nữ chân chính. Nàng nhủ thầm: nếu như phải chia xa, chàng chớ quên người ta nhé.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT