watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương 151

Tám giai nhân đồng thai?

Diệp Vô Ưu tất nhiên không muốn để Lãnh Sương Sương đi cùng hắn. Bởi vì hắn biết rằng, Tô Tố Tố nếu như thực sự có ý đồ bất lương, hắn nếu như đi cùng Lãnh Sương Sương, chỉ sợ nàng lúc đó bất chợt tráo trở. Hắn lúc này chỉ là muốn xem xem Tô Tố Tố tìm hắn đáo để có chuyện gì. Vì thế, hắn cho rằng chỉ đi một mình sẽ tốt hơn.

Đương nhiên, để có quyết định như vậy, còn có một nguyên nhân khác. Hắn tự tin đối với mình sẽ không có nguy hiểm gì. Ngay cả nếu Tô Tố Tố thực muốn gây bất lợi cho hắn, hắn cũng có biện pháp đối phó. Vốn là thời gian gần đây, thông qua luyện song tu cùng Hoa Vân La chúng nữ, hắn cảm thấy bản thân đã có sự tiến triển rất nhanh, tự tin cho dù không có biện pháp đánh bại người khác, thì việc chạy trốn cũng không thành vấn đề.

Mặc dù Lãnh Sương Sương rất không yên tâm, nhưng Diệp Vô Ưu kiên quyết như vậy, nàng cũng không có biện pháp nào, rốt cuộc đành đồng ý để hắn một mình đi phó ước. Bất quá, nàng làm cho hắn một việc, đó là vẽ cho hắn một bức địa đồ vùng phụ cận Phiêu hương thành, bởi vì nàng lo lắng Diệp Vô Ưu bị lạc dường. Tóm lại, hắn không quen thuộc địa phương này.

Thời gian gặp mặt ước hẹn vào lúc giờ ngọ ba khắc. Có thể nói rằng, đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến Diệp Vô Ưu chỉ đi phó ước một mình. Bởi vì hắn luôn cho rằng, việc xấu xa, phi pháp thông thường chỉ làm buổi tối, nếu Tô Tố Tố muốn đối phó hắn, sao lại không chọn thời điểm đó để ước hội? Đương nhiên, hắn hoàn toàn không minh bạch Tô Tố Tố vì sao muốn gặp mặt hắn. Hắn tuy háo sắc, nhưng không ngây thơ đến nỗi cho rằng Tô Tố Tố dù chưa gặp hắn những đã có tình.

.“Mặc kệ, nàng nếu đối tốt với ta, ta cũng sẽ đối tốt với nàng. Nàng muốn gây bất lợi cho ta, cũng cũng sẽ không khách khí với nàng!” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm. Chủ ý đã định, hắn liền lững thững cất bước về phía ngoại thành Phiêu hương thành.

oOo

Bởi vì có địa đồ của Lãnh Sương Sương chỉ dẫn, cho nên Diệp Vô Ưu đi tới Phiêu hương tháp rất thuận lợi. Giống như Lãnh Sương Sương đã nói, mặc dù danh tiếng Phiêu hương tháp không tệ, nhưng trên thực tế lại hoang hoang tàn tàn. Bốn phía Phiêu hương tháp toàn là cỏ dại um tùm. Bất quá, Phiêu hương tháp thực sự rất là hùng vĩ. Chỉ nhìn lướt qua cũng thấy có hơn mười tầng.

Diệp Vô Ưu xa xa đã nhìn thấy trên đỉnh tháp một nữ tử thân vận y phục lụa trắng chắp tay đứng đó. Nhìn hình dáng dường như là Vân Mộng đệ nhất mĩ nữ Tô Tố Tố. Hơi do dự một chút, Diệp Vô Ưu liền bước vào trong Phiêu hương tháp. Thoáng chốc hắn đã xuất hiện trên đỉnh tháp, còn giai nhân vận tố y cũng đã quay mình đối diện cùng hắn.

Diệp Vô Ưu đoán quả không sai, đó chính là Tố y tiên tử Tô Tố Tố.

“Diệp công tử, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Tô Tố Tố mỉm cười tự nhiên, khẽ nói.

Diệp Vô Ưu hô hấp gần như bế tắc. Hôm qua ở bên ngoài Lý phủ, hắn mới chỉ nhìn thấy Tô Tố Tố từ đằng xa. Khi đó cũng đã cảm thấy Tô Tố Tố mặc dù rất quyến rũ, nhưng cũng chỉ là cùng Hoa Vân La, Yến Băng Cơ không phân cao thấp, thậm chí còn không bằng bọn họ. Nhưng hiện tại cùng hắn đối diện cách nhau không hơn một trượng, mới phát hiện rằng, mị lực mĩ nữ này, thực vượt quá xa sức tưởng tượng của hắn.

Nụ cười tự nhiên đó, gần như đã câu dẫn ba hồn bảy vía của Diệp Vô Ưu đi mất. Trái tim hắn bỗng chốc như loạn nhịp đập dồn dập rất nhanh. Một lúc sau, hắn mới có thể từ từ khôi phục vẻ bình thường.

“Chúng ta từng gặp nhau sao?” Diệp Vô Ưu có chút kì quái hỏi. Kì thật hắn cũng muốn hỏi như vậy. Tô Tố Tố đã gặp hắn sao? Hắn đương nhiên là đã nhìn thấy qua Tô Tố Tố.

Một làn u hương kỳ lạ như có như không lững lờ trong không khí. Diệp Vô Ưu dù có ngửi thấy, nhưng nghĩ là mùi hương trên thân thể Tô Tố Tố, vì thế cũng không để ý chút nào.

“Mấy tháng trước, vào ngày Tiêu Vân Thiên Tiêu tiền bối phi thăng, ta cũng ở đó. Chỉ bất quá, Diệp công tử không chú ý đến tiểu nữ hủ lậu này thôi.” Tô Tố Tố cười nhẹ nói.

“Không thể nào?” Diệp Vô Ưu hiển nhiên không tin. Hắn đương nhiên không chú ý tới từng người, nhưng mĩ nữ giống như Tô Tố Tố đây nếu quả có mặt ở hiện trường, hắn không thể không chú ý tới. Hắn trong lòng nghĩ vậy, miệng cũng đã trực tiếp nói ra: “Đại mĩ nhân như Tô tiên tử đây, chỉ cần nằm trong phạm vi tầm mắt ta, ta nhất định là nhận ra.”

“Nếu như ta không nằm trong phạm vi tầm mắt ngươi thì sao?” Tô Tố Tố điềm nhiên cười, nhưng nàng cũng nhanh chóng phủ nhận lời vừa nói: “Đương nhiên, trên thực tế, ngày hôm đó ta ở trong phạm vi tầm mắt của Diệp công tử. Chỉ bất quá, hôm đó ta tịnh không phải là một đại mĩ nhân mà thôi.”

Tô Tố Tố tự biết mình là một mĩ nữ, nàng cũng không để ý người khác xưng hô nàng là mĩ nữ. Dù vậy, nàng càng vui thích hơn khi người khác xưng hô nàng là tiên tử. Bởi vì, nàng nghĩ rằng, nàng cũng chẳng thua nhan kém sắc với tiên tử chân chính.

“Ui!” Diệp Vô Ưu ẩn ước có chút minh bạch, hiểu rằng, hôm đó Tô Tố Tố có lẽ đã cải trang. Chỉ là, một mĩ nữ tuyệt sắc lại có thể cải trang đến mức mọi người không hề chú ý đến, xem ra thuật dịch dung quả thật không tệ.

Diệp Vô Ưu đối với thuật dịch dung cũng có chút hiểu biết. Trên thực tế, tại Vân Mộng đại lục, thuật dịch dung được coi như là một dị thuật không tầm thường hàng đầu, bởi vì, người có thể đạt tới mức cao thâm của dịch dung thuật thật không nhiều.

.Kì thực, Diệp Vô Ưu cũng đã từng muốn học dịch dung thuật. Bởi vì, hắn muốn tự mình biến đổi dung mạo, để có thể tránh bị người suốt ngày nhìn nhầm là nữ nhân. Chỉ là thật đáng tiếc, hắn mặc dù muốn học, nhưng thực không tìm được một vị sư phụ giỏi nào.

“Trước tiên gạt Tô Tố Tố làm lão bà, sau đó khiến nàng dạy mình thuật dịch dung, nhất định rất thú vị.” Diệp Vô Ưu trong lòng lóe lên ý nghĩ đó. Vừa nghĩ hắn vừa nhìn thân hình yểu điệu của Tô Tố Tố bằng ánh mắt đầy dục tình.

Tựa hồ cảm giác được nhãn thần mị sắc của Diệp Vô Ưu, Tô Tố Tố mày ngài hơn nhíu lại, trong nhãn thần không hề tỏ ra lo sợ còn thoáng qua một tia thần tình ác độc. Bất quá, thật nhanh nàng liền khôi phục dáng vẻ bình thường.

“Diệp công tử, hôm nay ước hẹn gặp mặt ngươi, kì thật có chút sự tình muốn bàn bạc cùng ngươi.” Tô Tố Tố mở miệng nói.

“Tố Tố nàng có việc gì cứ nói, ta luôn rất vui lòng được vì mĩ nữ mà ra sức, đặc biệt là mĩ nữ như Tố Tố nàng.” Diệp Vô Ưu cười hi hi đáp lời. Tên tiểu tử này thật chẳng quản người ta muốn hay không, ngậm miệng mở miệng đều gọi người ta là Tố Tố. Đương nhiên, hắn cũng có lý do của mình. Bởi vì, theo hắn mà nói, Tô Tố Tố đã nhất định sẽ là lão bà của hắn, có gọi thân mật một tiếng, tự nhiên không phải là chuyện gì lớn.

Tô Tố Tố chân mày nhíu lại, hiển nhiên là rất bất mãn cách xưng hô thân mật đó của Diệp Vô Ưu. Bất quá, nàng không có phát tác, chỉ tiếp tục nói: “Diệp công tử, ta có thể chắc như đinh đóng cột rằng, ta biết ngươi và Ma tông tông chủ Lãnh Tâm m quan hệ không phải tầm thường. Ta muốn nhờ ngươi chuyển cáo tới Lãnh tông chủ, muốn nàng từ bỏ việc trợ giúp Tuyết Minh Cương.”

