watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Chương 81: Hương diễm nhạ đích họa?

Lộ Thiến Á đối với Mễ Á công quốc quen thuộc phi thường, bởi vì tinh linh sâm lâm cách nơi này không xa, nàng mỗi lần trở về đều đi qua đây. Do đó, nàng bắt đầu làm hướng dẫn viên, đưa mọi người dạo chơi khắp đường lớn hẻm nhỏ tại Mễ Á công quốc. Dù Mễ Á công quốc không quá lớn, nhưng muốn đi cho đủ cũng phải mất thời gian mấy ngày.

Có lẽ là do sắp được về nhà, Lộ Thiến Á tỏ vẻ đặc biệt hưng phấn. Trên đường nàng líu la líu lo không ngừng, mấy người Long Nhất cũng bị cảm nhiễm theo sự hưng phấn đó của nàng. Sự phấn khởi trên đường đi nhờ đó mà phong phú lên nhiều.

Rất nhanh, thời gian một ngày cũng trôi qua, bầu trời trở nên tối đen lại. Long Nhất dự định ở lại Mễ Á công quốc một đêm rồi sau đó tới thăm tinh linh sâm lâm. Hắn đối với địa phương được truyền thuyết kể là đẹp như tiên cảnh ấy vô cùng khao khát được tới. Hơn nữa, nơi đó còn có nhiều tinh linh xinh đẹp có thể nhìn no mắt.

Dừng lại ở một lữ điếm hào hoa gần đó, thuận tiện gọi một lượng lớn món ăn. Dạo chơi cả một ngày, mọi người bụng đều đã kêu lên òng ọc vì đói.

“Đồ ăn vẫn chưa được mang lên sao.” Lộ Thiến Á che bụng nói to.

“Đói rồi hả? Cái tinh thần khi dạo chơi vừa rồi của nàng chạy đâu mất rồi?” Long Nhất búng vào chiếc mũi nhỏ của Lộ Thiến Á cười nói.

“Lúc đó chẳng có cảm giác gì cả, còn giờ thì thiếp có thể ăn hết cả một đầu trâu.” Lộ Thiến Á tội nghiệp nói.

“Ở đây chẳng phải đã có một đầu trâu rồi sao? Nàng rất có khả năng nuốt được đấy, ta nghĩ hắn không ngại đâu.” Long Nhất chỉ vào Man Ngưu trêu đùa.

“Lão đại à. Không nên đâu. Lão ngưu ta hiện tại vẫn chưa thành gia thất. Đợi ta cưới vợ sinh con rồi hẵng ăn được không?” Man Ngưu bày ra khuôn mặt đầy vẻ đau khổ. Nghe quen lời nói của Long Nhất cùng các cô gái, tự nhiên hắn cũng học hỏi được cách pha trò.

Quả nhiên, lần biểu diễn của Man Ngưu làm cho Lộ Thiến Á ngay lập tức cười khanh khách. Cả Vô Song khóe miệng cũng giãn ra, chắc là một nụ cười.

Lúc này, có tiếng gõ cửa, bên ngoài truyền vào tiếng gọi cung kính lễ phép của hỏa kế.

Cửa mở, bên ngoài hai mươi hỏa kế xếp thành hàng tiến vào, mỗi người trên tay mang hai món ăn tinh mĩ. Long Nhất thấy được bên ngoài một hồng ảnh loáng qua. Hắn tự khắc nhíu mày. Làm gì với người của huyết sắc kị sĩ đoàn đây? Quay đầu lại, Long Nhất cảm thấy ánh mắt nghi vấn của Vô Song, nghĩ rằng nàng cũng đã phát hiện có người theo dõi.

Long Nhất sắc mặt không đổi. Hắn nghĩ rằng chẳng phải bởi vì người của huyết sắc kị sĩ đoàn nhận được thân phận của hắn sao. Tất nhiên, họ cũng là quân đội thuộc cấp của Tây Môn gia tộc.

Cơm no rượu say, mọi người đều trở về phòng mình. Có lẽ là sớm đã có quy ước, Lãnh U U cùng Lộ Thiến Á lưỡng nữ luôn là mỗi người bồi tiếp Long Nhất một ngày. Cái ảo tưởng hương diễm được cùng một lúc với nhiều nàng của Long Nhất vẫn chưa xuất hiện, khiến hắn dù trong lòng khó chịu mà không có cách gì khác.

Gọi là cơm no ấm cật dậm dật suốt ngày, Long Nhất ngồi thoải mái trên chiếc ghế tựa mềm mại, bắt chéo chân nhẹ nhàng thưởng thức vị ngọt của rượu hoa quả, mắt nhìn về phía phòng tắm. Lãnh U U đang ở nơi đó.

Nghe được tiếng nước chảy, trong đầu Long Nhất không tự chủ được tưởng tượng ra thân thể tuyệt mĩ của Lãnh U U, trong lòng liền ngứa ngáy, tiểu Long Nhất đã trở nên không an phận. Hắn đặt cốc rượu xuống, rón rón rén rén đi tới đó, đột nhiên phát hiện cửa phòng tắm lộ ra một khe hở, xuyên qua đó có thể thấy được Lãnh U U ngồi trong bồn tắm, tấm lưng sáng trong sạch sẽ thật là câu hồn nhiếp phách.

Long Nhất nhẹ nhàng mở cửa đi vào, vừa mới định ôm lấy nàng từ phía sau, nào biết được Lãnh U U tránh thoát, một làn thủy hoa [nước ngâm cánh hoa dùng để tắm] bắn tung lên người Long Nhất. Long Nhất tự nhiên không thể tránh kịp, đành để mặc cho thủy hoa thấm ướt.

“Biết ngay là xú phu quân muốn chơi không đẹp mà. Xem ra chàng vẫn chưa được giáo huấn.” Lãnh U U phong tình vạn chủng cười nói. Ngọc nhũ căng tròn nhất thời rung lên mạnh mẽ, hai ngọn anh đào phấn hồng kiều diễm làm cho Long Nhất máu mũi chực chảy ra.

Long Nhất cởi bỏ y phục toàn thân, nhảy ngay vào bồn tắm dán chặt vào ngọc thể mềm mại bốc lửa đó. Cảm xúc như chạm vào tơ lụa khiến Long Nhất tâm thần phiêu đãng. Hắn cười heh heh dùng đại thủ nắm lấy hai khối mềm mại, nói: “Nếu như nói theo cách này, thì ta tiếp thu giáo huấn sẽ càng sâu sắc hơn.”

Lãnh U U sắc mặt đỏ bừng, tình động chuyển thân tìm cái miệng rộng của Long Nhất, bốn chiếc môi chạm nhau, hai khối nhục thể hắc bạch phân minh cuộn chặt vào nhau.

Nhưng tại phòng bên, Vô Song cũng ngồi trong bồn tắm thanh tẩy ngọc thể tinh mĩ tuyệt luân của nàng. Bộ ngực căng tròn ẩn ẩn hiện hiện, so với xích lõa hoàn toàn vẫn có sự dụ hoặc khiến người ta phun huyết. Nếu như lúc này có nam nhân nào thấy được bức tranh mĩ nhân mộc dục, có lẽ nói không sai rằng làm cho bao nhiêu mạch máu phải đứt mất, ngay cả như thiên thần cũng không khác người bình thường mà tiêu thụ nổi.

Tại lúc này, thân hình mềm mại của Vô Song đột nhiên run lên, một đợt cảm giác tê tê tái tái từ trong tim truyền tới phần bụng dưới, bên tai cũng tựa hồ nghe được những âm thanh không viết ra được ngân lên.

“Sắc lang đáng chết, lại chơi xấu rồi.” Vô Song nghiến răng nghiến lợi chửi thầm. Ngọc thối khép chặt, cảm giác cường liệt này khiến nàng căn bản không cách nào ngăn nổi.

Vô Song mĩ mục khép nửa thở hổn hển. Toàn thân trên dưới cảm giác có một đôi đại thủ liên tục vuốt ve, khiến nàng vừa xấu hổ vừa tức giận. Nàng vốn muốn sớm nói với Long Nhất, nhưng với chuyện này một nữ hài tử băng thanh ngọc khiết như nàng làm sao có thể nói ra được.

Khi vật cứng chứa hỏa nhiệt của Long Nhất thâm nhập vào bông hoa của Lãnh U U, Vô Song bản thân cũng cảm thấy toàn thân run lên, tùy theo sự trùng kích càng lúc càng kịch liệt của Long Nhất mà ngọc thể không chịu được bắt đầu co quắp.

Vô Song nghiến răng nghiến lợi, chịu đựng khoái cảm sinh ra như thủy triều dâng, mặc vào y phục, trở lại giường muốn đưa ý thức của bản thân vào giấc ngủ say, thì tại lúc này, nàng thấy một cơn đau nhức kịch liệt từ ý thức hải trong đầu khuếch tán ra, tai rõ ràng còn nghe thấy những tiếng oang oang. Vô Song đau tới mức mồ hôi lạnh toát ra. Chỉ thấy ý thức hải như một quả cầu căng đầy khí đột nhiên bị nghìn vạn mũi kim chọc vào, ma lực từng điểm từng điểm lộ ra ngoài.

Cơn đau càng lúc càng kịch liệt. Thân hình vốn đã co lại của Vô Song cùng lúc run lên bật bật, ngọc thủ nắm chặt vào khăn trải giường.

“Long Nhất, đại hỗn đản.” Đau nhức không thể chịu được, Vô Song lẩm bẩm chửi cái kẻ đầu tiên mà nàng thấy sau khi mở mắt ra. Mặc dù không nguyện thừa nhận, nhưng nàng hiểu bản thân với hắn có một loại bản năng phụ thuộc vào nhau.

Lúc này, Long Nhất dùng đại lực mạnh mẽ phun xuất những tia bạc. Lãnh U U cả người như không có xương tê liệt trong lòng Long Nhất, thân thể run lên từng chập.

Không hiểu làm sao, tim Long Nhất đột nhiên co thắt lại, tựa hồ nghe được tiếng kêu đau đớn của Vô Song.

Long Nhất hiểu rằng, từ khi đánh thức Vô Song trong thủy tinh quan tại Di Thất Chi Thành, giữa hai người họ luôn có một loại tâm linh cảm ứng kì diệu.

Long Nhất ôm lấy Lãnh U U đặt nằm chỉnh tề trên giường, lo lắng mặc vào y phục rồi qua trước cửa phòng Vô Song, áp tai vào nghe, quả thực thấy được âm thanh đau đớn của nàng. Long Nhất không nghe thêm nữa, một chưởng chấn văng cửa tiến vào buồng ngủ, liền thấy Vô Song co quắp thành một cuộn tròn, thêm vào đó đang run lên không dứt.

“Vô Song, nàng sao rồi?” Long Nhất nâng Vô Song lên. Chỉ thấy khuôn mặt nàng và cả đôi môi đều tái đi không một tia huyết sắc nào, toàn thân bị mồ hôi lạnh làm ướt, một lớp áo ngủ bàng bạc bó chặt vào thân thể khiến đường cong của nàng lộ ra, nhưng Long Nhất lòng quýnh lên như lửa đốt làm sao còn tâm tư mà hân thưởng.

Vô Song nghe được tiếng của Long Nhất, cố sức mở mắt ra, mơ màng nói lẩm bẩm: “Đầu đau lắm, lạnh lắm.”

Long Nhất vội ôm chặt lấy Vô Song, nội lực vận lên, bao bọc lấy toàn thân thể của nàng. Thấy Vô Song đau tới mức này, Long Nhất lòng đau như cắt liền chửi ông trời. Hắn phóng ra tinh thần lực xâm nhập ý thức hải của nàng, muốn xem xem nàng rốt cuộc vì sao đầu lại đau. Nhưng tinh thần lực vừa mới tiến nhập, Long Nhất phát hiện thấy ý thức hải của Vô Song có dạng như nước xoáy. Hắn đại kinh thất sắc thu hồi tinh thần lực, nếu như không phải tinh thần lực của hắn cường đại có khả năng là hắn đã trở thành kẻ ngu ngốc rồi.

Tìm không được biện pháp giải quyết, Long Nhất chỉ có thể theo cách hiện thời ôm lấy Vô Song ngồi trên giường, nội lực liên tục không ngừng sưởi ấm thân thể lạnh như băng của nàng.

Vô Song nhắm chặt mắt, chân mày khép lại đau đớn, miệng thường lẩm bẩm hàm hồ gì đó. Long Nhất ngẫu nhiên nghe được câu chữ tựa hồ như tên của ai đó, nhưng hắn dám khẳng định đó không phải là ai trong số họ.

Lẽ nào kí ức của nàng đã khôi phục? Long Nhất nghĩ thầm.

Vào lúc này Long Nhất hai mắt bỗng sáng rực lên. Hắn cảm ứng được ngoài cửa sổ có một cỗ ma pháp ba động cường đại. Dựa vào trực giác, đối phương tựa hồ không có hảo ý.

Long Nhất trong lòng lo lắng vì thấy Vô Song biến thành tình trạng này, vậy mà hiện tại không ngờ có kẻ tìm tới gây sự. Hắn không kìm được lửa giận, một chiêu phách không chưởng hướng về phía cửa sổ, chỉ nghe thấy một tiếng…, song cửa sổ bằng kim loại theo kình khí bắn ra ngoài.

Chỉ thấy một đợt thổ hoàng sắc kết giới quang mang lóe lên, song cửa sổ đập vào đó rồi rơi xuống. Long Nhất tức giận tràn trề nhìn qua phía cửa sổ vào tên ma pháp sư láo lếu, dự định giáo huấn hắn một phen.

Là nàng. Thấy được thân ảnh lơ lửng ngoài cửa sổ, Long Nhất đột nhiên cứng người lại, trên mặt lộ ra vẻ không dám tin vào mắt mình.

Chương 82: Hàn Băng đấu khí chi Toàn Phong Liên Hoàn Trảm

Là nàng. Thấy được thân ảnh lơ lửng ngoài cửa sổ, Long Nhất đột nhiên cứng người lại, trên mặt lộ ra vẻ không dám tin vào mắt mình.

Cơn gió ôn hòa thổi nhè nhẹ, làm lay động tà áo của người thiếu nữ. Nàng rất xinh đẹp, một vẻ đẹp không phải của người phàm. Thiếu nữ phát ra sát khí rất nặng, phảng phất như là thiên sứ của địa ngục.

Lòng Long Nhất lúc này rối loạn, như thể bị vò xé thành bảy tám đoạn, rối mù không liên kết gì với nhau nữa.

“Long Linh Nhi.” Long Nhất khó khăn nói ra ba chữ. Thiếu nữ này đã để lại vĩnh viễn trong lòng hắn một dấu hiệu. Đây rốt cuộc có phải là một dạng tình cảm với nàng không? Long Nhất cũng không hiểu, có lẽ là xấu hổ hay là gì đó khác.

Long Linh Nhi tĩnh lặng lơ lửng bên ngoài cửa sổ, sắc mặt không biểu lộ gì nhìn vào Long Nhất cùng với thiếu nữ hiện giờ đang run lẩy bẩy trong lòng hắn. Sắc đẹp của Vô Song khiến nàng kinh hoảng. Với tình hình như lúc này, Long Linh Nhi hiển nhiên hiểu lầm Long Nhất đã dùng thủ đoạn bỉ ổi gì đó với Vô Song rồi.

“Tây Môn Vũ. Ngươi phải chết.” Long Linh Nhi mở miệng, xuất ra hàn ý lạnh tới mức xuyên tim khắc cốt.

Long Nhất bình tâm lại, nhìn vào đôi mắt sáng như sao kia. Hôm nay đôi mắt đó đã mất đi hết sắc thái tình cảm, trở thành bất động, lạnh lẽo như băng tuyết. Tâm lí hắn như bị một tảng đá lớn ép cho thành sầu muộn. Long Linh Nhi trở thành dạng như thế này, hắn cũng có phần trách nhiệm không thể chối bỏ được.

“Nàng tới giết ta?” Long Nhất cúi đầu, cảm thấy được những sợi tóc của Vô Song nhẹ quệt qua trán hắn.

Long Linh Nhi hừ lạnh một tiếng, ma pháp trượng trong tay giơ lên, luồng khí tức nóng bừng lập tức phả vào mặt.

Nhưng vào lúc này, Man Ngưu, Lộ Thiến Á và Lãnh U U đều đã tới. Thấy Long Linh Nhi bên ngoài cửa sổ, họ thảy đều ngẩn người ra.

“Long Nhất, Vô Song tỉ tỉ sao rồi?” Lộ Thiến Á chú ý thấy được Vô Song đang trong lòng Long Nhất, thất kinh hỏi. Nhãn tình tràn đầy địch ý nhìn vào Long Linh Nhi. Khí tức của thiên nhiên bùng cháy trên tay, hình thành nên mũi tên chỉ chờ nhằm vào Long Linh Nhi.

“Cô ấy đột nhiên trong đầu đau như búa bổ, toàn thân lạnh như băng. Ta không kiểm tra được là vì nguyên nhân gì.” Long Nhất thở dài đáp lại.

“Cô ta là ai?” Lãnh U U chỉ vào Long Linh Nhi ở ngoài cửa sổ hỏi. Thiếu nữ này phát ra sát khí cường liệt hướng vào Long Nhất, khiến nàng không thể không lo lắng.

Long Nhất run lên, nhãn thần lóe lên một tia phức tạp, nói: “Cô ta là Long Linh Nhi, Cuồng Long đế quốc tiểu công chúa.”

Lãnh U U và Lộ Thiến Á mắt nhìn nhau, mặt đối mặt. Phu quân của các nàng càng lúc càng thần bí, cũng không hiểu sao lại kết thù oán với công chúa nữa. Hai nàng lui sang một bên, thấy mục quang sát nhân của công chúa điện hạ cao quý, nói không chừng là Long Nhất đã làm sai điều gì đó với người ta rồi. Loại vấn đề này họ tế nhị không hỏi kĩ thêm.

Long Linh Nhi sau khi trông thấy được diện mạo của tam nữ, tâm lí như chao đảo giữa sóng to gió lớn. Huyết sắc kị sĩ báo cáo rằng tam nữ đeo sa che mặt. Nàng lúc đó đã cho rằng một khi đi cùng với Tây Môn Vũ, khẳng định là loại gái chẳng ra gì. Nhưng nàng hiện tại hiểu rằng suy nghĩ đó của nàng là sai lầm, cả ba thiếu nữ này, mỗi người tướng mạo so với nàng đều đẹp tương đương. Khí chất toát ra từ họ cũng không phải nữ tử bình thường mà có nổi.

Nhưng do Long Linh Nhi với Long Nhất, thù hận vốn đã khắc sâu vào xương tủy. Trong lòng nàng nhận định: Long Nhất đích thị dùng thủ đoạn gì đó để lừa dối bọn họ.

Lúc này, Man Ngưu đột nhiên ngốc nghếch hỏi: “Lão đại, tiểu công chúa này cũng là nữ nhân của huynh à?”

Long Nhất ngây ra. Tâm lí chịu áp lực áp lực nhờ câu nói này của Man Ngưu mà thư thái trở lại. Hắn cười nhẹ nói: “Không sai, nàng là nữ nhân của ta.”

“Ai là nữ nhân của tên dâm tặc như ngươi?” Long Linh Nhi thần kinh chấn động hét lên, không còn giữ được trạng thái tâm lí bình ổn nữa. Có lẽ tâm lí của nàng vẫn chưa từng có lần nào bình ổn thì đúng hơn. Nàng bắt đầu điên cuồng tụ tập ma lực, hỏa hệ ma pháp nguyên tố tán phát ra khiến nhiệt độ không khí tự nhiên nóng như thiêu như đốt.

“Nàng là nữ nhân của ta, vĩnh viễn là như vậy.” Long Linh Nhi ý thức hồi tưởng lại câu nói của Long Nhất sau khi cường bạo nàng.

Long Nhất thấy Long Linh Nhi biến đổi thành có chút cuồng loạn, hắn hiểu nàng rất có khả năng dùng ma pháp thiêu rụi cả lữ điếm mày mất. Hắn ôm lấy Vô Song đứng dậy, xoay người nói: “Mọi người lưu lại nơi này, đây là vấn đề riêng của ta và cô ấy, sau này ta sẽ kể cho các người hay.”

Thấy ba người Lộ Thiến Á gật đầu, Long Nhất không ngần ngừ thêm nữa, thân ảnh loáng lên từ cửa sổ thoát ra ngoài. Long Linh Nhi tự nhiên đi theo hắn.

Man Ngưu gãi gãi đầu về phòng ngủ tiếp, chỉ còn lưu lại Lộ Thiến Á và Lãnh U U thần sắc khác lạ ngồi trên ghế.

“Nàng Long Linh Nhi đó nói Long Nhất là dâm tặc. U U tỉ, tỉ nói xem, Long Nhất phải chăng là đã chiếm tiện nghi của người ta rồi.” Lộ Thiến Á mở miệng hỏi. Trong lòng nàng, tình lang tuy là có chút mặt mày hớn hở mồm miệng ba hoa, thỉnh thoảng cũng chiếm chút chút tiện nghi gì đó, nhưng hai từ dâm tặc có sức công kích mạnh mẽ cách hẳn một cự li xa.

“Có lẽ vậy.” Lãnh U U khe khẽ nói, tâm trí của nàng trưởng thành hơn Lộ Thiến Á nhiều. Nàng có thể cảm giác được nỗi bi phẫn sâu thẳm và hận ý của Long Linh Nhi. Đây tuyệt không thể chỉ đơn giản giống như vì bị chiếm chút tiện nghi nho nhỏ như vậy được. Phải chăng… Lãnh U U không dám nghĩ tiếp nữa.

Long Nhất ôm Vô Song cứ thế phiêu dật mà phi hành, để còn chờ Long Linh Nhi giữ được cự li không quá xa. Hắn sở dĩ không muốn để Vô Song lưu lại lữ điếm cho Lộ Thiến Á lưỡng nứ chiếu cố, là bởi vì một khi không có nội lực của hắn áp chế, Vô Song không biết chịu đựng cơn đau mà trở thành thế nào nữa.

Tới vùng ngoại ô không có người lui tới, Long Nhất dừng lại. Ngẫu nhiên thế nào chỗ này cũng có một mảng rừng, trong bóng đêm đen xem ra cùng với nơi trước kia Tây Môn Vũ hạ thủ Long Linh Nhi rất tương tự nhau.

Long Linh Nhi hiển nhiên cũng có chút chủ ý đó. Sắc mặt nàng tái đi, dừng lại trên không trung, tay chân không tự chủ được run lên khe khẽ.

“Nàng chẳng phải muốn giết ta sao? Thế nào? Sợ rồi à?” Long Nhất cười khẽ nói. Khuôn mặt thể hiện sự thoải mái, hắn hiện giờ đã thư giãn lại. Long Linh Nhi là nữ nhân của hắn, điểm này bất kể như thế nào cũng không thay đổi được. Nàng đã muốn báo thù thì cứ để nàng báo, miễn sao nàng đừng có tự sát là được.

Long Nhất thấy thần tình có vẻ sảng khoái tùy ý của Long Nhất, không ngăn được mà nghiến răng. Cái kẻ đã cường bạo nàng sau này không chỉ tiêu diêu ngoài vòng pháp luật, mà còn trái ôm phải ấp hưởng thụ cái phúc ôn nhu. Điều này khiến cho trái tim đầy cừu hận, luôn sống trong nỗi thống khổ của nàng làm sao mà bình ổn lại được?

“Ngươi thả cô ta ra. Ta chỉ muốn giết chính ngươi thôi, không muốn cô ta chết cùng ngươi.” Long Linh Nhi lạnh lùng nói.

Long Nhất thấy được Vô Song đang co mình bên trong lòng, lắc đầu nói: “Ta không thể rời cô ta, cô ta cũng không thể nào chết cùng ta. Còn nàng, nàng cũng không giết nổi ta.”

Long Linh Nhi không nói thêm, bắt đầu ngâm xướng: “Hỡi hỏa thần vĩ đại, thỉnh cầu ban cho con lực lượng, hóa thành cuồng long hỏa diễm, thiêu hủy bất kì trở ngại nào, Hỏa Long thuật.”

Long Nhất đứng tại nơi xa tĩnh lặng đợi nàng niệm chú. Nếu như muốn giết nàng, thật sự mà nói là rất dễ dàng. Tuy nàng niệm chú cực nhanh, nhưng Long Nhất cũng tuyệt đối chắc chắn chế trụ được nàng trước khi nàng phóng ra ma pháp.

Hỏa hệ ma pháp nguyên tố dày đặc tập hợp lại thành một con hỏa diễm cự long cuộn mình phóng tới Long Nhất. Đấy là cửu cấp ma pháp Hỏa Long thuật, uy lực thập phần cường đại, nhiệt độ cao có thể nung chảy cả sắt thép.

Long Nhất thấy được hỏa diễm cự long ập tới, lửa đã cháy đến lông mày. Long Linh Nhi từ lúc nào đã tăng cấp lên ma đạo sĩ rồi vậy? Long Nhất mang theo nghi vấn đó thân hình loang loáng, tránh ra xa xa. Nhưng hỏa long vẫn chưa thể vì thế mà biến mất, mà theo sự chỉ huy của Long Linh Nhi chuyển hướng đuổi tới. Long Nhất cũng lại tiếp tục chạy, tay rút ra từ không gian giới chỉ một thanh cự kiếm, phi thân đối diện với hỏa long, hàn khí màu trắng mờ mờ ảo ảo tỏa ra từ thân kiếm.

“Hàn Băng đấu khí Toàn Phong Liên Hoàn Trảm.” Long Nhất hét to lên một tiếng, cự kiếm tán phát ra băng sương múa lên tạo thành một vòng tròn trong không trung, một vòng rồi lại một vòng, hình thành một cơn lốc xoáy hàn băng, hỏa long cự đại cũng theo đó mà bị thôn phệ mất, không một đốm lửa nào còn tồn lại. Đây là chiêu thức dung hợp giữa Hàn Băng đấu khí và Trung Hoa kiếm chiêu Toàn Phong Liên Hoàn Trảm của Long Nhất. Chiêu thức này do tự hắn sau khi nghiên cứu tính chất của đấu khí xong, bắt đầu thử dung hợp lại.

Long Linh Nhi ngẩn ra nhìn vào Long Nhất đang tiêu sái phiêu hạ từ không trung, khuôn mặt biểu hiện sự kinh ngạc. Nàng thật sự vẫn chưa đạt tới cảnh giới ma đạo sĩ, chỉ bất quá có mang trên mình một chiếc vòng đeo cổ thần cấp hỏa hệ, khả dĩ khiến cho thực lực tăng lên một tầng, hơn nữa có thể khiến ma lực dùng lâu hết hơn. Đây là lần đầu dùng thử, xuất ra được ma pháp cỡ này thì lại bị Long Nhất dễ dàng hóa giải được.

“Ta nói rồi, nàng không giết nổi ta đâu, không như…” Long Nhất cười nói. Nhưng chưa nói hết câu, dưới đất vô thanh vô tức xuất ra một loạt cọc nhọn chọc lên trên, từ trên trời một đợt lưu tinh hỏa vũ hướng hắn mà ập tới.

Long Nhất uốn mình phi thân, nhân ảnh trong không trung chỉ lưu lại lớp lớp tàn ảnh chịu trận lưu tinh hỏa vũ nghiêng trời lệch đất ấy. Hắn quên mất rằng Long Linh Nhi là hỏa thổ song hệ ma pháp sư, nàng chắc đã từng nói vậy.

Long Nhất cũng không muốn để Long Linh Nhi kéo dài thêm nữa. Hắn vận dụng Càn Khôn Đại Na Di tới cực hạn, thân hình từ trên không xuất hiện đằng sau lưng nàng, cự kiếm mang theo hàn khí kề sát vào cổ nàng


Chương 83: NGỌC THẠCH CÂU PHẦN

Long Nhất cũng không muốn để Long Linh Nhi kéo dài thêm nữa. Hắn vận dụng Càn Khôn Đại Na Di tới cực hạn, thân hình từ trên không xuất hiện đằng sau lưng nàng, cự kiếm mang theo hàn khí kề sát vào cổ nàng.

“Long Linh Nhi nàng thua rồi”. Long Nhất trầm giọng cười nói. Dựa vào nhãn lực của hắn, hắn có thể thấy được rõ ràng trên chiếc cổ tuyết bạch của Long Linh Nhi bị một lớp hàn khí li ti bao phủ.

Long Linh Nhi run lên, nghĩ rằng bản thân lại rơi vào tay của tên dâm tặc này, không ngăn được tâm lý kinh hãi. Tại nơi mà không có một bóng người, hắn chẳng phải với mình…

Long Linh Nhi nghĩ tới đây mà phát lạnh run. Nếu như quả thực là như vậy, sợ rằng nàng chẳng còn lí do gì để mà sống tiếp nữa.

“Ngươi muốn làm gì?” Long Linh Nhi gắng sức áp chế tinh thần khủng hoảng lạnh lùng hỏi.

“Hôm nay trời không trăng, gió mát, chúng ta cô nam quả nữ, nàng nói ta muốn làm gì?” Long Nhất cười heh heh gian giảo, trong lòng nghĩ tới việc doạ nàng sợ, xem trí nhớ của nàng tốt đến mức nào. Đâu dễ mà tới được một nơi hoang vu không người như thế chứ.

Long Linh Nhi trên mặt không có một chút huyết sắc, tái đi tới mức gần như là trong suốt. Nhãn tình của nàng xạ ra một tia kiên quyết, vẫn kề sát vào kiếm của Long Nhất chầm chầm xoay mình.

“Ngươi thật sự muốn ta à?” Long Linh Nhi ngây ra nhìn thẳng vào mắt Long Nhất, nhãn thần trống rỗng.

Tim Long Nhất đạp mạnh. Không hiểu sao nàng đột nhiên lại như vậy? Chỉ cảm giác nhãn thần của nàng thật đáng sợ, khiến hắn trong lòng lập tức thấy sợ hãi.

“Thế thì cho ngươi này.” Long Linh Nhi cũng không quan tâm Long Nhất có biểu tình gì, ngọc thủ buông ra, thắt lưng tung ra bay phất phơ, làm lộ ra chiếc yếm lụa tinh khiết, rồi cặp ngọc phong chắc nịch đầy sinh lực tự mình tách lớp áo mà hiện ra, hai nụ anh đào nổi lên rõ ràng.

Không thể phủ nhận, Long Nhất đã bị phần thân thể đẹp tuyệt toả xuân quang hấp dẫn đó trụ lấy. Hắn trong một sát na thất thần, tim đột nhiên đập mạnh, hắn quăng mình tới.

Phải. Long Nhất quăng mình tới, trong lòng vẫn ôm lấy Vô Song lẩm bẩm nói mơ. Hắn không phải đưa tay ra để nắm lấy ngọc phong hay chỗ thầm kín nào của Long Linh Nhi, mà lại nhanh như thiểm điện tóm chặt lấy tay nàng đang phát ra ma pháp ba động cường liệt của nàng.

“Linh Nhi, đừng thế.” Từ đằng sau truyền lại tiếng kêu cấp thiết.

Thanh âm trong vắt đó có chút quen thuộc, nhưng Long Nhất cũng không có đủ thời gian mà nghĩ thêm nữa, hắn nắm chặt tay phải của Long Linh Nhi đến mức rung lên, một viên đạn hoàn hồng sắc văng ra. Ngay sau đó, Long Nhất cùng lúc ôm cả Long Linh Nhi cùng Vô Song vào lòng, nội lực Ngạo Thiên Quyết chuyển động điên cuồng tán xuất khỏi thân thể mình để bảo vệ. Đúng vào giây đó, Long Linh Nhi không ngờ mỉm cười, nụ cười tuyệt đẹp đến mê người. Đó là nụ cười của sự giải thoát, thuần nhất và rạng rỡ.

Oàng Oàng Oàng. Hoả quang xạ tứ phía, đất rung núi ngả, lấy hồng sắc đạn hoàn của nàng làm trung tâm cả vùng trăm mét quanh đó đều bị một đợt khí hồng sắc quét qua.

Tây Môn Vô Hận ngây ngốc nhìn về phía vụ nổ cường liệt cách đó không xa, hai hàng thanh lệ rơi xuống lặng lẽ. Nàng lẩm nhẩm nói: “Linh Nhi, sao ngươi lại ngốc thế.”

Tây Môn Vô Hận sẵn biết rằng trong tay Long Linh Nhi có một viên đạn hoàn phong ấn cấm chú hoả hệ cấp mười một Phần Thần thuật. Đó là lễ vật mà hoả hệ đại ma đạo sư Phổ Tu Tư tặng cho Cuồng Long đế quốc hoàng đế Long Chiến. Dù cho ma pháp phong ấn so với ma pháp thi phóng nhờ niệm chú uy lực sai khác một phần, những cũng là cấm chú a, với thực lực của Long Linh Nhi lại thi phóng ở cự li gần như thế có thể mang tới kết cục là ngọc thạch câu phần [ngọc nát đá tan].

Khi hoả hồng sắc dần dần tan đi, vùng chu vi trăm mét chỉ có thể dùng thảm thương tới mức không dám nhìn để hình dung. Không nói tới rừng cây thấy phụ cận bị huỷ hết hơn nửa, vùng trung tâm vụ nổ toàn bộ sụt xuống vài xích, những khúc rề cây lộ ra đầy trên mặt đất, nhưng Long Linh Nhi và tên nhị ca hỗn đản Tây Môn Vũ của nàng vẫn chưa thấy thân ảnh, lẽ ra xương cốt phải còn lại chứ.

Tây Môn Vô Hận không ngăn được cõi lòng bi thương, ngồi khuỵu xuống nỉ nỏn. Hảo bằng hữu của nàng, công chúa điện hạ tôn quý của đế quốc đã dùng phương pháp cực đoan như thế để báo cừu, cũng phải bồi thường theo cả sinh mệnh như hoa của mình cho phương pháp đó.

Đang khóc, Tây Môn Vô Hận đột nhiên nghe được một loạt âm thanh rầm rĩ. Ngước đầu lên nhìn, nàng kinh hãi phát hiện một mảnh đất rung động. Đột nhiên, phanh một tiếng, bùn đất bắn tứ tung, một đợt lam quang loé sáng, một nam nhân kẹp hai nữ nhân từ dưới đất đứng dậy, trên người bao phủ một lớp đạm lam sắc thuỷ hệ phòng hộ kết giới.

Long Nhất lúc lắc đầu, trong lòng cười khổ, cá tính của Long Linh Nhi thật quá kiên cường, không ngờ lại chọn phương pháp ngọc thạch câu phần này. Nhớ lại vụ nổ khủng bố vừa xong, Long Nhất da đầu phát tê đi, mồ hôi lạnh ròng ròng. Đấy là uy lực cấm chú chăng? Thật sự quá đáng sợ. Thấy qua uy lực của cái cấm chú xinh xinh đó, đại ma đạo sư tuyệt đối là sinh vật đỉnh cấp. Nếu muốn thắng họ, phương pháp duy nhất là chế trụ trước khi họ thi phóng ra ma pháp, không thì chỉ có con đường chết. Nhưng nếu như trên người họ cò vài cục đạn hoàn phong ấn cấm chú như vừa xong, thế thì còn đánh cái rắm gì, tuỳ tiện ném ra hai cái thì có là thần cũng không chịu nổi.

Lúc này, đạm lam sắc kết giới bao quanh họ biến mất. Mục quang của Long Nhất nhìn vào một viên lam sắc bảo thạch toả sáng rực rỡ nơi vùng ngực Vô Song. Nhất định là phòng hộ đẳng cấp thần khí của sợi dây chuyền này đã cứu tính mệnh của cả ba người. Khi nó thấy nguy hiểm lập tức tự động phóng xuất một kết giới siêu cấp tên gọi là Thuỷ Mạc Thiên Hoa, không thì Long Nhất vừa xong đã phải bỏ xác nơi này rồi.

Long Nhất đi từng bước từng bước về phía Tây Môn Vô Hận. Nàng vẫn có cái vẻ xuất trần như thế, thanh bạch như thế. Nhưng lúc này, bộ dạng gạt nước mắt, miệng há rộng ngạc nhiên quả khiến người ta thấy yêu mến. Đây đúng là biểu tình mà một thiếu nữ nên có. Gương mặt mang khí chất thánh khiết của nàng lúc bình thường dù khiến người cảm thấy thoải mái, nhưng đó là một cảm giác mơ hồ, dù cho có ở ngay trước mắt, cũng thấy như xa tận chân trời.

“Tiểu muội, lâu rồi không gặp, gần đây ổn chứ?” Long Nhất thân thiết cười hỏi, thả Long Linh Nhi vốn xỉu đi vì chấn động xuống đất, nhưng Vô Song thì vẫn được hắn ôm chặt.

Tây Môn Vô Hận miệng há hốc, humph một tiếng không trả lời, cúi đầu mau chóng lau khô nước mắt trên mặt. Bị tên nhị ca hỗn đản thấy được tình trạng này, khuôn mặt nàng có chút hồng lên.

Thấy được vẻ lãnh đạm của Tây Môn Vô Hận với hắn, Long Nhất tự trào cười. Có lẽ vì cái túi da này, cũng có lẽ là vì kiếp trước cô khổ, hắn đối với Tây Môn gia tộc xác thực là có một loại cảm tình kì quái. Đối với người mẹ mười phần quan tâm cho từng tiện nghi của hắn, hắn cũng thường nhớ lại những lúc có thời gian, còn đối với muội muội vốn căm ghét hắn này cũng có một chút cảm giác thân thiết.

“Linh Nhi! Linh Nhi! Ngươi tỉnh lại đi.” Tây Môn Vô Hận lo lắng gọi tên Long Linh Nhi.

Hồi lâu sau, mi mắt dài của Long Linh Nhi rung lên, u oán tỉnh lại, nhãn thần có chút tán loạn, thấy khuôn mặt lo lắng của Tây Môn Vô Hận không ngăn được, ngây ngô hỏi: “Vô Hận, ta, nơi này là thiên đường sao? Thế nào mà cả ngươi cũng tới vậy?”

“Không phải, nàng đang ở địa ngục.” Long Nhất đột ngột ngắt lời, cười heh heh.

Long Linh Nhi nghe được thanh âm của Long Nhất cả người run lên, trong lòng thực sự là có một loại cảm gíc thân ở địa ngục. Tiêu cự trong mắt nàng bắt đầu tụ lại được, ngước đầu lên liền thấy kẻ đang cúi xuống nhìn mình, cái mặt hiện lên nụ cười tà ác.

“Tại sao? Tại sao? Tại sao liên cấm chú đều không sát tử được ngươi? Ngươi là tên ác ma.” Long Linh Nhi gào lên trong cuồng loạn. Lệ chau bay khắp nơi. Nàng hận. Nàng thực sự hận.

Long Nhất nhìn về phía Long Linh Nhi đang tuyệt vọng kêu khóc, khuôn mặt cười cợt từ từ thu lại. Hắn tự hỏi lòng mình, bản thân đáng hận vậy sao? Khiến cho một thiếu nữ biếng thành tình trạng này. Không, nàng hận không phải là mình mà là cái tên Tây Môn Vũ linh hồn đã bị diệt thành bụi khói đó. Nhưng mặc dù vậy, trong lòng Long Nhất vẫn cảm thấy không thoải mái.

“Ta đi đây, lần sau gặp lại các người, hi vọng đừng gây khó dễ cho ta nữa.” Long Nhất hờ hững buông ra câu nói, ôm lấy Vô Song xoay mình rời đi.

Tây Môn Vô Hận quay đầu nhìn về đằng sau lưng Long Nhất, đột nhiên thấy bóng lưng của hắn rất cô đơn tĩnh mịch, có một loại cảm giác ưu thương.

“Ây.” Tây Môn Vô Hận ma xui quỷ khiến thế nào mà lại mở miệng gọi.

Long Nhất thân hình dừng lại, ôm lấy Vô Song từ từ chuyển mình, trên mặt là một bộ dạng tươi cười xán lạn dị thường, hắn cười nói: “Sao? Có chuyện à?”

Tây Môn Vô Hận bị bộ mặt cười của Long Nhất làm hoảng lên khép nửa mắt lại. Thực sự là xán lạn. Nàng có chút kì quái. Tên nhị ca hỗn đản của mình từ khi nào cười dễ coi vậy nhỉ.

“Vị tỉ tỉ này là bị bệnh rồi phải không? Có thể để muội xem xem không? Tây Môn Vô Hận mở miệng nói. Nàng hoàn toàn không hiểu bản thân sao lại làm như vậy.

Long Nhất run lên, giờ nhớ lại Tây Môn Vô Hận là một tế tự cao cấp. Hắn gật đầu, chuyển thân quay lại. Nhưng Long Linh Nhi lúc này vẫn mang ánh mắt bất động nhìn lên trời cao.

Tây Môn Vô Hận kiểm tra trên người Vô Song một lượt, sắc mặt càng lúc càng nghiệm trọng. Nàng nói: “Cô ấy có phải là đầu đau muốn nứt ra, cả người phát lạnh, lại còn toàn nói nhảm nữa.”

Long Nhất thấy Tây Môn Vô Hận nói ra đúng được triệu chứng của Vô Song không ngăn nổi sự vui mừng, vội gật đầu nói: “Đúng rồi. Không biết tiểu muội có biện pháp nào chữa được không?”

Tây Môn Vô Hận nhìn vào dung nhan không thuộc phàm trần của Vô Song, tiếc nuối lắc đầu nói: “Muội đã từng đọc được trường hợp bệnh này trong sách. Nhưng rất đáng tiếc, muội không chữa nổi. Bệnh của cô ấy may mà được huynh dùng công pháp kì quái chế trụ. Nếu như không như vậy mà nói, cô ấy đã không sống được tới bây giờ rồi.”

Nghe được lời của Tây Môn Vô Hận, Long Nhất như bị ngũ lôi đánh trúng, đầu óc trống rỗng.

Chương 84: Ngã yếu nhĩ thú ngã

Nghe được lời của Tây Môn Vô Hận, Long Nhất như bị ngũ lôi đánh trúng, đầu óc trống rỗng.

Sao có thể như vậy? Vô Song tử trong thuỷ tinh quan tỉnh lai về sau luôn luôn tốt lành mà. Hơn nữa, thực lực của nàng cường đại như vậy, sao đột nhiên giữa chừng lại phải chết được? Tuyệt đối không thể nào như vậy. Long Nhất thất thần lắc đầu. Hắn tuyệt đối không tin vào kết luận hoang đường của Tây Môn Vô Hận.

“Chiếu theo triệu chứng của vị tỉ tỉ này, bệnh của tỉ ấy vốn đã tới mức vô phương chữa trị, thời gian nhiễm bệnh phải hơn mười năm rồi.” Tây Môn Vô Hận nói tiếp.

Mười năm? Long Nhất lẩm bẩm lập lại. Hắn đột nhiên nghĩ ra một khả năng. Tai sao Vô Song lại ngủ bên trong thuỷ tinh quan? Phải chăng là vì nàng bị quái bệnh vô phương chữa trị. Do đó, đương thời thành chủ Di Thất Chi Thành đem nàng đang say ngủ phong nhập vào trong thuỷ tinh quan, khiến nàng vĩnh viễn bảo trì được chức năng của thân thể. Có lẽ thành chủ đương thời nghĩ rằng sau trăm năm bệnh này có thể chữa trị được, cũng không ngờ là kẻ làm Vô Song tỉnh lại sống ở thời đại mà văn minh so với Di Thất Chi Thành lúc ấy còn lạc hậu hơn nữa.

“Tiểu muội. Huynh biết muội ghét huynh. Nhưng muội đã biết chứng bệnh, có hay không biện pháp cứu cô ấy.” Long Nhất bình tĩnh lại nói với Tây Môn Vô Hận. Vô Song dù không phải là nữ nhân của hắn nhưng giữa họ có một loại tâm linh liên hệ kì diệu khiến cho quan hệ hai người mười phần vi diệu.

Tây Môn Vô Hận ngạc nhiên nhìn Long Nhất. Nàng cảm thấy nhị ca của nàng so với trước đây không giống nhau. Trước đây Tây Môn Vũ căn bản không thèm quan tâm tới sống chết của người khác, cũng chưa từng dùng lời nói mềm mỏng như thế đối với ai, tính ra là cũng đồng dạng với người mẹ. Nhưng giờ hắn thực sự vì nữ nhân này mà cầu nàng, sự tình này trước đó chưa từng gặp phải.

Tây Môn Vô Hận vẫn lắc đầu, nàng thật sự là không có khả năng. Nàng nhìn lên bầu trời mây phủ, chầm chậm nói: “Tính ra, kể cả khi có công pháp kì quái của huynh áp chế, cô ấy sợ rằng cũng không trụ nổi qua đêm nay.”

“Chẳng lẽ thực sự không còn một biện pháp nào khác sao?” Long Nhất từ trong lòng nói ra. Hắn tuyệt không thể an tĩnh mà nhìn Vô Song cứ thế mà ra đi được.

Tây Môn Vô Hận không nói gì, mí mắt cụp lại trầm tư. Đột nhiên, nàng nghĩ tới gì đó rồi nhìn về phía Long Linh Nhi đang run rẩy.

“Có lẽ công chúa điện hạ có thể giúp huynh.” Tây Môn Vô Hận chuyển đầu nhìn Long Nhất nói.

Long Nhất ngẩn ra. Long Linh Nhi? Nàng hận không thể đem hắn ra đốt thành tro bụi, muốn nàng giúp còn khó hơn lên trời.

Thấy vẻ mặt đau khổ của Long Nhất, Tây Môn Vô Hận tâm tình không hiểu vì sao thanh thản trở lại. Nàng nói: “Trên người Linh Nhi có một cái Băng Lung thủ trạc (vòng đeo tay), vật liệu làm nên là hàn phách vạn năm, khả dĩ áp chế được bệnh tình của vị tỉ tỉ này được ba tháng.”

Tinh thần Long Nhất rung động. Thêm một ngày là thêm một phần hy vọng. Có ba tháng thời gian nói không chừng có thể tìm được phương pháp trị bệnh rồi.

“Tiểu muội. Muội ra thương lượng với nàng xem thế nào. Để nàng đem Băng Lung thủ trạc ra cho cô ấy dùng, đương nhiên huynh cũng có thể đem thứ gì đó trao đổi.” Long Nhất hy vọng nói. Trong tay hắn có không ít thứ hay ho, nếu như Long Linh Nhi đồng ý trao đổi mà nói là hay nhất.

Tây Môn Vô Hận gật đầu, nói khẽ vào bên tai Long Linh Nhi gì đó. Dần dần, trong mắt Long Linh Nhi, thần thái đã khôi phục lại, sắc mặt cũng trở lại bình thường. Dù sự lạnh nhạt cùng trống rỗng vẫn y nguyên, tuy thế không còn giống một em bé không có linh hồn như vừa xong nữa.

Long Nhất thấy Long Linh Nhi đứng dậy, đột nhiên cơ mặt cực kì không tự nhiên rung lên, nhãn thần chuyển hướng về một nơi nào khác.

“Linh Nhi, y phục của ngươi.” Tây Môn Vô Hận đỏ mặt kêu khẽ.

Long Linh Nhi cúi đầu nhìn, không tự chủ được đại kinh thất sắc. Lúc phóng xuất ra cấm chú được phong ấn trong đạn hoàn, nàng vì muốn thu hút lực chú ý của Long Nhất để có thể đánh tới cùng đã cởi bỏ y phục bên ngoài của bản thân. Nhưng đợt sóng khí tạo ra từ vụ nổ vừa xong đã làm nội y bằng tơ màu trắng đục của nàng trở nên xộc xệch, hiện thời làm lộ ra cả một vùng ngực trắng muốt.

Long Linh Nhi vội xoay mình lại chỉnh lí y phục, nét mặt lạnh lùng không tự chủ nổi xuất hiện một vệt cực nhỏ màu hồng không phù hợp. Khi nàng quay ra nhìn về hướng Long Nhất, chỉ thấy hắn dường như không để ý gì, nhìn về nơi xa xăm nào đó.

Long Linh Nhi nghiến răng, sao lại có thể xuất ra vẻ xấu hổ trước mặt kẻ thù như vậy. Nhưng nhớ lại lời vừa nói vào bên tai mình, tâm lí của nàng dễ chịu hơn một chút, trong mĩ mục sáng lên hàn quang quỉ dị.

“Ngươi muốn Băng Lung thủ trạc của ta?” Long Linh Nhi nhạt nhẽo hỏi, tay nâng lên, một chiếc thủ trạc tán phát ra vòng ánh sáng nhu hoà rất hợp với cổ tay khiết bạch vô hà của nàng.

Long Nhất thấy thủ trạc trên cổ tay Long Linh Nhi, mục quang loé sáng, nói: “Không sai, ta cũng có nhiều đồ tốt, có thể đem ra trao đổi với nàng.”

Long Linh Nhi lắc đầu, đôi mắt phát tán hàn khí nhìn chằm chằm vào Long Nhất, lạnh giọng nói: “Ta không cần cái gì cả. Băng Lung thủ trạc có thể đưa cho ngươi. Tiền đề là cái chết của ngươi.”

Long Nhất sắc mặt không đổi. Hắn sớm biết Long Linh Nhi có thể nói như vậy. Hắn cười khẽ nói: “Thế nhưng ta lại không muốn chết.”

“Vậy cô ta có thể chết, ngươi nghĩ kĩ đi.” Long Linh Nhi chỉ vào Vô Song nơi ngực Long Nhất nói.

“Cô ta cũng không thể chết.” Nhãn tình của Long Nhất bắt đầu trở nên nguy hiểm. Đột nhiên, thân thể loáng lên cực nhanh, lập tức xuất hiện ngay trước mặt Long Linh Nhi, một tay kéo thủ trạc ra khỏi cổ tay của nàng. Nhưng kì quái làm sao, thủ trạc này một thốn cũng không di dời.

Lúc này khoảng cách của Long Linh Nhi với Long Nhất rất gần, gần tới mức có thể hít vào được mùi vị dễ chịu đặc trưng của nam tử trên người hắn. Nàng liền trụ giữ lấy trái tim đang đập loạn nhịp của mình, chế nhạo: “Nếu ta không tự nguyện, thủ trạc này không rời khỏi được.”

“Thật hả? Nếu như cả tay nàng cũng rời ra thì có thể được không?” Long Nhất liền cười heh heh. Trong nhãn thần không có một chút thương tiếc gì, chỉ là một mảng băng lãnh.

Ai cũng có thể thấy rằng hắn nói được là làm được.

“Tây Môn Vũ. Huynh làm sao lại thế? Huynh không thấy huynh rất ti bỉ à?” Tây Môn Vô Hận nói lớn.

“Ti bỉ? Nếu như đem ti bỉ đổi lấy được một tính mạng, cái ti bỉ đó được hay không được?” Long Nhất cười lạnh nói.

Tây Môn Vô Hận lúc này không cách gì nói được. Có lẽ nào bảo hắn chém tay Long Linh Nhi để bảo trụ tính mệnh nữ tử trong lòng lại không hợp lí? Thử hỏi, trên thế giới này bao nhiêu người có thể làm thế được?

“Linh Nhi, đưa Băng Lung thủ trạc cho hắn đi.” Tây Môn Vô Hận nói với Long Linh Nhi.

Long Linh Nhi đã vài lần muốn cắn nát hắn ra. Nàng oán độc nhìn trừng vào Long Nhất, rút Băng Lung thủ trạc ra đưa cho hắn.

“Đừng nhìn ta bằng cái kiểu đấy, không thì ta có thể nghĩ là nàng yêu ta mất rồi đó.”

Long Nhất cười ha hả tiếp nhận thủ trạc đeo vào cổ tay Vô Song. Chỉ thấy quang mang nhu hoà trên thủ trạc này sáng lên, bất ngờ nhập vào trong thân thể nàng không thấy đâu nữa.

“Rồi sẽ có một ngày ta khiến ngươi sống không bằng chết.” Long Linh Nhi căm hận nói.

Long Nhất nhún vai, không thèm để ý nói: “Tuỳ nàng, ta đợi là được.”

Nói xong, Long Nhất ôm lấy Vô Song, cất bước trở về. Khi đi qua bên Tây Môn Vô Hận, hắn cười nói: “Tiểu muội, đa tạ muội.”

Tây Môn Vô Hận run lên. Nàng có thể cảm thụ được sự chân thành từ Long Nhất. Hắn thực sự cảm tạ nàng.

Đi được vài bước, Long Nhất đột nhiên dừng lại, chuyển mình, liền bắt gặp mục quang muốn ăn người đang nhìn hắn của Long Linh Nhi, nói: “Ta nợ nàng một phân tình. Do đó, ta có thể đáp ứng một điều kiện của nàng. Chỉ cần không thái quá ta đều có thể đáp ứng nàng.”

Nghe được lời này của Long Nhất, Long Linh Nhi không kìm được ngây ra. Tên hỗn đản này tốt vậy sao? Nàng hỏi: “Ngươi thực sự gì cũng đáp ứng ta?”

“Chỉ trừ muốn tính mệnh của ta, hoặc là muốn ta quỳ gối dập đầu cũng như làm tổn thương tới lòng tự tôn của nam nhân.” Long Nhất cười khẽ nói.

Long Linh Nhi nhìn chằm chằm vào Long Nhất hồi lâu, mới mở miệng nói: “Trừ cô ta ra, hai nữ hài đó cũng là nữ nhân của ngươi à?”

Long Nhất có chút kì quái, không hiểu Long Linh Nhi vì sao đột nhiên hỏi vấn đề này. Hắn vốn muốn nói Vo Song tịnh không phải nữ nhân của hắn, nhưng vậy thì phí lời quá, tiện gật gật đầu nói: “Không sai.”

Long Linh Nhi mỉm cười, cười lạnh tới mức quỷ dị. Nàng nói: “Ngươi chẳng phải nói có thể đáp ứng ta một điều kiện sao? Vậy ta hiện tại có thể nói chưa?”

“Nàng nói đi.” Long Nhất đầu óc đột nhiên tê dại đi, tóm lại không thể là hảo sự rồi.

“Ta muốn ngươi cưới ta.” Long Linh Nhi cúi mặt lạnh lùng nói.

Long Nhất và Tây Môn Vô Hận mắt trừng to ra. Cả hai không nghe nhầm đấy chứ.

“Nàng nói lại lần nữa đi. Vừa rồi ta chưa nghe rõ.” Long Nhất ngây ngốc nói, hiển nhiên vẫn có chút chưa rõ ràng.

.“Ta muốn ngươi cưới ta.” Long Linh Nhi nhấn mạnh từng câu từng chữ. Mỗi chữ đều như cự thạch nghìn cân chấn cho Long Nhất chực muốn thổ huyết. Hắn thế nào cũng không nghĩ ra nổi Long Linh Nhi vừa mới rồi còn hận hắn tận xương tuỷ sao lại có thể có cái yêu cầu như vậy. Dù yêu cầu này với Long Nhất tịnh không vượt quá phần của hắn.

Hắn làm hỏng sự thanh bạch của người ta, tự nhiên phải có trách nhiệm. Nhưng vấn đề ở chỗ đối phương là nữ nhân mỗi giây mỗi phút đều muốn hắn chết, cái này thật không bình thường chút nào.

Âm mưu, tuyệt đối âm mưu, Long Nhất trong lòng nói vậy, miệng vẫn cười nói: “Lẽ nào nàng thực sự yêu ta rồi?”

“Nếu như nghĩ như vậy ngươi thấy thích thú một chút mà nói, thì cứ coi như là ta yêu ngươi đi. Ngươi cuối cùng là đáp ứng hay không đáp ứng?” Long Linh Nhi khuôn mặt không biểu tình gì nói.

“Một khi nàng đề xuất ra, ta còn lí do gì để không đáp ứng đây? Hi vọng nàng không hối hận thì tốt rồi.” Long Nhất nhìn về phía Long Linh Nhi nói.

“Không cần phải hối hận chỉ là đối với ngươi thôi. Ngươi có thể trước tiên nghĩ ra biện pháp gì để chữa khỏi bệnh người kia, ta đợi ngươi ở Thánh Ma học viện. Mong rằng ba tháng sau có thể gặp lại ngươi.” Long Linh Nhi nói rồi, liền kéo Tây Môn Vô Hận bay đi khỏi.

Nữ nhân này rốt cuộc là muốn làm gì? Long Nhất nghĩ mãi không ra. Có điều hay là bệnh của Vô Song tạm thời áp chế được rồi, tiếp theo là phải nghĩ ra biện pháp để trị bệnh cho nàng. Ba tháng. Hắn còn có ba tháng thời gian.

Chương 85: Tinh Linh sâm lâm

Ánh mặt trời buổi sớm nhuộm hồng những đám mây nơi chân trời, phản chiếu qua rừng thông trên dãy núi, hiện ra vẻ tươi đẹp mà hùng tráng.

Trở về lữ điếm, Lãnh U U và Lộ Thiến Á lập tức nghênh tiếp, quan tâm nhìn về phía Long Nhất.

“Không cần phải lo, ta không việc gì.” Long Nhất cười nói. Trong mắt ẩn tàng vẻ kiệt sức, không phải là thân thể, mà là tâm lý.

Long Nhất đưa Vô Song nằm lên chiếc giường lớn êm ái. Khi đứng dậy mới phát hiện đôi ngoc thủ của nàng không biết từ lúc nào đã nắm chặt lấy áo hắn. Long Nhất cố công rút tiểu thủ của Vô Song ra, khẽ khàng đắp chăn tử tế cho nàng.

“Hai nàng nhìn ta làm gì? Trên mặt ta có hoa sao?” Long Nhất quay đầu, liền phát hiện Lãnh U U và Lộ Thiến Á đang dùng nhãn thần dị dạng nhìn hắn.

“Long Nhất. Chàng đối với Vô Song tỉ tỉ thật là ôn nhu.” Đôi mắt đẹp mở to của Lộ Thiến Á lấp lánh, mang theo một chút ý ghen.

Long Nhất cười heh heh, nguyên lai là ăn phải giấm rồi. Hắn một tay ôm lấy Lộ Thiến Á một tay ôm Lãnh U U đi ra khỏi buồng ngủ, vừa đi vừa nói: “Chẳng lẽ ta đối với các nàng không ôn nhu sao? Hay là các nàng hi vọng ta, hèm, lại thô lỗ một chút?”

Long Nhất nhãn tình tà ác nháy nháy mắt, lưỡng nữ lúc này phản ứng lại hiểu ra hắn chỉ tới phương diện nào. Một khoảng thời gian vang lên tiếng hờn giận đáng yêu, Long Nhất và lưỡng nữ nhộn nhà nhộn nhạo với nhau rồi thả ra, tâm tình dần dần bình hoà trở lại.

Ba người ngồi trên ghế dài, Lãnh U U và Lộ Thiến Á một trái một phải dựa vào vai hắn, cảm giác ấm cúng vô cùng. Hai nàng đều sợ rằng không rời xa khỏi nam nhân này mất.

“Long Nhất, Vô Song cuối cùng là sao rồi?” Lãnh U U hỏi. Nhưng đối với việc Long Linh Nhi xuất hiện tối qua tuyệt không đề cập tới. Nàng dám khẳng định giữa Long Nhất với Long Linh Nhi có một cái gì đó, nhưng nữ nhân thông minh không thể chủ động hỏi. Bởi vì nàng tin tưởng, Long Nhất một ngày nào đó sẽ tự mình nói ra.

Long Nhất khẽ thở dài. Sắc mặt biến đổi thành rất nghiêm trọng, khiến lưỡng nữ đều cảm thấy được có một chút kìm nén.

“Vô Song mắc phải một loại bệnh kì quái. Chỉ còn ba tháng thời gian nữa thôi.” Long Nhất trầm giọng nói.

“Gì?” Lưỡng nữ kêu lên kinh ngạc. Họ trên đường cùng với Vô Song từ giữa hoang mãng thảo nguyên về đây, sớm đã có tình cảm tỉ muội với nàng rồi.

“Không thể nào, Vô Song tỉ tỉ lệ hại như vậy, sao lại…” Lộ Thiến Á nghẹn lời không nói tiếp được nữa. Sự ghen tị vừa xong biến mất hút, chỉ còn lại quan tâm và bi thương.

“Vậy làm sao đây? Có biện pháp nào có thể trị lành bệnh của nàng ta không?” Lãnh U U lo lắng hỏi. Bình tĩnh như nàng cũng không ngăn nổi rối lên.

“Không biết được. Tìm không ra được nguồn gốc bệnh. Nhưng ta nghĩ chúng ta nhất định có thể nghĩ ra biện pháp, phải không?” Long Nhất kiên định nói. Kể cả là tử thần tới đây cũng đừng hòng mang Vô Song đi được.

Lộ Thiến Á gật đầu từng cái rõ ràng, đột nhiên kêu lớn: “Long Nhất. Chúng ta lập tức đi Tinh Linh sâm lâm. Nương thân cùng các vị trưởng lão không chừng có biện pháp chữa trị cho bệnh của Vô Song tỉ tỉ đấy.”

Long Nhất vỗ đùi nói: “Đúng rồi. Sao ta quên mất nhỉ. Tinh Linh tộc của nàng có cội nguồn truyền lại lâu đời, không chừng có biện pháp cứu Vô Song.”

Tới trưa, cuối cùng thì Vô Song cũng tỉnh lại. Khi nàng nhấc tay lên giữ lấy đầu mình, mấy người Long Nhất đang ăn cơm.

“Sao ta lại ngủ lâu như vậy nhỉ?” Vô Song nhíu chặt đôi mi, giữ lấy thái dương huyệt yếu ớt ngồi lên ghế. Trong đầu tựa hồ bị nhét mấy hòn đá vào, thoáng như nghe thấy âm thanh đập vào nhau, khó chịu không tả nối.

“Vô Song tỉ tỉ, tỉ không sao chứ.” Lộ Thiến Á đi tới trước tiên hỏi.

“Không sao, chỉ là đau đầu, không thoải mái thôi, cũng không biết là thế nào nữa?” Vô Song vẻ mặt phờ phạc, lời nói ra cũng rất hư nhược.

“Vô Song. Muội có nhớ đêm qua phát sinh sự tình gì không?” Lãnh U U hỏi.

“Đêm qua?” Vô Song lẩm bẩm, mắt nhắm, gắng gượng nhớ lại.

Đột nhiên, nàng ôm chặt lấy đầu mình, thần tình thống khổ nói: “Đêm qua ta làm gì? Tại sao ta không nhớ ra?”

Long Nhất vội tới, giữ hai tay Vô Song, kéo ra khỏi đầu. Sau đó dùng nội lực ma sát vào hai bên thái dương huyệt của nàng.

Vô Song chỉ thấy một đợt khí lưu nong nóng từ lòng bàn tay của Long Nhất nhập vào trong đầu. Cơn đau lập tức giảm đi nhiều, hơn nữa lại còn cảm giác rất dễ chịu. Nàng khép nửa mắt lại, không tụ chủ ngả về phía trước, đầu đặt vào ngay trên bụng Long Nhất, kiệt sức không muốn cử động gì thêm nữa.

Buổi chiều, đoàn người Long Nhất liền trả lại phòng bắt đầu tiến tới Tinh Linh sâm lâm. Mọi người đều hiểu ngầm với nhau không nhắc lại chuyện đêm trước nữa, cũng không báo cho nàng biết nàng bị cái bệnh kì quái đó. Nàng đã không nhớ ra, vậy để nàng biết làm gì? Chỉ tăng phiền não thôi.

Lúc xuất phát, sắc mặt của Vô Song đã hồi phục như thường, bên ngoài nhìn căn bản không thấy được nàng là một thiếu nữ mang trên mình chứng bệnh vô phương chữa trị.

Khí chất và dung mạo cao quý phảng phất trên thân thể nàng vẫn thế, như thể chưa hề thay đổi chút nào.

Rời khỏi Mễ Á công quốc phồn hoa, liền tới dãy núi lớn liên tiếp nhau. Man Ngưu chỉ cho Long Nhất, hình ảnh màu đen mở tiếp nối với mây mù xa xa là hoành đoạn sơn mạch. Không ai biết nó cao bao nhiêu, bởi vì trước tới nay chưa có một ai tới được đỉnh, kể cả Ngự Phong Thần Ưng cũng không bay qua nổi sơn mạch. Thú nhân tộc của hắn sống ở chân hoành đoạn sơn mạch.

Trên đường Lộ Thiến Á giảng giải cho mọi người về những cảnh đẹp, những nơi nên tham quan ở Tinh Linh sâm lâm, khiến cho bọn Long Nhất như thể đã đi qua đó rồi.

Xuyên qua hai ngọn núi lớn, một khu sâm lâm (rừng rậm) không biên giới xuất hiện trước mắt mọi người. Không khí nơi này cực kì trong lành, cỏ cây đều mang một màu xanh lục, các loại âm thanh líu lo của chim chóc khiến cho người ta thấy mình như đang ở nơi tiên cảnh.

“Tinh Linh sâm lâm quả nhiên danh bất hư truyền, thực sự quá là đẹp đi.” Long Nhất cảm thán. Sinh hoạt trong sâm lâm mĩ lệ này, chẳng kì quái tại sao Tinh Linh tộc nam thì anh tuấn nữ thì xinh đẹp.

“Đây là nhà ta, chúng ta đi vào thôi.” Lộ Thiến Á hít thật sâu một hơi không khí trong lành, mắt đầy vẻ hưng phấn, đưa mọi người vào Tinh Linh sâm lâm.

Vừa mới bước vào vùng biên của sâm lâm, họ liền nghe thấy vài tiếng vèo vèo, vài mũi tên bắn xuống ngay dưới chân. Sau đó, từ trong sâm lâm, đội tinh linh hộ vệ mười người bước ra. Những người này mặc trang phục màu xanh lục của tinh linh, hơn nữa đếu là nữ tinh linh.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT