Lăng thần đích kích tình
“Ta không phải hắn, làm sao mà biết hắn có nguyện vọng gì?” Diệp Vô Ưu ngữ khí vẫn như cũ có chút đó kị trong lòng. Nếu không nghĩ Tuyết Minh Đường là cha của Lãnh Sương Sương chỉ sợ hắn sẽ lại dùng ba chữ “tiểu bạch diện” này để chỉ Tuyết Minh Đường mất.
“Hai trăm năm trước, Vân Mộng đại lục, tứ đại đế quốc bây giờ vốn chỉ là một quốc gia duy nhất. Những năm gần đây có rất nhiều cá nhân hùng tâm vạn trượng, luôn mang trong mình một ước muốn phân đấu cả đời là thống nhất toàn Vân Mộng đai lục, và đó cũng chính là ước nguyện lớn nhất của Tuyết Minh Đường.” Lãnh Tâm m ngữ khí chợt trầm xuống “Trước lúc hắn lâm tử, ta đã đáp ứng với hắn một điều đó là khí còn một hơi thở ta nhất định sẽ trợ giúp Phiêu Tuyết đế quốc nhất thống Vân Mộng đại lục.”
“Không thể được, sư phụ tỷ tỷ, việc khó như vậy sao có thể dễ dàng hứa với người ta?” Diệp Vô Ưu giọng nói càng trở nên bất mãn vô cùng.
“Ngươi nghĩ ta thích hắn sao? Nguời ghen à?” Lãnh Tâm m giọng nói không chút tức giận, nàng hiển nhiên cũng hiểu ra sự ghen tỵ trong lời nói của Diệp Vô Ưu “Tuyết Minh Đường dù sao cũng đã chết nhiều năm rồi, lại còn là phụ thân của Sương Sương, ngươi… hà tất phải đố kị với hắn làm gì?”
“Hắn tuy đã chết nhưng tỷ vẫn không quên được hắn, ta sao lại không đố kị chứ?” Diệp Vô Ưu ấm ức “Nếu hắn không phải phụ thân của sư tỷ, ta nhất định đã mắng hắn một trận rồi.”
“Đầu ngươi có vấn đề à?” Lãnh Tâm m rốt cục cũng không thể nhẫn nại mà mắng hắn một câu “Với một người đã chết cũng sinh lòng đố kị, ngươi đúng là hết thuốc chữa mà.”
“Hẹp hòi ư, vì sư phụ tỷ tỷ ta không cần biết cái gì là hẹp hòi cả!” Diệp Vô Ưu cao giọng. Nói thì nói vậy thôi, đêm nay hắn đã hoạt động quá nhiều, mặc dù song tu công pháp trợ giúp phần lớn nhưng lúc này cũng rất mệt mỏi. Nhờ Lãnh Tâm m vẫn còn tấm thân xử nữ, nên Diệp Vô Ưu công lực thu được lợi ích rất lớn, nhưng sau một hồi phong cuồng tảo liễu đã tiêu hao quá nhiều tinh lực. Lãnh Tâm m lúc này trong lòng cảm xúc lẫn lộn, vừa bực mình, vửa buồn cười, lại xen vào đó một chút đắc ý.
Vốn cũng đã mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút nhưng chợt nhớ đến một việc, Lãnh Tâm m vội nói: “Ngươi mau trở về phòng mình đi, không thể qua đêm tại đây được!”
“Vì sao lại không thể chứ?” Diệp Vô Ưu bất bình nói.
“Ta không muốn Sương Sương biết được việc này.” Lãnh Tâm m hừ nhẹ một tiếng “Ngươi mau về phòng đi, bằng không từ nay về sau đừng mong ta… cho ngươi nữa.”
“Sư phụ tỷ tỷ, người nói sao? Từ nay về sau ta có thể cùng tỷ song tu sao?” Diệp Vô Ưu vừa nghe vậy đã cười hì hì, trong lòng hí hửng vô cùng, hắn đâu phải là thằng ngu mà không hiểu ý tứ trong lời nói của Lãnh Tâm m. Vốn theo ước định thì Lãnh Tâm m có thể từ nay về sau không cần để ý đến hắn nữa.
“Ngươi có đi hay không?” Lãnh Tâm m không trả lời câu hỏi của Diệp Vô Ưu, chỉ là ngữ khí hơi có chút giận dỗi.
“Gấp cài gì chứ, trước khí trời sáng ta đi là được!” Diệp Vô Ưu không muốn rời đi ngay lúc này, vòng tay ôm lấy Lãnh Tâm m, đôi bàn tay khẽ lướt nhẹ trên ngọc thể mịn màng của nàng.
“Nếu Sương Sương biết chuyện này, ngươi từ nay về sau đừng mong chạm đến ta nữa.” Lãnh Tâm m hừ nhẹ, ngữ khí đầy vẻ ấm ức.
“Yên tâm mà, sư tỷ không biết đâu!” Diệp Vô Ưu thuận miệng nói, trong lòng thầm nghĩ dù Lãnh Sương Sương biết cũng không có vấn đề gì lớn.
“Ta hơi mệt, đừng loạn động nữa!” Lãnh Tâm m không phản ứng gì trước hành động của hắn, chỉ nhè nhẹ nói rồi sau đó rúc mình vào trong lòng ngực Diệp Vô Ưu, cặp mắt mĩ lệ nhắm lại, từ từ tiến vào giấc mộng đẹp.
“Sư phụ tỷ tỷ, ta cuối cùng cũng có được nàng rồi.” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ, Mặc dù lúc này toàn thân hắn uể oải vô lực, nhưng cảm giác trong lòng hưng phấn cùng cực, cái cảm giác này khiến hắn bây giờ không hề muốn ngủ chút nào…
Đôi tay háo sắc của hắn bắt đầu không ngững vuốt ve toàn thân Lãnh Tâm m rồi nhẹ lướt lên đôi bờ mông căng tròn, tiến thấp dần, thấp dần vào vùng đất bí hiểm. Lãnh Tâm m khẽ chuyển mình, ngọc thủ ngăn chặn bàn tay tham lam của Diệp Vô Ưu khiến hắn sững người, khuôn mặt đầy vẻ khổ sở: “Sư phụ tỷ tỷ, sao giữ ta lại vậy?” Diệp Vô Ưu tâm trạng có chút buồn bực, hướng mắt nhìn phía cửa sổ, thấy bóng tối đã nhàn nhạt, hiển nhiên không lâu nữa trời sẽ sáng.
“Ngươi không chịu về phòng sao?” Lãnh Tâm m có chút tức giận. Diệp Vô Ưu im lặng không nói, vẻ mặt si ngốc nhìn nàng. Hình dáng giận dữ của nàng lúc này khiến phong vận thêm vài phần mê hoặc, quyến rũ.
“Ngươi nhìn cài gì?” Lãnh Tâm m vừa xấu hổ vừa giận, ngọc chỉ cong lại cào cấu cánh tay của Diệp Vô Ưu. “Sư phụ tỷ tỷ, dậy rồi à!” Diệp Vô Ưu reo lên một tiếng vui mừng rồi nhanh chóng vươn người đè chặt lên hạ thân của người ngọc.
“Không muốn ta cào cấu ngươi nữa chứ, đi ra ngoài mau!” Lãnh Tâm m giọng nói tuy còn chút tức giận nhưng đã giảm đi rất nhiều.
“Sư phụ tỷ tỷ, bây giờ còn chưa hửng sáng mà!” Diệp Vô Ưu thấp giọng nói, nam nhân vào buổi sáng sớm dục hỏa thường rất mãnh liệt, lúc này lại tiếp xúc thân mật với thân thể mịn màng tuyệt mĩ đầy tính co dãn của người ngọc khiến dục hỏa bốc cao vạn trượng. Nhìn đôi môi anh đào thơm tho quyến rũ gần trong gang tấc,hắn không nhịn được cúi xuống hôn tới. Lãnh Tâm m khẽ dãy dụa một chút, nhưng rất nhanh như thủy triều lên một cảm giác khoan khoái từ các bộ vị nhạy cảm trên người truyền đến.
“Ư” tiếng kiều thanh khẽ thoát ra từ đôi môi anh đào, chiếc lưỡi xinh đẹp thơm tho nhanh chóng tiến sang hòa nhập cùng sự cuồng nhiệt của Diệp Vô Ưu. Vừa say đắm cuộn lấy chiếc lưỡi mềm mại của Lãnh Tâm m, hai tay Diệp Vô Ưu nhanh chóng xoa nắn những bộ vị mẫn cảm trên thân thể nàng. Trong nháy mắt, thân ngọc trở nên nóng rực, uốn éo không ngừng, những động tác tưởng chừng như vô lực này lại khiến cho dục hỏa trong người Diệp Vô Ưu bốc lên đỉnh điểm, yết hầu lên xuống liên tục.
Kêu nhẹ một tiếng, hắn khẽ nâng cặp đùi ngọc thon dài của Lãnh Tâm m rồi nhanh chóng, mạnh mẽ tiến vào trong người nàng. “Ư” một tiếng rên nhẹ phát ra, tựa hồ như đau đớn, tựa hồ như thỏa mãn, vừa bị phá thân chưa lâu nên hạ thân của Lãnh Tâm m vẫn chưa được hồi phục. Diệp Vô Ưu lúc này cũng không chút thương hoa tiếc ngọc, hắn liên tục nhấp nhô phong cuồng bạo vũ trên thân ngọc, những âm thanh rên rỉ vang lên liên miên không dứt…
Không biết trải qua bao lâu, Diệp Vô Ưu rốt cuộc cũng gào to một tiếng sau cùng, bao nhiêu tinh lực chân nguyên trút hết vào trong cơ thể người ngọc, rồi lảo đảo muốn gục lên thân hình mềm mại của nàng, đột nhiên một cỗ lực đạo cực mạnh vụt tới, Diệp Vô Ưu cả người nặng nề rơi bịch xuống nền đất.
“Sư phụ lão bà, ngươi muốn mưu sát thân phu hả?” Diệp Vô Ưu khuôn mặt nhăn nhó, khóc dở mếu dở, vừa rồi mới hao phí quá nhiều tinh lực, muốn ôm ấp thân thể xinh đẹp của Lãnh Tâm m nghỉ ngơi một chút thì đột nhiên bị đôi chân ngọc xinh đẹp kia cho một cước đá bay xuống giường.
“Ai cho ngươi làm loạn?” Lãnh Tâm m kiều hứ một câu “Ngươi còn không mau về phòng? Trời sáng rồi kìa!” Cũng khó trách Lãnh Tâm m làm vậy, bây giờ trời đã bắt đầu hửng sáng, vốn là muốn Diệp Vô Ưu thừa dịp trời tối ra ngoài để không bị người phát hiện, ai dè tên sắc quỷ này trên người nàng hoạt động lâu đến vậy. Nghĩ đến cả buổi tối hôm qua để tên tiểu sắc lang này chiếm không biết bao tiện nghi, nàng trong lòng tức giận tiện thể cho hắn một cước bay xuống giường.
“Ta đi là được rồi mà, không cần phải nặng tay thế chứ!” Diệp Vô Ưu than thở một hồi, nặng nhọc nhặt đống quần áo la liệt trên mặt đất mặc vào. Hắn tuyệt không phải giận Lãnh Tâm m mà chỉ lo lắng nàng từ nay về sau không cho hắn cùng lên giường nữa, như vậy quả là quá phiền toái, cho nên hắn buộc phải đồng ý yêu cầu của nàng. Mặc xong quần áo, chợt Diệp Vô Ưu chạy nhanh tới bên giường, ngọc ma thủ nhanh như chớp vươn ra cấu nhẹ vào bờ ngực căng tròn của Lãnh Tâm m trả thù cú đá, rồi lắc mình vọt ra ngoài theo hướng cửa sổ chạy đi. “Tử sắc lang” Lãnh Tâm m mắng thầm một tiếng, ngọc diện đỏ bừng, rất nhanh sau đó đã thấy khẽ thở dài…
Phòng ngủ của Lãnh Tâm m vốn ở cạnh phòng của Diệp Vô Ưu, rời khỏi phòng nàng qua phòng hắn chỉ trong một sát na thời gian, căn bản không thể có người nào phát hiện được. Nhảy vội lên giường, Diệp Vô Ưu lúc này quả thật rất muốn ngủ một giấc cho đã đời, tối qua hoạt động cả nửa đêm, sáng sớm lại đại chiến thêm lần nữa, chưa có giờ phút nào được ngơi nghỉ, lúc này quả thật cần phải dưỡng sức một thời gian. Lúc này, khi Diệp Vô Ưu trong phòng đang ngáy khò khò thì ở cách xa hàng ngàn dặm, ở bên ngoài Vô Ưu sơn trang lại náo nhiệt dị thường. Ngày hôm nay là ngày đầu tiên chính thức tuyên bố danh sách Tiên bảng, trên Tiên bảng lần này phần đông là người tu tiên tham gia Bình giám đại hội, nhưng kể cả người không tu tiên cũng chú ý vô cùng bởi lẽ danh sách thứ bậc lần này sẽ cho họ sự lựa chọn quan trọng khi gia nhập một môn phái tu tiên.
Vốn tất cả mọi người đều nghĩ rằng đứng vị trí thứ nhất trong tiên bảng lần này sẽ là một người của Tán Tiên môn – Tiêu Diêu. Với tu vi cao thâm của Tiêu Diêu chắc chắn không cần phải nói, Tán Tiên môn nhất định sẽ lại tiếp tục bảo trì ngôi vị đệ nhất môn phái, Nhưng khi nhìn lên Tiên bảng họ mới biết rằng mình đã sai, chẳng những Tiêu Diêu không phải đệ nhất nhân trên Tiên bảng, mà căn cứ vào danh sách trên đó chỉ sợ Tán Tiên môn danh hiệu đệ nhất Tu tiên môn phái cũng khó lòng giữ được.
Tiên bảng đệ nhất là Hoa Vân La – cao cấp tu sĩ. Cái tên Hoa Vân La này khiến mọi người đều ngờ vực, bởi lẽ đại bộ phận họ chưa hề nghe nói qua, nhưng thực lực đạt tới cảnh giới cao cấp tu sĩ thì không khỏi cảm thấy khiếp sợ. Bọn họ không thể nghĩ rằng trên đời lại có người đạt tới cảnh giới cao cấp tu sĩ, chỉ là nếu họ biết rằng tu vi thực tế của nàng lúc này đã vượt xa cảnh giới tu sĩ đạt tới chân nhân cảnh giới thì chỉ sợ bọn họ sẽ chết đứng đương trường.
Khi được giới thiệu bọn họ mới biết rằng nàng là vị cung chủ thần bí của Vô Song cung. Đến lúc này trong lòng ai cũng nghĩ, Vô Song cung thực lực quả có thể trở thành tu tiên đệ nhất môn phái. Bài danh đệ nhất tiên bảng có thể ngoài ý muốn của mọi người, nhưng khí biết Hoa Vân La là Vô Song cung chủ thì mọi người cũng dần xem đó là điều dễ hiểu. Nhưng khi nhìn đến cái tên ở vị trí thứ hai, thì quả thực họ không thể nào nghĩ đến được.
Kì quái đích tiên bảng
Giang Thiên Thiên – trung cấp tu sĩ. Giang Thiên Thiên? Giang Thiên Thiên là ai? Nếu Li Hận tông chủ Giang Vân Bình ở chỗ này, hắn tự nhiên sẽ biết Giang Thiên Thiên là ai, nhưng lần Bình giám đại hội lần này Giang Vân Bình tuyệt không thấy xuất hiện. Bất quá khi giới thiệu lai lịch của Giang Thiên Thiên, thì tịnh không hề nhắc nàng đến từ Li hận tông mà lại nói đến từ Vô Ưu sơn trang. Khi nghe điều này, rất nhanh sau đó ai cũng đều nhớ đến hình ảnh tiểu yêu tinh Giang Thiên Thiên đứng thu tiền từng người trong bình giám đại hội.
Lúc này trong lòng họ thắc mắc vô cùng, tiểu yêu tinh đó nhìn bộ dạng bên ngoài nhiều nhất cũng chỉ mười hai tuổi làm sao có thể đạt tới thực lực của một trung cấp tu sĩ? Chỉ là bọn họ vô cùng tin tưởng danh vọng của Thiên Nhai thư viện. Tiên bảng không thể nào sai, nhưng cũng không ít người trong lòng hoài nghi không thôi, có hay không việc Diệp Vô Ưu tu luyện yếu quyết sai đường. Bằng không, tại sao Giang Thiên Thiên lại có thể có tu vi cao cường như vậy?
Hoài nghi cũng chỉ là hoài nghi, Diệp Vô Ưu căn bản không có mặt tại Vô Ưu sơn trang, những nghi hoặc của bọn họ cũng chỉ có thể dấu ở trong lòng mà thôi. Chỉ là khi nhìn đên tên của người đứng thứ ba thì họ đã không thể nhẫn nại được nữa. Bài danh đệ tam, Tiêu Diêu – trung cấp tu sĩ, vì cái gì mà Giang Thiên Thiên được bài danh đệ nhị mà Tiêu Diêu lại phải xếp ở vị trí thứ ba? Sao không phải là Tiêu Diêu xếp trước Giang Thiên Thiên? Nếu không chí ít cũng phải cả hai người đồng xếp thứ hai?
.Có người đến hỏi thẳng Lăng Nguyệt Nguyệt yêu cầu trả lời thắc mắc, Lăng Nguyệt Nguyệt bình đạm trả lời, đúng là đều đạt tới cảnh giới trung cấp tu sĩ nhưng trong một cấp cũng phân chia cao thấp, Tiêu Diêu mới chỉ đạt đến trung cấp tu sĩ, còn Giang Thiên Thiên đã đạt tới đính phong, sắp đột phá cảnh giới cho nên Giang Thiên Thiên tu vi xem ra cao hơn Tiêu Diêu chút ít. Chính vì vậy, Lăng Nguyệt Nguyệt đã đưa ra quyết định này, nhưng nàng không có nói ra mà chỉ nói Thiên Nhai thư viện có biện pháp độc môn để đưa ra phán đoán sau cùng.
Sau khi xem tiếp mười cái tên tiếp theo trên danh sách thì thấy tất cả đều là sơ cấp tu sĩ, Lãnh Tâm m xếp hạng bốn, Hoa Nguyệt Lan xếp thứ chín, Lâm Lộng Nguyệt đứng thứ mười. Tán Tiên môn ba vị sư huynh của Tiêu Diêu phân chia chiếm vị trí năm, sáu, bảy, đứng thứ tám lại là nha đầu Hàm Yên. Nếu Diệp Vô Ưu đích thân nhìn thấy vị trí này chắc hẳn cũng thấy kì quái, bởi vì mười người xếp trên tiên bảng lần này hắn cơ bản đều biết. Vốn hắn quen biết rất ít người, từng là đại lục thập đại cao thủ chỉ có một người còn có tên trên tiên bảng là Lãnh Tâm m.
Đương nhiên kì thật nghiêm khắc mà nói, thì đứng ở vị trí đệ nhất trên tiên bảng phải là Tiêu Vấn Thiên. Nhưng Tiêu Vấn Thiên đã phi thăng thành tiên nên không thể xem là người của Vân Mộng đại lục được. Mặt khác, danh sách trên Tiên bảng cũng chưa thật hoàn chỉnh tuyệt đối, bởi vì còn có rất nhiều người trên khắp đại lục có tu vi cường đại, nhưng không tham gia tu tiên bình giám.
Nói tóm lại, nhìn danh sách tiên bảng lần này, trong mười người Tán Tiên môn chiếm bốn vị trí. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là môn phái danh gia lớn nhất đại lục. Trên thực tế, rất nhiều người cũng thầm hiểu rằng vị trí đệ nhất danh gia lẽ ra phải thuộc về Vô Ưu sơn trang của Diệp Vô Ưu. Thiên Thiên và Hàm Yên xuất thân môn phái đều từ Vô Ưu sơn trang. Còn Hoa Vân La và Hoa Nguyệt Lan bề ngoài tuy xuất thân từ Vô Song cung, tư tình giữa ba người bọn họ ngoại nhân không có nhiều người biết được, nhưng Vô Song cung và mẫu thân của Diệp Vô Ưu là Yến Ngọc Giao có quan hệ mật thiết, thiên hạ ai cũng biết. Rõ ràng Vô Ưu sơn trang và Vô Song cung là một thể thống nhất.
Đương nhiên Lãnh Tâm m và Vô Ưu sơn trang lúc này cũng đã có một quan hệ cực kì mật thiết, chỉ một số ít người trong chúng nhân biết được. Theo lí thuyết thì Vô Song cung va Ma tông tuyệt không có quan hệ gì, vậy làm sao Diệp Vô Ưu và Lãnh Tâm m lại có quan hệ thân thiết như thế? Và bọn họ lại càng không thể biết rằng trong lúc này tại Phiêu Hương thành cách xa nơi đây hàng ngàn dặm, Diệp Vô Ưu đã chiếm được tấm thân xử nữ của Lãnh Tâm m.
Mặc kệ các mối quan hệ, nói tóm lại, bây giờ tất cả bọn họ đều bắt đầu có cảm giác đố kị với Diệp Vô Ưu, nếu trước kia là vì món pháp bảo trên tay hắn thì bây giờ họ dần cảm giác được thực lực đáng sợ của hắn, nhưng đáng tiếc là họ không đánh giá được hết bản thân của Diệp Vô Ưu và những người xung quanh hắn, đặc biệt là Vô Song cung chủ Hoa Vân La – tu vi đạt tới cảnh giới cao cấp tu sĩ, việc này quả đã ngoài dự liệu của nhiều người. Hơn nữa Diệp Vô Ưu có quan hệ mật thiết với Thiên Nhai thư viện điều này lại càng khiến người ta đố kị hơn,
.Cứ như vậy, chuyện Diệp Vô Ưu có quan hệ mật thiết với Thiên Nhai thư viện tự nhiên lại khiến người khác kiêng kị. Các thế lực thù địch với Thiên Nhai thư viện đều do dự. Dù cho có kế hoạch gì với Thiên Nhai, mấy người bọn họ cũng chỉ biết nhìn trời, có muốn động thủ cũng phải đợi điều tra kĩ thực lực của Vô Ưu sơn trang. Có điều, muốn biết rõ Vô Ưu sơn trang, đâu phải là một chuyện dễ dàng.
Diệp Vô Ưu tuyệt không biết đến việc này, hắn hoàn toàn vô tư vô lự ngủ một giấc ngon lành thẳng đến giữa trưa. Khi vừa mở mắt tỉnh dậy, hắn bỗng giật mình phắt hiện một bóng người ngồi lù lù ở đầu giường. Người đó không phải ai khác chính là Tống Loan, nàng đang ngồi bất động nhìn chăm chăm vào tay trái của hắn, bất quá mấy ngày nay hắn cũng đã tập coi việc đó là một thói quen nên không để ý gì nhiều.
“Loan tỷ, mấy suốt ngày giương mắt nhìn cái của nợ này không thấy mệt hả?” Diệp Vô Ưu thấy ánh mắt si mê của Tống Loan không nhịn được hỏi lớn.
“Thói quen rồi!” Tống Loan lanh nhạt nói, đầu cũng không ngẩng lên, ánh mắt vẫn như cũ nhìn chăm chăm vào món pháp bảo “Mấy ngày nay ngươi còn có chút rảnh rỗi ta muốn tận dụng thời gian nghiên cứu thật kĩ, nếu không để đến lúc ngươi có việc, thì sợ rằng không còn có cơ hội tốt như thế này nữa.”
Diệp Vô Ưu đang muốn mở miệng phản bác thì thấy Lãnh Sương Sương đẩy cửa bước vào. “Sư đệ ngươi dậy rồi à?” Lãnh Sương Sương thân hình uyển chuyển bước đến gần, ngữ khí ôn nhu vô cùng đầy vẻ quan tâm.
“Sư tỷ có việc gì sao?” Diệp Vô Ưu vội hỏi, nói thật lúc này hắn chỉ muốn có việc gì đó làm, bằng không sẽ lại bị Tống Loan quấy rầy không thôi. “Sư phụ tìm ngươi.” Lãnh Sương Sương gật đầu khẽ nói.
“Úi, ta lập tức đi ngay đây!” Diệp Vô Ưu từ trên giường nhảy dựng lên, hắn vốn để nguyên quần áo mà ngủ, nên cũng không cần mặc y phục, liền kéo Lãnh Sương Sương chạy bay ra ngoài phòng. Vừa bước vào phòng của Lãnh Tâm m chợt nhớ đến những hình ảnh kích tình tối hôm qua, Diệp Vô Ưu không nhịn được ánh mắt nhìn Lãnh Tâm m cười si mê. Nhưng đáng tiếc là hắn đã phải thất vọng một phen vì vẻ mặt Lãnh Tâm m lúc này lãnh đạm vô cùng, dù hắn xuất hiện, sắc diện nàng tuyệt không có chút thay đổi khác thường.
“Ta đã có được tin tình báo do nguời của Thiên Nhai thư viện mang tới.” Lãnh Tâm m đưa cho Diệp Vô Ưu một tấm bản đồ thô sơ giản lược “Điểm chấm trên tấm bản đồ chính là nơi tọa lạc của Tô Tố Tố.”
“Đây là địa phương nào?” Diệp Vô Ưu thoáng nhìn tấm địa đồ. Hắn đối với Phiêu Hương thành không biết nhiều, có nhìn tấm bản đồ mãi thì rốt cuộc cũng không biết được nơi nào với nơi nào.
“Đây là một tòa trạch tử của một phú gia Phiêu Hương thành tên là Lí Quách.” Lãnh Tâm m khẽ liếc Diệp Vô Ưu, trong mắt ánh lên một tia cổ quái “Lí Quách và hoàng thất của Phiêu Tuyết đế quốc có một mối liên lạc vô cùng mật thiết, chỗ kì lạ theo ta được biết Lí Quách lẽ ra là một phương thế lực trực thuộc Tuyết Minh Cương, không biết vì sao Tô Tố Tố lại dừng chân ở đây.”
“Rất đơn giản thôi mà, Lí Quách có thể bị tên cái gì Tuyết Minh Văn dụ dỗ thu phục rồi!” Diệp Vô Ưu dương dương tự đắc nói.
“Việc này không còn nhiều thời gian để xác minh nữa, ta đã nhờ người của Thiên Nhai thư viện điều tra giùm, sẽ rất nhanh có kết quả thôi.” Lãnh Tâm m đột nhiên sắc mặt có chút ngưng trọng “Lí Quách mặc dù bề ngoài chỉ là một thương nhân bình thường, nhưng trên thực thế hắn cũng có một thế lực không nhỏ, đối với hoàng thất có ảnh hưởng rất lớn. Nếu hắn thực sự quy phục Tuyết Minh Văn thì xem ra khá bất lợi cho chúng ta.”
“Tô Tố Tố tu vi đạt đến cảnh giới nào vậy? Ta và sư tỷ không thể đối phó với nàng ta sao?” Diệp Vô Ưu nghĩ một hồi rồi khẽ hỏi.
“Không rõ ràng lắm, nhưng các người cứ thử một phen xem sao!” Lãnh Tâm m khẽ lắc đầu “Tuy nhiên, căn cứ theo phán đoán của ta, phỏng chừng tu vi của Tô Tố Tố không thấp, các ngươi muốn đánh bại nàng ta không phải là một việc đơn giản, hơn nữa xung quanh tất có nhiều thủ hạ xuất sắc, so với hộ vệ hoàng cung cũng không thua kém gì nhiều.”
“Không có vấn đề gì, chỉ cần Tô Tố Tố tu vi không quá lợi hại là được rồi!” Diệp Vô Ưu sắc mặt tự mãn, ngữ khí muời phần tự tin “Có phá hư của Hàm Yên nha đầu và thiên lôi đạn của Mộ Dung tiểu tiểu là quá đủ rồi, nhiều thế nào cũng không quan trọng.”
“Tạm thời không được tự ý hành động, ngươi chờ ta điều tra mọi việc rõ ràng xem Lí Quách đúng là đã quy phục phe Tuyết Minh Văn hay không thì mới bàn tiếp.” Lãnh Tâm m trầm ngâm một lúc rồi nói “ Ta có việc quan trọng cần vào cung gấp, các ngươi tự mình giám sát hành động của Tô Tố Tố. Nàng ta khẳng định có liên lạc với Tuyết Minh Văn, chỉ là liên lạc như thế nào chúng ta chưa rõ lắm.”
“Thật là quái lạ, tại sao Tô Tố Tố không trực tiếp di lí đến hoàng cung?” Diệp Vô Ưu lầu bầu trong miệng “Theo lí mà nói, nàng ta lẽ ra ở hoàng cung không tốt hơn sao? Hơn nữa so với bên ngoài lại an toàn hơn nhiều!”
“Việc này ta cũng không được rõ ràng lắm, bất quá trong cung cũng không phải nơi tĩnh lặng gì, so với bên ngoài cũng không an toàn hơn là bao.” Lãnh Tâm m lạnh nhạt trả lời “Mặt khác, ta cơ bản đã hiểu Tô Tố Tố vì điều gì mà mà trợ giúp cho Tuyết Minh Văn. Việc này xem ra so với phán đoán của chúng ta lúc trước cơ bản là đồng nhất.”
“Sư phụ tỷ tỷ, người nói Tô Tố Tố thực sự có tư tình với Tuyết Minh Văn sao?” Diệp Vô Ưu vội vàng hỏi. Hắn đối với việc này vô cùng quan tâm, tâm nguyện của hắn vốn là một lưới bắt hết Vân Mộng thập đại tiên tử, bây giờ sự tình liên quan đến việc mỹ nhân bài danh đệ nhất đã yêu nguời khác thì hắn sao thể không quan tâm.
“Quả thật là có việc này, Tô Tố Tố và Tuyết Minh Văn có tư tình riêng, tuy không được rõ ràng lắm nhưng bọn họ có tu giao thì không sai!” Lãnh Tâm m khẽ nói “Mặt khác, Tuyết Minh Văn quả thật đồng ý hứa tặng cho Tô Tố Tố và Tố Y Môn một vật, cụ thể là gì đến lúc này ta cũng chưa rõ, nhưng khẳng định rằng Tuyết Minh Văn đã đưa ra điều kiện vô cùng quyến rũ cho Tô Tố Tố và Tố Y môn.”
Đục nước béo cò
“Xem ra chỉ cần làm cho Tô Tố Tố và Tuyết Minh Văn có chuyện, hoặc là làm cho quan hệ giữa họ bị tan vỡ là có thể giải quyết được vấn đề này rồi.” Diệp Vô Ưu trầm ngâm nói.
“Không sai, Tô Tố Tố chính là nhân vật mấu chốt của chuyện này. Tố Y Môn vốn là một môn phái không có danh tiếng gì nhiều, nếu không xuất hiện một Tô Tố Tố thì căn bản không có bao nhiêu người biết Tố Y Môn tồn tại. Có thể nói Tô Tố Tố chính là một chiêu bài của Tố Y Môn hay nói một cách khác, Tố Y Môn là Tô Tố Tố, Tô Tố Tố là Tố Y môn, bởi vậy mục tiêu chính lúc này của chúng ta là li gián mối quan hệ của Tô Tố Tố và Tuyết Minh Văn, nếu không làm được điều đó thì trực tiếp tiêu diệt Tô Tố Tố.”
“Ậy, đem một đại mỹ nhân trừ đi quả là thật đáng tiếc!” Diệp Vô Ưu lầm bầm trong miệng.
“Trong lòng ngươi có phải đang muốn chiếm lấy Tô Tố Tố cho mình phải không?” Lãnh Tâm m hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không hề có chút tức giận “Ngươi nếu có thể có thể làm được việc này, chẳng những có được mỹ nhân mà chúng ta cũng có thể giải quyết được không ít phiền toái, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.”
Diệp Vô Ưu ưỡn ngực đầy vẻ tự tin “Sư phụ tỷ tỷ, người chờ đấy mà xem!”
“Kì thật thì trừ khử Tô Tố Tố đi là biện pháp đơn giản nhất.” Lãnh Tâm m lạnh lùng nói “Bất quá nếu có thể thu phục nàng, đối với chúng ta từ nay về sau cũng có sự trợ giúp rất lớn, cho nên nếu ngươi tự tin có thể theo đuổi được Tô Tố Tố, khiến nàng rời bỏ Tuyết Minh Văn thì tùy nguơi hành động vậy.”
.“Yên tâm đi sư phụ tỷ tỷ, không có điều gì cản được ta cả!” Diệp Vô Ưu trong lòng cười hì hì “Ta ngay cả sư phụ tỷ tỷ còn có thể đưa lên giường được mà lại không dám theo đuổi Tô Tố Tố sao?”kien
“Đã như thế thì ngươi mau mau chuẩn bị hành động đi!” Lãnh Tâm m ngữ khí đầy vẻ lãnh đạm, không biết vì cái gì mà trong lòng nàng lúc này bỗng có chút cảm giác không được thoải mái, dừng một chút rồi nói tiếp “Ngươi cũng cần phải cẩn thận một chút, các ngưoi hôm qua gặp phải đám sát thủ, tất là do Tuyết Minh Văn phái đến. Dù đám sát thủ này thân thủ không cao, nhưng có thể bọn chúng chỉ là mồi nhử để thử thực lực của các ngươi, cho nên nếu còn sát thủ xuất hiện nữa chỉ sợ không còn là sát thủ bình thường đâu.”
“Sư phụ tỷ tỷ người cứ yên tâm, ta sẽ cẩn thận mà!” Diệp Vô Ưu sắc mặt lạnh lùng “Muốn giết ta ư? Không có dễ dàng như vậy đâu!”
“Thôi được rồi ta cần phải vào cung bây giờ, trong vòng mấy ngày nữa ta có thể rất ít quay lại. Nếu có cấp sự gì, bảo Sương Sương vào cung tìm ta.” Lãnh Tâm m lãnh đạm nói vài câu rồi đứng lên nhanh chóng ra ngoài.
“Cứ như vậy mà đi sao?” Diệp Vô Ưu trong lòng có chút không vui, vốn là muốn tìm cơ hội ở cùng nàng riêng tư một lúc, bây giờ xem ra không còn cơ hội nữa rồi, chỉ là hắn không biết rằng Lãnh Tâm m đi nhanh như vậy là vì không muốn bị hắn quấy rầy.
“Sư đệ, chúng ta bây giờ làm gì đây?” Lãnh Sương Sương ôn nhu hỏi “Bây giờ đi tim Tô Tố Tố, hay để buổi tối?”
“Sư tỷ, tỷ nói xem danh khí Tô Tố Tố lớn như vậy, nếu có người biết nàng ta ở tại nhà của Lí Quách, thì cả Phiêu Hương thành một ngày không biết có bao nhiêu người đến bái phỏng nàng ta, đúng không?” Diệp Vô Ưu suy nghĩ hỏi.
“Đúng là sẽ như thế!” Lãnh Sương Sương gật đầu đồng tình “Có điều ta nghĩ bây giờ người bình thường tất không thể biết Tô Tố Tố ở tại nhà của Lí Quách, chúng ta biết được là nhờ vào thông tin điều tra của Thiên Nhai thư viện mà thôi.”
“Đúng rồi! Cho nên ta nghĩ, nếu chúng ta quang minh chánh đại đến bái kiến Tô Tố Tố, khẳng định họ sẽ nói Tô Tố Tố không có ở đó. Bởi vậy chúng ta phải dùng biện pháp khiến nàng ta không thể từ chối gặp mặt.”
Lãnh Sương Sương khẽ gật đầu rồi nhẹ giọng: “Ngươi định làm như thế nào?”
“Hì hì… sư tỷ, Vân Mộng đệ nhất mỹ nữ ở tại Phiêu Hương thành tự nhiên là muốn cho mọi người ngắm nhìn, hơn nữa bọn nam nhân trong Phiêu Hương thành biết được Vân Mộng đệ nhất mỹ nữ tự nhiên lại ở ngay trong thành mà không một lần chiêm ngưỡng, khẳng định sẽ hối hận đến chết.” Diệp Vô Ưu cười hì hì nói tiếp “Ta quả thực muốn làm một chuyện tốt, nói cho mọi người biết Tô Tố Tố đang ở tại nhà của Lí Quách.”
“Nếu như vậy chỉ sợ Quách gia sẽ trở thành đích ngắm của mọi người, đến lúc đó chỉ sợ Tô Tố Tố muốn giấu mặt cũng không giấu được nữa.” Lãnh Sương Sương khuôn mặt rạng rỡ tươi cười: “Sư đệ, ngươi không phải định **c nước béo cò đấy chứ?”
“Cũng không đúng à, ta nghĩ Tô Tố Tố đã biết hành tung của chúng ta, bất luận chúng ta lúc này đến bái phỏng hay lén lút tìm nàng thì nàng ta có lẽ đều có sự chuẩn bị trước.” Nói đến đây Diệp Vô Ưu dừng lại một chút, khuôn mặt dương dương đắc ý: “Ta chỉ muốn nơi này càng loạn lớn thì càng tốt, cho nên có **c nước béo cò hay không thì để về sau tính tiếp thôi.”
“Vậy ngươi chuẩn bị thế nào để truyền tin tức này ra ngoài chứ? Kì thật nếu nhờ Ma tông và Thiên Nhai thư viện truyền tin ra ngoài thì rất nhanh thôi.” Lãnh Sương Sương khẽ nói.
“Việc này thật ra không cần thiết phải làm phiền đến sư phụ tỷ tỷ, ta sẽ đích thân cùng Hàm Yên nha đầu đi làm, dù sao thì tiểu yêu tinh đó cũng rất thích làm những việc như vậy. Nha đầu kia cả ngày đều muốn náo loạn thiên hạ, bây giờ cho cô ta một cơ hội tốt thế này khẳng đinh là sẽ rất thích thú.” Hiển nhiên Diệp Vô Ưu với tính cách Hàm Yên hiểu rõ vô cùng.
.Hàm Yên vừa nghe hắn muốn nàng truyền bá tin tức này đã vội đáp ứng ngay, rồi sau đó còn lôi kéo thêm tiểu yêu tinh Mộ Dung tiểu tiểu cùng Lam Tiểu Phong làm người đồng hành…kien
Toàn thân vận tố y, thân hình yểu điệu, không chút son phấn trang điểm, tất cả thấm đẫm một vẻ đẹp tự nhiên diễm tuyệt thiên hạ, thật khó mà kiếm được trên đời này một ngọn bút để lột tả toàn bộ vẻ đẹp của Tố y tiên tử - Tô Tố Tố. Lúc này trong phủ trạch của Lí Quách, Tố y tiên tử mày liễu hơi cau, vẻ xinh đẹp mang thêm vài phần trầm tư động lòng người, làm cho người nhìn không khỏi trong lòng thương tiếc.
“Tô tiên tử, làm sao bây giờ?” Người vừa nói chính là một trung niên nam tử, dáng vẻ to béo, khuôn mặt phúc tướng, người này không phải ai xa lạ, đó chính là đại tài phú Phiêu Hương thành Lí Quách. Đứng bên cạnh Lí Quách lúc này là một nha hoàn và một cô gái xinh đẹp, dung mạo đáng được liệt vào hàng mỹ nhân, nhưng trước mặt Tô Tố Tố thì lại dường như rất tầm thường.
“Tô tỷ tỷ, bên ngoài càng lúc càng nhiều người kéo đến, thủ môn hộ vệ sợ rằng không thể ngăn cản thêm được lâu nữa.” Thanh âm ngọt ngào dễ nghe mang thêm vài phần lo lắng hiển nhiên là của cô gái xinh đẹp kia. Nàng chính là nữ nhi độc nhất của Lí Quách – Lí Lâm. Lí Lâm mặc dù là thân sinh nữ nhi của Lí Quách nhưng tại Phiêu Hương thành lại không có một chút danh tiếng gì, thậm chí còn rất nhiều người căn bản không biết rằng Lí Quách còn có một nữ nhi.
“Lâm muội, muội tra xem cho ta ai là kẻ đã phao ra tin này?” Tô Tố Tố rốt cục cũng mở miệng, thanh âm nhẹ như một hơi thở, dù khác thường nhưng người nghe lại thấy rất rõ ràng không thiếu một chữ.
“Sự việc này bắt đầu được truyền bá từ khoảng giữa trưa, nhưng với một tốc độ rất nhanh, vì vậy mà bây giờ cơ hồ cả Phiêu Hương thành đều biết hết!” Lí Lâm khẽ lắc đầu: “Hiện tại bên ngoài trang đã tụ tập vô số người trong đó có không ít các vương tôn công tử, nếu như tỷ không đồng ý ra gặp bọn họ thì chúng ta gần như sẽ đắc tội với cả Phiêu Hương thành, như vậy đối với chúng ta vô cùng bất lợi.”
“Xem ra ta không còn có thể che giấu được nữa!” Tô Tố Tố khẽ thở dài một tiếng: “Lâm muội, không cần tìm kiếm người truyền bá tin này nữa, ta đã biết hắn là ai rồi!”
“Tô tỷ tỷ, tỷ biết là ai sao?” Lí Lâm khuôn mặt sững sờ, vội hỏi.
“Có lẽ ta đã phán đoán sai, ta nghĩ những ngày này sẽ không có bất ngờ gì xảy ra, chuyện này chắc chắn là do Lãnh Tâm m làm ra.” Tô Tố Tố dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chúng ta hành động còn hơi chậm trễ thành ra bây giờ có chút phiền toái, Lãnh Tâm m xem ra còn khó đối phó hơn Tuyết Minh Cương nhiều.”
“Không phải là Ma tông tông chủ sao? Có cái gì mà ghê gớm chứ?” Lí Lâm ngữ khí đầy vẻ cao ngạo “Tô tỷ tỷ, bổn sự của chúng ta không thể vì sợ cô ta mà không làm nữa chứ?”
“Lâm muội muội không được xem thường Lãnh Tâm m.” Tô Tố Tố sắc mặt có vẻ ngưng trọng, nếu như nàng ta có thể trở thành Ma tông tông chủ hiển nhiên thực lực không thể xem thường. Hơn nữa ta vừa mới nhận được tin tức, tại lần đề xuất tiên bảng lần này Lãnh Tâm m vẫn đứng trên bảng thượng.”
“Cái tiên bảng kia một chút cũng không chính xác, rất nhiều người không đến bình giám, tô tỷ tỷ ngay cả tỷ cũng không đến mà!” Lí Lâm bĩu môi nói: “Ta cuối cùng cũng hiểu rằng cái gì bình giám kia không đáng để xem, kết quả bình giám cũng như danh sách trên tiên bảng cũng không đáng để nhìn, bởi vì trên đại lục này còn có rất nhiều các cao nhân không tiến hành bình giám.”
Tô Tố Tố nghe vậy liền lắc đầu: “Tiêu Vấn Thiên khi phi thăng thành thiên ta chính mắt nhìn thấy hắn tự mình nói ra phương pháp bình giám, tự nhiên không thể sai, chỉ là ta không thể hiểu được tại sao hắn lại chọn Diệp Vô Ưu làm bình giám giả.”
“Tô tỷ tỷ, gã Diệp Vô Ưu đó rốt cuộc là ai vậy?” Lí Lâm có chút tò mò hỏi.
“Ta đối với hắn cũng không biết nhiều, ngày đó ta đến Tán Tiên môn, vì sợ có nhiều người phát hiện nên bí mật che giấu hành tung rất ít lộ diện ra ngoài, nên cũng chưa từng cùng hắn nói chuyện lần nào.” Tô Tố Tố trầm ngâm một lát rồi thong thả nói tiếp: “A... nói thể nào nhỉ, nếu ngươi gặp hắn thì khẳng định ngươi sẽ thấy hắn rất đẹp.”
“Rất đẹp?” Lí Lâm khuôn mặt sững sờ, hai mắt mở to nhìn Tô Tố Tố: “Tô tỷ tỷ, Diệp Vô Ưu không phải nam nhân sao?”
“Là nam nhân, nhưng hắn quả thật rất đẹp!” Tô Tố Tố vẻ mặt lộ ra chút cổ quái “Nếu hắn là con gái, ta chắc chắn khẳng định hắn sẽ chiếm một vị trí trong Vân Mộng thập đại tiên tử.”
“A... không thể có chuyện đó được!” Lí Lâm dáng vẻ khó tin.
“Ngươi rất nhanh thôi sẽ biết sự thật, bởi vì hắn đã đặt chân đến Phiêu Hương thành, hơn nữa ta nghĩ rằng không bao lâu nữa hắn và chúng ta sẽ hội kiến.” Tô Tố Tố cười ảm đạm “Đối với người này, ta cũng chỉ biết rằng hắn là nhi tử độc nhất của Vân Mộng đệ nhất tiên tử Yến Ngọc Giao và là hôn phu của Vô Song thánh nữ Yến Băng Cơ, là tu tiên bình giám giả duy nhất của cả Vân Mộng đại lục, có thể nói thân phận của hắn bây giờ không có ai có thể so sánh được.”
“Là nhi tử của Yến Ngọc Giao sao?” Lí Quách bên cạnh từ đầu đến giờ vẫn ngồi yên bỗng thất thanh hỏi “Tô tiên tử nói sao? Cha hắn là Diệp phi phàm?”
Tô Tố Tố khẽ gật đầu: “Không sai! Kì thật chỉ cần các người thấy hắn, cũng có thể hiểu được hắn và Yến ngọc giao có quan hệ mật thiết dường nào, diện mạo hai người giống nhau như đúc.”
“Tô tỷ tỷ, Diệp Vô Ưu đến Phiêu Hương thành làm cái gì vậy?” Lí Lâm ngữ khí có chút nghi hoặc.
“Hắn và Lãnh Tâm m vừa mới tới đây…” Tô Tố Tố hơi trầm tư một chút rồi khẽ thở dài một tiếng sâu kín.
Đệ nhất mĩ nữ đích mị lực
“Có lẽ không đúng? Hắn và Lãnh Tâm m có quan hệ gì chứ? Theo muội được biết thì Ma tông và Vô Song cung không có giao tình gì mà?” Lí Lâm kinh ngạc vội hỏi.
“Việc này ta cũng không được rõ ràng cho lắm,” Tô Tố Tố mày liễn khẽ cau, thong thả nói tiếp: “Chỉ là căn cứ vào sự điều tra của ta thì Lãnh Tâm m và Diệp Vô Ưu có mối quan hệ không tầm thường chút nào. Trước đây không lâu, nàng ta ở Vô Ưu sơn trang địa vị như một nữ chủ nhân, mà đệ tử của nàng ta là Lãnh Sương Sương và Diệp Vô Ưu đi đâu cũng có nhau như hình với bóng. À, các người có biết Lãnh Sương Sương có thân phận như thế nào không?”
“Không phải là đồ đệ của Lãnh Tâm m sao?” Lí Lâm có chút kì quái.
“Ta không thể chắc chắn mười phần nhưng cũng có thể đoán được bảy tám phần. Chắc chắn Lãnh Sương Sương chính là nữ nhi duy nhất của thái tử Tuyết Minh Đường ngày xưa” Tô Tố Tố khẽ thở dài “Với danh vọng của Tuyết Minh Đường tại Phiêu Tuyết đế quốc năm đó, Lãnh Sương Sương chính là nữ nhi của hắn, nếu nàng ta trở lại hoàng cung thì sẽ phát sinh ra những biến chuyển gì, đến ta cũng không thể đoán trước được.”
“Nói như vậy, Diệp Vô Ưu xuất hiện tại đây mục đích chính là trợ thủ cho Lãnh Tâm m sao?” Lí Lâm lầm bầm nói trong miệng.
“Đúng vậy, không còn nghi ngờ gì nữa!” Tô Tố Tố gật đầu “Xem ra bây giờ thật là phiền toái, bởi vì không lâu trước đó Diệp Vô Ưu và Thiên Nhai thư viện dường như đã đạt thành một hiệp nghị, nói cách khác lần này đối mặt với chúng ta không chỉ có Ma tông mà còn có Thiên Nhai thư viện, thậm chí là cả Vô Song cung!”
“Tô tiên tử, theo như lời tiên tử nói không phải Diệp Vô Ưu chính là nhân vật mấu chốt trong chuyện này sao?” Lí Quách không thể im lặng mãi, lên tiếng hỏi một câu.
.“Đúng là như thế!” Tô Tố Tố gật đầu “Thôi, không nói đến chuyện này nữa, ta phải ra ngoài một chút bằng không chỉ sợ những người bên ngoài sẽ làm loạn mất.” kien
“Nhưng tô tỷ tỷ, chỉ sợ tỷ vừa xuất hiện sẽ bị người cuốn lấy mất thôi.” Lí Lâm giọng nói đầy vẻ quan tâm lo lắng.
“Yên tâm đi, ta sẽ không có việc gì đâu.” Tô Tố Tố cười tự tin.
Lúc này ở bên ngoài, Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương đã đi đến Lí phủ, âm thầm quan sát tình huống xung quanh. Hàm Yên và Mộ Dung tiểu tiểu cũng đứng lẫn trong đám người hỗn loạn la hét, nhưng Lam Tiểu Phong lúc này lại không đi cùng với các nàng mà ở cạnh Diệp Vô Ưu trong một vị trí bí mật không xa.
“Diệp gia ca ca, có nhìn qua cái tên mặc trường bào màu lam kia không?” Lam Tiểu Phong nhỏ giọng thì thầm bên tai Diệp Vô Ưu.
“Thấy thì làm sao? Đúng là không chửi không được mà! Vừa thấy đã biết hắn là một tên sắc quỷ.” Diệp Vô Ưu khinh bỉ ra mặt.
“Người này ở Phiêu Hương thành nổi danh vô cùng. Hắn gọi là Khiếu Tuyết Chánh Anh, bất quá thường dân đều gọi hắn là tiểu vuơng gia, bởi vì cha hắn là vương gia của Phiêu Tuyết đế quốc Tuyết Vân Chiêu.” Lam Tiểu Phong nói nhanh.
“Trong đám vương tôn công tử của Phiêu Hương thành, người này cũng có chút thực lực, chỉ cần hắn quyết tâm kiên trì muốn gặp mặt Tô Tố Tố, ta tin rằng Tô Tố Tố nhất định phải ra mặt mà thôi”
“Thật không? Ta không nghĩ ra được cái tên sắc quỷ này lại có điểm hữu dụng đến vậy.” Diệp Vô Ưu dương dương nói. Tiếng nói chưa dứt đã thấy đám người đang huyên náo ồn ào bỗng im lặng vô cùng.
“Làm sao thế?” Diệp Vô Ưu hơi sững sờ.
“Tô… Tô Tố Tố ra rồi!” Lam Tiểu Phong vội nói, ngữ khí có phần nặng nề.
Diệp Vô Ưu cũng vội hướng phía đại môn Lí phủ nhìn tới, đối với vị mỹ nhân đệ nhất trong Vân Mộng thập tiên tử hắn có hứng thú vô cùng, rất nhanh sau đó hắn đã nhận ra nàng. Vì đã từng xem họa tượng của nàng, nên chỉ cần liếc mắt hắn cũng nhận ra nàng là ai trong đám người lộn xộn đó.
“Cũng không tệ lắm, có thể so sánh với Băng tỷ tỷ, nhưng nếu so với Vân La thì có lẽ còn kém hơn chút ít.” Diệp Vô Ưu khẽ lầu bầu trong miệng, chính xác mà nói nhan sắc của Tô Tố Tố cũng không thực sự thua kém gì Hoa Vân La, chỉ là so sánh thì vẫn thấy thua kém Hoa Vân La vài phần mị lực, nhưng xem ra nàng cũng hơn Hoa Vân La vài phần thanh thuần, tinh khiết.
Tô Tố Tố vừa xuất hiện, chúng nhân đang vây quanh Lí phủ liền bị nhan sắc nàng làm cho đông cứng toàn thân, có một số ít tên không thể tự chủ được trí não khiến cho nước miếng chảy xuống thành dòng, ngay cả Lam Tiểu Phong lúc này vẻ mặt cũng như si như ngốc.
Thật ra không phải Diệp Vô Ưu trước sự xuất hiện của nàng không có cảm giác gì đặc biệt, mà là tên tiểu tử này đã từng ở chung một chỗ với đại mỹ nhân Hoa Vân La nhiều ngày, cho nên đối với mỹ nữ hiển nhiên có sự đề kháng hơn người. Đối với Tô Tố Tố hắn vẫn có hứng thú rất lớn, nhưng tất sẽ không chỉ vì sự xuất hiện của nàng mà thần hồn đảo điên.
“Các vị có lòng yêu mến, Tố Tố cảm động vô cùng, chỉ là hôm nay quả thật có việc bên mình. Mong mọi người bỏ quá cho, ngày sau ta sẽ cho người mang bái thiếp thỉnh đến phủ gặp gỡ.” Một thanh âm dịu dàng, thanh thoát như tiếng ngọc truyền vào tai chúng nhân, ngân nga không dứt. “Mọi người xin thỉnh hãy trở về trước, Tố Tố cảm kích vô cùng.”
Mị lực của Tô Tố Tố xem ra so với sự tưởng tượng của Diệp Vô Ưu lớn hơn nhiều. Lời nàng vừa dứt đám người hỗn loạn đang vây quanh Lí phủ bỗng trở nên ngoan ngoãn, quay người im lặng rời đi. Đại môn Lí phủ đang là một trường huyên náo hỗn độn, bỗng chốc trở lên tĩnh lặng vô cùng.
.Ngay cả Hàm Yên và Mộ Dung tiểu tiểu, hai tiểu yêu tinh cũng chạy trở về, bất quá các nàng bỏ đi không phải là do ảnh hưởng bởi mị lực của Tô Tố Tố mà là đã không còn biện pháp nào làm loạn ở nơi này nữa.
“Vô Ưu ca ca, làm sao bây giờ?” Hàm Yên thấp giọng hỏi.
“Trở về thôi!” Diệp Vô Ưu vênh mặt nói “Bây giờ những người này mặc dù đã đi rồi, nhưng xem ra đám vương tôn công tử vẫn bí mật phái người giám sát. Việc Tuyết Minh Văn và Tô Tố Tố có quan hệ vẫn là một bí mật, nếu không muốn mối quan hệ này bị phát hiện chắc hẳn trong nhất thời Tuyết Minh Văn sẽ không ngu ngốc mà liên lạc với Tô Tố Tố đâu.”
“Không nhất định là như thế, có thể bọn có còn có phương pháp liên lạc bí mật.” Lãnh Sương Sương khẽ lắc đầu không tán thành.
“Vậy sư tỷ, tỷ nói chúng ta phải làm gì bây giờ?” Diệp Vô Ưu dáng vẻ khổ sở.
“Trước tiên cứ về đã, xem bọn họ có phương thức liên lạc gì, nhưng theo quan sát của bản thân ta, ta nghĩ bon họ nhất định sẽ không vội liên lạc với nhau lúc này đâu.” Lãnh Sương Sương suy nghĩ một lát rồi nói “Bây giờ sư phụ còn chưa truyền tin về, Lí Quách là địch hay là bạn còn chưa rõ,chúng ta cũng không nên vội vàng ra tay.”
“Vậy được rồi, chúng ta về trước đã!” Diệp Vô Ưu gật đầu đồng ý bất quá trên thực tế trong lòng hắn lúc này đã cho rằng Lí Quách chắc chắn là thủ hạ của Tuyết Minh Văn.
“Khi thời điểm đến nhất định sẽ tiễn tên đại phú Phiêu Hương thành này một đoạn, biến hắn thành tên ăn mày luôn.” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nghĩ, bất quá cũng chỉ là một ý nghĩ thoáng qua mà thôi. Trong đầu hắn làm gì có hứng thú gì khác ngoài mỹ nữ cơ chứ?
Mọi người trở về khách điếm, trên đường đi cũng gặp không ít phiền toái, mà căn nguyên của những phiền toái đó lại xuất phát từ Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương. Nguyên nhân rất đơn giản là bọn họ thật quá xinh đẹp.
Một tên hán tử cẩu dạng chân đứng chắn trước mặt mọi người, giương cặp mắt thao láo nhìn chăm chăm đầy thèm muốn vào khuôn mặt đầy mị lực của Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương. Hiển nhiên trong mắt y lúc này Diệp Vô Ưu là một vị mỹ nhân sắc nước hương trời, mà vẻ mặt lạnh băng của Lãnh Sương Sương cũng hấp dẫn động người. Trong đám người Diệp Vô Ưu, Hàm Yên mặc dù cũng rất đẹp nhưng xem ra tuổi tác còn quá nhỏ, hơn nữa nàng lại không sử dụng mị thuật nên đối với nam nhân hấp dẫn lực cũng không quá lớn, còn Mộ Dung tiểu tiểu lại càng kém xa. Bởi vậy ánh mắt của tên háo sắc này, toàn bộ đều tập trung trên người của Diệp Vô Ưu và Lãnh Sương Sương.
Ánh mắt tham lam háo sắc đảo qua đảo lại các bộ phận trên cơ thể hai người, sau cùng dừng lại trên khuôn mặt đầy mị lực của Diệp Vô Ưu, điều này thật ra cũng bình thường, vì nếu so ra dung mạo Diệp Vô Ưu còn muốn quyến rũ hơn Lãnh Sương Sương.
“Vị tỷ tỷ xinh đẹp này…” Tên kia vừa mới mở miệng nói được vài từ đã hét lên một tiếng thảm thiết thân hình bị đá bay ra xa. Đối phó với những loại người như thế, Diệp Vô Ưu biết rằng không nên tốn thời gian, trực tiếp sử dụng bạo lực để giải quyết là cách tốt nhất.
Tên kia bị Diệp Vô Ưu đá cho một cước bay ra xa hơn trượng, lăn tròn trên mặt đất hôn mê bất tỉnh, phiền toái nhỏ trong phút chốc đã được giải quyết, có điều khi phiển toái nhỏ qua đi thì phiền toái lớn hơn lại đến. Khi Diệp Vô Ưu chuẩn bị đi, thì một âm thanh chợt truyền đến: “Cô nương, ban ngày ban mặt giữa đường động thủ đả thương người, lại nghĩ rằng có thể tự nhiên đi như thế sao?” Thanh âm lạnh lùng mang theo vài phần chết chóc, khiến người nghe cảm giác cực kì không thoải mái.
“Cút qua một bên!” Diệp Vô Ưu xoay người lại giận dữ mắng “Ngươi mắt bị mù à? Bổn thiếu gia chân chính là một nam tử! Ngươi ngay cả nam nữ cũng không phân rõ ràng, vậy thì sống trên đời để làm gì? Sao không tự sát chết đi cho rảnh!”
“Đúng, hãy tự sát đi!” Hàm Yên tiếp lời nói.
Diệp Vô Ưu lúc này đã nhìn rõ người vừa lên tiếng là ai, bởi vì trước đó không lâu Lam Tiêu Phong đã chỉ cho hắn biết vị tiểu vương gia Tuyết Chánh Anh này.
Tuyết Chánh Anh sắc mặt hơi đổi, với thân phận của hắn lại bị người ta mắng chửi như chó hoang, trong lòng hiển nhiên tức giận vô cùng. Nhưng hắn không phát nộ ngay lập tức, mà chỉ dùng ánh mắt kì quái quan sát khuôn mặt Diệp Vô Ưu tựa hồ như không tin hắn là nam nhân.
“Hai vị trước tiên tùy ý động thủ đả thương người, bây giờ mở miệng nhục mạ người, chẳng lẽ trong mắt các người không hề coi vương pháp ra gì sao?” Một lát sau Tuyết Chánh Anh mới mở miệng.
“Đi thôi, kẻ này bị bệnh, ta không cần chú ý đến hắn làm gì cho mệt!” Diệp Vô Ưu giọng nói có chút bớt giận, rồi nắm lấy ngọc thủ Lãnh Sương Sương bước đi.
“Đứng lại!” Tuyết Chánh Anh quát lớn, thân ảnh chợt lóe, đã thấy đứng chắn trước mặt Diệp Vô Ưu, xem ra thân pháp rất linh hoạt, thân thủ cũng không đến nỗi tồi. Chỉ tiếc là lần này hắn đã chọ sai đối tượng, đối thủ của hắn là Diệp Vô Ưu kẻ không sợ trời không sợ đất, nói cái gì vương pháp với hắn có khác gì đàn gảy tai trâu. Dù sao thì dưới những tình huống bình thương Diệp Vô Ưu ra tay đều không nặng, chỉ là bất hạnh cho Tuyết Chánh Anh bây giờ đã *****ng phải Lãnh Sương Sương. Lãnh Sương Sương từ đầu chí cuối vẫn băng lãnh quan sát, nhưng khi Tuyết Chánh Anh động thân ngăn cản Diệp Vô Ưu thì nàng lập tức động thủ.
Tuyết Chánh Anh chỉ cảm thấy trước mắt bóng người chợt lóe rồi cảm giác ngực bị đấm một cái, cả người bị chấn bay về phía sau.
“Cút xa cho ta!” Lãnh Sương Sương ngữ khí băng lãnh dị thường “Lần sau ngươi sẽ không có may mắn như vậy nữa đâu!”
“Ngươi… Các ngươi là ai? Các ngươi dám… dám làm loạn ở đây!” Tuyết Chánh Anh miễn cưỡng cố gắng gượng dậy, sắc mặt tái nhợt, khàn giọng hướng về phía Lãnh Sương Sương quát.
Lãnh Sương Sương tuyệt không nói gì, bên cạnh chợt truyền đến một tiếng thở dài, một âm thanh truyền đến bên tai mọi người: “Sương Sương, Chánh Anh nói gì cũng là đường huynh của ngươi, sao lại hạ thủ nặng vậy chứ?”
Ước hẹn của giai nhân
Chúng nhân không hẹn cùng ngoảnh mặt nhìn về hướng phát ra tiếng nói. Cách đó không xa, một nam tử thân hình cao lớn mỉm cười đứng đó, môi đỏ mặt ngọc, tuấn mĩ nhưng không mất vẻ anh khí, hiển nhiên là một tuyệt thế mĩ nam tử.
“Bảnh trai quá!” Hàm Yên vẻ mặt si ngốc “Thật đáng tiếc, ta đã là tiểu lão bà của Vô Ưu ca ca mất rồi.”
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ không nhất định phải gả cho tên đại sắc lang đó mà?” Mộ Dung Tiểu Tiểu liếc nhìn Diệp Vô Ưu một cái, sau đó thấp giọng đề tỉnh Hàm Yên.
“Ta cuối cùng cũng phải gả cho Vô Ưu ca ca, ta là người rất chuyên nhất, không thể bội phản Vô Ưu ca ca!” Hàm Yên rất nhanh trả lời, nhưng ngay lập tức lại lên tiếng than van “Bất quá, người này thật sự là quá bảnh trai!”
Diệp Vô Ưu không khách khí trừng mắt nhìn Hàm Yên, miệng lầm rầm nói “Đây chẳng phải một gã tiểu bạch kiểm* sao? Có gì hay chứ!”
Chỉ là, nói qua nói lại, hắn cũng không thể không thừa nhận, nam nhân cao lớn này quả thật rất anh tuấn. Bất quá, hắn lại quên rằng, để nói tiểu bạch kiểm, hắn mới thực giống tiểu bạch kiểm.
.“Ta không có đường huynh!” lúc này, thanh âm Lãnh Sương Sương vang lên, rất lãnh đạm: “Hắn vẫn còn sống, ta đã hạ thủ lưu tình!”
“Sương Sương, mặc dù muội đã ly khai nhiều năm, nhưng trên người muội vẫn đang chảy dòng máu Tuyết gia. Thân phận Phiêu hương hoàng thất của muội không cách gì cải biến được.” Nam tử anh tuấn đó nhẹ thở dài than, “Ta nghĩ rằng có lẽ muội có sự hiểu lầm với ta, nhưng đây là gia sự của hoàng thất chúng ta, chúng ta có thể trở về từ từ giải quyết.”kien
“Ngươi hiểu lầm thì có, ta đối với ngươi không có một chút hiểu lầm nào. Ta cũng không có một chút ý tứ gì với ngươi. Sự việc của các ngươi, ta căn bản không muốn nhúng tay.” Lãnh Sương Sương lạnh lẽo nói, “Ta hiện tại gọi là Lãnh Sương Sương. Ta họ Lãnh, không phải họ Tuyết, ngươi có thể yên tâm.”
“Để người này yên tâm?” Diệp Vô Ưu khẽ giật mình. Lãnh Sương Sương nói vậy là có ý tứ gì? Nàng không phải họ Tuyết thì làm sao có thể để người này yên tâm được? Người này cũng là thành viên hoàng thất Phiêu hương đế quốc, phải chăng, người này là Tuyết Minh Văn? Nếu quả đúng như nàng nói, tên này được coi là Phiêu hương đệ nhất mĩ nam tử, thật sự là danh bất hư truyền a!
“Sư tỷ, gã tiểu bạch kiểm này là ai?” Diệp Vô Ưu cuối cùng nhịn không được hỏi.
“Hắn là Tuyết Minh Văn.” Lãnh Sương Sương vẻ mặt đang từ băng sương lãnh nhược nhanh chóng biến thành ôn nhu, ngữ khí nhu hòa dị thường. Dạng biến hóa này, Tuyết Minh Văn gần đó tự nhiên là nhìn thấy rất rõ, không nhịn được nhãn thần xuất hiện một tia dị dạng. Ngay từ đầu hắn luôn chăm chú vào cặp mắt Lãnh Sương Sương, nhưng cuối cùng lại chuyển đến săm soi trên người Diệp Vô Ưu.
“Vị này chắc là Diệp Vô Ưu Diệp công tử.”. Tuyết Minh Văn ôm quyền cười nhẹ nói “Tại hạ Tuyết Minh Văn, lần đầu gặp mặt, đón tiếp cẩu thả, mong Diệp công tử bỏ quá.”
Lễ ra mắt nhún nhường của Tuyết Minh Văn, hoàn toàn không phù hợp với thân phận đế quốc hoàng tử của hắn nhưng lọt vào tai người khác lại thấy rất thoải mái. Vốn nói không ai nỡ ra tay với người nhã nhặn tươi cười nên dù Diệp Vô Ưu trong lòng vốn có thành kiến với Tuyết Minh Văn, cũng chỉ có thể trong lòng chửi hắn nói những câu dối trá.
“Nhị điện hạ khách khí quá, chúng ta chưa từng quen biết, có gì mà bỏ quá với không bỏ quá chứ?” Mặc dù không thể chửi mắng gã song ngữ khí Diệp Vô Ưu cũng chẳng có chút tốt đẹp gì.
Hắn hiện tại đã hoàn toàn minh bạch, Tuyết Minh Văn khẳng định biết rõ thân phận hắn, cũng biết rõ hắn đến để làm gì. Bất quá, đối đãi với địch nhân vẫn có thể khách khí như vậy, không thể không nói rằng công phu hàm dưỡng của Tuyết Minh Văn quả là không tệ.
Từ lúc Tuyết Minh Văn xuất hiện, Tuyết Chánh Anh luôn không nói một lời. Nhìn bộ dạng của hắn, tựa hồ đối với Tuyết Minh Văn có vài phần úy kị.
“Tuyết Minh Văn, sư đệ nói không sai. Chúng ta không quen biết, ngươi không cần cố gắng đến tiếp cận với chúng ta. Không có tác dụng đâu.” Không đợi Tuyết Minh Văn đáp lời, Lãnh Sương Sương lại mở miệng nói tiếp: “Sư đệ, chúng ta đi!”
Lãnh Sương Sương kéo Diệp Vô Ưu quay mình bước đi. Tuyết Minh Văn cũng không hề giữ lại. Chỉ là, tới khi chúng nhân biến mất trong tầm mắt, tức thì, sắc mặt gã đột nhiên trở nên có chút âm trầm.
oOo
Thuận lợi về tới khách điếm, tất cả mọi người đều cảm thấy có chút đói bụng, liền trước tiên kêu điếm tiểu nhị dọn một bàn ăn. Sự việc phát sinh trước đó, kỳ thật đối với bọn họ chẳng mang lại ảnh hưởng gì. Chỉ có Hàm Yên nha đầu này ngẫu nhiên ngẩn ngơ thốt ra một câu: “Tuyết Minh Văn thật bảnh trai a!”
“Ngươi nếu thích gã, thì đi mà tìm gã, không được ở đây kêu ma gọi quỷ!” Hàm Yên vừa nói xong mấy câu, Lãnh Sương Sương cuối cùng không nhẫn nổi trừng mắt nhìn nàng lạnh lẽo trách cứ. Mới đầu, Hàm Yên mấp máy môi muốn nói, sau lại không dám nói ra. Đành chịu thôi, nàng đối với Lãnh Sương Sương úy kị như vậy, tựa hồ không phải ngày một ngày hai mà thành. Nàng hiện tại trời không sợ đất không sợ, sợ nhất chính là Lãnh Sương Sương.
Đây gọi là mọi vật đều có khắc tinh, ác nhân lại có người ác độc hơn. So với Hàm Yên ả ác ma tiểu nha đầu này thì Lãnh Sương Sương còn hung hăng hơn. Lãnh Sương Sương trong mắt Hàm Yên chính là ác ma, thế mà khi đối diện với Diệp Vô Ưu lại trở thành chú mèo nhỏ ôn thuận.
Cơm nước xong, Hàm Yên cùng Mộ Dung Tiểu Tiểu ra ngoài đi dạo. Dĩ nhiên Lam Tiểu Phong cũng không thể thoát khỏi trách nhiệm hộ hoa sứ giả. Còn Diệp Vô Ưu không có một chút hứng thú ra ngoài ngó nghiêng, liền cùng Lãnh Sương Sương lưu lại trong khách điếm.
“Sư tỷ, thật ra, ta nghĩ rằng nếu nàng trở về hoàng cung, khôi phục thân phận trước đây của nàng, đối với Tuyết Minh Cương đã có một sự trợ giúp vô cùng to lớn.” Trong phòng, Diệp Vô Ưu ôm Lãnh Sương Sương nằm lăn ra giường, ngập ngừng nói.
“Ta biết, bất quá, ta không muốn nhúng tay vào, lại không muốn trở lại làm một công chúa gì đó.” Lãnh Sương Sương nhẹ nhàng đáp: “Ta đã quen với cách sinh hoạt hiện tại”
“Vậy cũng được. Kỳ thật, làm công chúa cũng chẳng có gì hay. Rất nhiều sự việc đều không thể tự mình làm chủ.” Diệp Vô Ưu gật gù, hắn không nhịn được nhớ tới Hoa Nguyệt Lan. Nàng công chúa mĩ lệ này, ngay cả hôn sự của mình cũng không có quyền quyết định, đã gần như bị bức gả cho Tạ Trường Phong.
“Mọi việc cái gì cũng đều không biết.” Trong lòng Diệp Vô Ưu lưới qua từng hình bóng yêu kiều, Hoa Nguyệt Lan, Hoa Vân La, Yến Băng Cơ…Thân ảnh những nữ tử mĩ lệ này tất cả chợt lướt qua tâm trí, hắn đột nhiên phát hiện, hắn cũng nhớ nhung các nàng.
“Ừm” Lãnh Sương Sương khẽ gật đầu, líu lo nói: “Ta không muốn làm công chúa, ta chỉ muốn làm sư tỷ của đệ.”
“Ta không chỉ muốn nàng là sư tỷ ta, mà còn muốn nàng là lão bà của ta.” Diệp Vô Ưu cười hi hi, đột nhiên phiêu thân siết chặt thân thể lung linh của Lãnh Sương Sương vào người, ghé tai nàng gạ gẫm “Sư tỷ, chúng ta luyện song tu, được không?”
.Lãnh Sương Sương gương mặt trắng trẻo từ từ chuyển sang sắc hồng, thân thể nhu nhuyễn tức thì trở nên nóng bỏng. Nàng tựa hồ có chút xấu hổ, ngập ngừng một chút, rồi nhẹ nhàng nói “Đệ muốn thế nào cũng được.”kien
Diệp Vô Ưu trong lòng ấm áp. Lãnh Sương Sương thật ôn thuận, khiến hắn cảm thấy thoải mái dị thường, nhẹ nhàng cúi thấp đầu, thưởng thức đôi môi xinh của nàng, song thủ cũng bắt đầu nhẹ nhàng triển khai thám hiểm khắp nơi trên cơ thể nàng.
Đêm đó, Diệp Vô Ưu tận hưởng ôn nhu. Thân thể kiều mĩ thành thục đó của Lãnh Sương Sương khiến Diệp Vô Ưu lưu luyến không thôi, triền miên cả đêm, mãi tới trước bình minh mới chìm vào giấc ngủ.
Nhưng Diệp Vô Ưu cũng không biết rằng, đêm đó, trong phòng hắn cũng có người đã đợi suốt cả đêm. Không phải ai khác, chính là Tống đại tiểu thư đến từ Kiếm các, Tống Loan.
“Nếu cứ thế này thì không được. Gã cả ngày chỉ muốn triền miên một chỗ với Lãnh Sương Sương, ta làm sao có thời gian nghiên cứu pháp bảo của hắn đây?” Sáng sớm, khi Tống Loan phát hiện Diệp Vô Ưu chưa có quay trở về, không biết làm sao chỉ đành lẩm bẩm “Thực là, làm thế nào mới có thể giải quyết vấn đề này đây?”
oOo
“Vô Ưu ca ca, Vô Ưu ca ca!” âm thanh của Hàm Yên lanh lảnh bên ngoài phòng Lãnh Sương Sương, phiến khắc sau, cửa phòng mở ra.
“Kêu la cái gì? Sư đệ còn đang ngủ!” Lãnh Sương Sương trừng mắt lườm Hàm Yên, y phục đã chỉnh tề. Chỉ là nét xuân tình trên mặt vẫn còn vương lại, đầu tóc có chút rối bời, tỏ ra hơi mỏi mệt.
“Có chuyện không hay. Có người đưa một phong thiếp mời, gửi cho Vô Ưu ca ca!” Hàm Yên co người lại, thấp giọng đáp.
“Đưa cho ta thiếp mời.” Lãnh Sương Sương ngữ khí nhè nhẹ hòa hoãn trở lại.
“Là Lý phủ cho người mang tới.” Hàm Yên đưa thiếp mời cho Lãnh Sương Sương, nói thêm một câu.
“Biết rồi, đợi khi sư đệ tỉnh giấc, ta sẽ đưa cho hắn.” Lãnh Sương Sương có chút khó chịu nói.
“Oh, vậy ta đi đây!” Hàm Yên liếc mắt thật nhanh vào phòng, sau đó mới chuyển thân quay mình đi ra.
“Sư tỷ, trong thiệp mời Lý phủ nói chuyện gì?” Vừa đóng cửa xong, thanh âm Diệp Vô Ưu từ phía sau Lãnh Sương Sương đã truyền đến. Trên thực tế, hắn cũng vừa mới tỉnh dậy, chỉ là không muốn rời khỏi giường. Hiện tại nghe thấy thiệp mời không ngờ là do Lý phủ gửi tới, hắn tức thì kinh ngạc, cũng không khỏi nổi lên chút hiếu kỳ. Phải chăng là do Tô Tố Tố gửi tới?
Diệp Vô Ưu đoán quả không sai. Thiệp mời xác thật là do Tô Tố Tố gửi, hơn nữa, không ngờ còn ước hẹn gặp mặt hắn.
“Sư tỷ, nàng nói xem, Tô Tố Tố tìm ta có việc gì?” Diệp Vô Ưu có chút băn khoăn. Hắn mặc dù đã nhìn qua Tô Tố Tố, nhưng lúc hắn nhìn, Tô Tố Tố có lẽ không nhìn thấy hắn. Hai người lại không có một chút giao tình nào, thế nào lại hẹn ước hắn gặp mặt?
“Ta cũng không biết, bất quá, ta nghĩ, việc này cùng với việc tranh quyền trong cung đình có liên quan.” Lãnh Sương Sương trầm ngâm nhỏ nhẹ nói “Nàng yêu cầu cùng đệ đơn độc gặp mặt tại Phiêu hương tháp. Ta biết Phiêu hương tháp nằm ở địa phương nào, là bên ngoài Phiêu hương thành. Tháp này mặc dù mệnh danh là phiêu hương, trên thực tế đã bị hư hoại, rất ít người lai vãng tới đó. Ta có cảm giác, nàng ta hẹn đệ gặp mặt tại đó, chỉ sợ không có hảo ý.”
“Chỉ là, nếu như nàng thật sự không có hảo ý, thì cũng sẽ không biểu lộ ra rõ ràng. Tìm một nơi gặp mặt như vậy, chẳng lẽ là nói rõ với chúng ta, nàng không có hảo ý sao?” Diệp Vô Ưu có chút thắc mắc hỏi lại.
“Cái này ta thật không rõ, có thể, nàng biết rằng đệ tin tưởng như vậy, mới cố ý làm như thế.” Lãnh Sương Sương suy nghĩ nói: “Bất kể thế nào, ta cho rằng đệ không nên đi thì tốt hơn.
”
“Nếu ta thật sự không đi, làm sao tránh khỏi bị người nói rằng ta sợ nàng ta?” Diệp Vô Ưu thật chẳng muốn thối lui. Hơn nữa, cơ hội được đơn độc gặp mặt cùng Vân Mộng đệ nhất tiên tử, hắn không muốn bỏ qua. Nếu nói rằng có nguy hiểm, hắn trước nay đều không sợ nguy hiểm.
“Nếu như đệ thực muốn đi, ta sẽ đi cùng đệ!” Lãnh Sương Sương trầm mặc một lúc rồi nói.