“Việc này, Tố Tố, ta và nàng ta mặc dù quan hệ không tệ, bất quá, nàng ta cũng có thể không nghe lời ta. Vì thế, vấn đề này chỉ sợ có chút khó khăn a!” Diệp Vô Ưu hồi đáp với bộ dạng hết sức thành thực. Kì thật hắn cũng không nói dối. Hắn và Lãnh Tâm m quan hệ quả thật không tệ, nhưng Lãnh Tâm m cũng xác thật không nghe lời hắn.

“Nếu nói vậy, Diệp công tử thật không nguyện ý giúp đỡ sao?” Tô Tố Tố cười nhẹ, vẻ mặt một điểm biến hóa cũng không có, tựa hồ nàng đã dự đoán được kết quả thế này.

“Tố Tố, không phải ta không muốn giúp đỡ. Chỉ là, ta có giúp cũng không được thôi!” Diệp Vô Ưu tỏ ra rất ngây thơ đáp.

“Việc đã như vậy, chúng ta thật chẳng còn gì để bàn.” Tô Tố Tố đột nhiên thở dài một tiếng: “Diệp công tử, ta thấy, ngươi nên quay về thôi.”

Diệp Vô Ưu ngẩn người, muốn đuổi hắn đi như vậy sao? Nàng hẹn hắn đến nơi xa xôi hẻo lánh này gặp mặt, chỉ là để nói mấy lời thôi sao?

Không hiểu vì sao, trong lòng Diệp Vô Ưu đột nhiên nổi lên một cỗ cảm giác có chút bất diệu. Hắn ngập ngừng một chút, rồi mau lẹ nói: “Vậy ta xin cáo từ trước!”

Cảm giác bất an đó trong lòng càng lúc càng tăng. Nói xong mấy lời đó, Diệp Vô Ưu liền chuyển thân phi nhanh xuống tháp.

Vừa mới ra khỏi tháp, Diệp Vô Ưu liền liền hiểu ngay vì sao mình lại có cảm giác bất an. Đột nhiên lúc đó, thân ảnh chớp động, tám tố y nữ tử đã hoàn toàn vây hắn vào giữa.

“Hỡi các mĩ nữ, các nàng chặn đường ta làm gì? Phải muốn làm tiểu lão bà của ta? Muốn làm lão bà của ta cứ nói thẳng ra, ta là người rất dễ nói chuyện.” Diệp Vô Ưu mặc dù trong lòng cảm thấy có chút bất diệu, nhưng trên nét mặt vẫn y nhiên cười hi hi: “Thân hình các nàng mặc dù xem ra không thật quyến rũ, nhưng để làm tiểu lão bà của ta cũng có thể miễn cưỡng có tư cách. Ta là người rất thân thiện với mĩ nữ, không bao giờ nổi giận với các nàng.”

Diệp Vô Ưu lời nói này có chút không đúng. Tám tố y mĩ nữ vừa xuất hiện này, tư sắc tuyệt đối không giống như miệng lưỡi hắn nói là bình thường. Trên thực tế, các nàng mỗi người đều được coi là tuyệt sắc nhân gian. Mặc dù so sánh với Tô Tố Tố có chút thua kém, nhưng sự khác biệt đó tịnh không quá rõ ràng và điều chủ yếu là, cả tám nàng đều giống hệt nhau, rất, rất khó mà phân biệt. Trên thế gian này muốn tìm hai người giống nhau như hệt tịnh không phải quá khó khăn. Nhưng nếu muốn kiếm được tám người giống nhau như các nàng, nếu chẳng phải đích thân Diệp Vô Ưu chính mắt nhìn thấy, hắn khẳng định cũng khó lòng mà tin được, huống hồ tám nàng lại là tám giai nhân tuyệt sắc.

Đảo mắt qua y phục các nàng thấy hoàn toàn giống hệt nhau, chí ít Diệp Vô Ưu không cách nào phân biệt các nàng với nhau. Biểu tình trên mặt các nàng tất cả đều lạnh tựa băng sương, đối với lời nói của Diệp Vô Ưu, các nàng tựa hồ hoàn toàn không có nghe lọt một chút nào. Chỉ là, gần như cùng lúc, các nàng rút ra những thanh trường kiếm chớp động ánh ngân quang, mũi kiếm trở thẳng về hướng Diệp Vô Ưu.

“Phải chăng là chị em sinh tám? Vậy mẹ của các nàng, chẳng phải là cũng giống lợn nái sao?” Diệp Vô Ưu trong lòng thầm nhủ, liền ngay lập tức biết không có khả năng. Nếu nói sinh đôi hay sinh ba hắn còn có thể tin tưởng, nhưng một lần sinh ra tới tám người, hắn khẳng định không thể tin nổi.

“Diệp công tử, ngươi sao phải đi vội vàng như vậy? Ta mặc dù bảo ngươi trở về, bất quá, ý tứ của ta là, muốn ngươi và ta cùng trở về, không có nói để ngươi một mình đi a!” Thanh âm Tô Tố Tố lúc này liền truyền tới. m thanh vừa dứt, nàng liền xuất hiện ở bên ngoài vòng vây, từ xa xa nhìn Diệp Vô Ưu.

“Đại mĩ nhân, nàng thật muốn mau để ta và nàng trở về gặp mặt mẹ vợ đến vậy sao?” Diệp Vô Ưu cười hi hi: “Bất quá, Tố Tố à, ta có một câu muốn nói với nàng, nàng muốn nghe hay không muốn nghe?”

“Diệp công tử có nói thế nào, ta cũng có đủ kiên nhẫn để nghe.” Tô Tố Tố từ tốn đáp trả.

“Mặc dù Tố Tố nàng đích thực rất quyến rũ, bất quá, nếu để ta tuyển chọn giữa nàng với bát đại mĩ nhân đây, ta tình nguyện tuyển chọn bọn họ.” Diệp Vô Ưu cười hi hi nói. Hắn thực ra cũng là nói lời thật. Tám nàng tuyệt sắc mĩ nữ giống hệt nhau này, mặc dù các nàng dung mạo từng người còn thua sút so với Tô Tố Tố, nhưng khi cả tám người hợp lại, tuyệt đối có thể so sánh với Tô Tố Tố. Diệp Vô Ưu trong đầu không kìm được hiện lên một bức tranh vô cùng kích thích, trên một chiếc giường hào hoa sang trọng cực lớn, hắn cùng với tám nàng tuyệt sắc mĩ nữ giống hệt nhau này làm chuyện hô mưa gọi gió…

“Thật đáng tiếc, ta cũng có một lời muốn nói cùng Diệp công tử. Đó là, ngươi không có bất kỳ cơ hội tuyển chọn nào!” Tô Tố Tố lạnh lùng đáp lời, bàn tay thanh nhã vẫy lên, tám tuyệt sắc mĩ nữ nọ tức thì vũ động trường kiếm, nhằm hướng Diệp Vô Ưu công tới

Tố nữ hương

Bát nữ xuất thủ, Diệp Vô Ưu liền nhanh chóng cảm giác khó có thể đối kháng. Tám thanh trường kiếm, trông như từ tám phương vị công tới, nhưng tới khi hắn muốn lách tránh, mới phát hiện, vô luận hắn muốn tránh tới phương vị nào, cả tám thanh trường kiếm đều như bóng theo hình bám sát theo. Nhìn thấy trường kiếm bám sát thân, không nhẫn nại được nữa, Diệp Vô Ưu chỉ đành song cước điểm xuống đất, vọt thẳng lên không trung, hung hiểm tránh khỏi một kích hợp lực của bát nữ.

“Không thể nào, làm sao ta lại có thể chết dưới tay tám mĩ nữ thế này được.” Diệp Vô Ưu trong lòng chợt lóe lên ý niệm, mở miệng oán hận nói: “Tóm lại muốn đưa ta vào đất chết, chí ít cũng phải để ta chết trên thân xác bọn họ!”

Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, hắn đột nhiên cảm thấy cổ tay trái rung lên một cái. Đột nhiên giữa lúc đó một cỗ cương khí to lớn dị thường từ chiếc vòng tay xuất ra. Xung quanh thân thể hắn đột nhiên xuất hiện một vòng phòng hộ tráo trong mờ, hoàn toàn che kín thân thể hắn. Ngay lúc đó, tám thanh trường kiếm cũng đã đâm vào màn phòng hộ tráo này. Chỉ là, thực không có cách nào tiến nhập dù nửa phân, hơn nữa, lại còn phản chấn khiến các nàng bật lùi ra.

“Thực không ngờ thứ này cũng có tác dụng a!” Diệp Vô Ưu trong lòng đại hỉ. Hồi đó Tiêu Vấn Thiên cho hắn hay rằng cái này không chỉ có thể tiến hành tu tiên bình giám, mà còn là một pháp bảo phòng ngự. Lúc đó, hắn từng nghĩ chẳng có nhiều công dụng, lúc này mới phát hiện còn có tác dụng rất lớn.

.Vốn Diệp Vô Ưu cho rằng tu vi của mình lúc này không thật cao, nhưng cũng không đến nỗi quá tệ. Căn cứ theo hắn tự mình đánh giá, có thể nhỉnh hơn sơ cấp tu sĩ, cũng chưa thể đạt tới trung cấp tu sĩ, nhưng cũng chẳng kém quá xa. Trên thực tế, hắn hiện tại cũng tin như vậy. Chỉ là, hắn không ngờ rằng, tám thiếu nữ xinh đẹp giống hệt nhau này, không nói tới tu vi thâm bất khả trắc, phối hợp lại liền lạc như áo trời không vết vá, đã gần như khiến hắn thảm bại chỉ nội trong một chiêu. Vốn nghĩ hôm nay hung đa cát thiểu, thực không ngờ rằng, vào thời khắc sống còn, pháp bảo này đã cứu hắn một mạng.

Đáp xuống mặt đất, nhìn thấy tám mĩ nữ vẫn y nhiên bao vây hắn vào giữa chuẩn bị tái động thủ, Diệp Vô Ưu tín tâm đại tăng, miệng lại bắt đầu liến láu cười nói: “Ai, ta nói mĩ nữ các nàng, các nàng chưa hề quá môn (lấy chồng) mà đã toan mưu sát thân phu sao?”

“Nghe nói chiếc vòng trên tay Diệp công tử là đệ nhất pháp bảo của giới tu tiên Vân Mộng đại lục, cũng là pháp bảo độc nhất. Hôm nay chứng kiến, quả nhiên truyền ngôn không sai.” Giọng nói đầy vẻ bình tĩnh của Tô Tố Tố truyền tới: “Chỉ bất quá, thật không biết pháp bảo này của Diệp công tử, liệu có công hiệu giải độc hay không?”

Giải độc? Diệp Vô Ưu hơi giật mình, không lẽ hắn đã trúng độc? Nhưng mà, hắn tựa hồ không có một chút cảm giác nào!

“Tố Tố cô nương mĩ lệ, nàng thấy ta hiện tại bộ dạng thế nào, giống như trúng độc không?” Diệp Vô Ưu mồm miệng không có vẻ e ngại nói. Nhưng trong lòng lại có chút thắc thỏm, cùng lúc nói chuyện, hắn liền bắt đầu ngầm vận khí tra xét tình huống trong người, rất nhanh, hắn liền phát hiện, quả thực có chút không đúng. Nguyên bổn chân khí trong người hắn có thể nói là khá hùng hậu, nhưng tựa hồ mỗi lần vận chuyển, chân khí dường như biến thành bạc nhược một chút. Sau vài vòng vận chuyển, hắn liền không cảm thấy chân khí vận hành, đồng thời, một dạng bất an từ trong tâm nổi lên, hắn phần nào đã có thể xác định, hắn chính thị đã trúng độc. Chỉ là, không biết rằng đáo để trúng loại chất độc kỳ quái nào.

“Tố nữ hương. Bởi vì có mùi hương như hương thơm trên thân thể nử tử, cho nên có tên gọi như vậy.” Tô Tố Tố cười nhẹ: “Tố nữ hương tịnh không phải là độc dược trí mạng. Sau khi trúng phải Tố nữ hương, nếu như không vận hành chân khí, tự nhiên không có một chút cảm giác. Nhưng một khi vận hành chân khí, công lực liền giảm dần từng phần, cho đến khi công lực hoàn toàn mất hết.”

“Vậy ư? Vậy nàng hạ độc lúc nào?” Diệp Vô Ưu kì thật đã tin lời Tô Tố Tố nói. Hắn sở dĩ vẫn giữ nguyên bộ dạng không tin tưởng, chỉ là trong lòng đang tìm đối sách. Hắn lúc này mặc dù có một pháp bảo phòng thân, nhưng hắn đối với pháp bảo này thật không hiểu rõ, không hiểu pháp bảo đáo để có khả năng bảo vệ được bao lâu. Hơn nữa, pháp bảo chỉ có khả năng phòng thủ, không có phương pháp chủ động tiến công, còn là rất khó sử dụng. Thêm vào đó đối phương thực lực thâm bất khả trắc, ngay cả Tô Tố Tố cũng chưa hề xuất thủ, vì vậy không cách nào xác định được tu vi của Tô Tố Tố. Nhưng chỉ cần thấy thấy tám giai nhân giống hệt nhau này rõ ràng là thủ hạ của nàng, có thể thấy tu vi của nàng rất nhiều khả năng còn cao hơn bọn họ nhiều. Suy tính như vậy, hắn liền phát hiện, tình huống của hắn lúc này kì thật rất tệ, có thể nói không có cửa thắng. Vì thế, biện pháp duy nhất của hắn là chạy trốn.

Vấn đề là, muốn chạy trốn cũng không có dễ dàng như thế. Tám mĩ nữ này chấn giữ cả tám hướng, hắn muốn chạy trốn tất phải đột phá được sự phong tỏa của các nàng. Nhưng hắn một khi động thủ, bất kỳ lúc nào cũng có khả năng mất công lực. Hắn cố gắng kiên trì được bao lâu, cũng thật là rất khó nói.

“Diệp công tử, kì thật chúng ta không hề muốn tính mạng ngươi, chúng ta chỉ là muốn mời ngươi tới Tố y môn làm khách một chuyến.” Tô Tố Tố nở một nụ cười mờ nhạt: “Nếu như Diệp công tử nguyện ý thúc thủ chịu trói, chúng ta cũng nhất định không bạc đãi ngươi.”

“Cái gì mà làm khách, nói sao thật dễ nghe, chứ không phải muốn đến bắt ta đi sao.” Diệp Vô Ưu nói thầm trong bụng. Hắn dĩ nhiên không có ngây thơ như vậy. Tô Tố Tố xuất động nhiều cao thủ như vậy đến đối phó hắn, tuyệt đối không chỉ là mời hắn đến làm khách đơn giản như vậy. Bắt được hắn rồi, chỉ sợ nàng không chỉ đơn thuần lợi dụng hắn để uy hiếp đám người Lãnh Tâm m, mà nói không chừng có khả năng còn có âm mưu khác.

Diệp Vô Ưu biết rằng thời gian với hắn lúc này càng kéo dài càng bất lợi, đột nhiên giữa lúc đó, hắn như thiểm điện lao tới một trong tám thiếu nữ giống hệt nhau đó.

“Tìm chết!” thiếu nữ đó không lùi lại, nhằm thẳng vào hắn phóng kiếm tới, ngữ khí mang vẻ khinh khỉnh, thanh âm lại thật thanh tao viên nhuận, thực rất dễ nghe. Bảy thiếu nữ còn lại, cũng tựa hồ cùng lúc, công tới nhiều bộ vị trên mình Diệp Vô Ưu.

.Lúc này, Diệp Vô Ưu cũng phát hiện, Tô Tố Tố xác thật không muốn tính mạng hắn, bởi vì, đối tượng công kích của bát nữ đều không phải là những nơi yếu hại. Nhưng cũng vì phát hiện ra điểm này, hắn cũng cảm thấy phóng tâm, quyết định đánh trả, hắn không muốn bị đám mĩ nữ này bắt giữ.

Chiếc vòng trên tay dũng xuất ra một cỗ chân khí, nhưng không hiểu vì sao, so với lần trước lại bạc nhược hơn nhiều. Mặc dù trên mình hắn vẫn tạo nên một phòng hộ tráo, nhưng tám thanh trường kiếm vẫn có thể lưu lại trên người hắn tám miệng vết thương.

Diệp Vô Ưu ngay từ đầu đã không né tránh, có thể thiếu nữ nọ không nghĩ rằng hắn không ngờ không tránh, nên vẫn đứng nguyên tại chỗ không di chuyển. Do đó, khi nàng lưu lại trên người Diệp Vô Ưu một vết thương thì đồng thời, nàng liền cảm thấy eo lưng chợt động, thân mình đã nằm trong sự chế trụ của Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu ôm được thân mình thiếu nữ nọ, há miệng thở gấp mấy hơn. Hắn lúc này từ tay đến ngực chỗ nào cũng có vết thương. Mặc dù đó đều không phải là những vết thương trí mạng, song chịu đau đớn dạng này cũng khiến hắn toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

“Tử nha đầu, các ngươi hiện tại khiến ta đổ máu, sẽ có một ngày, ta cũng sẽ khiến các ngươi ra máu!” Diệp Vô Ưu trong lòng giận dữ chửi bới. Nhìn trong lòng thấy sắc mặt thiếu nữ có chút nhợt nhạt, trên mặt liền lộ xuất biểu tình mãn ý. Mặc dù phải trả một cái giá rất đắt, nhưng cuối cùng đã thành công, cầm giữ được thiếu nữ này, hắn liền có khả năng đào thoát khỏi nơi đây.

“Diệp Vô Ưu, thả Tố Lan ra!” Tô Tố Tố sắc mặt hơi biến, tỏ ra rất khẩn trương, còn bảy thiếu nữ kia đều chĩa mũi kiếm về phía Diệp Vô Ưu, tựa hồ chuẩn bị nếu cần thiết sẵn sàng trên mình Diệp Vô Ưu *****c thêm mấy lỗ.

“Nguyên lai đại mĩ nhân này gọi là Tố Lan a!” Diệp Vô Ưu cười hi hi, cắp thiếu nữ đứng dậy: “Yên tâm, ta có thể thả nàng ta. Bất quá là, phải đợi ta ra về an toàn rồi nói.”

Không đợi Tô Tố Tố đáp lời, Diệp Vô Ưu lại mở miệng nói tiếp: “Các nàng đừng hy vọng cứu nàng khỏi tay ta. Cho rằng các nàng vận khí tốt có thể cướp được nàng từ trong tay ta, cũng không thể cứu được nàng. Đại mĩ nhân Tố Tố cô nương, nàng có nghe nói qua về Tiêu hồn bát chỉ chứ?”

“Cái gì? Tiêu hồn bát chỉ của Ma tông?” Tô Tố Tố khuôn mặt kiều diễm có chút biến sắc.

“Đúng vậy, là Tiêu hồn bát chỉ của Ma tông!” Diệp Vô Ưu hi hi ha ha cười nói: “Kì thật là, ta nói cho nàng hay một bí mật, Lãnh Tâm m là sư phụ ta, nên ta tự nhiên có thể sử Tiêu hồn bát chỉ. Vừa nãy, ta đã thuận tiện mang Tiêu hồn bát chỉ thử nghiệm trên mình vị Tố Lan tiểu thư mĩ lệ này rồi.”

“Diệp Vô Ưu, ngươi muốn làm gì?” Tô Tố Tố vẻ mặt tựa hàn sương hỏi.

“Chẳng muốn làm gì cả. Ta đi trước, các nàng ngàn vạn lần chớ nên đuổi theo, bằng không, ta liền giết đại mĩ nhân này trước.” Diệp Vô Ưu nâng đỡ thiếu nữ tên gọi Tố Lan này chạy xa khỏi hướng Phiêu hương thành. Tô Tố Tố và bảy thiếu nữ còn lại, không biết là e sợ sự uy hiếp của Diệp Vô Ưu hay còn có nguyên nhân khác, quả thực không hề đuổi theo.

Diệp Vô Ưu sở dĩ không nhằm hướng Phiêu hương thành chạy tới, là do hắn phát hiện, bản thân hiện tại đầu óc đã có chút cảm giác choáng váng. Hắn có dự cảm rất không tốt, đó là bản thân có khả năng bị hôn mê. Với trạng thái hiện giờ của hắn, gần như chưa kịp chạy tới cổng Phiêu hương thành, thì đã giữa đường hôn mê, còn ở vùng phụ cân Phiêu hương tháp, lại có một cánh rừng rậm. Lãnh Sương Sương sau khi đưa cho hắn địa đồ, đã đặc biệt nói với hắn, nói rằng cánh rừng này rất rậm rạp, bên trong rất dễ rơi vào mê lộ.

Mục tiêu lúc này của Diệp Vô Ưu, chính là cánh rừng đó. Lạc đường không phải là chuyện lớn, chỉ cần không để Tô Tố Tố truy ra dấu vết, đợi khi hắn liệu thương giải độc khôi phục trở lại như thường, có con tin trong tay, hắn hoàn toàn không cần sợ các nàng.

Rất nhanh, Diệp Vô Ưu chạy đến nơi dự định, lách mình tiến vào rừng, sau đó tiếp tục đi sâu vào phía trong. Phiến khắc sau, hắn phát hiện bản thân chân khí càng lúc càng nhược, đầu óc càng lúc càng mờ mịt, biết rằng không thể tiếp tục chạy nữa, liền tìm đến dừng chân dưới một gốc đại thụ.

Trong suốt cả quá trình đó, thiếu nữ tên gọi Tố Lan hoàn toàn không nói tiếng nào. Diệp Vô Ưu mặc dù cảm thấy có chút kì quái, nhưng hắn biết lúc này không phải lúc để kì quái. Nàng ta đã trúng Tiêu hồn bát chỉ, đối với hắn không có chút uy hiếp nào. Hắn trước tiên xử lí vết thương, sau đó khoanh chân ngồi xuống dưới gốc cây, bắt đầu vận công trục độc.

“Ngươi đừng có phí công, Tố nữ hương không có thuốc giải không xong, muốn vận công trục độc càng không có khả năng.” Thiếu nữ tên gọi Tố Lan đột nhiên mở miệng nói một câu.

Lọt vào ổ mĩ nữ

“Đại mĩ nhân, nói như vậy, nàng biết cách làm sao giải độc?” Diệp Vô Ưu nhìn Tố Lan, trong nhãn thần ẩn ước lộ ra một tia thần tình không mấy hảo ý.

“Hừ, ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi hay sao?” Tố Lan kinh thị lườm Diệp Vô Ưu một cái.

“Đại mĩ nhân, chẳng lẽ nàng không biết trúng Tiêu hồn bát chỉ có hậu quả thế nào sao?” Diệp Vô Ưu dương dương đắc ý nói: “Nếu như nàng chịu giúp ta giải độc, có lẽ ta có thể giúp nàng giải khai Tiêu hồn bát chỉ.”

“Dâm tặc!” Tố Lan ác độc nhìn Diệp Vô Ưu, cất tiếng mắng.

“Đại mĩ nhân, nếu nàng không muốn cho ta hay cách giải độc thế nào, chỉ sợ ta sẽ chân chính trở thành dâm tặc.” Diệp Vô ưu tròng mắt xoay chuyển, rất không an phận lướt khắp trên dưới toàn thân Tố Lan, đặc biệt là đôi gò bồng đảo đầy đặn vút cao của nàng, hắn ác độc nhìn tới nhìn lui mấy lần.

.“Ngươi nghĩ hiện tại còn có năng lực đó sao?” Tố Lan dùng ánh mắt đầy giễu cợt nhìn Diệp Vô Ưu: “Ngươi hiện tại toàn thân công lực mất hết, trên người cũng đầy vết thương, ngươi nghĩ ngươi còn có thể làm gì?”kien

“Ta toàn thân công lực thất tán, nàng chẳng phải cũng như vậy?” Diệp Vô Ưu hòa hoãn nói: “Ta là nam nhân, nàng là nữ nhân, chúng ta đáo để so xem khí lực ai yếu ai mạnh?”

Diệp Vô Ưu mặc dù đã sử dụng cấm chế Tiêu hồn bát chỉ trên người Tố Lan, nhưng Tố Lan tịnh không phải không có khả năng hoạt động. Chỉ là nàng hiện tại so với một nữ tử yếu nhược bình thường không có sai biệt nhiều. Hơn nữa, Tiêu hồn bát chỉ trong người bất kỳ lúc nào cũng có khả năng phát tác.

Đương nhiên, Diệp Vô Ưu tự biết không thể đi xa. Hắn đã tra xét kỹ lưỡng chân khí trong mình, phát hiện xác thực công lực toàn thân thất tán. Rất hiển nhiên, đại mĩ nữ được gọi là Tố Lan này hiểu rất rõ công hiệu của Tố nữ hương.

“Ngươi nghĩ rằng ngươi còn có cơ hội sao?” Một thanh âm lạnh lùng truyền tới, dĩ nhiên là không phải phát ra từ trong miệng mĩ nữ tên gọi Tố Lan này.

Diệp Vô Ưu giật mình chấn kinh, đột nhiên vọt tới bên mình Tố Lan, nhanh chóng ôm nàng vào lòng, sau đó quay đầu nhìn tới nơi phát ra âm thanh, liền phát hiện, ở không xa, tám tố y nữ tử vẻ mặt tựa hàn sương đang trừng mắt nhìn hắn. Bọn họ tự nhiên chẳng phải ai khác, chính là Tô Tố Tố và bảy nàng thiếu nữ giống hệt nhau còn lại.

“Các nàng, các nàng sao có thể tìm tới đây nhanh vậy?” Diệp Vô Ưu hỏi lại với vẻ đầy kinh ngạc. Trên thực tế, hắn tự mình đã bị lạc trong vùng mê lộ này, vì thế, theo hắn nghĩ, ngay cả Tô Tố Tố các nàng có thể tìm được đến đây, ít nhất cũng phải mất một hai thời thần. Nhưng trên thực tế, lúc này chưa tới một khắc, các nàng liền đã xuất hiện ngay trước mắt hắn. Hơn nữa, các nàng tám người đồng thời xuất hiện, rõ ngay ngay từ đầu cũng chẳng cần phải phân ra tìm kiếm, giống như là các nàng biết rõ hắn ở nơi đây, cùng nhau trực tiếp đến thẳng đây.

“Diệp Vô Ưu, ngươi cho rằng ngươi lúc này cầm giữ Tố Lan còn có tác dụng sao?” Tô Tố Tố lãnh đạm nói: “Ngươi lúc này công lực mất hết, chúng ta muốn cứu Tố Lan từ trong tay ngươi ra thật chỉ như trở bàn tay.”

“Vậy các nàng cứ việc cứu đi.” Diệp Vô Ưu hoàn toàn không chút e ngại thách thức: “Ta tin rằng, chỉ qua vài ngày, mĩ nữ băng thanh ngọc khiết này, sẽ biến thành dâm oa đãng phụ hễ nhìn thấy nam nhân là lên cơn.”

Tô Tố Tố sắc mặt chợt biến, tựa hồ lúc này chưa biết quyết định thế nào.

“Sư tỷ, làm thế nào bây giờ?” một thiếu nữ đứng cạnh Tô Tố Tố nhỏ giọng hỏi.

“Trước hết mang y quay về Tố y môn rồi tính.” Tô Tố Tố trầm ngâm do dự một chút mới nói. Tiếng nói vừa dứt, Diệp Vô Ưu chỉ cảm thấy nhân ảnh chợt động, trên tay chẳng còn gì, thiếu nữ tên gọi Tố Lan đã từ trong lòng hắn biến mất. Chỉ khắc sau, nàng đã liền xuất hiện trong lòng một thiếu nữ khác. Vào lúc này, hắn liền cảm thấy một trận ý thức mơ hồ, cả người liền rơi vào hôn mê.

“Chẳng còn gì tệ hơn, vẫn rơi vào tay quần nữ này rồi.” Trước khi hôn mê, Diệp Vô Ưu trong đầu còn lóe lên một ý nghĩ như vậy.

oOo

Trong Phiêu Hương thành. Đang tiến bước tới là ba mĩ nữ khuynh quốc khuynh thành. Nghiêm chỉnh mà nói, là hai đại mĩ nữ khuynh quốc khuynh thành và một tiểu mĩ nữ khuynh quốc khuynh thành.

Trong hai mĩ nữ một lớn một nhỏ này, hiển nhiên là Hoa Vân La và Giang Thiên Thiên, một người còn lại, thực là Triệu Thiên Tâm. Hoa Vân La và Giang Thiên Thiên cảm thấy có chút buồn chán, liền ngự kiếm bay đến Phiêu hương thành, còn Triệu Thiên Tâm lại có chút lo lắng cho Diệp Vô Ưu, nghe nói Hoa Vân La muốn đi, liền cùng nàng tới đó. Ngự kiếm phi hành chi thuật của Hoa Vân La quả thực lợi hại, không ngờ mang theo hai người mà cũng chỉ cần không tới một ngày một đêm đã tới Phiêu hương thành. Sau đó, các nàng liền đi tìm đám người Lãnh Sương Sương.

“Cái gì? Tên tiểu sắc lang đó một mình đi phó ước đến giờ vẫn chưa về sao?” Việc đầu tiên Hoa Vân La làm tự nhiên là hỏi về nơi hạ lạc của Diệp Vô Ưu. Khi nghe nói Diệp Vô Ưu đi kiếm Tô Tố Tố, trong lòng chửi rủa hắn vài câu, nhưng đến khi biết được Diệp Vô Ư không ngờ vẫn chưa quay trở về, liền không nhịn được lo lắng nổi lên. Bởi vì, lúc này đã là chập tối, theo lý mà nói, Diệp Vô Ưu không có lý gì mà lúc này còn chưa trở về.

“Ta đã tới Phiêu hương tháp xem qua. Ở đó không còn một ai. Ta cũng đã tra xét cẩn thận bốn phía, cũng không có phát hiện một chút manh mối nào.” Lãnh Sương Sương lo lắng nói, “Ta cũng đã tới Lý phủ, người Lý phủ nói Tô Tố Tố cũng đã rời nơi đó đi rồi.”

“Có vẻ như là tên tiểu sắc lang đó nhiều khả năng đã rơi vào tay Tô Tố Tố rồi.” Hoa Vân La lẩm bẩm, “Muốn tìm thấy tiểu sắc lang, trước tiên tất phải tìm thấy Tô Tố Tố.”

.“Ta chuẩn bị vào cung một chút, gặp sư phụ nói chuyện, sau đó để người phái Thiên nhai thư viện cùng Ma tông đệ tử tìm kiếm nơi hạ lạc của Tô Tố Tố.” Lãnh Sương Sương trầm ngâm một chút rồi nói.

“Vậy tốt, ngươi đi trước, ta cũng sẽ lại tới Lý phủ gì đó.” Hoa Vân La gật đầu đáp lại.

Lãnh Sương Sương gật đầu, không nói thêm câu gì, nhanh chóng rời khỏi khách điếm, nhằm hướng hoàng cung cấp tốc đi tới.

Tại một phương hướng khác, Hoa Vân La với Giang Thiên Thiên dưới sự hướng dẫn của Hàm Yên, tìm đến Lý phủ, còn Mộ Dung Tiểu Tiểu và Lam Tiểu Phong, Tống Loan ba người, đều lưu lại tại khách điếm. Ban đầu Triệu Thiên Tâm cũng ở lại khách điếm, nhưng khi Hoa Vân La ra đi chẳng bao lâu, nàng cũng rời khách điếm, cho dù để làm gì, nàng tự nhiên cũng không cần báo cho đám người Lam Tiểu Phong.

oOo

Diệp Vô Ưu mở to mắt, sau đó trở mình ngồi dậy trên giường, nhìn ngó chung quanh. Nơi đây đúng là khuê phòng của nữ hài tử, những vết thương trên người hắn cũng đã bình phục tới bảy tám phần. Chỉ là toàn thân yếu ớt, toàn thân công lực vẫn không có vận lên được một chút nào.

Từ trên giường bước xuống, Diệp Vô Ưu nhằm hướng cửa phòng bước tới. Lúc chuẩn bị đẩy cửa, chỉ vừa đưa tay ra, cánh cửa đã tự động mở ra, sau đó, trước cửa xuất hiện một thân hình kiều diễm quen thuộc. Chẳng phải ai khác, chính là Tô Tố Tố.

“Diệp công tử, ngủ ngon giấc chứ?” Tô Tố Tố ngữ khí cực kỳ nhẹ nhàng, ngữ khí lúc này đã trở nên rất khách khí.

“Cũng không tệ, bất quá, nếu như có đại mĩ nhân bồi tiếp ngủ cùng, thì sẽ tốt hơn.” Diệp Vô Ưu cười hi hi đáp lại, vừa nói vừa dùng nhãn thần không an phận lướt lên lướt xuống những bộ vị nổi bật, quan trọng trên người Tô Tố Tố. Ý tứ này của hắn chẳng cần nói cũng rõ, như muốn nói nếu như có Tô Tố Tố bồi tiếp hắn ngủ, hắn có thể ngủ thật tốt.

Tô Tố Tố trong lòng giận dữ, nhưng ngoài miệng vẫn hết sức khách khí: “Diệp công tử nhà đã có kiều thê, chỉ cần có thể trở về, tự nhiên là có mĩ nữ phụng bồi.”

“Chẳng lẽ Tô đại mĩ nhân nàng nguyện ý thả ta về sao?” Diệp Vô Ưu có chút kỳ quái hỏi. Hắn mặc dù không bị Tô Tố Tố chế trụ, nhưng hắn biết rất rõ, hắn hiện tại ở vào trạng thái trói gà không chặt, căn bản không có khả năng đào thoát khỏi chỗ này, trừ phi Tô Tố Tố đột nhiên phát thiện tâm, để hắn li khai.

Chỉ là, hắn cũng biết rằng, Tố Tố Tố thật không có khả năng phát thiện tâm. Nàng lúc này đột nhiên trở nên rất khách khí, khẳng định chỉ có một nguyên nhân, đó là Tiêu hồn bát chỉ trên người Tố Lan, nhiều khả năng đã phát tác.

“Chỉ cần Diệp công tử nguyện ý đáp ứng một việc, ta tự nhiên sẽ để ngươi trở về.” Tô Tố Tố cười nhẹ tiếp: “Ta cũng chẳng vòng vo tam quốc nữa, chỉ cần Diệp công tử nói ra biện pháp giải khai Tiêu hồn bát chỉ, ta liền có thể thả người đi.”

“Hà, Tô đại mĩ nhân, nàng coi ta là ngốc tử sao?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói: “Ta nếu nói cho nàng phương pháp giải khai Tiêu hồn bát chỉ, ta còn có khả năng li khai nơi này sao?”

“Diệp công tử, Tô Tố Tố ta tịnh không phải là người không thủ tín. Chỉ cần ngươi nói cho chúng ta phương pháp, ta nhất định sẽ tuân thủ lời hứa, để ngươi li khai.” Tô Tố Tố dáng vẻ vô cùng khẩn thiết nói.

“Được thôi, Diệp Vô Ưu ta cũng là người thủ tín, nàng chỉ cần trước hết giải khai Tố nữ hương quỷ quái đó trong thân thể ta, để ta khôi phục công lực, ta có thể giúp đại mĩ nhân đó giải khai Tiêu hồn bát chỉ.” Diệp Vô Ưu uể oải nói.

“Diệp công tử, ngươi làm thế nào để ta tin ngươi được đây?” Tô Tố Tố có chút tức giận hỏi.

“Vậy đó, nàng làm thế nào để ta tin nàng được đây? Nếu như nàng không thể tin tưởng ta, thì ta cũng làm thế nào tin tưởng nàng được?” Diệp Vô Ưu chậm rãi hỏi ngược lại: “Hà huống, Tiêu hồn bát chỉ là Ma tông độc môn tuyệt kĩ, nàng muốn ta cho các nàng biết phương pháp giải khai Tiêu hồn bát chỉ, không phải ép người vào thế khó sao?”

“Diệp Vô Ưu, ngươi đừng có quên, ngươi hiện tại vẫn nằm trong tay chúng ta. Nếu cần ta hoàn toàn có thể lấy tính mạng ngươi!” Tô Tố Tố lạnh giọng nói: “Ngươi cần phải rõ, hiện tại là ngươi cần bảo mệnh, chứ không phải chúng ta cầu ngươi!”

“Tô đại mĩ nhân à, nàng muốn ta cầu khẩn nàng sao?” Diệp Vô Ưu cười hi hi: “Đáng tiếc a, ta không cầu khẩn nàng, nàng dám giết ta sao? Dám chắc nàng không dám. Kì thật, nàng không biết rằng, sự thật hiện tại chẳng phải nàng đang thỉnh cầu ta sao?”

“Diệp Vô Ưu, ngươi đừng đắc ý, ta vừa mới nhận được tin tức, Thiên y tiên tử Triệu Thiên Tâm đã tới Phiêu hương thành. Ta tin rằng, nàng có biện pháp giải khai Tiêu hồn bát chỉ!” Tô Tố Tố lạnh lùng nói: “Đến khi đó, ngươi có muốn cầu xin ta, sợ rằng chẳng xong!”

“Cái gì? Thiên y tiên tử?” Diệp Vô Ưu sắc mặt đại biến, ánh mắt lộ xuất một tia bối rối, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh nói: “Thiên y tiên tử thì đã sao? Tiêu hồn bát chỉ ngoại trừ ta và sư phụ, không ai có thể giải khai!”

Chỉ là, bộ dạng bối rối vừa rồi của hắn, đều đã lọt vào trong mắt của Tô Tố Tố. Nàng hừ lạnh một tiếng, không nói thêm câu gì, chuyển thân đi ra.

Nhìn bóng lưng tuyệt đẹp của Tô Tố Tố biến mất khỏi tầm mắt, trên mặt Diệp Vô Ưu mới lộ xuất một tia cười đắc ý đầy vẻ gian kế.

Song mĩ gặp nhau

Triệu Thiên Tâm và Tô Tố Tố tính ra cũng có quen biết, bất quá, hai người quan hệ không thật mật thiết. Sở dĩ biết nhau, chỉ bởi vì hai người đều là một trong Vân Mộng thập tiên tử, còn với Tố y môn và Y cốc, thực không có một chút giao tình gì.

Thả bước một mình tại góc đường Phiêu hương thành, Triệu Thiên Tâm chuẩn bị tìm kiếm một người quen. ãNgười này đối với tình huống tại Phiêu hương thành rất thông thạo, đặc biệt là các dạng tin tức lời đồn tại Phiêu hương thành, hắn rất dễ dàng tìm hiểu được. Bất quá, người này thực không phải là người nổi danh gì, mà là một tên khất cái.

Danh tự tên khất cái này cũng thật kì quái, hoặc giả nói tên như người, bởi vì, hắn được gọi là Khất Cái. Mặc dù đó không phải là tên thật của hắn, nhưng chẳng một ai truy cứu, theo như hắn tự nói, hắn thủa nhỏ là khất cái, đã vô danh vô tính. Cho tới khi hắn có ý thức, liền tự mình lấy cái tên như vậy, đồng thời đỉnh lập một mục tiêu “vĩ đại”, đó là làm khất cái suốt đời, hơn nữa, còn muốn là khất cái nổi danh nhất Vân Mộng đại lục.

Mục tiêu của hắn hiển nhiên vẫn chưa thành công. Bất quá, không nghi ngờ gì, hắn ở kinh thành là khất cái nổi tiếng nhất Phiêu hương thành. Triệu Thiên Tâm tùy tiện tìm một người để hỏi, liền biết được tên Khất Cái hiện tại ở đâu.

.Khất Cái lúc này không đi xin ăn, mà là đang dùng bữa. Hơn nữa là đang dùng bữa ở nhà hàng danh tiếng nhất. Bất quá, người biết gã lại không có cảm thấy kì quái, bởi vì, trong mắt bọn họ việc đó rất đỗi bình thường.

Khất Cái mặc dù hành nghề ăn xin, nhưng hắn tịnh không nghèo. Mặc dù không thật giàu có, nhưng tuyệt đối không phải lo chuyện ăn mặc, bởi vì thủ hạ của hắn còn có một bang tiểu khất cái. Năm nay, làm khất cái cũng không phải là việc dễ dàng gì, ngay cả làm khất cái, cũng phải có một chút thế lực gì đó. Một tiểu khất cái nào đó mà không có thực lực cũng không có thế lực liền phải tìm một người đầu quân. Tất cả những đồ ăn xin mà đám thủ hạ Khất Cái kiếm được, phần lớn đều rơi vào túi của gã.

Giao tình giữa Khất Cái và Triệu Thiên Tâm, nói ra kì thật rất đơn giản. Nàng từng cứu Khất Cái một mạng. Kì thật, đối với một thần y như Triệu Thiên Tâm mà nói, cứu một mạng người là một việc rất nhỏ, nhưng với Khất Cái, đó lại là một đại sự. Cũng bởi lý do đó, hắn coi Triệu Thiên Tâm như là ân nhân cứu mạng, phát thệ phải báo đáp nàng.

Nhận ơn chỉ một giọt nước, còn mang cả dòng nước để báo đáp, hà huống là ơn cứu mạng?

Sau khi nghe Triệu Thiên Tâm giải thích lí do tới đây, Khất Cái tỏ ra rất hưng phấn, bởi vì hắn rốt cuộc có cơ hội báo đáp Triệu Thiên Tâm.

“Triệu tiên tử, nàng yên tâm, ta nhất định có thể tìm ra Diệp Vô Ưu Diệp công tử. Nàng cứ an tâm ở khách điếm đợi tin tức của ta. Tối đa sáng sớm mai, ta có thể cho nàng biết nơi hạ lạc của Diệp công tử!” Khất Cái tỏ ra rất tự tin nói.

“Thật làm phiền ngươi quá.” Triệu Thiên Tâm gật đầu, sau đó liền đem nơi nàng đang ngụ nói cho Khất Cái rõ rồi cáo từ quay về. Mặc dù Khất Cái nói vẻ rất chắc chắn, nhưng nàng vẫn không thể yên tâm. Nàng còn muốn tự mình đi tìm hiểu. Hơn nữa, ngay cả nếu Khất Cái sáng sớm mai có thể tìm được Diệp Vô Ưu, lúc này còn cách sáng sớm mai thời gian bằng cả một tối. Với một buổi tối, thực có thể phát sinh rất nhiều sự tình.

oOo

Triệu Thiên Tâm đang vội vã bước đi, đột nhiên nàng dừng phắt ngay lại. Bởi vì, ở đằng trước không xa, xuất hiện một thiếu nữ có chút quen quen.

“Tô Tố Tố?” Triệu Thiên Tâm hơi giật mình, rồi cẩn thận nhìn lại, bởi vì nàng có chút hoài nghi sợ mình nhìn lầm. Nàng chính là đang tìm Tô Tố Tố, Tô Tố Tố thế nào lại tới đây? Lại có việc xảo hợp vậy a!

Dù vậy, nàng rất nhanh liền xác định, đó xác thật là Tô Tố Tố.

“Triệu tỷ tỷ, đã lâu không gặp!” Tô Tố Tố tỏ vẻ vui mừng, dịu dàng cất tiếng chào hỏi với nàng.

“Tô tiên tử khách khí rồi, có thể gặp nàng thực là vinh hạnh của ta.” Triệu Thiên Tâm trên mặt tỏ ra rất bình tĩnh, bất quá trong lòng thực nổi lên một chút kích động, lại có chút cao hứng, đi mòn gót giày, thật chẳng uổng phí công phu, không nghĩ lại dễ dàng gặp được Tô Tố Tố như vậy.

Đương nhiên, có cao hứng đến đâu, Triệu Thiên Tâm cũng không có vội vàng mở miệng hỏi nơi hạ lạc của Diệp Vô Ưu. Nàng không có ngốc nghếch như vậy. Điểm mạnh của nàng nằm ở y thuật, bản thân tu vi tịnh không coi là cao. Mặc dù nàng vô pháp nhìn ra Tô Tố Tố nông sâu thế nào, nhưng có thể khẳng định, nàng không có khả năng đánh bại Tô Tố Tố.

“Triệu tỷ tỷ, thực không tưởng tỷ lại đến Phiêu hương thành. Gặp được tỷ, tiểu muội thực rất cao hứng.” Tô Tố Tố ngữ khí thật thân thiết: “A, Triệu tỷ tỷ, tỷ ngàn vạn lần đừng gọi muội cái gì Tô tiên tử, gọi muội là Tố Tố được rồi.”

Không đợi Triệu Thiên Tâm trả lời, Tô Tố Tố lại nói tiếp: “Triệu tỷ tỷ, đây không phải là chỗ nói chuyện, hay là Triệu tỷ tỷ tới chỗ tiểu muội ngồi chơi nha?”

“Cũng được, vậy cung kính không bằng tuân mệnh.” Triệu Thiên Tâm tỏ ra hơi do dự, rồi gật đầu nói.

Đi theo Tô Tố Tố chuyển qua vài góc đường, đi theo hết con đường nhỏ này tới con đường khác, cuối cùng, dừng bước trước cánh cổng đỏ rực của một tòa trang viện lớn.

Tòa trang viện có vẻ rất xưa cũ, nhưng không hề mang lại một chút cảm giác đổ nát nào, thay vào đó còn có vài phần thanh nhã. Triệu Thiên Tâm nhìn quanh tứ phía, âm thầm ghi nhớ địa hình, sau đó, liền theo Tô Tố Tố tiến vào trong.

.Trong đại sảnh, Tô Tố Tố và Triệu Thiên Tâm ngồi đối diện nhau trước kỉ trà. Tô Tố Tố trên mặt thường trực vẻ tươi cười dịu dàng, khiến Triệu Thiên Tâm có chút thắc mắc không rõ ý nghĩ của nàng.

“Triệu tỷ tỷ, kì thật, tiểu muội có việc thỉnh cầu.” Một lát sau, Tô Tố Tố rốt cuộc mở miệng, đồng thời, mĩ mạo thoáng qua một nét ưu tư.

“Tố Tố, từ khi muội gọi ta một tiếng tỷ tỷ, muội có chuyện gì, ta tự nhiên có thể giúp đỡ.” Triệu Thiên Tâm tỏ ra rất tự nhiên nói. Để tìm được Diệp Vô Ưu, lúc này chỉ có thể tỏ ra rộng rãi mà thôi.

Dừng lại một chút, Triệu Thiên Tâm tiếp tục nói: “Bất quá, Tố Tố, đáo để là có việc gì?”

“Triệu tỷ tỷ, theo như muội biết, Y cốc các người với Ma tông Lãnh Tâm m có chút hận thù, phải không?” Tô Tố Tố trầm ngâm một chút mới hỏi.

“Đúng là như vậy.” Triệu Thiên Tâm gật đầu, trong lòng lại ngầm nghiến răng. Nào phải chỉ có một chút hận thù? Nếu chẳng phải Diệp Vô Ưu đứng ở trung gian, chỉ sợ nàng lúc này còn muốn toàn lực đối phó Lãnh Tâm m. Đương nhiên, cái này, là không thể nói ra, vì vậy, chỉ có thể nhanh chóng thừa nhận. Cũng là bởi vì ân oán giữa Y cốc và Lãnh Tâm m, kì thật cũng là việc đã được công khai. Đương nhiên, đó là ân oán giữa Hoa Thiên Hương sư phụ nàng với Lãnh Tâm m, còn ân oán giữa bản thân nàng với Lãnh Tâm m, chẳng một cá nhân nào biết được.

“Ai, không biết Triệu tỷ tỷ đối với đối với việc giải Tiêu hồn bát chỉ hiểu biết nhiều ít ra sao?” Tô Tố Tố cắn răng, cất tiếng hỏi.

“Tiêu hồn bát chỉ?” Triệu Thiên Tâm sắc mặt hơi biến đổi. Đối với độc môn bí kĩ này của Ma tông, nàng có một kí ức rất sâu sắc, bất quá, nàng hiện tại kinh ngạc thật không phải bởi vì Tiêu hồn bát chỉ mang đến thương đau cho nàng, mà là, nàng rất nhanh nghĩ tới Diệp Vô Ưu. Cho nên, nàng vội vàng hỏi: “Tố Tố, thế nào, có người trúng phải Tiêu hồn bát chỉ?”

“Triệu tỷ tỷ, muội không nói dối tỷ. Muội có một sư muội, trúng phải Tiêu hồn bát chỉ của Ma tông. Muội mời tỷ tỷ tới đây, cũng là muốn thỉnh cầu tỷ tỷ giúp giải khai cấm chế của Tiêu hồn bát chỉ. Nếu có thể làm được, thật mong tỷ tỷ ra tay.” Tô Tố Tố nhẹ thở dài một hơi, tỏ ra vô cùng bất lực nói.

“Cái này…” Triệu Thiên Tâm hơi trầm ngâm.

“Triệu tỷ tỷ, có gì khó khăn sao?” Tô Tố Tố vội vàng hỏi.

“Cái này, Tố Tố, thực là, Tiêu hồn bát chỉ của Ma tông rất độc đáo, nếu muốn giải khai không phải là việc dễ dàng. Mặc dù ta nghiên cứu qua biện pháp giải Tiêu hồn bát chỉ, nhưng ta không tuyệt đối chắc chắn.” Triệu Thiên Tâm nghĩ ngợi nói: “Bất quá, trước hết để ta xem xem sư muội nàng đã?”

“Được rồi, cảm tạ Triệu tỷ tỷ, mời theo muội!” Tô Tố Tố tỏ ra rất lo lắng, vừa nói vừa nhanh chóng khởi thân đứng dậy.

Một lát sau, Triệu Thiên Tâm liền trông thấy một thiếu nữ mĩ lệ.

“Triệu tỷ tỷ, đây là sư muội Vân Tố Lan. Nàng trúng phải Tiêu hồn bát chỉ cũng đã được vài canh giờ rồi.” Tô Tố Tố thấp giọng nói.

Triệu Thiên Tâm gật đầu, nhìn Vân Tố Lan. Trên mặt nàng đã xuất hiện nét diễm hồng không bình thường, thấy rằng lúc này chính là lúc Tiêu hồn bát chỉ phát tác.

Tiến lên mấy bước, Triệu Thiên Tâm nắm lấy tay Vân Tố Lan bắt mạch, sau đó cúi đầu chìm vào suy tư.

“Triệu tỷ tỷ, có thể giải khai không?” phiến khắc sau, Tô Tố Tố nhịn không nổi hỏi.

“Nàng trúng Tiêu hồn bát chỉ thời gian tịnh chưa lâu, ta nghĩ, có thể khả dĩ giải khai được. Bất quá, ta cần phải quay về khách điếm một chút, có chút công cụ ta để tại khách điếm không mang theo.” Triệu Thiên Tâm nhẹ thở dài một tiếng, nói: “Tố Tố, ta thấy, nàng cần đợi một lát, ta hiện tại trở về khách điếm một chút, rồi lập tức quay lại.”

“Triệu tỷ tỷ, muội đưa tỷ đi!” Tô Tố Tố đại hỷ, vội vàng nói.

“Cũng được, ta đối với đường xá ở đây thật không thông thuộc, ta sợ đi lạc đường.” Triệu Thiên Tâm hơi trầm ngâm, rồi gật đầu.

oOo

Tô Tố Tố tịnh không có đưa Triệu Thiên Tâm trở về khách sạn, chỉ cùng nàng ước hẹn một nơi gặp mặt sau đó. Đấy cũng chính hợp ý Triệu Thiên Tâm, nàng không muốn để Tô Tố Tố phát hiện quan hệ giữa nàng và Diệp Vô Ưu. Bởi vì việc này lộ ra, chỉ sợ nàng sẽ không thể thuận lợi cứu Diệp Vô Ưu ra.

Về đến khách điếm, lại không ngờ phát hiện cừu nhân của nàng, Lãnh Tâm m.

“Lãnh Tâm m, ta hỏi ngươi, Tiêu hồn bát chỉ ngoại trừ ngươi, còn có ai biết?” Triệu Thiên Tâm vừa mở miệng đã hỏi.

“Ngươi nói còn có người biết là sao?” Lãnh Tâm m không khách khí nói. Vừa nói đến Tiêu hồn bát chỉ, nàng tự nhiên lại nhớ đến Diệp Vô Ưu. Nhớ đến Diệp Vô Ưu, nàng liền bất giác nhớ đến tình cảnh tên gia hỏa này vần vò trên người nàng.

“Lãnh Tâm m, ta hiện tại không muốn tranh cãi với ngươi. Ta hỏi ngươi, ngoại trừ ngươi, có phải là chỉ có Vô Ưu biết Tiêu hồn bát chỉ?” Triệu Thiên Tâm hừ lạnh một tiếng hỏi.

“Thiên Tâm tỷ tỷ, chúng ta trở về rồi, không tìm thấy ca ca!” Lãnh Tâm m còn chưa có đáp lại, thanh âm Giang Thiên Thiên đã truyền tới. Lời nói vừa dứt, Giang Thiên Thiên và Hoa Vân La đã bước vào.

“Ta nghĩ ta có khả năng biết chàng đang ở địa phương nào.” Triệu Thiên Tâm chậm rãi nói: “Vừa rồi Tô Tố Tố tìm ta, hi vọng ta giúp nàng giải khai Tiêu hồn bát chỉ cho sư muội.”

“Ta không có dụng Tiêu hồn bát chỉ với sư muội Tô Tố Tố. Ngoại trừ ta, chỉ có tên tử sắc lang biết.” Lãnh Tâm m thuận miệng nói theo. Nàng vừa từ miệng Lãnh Sương Sương biết rằng Diệp Vô Ưu đã mất tích, liền cùng nàng xuất cung. Mặc dù nàng không biết Diệp Vô Ưu chân chính có vai trò thế nào trong tâm trí nàng, nhưng có một điểm nàng biết rất rõ, nàng tịnh không muốn Diệp Vô Ưu xảy ra chuyện gì.

Tranh sắc đọ tài

Sau khi Triệu Thiên Tâm tóm tắt thuật lại tình huống nàng đã trải qua, Hoa Vân La và Lãnh Tâm m đều nhận định, Diệp Vô Ưu có thể nằm trong tay Tô Tố Tố, vì Vân Tố Lan trúng phải Tiêu hồn bát chỉ, hiển nhiên là do Diệp Vô Ưu. Cũng vì Vân Tố Lan chưa được giải khai Tiêu hồn bát chỉ, các nàng nhận định Diệp Vô Ưu hiện tại có thể chưa xảy chuyện gì. Vì thế, các nàng nhanh chóng triển khai thương thảo biện pháp giải cứu Diệp Vô Ưu.

Kì thật cũng không cần thương lượng kỹ càng, chư nữ đã nhanh chóng đi đến quyết định, Triệu Thiên Tâm tiếp tục đi gặp Tô Tố Tố, còn Hoa Vân La mấy người tiếp đó theo sau. Triệu Thiên Tâm cũng chỉ cần đảm nhiệm trách nhiệm dẫn đường, mọi việc sau đó đều do mấy người Hoa Vân La giải quyết.

.Sau khi quyết định liền nhanh chóng triển khai hành động. Một lát sau, Triệu Thiên Tâm rời khỏi khách điếm, sau đó, trông thấy Tô Tố Tố tại nơi đã ước hẹn.

“Triệu tỷ tỷ, thế nào rồi?” Tô Tố Tố có chút khẩn trương hỏi. Nàng sở dĩ lo lắng như vậy, là có nguyên nhân. Chỉ có nàng tự mình hiểu rõ, Vân Tố Lan là người trọng yếu ở Tố y môn, so với nàng không thua kém chút nào, thậm chí, còn quan trọng hơn cả nàng.

“Có thể được rồi, đi thôi.” Triệu Thiên Tâm gật đầu trả lời.

Từ xa, có ba cặp mắt đang nhìn theo hai người Tô Tố Tố và Triệu Thiên Tâm. Các nàng là Hoa Vân La và Lãnh Tâm m hai nàng, thêm vào Giang Thiên Thiên tiểu nha đầu nọ.

Sự việc tiến hành rất thuận lợi. Không hiểu Tô Tố Tố là vì trong lòng khẩn trương nên không có chú ý tới tình huống phía sau, hay là bởi vì mấy người Hoa Vân La tu vi quá cao, trên đường, Tô Tố Tố căn bản không có phát hiện bị người bám theo, thẳng đường dẫn các nàng tới nơi ở tạm thời của Tố y môn.

Chỉ là, ba người các nàng vừa mới tiến vào nhà, liền có tiếng hô vang lên: “Dừng bước!”

Thanh âm vừa dứt, hai tố y thiếu nữ nhanh chóng xuất hiện, đứng ngay trước mặt ba người Hoa Vân La.

“Các người là ai?” hai thiếu nữ tựa hồ hơi ngẩn ngơ, tựa hồ bởi vì Hoa Vân La quá ư mĩ lệ. Dù các nàng thân cũng là nữ tử, nhưng không tránh khỏi có chút xuất thần. Bất quá, rất nhanh, các nàng liền khôi phục vẻ bình thường, một thiếu nữ trong đó mở miệng hỏi.

“Chúng ta là ai tịnh không quan trọng, quan trọng là, chúng ta biết các ngươi là ai!” Lãnh Tâm m lạnh lùng nói: “Gọi Tô Tố Tố ra đây!”

“Nguyên lai là Lãnh tông chủ đại giá thân lâm, Tố Tố không đón tiếp từ xa, hoài vọng Lãnh tông chủ thứ tội.” Thanh âm nhu mị vừa vọng đến, Tô Tố Tố lệ ảnh thiên tiên đã xuất hiện trước mặt chúng nhân.

Nhìn thấy chỉ có một mình Tô Tố Tố xuất hiện, Triệu Thiên Tâm tịnh không có theo nàng ở một chỗ, Hoa Vân La trong lòng hơi mừng. Lúc này Triệu Thiên Tâm có thể đang giúp Vân Tố Lan giải trừ cấm chế Tiêu hồn bát chỉ, nhưng trên thực tế, nàng tịnh không có khả năng giải trừ Tiêu hồn bát chỉ. Bất quá, lúc này nàng thực đang ở chỗ Vân Tố Lan. Nói cách khác, nàng có thể nhân cơ hội Tô Tố Tố không chú ý, cưỡng ép bắt giữ Vân Tố Lan. Nếu Diệp Vô Ưu thật sự nằm trong tay Tô Tố Tố, Vân Tố Lan này liền có thể dùng để trao đổi.

“Tô Tố Tố, đừng nói lời thừa. Ta nghĩ mục đích đến đây của chúng ta, ngươi có lẽ biết rõ ràng.” Lãnh Tâm m nhạt giọng nói: “Giao ra Diệp Vô Ưu, chúng ta tạm thời khả dĩ cùng bình an vô sự, trái lại, bọn ta sẽ không khách khí!”

“Đúng vậy, tỷ tỷ xinh đẹp, mau đem ca ca giao ra. Bằng không, Thiên Thiên phải đánh người!” Giang Thiên Thiên yêu kiều nói.

“Tiểu muội muội, ngươi có thể đánh lại ta sao?” Tô Tố Tố cười nhẹ, nàng không thèm lý tới Lãnh Tâm m, nhưng đối với Giang Thiên Thiên tiểu nữ hài khả ái này cảm thấy rất hứng thú.

“Tô tiểu muội, kì thật, ta cũng không thích đánh đá. Bất quá, nếu nàng không lập tức giao ra Vô Ưu, ta cũng đành phải động thủ!” Hoa Vân La chậm rãi nói.

“Rất xin lỗi, mặc dù ta rất muốn giao Diệp công tử ra, nhưng rất đáng tiếc, hắn tịnh không ở chỗ ta.” Tô Tố Tố mặt không đổi sắc, nở nụ cười mờ nhạt, sau đó nói tiếp: “Mặc dù ta và Diệp công tử sau giờ ngọ có gặp qua một lần, nhưng chúng ta mấy thời thần trước đã chia tay. Vì thế, ta hiện tại cũng không biết hắn ở chỗ nào.”

Tô Tố Tố vừa nói dứt lời, đột nhiên bạch ảnh chớp lên, sau đó, liền nghe thấy hai tiếng kêu nấc nghẹn truyền lại. Hai tố y thiếu nữ xuất hiện trước đó, đột nhiên ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

“Kì thật nhân gia quả thực không muốn như vậy, ai!” Hoa Vân La vỗ vỗ tay, vẻ mặt có bộ dạng bất lực. Không cần nói, rõ ràng nàng vừa xuất thủ.

“Vân La tỷ tỷ, người thật lợi hại a!” Giang Thiên Thiên vẻ mặt sùng bái nhìn Hoa Vân La, ngây thơ nói.

Tô Tố Tố sắc mặt chợt biến. Trên thực tế, nàng trước đó tịnh không nhận ra Hoa Vân La. Trong ba người này, nàng chỉ nhận ra Lãnh Tâm m, vì vậy nàng căn bản cho rằng, trong ba người này, khó ứng phó nhất phải là Lãnh Tâm m mới đúng. Chính vì nàng có ý nghĩ như vậy, cho nên hiện tại liền có cảm giác không chắc chắn. Bởi vì, nàng tin tưởng với tu vi của nàng, đối diện với Lãnh Tâm m tuyệt đối không thể hạ phong.

Chỉ là, đột nhiên giữa lúc đó, nàng mới phát hiện, sự tình tịnh không như nàng tưởng tượng. Vừa xong tiểu nữ hài này đại ngôn không e ngại nói muốn đánh nàng, nàng cũng chỉ nghĩ đó là lời nói nhăng nói cuội của tiểu hài. Chỉ là, sau khi Hoa Vân La xuất thủ, lại nghe thấy tiểu nữ hài gọi tên Hoa Vân La, trong đầu nàng liền không nhịn được hiên lên hai danh tự.

Hoa Vân La, Giang Thiên Thiên. Vô Song cung Cung chủ Hoa Vân La, hiện tại bài danh đệ nhất trên tiên bảng, nghe nói đã đạt tới cao cấp tu sĩ. Còn Giang Thiên Thiên, một tiểu nữ hài mới mười tuổi, cũng đã đạt tới trung cấp tu sĩ. Mặc dù việc bài danh trên tiên bảng còn chưa toàn diện, nhưng thực lực hai người này đích thật không có gì phải nghi ngờ.

“Nguyên lai là Vô song cung Cung chủ Hoa Vân La tiền bối ở đây, Tố Tố thất kính rồi!” Tô Tố Tố sắc mặt có vẻ không thoải mái. Nổi danh như Vân La, lại cũng vì Diệp Vô Ưu mà đến, hơn nữa thân thủ cũng rất cao, trừ Vô song cung Cung chủ Hoa Vân La, không có khả năng còn là người khác.

Nghe Tô Tố Tố nói, Hoa Vân La vẻ mặt thật chẳng cao hứng nhìn Thiên Thiên, yêu kiều hỏi: “Thiên Thiên, ngươi lại nhìn xem tỷ tỷ, tỷ tỷ ta có phải rất già?”

.Nghe thấy từ miệng Hoa Vân La thốt ra Thiên Thiên hai từ này, Tô Tố Tố càng xác định tiểu nữ hài này chính là Giang Thiên Thiên trên tiên bảng. Chỉ là, nàng nghĩ thế nào cũng không minh bạch, bọn họ thế nào lại có thể nhanh chóng tới Phiêu hương thành như vậy?.

Giang Thiên Thiên rất thành thật nhìn ngó Hoa Vân La kĩ lưỡng, sau đó trịnh trọng lắc lắc đầu, quả quyết đáp: “Vân La tỷ tỷ, tỷ một điểm cũng không thấy già a!”

“Vậy nàng nhìn thế nào mà gọi nhân gia là tiền bối?” Hoa Vân La liếc nhìn Tô Tố Tố một cái, ngữ khí tựa hồ có chút bất mãn.

“Muội nghĩ!” Giang Thiên Thiên nghẹo đầu, nghiêm chỉnh suy nghĩ một lát, sau đó rút ra kết luận: “Khả năng tỷ tỷ xinh đẹp này đầu óc không được minh mẫn a!”

Nghe được lời đó, ngay cả Lãnh Tâm m, trên mặt cũng không nhịn được xuất hiện một tia tiếu ý. Bộ dạng trịnh trọng thành thật này của Thiên Thiên, trông thấy quả thật không thể nhịn cười.

Cười thì cười, Lãnh Tâm m thực không có tâm tình cùng hai mĩ nữ một lớn một nhỏ này vui đùa. Nàng chằm chằm nhìn Tô Tố Tố, lạnh lùng nói: “Tô Tố Tố, ngươi không cần phải giả vờ, chúng ta biết Vô Ưu nằm trong tay ngươi. Ngươi bây giờ đem y giao ra, mọi việc trước đây, ta có thể không tính toán!”

“Tố Tố, nàng nên gọi Vô Ưu ra thôi!” từ sau lưng Tô Tố Tố truyền lại một thanh âm, nàng quay đầu nhìn lại, không nhịn được cảm thấy kinh ngạc.

“Triệu tỷ tỷ, có chuyện gì vậy?” Tô Tố Tố kinh ngạc thắc mắc. Lời vừa rồi xác thật là của Triệu Thiên Tâm, nhưng điều đó tịnh không khiến nàng kinh ngạc nhất. Điều khiến nàng nghĩ không thông là, lúc này, ngoại trừ Triệu Thiên Tâm, Vân Tố Lan bát nữ cũng đều ở đó, còn Triệu Thiên Tâm lúc này thật hiển nhiên đang nằm dưới sự cầm giữ của Tố Mai và Tố Cầm.

Tám mĩ nữ giống hệt nhau này, trên thực tế là tám tỷ muội. Các nàng đều ở họ Vân, còn về danh tự, được phân biệt theo tên Mai, Lan, Trúc, Cúc, Cầm, Kì, Thư, Họa.

“Sư tỷ, nàng ta muốn cầm giữ Tố Lan, bị chúng ta phát hiện.” Tố Mai thấp giọng nói. Vẻ mặt nàng cũng có chút không bình thường, trên làn da trắng đã có một chút diễm hồng, biểu tình rất giống với tình trạng trúng Tiêu hồn bát chỉ của Vân Tố Lan.

“Tố Tố, việc đã thế này, ta cũng không dấu muội nữa, ta cũng là vì Vô Ưu mà đến. Việc Vân Tố Lan trúng Tiêu hồn bát chỉ, chúng ta đều đã biết. Hơn nữa, chúng ta cũng biết rằng, Tiêu hồn bát chỉ trên người nàng là do Vô Ưu xuất thủ. Vì vậy, muội cũng không cần tái phủ nhận Vô Ưu không nằm trong tay muội.” Triệu Thiên Tâm mặc dù nằm trong tay Tố Mai, nhưng có vẻ vẫn rất trấn định. Nói cách khác, nàng tựa hồ cũng rất cao hứng: “Ngoài ra, ta cũng muốn nói cho muội hay một điều. Đó là, trên khắp Vân Mộng đại lục, có thể giải khai Tiêu hồn bát chỉ tóm lại chỉ có hai người, một là Lãnh Tâm m, người còn lại là Vô Ưu”.

“Tô Tố Tố, ngươi thả Vô Ưu, ta có thể giúp giải khai Tiêu hồn bát chỉ cho nàng ta. Lãnh Tâm m ta nói lời giữ lời!” Lãnh Tâm m lựa đúng lúc chen miệng nói vào.

“Thật không tưởng nổi, Y cốc với Ma tông thủy hỏa bất dung, lại cũng có lúc hợp tác với nhau” Tô Tố Tố nhẹ thở dài. Thế nào mà tưởng nổi, Triệu Thiên Tâm đột nhiên lại cùng một phe với Lãnh Tâm m: “Việc đến nước này, ta chỉ còn cách thừa nhận. Không sai, Diệp Vô Ưu xác thật nằm trong tay ta, đương nhiên, các người có thể yên tâm, hắn hiện tại ngoại trừ không được tự do hành động, ngoài ra tất cả đều tốt.”

“Ta tin rằng gã hiện tại đều rất tốt.” Triệu Thiên Tâm cười nhẹ: “Bất quá, Tố Tố, ta thấy, muội cứ thả Vô Ưu ra. Ta tin tưởng Lãnh Tâm m nói lời giữ lời, nàng có thể giải khai Tiêu hồn bát chỉ cho Tố Lan. Ngay cả nàng nói lời không giữ lời, ta còn có thể bảo chứng Vô Ưu nhất định có thể giải quyết việc này.”

“Ta nói lời tự nhiên giữ lời, chỉ cần ngươi thả Vô Ưu ra, ta ngay lập tức có thể giải khai Tiêu hồn bát chỉ cho Vân Tố Lan!” Lãnh Tâm m lạnh lùng nói, hiển nhiên là đối với lời của Triệu Thiên Tâm có chút bất mãn.

“Lãnh tông chủ, ta mặc dù rất sẵn lòng thực hiện giao dịch này, nhưng ta yêu cầu giải khai Tiêu hồn bát chỉ cho Tố Lan trước, sau đó, ta sẽ thả người.” Tô Tố Tố chần chừ một chút rồi nói.

“Không được, thả người trước!” Lãnh Tâm m không cần nghĩ, một lời phủ quyết.

“Lãnh tông chủ, hiện tại các người có hai người lọt vào trong tay ta, còn Tố y môn ta chỉ có một mình Tố Lan trúng Tiêu hồn bát chỉ mà thôi.” Tô Tố Tố nhẹ nhàng nói. Nàng nói như vậy, tự nhiên là muốn đề tỉnh Lãnh Tâm m, nếu như dẫn tới cá ngọc câu phần (ngọc đá đều tan), thiệt thòi lớn chính là Lãnh Tâm m.

“Tố Tố, ta thấy muội lầm rồi, các nàng không phải chỉ có một người trúng Tiêu hồn bát chỉ, mà là, tám người!” Triệu Thiên Tâm cười nhẹ, ở bên cạnh chen vào một câu


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT