TÌM LẠI TRÍ NHỚ
“Phu nhân, ngài uống thuốc đi.” Tỳ nữ bê bát thuốc đen ngòm, đưa cho Vãn Thanh.
Vãn Thanh nhìn bát thuốc, ngưng thần, dường như muốn nhìn xuyên thấu qua cái bát.
Thuốc này, không phải vì thân thể nàng không tốt, mà là vì xóa đi trí nhớ của nàng –-?
Quả thật nàng không thể đón nhận sự thật đó.
Nàng rất muốn dối gạt bản thân Chu Nguyệt nhi đang nói láo, nhưng lòng nàng hiểu rất rõ, Chu Nguyệt nhi không giống đang nói láo -.
Phượng Cô, nếu thật sự là thế, ta và người biết nhìn mặt nhau thế nào?
“Phu nhân, ngài uống thuốc đi! Để nguội sẽ mất công dụng !” tỳ nữ thấy Vãn Thanh có vẻ mặt cổ quái, chỉ nhìn bát thuốc chăm chú không biết đang suy nghĩ cái gì, thật là kỳ quái, vì vậy đành lên tiếng thúc giục.
“…Cứ để đó đi! Một chút nữa ta sẽ uống, ngươi lui xuống trước đi!” Vãn Thanh nói, trong thanh âm có vài phần ủ rũ.
Quá nhiều buồn bực mà lại chẳng thể tán bớt.
“Nhưng. . .” tỳ nữ khó xử nhìn Vãn Thanh.
Vãn Thanh lườm tỳ nữ một cái sắc như dao, nói: “Nhưng cái gì? !”
Nàng đột nhiên hiểu ra, cũng thấy có chút giận dữ, lúc này mới nhớ ra, vì sao mỗi lần nàng uống thuốc, tỳ nữ này đều nhìn nàng chăm chú -, lúc ấy nàng không cảm thấy gì, lúc này nhớ ra mới cảm thấy có điểm không hợp lý.
Chỉ có thể trách bản thân mất cảnh giác, dĩ nhiên không phát hiện ra điểm kỳ quái này.
Nghe thấy giọng nói nổi giận của phu nhân, tiểu tỳ nữ sợ đến nỗi quỳ sụp xuống: “Phu nhân thứ tội, Gia phân phó nô tỳ, nhất định phải chính mắt nhìn ngài uống hết bát thuốc -. Nô tỳ cũng chỉ là tuân mệnh Gia thôi.”
“Tại sao lại phải nhìn ta uống cho hết chỗ thuốc?” Nàng hỏi.
Tiểu tỳ nữ bị nàng hỏi, không biết phải trả lời thế nào, bởi vì cô ta cũng không biết lí do, vì vậy chỉ dám đoán bừa, “Nô tỳ nghĩ là do Gia sợ phu nhân không thích uống thuốc đắng, cho nên mới hạ lệnh cho nô tỳ nhìn. Phu nhân, nô tỳ chỉ là nghe lệnh Gia thôi-, cầu phu nhân thứ tội.”
Vãn Thanh cười một tiếng, xem ra Phượng Cô không nói với tỳ nữ này, cũng đúng thôi, với phong cách ngang ngược tự phụ của hắn, chuyện hắn đã ra lệnh, làm gì có ai dám mở mồm hỏi lí do? Huống chi nha đầu kia nhát gan như thế, đương nhiên càng không dám .
“Bây giờ hắn không có ở đây, ngươi nghe hắn -, hay là nghe ta ?” Nàng quắc mắt nhìn tỳ nữ, nói từng chữ từng chữ một, thanh âm lộ ra vài phần uy hiếp.
“Nô tỳ, nô tỳ, nô tỳ cũng không biết, phu nhân…” tiểu tỳ nữ vừa nghe đã sửng sốt, nhưng không biết phải làm như thế nào mới phải, cô ta không dám không nghe lời Gia, nhưng cô ta cũng không dám đắc tội phu nhân.
“Còn không đi đi!” Vãn Thanh biết là nếu không thị uy, nha hoàn sẽ không sợ -, vì vậy lạnh lùng quát lên.
Nha hoàn giật mình một cái, vừa khóc thút thít vừa bước đi.
Vãn Thanh không đành lòng, vì vậy nhẹ nhàng nói, “Ta chỉ đang phiền lòng, muốn yên tĩnh một lát, một lát nữa uống xong sẽ gọi ngươi vào dọn.”
Tỳ nữ vừa nghe, liền đưa tay gạt lệ, nở nụ cười: ” Nô tỳ cáo lui trước.”
Vãn Thanh gật đầu, nhìn cô ta chậm rãi đi ra, cầm bát thuốc, tinh đánh giá cẩn thận, trong lòng thầm cười lạnh, nếu đây thật sự là thuốc làm mất trí nhớ, người phối dược cũng thật là cao minh, không thể ngửi ra trong thành phần có những vị thuốc gì.
Vãn Thanh cầm bát thuốc, đi tới bên bồn hoa, đổ xuống.
Được tưới bằng thuốc nước cũng coi như phì nhiêu, mỗi ngày một chén, nhất định có thể khiến cây hoa này khỏe mạnh -.
Nhẹ nhàng nhìn phương xa, trong lòng im lặng, chỉ hy vọng, lời của Chu Nguyệt Nhi không phải sự thật.
Bởi vì trong lòng có tâm sự, tâm trạng cũng không vui, từ sớm nàng đã đuổi Phượng Cô trở về ngủ, bản thân mình thì trằn trọc mãi cũng không ngủ được.
Đúng vào… lúc này, một thân ảnh bay vào, Vãn Thanh cả kinh đang muốn kêu cứu.
Đã bị người kia bịt miệng.
Đập vào mắt nàng, là một gương mặt tuấn tú quen thuộc, một gương mặt cười rất vui vẻ.
Hắn tươi cười nhìn nàng nói: “Là ta.”
Rồi sau đó liền thả tay ra, Vãn Thanh cũng không lên tiếng, chỉ nhìn thẳng vào hắn, như thể đang tìm kiếm cái gì đó trên người hắn.
Theo nàng suy đoán, người này, trước kia đối với nàng vô cùng quen thuộc, nếu không, hắn không có khả năng nói một câu “Là ta” đã thả tay -.
Bất quá nhìn hắn không có tâm kế, có lẽ không có ý đồ gì với nàng, chỉ vui vẻ ngồi ở đầu giường, nói liên hồi:
“Xem ra lần này họ Phượng – đối xử với ngươi không tồi, cư nhiên cho ngươi hoa viên lớn nhất sơn trang, hại ta tìm gần chết, lần này hắn thông minh hơn nhiều, cả Phượng Vũ Cửu Thiên không mấy người biết hành tung của ngươi, còn bố trí rất nhiều ám vệ, hại ta thiếu chút nữa là tìm không ra!”
“Ta xem ngươi rồi cũng trở về Tuyết Linh Các thôi, như vậy ta muốn tìm ngươi cũng dễ dàng -, hơn nữa ta cũng không thích đến Phượng Vũ Cửu Thiên, vừa nhìn thấy bản mặt tên Phượng Cô ta đã thấy ngứa mắt. Tên Vương bát đản – máu lạnh.
” Không đề cập tới hắn không đề cập tới hắn ! Nhắc tới ta liền thấy tức.”Hắn cứ nói luôn mồm, từ đầu tới đuôi, chẳng qua là đang nói về Phượng Cô.
Nhưng mặc dù hắn như thế, trong lòng nàng vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng, nàng cảm thấy có một thứ tình cảm thân thiết đang trào dâng.
Không biết vì sao, chỉ nhìn hắn cười như vậy, nàng cũng thấy vui vẻ theo, như bị lây sự vui vẻ từ hắn, nàng không tự giác cười .
” Vấn đề chỉ là ở chỗ ngươi muốn đi lúc nào thôi -.”Hắn vừa cười vừa nói.
TRÍ NHỚ HỒI PHỤC
Từ ngày ngừng uống thuốc, – trí nhớ của nàng, bắt đầu trở lại một cách từ từ.
Chẳng qua, vĩnh viễn vẫn chỉ là những hình ảnh mơ hồ, một việc cũng nhớ không ra. Nhưng nàng biết, chỉ cần có thời gian, trí nhớ của nàng, nhất định sẽ khôi phục -.
Vì sợ bị Phượng Cô phát giác, ban ngày nàng đều phải khống chế bản thân không suy nghĩ đến chuyện đó, sợ nếu nghĩ đến chuyện trước kia, đau đầu, sẽ bị hắn phát hiện.
Nàng, mặc dù vẫn chưa nhớ ra chuyện trước kia giữa nàng và Phượng Cô , nhưng tâm lý đề phòng hắn thì càng ngày càng tăng.
Dù ngoài mặt nàng vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã bắt đầu xây nên bức tường ngăn cách với hắn .
“Đang suy nghĩ cái gì?” Phượng Cô khẽ ôm lấy nàng, chỉ nhận lại phản ứng cứng ngắc của nàng.
Trong lòng hắn vô cùng sầu não, vì sao đã qua nhiều ngày như vậy, nàng vẫn vô phương đón nhận hắn? Hơn nữa sự kháng cự chỉ có tăng mà không có giảm, mấy ngày trở lại đây thì càng lúc càng nghiêm trọng, chẳng lẽ trong tiềm thức, nàng thật sự hận hắn đến thế sao? Ngay cả mất trí nhớ, cũng không thể bớt chút nào?
Đôi phượng nhãn hẹp dài trở nên ảm đạm, sự ưu thương bao trùm toàn thân hắn.
Trái tim, đau không lời diễn tả, cảm giác như dùng kiếm đâm, dùng roi quất, từ từ lăng trì trái tim thành muôn vàn mảnh nhỏ.
“Không có gì, đột nhiên cảm thấy hơi mệt một chút.” Lời này của nàng là thật, sáng sớm hôm nay nàng thấy thân thể không được thoải mái, hình như bị cảm, lúc nóng lúc lạnh, đầu cũng đau.
Nói xong quay đầu lại, nhìn ngay thấy đôi mắt đau thương của hắn, hắn làm sao vậy, tại sao lại đau đớn rất nhiều như thế.
Cặp… mắt, như hài tử bị thương mà không được giúp đỡ, lại tuyệt vọng như một con thú bị dồn đến chân tường.
Làm cho người thấy cũng phải đau theo.
Đột nhiên có chút không đành lòng.
“Tại sao tự nhiên người lại có ánh mắt này?” Nàng hỏi, tay nhẹ nhàng đặt lên mi tâm của hắn, nhìn hắn nhíu mày thật thương tâm.
Hắn cũng đột nhiên kích động bắt lấy cánh tay nàng đang vỗ về mi tâm của hắn, đặt ở trên môi, nhẹ nhàng hôn, thanh âm trầm ách không nghe ra hắn đang nói cái gì: “Thanh nhi, bất luận như thế nào, cũng đừng rời khỏi ta, được không?”
… , Nàng tức cười không nói gì, đột nhiên không biết phải trả lời hắn như thế nào, nhìn hắn thống khổ như vậy, nàng thật sự là không đành lòng, nhưng nếu đáp ứng yêu cầu của hắn, chỉ sợ là sau này sẽ hối hận -, vì vậy, chỉ lặng yên không đáp.
“Thanh nhi, chuyện trước kia, tất cả đều là lỗi của ta, ta biết, những sai lầm ta đã làm ra, không thể chỉ nói đền bù là xong, ta chỉ mong, dùng ưu điểm bù cho khuyết điểm, dù không thể bỏ qua hết, cũng mong có thể bỏ qua một phần -.” Thanh âm của hắn, nặng nề buồn bã, nồng đậm thống khổ.
Mấy ngày nay, hắn chưa từng có một ngày thỏai mái -, mỗi ngày nhìn nàng bài xích hắn một cách vô thức, trái tim hắn vừa đau vừa xót.
Nhưng hết lần này tới lần khác, hắn lại không thể nói lên lời.
“Được không? …” Hắn dè dặt hỏi, phát hiện nàng vẫn chưa trả lời hắn. Quay đầu nhìn lại, đã thấy nàng mê man giãy giụa. Nguyên lai, cho dù nàng mất trí nhớ, cũng vô phương đón nhận hắn.
Cúi đầu, hắn thả tay nàng, thanh âm vừa mệt vừa đau: “Ta đi trước.”
Hắn đột nhiên không biết phải đối mặt với nàng như thế nào.
Bất cứ chuyện gì, hắn cũng vô cùng tự tin, nhưng hết lần này tới lần khác, trên phương diện tình cảm, hắn vĩnh viễn chỉ là một kẻ bại trận, hơn nữa, còn chưa từng có tự tin để ra trận.
Vừa xoay người, chợt sau lưng hắn vang lên một tiếng Phanh thật lớn, hắn cả kinh quay đầu, đã thấy Vãn Thanh gục dưới đất, thống khổ giãy dụa.
Nàng làm sao vậy? !
Trong lòng hắn trào lên sự sợ hãi, không dám chần chờ, vội vàng vọt tới bên nàng, đỡ nàng lên, khẩn trương hỏi han: “Thanh nhi, nàng làm sao vậy?”
“Ta. . . Ta đau quá. . . Rất đau, còn lạnh nữa . . . Ta lạnh quá…” Nàng nói đứt quãng, thanh âm run rẩy, tay bấu chặt vào vạt áo, nước mắt, lã chã tuôn rơi.
“Chuyện gì xảy ra, tại sao đột nhiên lại thế này?” Phượng Cô bắt lấy tay nàng, dùng sức ôm nàng vào lồng ngực, hy vọng dùng thân nhiệt của mình sưởi ấm cho nàng, nhưng hắn nhận ra, cả cơ thể nàng như một khối băng, không hề có chút độ ấm nào.
Đột nhiên lại như bị thiêu trên lửa, sắc mặt tái nhợt lại đột ngột chuyển thành đỏ bừng, trong lòng hắn cả kinh, chẳng lẽ.
Biểu hiện này? !
Tay hắn đặt lên mạch nàng, phát hiện mạch tượng của nàng vô cùng hỗn loạn, lúc đình chỉ, lúc lại đập rất nhanh, khi mạch đình chỉ thì toàn thân lạnh như băng, khi đập nhanh thì toàn thân nóng như lửa đốt.
Là trí mệnh hỏa hàn phấn phát tác!
Trái tim hắn trở nên đau đớn.
Những thứ hắn trao cho nàng, dường như chỉ có thương tổn, chưa từng có cái gì là tốt lành. Đến giờ phút này, khi hắn muốn đối tốt với nàng, nàng lại vì hắn mà phải chịu những tổn thương vô tận này.
“Hoàng Kỳ, nhanh truyền lão y đến đây!” Phượng Cô như phát điên, đột ngột rống lên, như mãnh thú bị thương, tàn bạo mà kinh người.
Hoàng Kỳ đang đứng ngoài cửa nghe thấy thanh âm của Phượng Cô, bị dọa cho hoảng sợ, vội vàng lao vào, thấy hắn đang ôm chặt lấy Thượng Quan Vãn Thanh, vẻ mặt Thượng Quan Vãn Thanh đau đớn không chịu nổi, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt dị thường.
“Gia.”
“Ngươi còn không mau đi, lừng khừng ở đây làm gì!” Phượng Cô mãnh liệt ngẩng đầu trừng mắt nhìn Hoàng Kỳ, đôi mắt vằn đỏ tia máu, khiến Hoàng Kỳ sợ hãi mà phải lui về sau một bước, đến lúc trấn tĩnh lại vội vàng phi thân về phía phòng chế thuốc.
Phượng Cô vùi đầu vào ngực Vãn Thanh, khóe mắt ướt át ngừng lại một cách đột ngột, hắn tình nguyện, nhận hết những cơn đau này, hắn không muốn nhìn Vãn Thanh chịu thống khổ.
Nhìn nàng thống khổ giãy dụa, hắn càng thấy hận bản thân mình hơn!
Hắn ôm cả người nàng, nhẹ nhàng đặt lên giường, tay hắn chưa từng rời khỏi người nàng
Rốt cuộc nàng bị sao vậy? Vì sao đột nhiên đau đớn như thế, không thể đang yên đang lành mà thế này , rốt cuộc. . . rốt cuộc trước kia đã xảy ra chuyện gì, tại sao nàng lại trúng loại độc này?
Đúng vậy, mặc dù đau đớn đến mức khó lòng kiềm chế, nhưng hắn vẫn giữ được sự lý trí, hắn hiểu rất rõ, đây chắc chắn là do độc phát.
Nhưng kẻ nào đã hạ độc nàng, ân oán giữa nàng và người đó cụ thể đến mức nào mới có thể khiến kẻ đó hạ loại độc kinh khủng ác liệt đó với nàng!
Đến tột cùng là ai?
Đến tột cùng là ai?
Đau quá!
Cơn đau này, lúc lạnh lúc nóng, toàn thân như bị thắt chặt, như muốn chia người nàng làm nhiều khúc.
Không biết vì sao, trong đầu đột nhiên hiện lên năm chữ ‘ trí mạng hỏa hàn phấn ’.
Nàng dĩ nhiên nhớ ra loại độc mà mình bị hạ.
Nang liền tập trung suy nghĩ, dù sao cũng đang đau đầu sẵn rồi, không sợ Phượng Cô nhìn ra manh mối nữa.
Trong lúc nhất thời, đầu đau, toàn thân đau, còn có cảm giác nóng lạnh đan xen khiến nàng đau đớn, khiến nàng như muốn nổ tung, tay không tự giác kéo đồ vật gần nhất, liều mình cắn cho đỡ đau.
Nàng chỉ muốn làm vậy cho đỡ đau.
Trong lòng hạ quyết tâm, nàng nhất định phải chịu đựng, nhất định phải chịu đựng.
Nàng càng cắn chặt hơn , đến khi nếm thấy vị tanh của máu, nàng mới tỉnh táo được vài phần, trước mặt là một gương mặt tuấn tú, đôi lông mày rậm nhíu chặt, trong mắt lộ ra sự đau đớn và hối hận, đôi môi mỏng cắn chặt lại.
Là hắn, Phượng Cô.
Nàng muốn cười với hắn, nhưng lại nhận ra vào lúc này chuyện đấy đối với nàng quá khó khăn, thân thể của nàng đã bớt đau , thứ nàng đang cắn chính là tay của hắn.
“A. . .” Vừa định buông…ra, một cơn đau nữa lại kéo tới, nàng đau đớn hô lên, lại cắn chặt ngón tay của hắn.
Tiếng hô vì đau vang vọng khắp Nam Phượng Viên.
Phượng Cô nghe thấy nàng la hét, khóe mắt đã lóng lánh lệ, chậm rãi chảy xuống.
Tay hắn dù bị nàng cắn đến mức huyết nhục mơ hồ, hắn vẫn hoàn toàn không có cảm giác gì.
Trái tim hắn, sớm đã đau đến mức vô phương ức chế, nỗi đau thể xác làm sao có thể so sánh với nỗi đau tinh thần!
Nhìn Vãn Thanh phải chịu đựng đau đớn cả người hắn như muốn hóa đá.
Lúc này, mới nhìn thấy lão y chậm rãi đi tới, thấy tình hình có vẻ căng thẳng, ông ta định cười cho không khí thoải mái chút, nhưng nhìn thấy đôi mắt vằn đỏ của Phượng Cô, tiếng cười nghẹn lại ở cổ họng, không dám bật ra.
Phượng Cô mà ngày thường ông ta vẫn thấy, vẻ mặt lãnh liệt thô bạo, luôn khống chế được tâm tình-, lúc đó ngươi còn có thể nói chuyện trái phải với hắn -.
Hắn lúc này, như dã thú mất sự khống chế, vẻ mặt tàn bạo, hai mắt vằn tia máu, hắn nhìn đến ai thì kẻ đó lạnh muốn đóng băng.
Hắn giống như có thể ra tay giết người bất cứ lúc nào.
Đó là cảm giác sợ hãi khi đương đầu với cái chết, khiến trái tim run rẩy -.
Lão y không tự giác nghiêm túc trở lại.
Trong lòng lão y hiểu, chỉ sợ rằng nữ tử này, đối với Phượng Cô mà nói là cực kỳ quan trọng -.
Không dám lơ là, lão y vội vàng mang theo cái hòm thuốc tiến đến.
Khi nhìn thấy Vãn Thanh, lão y bị dọa muốn hoảng sợ, mặt nàng tái nhợt, vết máu loang lổ, máu, không biết là máu của nàng, hay là máu của ngón tay Phượng Cô đang bị nàng cắn.
Một màu đỏ tươi, làm người ta không đành lòng nhìn.
“Nhìn cái gì vậy! Còn không mau bắt mạch!” Phượng Cô thấy lão y sửng sốt, quát lên, dáng vẻ rất dọa người.
Lão y bị hắn quát, luống cuống thần bắt mạch, mặc dù trong lòng có một ít bất mãn, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn là thôi.
Lão y biết phân biệt nặng nhẹ, vì vậy chuyên tâm xem mạch.
“Trí mạng hỏa hàn phấn.” Lão y trầm giọng nói.
Phượng Cô đã biết từ sớm, liền hỏi: “Vậy ngươi có biện pháp nào để giải độc không?”
“Biện pháp thì có, nhưng dược liệu thì rất khó tìm -.” Lão y chậm rãi nói.
“Là dược liệu gì? Chính là Thiên Sơn băng ngọc liên hoa sao?” Phượng Cô có biết một ít về loại độc này -, mặc dù không biết hết, nhưng vẫn đoán được là băng ngọc liên hoa.
Lão y gật đầu: “Đúng là Thiên Sơn băng ngọc liên hoa, kỳ hoa có thể giải bách độc, hơn nữa có thể nâng cao thể trạng, khiến thân thể trở nên cường tráng, bách độc bất xâm, có điều Thiên Sơn băng ngọc liên hoa, khả ngộ bất khả cầu, lão y ta sống lâu như vậy , cũng chưa từng nghe nói có ai tìm được nó, dù sao Thiên Sơn là cực hàn chi địa, không phải người bình thường cũng có thể đi vào -.”
“Ngay cả là thiên thượng thần vật, ta cũng sẽ lấy về để cứu Thanh nhi, huống chi chỉ là Thiên Sơn băng ngọc liên hoa, ta nhất định sẽ lấy được -.” Phượng Cô kiên định nói. Nếu không thể cứu Thanh nhi, hắn có sống cũng chỉ là vô nghĩa .
Chỉ là Thiên Sơn băng ngọc liên hoa mà thôi, vô luận như thế nào hắn cũng phải lấy được-, tay hắn cầm lấy tay Vãn Thanh, nhẹ nhàng nói: “Thanh nhi, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ giúp nàng giải độc -.”
“Đau……… đau quá !” Vãn Thanh căn bản không thể nghe thấy hắn nói gì, cơn đau toàn thân, đang hành hạ nàng, nàng chỉ có thể liều mình cắn bàn tay ở trong miệng, dòng máu ấm áp, mang theo mùi tanh, chảy vào trong miệng nàng, như kích thích cơn đau, hàm răng càng cắn chặt hơn, dường như chỉ có thể mới đỡ đau.
Lão y đứng nhìn, tay Phượng Cô đã đến tình trạng huyết nhục mơ hồ , đầu khớp xương cũng đã lộ ra, vô cùng dọa người, nhưng Phượng Cô hắn, mắt cũng chưa từng chớp, dường như cánh tay hắn không có cảm giác đau như người thường, hắn chỉ nhìn cô gái kia với ánh mắt đau thương.
Thở dài một hơi, lão y nhẹ nhàng nói: “Phượng gia, ngươi rút tay ra đi, ta dùng phương pháp châm cứu giảm đau cho cô nương, ít nhất cũng giúp nàng không bị đau đớn nữa, sau đó kết hợp bôi thuốc, có thể giúp nàng tạm thời trong vòng một tháng, sẽ không bị độc phát, chỉ cần mau chóng tìm được Thiên Sơn băng ngọc tuyết liên, vậy sẽ không có việc gì .”
Thật sự là không thể ngờ, chủ nhân của – Phượng Vũ Cửu Thiên , kẻ nổi tiếng lãnh khốc vô tình tàn nhẫn, lại có lúc thâm tình như vậy, làm cho người ta thật sự là không thể không cảm thán: “Là người, ai mà chẳng có máu có thịt, chẳng qua là đối với ai mà thôi.”
Người khác nói hắn máu lạnh, kỳ thật nếu hắn động tình, chỉ sợ sẽ mãnh liệt hơn bấy kỳ kẻ nào.
Phượng Cô nhìn Vãn Thanh thật chăm chú, đôi máu đầy đau đớn, rồi sau đó nhẹ nhàng rút tay, cánh tay kia vẫn nắm chặt lấy tay nàng không buông, hình như chỉ có như thế, hắn mới cảm nhận được khoảng cách giữa nàng và hắn chưa bị kéo xa.
Lão y lấy kim châm cứu, rồi sau đó quay sang Phượng Cô nói: “Phiền Phượng gia xoay người cô nương lại, lão sẽ châm cứu lên lưng.”
Phượng Cô nghe xong, vội vàng ôm lấy Vãn Thanh xoay người nàng lại, nhưng nàng vì quá đau đã co người lại, hắn kéo không ra.
Nhẹ nhàng cúi xuống bên tai nàng, thanh âm mềm nhẹ chậm rãi nói: “Thanh nhi, xoay người một chút, để lão y châm cứu cho nàng, lập tức sẽ không đau nữa…”Tuy không đành lòng, nhưng hắn vẫn phải dùng sức xoay người nàng, hơn nữa còn giữ chặt để nàng không thể nhúc nhích.
Hắn quay đầu nói với lão y: “Làm nhanh đi.”
“Ân.”Lão y gật đầu, kim đâm lên bát đại huyệt vị trên lưng của Vãn Thanh.
Bình thường lão y có thể hành sự kiểu không liên quan lắm, nhưng gặp người bệnh chân chính thì vô cùng nghiêm túc, không hổ là thần y đương thời, sau đó lão y còn tiếp tục châm lên huyệt vị trên vai nàng
Rút kim châm về, lão y lấy ra một bộ kim rất nhỏ, châm vào mi tâm của nàng, cắm đến một nửa thì dừng lại, móc ra một bình ngọc, bình mở ra, hương khí ngào ngạt xông vào mũi, nhàn nhạt mát lành, miệng bình chỉ vừa một cây kim, lão y rót xuống cây kim ở mi tâm, một giọt nước chậm rãi chảy xuống, hòa vào da thịt nàng.
Vãn Thanh dần dần yên tĩnh trở lại, như rơi vào trạng thái hôn mê, thân thể cũng dần dần thư hoãn. Nhưng thân thể vẫn lúc lạnh lúc nóng.
Phượng Cô quay đầu nhìn lão y: “Tại sao thân thể của nàng vẫn lúc lạnh lúc nóng?”
“Phượng gia, dù có là linh đan diệu dược, cũng không đủ để khiến sự phát tác của độc dược ngừng lại hoàn toàn -, bất quá sẽ không kéo dài lâu nữa -, một khắc sau, thân thể của nàng sẽ bình thường trở lại.” Thi lão nhi lẳng lặng nói, ánh mắt nhìn phía nàng, nhẹ tay xem mạch cho nàng, thấy thần sắc nàng dần dần tốt lên, mới thở phào nhẹ nhỏm.
Thật sự là không ngờ mị lực của nữ tử này lại có thể làm tan chảy con người máu lạnh kia?
Nếu nói vì nàng đẹp, thì không đúng, giai nhân khuynh thành bên Phượng Cô không ít.
Nhìn ngón tay lộ xương trắng hếu của Phượng Cô, máu vẫn không ngừng rơi lên đệm, lão y thở dài, nói: “Phượng gia, tay ngươi, …nên băng bó trước đi!”
“Đúng vậy, Gia, ngài …trước hết băng bó vết thương đi! Về phần phu nhân nô tỳ sẽ chiếu cố.” Hoàng Kỳ rốt cục cũng mở miệng , nhìn bàn tay bị thương của Phượng Cô, và Vãn Thanh đang hôn mê trên giường.
Tâm tình của Hoàng Kỳ lúc này, vô cùng phức tạp.
Mặc dù Hoàng Kỳ thích Phượng Cô, nhưng chưa bao giờ suy nghĩ xa xôi, Hoàng Kỳ chỉ cần Gia hạnh phúc, tình yêu Gia dành cho Thượng Quan Vãn Thanh, qua những gì xảy ra ngày hôm nay, có thể nói là đã xâm nhập vào phế phủ .
Nhưng còn Thượng Quan Vãn Thanh?
Đều là nữ nhân, Hoàng Kỳ hiểu tâm sự của Vãn Thanh, Vãn Thanh dù mất trí nhớ, vẫn vô phương tha thứ cho Gia, nếu hồi phục trí nhớ, chỉ sợ…
Nếu Gia phải chịu sự đả kích đó, sợ rằng đó sẽ là vết thương nặng nhất của Gia.
“Không cần, chờ Thanh nhi hồi phục rồi nói tiếp” Hắn lấy đâu ra tâm trạng để băng bó vết thương, hắn chỉ bị thương một chút có tính là cái gì, cứ chờ Thanh nhi có thể tỉnh lại rồi nói tiếp.
Chỉ cần Thanh nhi có thể hồi phục, không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này, thậm chí hắn còn chưa từng nhìn đến bàn tay của mình, dường như bàn tay đó không chút liên quan tới hắn
Lão y chỉ biết thở dài, không nói cái gì nữa.
Hoàng Kỳ cũng không nói gì.
Đột nhiên Vãn Thanh đang ngủ lại mở miệng thì thào, dường như muốn nói gì đó, bàn tay giơ lên không chung, như muốn nắm bắt một cái gì.
Phượng Cô vội vàng tiến đến, cúi xuống lắng nghe, thanh âm của nàng yếu ớt, nỉ non trong vô lực, nhưng hắn nghe rất rõ ràng.
Nàng nói: Ngân Diện.
Toàn thân Phượng Cô cứng đờ, như bị sét đánh trúng, không nhúc nhích.
MƯỢN KẾ SỬ KẾ
Toàn thân Phượng Cô cứng đờ, như bị sét đánh trúng, không nhúc nhích.
Vẻ mặt hắn đanh lại, vừa đau vừa xót, khiến ai nhìn cũng muốn rơi nước mắt, đó không phải cơn đau thể xác, mà là cơn đau của tinh thần-.
Hoàng Kỳ và lão y đứng xa, không nghe được Vãn Thanh nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt Phượng Cô, không biết vì sao, cảm thấy chua xót, có thứ gì đó như muốn trào ra khỏi khóe mắt.
Vãn Thanh nói dần dần rõ ràng hơn, rõ ràng đến mức ai cũng nghe được.
Nàng gọi -, là tên một nam nhân.
Ngân Diện.
Võ lâm đệ nhất sát thủ, chưa bao giờ thất thủ, một thân bạch y, mặt nạ màu bạc, một thanh trường kiếm, không biết đã đưa tiễn bao nhiêu linh hồn.
Hoàng Kỳ đã nhìn ra mối quan hệ giữa Vãn Thanh và Ngân Diện không đơn giản từ lâu, đêm hôm đó, Ngân Diện nửa đêm thăm dò Phượng Vũ Cửu Thiên, Hoàng Kỳ liền nhìn ra được, quan hệ của hai người bọn họ không đơn giản, ánh mắt Ngân Diện nhìn Vãn Thanh, nhìn qua cũng thấy được sự si tình.
Nhưng Hoàng Kỳ vẫn không ngờ, Vãn Thanh cũng có tình cảm với Ngân Diện -.
Nhìn dáng vẻ đau thương của Phượng Cô, lòng của Hoàng Kỳ đau như có muôn ngàn lưỡi kiếm đâm vào.
Hoàng Kỳ đã cảm thấy đau đến thế, thử hỏi Gia cảm thấy đau đớn thế nào.
Nét mặt hắn tuy cực kỳ bình tĩnh, nhưng đã chuyển màu xanh mét, các cơ mặt banh ra, trong ánh mắt, có nỗi đớn đau sâu sắc, ngưng tụ lại. Bàn tay mà Vãn Thanh cắn bị thương đang xiết chặt, những giọt máu đỏ tươi không ngừng chảy xuống, chỉ có hắn là không hề hay biết.
Bàn tay còn lại nắm tay Vãn Thanh, cũng không dám dùng sức, chỉ nắm rất nhẹ nhàng.
Thấy tình cảnh này, Hoàng Kỳ, không biết nên nói gì cho phải.
“Ngân Diện…. ” Vãn Thanh lại hô một tiếng, hơn nữa lần này còn hô to.
Trái tim Phượng Cô, như bị một lưỡi dao đâm thật mạnh, tuy chưa có giọt máu nào chảy ra, cũng đã đủ để đưa hắn vào chỗ chết .
Vãn Thanh, vì sao nàng lại làm tổn thương ta như thế!
Chẳng lẽ, nàng thật sự yêu tên sát thủ đó?
Dù có uống thuốc mất trí nhớ, đối với tên sát thủ đó vẫn nhớ mãi không quên?
Chẳng lẽ, ta cố gắng như vậy, nhưng vẫn không làm nàng vừa mắt chút nào?
Tại sao nàng lại có thể tàn nhẫn đến thế!
Trái tim này bị hai tiếng Ngân Diện của nàng dẫm nát , nàng có biết không?
Đến khi nào, trong cơn mơ nàng mới có thể gọi tên ta?
Vãn Thanh a Vãn Thanh.
Không có ai biết, Vãn Thanh đã dần dần hồi phục được trí nhớ , khi độc phát, vì quá đau đớn, cũng kích thích trí nhớ của nàng trở lại.
Nàng lúc này, lâm vào sự hỗn loạn, trí nhớ trước kia, như bài sơn đảo hải tập kích nàng, xoay vần biến chuyển như muôn ngàn ảo ảnh.
Đôi lông mày của nàng, khi thì thư hoãn, khi thì nhíu lại, khi thì cười yếu ớt, khi thì tức giận, khi thì cực đau, khi thì tổn thương………….. rất nhiều vẻ mặt biến đổi không ngừng.
Trong cơn hôn mê, nàng như trải qua cuộc sống này một lần nữa, những…chua xót đắng cay, cứ lần lượt trở lại. Từ khi nàng còn ở Thượng Quan phủ, rồi nàng bị Phượng Cô cường bạo, lại bị bức bách phải làm thiếp cho hắn, nhận đủ mọi thống khổ, hắn tàn nhẫn, cho nàng biết thế nào là thế gian tàn khốc, còn có, hài tử của nàng, dĩ nhiên cũng bị Chu Nguyệt nhi giết chết , lòng của nàng, đột nhiên đau đớn một cách mãnh liệt.
Nỗi đau mất con, đã khắc vào lòng nàng quá sâu, theo thời gian, chưa từng nhạt đi, càng lúc lại càng sâu thêm .
Rồi sau đó, với sự trợ giúp của Ngân Diện nàng giả vờ lạc nhai, lấy được tự do.
Quá khứ, cứ từ từ quay lại
Mặc dù hôn mê, nhưng do độc phát, cơ thể lúc nóng lúc lạnh, nàng giống như rõ ràng tất cả, lại cũng giống như không rõ ràng chút nào.
Cứ mê man như vậy.
Nàng cảm nhận được có một bàn tay ấm áp cứ một mực nắm tay nàng không tha, truyền sự ấm áp và quan tâm vào thẳng trái tim nàng, nhưng người đó là ai?
A, hẳn là Ngân Diện -. Chỉ có hắn, mới canh giữ bên nàng khi nàng bị độc phát, bồi nàng chịu những đau đớn vô cùng tận.
Là hắn, mới có bàn tay to ấm áp như vậy.
Là hắn, mới có thể quan tâm nàng như vậy -.
Là hắn, nhất định là hắn -. Lúc này hắn nhất định vô cùng thương tâm -.
Nàng muốn cố gắng mở mắt nhìn hắn, tặng hắn một nụ cười an ủi, nói với hắn, không cần lo lắng -, nàng không có việc gì -, mặc dù nhìn nàng mảnh mai, nhưng ý chí của nàng rất kiên cường, sẽ không bị những cơn đau này làm gục ngã -.
Nhưng nàng có cố gắng thế nào cũng không mở được mắt, lúc này mí mắt như nặng cả ngàn cân.
Vì vậy, nàng chỉ có thể cố gắng gọi tên hắn…. gọi tên hắn… để hắn có thể yên tâm.
Nhưng, trí nhớ như thủy triều tràn đến, dần dần , nàng nhớ ra mình lấy nghệ danh là Tình Thiên, rồi sau đó, nàng vào Phượng Vũ Cửu Thiên, vốn là muốn bắt Chu Nguyệt Nhi và Phượng Cô nếm trải nối đau của sự mất mát -, nhưng lại bị Phượng Cô phát hiện nàng là Vãn Thanh, do đó cho nàng uống thuốc mất trí nhớ, khiến nàng mất đi trí nhớ.
Nhưng mục đích cuối cùng của hắn là gì chứ?
Vì sao sau khi nàng mất trí nhớ, hắn lại đối tốt với nàng? Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?
Trí nhớ gián đoạn tại đó, như vậy lúc này nàng hẳn là đang ở Phượng Vũ Cửu Thiên -, nếu thế là ai đang nắm tay nàng?
Là ai?
Dù biết cũng không nguyện thừa nhận sự thật này, không muốn thừa nhận, đang nắm tay nàng, bàn tay to lớn truyền cho nàng ấm áp và dũng khí –, lại là của ác ma Phượng Cô -.
Nàng khẽ buông tay, không nắm tay hắn nữa ……….
Nàng hận hắn, là hắn, đã mang cho nàng những đau đớn này -, coi như hắn có muốn đền bù, những những đớn đau, những hồi ức, chẳng lẽ thật sự có thể đền bù sao -?
Hắn có thể đưa hài nhi của nàng quay lại không?
Không thể!
Mất đi là mất đi, không đền bù được.
Hơn nữa hắn là con người gian trá như thế, chẳng lẽ lại thật sự hồi tâm chuyển ý, nàng không tin, một con người làm gì có chuyển nói tốt lên là tốt lên thật.
Chỉ sợ, hắn đang có âm mưu -.
Đúng vậy, hắn tuyệt đối là có âm mưu -.
Nếu quyết định muốn báo thù, nàng không thể mềm lòng -.
Lần này, là Phượng Cô cho nàng thời cơ tuyệt hảo, nàng chỉ cần nắm bắt thật tốt, lần này đây, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện -, nàng nhất định phải cho Phượng Cô và Chu Nguyệt Nhi nhận hết những tổn thương mà nàng từng chịu đựng.
Phượng Cô bị tổn thương sâu sắc, tình chi thương, là khi chính mắt nhìn thấy người mình yêu, ở trước mặt mình nói nàng yêu nam nhân khác. Mà hắn, đã bị đả kích như thế tận hai lần.
Ngay cả ông trời cũng không vừa mắt với hắn -.
Hơn nữa, lần này so với lần trước càng khiến hắn đau hơn gấp trăm lần, khi đó, hắn không phục, tức giận bọn họ lừa gạt hắn, lòng tự trọng không thể bình ổn, nhưng lần này, hắn cảm thấy trái tim như muốn vỡ nát
Nỗi đau này, đủ để hủy diệt một con người -. Trầm thống, ngay cả việc hô hấp cũng trở nên khó khăn . Đau …phẫn hận…tức giận … ghen tỵ, như liệt hỏa hừng hực, như rơi xuống vách đá vạn trượng, đau đớn khiến người ta sống không bằng chết, khiến hắn muốn phát điên, bàn tay bị thương vịn vào thành giường, chỉ sợ bản thân không khống chế được sẽ làm ra chuyện gì điên rồ.
Lão y nhìn tất cả, có chút không biết phải làm như thế nào cho phải, tính toán thời gian, đã đến lúc độc phát tác xong , vì vậy tiến lên, muốn cầm tay Vãn Thanh xem mạch.
“Ngươi làm gì? !” Một thanh âm lãnh khốc hung hăng vang lên.
Tay lão y mới vươn ra một nửa, đột nhiên bị Phượng Cô hung hăng tóm lấy, đau thật là đau: “Ai nha đau … ai nha đau …… ta ………….. phượng gia ta chỉ muốn bắt mạch cho cô nương, xem xét tình huống một chút. “
Phượng Cô này, không phải là ghen tuông muốn phát điên rồi chứ!
Lão y sợ hãi nhìn Phượng Cô, con người này mà phát điên, chỉ sợ võ lâm gặp đại họa!
Sắc mặt Phượng Cô thư hoãn, hắn cũng không biết bản thân bị làm sao vậy, vừa mới thấy bàn tay lão y giơ ra, hắn lại nhạy cảm đến mức tóm lấy khi chưa kịp suy nghĩ gì, chỉ sợ Vãn Thanh bị kẻ khác mang đi .
Loại sợ hãi này, từ tận đáy lòng, sợ hãi như thế, bối rối như thế, khiến cho hắn mất hết khống chế.
“Ngươi xem mạch đi!” Hắn quay mặt đi, không đành lòng nhìn nữa, nhưng trong lòng thì rối như tơ vò, tuy không có vết thương nào, nhưng trái tim vẫn rất đau.
“Được.” Lão y sờ sờ cánh tay bị hắn tóm,
Rồi chậm rãi xem mạch cho Vãn Thanh.
Mạch dù chưa phải rất bình ổn, nhưng đã hòa hoãn rất nhiều, không còn tình trạng lúc nhanh lúc chậm nữa .
Lão y kéo mi mắt nàng, quan sát cẩn thận một hồi, rồi sau đó mới nói: “Độc phát xem như đã ngừng, lão y rút kim châm cho nàng.”
Nói xong lão y ngắm nhìn Phượng Cô, ông ta không dám lỗ mãng tự tiện, miễn cho kẻ nào đó tức lên, khí lực của hắn quá lớn , tay ông ta lại nhỏ thế này, xương lại loãng, nếu bị hắn tóm lần nữa thì gãy là điều không cần nghi ngờ.
“Muốn rút thì rút đi, còn nhìn cái gì!” Phượng Cô lạnh mặt, hung tợn nói. Vẻ mặt đúng là thẹn quá hóa giận. Vừa rồi hắn đã quá thất thố, lão y còn dám cười! Lúc này không so đo với ông ta , nếu ông ta còn nhắc tới chuyện này, hắn sẽ cho ông ta nếm thử thủ đoạn của hắn.
“Ta chẳng qua là sợ ma chưởng của ngươi thôi ….. ” Lão y nhỏ giọng nói thầm.
“Ngươi nói cái gì? !” Phượng Cô trừng mắt, ném cho ông ta ánh mắt sắc như dao.
“Không… chưa nói cái gì, ta chỉ nói phải rút châm nhanh thôi.” Lão y bị Phượng Cô quát, vã mồ hôi lạnh, đột nhiên cảm thấy lạnh gáy, Phượng Cô này, cũng không dễ chọc -.
Thật khổ, đã bị đau còn bị khi dễ, ông ta dù gì cũng là thần y, người bình thường là thỉnh cũng thỉnh không được, chẳng qua là mượn hắn một phòng chế thuốc, lại bị hắn khi dễ như vậy, mặt ông ta nhăn nhó như quả táo tàu .
Nhưng vẫn rút châm cho Vãn Thanh.
Phượng Cô chỉ nhìn ông ta, không nói gì nữa, hắn đương nhiên nghe thấy ông ta nói gì, bất quá không muốn so đo.
Khi ông ta rút cây kim ở mi tâm, phát hiện cây kim khác thường, sáng hơn trước rất nhiều.
Rồi sau đó vỗ tay trái lên vai Vãn Thanh, bốn cây kim bay ra từ tứ tri, ông ta đưa tay phải ra liền thu hết bốn cây kim về, thấy bốn cây kim này đen nhánh mà ám trầm, ông ta vỗ thêm một cái lại có thêm hai cây kim bay ra, hai cây kim này cũng đen nhánh như bốn cây trước.
Có thể thấy loại độc này vô cùng kinh khủng.
Lão y lấy ra một cái hộp, xếp mấy cây kim xong xuôi, quay sang nói với Phượng Cô: “Phượng gia, ta muốn lấy một ít máu của cô nương này, để còn nghiên cứu độc dược, nói không chừng không dùng Thiên Sơn băng ngọc liên hoa cũng có thể giải độc, dù sao độc này ta mới chỉ nghe chứ chưa từng gặp.”
Phượng Cô nghe xong, nhìn ông ta chăm chú một hồi lâu, không mở miệng nói gì.
Đôi mắt tuy bình tĩnh, nhưng sóng ngầm mãnh liệt, làm da đầu lão y muốn tê dại, không thể làm gì khác đành vô cùng ủy khuất nói: “Nếu Phượng gia cảm thấy không hay, bỏ đi vậy.” Vừa nói vừa xoay người đi lấy hòm thuốc.
Lại thấy Phượng Cô duỗi tay ra: “Chờ đã.”
“Cái gì?” Lão y nhìn Phượng Cô vươn tay, không hiểu hỏi han.
Chỉ nghe thấy Phượng Cô lạnh lùng lên tiếng, trong thanh âm có chút không kiên nhẫn cùng ám nhẫn: “Đưa dụng cụ đây, ta lấy máu nàng cho ngươi!”
Thi lão nhi vừa nghe, trên mặt đã lộ vẻ vui mừng, vội vàng lấy ra một dụng cụ bằng ngọc, đưa cho Phượng Cô.
Phượng Cô đưa tay, nhìn Vãn Thanh chăm chú thật lâu, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu, chau mày, trên mặt lộ ra thần sắc thống khổ –, thoạt nhìn, rất mảnh mai, rất đơn thuần, làm cho ai nhìn thấy cũng phải mềm lòng, nhưng hết lần đến lần khác, người nàng muốn nương tựa khi đau đớn, lại không phải hắn.
Chuyện như vậy, bảo hắn phải chấp nhận làm sao?
Hắn đâm kim vào đầu ngón tay nàng, một giọt máu tròn như ngọc chảy xuống, Phượng Cô lấy dụng cụ hứng giọt máu, rồi sau đó nhấn một cái, liên tục ba bốn giọt nữa trào ra, hắn đưa hết cho lão y.
Trùng hợp Vãn Thanh xoay người một cái ngay lúc đó, đôi môi tái nhợt lại kêu hai tiếng làm hắn muốn phát điên: “Ngân Diện……. ” trong giấc mộng kí ức – Vãn Thanh nào có hay, hai tiếng này của nàng, đã khiến Phượng Cô phát điên hoàn toàn .
Ánh mắt Phượng Cô trở nên buồn bã, đôi mắt vì ghen tuông mà vằn đỏ những tia máu, đôi môi mỏng nhếch lên, vì nắm tay quá chặt mà các đốt ngón tay chuyển màu trắng bệch, thanh âm ám ách của hắn so với Vãn Thanh còn lào khào hơn, hắn trừng mắt nhìn Vãn Thanh, có yêu có hận có oán có thẹn: “Tại sao? Tại sao? Rốt cuộc là tại sao?” Ta cố gắng như thế, chẳng lẽ vẫn không thể có một chỗ trong tim nàng? Dù trong tim nàng không có ta, nàng làm sao có thể trong lúc hôn mê vẫn nhớ mãi không quên một nam nhân khác?
Nàng thật muốn khiến ta thương tích đầy mình mới chịu bỏ qua sao?
Khi hắn xoay người, quăng tay, dụng cụ từng dùng để hứng máu Vãn Thanh vỡ tan thành tro bụi, tung bay khắp phòng.
Cái ghế hắn từng ngồi, trong tích tắc hắn đi đến cửa, bị hắn vỗ lên một cái mà nát tan.
Có thể thấy hắn đang ghen ghét sâu sắc đến mức nào.
…………………
Không lâu sau Vãn Thanh tỉnh lại, mở mắt ra, có cảm giác không xác định được thời gian, toàn thân mệt mỏi, như vừa trải qua một đại kiếp.
Nhưng thật ra cũng chẳng khác nhau lắm, những gì nàng đã trải qua, thật sự là đại kiếp của tinh thần và thể xác! Một hồi độc phát, một hồi tìm lại trí nhớ
Suy nghĩ một lúc mới nhớ ra, nơi này, là Phượng Vũ Cửu Thiên, còn nàng vừa bị độc phát ~
Nàng quay đầu , cười một nụ cười thuần khiết.
Lão y thấy nàng cười, thiếu chút nữa thì mắc chứng xơ gan (cũng không hiểu =.=): “Cuối cùng ngươi cũng tỉnh! Nếu ngươi không tỉnh lại, chỉ sợ Phượng Gia sẽ đập nát tòa Phượng Vũ Cửu Thiên này!”
Ngoài cửa vang lên một tiếng thét chói tai, nàng vừa chạy ra nhìn đã thấy Phượng Cô cầm một thanh trường kiếm, quét ngang quét dọc khắp sơn trang, công lực của hắn vô cùng thâm hậu, thêm chút nữa sẽ san cả sơn trang thành bình địa .
“Vì sao phu quân phải làm thế?” Nàng nhẹ nhàng lên tiếng hỏi, giống như khi nàng vẫn mất trí nhớ
Tuy nàng cười nụ cười ôn hòa, nhưng trong lòng lại đang thầm cười lạnh, nếu Phượng Cô cho nàng cơ hội này, vậy thì nàng sẽ lợi dụng thật tốt -, sẽ không cô phụ ‘ hảo ý ’ của hắn, tranh thủ báo thù cho bản thân.
MỜI HẮN HÃM SÂU
Độc phát xong rồi, thân thể của nàng căn bản là không còn gì đáng ngại, mặc dù vẫn suy yếu, nhưng đã có thể xuống giường đi lại .
Vãn Thanh đẩy cửa, muốn ra ngoài phơi nắng, thấy hoa viên của Nam Phượng Viên chỉ còn là một đống hỗn độn, so với việc có một cơn bão quét qua thì còn hỗn độn hơn, làm cho không có ai đành lòng nhìn lâu.
Hoa hoa cỏ cỏ, chẳng còn một mống, chỉ còn đất bằng, có người làm vườn đang cắm cúi gieo trồng, tiểu kiều lưu thủy, cũng đang được xây dựng lại.
Xem ra, những lời lão y nói hôm đó còn là nói giảm đi nhiều rồi .
Tại sao Phượng Cô lại phẫn nộ như thế chứ?
Nàng không thể nghĩ ra, lúc đấy chỉ có ba người Hoàng Kỳ, Phượng Cô và lão y, nàng sẽ không hỏi Phượng Cô -, lão y thì không thấy bóng, nghe nói là lên núi hái thuốc, hai ba ngày nữa mới trở về, như vậy chỉ còn Hoàng Kỳ để hỏi .
Vì vậy nàng chậm rãi đi ra ngoài, sắc trời không tệ chút nào, nắng vàng rực rỡ, mặc dù hơi chói, nhưng vẫn khiến người mới ốm dậy như nàng cực kỳ thoải mái, đi dưới bóng nắng xuyên qua kẽ lá tàng cây là chuyện khiến con người ta cực kỳ thoải mái.
Có một hoàng y nữ tử phi thân đến từ xa, thật đúng là mới nhắc Tào Tháo Tào Tháo đã tới. Nàng đỡ mất công đi tìm cô ta.
“Hoàng Kỳ cô nương?” Nàng vẫy vẫy tay, Hoàng Kỳ dừng lại, đứng ở trước mặt nàng, gương mặt lạnh lùng, không thể tính là có cảm xúc, độ chán ghét so với trước kia tăng thêm rất nhiều. Bất quá, nàng không thèm để ý tới thái độ cô ta.
“Hoàng Kỳ cô nương, Vãn Thanh có một chuyện không rõ muốn hỏi cô nương.” Nàng không để ý tới vẻ mặt cô ta, thân thiện hỏi thăm.
“Phu nhân có gì dặn dò cứ nói thẳng.” Giọng điệu của Hoàng Kỳ vô cùng lạnh lẽo, tuy tôn trọng, nhưng mắt lại chẳng thèm liếc đến Vãn Thanh lấy một cái, thật là lãnh ngạo.
“Ta nghe nói hôm ta độc phát Gia có nổi giận một trận khủng khiếp, không biết là vì sao, thật ra đã xảy ra chuyện gì? Hai ngày nay Vãn Thanh vẫn một mực lưu tâm chuyện này, đành đến hỏi Hoàng Kỳ cô nương, hy vọng cô nương có thể giúp Vãn Thanh giải thích nghi hoặc đó.” Vãn Thanh nhẹ nhàng nói, ánh mắt vô cùng chân thành nhìn Hoàng Kỳ.
“Ngươi không biết chuyện gì xảy ra? !” Hoàng Kỳ nhìn nàng, trong mắt có vài phần hận ý, giọng điệu cũng có chút mỉa mai.
Vãn Thanh lắc đầu.
“Ngươi cũng đã quên những lời ngươi đã nói lúc đấy ?” Sự lãnh lùng và phẫn hận bắt đầu tỏa ra từ Hoàng Kỳ.
Khi Vãn Thanh lắc đầu, Hoàng Kỳ nói một cách mỉa mai: “Ngươi đã gọi tên người – không – nên – gọi – tên – ra. Ta không thể nói rõ ràng -, chỉ có thế nói đến đấy, phu nhân là người thông minh, tất là sẽ thông suốt.”
Hoàng Kỳ nói xong còn cúi người thi lễ: “Hoàng Kỳ còn có việc, cáo lui trước.” Nói xong xoay người một cái, đã rời đi khá xa.
Vãn Thanh chậm rãi xoay người, đi vào trong phòng, theo như Hoàng Kỳ nói, nếu nàng đoán không sai, kẻ nàng gọi tên trong lúc hôn mê , không phải Tà Phong, nhất định là Ngân Diện -.
Theo kí ức mơ hồ của nàng, trong lúc độc phát nàng có tưởng nhầm rằng Ngân Diện chiếu cố nàng, cho nên cái tên nàng đã gọi nhất định là Ngân Diện.
Nàng cong môi cười một tiếng, xem ra, Phượng Cô đang lồng lên như ngựa .
Rất hay, điều nàng muốn chính là như thế.
Hắn càng yêu nàng sâu sắc, sẽ càng đau thương sâu sắc, chuyện này chỉ có thể trách chính bản bản thân hắn, lưỡi kiếm này nằm trong tay hắn, đâm sâu đến thế nào, không liên quan tới nàng
Nhưng nàng vẫn không ngờ, hắn dĩ nhiên không động thủ đánh nàng, hắn vẫn máu lạnh vô tình, tức giận là sẽ dùng đến bạo lực, tại sao tự nhiên lại không thế?
Chẳng lẽ là vì nàng bị độc phát, chắc cũng chỉ có nguyên nhân này .
Trong lòng lạnh lùng cười một tiếng, có lẽ lòng nàng chẳng thể tinh khiết thiện lương như trước nữa .
Nàng xoay người, bình thản nói với tỳ nữ: “Làm phiền cô nương, giúp ta thỉnh Phượng gia đến.”
Tỳ nữ kia chưa từng biết Vãn Thanh khách khí đến vậy, nhất thời thụ sủng nhược kinh, thanh âm cũng trở nên chi chi ngô ngô : “Phu nhân không nên khách khí, ngài có cái gì phân phó cứ nói với nô tỳ, nô tỳ nhất định làm theo, nô tỳ đi bẩm với Phượng gia.”
Nói xong liền xoay người đi.
Nàng chầm chậm quay đầu, nhìn bóng lưng tỳ nữ, trong ánh mắt trong trẻo lạnh lùng như băng, có chút hứng thú mà bản thân cũng không thể hiểu nổi.
Như mộng lại như ảo.
… …
Phượng Cô không ngờ Vãn Thanh dĩ nhiên chủ động thỉnh hắn đến Nam Phượng Viên, trong lòng không thể kiềm chế được mừng muốn phát điên, mặc dù hắn biết có thể là nàng có việc cầu hắn, nhưng hắn vẫn vô phương kìm nén sự vui sướng chua xót đấy.
Mặc dù trong lúc hôn mê nàng đã gọi tên nam nhân khác, hắn không thể phủ nhận sự thật đấy, mặc dù hắn đố kỵ và phẫn hận, nhưng đối với Vãn Thanh, hắn đành bó tay. Vô phương nổi giận với nàng.
Không giống con người hắn trước đây chút nào, nhưng hắn không ngại những thay đổi đó
Bước dài vào trong phòng, thấy Vãn Thanh đang ngồi trước cửa sổ, vẻ mặt bình tĩnh, nhìn không ra hỉ nộ ai nhạc, nhưng không biết vì sao, hắn lại cảm nhận được sự ưu thương trên người nàng, còn có ủ dột, làm lòng người cũng trầm xuống .
Không tự giác, bước chân hắn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, Hoàng Kỳ vẫn đi sau hắn, hắn khoát tay chặn lại, ý bảo Hoàng Kỳ đứng chờ bên ngoài, lúc này hắn mới chậm rãi đi vào.
Hắn lẳng lặng đứng sau lưng nàng, nhìn theo mắt nàng, ngoài sân là nắng vàng rực rỡ, nhưng hắn chẳng cảm nhận được chút rạng rỡ nào, chỉ cảm thấy sự tịch mịch đang lấp đầy Nam Phượng Viên.
Vãn Thanh cảm giác được hắn tiêu sái đến gần, nhưng không quay đầu, ánh mắt chỉ một mực nhìn hoa viên đầy nắng, người ta nói nắng vàng ấm áp -, nhưng theo nàng thấy, mặt trời chói lọi rất tịch mịch, so với ánh trăng còn tịch mịch hơn, ít nhất ánh trăng còn có các vì sao làm bạn, còn mặt trời? Vĩnh viễn, chỉ có một mình, không ai bầu bạn.
Tay của hắn, nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, sự ưu thương của nàng, liền vơi đi rất nhiều, thần sắc vừa chuyển, nhẹ nhàng quay đầu lại, nàng nở một nụ cười đẹp đẽ: “Phu quân đã tới?”
“Ân.” Phượng Cô đáp. Cứ đắm chìm trong nụ cười lạnh nhạt đẹp đẽ của nàng, mãi đến lúc này, hắn mới chính thức lĩnh ngộ , cái gì gọi là hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh, khoảnh khắc ấy, liệu có từ ngữ nào miêu tả được-.
Không, người ta chỉ có thể ghi khắc trong tâm khảm -.
“Nàng tìm ta?”
“Đúng vậy.” Nàng vừa nói, tay, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay của hắn đang ở trên vai nàng, lời nói nhỏ nhẹ: “Có phải ngày đó Vãn Thanh đã nói những lời không nên nói, khiến phu quân tức giận?”
Cặp mắt sáng như sao mà vô tội nhìn hắn.
Hồn nhiên, ẩn tình.
Phượng Cô không trả lời ngay, thần sắc vui mừng trên mặt nhất thời phai nhạt vài phần, sự đố kỵ hắn đã cố gắng đè nén lại trào lên một lần nữa.
“Đúng là nàng đã nói điều không nên nói.” Trong thanh âm, hàm chứa rất nhiều không vui cũng bất mãn, nhưng giọng điệu lại rất nhạt nhòa, từ khi nàng dùng thân phận Tình Thiên tiếp xúc với hắn, hắn chưa từng đối với nàng lạnh lùng vô tình như vậy.
Nhân sinh, thật là rất diệu kỳ, có đôi khi, nàng cũng không rõ phải định nghĩa kiểu ở chung của hai người hiện tại là gì.
Nghe được lời của hắn, Vãn Thanh chỉ cười thầm trong lòng, nhìn vẻ mặt hắn có vài phần thống khổ, nàng cứ tưởng rằng mình sẽ rất vui vẻ, không ngờ nàng chẳng thấy vui vẻ chút nào.
Chỉ cảm thấy càng thêm luống cuống.
Nhưng vì kế hoạch, nàng không thể để lộ nửa điểm kí ức đã nhớ ra, vì vậy nhợt nhạt cười một tiếng, thản nhiên cất lời: “Ta kêu tên Ngân Diện sao?”
Phượng Cô vừa nghe, mặt banh ra, trong mắt hiện ra âm ngoan, đôi môi mỏng mím chặt lại, giống như đang cố nén cái gì, rồi lại giống như không phục.
Nàng đã đoán trúng, trong lúc nàng hôn mê, nhất định là đã gọi tên Ngân Diện. Nàng liền cười cười kéo tay hắn, giải thích: “Ta đoán đúng rồi.” Nói được một nửa thì ngừng lại.
Chỉ thấy hắn hất tay nàng ra: “Xem ra nàng biết rất rõ mình suy nghĩ cái gì! Lời nói trong lúc hôn mê cũng nhớ rõ ràng đến vậy, đối với hắn nhớ mãi không quên sao? !”
Mặt hắn như cuồng phong bạo vũ, nàng cũng biết, với tính cách của hắn, đâu có giống loại người đè nén cảm xúc, xem đi, mới khơi một chút đã tức giận đến thế này.
“Phu quân có biết vì sao Thanh Nhi gọi tên hắn không?” Nàng không nóng không lạnh, vui vẻ dùng đôi mắt trong suốt nhìn hắn, nói một cách tự nhiên uyển chuyển hàm xúc. Lấy tĩnh chế động, bốn chữ này lúc nào cũng hữu hiệu -. Nhìn Phượng Cô nổi trận lôi đình, nàng vẫn trầm tĩnh như nước.
“Ta mặc kệ vì sao nàng lại gọi tên hắn, ta cũng không muốn biết, nhưng sau này, ta quyết không cho phép nàng gọi tên hắn một lần nữa, sau này nàng chỉ có thể gọi tên ta, chỉ có thể là ta, Phượng Cô, phu quân! Không được nói gì khác, có nghe hay không.” Hắn nói một cách cuồng loạn. Ngữ khí bá đạo vô lý, nhưng đôi mắt thì thâm tình sâu sắc
Một loại đố kỵ đan xen cùng yêu sâu sắc, như độc xà quấn lấy nhau.
Hai tay hắn bắt lấy tay nàng, không tự giác dùng lực .
“Phu quân, người làm đau ta .” Nhìn ánh mắt hắn kích động dị thường –, nàng hô một tiếng.
Phượng Cô bị nàng hô lên, cũng hiểu được bản thân có chút thất thố , vì vậy rùng mình, nhưng không buông tay nàng, có điều khí lực đã bớt đi nhiều.
Dù có thế, tay nàng đã bị hắn làm lằn đỏ.
Bất quá, chút ít đau đớn đấy nàng không coi ra gì .
Thấy hắn lỏng tay, sắc mặt hòa hoãn rất nhiều, nàng mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Phu quân có thể bình tĩnh nghĩ một chút không, chẳng lẽ Thanh nhi lại là loại người đứng núi này trông núi nọ? Phu quân đối với Thanh nhi tốt như vậy, Thanh nhi làm sao có thể thích người khác?”
“Nàng không thích hắn thật sao?” Phượng Cô vừa nghe đã mừng như điên, bắt lấy tay nàng, khẩn trương hỏi han.
Vãn Thanh gật đầu nghiêm túc nói: “Đúng vậy, Thanh nhi làm sao có thể thích hắn được? Chẳng lẽ phu quân đã làm chuyện có lỗi với Thanh nhi, khiến Thanh nhi lựa chọn hắn?”
Nàng cố tình vô tội hỏi.
Trong lòng hắn cũng chấn động, cảm thấy dường như nàng đang giấu hắn chuyện gì đấy, phượng nhãn hồ nghi nhìn thẳng vào nàng, thấy nàng vẫn điềm nhiên, đẹp đẽ, không nhìn ra chút dụng ý khác nào, vì vậy lúc này mới thu hồi ánh mắt hoài nghi.
Hắn nghĩ thầm chỉ là bản thân quá mức mẫn cảm , chẳng qua nàng chỉ thuận miệng nói một chút, lại trúng vào vết thương trí mạng trong mối quan hệ của bọn họ thôi.
Nhìn ánh mắt hoài nghi của hắn , nàng trấn định tự nhiên, không lộ nửa phần bối rối, chỉ thản nhiên đáp lại ánh mắt hoài nghi của hắn, nhìn hắn kích động, nhìn hắn thất thố.
Như vậy mới phải, càng yêu mãnh liệt càng tốt, càng yêu sâu sắc càng hay, chỉ có yêu thật nhiều thì hắn mới chìm vào bể tình, đến lúc đó, nàng sẽ cho hắn một nhát trí mạng
Đương nhiên, tạm thời nàng phải diễn một vở kịch thật mùi mẫn cho Chu Nguyệt nhi xem mà ói máu đã
Thấy hắn không mở miệng nói cái gì, nàng chỉ cười cười: “Kỳ thật sở dĩ trong lúc hôn mê Thanh nhi lại gọi tên Ngân Diện, bản thân Thanh nhi cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì, nhưng Thanh nhi cảm thấy những lúc độc phát, người vẫn chiếu cố Thanh Nhi là Ngân Diện, vì thế mới vô thức gọi tên hắn, bình thường Thanh nhi thật sự không nhớ nhung gì hắn?”
“Thanh nhi bình thường thật sự thật không nhớ nhung hắn?” Phượng Cô vừa nghe, gương mặt uất ức lại nhu hòa, đôi mắt rực lửa nhìn Vãn Thanh hỏi. Nàng là bởi vì được Ngân Diện canh giữ những lần độc phát trước, mới tự nhiên gọi tên Ngân Diện, như vậy hắn an tâm.
Chỉ cần không phải nàng động tâm với Ngân Diện, như thế rất tốt! Như thế rất tốt!
Nàng cũng cười lắc đầu: “Thanh nhi thật sự không nhớ nhung hắn -.”
Nghe thấy nàng khẳng định, hắn hoan hỉ ôm nàng vào trong lòng, mừng rỡ như điên, như có một dòng mật ong chảy trong đầu, ngọt ngào dị thường.
Trong khoảng thời gian này, tâm tình của hắn, vì nàng, lên xuống không ngừng, chưa từng có lúc nào hắn bình tĩnh một cách chân chính, trong khoảnh khắc nàng chưa khẳng định, hắn chỉ sợ mất nàng, mặc dù nàng đã khẳng định, nhưng hắn vẫn vô phương kiên định , bởi vì, hắn sợ nếu nàng nhớ lại tất cả, tình hình sẽ biến đổi đến thế nào.
Nhưng hắn không nhìn thấy, ánh mắt của nàng, hoàn toàn trái ngược với vẻ kích động của hắn, vẻ mặt nàng bình tĩnh, mang theo sự lạnh lùng cùng băng hàn. Như băng sương ngàn năm ngưng tụ.
… …
Một ngày sau.
Quan hệ giữa hai người bọn họ biến hóa một cách nhanh chóng, Vãn Thanh từ bị động thành chủ động.
Chỉ có Vãn Thanh biết, đằng sau những dịu dàng đó có một lưỡi dao sắc bén, đang từ từ thành hình, như cánh tay của loài ma quỷ.
Phượng Cô đối với nàng, quả nhiên là hết sức thể thiếp, phàm là điều nàng muốn -, thứ nàng nhìn -, điều nàng nghĩ -, thứ nàng nói tên -, hắn đều làm được lấy được cho nàng, không khỏi làm cho người ta nhớ tới câu thơ “Nhất kỵ hồng trần phi tử tiếu, vô nhân tri thị lệ chi lai” (Thơ Đỗ Mục, tạm dịch: Bụi hồng người đẹp mỉm cười,Nào ai đã biết vải tươi mới về)
Ban đầu Đường Huyền Tông cũng hết lòng với Dương Ngọc Hoàn, nhưng cuối cùng cũng phải chịu kết quả không hay, tình yêu, không thể thay thế bằng tài vật -, chỉ có chân tâm thực lòng, mới có thể lâu dài.
(Dương Quý phi Dương Ngọc Hoàn thích ăn vải, Đường Huyền Tông dùng dịch trạm ngày đêm chở vải từ phương Nam cho nàng vì vải là thứ trái cây nhanh hỏng. Mỗi quả vải về đến kinh thành cho Quý phi được đổi bằng không biết bao nhiêu máu và mồ hôi của những con thiên lý mã và những người lính, những nô lệ áp tải vải. Chính vì thế đã có cuộc khởi nghĩa của Mai Thúc Loan tức Mai Hắc Đế, sau này Dương Quí phi bị ba quân ép phải treo cổ ở đèo Mã Ngôi trong lần chạy trốn khi An Lộc Sơn – Sử Tư Minh làm phản.)
Chỉ bất quá, mặc dù nàng không thích cứ tiếp tục như vậy, nhưng cũng không ngăn trở mọi chuyện diễn biến theo đà của nó, chỉ lặng yên cổ động Phượng Cô làm như vậy
Vì làm vậy chính là cách tốt nhất để kích lòng đố kỵ của Chu Nguyệt nhi – , lúc cô ta đố kỵ, mới bại lộ chân tướng.
AI TRUNG AI KẾ
“Ngươi vẫn cứ uống thuốc được ah?” Nữ tử đứng bên xuân trì nói với giọng lo lắng.
“Đúng vậy, đó là thuốc do phu quân sai người chuẩn bị cho ta, trị liệu thân thể của ta -, ta làm sao có thể không uống. Mộ Dung phu nhân.” Giọng nói của Vãn Thanh thanh thúy như va chạm với mặt nước.
“Đó là thuốc làm ngươi mất trí nhớ, chữa bệnh cái gì chứ!” Chu Nguyệt Nhi nới với vẻ lo lắng vạn phần, vốn dĩ là cô ta không muốn nói chuyện trước kia với Thượng Quan Vãn Thanh, nhưng nhìn Vãn Thanh và Phượng Cô càng ngày càng ân ái, lúc nào cũng quấn quýt si mê, cô ta không chịu được nữa.
Cô ta lo lắng, nếu cứ thế này, chỉ sợ cho dù Thượng Quan Vãn Thanh có khôi phục trí nhớ, thì cũng đã động tâm, lúc đó còn trách Phượng Cô thế nào được nữa, làm sao rời xa hắn được nữa? Đó chẳng phải là điều Phượng Cô mong muốn còn gì?
Không, cô ta quyết không thể để chuyện đó xảy ra!
Phượng Cô là của cô ta!
Cô ta chỉ còn hai bàn tay trắng , chỉ còn có thể trông cậy vào hắn, chỉ có cô ta, mới xứng đôi với Phượng Cô.
Thượng Quan Vãn Thanh không đủ tư cách -.
“Không bằng ta kể cho ngươi chuyện trước kia?” Vẻ mặt Chu Nguyệt Nhi vốn đang dữ tợn lại chuyển về trạng thái nhu hòa như hoa, nhưng ai cũng nhìn ra là cô ta không có thiện chí.
Vãn Thanh biết mình phải làm gì, chỉ án binh bất động, gật đầu: “Làm phiền Mộ Dung phu nhân.”
Chu Nguyệt Nhi cắn răng một cái, cô ta hận ai gọi cô ta bằng mấy chữ Mộ Dung phu nhân, cô ta muốn là Phượng phu nhân, không phải Mộ Dung phu nhân.
Sự biến chuyển trong ánh mắt Chu Nguyệt Nhi, Vãn Thanh nhìn thấy hết, nhưng không vạch trần, nhìn kẻ thù phát điên chính là chuyện vui thú bậc nhất của thế gian này.
Chu Nguyệt Nhi từ từ kể chuyện, từ những ngược đãi nàng đã nhận từ Phượng Cô, cho đến chuyện nàng sẩy thai, cô ta kể rất sống động, chỉ có điều, đã thêm mắm dặm muối không ít, còn cắt xén không ít sự thật.
Chẳng hạn như sự thô bạo của Phượng Cô dành cho nàng cô ta có quá lời lên, vẫn tính là có chút phù hợp thực tế, nhưng chuyện sẩy thai, cô ta hoàn toàn đổi trắng thay đen.
Cô ta dùng vẻ mặt ôn nhu thiện lương nói ra suy đoán của mình: “Mặc dù ta cực kỳ không muốn nói ra điều này, nhưng ai cũng biết, chuyện ngươi trúng độc, kỳ thật là Cô ngầm đồng ý . Ngươi nghĩ mà xem, hài tử của ngươi căn bản không phải của hắn, đương nhiên hắn sẽ không để hài tử chào đời. Bằng không, tại sao sau khi ngươi gặp chuyện không may, hắn lại không hề truy cứu?”
“Thật như vậy sao?” Vãn Thanh ngẩng đầu hỏi, trong lòng thầm cười lạnh.
Đối với việc Phượng Cô không truy cứu, nàng vẫn rất hận. Người khác không biết, nhưng hắn là kẻ rõ ràng nhất, hài tử là cốt nhục của hắn, hắn lại có thể coi thường như không.
“Tất nhiên là như thế, cho nên ta mới nói nếu ngươi khôi phục trí nhớ chỉ sợ ngươi sẽ hận hắn.” Chu Nguyệt Nhi cho là Vãn Thanh đã nghe xong , vì vậy cười đáp.
“Cám ơn phu nhân nhắc nhở, có điều những chuyện đó chẳng qua chỉ là phù vân , hôm nay phu quân đối với ta rất tốt, đấy mới là hiện thực. Chuyện trước kia cũng không thể trách hắn, chỉ trách vận mệnh ta nhấp nhô, trước khi xuất giá lại gặp chuyện không hay. Hôm nay phu quân có thể bình thản tiếp nhận ta, đã là chuyện vô cùng tốt. Chuyện trước kia, cứ để mặc gió cuốn đi! Ta sẽ không hận hắn .” Vẻ mặt nàng vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng thì sóng ngầm dữ dội, nhưng nàng không để những cơn sóng ngầm đó hiện lên mặt.
“Nhưng trước kia ngươi rất hận hắn?” Chu Nguyệt Nhi không ngờ Vãn Thanh sẽ nói những lời này, sửng sốt một hồi lâu, hoảng hốt lên tiếng.
“Đó là bởi vì lúc đó phu quân chưa có tình ý với ta, hôm nay hắn đối xử với ta tốt như vậy, nếu ta vẫn còn hận hắn, chẳng phải là không biết suy xét hay sao. Thân là phận gái, có thể có một phu quân tương lai hứa hẹn như thế, là chuyện thật đáng vui mừng.” Vãn Thanh vừa cười vừa nói.
Rồi sau đó nhẹ nhàng đứng lên, vỗ vỗ lên quần áo, cười một tiếng: “Mộ Dung phu nhân nếu không không còn chuyện gì, ta cáo từ trước.”
Nói xong nàng xoay người một cái thật đẹp mắt rồi yểu điệu bước đi.
Nói kiểu mập mờ nửa chừng, có thể làm người nghe tin -, cũng cũng có thể khiến người nghe nghi ngờ lung tung -.
Nói vậy Chu Nguyệt Nhi giờ phút này, chắc chắn đang ở trạng thái hỗn loạn -. Bởi vì cô ta không ngờ nói với Vãn Thanh chuyện trước khi mất trí nhớ xong, lại thấy Vãn Thanh đón nhận thản nhiên như thế
Nhìn bóng lưng Vãn Thanh dần dần đi xa , trong phúc chốc vẻ mặt Chu Nguyệt Nhi chuyển sang vô cùng dữ tợn, mang theo bất mãn mang theo phẫn nộ nhìn Vãn Thanh chằm chằm.
Vãn Thanh cảm nhận được ánh mắt muốn thiêu cháy vạn vật của Nguyệt Nhi, nhưng đó chính là điều nàng muốn, Chu Nguyệt Nhi càng phẫn nộ càng ghen ghét càng tốt, như vậy, cô ta mới nhanh chóng bại lộ chân tướng.
… …
Đợi liên tục ba ngày, cũng không thấy Chu Nguyệt Nhi có hành động gì, mà nàng thì đã bắt đầu không chống đỡ được nữa . Vì không muốn người khác nhìn ra manh mối, nàng đối với Phượng Cô, hết sức thân mật dịu dàng.
Nhưng nàng không muốn phát sinh da thịt chi thân với hắn, ngay cả hôn nàng cũng vô phương đón nhận, nhưng Phượng Cô thì chìm vào bể tình rồi, lúc nào cũng tìm đến nàng. Nàng đã cự tuyệt mấy lần, nhưng đó hoàn toàn không phải biện pháp lâu dài.
Chuyện này, chỉ có giải quyết càng nhanh càng tốt, nếu cứ thế này, nàng sẽ lộ chân tướng trước cả cô ta. Phượng Cô không phải kẻ ngu, nàng cố tình vô tâm, sớm muộn gì hắn cũng nhìn ra, nàng còn có thể giả vờ đến bao giờ?
Đối mặt với người ta không thích, muốn ta bầy ra vẻ mặt hoan hỉ thật là quá khó khăn.
Đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy tiếng đàn vọng vào từ bên ngoài, tiếng đàn yếu ớt dương dương tự đắc, vô cùng êm tai, trong Phượng Vũ Cửu Thiên đây đúng là chuyện lạ, bởi vì khi nàng bước chân vào sơn trang này, chưa từng thấy có ai đánh đàn.
Hơn nữa tiếng đàn này, cực kỳ quen thuộc, cầm kỹ tuy cao siêu, nhưng lại không có hồn, giống như một cô gái tuy rất đẹp nhưng không có tâm hồn.
Tiếng đàn này, trừ… Chu Nguyệt Nhi còn có ai đánh được!
Nàng biết, cô ta rốt cuộc cũng động thủ .
Nếu không vì muốn nàng sa lưới, cô ta cần gì phải tốn nhiều công sức như vậy?
Thật không biết cô ta đang mưu tính điều gì.
Vãn Thanh vịn vào tay tỳ nữ, chậm rãi đi về phía tiếng đàn.
Cô ta chọn chỗ cũng hay lắm, rừng sau hậu viện, độ phòng thủ kém tiền viện rất nhiều
Đi tới nửa đường, cảm giác đã tới gần tiếng đàn rồi . Đột nhiên, nàng lảo đảo một cái, khăn tay rơi xuống đất, tỳ nữ vội vã chạy lên nhặt lại, nàng vừa nhìn đã lạnh mặt: “Khăn bẩn mà vẫn đưa cho ta, ngươi muốn hại ta phải không! Trở về lấy cái khác lại đây.”
“Vâng vâng, nô tỳ lập tức đi lấy!” Tỳ nữ chưa từng thấy Vãn Thanh nổi giận như vậy, sững sờ giật mình một cái, vội vàng trở về Nam Phượng Viên.
Vãn Thanh đổi sắc mặt, trở lại vẻ tự nhiên. Nàng cũng không muốn làm khó tỳ nữ, nhưng buộc phải làm như vậy, nếu không, tỳ nữ có chuyện gì bảo nàng làm sao đối mặt với lương tâm!
Nàng tăng tốc độ đi về phía Chu Nguyệt Nhi.
Không lâu sau, liền nhìn thấy một nữ tử thanh tịnh đẹp đẽ đang ngồi trong rừng, tuyệt mỹ khuynh thành, như nàng tiên của rừng vậy. Chỉ tiếc là cặp mắt đó thiếu quá nhiều độ trong suốt để sánh với cặp mắt tiên tử!
Cặp mắt đó thâm trầm âm u, làm cho người ta thấy sợ.
Có thể nói là miệng nam mô, bụng một bồ dao găm.
Vãn Thanh không đổi thần sắc, dùng vẻ mặt tán thưởng nhìn Nguyệt Nhi, mãi đến khi cô ta đàn xong, mới chậm rãi nói: “Tiếng đàn của phu nhân thật sự là động lòng người, làm cho lòng người chìm đắm say mê trong đó .”
“Ngươi đã đến rồi?” Chu Nguyệt Nhi dịu dàng cười một tiếng, thẳng tưng nói một câu như vậy.
Mắt Vãn Thanh lóe tinh quang, xem ra, cô ta thật sự không chờ được nữa rồi , đã muốn ra tay động thủ lắm rồi, nếu không sẽ không nói chuyện kiểu thẳng tưng như vậy.
“Chẳng lẻ phu nhân ở đây chờ Vãn Thanh?” Vãn Thanh cố tình vờ kinh ngạc hỏi.
Cô ta cũng cười một tiếng, nụ cười với dụng ý khác: “Ta đang đợi một người có tâm, mà ngươi đã đến, vậy người chính là người có tâm.”
“Lời này của phu nhân thật vô cùng thâm sâu, Vãn Thanh nghe xong không hiểu.”
“Ngươi không cần phải hiểu -, ngươi chỉ cần nghe là được rồi.” Chu Nguyệt Nhi cũng cười một tiếng, ánh mắt mất vẻ dịu dàng, nhìn phía sau Vãn Thanh, rồi sau đó hỏi: “Ngươi không mang tỳ nữ đến đây?”
Trong lòng Vãn Thanh âm thầm cười một tiếng, gương mặt vẫn tự nhiên bình tĩnh, không có chút hoảng hốt nào: “Đúng vậy, Vãn Thanh vừa nghe tiếng đàn của phu nhân đã thích, vì vậy đi theo tiếng đàn đến đây, tỳ nữ cũng không mang theo.” Nói xong cười một tiếng.
Chu Nguyệt Nhi, còn cười lớn hơn nàng: “Tốt! Tốt! Rất tốt!”
Dáng vẻ ôn nhàn nhu nhược ngày thường biến mất, thay bằng dáng vẻ cực kỳ lạnh lùng, cô ta cười một nụ cười gian trá, không chút che dấu.
Khi cô ta nói “Tốt”, Vãn Thanh tất nhiên hiểu cô ta nói “Tốt” là “Tốt” cái gì, trong lòng Vãn Thanh cũng đang âm thầm nói “Tốt”
Cái gì gọi là bọ ngựa rình ve sầu, hoàng tước đứng sau.
Nếu Chu Nguyệt Nhi biết, lần này là cô ta tự đưa mình vào chỗ chết, không biết sẽ có tâm trạng gì?
Gieo gió gặt bão thôi.
“Phu nhân nói cái gì tốt vậy?” Nàng hỏi.
Chu Nguyệt Nhi cũng cười một tiếng, lạnh như băng, xông lên trước, một chiêu đã chế trụ cổ tay Vãn Thanh, còn dùng sức đến mức Vãn Thanh đau nhíu cả mày. Đã sớm biết võ công của cô ta không kém, không ngờ lại cao đến thế này, bộ pháp của cô ta rất nhanh gọn, không phải ngày một ngày hai mà luyện thành, cũng có thể so sánh với những cao thủ hạng nhất.
“Phu nhân làm gì vậy?” Nàng chau mày, khẽ kéo tay lại, nhìn Chu Nguyệt Nhi hỏi.
Cô ta chỉ cười một tiếng, lạnh lùng mà âm độc, tay kia vươn ra, lập tức điểm vào á huyệt của nàng, động tác cực kỳ dứt khoát nhanh nhẹn, chắc đã chuẩn bị kĩ từ lâu -.
Vãn Thanh chỉ dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô ta, không chút bối rối mà còn cực kỳ trấn tĩnh tự nhiên.
Lúc đối mặt với địch nhân, càng hư thật lẫn lộn, càng làm cho người ta không biết được ý đồ của bản thân, nếu nàng giả vờ sợ hãi, chỉ sợ Chu Nguyệt Nhi sẽ càng hoài nghi, cô ta cũng thông mình, chắc đã biết rõ tính nàng -, nàng chưa từng nhát gan như vậy.
Cho nên, nàng trấn định, sẽ khiến cô ta càng tin tưởng -, ngay cả không tin, cũng không thể xác định là hư hay thật
Mà không thể xác định được hư với thật thì cô ta càng không thể bình tĩnh.
“Ngươi trấn định như vậy, chẳng lẽ ngươi không sợ sao?” Chu Nguyệt Nhi đúng thật là cực kỳ thấp thỏm bất an, trong lòng có chút hoài nghi, nhưng thật sự là cô ta không thể đoán ra vẻ mặt của Vãn Thanh là do trời sinh đã thế hay là do Vãn Thanh thật sự không sợ, bởi vì từ trước đến giờ, Vãn Thanh vẫn quật cường trấn định như vậy, càng là nguy hiểm, Vãn Thanh càng trấn định.
Chỉ sợ Vãn Thanh thật sự không sợ cô ta, nghĩ kỹ thì không có khả năng đó, ám vệ quanh đây vốn ít, đã bị cô ta dùng tín hiệu của riêng Phượng Cô dẫn đi chỗ khác , nơi này, trừ cô ta và Vãn Thanh thì không còn ma nào.
Vãn Thanh không thể nói, nhưng vẫn nhếch môi cười một cách thản nhiên vững vàng, như muốn xác minh với Nguyệt Nhi rằng nàng không sợ!
Đúng vậy, giờ phút này người cần sợ là Chu Nguyệt Nhi chứ không phải nàng.
Đường lui, nàng đã chuẩn bị kĩ càng rồi, dù cho tỳ nữ kia có không nói với Phượng Cô, nàng tin tưởng chỉ cần Phượng Cô lục soát sẽ thấy được trường thi (không biết =.=) nàng lơ đãng lưu lại?
Chỉ cần thấy được, làm gì có chuyện hắn không tìm được nàng.
Nếu như nàng đánh giá bản thân quá cao, Phượng Cô cũng không quan tâm đến nàng như nàng tưởng tượng, thì ít nhất, độc dược nàng chuẩn bị cũng có thể bảo hộ tính mạng nàng chu toàn.
“Ngươi còn tưởng rằng sẽ có người tới cứu ngươi sao? Ngươi không cần suy nghĩ, rơi vào trong tay của ta, ngươi chỉ còn đường chết thôi, ám vệ ở đây đã bị ta dụ tới chỗ khác rồi , không thể trở về quá nhanh đâu, ngươi cũng đừng nghĩ trông cậy vào bất luận kẻ nào có thể cứu ngươi !”
Nghe Chu Nguyệt Nhi nói, Vãn Thanh có chút buồn cười, nàng có nói qua là nàng nghĩ rằng sẽ có người tới cứu nàng sao?
Nhìn bộ dạng này của cô ta, chỉ sợ cô ta cũng không chắc chắn rằng có thể lấy mạng nàng một cách trơn tru?
Chu Nguyệt Nhi nhìn Thượng Quan Vãn Thanh chẳng đổi sắc mặt, trong lòng lo lắng không thôi, không phục thì càng nhiều, lạnh lùng cười một tiếng, có chút tức giận nói: “Chuyện này, chỉ có thể trách một mình ngươi. Vốn dĩ, ta cũng không định giết ngươi, nếu ngươi vẫn hận Phượng Cô như trước khi mất trí nhớ . Nhưng hôm nay, ngươi lại tán thưởng đón nhận tình ý của hắn, bảo ta làm sao buông tha ngươi đây? Vì hắn, ta đã chỉ còn lại hai bàn tay trắng , vị trí minh chủ phu nhân không còn , sơn trang không còn, Mộ Dung Kiềm cũng không còn, mọi hy vọng của ta đều đặt trên người hắn, chỉ có ta mới có thể xứng đôi hắn, xứng đôi với tài mạo của hắn, thân phận của hắn, địa vị của hắn, sự kiêu hãnh của hắn.”
Cô ta nói một hơi dài, giống như nói với Vãn Thanh, cũng giống như nói cho mình cô ta. Nhìn cô ta lo lắng không thôi, Vãn Thanh đột nhiên cảm thấy thương xót, Chu Nguyệt Nhi, kỳ thật cũng là nữ tử đáng thương, bị dục vọng làm cho biến chất.
Kỳ thật lấy tài nghệ và dung mạo của cô ta, quay đâu chả kiếm được chồng? Việc gì phải hết lần này tới lần khác, biến mình thành loại người không ra người, ma chẳng ra ma thế này.
Cô ta đưa tay, có hai nữ tử nhảy xuống chạy đến trước mặt Vãn Thanh, hai người một trước một sau, đem Vãn Thanh chạy vội về hướng tây.