watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương 136

Bí mật của Lãnh Tâm m

“Lúc này đang đêm, ra ngoài chơi sao?” Diệp Vô Ưu chỉ còn biết cười khổ. Hắn vẫn nguyện ý chơi cùng nàng nhưng là chơi trên giường, chứ không phải lại thong dong đi ra ngoài lúc quá nửa đêm.

“Ban đêm ra ngoài chơi rất thích mà!” Hoa Vân La kiều thanh nói: “Cùng ta đi đi, không cho ngươi ngủ, ngươi ngủ đã lâu rồi, ngủ nữa sẽ thành tiểu trư đó!”

Bị Hoa Vân La nhẹ nhàng công kích, Diệp Vô Ưu tuy rất không tình nguyện nhưng cuối cùng không chịu được phải mặc áo ra khỏi giường, theo Hoa Vân La ra khỏi phòng.

Hoa Vân La kéo Diệp Vô Ưu ra khỏi Vô Ưu sơn trang, sau đó đột nhiên bay lên trời. Diệp Vô Ưu mê mê hồ hồ, không có một phản ứng nào, sau đó phát hiện mình đã ở trong không trung. Lại nhìn sang Hoa Vân La, phát hiện chân nàng đang đạp vào một trường kiếm, vẻ mặt rất thoả ý.

“Vân La, đây, đây có phải ngự kiếm phi hành trong truyền thuyết?” Diệp Vô Ưu ngây ngốc hỏi.

“Hi hi, sao lại không phải?” Hoa Vân La kiều tiếu nói: “Sao! chơi có vui không?”

“Rất vui.” Diệp Vô Ưu một tay ôm eo nhỏ của nàng, một tay lại trên người nàng không ngừng du động, cười hi hi nói: “Vân La, nếu như chúng ta song tu trong không trung, loại cảm giác này chắc rất thú vị!”

“Không thể được!” Hoa Vân La bấm nhẹ móng tay vào Diệp Vô Ưu: “Đừng có mà loạn động, ta chưa luyện được thành thục, ta mà theo lời ngươi nói, chẳng may lầm lẫn chúng ta sẽ rơi xuống dưới. Chúng ta chỉ có chết mà thôi!”

“A, thật vậy sao?” Diệp Vô Ưu bị doạ nhảy lên một cái, tay đang loạn động trên người Hoa Vân La cũng nhanh chóng thu hồi lại. Hắn không nghĩ đến Hoa Vân La ngã chết, đương nhiên không nghĩ đến bản thân sẽ bị ngã chết theo. Nên cuối cùng cũng chẳng biết tình huống Hoa Vân La nói là thật hay giả, chẳng thấy có gì là đảm bảo, tạm thời không loạn động là tốt nhất. Nhưng nhìn lại, hắn tính trên không trung cùng Hoa Vân La song tu, là không thể thực hiện.

Hoa Vân La vốn mới ngự kiếm phi hành chưa lâu, nên chưa thuần thục. Nàng chẳng thể ở không trung lâu được. Đã mang theo Diệp Vô Ưu bay xung quanh trên Vô Ưu sơn trang một vòng, cuối cùng nàng hạ xuống rừng cây phía sau sơn trang.

“Xuỵt!” Diệp Vô Ưu chính lúc định mở miệng, Hoa Vân La đột nhiên khẽ khàng xuỵt một tiếng, mới đưa ngọc thủ lên chỉ về phía trước mặt, nói nhỏ bên tai hắn: “Ngươi nhìn coi.”

Diệp Vô Ưu hơi buồn bực, nhìn theo hướng ngọc thủ của Hoa Vân La chỉ, nhìn xuống dưới phía trước mặt. Nhìn thấy, tại nơi cách xa bọn họ khoảng mười trượng, dưới đất không có gì, nhưng trên không, đối diện với bọn họ có một người, thân hình khôi ngô, nhìn thấy đây phải là một nam tử, qua vai thấy hắn trông về phía xa, hình như đang nôn nóng chờ đợi cái gì đó.

Tại lúc Diệp Vô Ưu nghi hoặc, trên không chỗ đó lại vô thanh vô tức xuất hiện một người, người đó đối diện với Diệp Vô Ưu và Hoa Vân La. Vừa nhìn thấy dung mạo của ngưới đó, không khỏi thất kinh hắn không thể ngờ được rằng, người này lại là Lãnh Tâm m.

“Sư phụ tỷ tỷ cùng người kia có quan hệ thế nào nhỉ? Chẳng lẽ là hẹn gặp tình nhân chứ?” Diệp Vô Ưu trong lòng hơi buồn bực: “Chẳng biết như thế nào nữa, định chụp mũ ta chăng?”

Trong lúc hắn nghi ngờ, Lãnh Tâm m đã mở miệng nói, ngữ khí nàng giống như không vừa lòng: “Sao không nói sự tình để đệ tử Ma tông thông tri cho ta biết? Ngươi lại tìm ta có việc gì?”

“Lãnh cô nương, sự việc quan trọng, ta phải tự mình đến, qua người khác để truyền tin tức, ta chẳng thể yên tâm, mong Lãnh cô nương lượng thứ!” m thanh của người kia có chút ngập ngừng, nhưng Diệp Vô Ưu ở bên nghe thấy, hắn nói với Lãnh Tâm m rất khách khí. Đến đây hắn cũng đã yên tâm, hiển nhiên là, nam nhân này tuyệt đối không phải là tình nhân của Lãnh Tâm m.

“Phát sinh chuyện gì?” Lãnh Tâm m hơi nhíu mày hỏi.

"Gần đây trong cung phát sinh ít biến cố, thái tử điện hạ chẳng sao nhưng địa vị rất nguy ngập, bản thân lại chẳng bảo vệ được an toàn. Nhị hoàng tử trong cung thế lực càng lúc càng lớn, ngày càng có nhiều người ủng hộ. Nếu không cho chuyện gì xảy ra, hắn sẽ nhanh chóng yêu cầu hoàng thượng phế thái tử. Nhược bằng thất bại, hắn có khả năng sẽ dùng thủ đoạn thích sát thái tử. Căn cứ theo tin tức của chúng tôi, bên cạnh hắn cao thủ như mây. Một khi hắn muốn hàng thích, thái tử chắc chắn sẽ rất nguy hiểm, vì vậy, chúng ta hi vọng Lãnh cô nương có thể hồi cung trợ giúp thái tử điện hạ.” Người kia nói nhanh, ngữ khí đầy lo âu.

“Thái tử của bọn ngươi không làm gì sao? Hắn chẳng phải cho rằng thủ đoạn của mình rất cao sao? Sao ngay cả nhị hoàng tử nhu nhược cũng không thể đối phó được?” Lãnh Tâm m quát lên một tiếng: “Hơn nữa, ta nhớ tháng trước chẳng phải rất tốt sao, sao lại có thể phát sinh biến hoá lớn như thế chứ?”

“Lãnh cô nương người không biết, thái tử điện hạ vì không có cô nương chủ trương, nên có hơi lười biếng. Một tháng trước, nhị hoàng tử lặng lẽ mời được một người đến giúp. Chính vì có người này đến giúp, nên tình thế mới phát sinh biến hoá.” Người kia thấp giọng nói: “Dù đã sớm nhận ra tình huống, nhưng thái tử điện hạ vẫn không cách nào xoay chuyển tình thế, nếu như Lãnh cô nương không tự mình đến giúp, chỉ sợ hậu quả không thể nghĩ được.

“Nhị hoàng tử mời ai đến giúp vậy?” Lãnh Tâm m nhíu mày hỏi: “Ta sao lại không có tí tin tức nào?”

“Nhị hoàng tử với sự việc này rất bí ẩn. Lúc này, người đó cũng chưa hề lộ diện, nhưng chúng tôi cuối cùng đã tìm được ra, người giúp đỡ này là Tố Y tiên tử trong Vân Mộng Thập tiên tử.” Người kia chầm chậm nói: ”Năng lực của Tố Y Tiên tử vượt quá tưởng tượng của chúng ta, chỉ trong thời gian ngắn một tháng, đã xoay chuyển tình thế. Chúng tôi vẫn có ấn tượng là nhị hoàng tử nhu nhược, gần đấy tính tình hình như đại biến, biến thành rất lạnh lùng và độc ác.”

“Tố Y tiên tử?” Lãnh Tâm m lẩm nhẩm tự hỏi rồi nói: ”Sao lại giúp nhị hoàng tử nhỉ?”

“Lãnh cô nương, chúng ta không biết, chỉ là, sự việc đã đến mức này. Xin Lãnh cô nương quay về hoàng cung một chuyến.” Người kia thấp giọng khẩn cầu.

“Ta sẽ quay lại, nhưng chẳng phải bây giờ!” Lãnh Tâm m hơi trầm ngâm nói: “Ta lúc này còn có ít việc, ngươi cứ quay về nói với thái tử. Trước khi ta quay về, hành động cẩn thận, hãy nhẫn nhịn, trước khi thái tử lên được ngôi, bảo tồn tính mạng là quan trọng nhất. Đồng thời, phải bảo tồn thực lực trong phạm vi của bọn ngươi.”

“Lãnh cô nương, người khi nào thì hồi cung?” Người kia chầm chậm hỏi.

“Lâu nhất là một tháng, nhanh nhất thì nửa tháng, ta sẽ đến.” Lãnh Tâm m nghĩ rồi nói: “Ngươi cứ theo những gì ta đã nói với ngươi chuyển tới thái tử, thái tử chẳng phải là kẻ ngốc, chắc sẽ biết phải làm gì.”

“Vâng, Lãnh cô nương, ta sẽ quay về báo với thái tử.” Người kia trước mặt Lãnh Tâm m hành một lễ. Sau đó quay người, chớp cái đã biến mất khỏi vị trí.

Sau khi người kia rời khỏi chẳng lâu, Lãnh Tâm m cũng nhanh chóng bỏ đi, nàng không hề phát hiện Diệp Vô Ưu cùng Hoa Vân La ở bên cạnh xem trộm.

“Nghe Băng tỷ tỷ nói, sư phụ tỷ tỷ và hoàng thất Phiêu Tuyết đế quốc có chút ít quan hệ, gia hoả kia nói đến hoàng cung, không biết có phải là hoàng cung Phiêu Tuyết đế quốc không?” Sau khi Lãnh Tâm m bỏ đi, Diệp Vô Ưu tự lẩm bẩm, lại gật gật đầu nói: “Chắc chắn là đúng, vì Vân Mộng tiên tử bài danh đệ nhất Tố Y tiên tử, chẳng phải ở Phiêu Tuyết đế quốc hay sao?”

“Hi hi, tiểu phôi đản, có muốn ta nói cho ngươi biết về sự tình của Lãnh Tâm m không?” Hoa Vân La kiều thanh hỏi.

“Vân La, nàng biết điều gì?” Diệp Vô Ưu không nhịn được hỏi. Nói hắn chẳng phải quan tâm đến việc của Lãnh Tâm m cũng không đúng, đại mĩ nhân này cho đến hiện tại hắn vẫn chưa với tới, hắn trong lòng sao không khó chịu!

“Hi hi, ta không nói cho ngươi biết!” Hoa Vân La khéo léo từ trong lòng Diệp Vô Ưu thoát ra ngoài. Tiếng cười trong trẻo vang lên rồi chạy sang bên: “Đến đuổi theo ta đi, nếu đuổi được ta sẽ nói cho ngươi biết!”

“Không còn việc gì, lại đi lấy chiêu này!” Diệp Vô Ưu trong lòng chẳng thích, nhưng vẫn phải đuổi theo.

Hai người trong rừng chơi đùa một trận, Hoa Vân La như cố ý để Diệp Vô Ưu gần nắm được áo, nhưng sau đó lại chạy đi. Diệp Vô Ưu muốn điên đầu, hắn trong lòng rất muốn biết, chỉ là nếu Hoa Vân La chẳng nguyện ý để hắn bắt, hắn khẳng định chẳng thể nào bắt được. Nhưng hắn biết, Hoa Vân La chỉ là muốn chơi đùa cùng hắn một trận, cuối cùng chắc chắn sẽ lại đến trước mặt hắn.

Chắc trước kia Hoa Vân La rất ít khi được đi chơi, hiện tại được đi chơi lại nên nàng rất là thích thú, đuổi bắt cùng Diệp Vô Ưu gần nửa giờ, lại đến một đầu rừng, mới nhảy vào trong lòng Diệp Vô Ưu.

“Hi hi, tiểu phôi đản, ngươi thật kém, không bắt được ta.” Hoa Vân La khẽ la lên.

“Nàng không phải đang khi dễ ta sao? Nàng lại bay trên không trung, ta làm sao bắt được nàng chứ?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói.

“Được rồi, tiểu phôi đản, bây giờ, ta sẽ nói cho ngươi biết sự việc của Lãnh Tâm m. Ngươi nhất định rất có hứng thú lắng nghe!” Hoa Vân La kiều thanh nói: “Ngươi có biết tình lang trước kia của Lãnh Tâm m là ai không?”

“Sư phụ tỷ tỷ trước kia có tình lang sao?” Diệp Vô Ưu kinh ngạc, trong lòng không thể không nổi ghen tuông.

“Ngốc thế, Lãnh Tâm m ở đại lục hành tẩu hai mươi năm trời, thời gian lâu lại rất xinh đẹp, có tình lang cũng là rất bình thường mà!” Hoa Vân La cười nhẹ, “Nhưng mà, ngươi cần gì phải ghen, tình lang ấy đã chết rồi!”

“Chết rồi? Chết sớm vậy ư!” Diệp Vô Ưu lại phải kinh ngạc.

“Hi hi, tình lang trước kia của Lãnh Tâm m tên là Tuyết Minh Đường, chính là thái tử của Phiêu Tuyết đế quốc, nếu chẳng phải hắn chết sớm, hoàng vị Phiêu Tuyết đế quốc có lẽ đã là của hắn!” Hoa Vân La hi hi cười: “Hiện tại thái tử Phiêu Tuyết đến Quốc tên là Tuyết Minh Cương, là thân đệ đệ của Tuyết Minh Đường.”

“Chẳng lạ gia hoả vừa rồi lại đến cầu sư phụ tỷ tỷ đi giúp thái tử.” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm.

“Hi hi, ta lại nói cho ngươi một việc nữa, ngươi có biết Lãnh Sương Sương là con của ai không?” Hoa Vân La cười giảo hoạt, kiều thanh hỏi.

“Nàng đừng nói với ta, sư tỷ chính là con gái của sư phụ tỷ tỷ.” Diệp Vô Ưu ngây ngốc nói, nếu quả là như vậy, thì đúng là tồi tệ.

Song tu cùng Vân La

"Không tệ hại vậy đâu, Lãnh Tâm m không có con gái, nhưng Lãnh Sương Sương, bản thân chẳng phải mang họ Lãnh, nàng ta bản thân đáng ra phải mang họ Tuyết.”

Hoa Vân La tự nhiên cười lên một tiếng: ”Bởi vì, nàng ta chính là con gái của Tuyết Minh Đường.”

"Oh!” Diệp Vô Ưu ngây ngốc.

Nói như vậy, Lãnh Sương Sương tự nhiên lại là thành viên của Hoàng thất Phiêu Tuyết đế quốc sao? Quả thật là ngoài suy nghĩ của người khác.

Suy nghĩ xong, Diệp Vô Ưu hơi nhíu lông mày nói: ”Không phải chứ, trước sư tỷ nói với ta, phụ mẫu cô ấy chính bị sư phụ tỷ tỷ hại chết, nhưng nếu phụ thân cô ấy là tình lang của sư phụ tỷ tỷ, sao lại bị nàng hại chết cơ chứ?”

"Hi hi, tiểu phôi đản, theo ta biết, Tuyết Minh Đường xác thực có thể nói lúc gần chết ở trên tay Lãnh Tâm m, nhưng còn tình huống cụ thể, ta cũng chẳng biết rõ, nhưng trước kia Lãnh Tâm m có mang Tuyết Minh Đường sắp chết đến Y cốc cầu y. Cuối cùng Hoa Thiên Hương của Y cốc cũng không có cách nào cứu được Tuyết Minh Đường, chỉ là Lãnh Tâm m lại cho rằng Hoa Thiên Hương cố ý không cứu Tuyết Minh Đường, vì vậy Hoa Thiên Hương cùng Lãnh Tâm m lúc ấy đã kết thành oán cừu.” Hoa Vân La cười nhẹ: “Chỉ là tình hình bên trong ta cũng chẳng biết rõ, nhưng có thể nói trước kia Tuyết Minh Đường cùng Lãnh Tâm m quả thật là thực tâm tương ái, nhưng Tuyết Minh Đường lại là thái tử, có một số việc thân bất do kỉ. Sau cùng không thể lấy Lãnh Tâm m, sau đó phải lấy con gái của tể tướng Phiêu Tuyết đế quốc, chính vì vậy Lãnh Tâm m đối với Tuyết Minh Đường vừa yêu lại vừa hận.”

"Kì lạ, quả nhiên là kì lạ, sư phụ tỷ tỷ hiện tại sao lại phải giúp đệ đệ của Tuyết Minh Đường là Tuyết Minh Cương nhỉ?” Diệp Vô Ưu có ít mơ hồ nói.

"Ta cũng không rõ, ngươi tự đi mà hỏi!” Hoa Vân La kiều thanh nói: "Ta thấy, nói không chừng một ngày nào đó, cô ta sẽ nói cho ngươi sự việc này. Lãnh Tâm m khẳng định sẽ mang theo Lãnh Sương Sương đến Phiêu Tuyết Đế Quốc, chỉ không biết có cho ngươi theo hay không. Ta cũng chẳng biết, nhưng ta cảm thấy, cô ta có thể sẽ mang ngươi đi cùng.”

"Cô ấy muốn ta đi cùng, ta chưa chắc sẽ đi!” Diệp Vô Ưu mơ màng nói.

"Ưm, tiểu phôi đản, chỉ sợ sau khi người ta cho ngươi hảo xử, ngươi lại đi ngay mà!” Hoa Vân La thanh âm ôn nhu nói.

"Vân La nàng có thể cho ta nhiều hảo xử hơn, ta sẽ chẳng đi đâu!” Diệp Vô Ưu hi hi cười, ôm lấy cái eo nhỏ của Hoa Vân La, tại bên tai nàng nói nhỏ: ”Ví như, giúp ta song tu.”

"Phôi đản, không giúp ngươi!” Hoa Vân La nhìn Diệp Vô Ưu bằng ánh mắt đầy kiều mị: ”Không chơi nữa, chúng ta quay về thôi!”

"Không phải vừa mới đến sao?” Diệp Vô Ưu lải nhải một câu: ”Sao lại quay về nhanh thế!”

"Tiểu phôi đản, ngươi không phải muốn nhân gia bồi tiếp ngươi sao?” Hoa Vân La giận dỗi nói.

"Vân La, nàng đáp ứng ta sao?” Diệp Vô Ưu trong lòng đại hỉ, vội vàng hỏi.

"Hi hi, lại đuổi theo ta, bắt được ta sẽ theo ý ngươi! Hoa Vân La từ trong lòng Diệp Vô Ưu thoát ra ngoài, thân thể khinh linh dị thường, quay người nhằm hướng sơn trang chạy về, nàng không cần ngự kiếm phi hành.

Hoa Vân La sau khi vừa chạy đến cửa phòng Diệp Vô Ưu. Nàng đã bị Diệp Vô Ưu kéo lại ôm vào lòng. Hiển nhiên nàng cố ý để Diệp Vô Ưu bắt được.

Diệp Vô Ưu ôm Hoa Vân La về hướng cái giường lớn, muốn nhanh cởi áo cho nàng, lại bị Hoa Vân La ngăn lại.

"Tiểu phôi đản. ngươi không nói cho ta tâm pháp song tu!” Hoa Vân La giận dỗi nói: ”Tiểu phôi đản, ngươi chỉ muốn chiếm tiện nghi của nhân gia chứ chẳng phải song tu. Ta sau này sẽ không bồi tiếp ngươi song tu nữa!”

Hoa Vân La có chút không ưng ý vì nàng biết Diệp Vô Ưu lúc này không phải muốn cùng nàng song tu mà chẳng qua muốn hưởng thụ ngọc thể mà thôi. Vì vậy mới đưa ra lời cảnh cáo.

Diệp Vô Ưu đành phải nghe lời. Tuy hắn hiện tại hắn rất muốn giày vò, hạ thân xuống người ngọc kiều mĩ, nhưng hắn cũng muốn đề thăng công lực của bản thân. Hoa Vân La lại là tu tiên giả cao cấp nhất, cùng nàng tiến hành song tu, đối với hắn sự trợ giúp đó là vô cùng lớn.

"Tiểu phôi đản, ngươi không động, vậy ta lại nha!” Nghe Diệp Vô Ưu đọc một lần khẩu quyết song tu tâm pháp, Hoa Vân La đã hiểu hết, sau đó lật thân đè người hắn xuống nũng nịu nói.

Tự nhiên là Hoa Vân La chủ động, Diệp Vô Ưu tự nhiên rất thích để nàng phục thị, nhìn thấy nàng nhanh chóng vất bỏ những vật bó buộc trên người, dục vọng trong lòng hắn lại càng mãnh liệt, chỉ là vì muốn song tu tiến hành thuận lợi. Hắn phải miễn cưỡng nhẫn nhịn, lúc sau, Diệp Vô Ưu đột nhiên có một loại cảm giác, song tu kì thật không phải mang lại cảm giác thoải mái sao, đối diện với ngọc thể dụ nhân, lại không được chinh phục, đó chẳng phải là gây ra tội sao?

“Xem ra không có loại tu tiên công pháp nào thực sự mang lại cảm giác thoải mái!” Diệp Vô Ưu trong lòng cảm thán, chính vì thân thể hắn không cảm thấy thích thú trong lúc đang vui vẻ như thế này. Nếu người khác biết Diệp Vô Ưu ôm oán hận với loại công pháp tu tiên này, chỉ sợ mỗi ngày có thể có một vạn người nguyền rủa hắn.

Cùng Hoa Vân La song tu hiệu quả xác thực rất tốt, Diệp Vô Ưu cảm thấy công lực bản thân tăng tiến rất nhiều, như là sau ngày cùng Lãnh Sương Sương song tu lần thứ nhất, hiện tại lại tiến triển không nhanh, hắn tự đoán là do tu vi của bản thân mình, chỉ là đột nhiên phát hiện sự tình làm bản thân rất buồn bực vì hắn có thể bình giám tu tiên cho người khác, nhưng lại chẳng tự bình giám cho mình được.

"Không biết bao giờ ta mới có thể ngự kiếm phi hành, ta sẽ mang Hoa Vân La song tu trong không trung.” Diệp Vô Ưu trong lòng lại nổi lên suy nghĩ, lúc này hắn cùng Hoa Vân La đang ở tư thế kết hợp tối thân mật, Hoa Vân La ngồi trên thân hắn, ngọc thể tuyệt mĩ vừa ép sát vào hắn vừa di chuyển lên xuống, mang lại cho hắn sung sướng vô thượng.

Nửa đêm triền miên, trời đã sắp sáng, Diệp Vô Ưu mới ôm Hoa Vân La chìm vào giấc ngủ.

Ngày mới lại đến, Vô Ưu sơn trang hiện rõ vẻ náo nhiệt, bởi vì các nơi đều rối rít đến tham gia bình giám tu tiên giả. Nhưng Diệp Vô Ưu lại rất là coi nhẹ, hắn cơ bản mỗi ngày đều cùng Hoa Vân La quấn quýt, cùng tuyệt đại mĩ nhân này dù chỉ nửa giờ hắn cũng chẳng muốn li khai, đương nhiên vì vậy lạnh lẽo với Tạ Phinh Đình hơn, nhưng đối với Tạ Phinh Đình mà nói, đó là điều chẳng cầu mà được. Diệp Vô Ưu nếu muốn bồi tiếp nàng một đêm, nàng chẳng cự tuyệt, nhưng nếu như Diệp Vô Ưu ngày đêm lúc nào cũng đến tìm nàng, nàng khẳng định chẳng chịu được.

Chuẩn bị bình giám đại hội chính phải do Lăng Nguyệt Nguyệt tiến hành, Lãnh Tâm m chợt tham gia vào giúp nàng, còn tiếp đãi tu tiên giả là Lăng Nguyệt Nguyệt tiến hành, vì Lăng Phỉ Phỉ chẳng thấy bóng dáng ở đâu.

Đương nhiên, chẳng phải tất cả các tu tiên giả đều ở lại Vô Ưu sơn trang, Vô Ưu sơn trang tuy rất lớn, nhưng lại chẳng có nhiều phòng khách. Vì vậy, đa số tu tiên giả phải tự đi tìm chỗ ở cho mình, chỉ có một số ít khách nhân trọng yếu, như chưởng môn các phái, mới có thể ở lại Vô Ưu sơn trang.

Người Kiếm Các quay lại Vô Ưu sơn trang, nhưng cùng với lần trước không giống nhau, lần này trừ Tống Nhạc cùng Tống Linh huynh muội lại có thêm một nữ tử mĩ mạo.

Bọn họ lại đến Vô Ưu sơn trang xin gặp Diệp Vô Ưu, chỉ là Diệp Vô Ưu hiện tại không có thời gian để gặp họ, còn Lăng Nguyệt Nguyệt hiển nhiên phải biết điều này.

"Xin lỗi, Tống công tử, Diệp công tử ngày hôm nay không tiện tiếp khách. Ba ngày sau, sau khi bình giám đại hội bắt đầu, người mới có thể gặp công tử được.” Lăng Nguyệt Nguyệt sắc mặt không vui nói, nàng chẳng thể không như vậy, khi Tống Nhạc đi nàng đã phải ủy thân cho Diệp Vô Ưu, hiện tại muốn gặp Diệp Vô Ưu nàng sao chịu được.

Lăng Nguyệt Nguyệt đã gặp Hoa Vân La, sau khi nàng nhìn thấy Hoa Vân La, mới biết cái gì gọi là tự ti mặc cảm, trước kia nàng đối với dung mạo của mình nàng rất tự tin, sau khi gặp Hoa Vân La lòng dấy lên một nỗi tự ti. Thân là nữ nhân, nàng tuyệt không thể chấp nhận có người đẹp hơn mình, nhưng đứng tại vị trí nữ nhân mà nhìn, nàng chẳng thể không công nhận, trong lòng lại còn có một loại cảm giác hoang đường. Nếu như có nữ nhân này bồi tiếp nàng nửa đời, nàng nguyện ý chẳng cần đến nam nhân.

Nhìn thấy Hoa Vân La ôn thuận nằm trong lòng Diệp Vô Ưu, Lăng Nguyệt Nguyệt cuối cùng cũng biết tại sao cả ngày hôm nay Diệp Vô Ưu không ra khỏi cửa. Có một tuyệt sắc mĩ nữ như thế ở cùng, hắn tự nhiên phải chẳng muốn ra khỏi cửa.

Nhưng không phải ai cũng không gặp được Diệp Vô Ưu. Ví như hiện tại lại có một mĩ nhân vừa vào phòng Diệp Vô Ưu, vả lại còn thành công kéo Diệp Vô Ưu cùng nàng ra khỏi cửa.

Đây là một tiểu mĩ nhân, rất tinh trí, không phải ai khác chính là Giang Thiên Thiên.

"Ca ca, ca ca!” Giang Thiên Thiên ngó vào phòng Diệp Vô Ưu cất thanh âm nhẹ nhàng gọi. Lúc này, Diệp Vô Ưu đang gối lên trên ngọc nhũ cao vút của Hoa Vân La, thoải mái thả hồn.

"Thiên Thiên, ngươi đến làm gì?” Diệp Vô Ưu có cảm giác chẳng biết khóc hay cười, tiểu mĩ nhân lại theo cửa sổ nhảy vào.

"Ca ca, cùng ta ra ngoài chơi đi!” Thiên Thiên chạy lại bên giường kéo Diệp Vô Ưu, sau lại quay lại đối diện Hoa Vân La cười khẽ: "Tỷ tỷ, nhường ca ca cùng ta ra ngoài chẳng được sao?”

"Hi Hi, tiểu muội muội, gọi ta lại một tiếng tỷ tỷ, ta để hắn cùng muội ra ngoài.” Hoa Vân La nhìn Thiên Thiên cười nhẹ, nghe Thiên Thiên gọi tỷ tỷ, hình như nàng rất thích thú.

"Tỷ tỷ!” Lời nói rõ ràng, Thiên Thiên lại từ từ gọi một tiếng, sau đó lại đưa đại nhãn tình mĩ lệ thu hồn nhìn Diệp Vô Ưu: ”Ca ca, có đi cùng muội không?”

Diệp Vô Ưu có chút buồn bực, hắn có thể không đồng ý sao? khó có thể nha đầu Thiên Thiên bằng lòng cho, Hoa Vân La vừa nói không phải đã tỏ rõ ý cho hắn hay sao?

"Đi đi, tiểu muội muội khả ái đã đến tìm ngươi, ngươi lại không đi cùng, cũng không ra giống gì!” Diệp Vô Ưu không kịp nói gì thì Hoa Vân La đẩy đẩy người hắn giọng nói ôn nhu cất lên.

Lúc này, Diệp Vô Ưu chẳng còn gì để nói, chỉ là có chút không đành từ trên giường nhảy xuống, sau đó cùng Thiên Thiên đi ra ngoài.

Vừa mới ra khỏi cửa, Diệp Vô Ưu đã phát hiện, ngoài cửa còn có người đang đứng, chính là Hàm Yên cùng Mộ Dung Tiểu Tiểu, ngoài ra còn có cả Lam Tiểu Phong đã rất lâu rồi không thấy.

"Vô Ưu ca ca, huynh đi ra đây!” Hàm Yên chạy lại, ôm lấy bắp tay Diệp Vô Ưu.

"Ngươi muốn tìm ta sao lại không đến tìm ta, sao lại để Thiên Thiên đến?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn hỏi. Hắn hiểu rằng, Thiên Thiên bị nha đầu Hàm Yên sai khiến.

"Vô Ưu ca ca, đừng tức giận mà, muội nói cho huynh một tin tức tốt nha!” Hàm Yên lắc lắc cánh tay Diệp Vô Ưu yêu kiều nói.

La Lị Vô Địch

"Ngươi có tin tức tốt báo cho ta sao? Hay lại là tin tức xấu!” Diệp Vô Ưu tức giận nói, hắn chẳng coi việc này gì.

"Tin tức này thật sự là tin tốt mà!” Hàm Yên dẩu môi, mặt lộ vẻ uỷ khuất, nói:” Vô Ưu ca ca, huynh lại chẳng tin ta!”

"Ngươi nói đi, là tin tốt gì?” Diệp Vô Ưu nhìn hình dạng Hàm Yên dường như chẳng nói dối, có chút tin tưởng.

"Thiên Tâm tỷ tỷ đến!” Hàm Yên bĩu bĩu môi nói:” Huynh nói xem xem có phải là tin tốt không?”

"Cái gì? Thiên Tâm tỷ tỷ đến sao? Đang ở nơi nào vậy?” Diệp Vô Ưu kinh ngạc, trong lòng vui mừng vội vàng hỏi.

"Tỷ ấy đang ở cùng Phinh Đình tỷ tỷ, ta có lòng tốt đến báo cho huynh, huynh tự nhiên lại nghĩ oan cho ta!” Hàm Yên giận dỗi nói, vẻ mặt có vẻ chẳng cao hứng, nàng vừa nói xong, Diệp Vô Ưu đã chạy đi chẳng còn bóng dáng đâu.

Đã lâu không thấy Triệu Thiên Tâm đến Vô Ưu sơn trang, hắn tự nhiên rất muốn đi đến gặp, lúc này Hàm Yên đột nhiên có lòng tốt đến nói cho hắn tin tức, hắn chẳng thể không quan tâm.

"Hàm Yên tỷ tỷ, ca ca đã chạy đi rồi, làm gì bây giờ?” nhìn theo hướng Diệp Vô Ưu biến mất, Thiên Thiên hỏi nhỏ.

"Hi hi, chạy là phải, ta đi đến chỗ Hoa Vân La tỷ tỷ!” Hàm Yên kiều tiếu nói, thực ra đây chính là mục đích của nàng, chẳng phải làm Diệp Vô Ưu li khai, nàng mới tiến đến tìm Hoa Vân La sao?

“Tìm Vân La tỷ tỷ làm gì?” Thiên Thiên vẻ mặt mơ hồ không hiểu.

“Đương nhiên là để kết thân với Vân La tỷ tỷ!” Hàm Yên hi hi cười:” Thiên Thiên, ta nói cho muội rõ nha. Trước kia, Vô Ưu ca ca chỉ nghe lời Băng tỷ tỷ, nhưng mà, hiện tại Băng tỷ tỷ không có ở đây, hắn lại rất nghe lời Vân La tỷ tỷ nói!”

"Ồ, vậy sau này chúng ta muốn ca ca làm cái gì, thì sẽ đi nhờ Vân La tỷ tỷ đến nói giúp chúng ta, phải không?” Thiên Thiên nhãn châu đen tối như tiểu nhân chuyển động, sau đó vẻ mặt hưng phấn hỏi.

"Hi hi, Thiên Thiên ngươi quả là thông minh!” Hàm Yên vẻ mặt hài lòng: "Thiên Thiên, nhiệm vụ gọi Vân La tỷ tỷ, lại giao cho muội!”

"Lại giao cho muội ư?” Thiên Thiên lại có chút không tình nguyện.

"Đương nhiên là muội, muội thông minh lanh lợi xinh đẹp lại khả ái, muội không đi thì ai đi?” Hàm Yên tự nhiên nói.

"Đi thì đi!” Thiên Thiên chu cái miệng nhỏ: “Hừ, sau này ta sẽ làm ca ca chỉ nghe lời một mình ta!”

"Hi hi, Thiên Thiên, ngươi muốn Vô Ưu ca ca chỉ nghe lời một mình ngươi sao!” Hàm Yên hi hi cười: "Nhưng mà, ngươi cần lớn hơn một chút, ngươi hiện tại còn quá nhỏ, chỉ có thể nhìn chứ chẳng ăn được.”

"Cái gì mà chỉ có thể nhìn chứ chẳng ăn được?” Thiên Thiên vẻ mặt mơ hồ, không hiểu ý tứ trong lời nói của Hàm Yên.

"Sau này ngươi sẽ biết, Thiên Thiên không nói chuyện khác nữa, trước hết chúng ta đi đến chỗ Vân La tỷ tỷ thôi!” Hàm Yên lôi Thiên Thiên chạy đi, còn Mộ Dung Tiểu Tiểu quay đầu đưa mắt nhìn Lam Tiểu Phong, dặn dò: “Ai, người hầu, ngươi chỉ cần ở ngoài nhìn, không cần đi vào bên trong!”

"Biết rồi!” Lam Tiểu Phong vẻ mặt khổ sở, chẳng tình nguyện nói.

Mộ Dung Tiểu Tiểu vừa ý gật gật đầu, sau đó quay đầu chạy đi.

Triệu Thiên Tâm quả thật có đến Vô Ưu sơn trang, chỉ là sau khi nàng đến, Diệp Vô Ưu lại đang cùng Hoa Vân La triền miên, nên không biết tin gì. Vừa biết Tạ Phinh Đình ở phía sau Vô Ưu sơn trang, nàng liền đến chỗ Tạ Phinh Đình, rất nhanh hai nàng đã trở thành như quen biết đã lâu. Nói cách khác, bọn họ đều cùng hầu hạ một nam nhân, cùng người nam nhân đó ít nhiều cũng có giao tình, thứ tình cảm mà người thường không thể so sánh được.

Lần này đến Vô Ưu sơn trang, Triệu Thiên Tâm chỉ đến một mình, nhưng chẳng phải đến để tiến hành tu tiên bình giám. Đối với người là truyền nhân Y Cốc mà nói, y thuật chính là căn bản, tu tiên chỉ là thứ yếu, nàng đến đây, trên thực tế là muốn gặp Diệp Vô Ưu.

"Tiểu sắc lang, ngươi còn nhớ đến ta sao?” Sau khi Diệp Vô Ưu tiến lại ôm lấy nàng, Triệu Thiên Tâm giống như cười mà không phải cười nhìn hắn, mang theo chút giận dỗi nói.

"Thiên Tâm tỷ tỷ, có lúc nào mà ta không nhớ đến tỷ chứ?” Diệp Vô Ưu vội vàng nói: "Ta có thể quên ai, chứ chẳng thể quên được tỷ a!”

"Công tử, người nói vậy, Phinh Đình phu nhân sẽ rất thương tâm đó.” Thất Thất bên cạnh cười nhẹ, kiều thanh nói.

"Ta đương nhiên là chẳng quên Phinh Đình tỷ tỷ rồi!” Diệp Vô Ưu nghe thấy vội vàng bổ sung một câu.

"Nhưng mà, công tử người ngày hôm nay rất ít đến tìm phu nhân.” Thất Thất tiếp tục nói, nói rồi ánh mắt lại có vẻ u oán nhìn Diệp Vô Ưu, dường như nàng cùng Tạ Phinh Đình là một.

"Tiểu sắc lang, ngươi hình như đối với Phinh Đình tỷ tỷ không được tốt thì phải?” Triệu Thiên Tâm trong lời nói mang theo sự bất mãn: "Ngươi có phải thừa dịp ta không ở lại mà khi phụ Phinh Đình tỷ tỷ phải không?”

"Ta làm gì khi phụ Phinh Đình tỷ tỷ chứ!” Diệp Vô Ưu vẻ mặt khổ sở, có chút bất mãn trừng mắt nhìn Thất Thất, tử nha đầu này bên cạnh lại còn quạt gió vào lửa, không biết có chủ ý quỷ quái gì.

"Thiên Tâm, đừng nghe Thất Thất hồ thuyết, chẳng phải hắn không đến tìm ta, là ta thích thanh tịnh.” Tạ Phinh Đình cuối cùng cũng mở miệng, nàng liếc mắt nhìn Diệp Vô Ưu, khuôn mặt đẹp từ từ hồng lên nói: "Tiểu dâm tặc này, mỗi lần đến là chẳng phải làm việc tốt gì. Ta chẳng muốn hắn đến gặp ta.”

"Đúng thật, tiểu sắc lang này chẳng thích làm việc tốt!” Triệu Thiên Tâm gật gật đầu, như nói với chính bản thân mình, sau đó nàng nhẹ nhàng dùng sức, từ trong lòng Diệp Vô Ưu thoát ra ngoài: "Tiểu sắc lang, ta hôm nay muốn cùng Phinh Đình nói chuyện cho đến hết ngày, ngươi lại tới làm phiền bọn ta, ta thấy ngươi nên đi ra ngoài đi!”

Triệu Thiên Tâm một bên nói một bên đẩy Diệp Vô Ưu ra ngoài, làm Diệp Vô Ưu có cảm giác chẳng biết nên cười hay nên khóc.

"Thiên Tâm tỷ tỷ, không được, chúng ta đã lâu không gặp, tỷ sao lại đối với ta như thế chứ?” Diệp Vô Ưu mặt như khóc đám tang nói.

"Không phải giả vờ, ngươi có một tháng sung sướng rồi còn gì!” Triệu Thiên Tâm giận dỗi nói: "Cuối cùng, hiện tại ngươi có ra ngoài cho ta không, không sau này ta chẳng chơi với ngươi nữa!”

Diệp Vô Ưu tuy không muốn, cuối cùng chẳng được như ý đành phải bỏ đi, nhưng trong lòng hắn đã có chủ ý, tối nay nhất định phải thâu hương của Tạ Phinh Đình, hắn lại muốn nếm thử tư vị của nhất long hí song phượng.

Sau khi Diệp Vô Ưu quay lại, phát hiện Hoa Vân La đã ra khỏi giường, nhưng trên tay nàng, lại dắt một tiểu mĩ nhân, chính là tiểu nha đầu Thiên Thiên, còn Hàm Yên, Mộ Dung Tiểu Tiểu, Lam Tiểu Phong ba người, theo phía sau bọn họ.

"Ta cùng Thiên Thiên ra ngoài chơi, chẳng bồi tiếp ngươi nữa!” Nhìn thấy Diệp Vô Ưu, Hoa Vân La ngữ khí mềm mại nói.

"Hi hi, ca ca hẹn gặp lại!” Thiên Thiên nhìn Diệp Vô Ưu vẫy vẫy tay, trông mặt rất vui vẻ, sau khi Diệp Vô Ưu nhìn thấy mọi người biến mất khỏi tầm mắt của hắn, chẳng hiểu đã phát sinh sự việc gì. Hắn chẳng thể nghĩ thông nổi, tại sao Thiên Thiên tiểu nha đầu đột nhiên lại đến dụ Hoa Vân La?

Nhưng Diệp Vô Ưu chẳng có nhiều thời gian để xem xét lại vấn đề. Bởi vì, ngay sau đó, cửa phòng gần hắn đột nhiên mở ra, Lãnh Tâm m xuất hiện ở cửa.

"Vào đây.” m thanh của Lãnh Tâm m đã truyền đến tai của hắn, chỉ nói hai từ, Lãnh Tâm m lại quay vào trong.

Diệp Vô Ưu hơi kinh ngạc, nhưng chân cũng bắt đầu chuyển động, nghiêng người đi vào phòng Lãnh Tâm m, thuận tay đóng cửa phòng lại, sau đó mới bắt đầu không ngại ngùng quan sát Lãnh Tâm m.

Hôm nay Lãnh Tâm m ăn mặc vẫn như cũ so với tối hôm qua không có gì khác biệt, vẫn chính là Lãnh Tâm m với nét lãnh diễm và dụ hoặc cùng tồn tại, nhưng trên khuôn mặt trắng mĩ diệu hình như còn có vài phần ưu tư.

"Sư phụ tỷ tỷ, muốn ta làm gì vậy?” vừa được một lúc, Diệp Vô Ưu cuối cùng mở miệng, giọng nói mang theo vẻ điều tình.

"Khi nào thì ngươi có thể đem Thiên Nhai thư viện nhập vào Ma tông?” Lãnh Tâm m đang trầm mặc đột nhiên trầm thanh hỏi.

"Sư phụ tỷ tỷ, có ít sự việc, nên chưa thể hoàn thành.” Diệp Vô Ưu mơ màng nói: "Nhưng, sư phụ tỷ tỷ, vì tỷ, ta nhất định sẽ nhanh chóng hoàn thành việc này.”

Trên thực tế, Diệp Vô Ưu biết, hắn thấy việc để Thiên Nhai thư viện phụ thuộc theo Ma tông là việc rất bình thường. Trước đây chẳng lâu, Lăng Nguyệt Nguyệt nói cho hắn biết sự việc có thể phải bỏ đi ít sự tình, trên cơ bản, không quản hắn muốn Thiên Nhai thư viện làm việc gì, chỉ cần bảo lưu thực lực không biến, Thiên Nhai thư viện đều có thể làm theo. Nhưng nếu phụ thuộc theo Ma tông, trên thực tế, đối với Thiên Nhai thư viện lại có điều tốt.

Diệp Vô Ưu cố ý làm ra vẻ có ít gian nan, nói trắng ra, là muốn Lãnh Tâm m phải nóng lòng, từ miệng Hoa Vân La đã biết một ít sự tình trong quá khứ của nàng. Tối qua trong rừng lại nghe thấy một ít tình huống, trước kia lại nghe Yến Băng Cơ nói Lãnh Tâm m cùng hoàng thất Phiêu Tuyết đế quốc có quan hệ. Tổng hợp lại, Diệp Vô Ưu đại ý có thể phán đoán, Lãnh Tâm m nhất thiết làm việc này, rất có thể là vì để phục vụ cho thái tử Phêu Tuyết đế quốc, nhưng hiện tại thái tử đó lại gặp phiền phức, nàng rất cấp thiết cần sự trợ giúp của Thiên Nhai thư viện về mặt tình báo. Vì vậy, nhân cơ hội này trên người Lãnh Tâm m đòi ít hảo xử.

"Trước khi bình giám đại hội kết thúc, có thể xong việc này không?” Lãnh Tâm m hơi trầm ngâm hỏi lại.

"Sư phụ tỷ tỷ, tỷ làm gì mà nóng vậy?” Diệp Vô Ưu hi hi cười: ”Có lẽ nào, sư phụ tỷ tỷ nàng muốn nhanh chóng cùng ta song tu sao?”

"Tự tác đa tình!” Lãnh Tâm m quát lên một tiếng, ”Có thể hay không thể làm được?”

"Điều này, lại phải xem ở sư phụ tỷ tỷ nàng.” Diệp Vô Ưu lại mơ màng nói: "Như quả sư phụ tỷ tỷ nàng cho ta hảo xử, hoặc cổ vũ cho ta một ít, chẳng phải nói ta nhất định sẽ nhanh chóng làm xong.”

"Chỉ cần ngươi làm tốt việc này, ta sẽ là người của ngươi, ngươi còn muốn cái gì nữa?” Lãnh Tâm m hơi tức giận nói.

"Điều này, sư phụ tỷ tỷ, nàng để ta suy nghĩ đã.” Diệp Vô Ưu thân chớp một cái đã đến sau người Lãnh Tâm m, sau đó ôm nàng vào lòng, song thủ trên thân nàng lại bắt đầu sờ mó.

Lãnh Tâm m trên mặt có vẻ tức giận, nhưng lại không có phản ứng gì, để mặc Diệp Vô Ưu vuốt ve .

"Sư phụ tỷ tỷ, tối nay chúng ta song tu nha?” Diệp Vô Ưu lại thở nhẹ bên tai Lãnh Tâm m, cười hi hi nói.

Bào căn vấn để

" Ta và ngươi đã từng nói, chỉ cần ngươi có thể mang Thiên Nhai Thư Viện nhập vào Ma Tông, ta sẽ làm theo mọi tham muốn của ngươi.” Lãnh Tâm m kêu lên một tiếng,”Ngươi muốn ta thuận theo, thì nên nhanh chóng làm tốt sự việc đi, còn không đừng ở đây làm lãng phí thời gian của ta!”

" Sư phụ tỷ tỷ, có ít sự việc mà nóng lòng cũng chẳng được!” Diệp Vô Ưu cười nhẹ,” Ta ta chính là đang làm việc này. Nhưng mà, có thể cần thêm một số thời gian, vì vậy bồi tiếp sư phụ tỷ tỷ nàng tại đây, đương nhiên chẳng phải là muốn lãng phí thời gian, có thể đây là cơ hội tốt để chúng ta tăng tiến tình cảm.”

" Quỷ mới cùng ngươi có tình cảm!” Lãnh Tâm m rên một tiếng nói:” Diệp Vô Ưu, sau này ngươi đừng kêu ta là sư phụ, ngươi căn bản không có coi ta là sư phụ!”

" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ sao lại nhầm lẫn gì thế, Ta quả thật luôn coi tỷ là sư phụ.” Diệp Vô Ưu để tay xuống phong đồn của LãnhTâm m từ từ xoa bóp, tiếp tục nói. “Nhưng mà, tỷ là sư phụ quá xinh đẹp. Ta đương nhiên phải yêu thương trân trọng nàng rồi!”

" Được rồi, ta chẳng muốn nói nhiều với ngươi.” Lãnh Tâm m dùng sức thoát ra, tiếc thay, lại không được theo ý của nàng, nàng tự nhiên là không thể thoát ra nổi.

" Sư phụ tỷ tỷ, tu vi của tỷ tiến bộ rất chậm đó, chẳng nhanh bằng ta, cùng ta song tu nha, song tu đối với tỷ có trợ giúp đó,” Diệp Vô Ưu có chút đắc ý nói, sau khi cùng Hoa Vân La song tu, hắn tiến triển rất nhanh, tuy hắn không cách nào bình giám bản thân ở cấp bậc tu tiên nào, nhưng so sánh với người khác có thể đánh giá được, trước kia Lãnh Tâm m muốn đẩy hắn ra chỉ cần đẩy nhẹ là được, nhưng hiện tại lại có ít khó khăn. Hắn có cảm giác, thực lực hiện tại của hắn, so cùng Lãnh Tâm m chẳng cách biệt bao nhiêu.

" Ngươi sao mà phiền phức thế chứ? Ngươi muốn cùng ta song tu, thì nhanh làm xong sự việc ta yêu cầu đi, đừng có lại làm phiền ta nữa!” Lãnh Tâm m có chút chẳng nhẫn nại được nói.

" Sư phụ tỷ tỷ, sự thật là, ta có một sự việc rất tốt, rất muốn hỏi tỷ, nhưng lại sợ hỏi ra sư phụ tỷ tỷ lại không cao hứng, do đó, hiện tại lại rất do dự!” ma thủ đầy nhiệt lực của Diệp Vô Ưu rời khỏi kiều đôn của Lãnh Tâm m, nhanh chóng di chuyển lên trên, sau đó thâm nhập vào nội y của nàng, hướng đến ngọc phong thanh khiết của nàng. Nửa khắc sau, đã thành công giữ ngọc nhũ cao vút của nàng trong bàn tay.

" Sau khi ngươi làm như vậy còn bảo ta cao hứng với sự tình sao?” Lãnh Tâm m lạnh lùng nói.

" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ đúng là không công bằng mà, việc này lại không làm tỷ cao hứng một tí nào sao?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói, vừa nói, vừa dụng lực bóp lấy ngọc nhũ no tròn của Lãnh Tâm m.

Lãnh Tâm m thân thể mềm mại run rẩy, hiển nhiên là không thích ứng được với hành vi thô lỗ này của Diệp Vô Ưu, nàng khẽ quát lên một tiếng, nói:” Ngươi chỉ biết làm mỗi việc đó, đừng trách khi ta giận lên, sẽ hoạn ngươi.”

" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ tàn nhẫn vậy sao?” Diệp Vô Ưu bị doạ muốn nhảy lên, tiếp tục có chút bất mãn lại hung ác xoa bóp ngọc nhũ của nàng.” Tỷ đừng quên, tỷ đã sớm là người của ta, tỷ mà hoạn ta, chính là mưu sát thân phu đó.

" Chờ khi ta là người của ngươi, ngươi nói lại điều đó chẳng muộn!” Lãnh Tâm m lời nói có vẻ trào phúng: ” Nhưng ta thấy có một cơ hội, đó là đem Thiên Nhai Thư Viện tiến nhập vào Ma Tông, song ngươi lại chẳng làm.”

" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ chẳng nên làm vì người khác.” Diệp Vô Ưu lại nói” Tính ra, ta chẳng muốn nói điều này. Ta chỉ muốn biết, sư phụ tỷ tỷ, tỷ làm rất nhiều việc, có phải là vì Tuyết Minh Đường không?”

Lãnh Tâm m thân thể rung động, trên người đột nhiên phát ra một cổ lực lượng cường đại, lôi Diệp Vô Ưu sang một bên, bản thân đã phủ một lớp lãnh sương trên khuôn mặt đẹp, nay lại càng biến thành băng lãnh dị thường. Nàng dùng ánh mắt có thể nhiếp hồn kẻ khác chằm chằm nhìn Diệp Vô Ưu lạnh nhạt nói:” Ngươi nói cái gì?”

" Sư phụ tỷ tỷ, không cần khẩn trương,” Diệp Vô Ưu chẳng hề sợ hãi. Tỷ yên tâm, ta nhấy định sẽ giúp tỷ, ta cảm thấy có chút ít kì lạ thôi.”

" Ai nói tên cho ngươi biết?” Lãnh Tâm m sắc mặt hình như từ từ hoà hoãn lại một ít, nhưng lời nói vãn như cũ băng lãnh vô cùng.

" Ai nói cho ta chẳng phải quan trọng, quan trọng là, ta biết. Tuyết Minh Đường trước kia là tình lang của sư phụ tỷ tỷ, còn nữa, hắn chính là phụ thân của sư tỷ, và còn là thái tử trước kia của Phiêu Tuyết Đế Quốc,” Diệp Vô Ưu lại tiếp tục nói:” Ta biết sau vài ngày nữa, nàng sẽ đi đến Phiêu Tuyết Đế Quốc, trợ giúp đệ đệ của Tuyết Minh Đường, chính là thái tử hiện tại của Phiêu Tuyết Đế Quốc Tuyết Minh Cương.”

" Ngươi thật sự biết chẳng ít!” Lãnh Tâm m hừ nhẹ một tiếng nói.

" Chẳng phải nhiều, chỉ là ta đối với sư phụ tỷ tỷ rất quan tâm nên vậy thôi!” Diệp Vô Ưu hi hi cười,” Tỷ hiện tại rất muốn Thiên Nhai Thư Viện nhập vào Ma Tông. Ta nghĩ, mục đích có phải là muốn giúp Tuyết Minh Cương không?”

" Việc này không cần ngươi quản!” Lãnh Tâm m giọng nói vẫn lạnh băng băng như cũ.

" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ hà tất phải tỏ ra như thế?” Diệp Vô Ưu thở dài một hơi, hắn đi đến trước mặt Lãnh Tâm m, một lần nữa cầm tay kéo nàng vào lòng: ” Tỷ nói cho ta biết nguyên nhân, tỷ muốn làm cái gì, ta đều có thể giúp tỷ.”

" Ngươi đều có thể giúp ta, sao phải hỏi điều này làm gì?” Lãnh Tâm m vẫn không tốt hơn nói.

" Sư phụ tỷ tỷ, ta chỉ là chẳng muốn tỷ dấu ta việc gì. Hơn nữa, ta có ít ghen ghét với Tuyết Minh Đường, hắn chết đã nhiều năm, tỷ vẫn như cũ đối với hắn chẳng hề quên.” Diệp Vô Ưu giọng nói mang theo một chút oán giận nói.

" Ngươi còn có thể thở, sao phải đi ghen với một người đã chết.” Lãnh Tâm m giọng nói đầy vẻ trào phúng nói.

" Ai bảo ta lại thích sư phụ tỷ tỷ cơ chứ?” Diệp Vô Ưu dẩu môi, hôn Lãnh Tâm m rồi nói: ” Sư phụ tỷ tỷ, ta hỏi tỷ. Tỷ muốn chinh phục Vân Mộng Đại Lục, chứ chẳng phải vì Tuyết Minh Đường phải không?”

" Ta chẳng muốn lôi lên sự tình trong quá khứ” Lãnh Tâm m có vẻ hơi trầm mặc, sau đó khẽ nói: ”Ngươi không nên hỏi, ngươi nguyện ý giúp ta thì giúp, không giúp thì thôi. Ta nói lại lần nữa, nếu như ngươi có thể đem Thiên Nhai Thư Viện nhập vào Ma Tông, ta có thể sẽ để ngươi làm gì tuỳ ý, còn không, ngươi đừng hòng có được ta.”

" Kì thật, tỷ muốn Thiên Nhai Thư viện nhập vào Ma Tông, cũng chỉ là muốn Thiên Nhai Thư Viện cung cấp đầy đủ tin tình báo cho tỷ thôi.” Diệp Vô Ưu lại nói tiếp: ”Điều này quả thật rất đơn giản, ta luôn có thể làm được.”

" Ngươi nói thật chứ?” Lãnh Tâm m kinh ngạc, hình như có chút ít chẳng tin tưởng.

" Đương nhiên là thật, ta lừa ai chứ chẳng bao giờ lừa tỷ.” Diệp Vô Ưu nhanh chóng thề.

" Ta chẳng tin.” Lãnh Tâm m kêu lên một tiếng: ” Trừ khi ngươi dẫn ta đến gặp Viện Chủ Thiên Nhai Thư Viện, để nàng ta nói rõ trước mặt ta.”

" Nếu như Thiên Nhai Thư Viện nguyện ý giúp cho sư phụ tỷ tỷ để tỷ nắm được tin tình báo, tỷ chẳng phải nên nguyện ý thực hiện điều kiện của tỷ....” Diệp Vô Ưu hi hi cười, nói khẽ bên ta nàng:” Sẽ cùng ta song tu chứ?”

" Ngươi trong lòng ngoài muốn việc nhỏ đó, lại chẳng muốn gì khác sao?” Lãnh Tâm m oán giận nói.

" Sao lại chỉ là có một việc nhỏ như vậy? Nam hoan nữ ái, việc này thật sự là rất tốt mà.” Diệp Vô Ưu hi hi cười: ”Sư phụ tỷ tỷ, quả thật là, rất nhiều việc ta thấy làm rất là đơn giản, chỉ cần tỷ đối tốt với ta có thể thôi.”

" Vô Lại!” Lãnh Tâm m tức giận chửỉ: ”Nếu như ngươi nói rất đơn giản, vậy thì, ngươi dẫn ta đến gặp Viện Chủ Thiên Nhai Thư Viện đi!”

Diệp Vô Ưu không dẫn Lãnh Tâm m đến gặp Lăng Diễm, mà để nàng chờ ở trong phòng, còn hắn, trước tiên đi tìm Lăng Nguyệt Nguyệt, nghe Diệp Vô Ưu muốn gặp Lăng Diễm. Lăng Nguyệt Nguyệt tự nhiên là đáp ứng, sau đó hai người ước định sau khi trời tối, sẽ đến diện kiến Lăng Diễm.

Sau khi cứng rắn kéo Lãnh Tâm m đi ăn bữa cơm chiều, Diệp Vô Ưu mang theo Lãnh Tâm m đến tìn Lăng Nguyệt Nguyệt, sau đó cùng nàng đi xuống bên dưới Vô Ưu sơn trang, thuận lợi đến gặp Lăng Diễm.

Lăng Diễm vẫn như cũ mặc theo như kiểu ni cô, chỉ khác ở mái tóc dài xoã ra. Diệp Vô Ưu cảm thấy nữ nhân này có đầy mâu thuẫn, tự mình muốn tu hành tích phúc, lại chẳng bỏ mái tóc đen trên đầu đi.

" Lãnh Tông chủ lâu rồi không gặp.” Nhìn Lãnh Tâm m, Lăng Diễm có chút cảm giác kinh ngạc, nhưng nghe ngữ khí của nàng, hiển nhiên nàng biết Lãnh Tâm m.

" Là ngươi?” Lãnh Tâm m rõ ràng cũng kinh ngạc.” Ngươi chính là Viện Chủ Thiên Nhai Thư Viện sao?”

" Bọn tỷ biết nhau sao?” Diệp Vô Ưu bên cạnh không nhịn được hỏi.

" Từng cùng Lãnh Tông Chủ có vài lần gặp mặt,” Lăng Diễm cười cười.” Chỉ là, Lãnh Tông chủ trước kia không hề biết thân phận của ta.”

" Lăng Viện chủ ẩn dấu thật kĩ!” Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói.

" Vì sinh tồn phải vậy thôi.” Lăng Diễm nhẹ thở dài:” Thiên Nhai Thư Viện bọn ta thực lực chẳng lớn như Ma Tông, nếu như bọn ta bọn ta bộc lộ ra ngoài ánh sáng, thì bọn ta sao phải ẩn vào bóng đêm.

" Nhưng bọn ngươi lại có năng lực sưu tập tình báo, có thể coi là thiên hạ đệ nhất.” Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói,” Ma Tông bọn ta tuy đệ tử vô số, nhưng vấn đề trên, nói thế nào cũng chẳng thể so được với bọn ngươi.”

" Đó là tại vì, bọn ta chỉ có thể hao phí tinh lực về mặt thu thập tình báo.” Lăng Diễm thở dài một hơi:” Nếu như Lãnh Tông Chủ để Ma Tông của ngươi chỉ chuyên môn thu thập tình báo. Ta nghĩ, thành quả của bọn ngươi làm sao có thể kém bọn ta.

" Có thể.” Lãnh Tâm m hơi trầm mặc nói:” Bọn ta lại nói về việc chính. Ta đến đây, là có việc muốn cùng Lăng Viện Chủ thương lượng.”

" Lãnh Tông chủ có gì cứ trực tiếp nói.” Lăng Diễm cười cười: ” Kì thật, có thể nói, hiện tại, Thiên Nhai Thư Viện bọn ta cùng Ma Tông có thể coi như một nhà.

" Đúng vậy, Lãnh Tông chủ, người chính là sư phụ của Diệp công tử, có sự tình gì, cứ việc dặn dò.” Lăng Nguyệt Nguyệt ở bên cạnh chen vào nói.

" Đúng là như vậy, sư phụ tỷ tỷ hiện tại cần một lượng tình báo lớn, hi vọng Thiên Nhai Thư Viện có thể cung cấp cho tỷ ấy những tình báo cần thiết.” Diệp Vô Ưu tức thì cũng chen vô nói.

" Chẳng phải vì bọn ta mà cung cấp tình báo,” Lãnh Tâm m hơi trầm ngâm lại nói:” Ta chỉ hi vọng rằng, có ít tin tình báo, Thiên Nhai Thư Viện chẳng bán cho người khác. Có thể nói là, cần bọn ngươi bảo mật.

" Việc này là sao?” Lăng Diễm hình như hơi ngạc nhiên, sau đó trên mặt hơi xuất hiện một tia tiếu ý.

Vân La bí mật

“Không sai! Đúng rồi, là việc này!” Lãnh Tâm m gật đầu.

Lăng Diễm trên mặt lộ ra nụ cuời cổ quái, nhẹ nhàng thở dài: “Lãnh tông chủ, kì thật việc này người chỉ cần phái người đến nói với ta một tiếng, cần gì phải thân hành đến đây chứ.”

“Nói vậy nghĩa là Lăng viện chủ đã đáp ứng?” Lãnh Tâm m thanh âm có chút sửng sốt, tựa hồ không nghĩ Lăng Diễm lại dễ dàng đáp ứng.

“Lãnh tông chủ không tin tưởng ta sao?” Lăng Diễm cười ảm đạm hỏi.

“Ta chỉ thấy ngạc nhiên thôi! Chẳng lẽ Lăng viện chủ không có một chút lo lắng rằng nếu đáp ứng, sẽ khiến cho mọi người nghĩ rằng Thiên Nhai thư viện cùng Ma tông ta quan hệ mật thiết sao?” Lãnh Tâm m trầm ngâm một lúc rồi nói.

“Lãnh tông chủ nếu có lo ngại thì cũng không phải lo ngại sự việc đó đâu.” Lăng Diễm nhẹ lắc đầu “Đó đã là sự lo lắng của mấy ngày trước.”

“Xin Lãnh tông chủ chỉ điểm cho!” Lãnh Tâm m có chút thắc mắc.

“Lãnh tông chủ, hiện tại bây giờ đã có rất nhiều người biết Tổng đà Thiên Nhai thư viện chúng ta đặt tại Vô Ưu sơn trang, mà Lãnh tông chủ mấy ngày nay lại ở đây, giống như là chủ nhân của sơn trang, vì vậy trong mắt bọn họ Thiên Nhai thư viện và Ma tông chắc chắn có quan hệ. Trong mắt một số người thì hai bên đã là người một nhà rồi.” Lăng Diễm khẽ mỉm cười nói tiếp “Đương nhiên ta cũng không thể bắt bẻ suy đoán của người khác được, sự thật ta cũng không muốn có quan hệ bất hảo với Ma tông.”

Lãnh Tâm m hơi ngẩn người, lưỡi như cứng đờ không thể lên tiếng phản bác. Bây giờ nàng mới phát hiện ra, những yêu cầu thiết tha trước kia tưởng như có hảo ý với mình, nhưng chân chính mà nói lại là để cho tên tiểu bạch diện Diệp Vô Ưu kia chiếm lấy lợi thế. Nghĩ đến việc này Lãnh Tâm m không thể không dùng ánh mắt hung hãn liếc hắn.

“Nếu Lăng viện chủ nguyện ý nói vậy, ta cũng hy vọng quan hệ với Thiên Nhai thư viện có thể tăng tiến từng ngày.” Lãnh Tâm m trầm ngâm một lát rồi nói tiếp “Nếu bây giờ thật sự đã có nhiều người nghĩ Thiên Nhai thư viện và Ma tông là một nhà, vậy sao ta không biến nó thành sự thật?”

Lăng Diễm mỉm cười nhẹ: “Thiên Nhai thư viện và Vô Nhai sơn trang kì thật là một, mà Diệp công tử là trang chủ, Lãnh tông chủ người lại là sư phụ của Diệp trang chủ. Như vậy chúng ta còn không phải là người một nhà hay sao?”

“Đúng a, đúng a, sư phụ tỷ tỷ, ta cũng là người, người cũng là ta. Từ bây giờ Thiên Nhai thư viện và Ma tông sẽ có một sự khởi đầu mới a!” Diệp Vô Ưu ở bên cạnh liên miên bất tuyệt nói.

Lãnh Tâm m trừng mắt lườm Diệp Vô Ưu một cái, trong lòng bất mãn vô cùng, cái gì mà ta cũng là người, người cũng là ta chứ? Lãnh Tâm m nàng chắc chắn không thể là Diệp Vô Ưu hắn rồi! Chỉ là nàng cuối cùng cũng không hề lên tiếng, nghe Lăng Diễm nói nàng tất nhiên ngầm hiểu được. Lăng Diễm có thể để Thiên Nhai thư viện cùng Ma tông hợp nhất, nhưng cần phải có một điều kiện tiên quyết, đó chính là Diệp Vô Ưu. Nếu không có Diệp Vô Ưu ở giữa, thì Thiên Nhai thư viện vẫn sẽ là Thiên Nhai thư viện như cũ, không hề có quan hệ gì với Ma tông.

“Lăng viện chủ đã nói vậy thì bất quá ta cũng có một vấn đề, nếu ta cần sự trợ giúp của Thiên Nhai thư viện, thì có thể trực tiếp liên lạc với các người hay không?” Lãnh Tâm m trầm mặc một lúc rồi hỏi.

“Đương nhiên là có thể!” Lăng Diễm mỉm cười “Việc này nàng cùng Nguyệt Nguyệt thương lượng tiến hành, ta cũng hy vọng khi Thiên Nhai thư viện gặp phiền phức, hướng mong Lãnh tông chủ có thể phái người trợ giúp.”

“Sư phụ tỷ tỷ, việc này người cùng Nguyệt Nguyệt tỷ tỷ từ từ thương lượng tiếp nha!” Diệp Vô Ưu ở bên cạnh khẽ nói.

“Diệp công tử nói không sai! Lãnh tông chủ có thể cùng Nguyệt Nguyệt từ từ thương lượng tiến hành mọi vấn đề.” Lăng Diễm gật đầu.

Lãnh Tâm m thoáng trầm mặc rồi khẽ gật đầu…

Mặc dù bây giờ Diệp Vô Ưu đã làm một việc rất tốt cho Lãnh Tâm m, nhưng những buổi tối sau đó, hắn tuyệt không có cơ hội để thực hiện nguyện vọng song tu cùng nàng, bởi vì cả buổi tối nàng đều cùng Lăng Nguyệt Nguyệt thương lượng cụ thể việc hợp tác giữa Ma tông và Thiên Nhai thư viện. Đương nhiên, Diệp Vô Ưu cũng không vì thế mà ngược đãi bản thân mình. Chẳng những vậy buổi tối hắn còn có sự thoải mái vô cùng, cùng Triệu Thiên Tâm và Tạ Phương loan phượng đảo điên. Vốn hắn cũng muốn tìm tới Hoa Vân La, nhưng có điều Thiên Thiên tiểu nha đầu kia cứ chạy đến ngủ cùng nàng ta, làm Diệp Vô Ưu hắn đành phải tìm tới Triệu Thiên Tâm và Tạ Phương Đình hai nàng. Một người thì nhẹ nhàng uyển chuyển, một người lại nóng bỏng nhiệt tình, làm hắn cả đêm hầu như không ngủ nổi. Trước khi bình giám đại hội bắt đầu một ngày, Lãnh Sương Sương rốt cuộc cũng xuất quan, trên khuôn mặt cùng với vẻ lạnh lùng tăng thêm lại có thêm vài phần tiên khí. Tuy vậy khi đối mặt với Diệp Vô Ưu, ánh mắt nàng vẫn rất ôn nhu. Lúc này, trong phòng ba người Lãnh Tâm m, Lãnh Sương Sương và Diệp Vô Ưu đang trò chuyện.

“Ngày mai là ngày khai mạc bình giám đại hội, nhưng căn cứ vào những gì ngươi quan sát thì công tác chuẩn bị đại hội này phải mấy ngày nữa mới hoàn toàn xong xuôi sao?” Lãnh Tâm m lên tiếng hỏi, đối tượng tự nhiên là Diệp Vô Ưu.

“Muốn làm cho nhanh thì phải xem tâm tình ta có tốt không nữa.” Diệp Vô Ưu dương dương tự đắc “Ta nghĩ tham gia đại hội sẽ có không ít người, nhưng chân chính muốn tham gia bình giám lại không nhiều, mà chủ yếu là đến để xem náo nhiệt thôi.”

“Phải đó! Ta thấy kì thật thì trong một ngày có thể là có thể hoàn thành rồi.”

“Một ngày có nhanh quá không?” Diệp Vô Ưu sững người thốt lên.

“Thời gian khẩn cấp, ta hy vọng ngươi nhanh chóng hoàn thành bình giám. Sau khi bình giám đại hội kết thúc, ngươi vẫn còn có một đoạn thời gian đến với Lăng Nguyệt Nguyệt mà!” Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói “Ta cùng Sương Sương sau đại hội sẽ đi đến Phiêu Tuyết đế quốc, hy vọng ngươi sẽ đi cùng chúng ta.”

“Vân La phán đoán quả nhiên không sai, sư phụ tỷ tỷ quả nhiên muốn ta đi cùng nàng, để làm gì vậy nhỉ?” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ. Không nghe thấy Diệp Vô Ưu trả lời, Lãnh Tâm m nói tiếp: “Tới Phiêu Tuyết đế quốc, ta sẽ thực hiện lời hứa trước đây với ngươi.”

“Thật sao?” Diệp Vô Ưu mừng rỡ. Hắn đối với vị sư phụ tỷ tỷ xinh đẹp thành thục này vẫn luôn mong muốn trong lòng nhưng chưa được thỏa nguyện, vậy mà bây giờ trước mắt hắn hiện đang có một cơ hội rất lớn.

“Tin hay không là do ngươi, mà đi hay không cũng do ngươi!” Lãnh Tâm m hừ nhẹ một tiếng.

“Đi chứ, đương nhiên đi!” Diệp Vô Ưu mơ màng nói, ánh mắt tham lam liếc khắp thân thể mềm mại quyến rũ của Lãnh Tâm m, để có được một đại ưu vật này thì hắn làm sao có thể không đi cho được?

Lãnh Sương Sương thủy chung không nói gì, Diệp Vô Ưu vốn muốn đêm nay ở cùng nàng, nhưng đáng tiếc Lãnh Tâm m nói có việc muốn thương lượng cùng Lãnh Sương Sương, đuổi hắn ra ngoài rồi đóng chặt cửa phòng thương lượng với Lãnh Sương Sương.

Diệp Vô Ưu bất đắc dĩ đành phải đi tìm Hoa Vân La, nhưng hắn buồn bã phát hiện ra đại mĩ nhân của hắn giờ đã bị một tiểu mĩ nhân độc chiếm. “Tử nha đầu, Vân La lão bà của ta mà cũng dám chiếm, một ngày nào đó ta sẽ cho tiểu nha đầu ngươi biết tay!” Diệp Vô Ưu trong lòng phẫn uất thầm nghĩ.

Thiên Thiên tiểu nha đầu này ngày càng đáng yêu lanh lợi, nhưng mấy ngày nay đều quấn quýt bên cạnh Hoa Vân La làm hắn bắt đầu cũng có chút bất mãn. Nếu không phải nàng còn quá nhỏ, thì hắn đã đem nàng bế lên giường mà đánh cho một trận rồi.

Nhưng đến cuối cùng thì Diệp Vô Ưu hắn cũng phải chịu thua. Hoa Vân La đối với Thiên Thiên tiểu nha đầu này tỏ ra yêu thích vô cùng, dùng sức mạnh để ngăn cản Thiên Thiên tất nhiên là không có khả năng. Bởi vì, dù thông qua song tu, tu vi tiên thuật của hắn tiến bộ rất nhanh, nhưng trong mắt Hoa Vân La hắn chỉ sợ so với trẻ con mười tuổi cũng không mạnh hơn bao nhiêu. Cứ như vậy Diệp Vô Ưu đành phải đi tìm Triệu Thiên Tâm và Tạ Phương Đình, chỉ là đêm nay hắn như có vận rủi trên người, hai nàng sống chết cũng không bồi tiếp hắn, lý do thì đúng là khóc dở mếu dở, cái gì mà đến kì “nguyệt tín”. Sao lại trùng hợp quá vậy?

Mặc dù trong lòng có chút hoài nghi nhưng các nàng đã nói vậy, hắn đành quyết định đến tìm Hoa Nguyệt Lan thử vận khí một phen, nàng công chúa xinh đẹp này từ khi đến đây không thèm để mắt đến hắn dù chỉ một lần. Đi đến lầu các của Hoa Nguyệt Lan, thì đã thấy nàng ngồi ở bên trên, ánh mắt xa xăm ra chiều như đang suy nghĩ. Thấy hắn đến, nàng hơi đưa mắt liếc qua rồi lại quay mặt đi.

“Công chúa lão bà, nàng nhìn cái gì mà chăm chú vậy?” Diệp Vô Ưu đến bên nàng, cúi đầu nhẹ hỏi.

“Không nhìn gì cả!” Hoa Nguyệt Lan lạnh nhạt nói, mặc dù ngữ khí lãnh đạm nhưng cũng khiến trong lòng Diệp Vô Ưu tràn đầy vui mừng. Trước đây có vài lần hắn tìm đến nàng, nhưng Hoa Nguyệt Lan tuyệt không để ý tới hắn, lần này lại mở miệng nói chuyện, hiển nhiên thái độ đã tốt hơn nhiều.

“Ta ngồi cùng nàng được không?” Diệp Vô Ưu sà xuống cạnh Hoa Nguyệt Lan, nhẹ nhàng ôm lấy tiểu yêu nàng, thử xem phản ứng nàng ra sao. Hắn trong lòng mừng rỡ vô cùng, trước hành động thân mật đó mà Hoa Nguyệt Lan tịnh không có kháng cự, tùy ý để hắn ôm.

“Sư phụ đến đây rồi, đúng không?” Hoa Nguyệt Lan lạnh lùng hỏi.

“Đúng rồi!” Diệp Vô Ưu không nghĩ đáp luôn. “Ngươi sao không ở lại mà bồi tiếp sư phụ?” Hoa Nguyệt Lan ngữ khí có phần khác thường. “Ta? Ta nhớ nàng nên muốn đến gặp nàng.” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng nói, hiển nhiên hắn sẽ không bao giờ nói ra rằng, Hoa Vân La không cần hắn nên mới đến tìm nàng.

“Ngươi có biết sư phụ ta có thân phận như thế nào không?” Hoa Nguyệt Lan trầm mặc một lát rồi hỏi. “Thân phận thế nào? Vân La không phải là sư phụ của nàng sao?” Diệp Vô Ưu trong lòng có chút sững sờ, thầm nghĩ giữa hai người họ chẳng lẽ còn có quan hệ bí mật nào đó mà hắn không biết. “Người không chỉ là sư phụ của ta...” Hoa Nguyệt Lan nhẹ lắc đầu, thâm âm chợt trầm xuống.

“Mà... mà... sư phụ nàng với nàng còn có quan hệ gì vậy?” Diệp Vô Ưu lúc này quả có chút ngơ ngác không hiểu, hắn hoàn toàn không thể đoán ra Vân La và Hoa Nguyệt Lan có quan hệ gì.

“Kì thật, vào hơn hai mươi năm trước, sư phụ và ta đều có thân phận giống nhau.” Hoa Nguyệt Lan trầm ngâm một lúc rồi nhẹ nhàng nói.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT