Có điều Bàn Ma Hoàng cảm thấy sung sướng đó là thời điểm báo thù cuối cùng cũng đá tới.
Bởi vì như y phán đoán. Ngoại trừ ngời có pháp quyết phi kiếm kia ra, tu vi của hai người còn lại đều không bằng mấy lão bất tử Thập Diệp tự và Hoa Giáo. Sau khi giết hắn được bốn lần ,chân nguyên của hai người đó gần như hết sạch.
- Cùng lắm thì để cho các ngươi giết thêm một lần nữa, lần tiếp theo chính là lúc các ngươi nếm mùi vị đau khổ.
Lần thứ năm sống lại từ ngọn lửa, Bàn Ma Hoàng nở nụ cười dữ tợn.
- Đây là cái gì?
Nhưng nụ cười của y chợt cứng ngắc, không thể tin được khi nhìn thấy Thái Thúc đột nhiên lấy ra hai hạt châu màu trắng. Một viên thì nàng nuốt còn một viên ném cho Ly Nghiêu Ly.
Sau khi nuốt hạt châu đó vào, Bàn Ma hoàng lại cảm nhận chân nguyên trong người Thái Thúc và Ly Nghiêu Ly lập tức mạnh lên.
- Đó là thứ gì mà có thể bổ sung chân nguyên trong nháy mắt như vậy?
Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu Bàn Ma Hoàng trước khi bị tia sét màu tím của Thái Thúc đánh trúng.
Thạch nhũ quỳnh dịch.
Thứ khiến cho Bàn Ma Hoàng kinh ngạc tới ngây người đó chính là Thạch Nhũ Quỳnh dịch mà Bích Căn sơn nhân đưa cho Lạc Bắc.
Sau khi có được nó, Lạc Bắc vốn định để cho Thái Thúc nâng cao tu vi. Nhưng do Thái Thúc thấy Thạch Nhũ Quỳnh Dịch quá quý giá vì vậy mà chỉ luyện hóa dược lực linh đan để tu luyện chứ không sử dụng tới nó.
Toàn bộ nửa bình Thạch Nhũ quỳnh dịch đã được Mộ Hàm Phong luyện thành từng viên linh đan màu trắng. Một một viên là một giọt Thạch Nhũ Quỳnh Dịch, bên ngoài được bao bọc bởi Thủy Linh thảo. Thủy linh thảo là một thứ thảo dược trung tính có công hiệu tăng tốc độ hấp thu. Vì vậy mà khi đối địch sử dụng càng thêm tiện và nhanh hơn.
Cũng chính vì có Thạch Nhũ quỳnh dịch và chiến xa Ô Đàm Kim Ma Lang cho nên Lạc Bắc cơ bản không sợ chiến thuật của Bàn Ma Hoàng.
Không hề chần chừ, ngay vào lúc Thái Thúc phóng ra tia chớp màu tím đánh trúng, Bàn Ma Hoàng rống to:
- Khí tức của các ngươi ta đã nhớ kỹ. Một ngày nào đó, ta sẽ nghiền xương các ngươi thành tro.
Trong tiếng rống thảm thiết, thân thể Bàn Ma Hoàng hóa thành mười bóng đen xông thẳng lên trời cao.
Với tính tình của Bàn Ma Hoàng chắc chắn không thể buông tha cho đám người Lạc Bắc và Thái Thúc mà phải giết cho thật sảng khoái. Hơn nữa, y còn phải dùng một cách nào đó tàn nhẫn nhất.
Nhưng hiện tại, Bàn Ma Hoàng cũng biết có đánh cũng không thể đánh lại. Nếu tiếp tục thì chỉ có bị đám người Lạc Bắc đánh chết.
Vì vậy mà hiện tại, Bàn Ma Hoàng chỉ đành liều lĩnh bỏ trốn rồi sau này tìm cơ hội giết chết đám người Lạc Bắc.
Nhưng mười cái bóng đen vừa mới vọt lên tới trăm trượng thì cả không trung đột nhiên xuất hiện ánh sáng lấp lánh chắn giữa không trung. Những cơn gió nối tiếp nhau thổi tới bao phủ không còn lấy một chỗ trống.
Những trận gió tầng tầng lớp lớp tập trung lại với nhau khiến cho giữa không trung chợt xuất hiện cảnh tượng giống như tuyết rơi.
"A!" Một tiếng hét thảm thiết vang lên, mười cái bóng đen cùng lúc bị cắt nát.
Thập Nguyên lạc tiên trận.
Cái thứ gió trên chín tầng trời này mới chỉ là chút uy lực bên ngoài của nó nhưng Bàn Ma Hoàng đã không thể chịu nổi.
- Ngươi nghĩ rằng hôm nay còn có thể chạy trốn được hay sao?
Lạc Bắc nở nụ cười lạnh.
Tuy rằng Bàn Ma Hoàng chỉ là công cụ của Nại Hà Ma cung, ngay cả chính y cũng không biết được cái đảo này đã bị Thập nguyên lạc tiên trận phong tỏa. Có điều câu nói kia của Bàn Ma Hoàng đã làm khơi dậy sát tâm của Lạc Bắc.
Lạc Bắc có thể cảm giác được với tính tình của Bàn Ma Hoàng nếu để y bỏ chạy thì nhất định sẽ ẩn trốn, rắp tâm trả thù. Với tu vi của y có lẽ nhưng người bên cạnh hắn sẽ có người bị hạ độc thủ.
Lạc Bắc không sợ người khác uy hiếp mình. Nhưng hận nhất là có kẻ uy hiếp bằng hữu của hắn.
Gần như Bàn Ma Hoàng vừa mới ngưng tụ từ trong vô số ngọn lửa, tám đạo kiếm cương trong suốt cũng đã từ tay Lạc Bắc lao ra về phía y.
Lúc trước, thấy bên mình có thể thắng được nên Lạc Bắc còn chưa dốc hết sức. Nhưng hiện tại, sát tâm của hắn đã bốc lên, lại thêm Lạc Bắc không biết lúc nào đám người Tiếu Vong Trần sẽ quay lại. Vì vậy mà để tránh đêm dài lắm mộng, Lạc Bắc liền dốc hết sức.
Lần này, tám đạo kiếm cương của Lạc Bắc không tấn công vào một điểm mà chia thành tám hướng, bao vây Bàn Ma Hoàng ở bên trong, chặn đứt tất cả đường lui của y. Cùng lúc đó, Tam Thiên Phù Đồ với hơi thở hủy diệt lập tức theo tám đạo kiếm cương mà phóng tới.
Từ xa nhìn lại giống như một cái tinh thể có tám mặt, ở giữa là một viên bảo thạch màu đen.
Dưới một đòn tấn công này, cho dù Bàn Ma Hoàng cũng trở nên hết sức nhỏ yếu. Y giống hệt như một con côn trùng bị nhốt trong cái lọ không thể trốn thoát. Một tiếng nổ vang lên. Trong tiếng gào thảm thiết, Dạ Xoa hộ pháp thị giả vừa mới được Bàn Ma Hoàng phóng ra chắn trước mặt liền bị Tam Thiên Phù Đồ đánh tan. Bản thân y thì bị chân nguyên tản ra đánh bay, nơi ngực bị kiếm khí cắt thành mười vết thương đáng sợ.
Mặc dù bị đánh chết năm lần, tu vi của Bàn Ma Hoàng chỉ giảm xuống chưa tới hai thành. Nhưng hiện giờ Lạc Bắc đã ra tay hết sức khiến cho y không ngăn cản nổi một đòn.
Kiếm quyết của Thục Sơn khi tu luyện tới cảnh giới nhất định, vào lúc một đối một sẽ tạo ra lực sát thương kinh người.
Mặc dù hiện tại Thái Thúc tu luyện Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu có tốc độ thi triển pháp thuật kinh người nhưng với tu vi dẫn kiếm nhập thể của Lạc Bắc, kiếm quang theo tâm mà phát nên tốc độ đối địch cũng cơ bản không hề kém Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu.
Sau khi đánh bay Dạ Xoa hộ pháp thị giả, ánh mắt của Lạc Bắc hơi động, kiếm quang lại vươn về phía trước, đuổi theo Bàn Ma Hoàng. Tốc độ và uy thế của một đòn đó hoàn toàn không hề kém so với vừa rồi đánh nát Dạ Xoa.
Mắt thấy không thể ngăn cản uy lực một kiếm của Lạc Bắc, đồng nghĩa với việc bị đánh chết lần thứ sáu, Bàn Ma Hoàng đột nhiên hét lên:
- Dừng tay! Đừng giết ta. Ta có chuyện muốn nói.
- Muốn nói cái gì thì chờ giết ngươi xong lần này rồi nói.
Lạc Bắc cơ bản không hề dừng tay, kiếm quang của Tam Thiên Phù Đồ vượt qua khiến cho Bàn Ma Hoàng giống như một con bươm bướm bị cắt nát.
Vào lúc này, ngay cả Bàn Ma Hoàng cũng cảm nhận mình vô cùng yếu ớt.
- Không cần phải giết ta vội.
Lần thứ bảy ngưng tụ thân thể, ma khí trên người Bàn Ma Hoàng giảm đi một chút, cũng càng trở nên giống người hơn. Sau khi ngưng tụ thân thể, sắc mặt của y hơi trắng, đồng thời cũng không phóng ra một cái pháp thuật nào mà chỉ hét lên như vậy.
- Ngươi định nói cái gì? - Lần này thì Lạc Bắc cũng ngừng tay, lạnh lùng nhìn Bàn Ma Hoàng đã rơi vào bước đường cùng.
- Ta đánh không lại các ngươi. - Bàn Ma Hoàng thở hổn hển, cố gắng bình tĩnh lại:
- Tiếp tục đánh nữa, ta sẽ bị các ngươi đánh chết. Các ngươi có thứ linh đan có thể hồi phục chân nguyên trong nháy mắt mà ngay cả mấy lão bất tử của Sắc Lặc tông cũng không có...
- Không phải nói nhiều.
Lạc Bắc lạnh lùng cắt lời Bàn Ma Hoàng. Lạc Bắc cũng không phải loại người sau khi chiếm được thế thượng phong thì đắc ý, quên hết tất cả. Chưa nói hiện giờ, hắn còn không biết lúc nào đám người Tiếu Vong Trần sẽ quay lại.
- Chỉ cần ngươi chịu tha cho ta. - Bàn Ma Hoàng cúi thấp đầu:
- Chỉ cần ngươi chịu tha cho ta, ta nguyện thần phục nghe theo lệnh của ngươi.
- Cái gì?
Ngay cả cái loại nửa người nửa ma như Bàn Ma Hoàng mà cũng biết đầu hàng? Bàn Ma Hoàng vừa mới dứt lời, cho dù là Thái Thúc cũng không khỏi giật mình.
Mặc dù Bàn Ma Hoàng bị mấy người bọn họ liên thủ đánh cho không có sức hoàn thủ nhưng đó cũng là do mấy người cùng tấn công. Thực lực bản thân của Bàn Ma Hoàng có thể nói là còn trên cả Khuất Đạo Tử. Huống chi, Niết Bàn Phục Ma kinh của Bàn Ma Hoàng còn có thể giúp y sống lại tới mười bảy lần.
Như vậy thì không chỉ có tình huống một đối một mà cho dù trận chiến như ở núi Anh Giao, nên một bên có một người như Bàn Ma Hoàng thì sẽ có tính chất quyết định.
Bởi vì Bàn Ma Hoàng có thể chấp nhận bỏ mình, chui vào trong bên đối phương mà quấy rối hàng ngũ của địch.
Hiện tại, Lạc Bắc đã trở thành Thất Hải Yêu Vương, tụ tập yêu tộc trong Thất Hải nên chuyện đại chiến là việc khó tránh khỏi. Mà người như Bàn Ma Hoàng trong cuộc đấu pháp quy mô lớn thì tác dụng có thể nói là vô giá.
Chiến đấu quy mô lớn như vậy chỉ một mình Bàn Ma Hoàng còn đáng giá hơn cả ba người có tu vi như Khuất Đạo Tử.
Một lời đề nghị như vậy thì ai có thể từ chối?
- Lời đề nghị của ngươi ta từ chối. - Nhưng Lạc Bắc lập tức lắc đầu.
- Tại sao? Người sợ mấy lão bất tử của Mật tông hay sao? Sợ sau khi ta đầu hàng ngươi, bọn họ sẽ tìm tới ngươi?
Bàn Ma Hoàng ngẩng đầu lên, hét lên một tiếng chói tai. Ngay cả Thái Thúc và Ly Nghiêu Ly cũng quay đầu nhìn Lạc Bắc. Thái Thúc cũng hơi khó hiểu tại sao Lạc Bắc lại từ chối lời đề nghị ấy.
LA PHÙ
Chương 207: Một chọi một công bằng.
Nhóm dịch: Hany
Nguồn: Mê truyện
- Là do lời ngươi nói nhắc nhở ta. Hay có thể nói là mấy vị tiền bối của Thập Diệp tự và Hoa Giáo nhắc nhở để cho ta từ chối lời đề nghị đó.
Lạc Bắc liếc nhìn Bàn Ma Hoàng mà cất giọng lạnh lùng.
- Có ý gì? - Bàn Ma Hoàng hơi sững sờ, không hiểu Lạc Bắc nói vậy là có ý gì.
- Thập Diệp Tự và Hoa Giáo đều là những phái lớn của Mật tông. Các vị thượng sư của họ thì tu vi không thể kém ta được. - Lạc Bắc liếc nhìn Bàn Ma Hoàng rồi nói:
- Mặc dù chúng ta có pháp bảo và pháp thuật khắc chế ngươi, giết ngươi sử dụng ít sức. Nhưng hiện tại giết ngươi năm lần, chân nguyên của ta vẫn chưa tiêu hao đến độ bị ngươi giết chết. Vậy mà mấy vị Thượng sư, tôn giả của hai phái đó liên thủ giết ngươi tại sao chỉ được có năm lần lại bị ngươi giết chết?
- Giỏi lắm.
Lạc Bắc vừa mới dứt lời, Thái Thúc lập tức bừng tỉnh, hiểu ra vấn đề.
Thập Diệp Tự và Hoa Giáo đều là những phái lớn kế thừa ngàn năm của Mật tông có rất nhiều mật pháp. Có nhiều vị thượng sư, tôn giả của họ có tu vi tương đương với cấp bậc tông chủ của một phái. Cho dù không giết Bàn Ma Hoàng dễ như đám người Lạc Bắc thì ít nhất cũng phải giết được hắn tới bảy, tám lần chứ không thể nào chỉ mới năm lần đã bị Bàn Ma Hoàng giết chết.
Bọn họ chỉ mới giết chết Bàn Ma Hoàng được có năm lần mà đã chết trong tay y thì có khả năng là do y giả vờ đầu hàng rồi sau đó đột nhiên phản lại khiến cho họ không kịp đề phòng.
Một làn pháp lực dao động kịch liệt đã chứng thực suy nghĩ của Thái Thúc.
Từng vòng ảo ảnh màu vàng từ trên người Bàn Ma Hoàng tản ra. Thái Thúc nhanh chóng phóng ra một tia sét nhưng trên đỉnh đầu của Bàn Ma Hoàng đã xuất hiện một cái hắc động rộng tới hơn hai trượng. Tia chớp mà Thái Thúc phóng ra nhanh chóng bị nó hút vào.
Vốn tia chớp của Thái Thúc vô cùng chói mắt nhưng khi mới chui vào trong cái hắc động đó thì ngay cả một tia sáng cũng không kịp lóe lên. Cái hắc động đen ngòm, xung quanh tản ra những đám mây trôi chẳng khác nào một lối thông tới nơi khác. Liếc mắt nhìn qua, cơ bản không thể nhìn thấy đầu bên kia.
- Ngươi đã đoán đúng. Mấy lão bất tử kia do tin tưởng ta đầu hàng nên mới bị ta đánh lén mà chết.
Đứng dưới hắc động, sắc mặt nhợt nhạt của Bàn Ma Hoàng hoàn toàn biến mất mà chỉ còn một sự điên cuồng.
- Có điều các ngươi đoán đúng thì đã sao. Các ngươi cũng chỉ ngu như chúng. Trước khi ta giết chết các ngươi, ta có thể nói cho các ngươi biết một bí mật. Ta tu luyện Niết Bàn Dạ xoa phục ma kinh, mặc dù mỗi lần chết sẽ khiến cho lực lượng của ta yếu đi. Nhưng sau khi ta bị giết chết năm lần thì ma khí của ta sẽ được kích phát tới mức cao nhất có thể cho phép ta phát ra một lần cái Tịch Diệt Hắc động. Chỉ có điều cái pháp thuật này cần có thời gian chuẩn bị một chút.
"Soạt!"
Mặc dù không biết cái pháp thuật Tịch Diệt hắc động mà Bàn Ma Hoàng thi triển là như thế nào nhưng chỉ cần nhìn tia sét mà Thái Thúc phóng ra bị nó làm cho biến mất thì cũng đủ cho Lạc Bắc rùng mình. Hắn lập tức phóng ra tám đạo kiếm cương trong suốt về phía Bàn Ma Hoàng.
"Oành!"
Cùng lúc đó, một con rồng khổng lồ cũng giương nanh múa vuốt vọt tới Bàn Ma Hoàng.
Đó là một con rồng nước màu lam, là do Ly Nghiêu Ly nhìn thấy Thái Thúc phóng ra cột sét màu tím bị Bàn Ma Hoàng trừ khử nên sợ y có pháp thuật khắc chế Lôi quyết mà phóng ra. Con rồng nước cao chừng mười trượng, hoàn toàn do nguyên khí Quý thủy ngưng tụ mà thành. So với nó, cái hắc động trên đỉnh đầu Bàn Ma Hoàng chỉ giống như một quả bóng để cho nó nghịch mà thôi.
Nhưng tám đạo kiếm cương và con thủy long vừa mới lao tới thì cái hắc động đột nhiên trượt xuống chắc trước mặt Bàn Ma Hoàng khiến cho tám đạo kiếm cương và con thủy long giống như trâu đất xuống biển, bị hút vào trong mà biến mất không còn thấy tăm hơi đâu nữa.
- Cái pháp thuật này không ngờ có thể hấp thu cả lực lượng chân nguyên. Không biết Tam Thiên Phù Đồ của ta có bị nó hấp thu hay không?
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Lạc Bắc vốn định phóng ra Tam Thiên Phù Đồ liền dừng lại.
- Các ngươi nghĩ như vậy có thể phá được pháp thuật của ta hay sao? - Tới lúc này, Bàn Ma Hoàng chợt cất tiếng cười điên cuồng:
- Tịch Diệt thiên hủy diệt hắc động của ta theo như Mật tông ghi lại có ẩn chứa lực hủy diệt luân hồi. Cho dù lực lượng chân nguyên nào cũng bị nó hòa tan, làm cho hóa thành hư vô.
- Trên đời này không hề có cái pháp thuật nào mà không phá được. Ngươi định lừa chúng ta hay sao?
Thái Thúc nhíu m áy, cơ bản không thèm để ý tới việc Bàn Ma Hoàng đang cười. Hai mắt nàng lại lập tức biến thành màu tím.
Cùng với hai mắt của Thái Thúc biến thành màu tím, toàn bộ không trung trên hòn đảo cũng chuyển thành màu tím theo đó. Ít nhất có mấy trăm tia chớp màu tím từ trên đỉnh đầu của Bàn Ma Hoàng phóng xuống khiến cho toàn bộ hòn đảo nhỏ tràn ngập khí Lôi cương.
Cái cảnh tượng này giống như có người tu luyện Nguyên Anh tới mức cao nhất, dẫn phát lôi kiếp từ trên cửu thiên xuống.
Mấy trăm đạo lôi quang to bằng thùng nước tập hợp lại thành một mũi nhọn dài tới ba xích.
Cái mũi nhọn do lôi quang hình thành khi vọt tới Bàn Ma Hoàng dường như khiến cho cả thời gian cũng ngừng lại. Ngay cả tốc độ hạ xuống của hắc động mà Bàn Ma Hoàng phát ra cũng thế.
Đó là do tốc độ quá nhanh từ cái mũi nhọn tạo ra từ lôi quang của Thái Thúc quá nhanh mà tạo ra cho người xem cái cảm giác đó.
Tử lôi phá thần chùy!
Với tu vi của Thái Thúc hiện nay thì đây cũng là cái pháp thuật mạnh nhất mà mình có thể phóng ra. Vừa mới phóng xuất cái pháp thuật đó, sắc mặt của Thái Thúc cũng nhanh chóng trở nên trắng xám. Ngay lập tức nàng lại lấy một giọt Thạch Nhũ quỳnh dịch mà nuốt.
Cái pháp thuật này cũng gần như rút hết toàn bộ chân nguyên trong người Thái Thúc.
- A? Tử Lôi Phá thần chùy? Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu?
Bàn Ma Hoàng giơ tay vẽ một cái, hắc động lại lập tức bảo vệ toàn bộ thân thể của y. Mấy trăm đạo Tử Lôi Phá thần chùy bắn lên đó lập tức lại bị hóa giải.
- Chẳng trách mà tốc độ thi triển pháp thuật nhanh như vậy. Hóa ra là Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu. Có điều cũng vô dụng thôi.
Vừa mới đỡ được Tử Lôi Phá thần chùy, cái hắc động đang bọc lấy Bàn Ma Hoàng giống như một viên thiên thạch nên xuống Lạc Bắc và Thái Thúc. Đồng thời âm thanh của y cũng vang lên như tiếng chuông đồng:
- Ngươi nói đúng. Trên đời này không có cái pháp thuật nào không phá được. Có điều pháp thuật Tịch Diệt thiên hủy diệt Hắc động của ta có thể đánh tan lực lượng chân nguyên. Muốn phá được cái pháp thuật này thì chỉ có cách dùng lực phá pháp. Cái pháp thuật này của ta phát ra tiêu hao rất nhiều chân nguyên của ta. Mặc dù ta bị giết năm lần khiến cho lực lượng chân nguyên bị tiêu hao nhiều nhưng chỉ với mấy người như các ngươi thì đừng mong ngăn được pháp thuật của ta.
- Dùng lực phá pháp hay sao? - Lạc Bắc điều khiển Ô Đàm Kim ma Lang chiến xa lập tức di chuyển cách Bàn Ma Hoàng mấy chục trượng:
- Ngươi nói điều đó cho chúng ta là nghĩ chúng ta không phá được cái pháp thuật đó. Có điều chỉ cần thêm vài người đánh tan được cái pháp thuật của ngươi cũng đủ rồi.
- Ngươi đừng mong lửa ta. Ta không phải là mấy cái lão bất tử của Thập Diệp tự và Hoa giáo. - Bàn Ma Hoàng nở nụ cười chế nhạo:
- Mặc dù ta không biết tại sao mình lại có mặt ở đây, làm thế nào gặp các ngươi. Nhưng cái trận pháp vừa mới chặn ta lại chính là Thập nguyên lạc tiên trận. Cái trận pháp này mà được khởi động thì ngươi đừng mong xong được ra ngoài. Các ngươi muốn ở đây tìm thêm vài ngời? Có điều các ngươi đã giết ta năm lần khiến cho Ma khí của ta tăng lên tới mức cao nhất, cùng lúc giúp ta phá được một đạo cấm chế cuối cùng trong người. Cái cấm chế kia có lẽ là do đám người đó nhân lúc ta bị thương nặng mà bắt được ta. Có điều bọn chúng cũng giống như các ngươi không biết tới sự huyền diệu của Niết Bàn Dạ Xoa phục ma kinh. Để cảm tạ các ngươi giúp ta dỡ bỏ đạo cấm chế đó, ta sẽ sử dụng cái pháp thuật này giết chết các ngươi, cho các ngươi được chết một cách thoải mái một chút.
- Thật không?
Lạc Bắc chỉ tay vào chiến xa Ô Đàm Kim Ma Lang. Một đạo chân nguyên liền lưu chuyển theo một cái đồ hình trên chiến xa. Ngay lập tức một tiếng gầm gừ liền từ trong đó vang lên.
Nụ cười dữ tợn trên khuôn mặt Bàn Ma Hoàng lập tức biến mất.
Khí đen cuồn cuộn bốc lên từ Ô Đàm Kim Ma lang chiến xa đột nhiên ngưng kết thành một cái trận pháp huyền ảo giống như một cái cổng lớn. Mà theo tiếng gầm rít, thân hình khổng lồ của Thất Hải Yêu Vương thú từ trong cái trận pháp bước ra.
Mặc dù Bàn Ma Hoàng chưa từng nhìn thấy Thất Hải Yêu Vương thú, cũng không biết nó là thứ dị thú gì nhưng hình thể khổng lồ cùng với pháp lực dao động trên người khiến cho y cảm thấy áp lực.
LA PHÙ
Chương 208: Tâm uất kết Xá lợi. Cầu vàng xuất hiện.
Nhóm dịch: Hany
Nguồn: Mê truyện
Tiếp theo Thất Hải Yêu Vương thú chính là Khuất Đạo Tử.
Toàn thân y được bao phủ bởi chiếc áo bào màu đen, một tay cầm Ngũ Âm Thần Lôi Giám còn một tay cầm Bỉ Ngạn Vô Thường Kiếm đứng trên lưng Thất Hải Yêu Vương thú. Hơi thở của Khuất Đạo Tử tản ra khiến cho Bàn ma Hoàng cảm nhận được tu vi không kém mình bao nhiêu, đồng thời cũng là một con quái vật giống như thi thần.
Tiếng gầm của Thất Hải Yêu Vương thú còn chưa biến mất thì một cột lửa khổng lồ đã giáng xuống người Bàn Ma Hoàng.
Tốc độ thi triển pháp thuật cực nhanh, trong nháy mắt đã phóng ra. Đây không phải là pháp thuật lợi hại nhất của Thất Hải Yêu Vương thú nhưng trong đó ẩn chứa Hắc sát hỏa khí khiến cho Bàn Ma Hoàng hơi khựng người lại.
Chỉ trong một chút thời gian, lại có một cái bóng đen khổng lồ từ trong trận pháp vọt ra.
Quỷ Xa Âm Vương Cưu, Liệt Vân Phi Liêm, Thanh Văn Hải Ngưu, Pháp Vương Thủy Chu, Liệt Sa Cuồng Ngao...từng con dị thú lần lượt xuất hiện khiến cho hòn đảo càng thêm chật hẹp.
Hai mươi mấy người Cầu Thương Dương đứng trên lưng đám dị thú. Vừa từ trong trận pháp đi ra nên họ chưa kịp nhận rõ tình hình, chỉ cảm thấy chân nguyên dao động xung quanh người. Đám người Cầu Thương Dương liền lên tiếng:
- Yêu vương! Nại Hà Ma cung đúng là không giữ chữ tín?
- Nại Hà Ma cung cũng có pháp bảo có thể xuyên qua được cái trận pháp này.
Lạc Bắc không nói nhiều, đi thẳng vào vấn đề chính:
- Bọn chúng để chúng ta đối đầu với Bất Tử Dạ Xoa vương. Phải giết chết mười bảy lần mới có thể giết được y. Cái pháp thuật mà y thi triển chỉ có thể sử dụng sức để phá. Mọi người cùng ra tay giết hắn.
A!
Ngay vào lúc Lạc Bắc lên tiếng, Bàn Ma Hoàng liền hét lên một tiếng thê lương rồi lao về phía Lạc Bắc.
Tiếng hét chói tai của y cũng là tiếng kêu thảm thiết. Bởi vì Bàn Ma Hoàng nhìn thấy Thất Hải Yêu Vương thú xuất hiện thì biết mình không thể nào chống lại được. Vì vậy mà y chỉ muốn giết chết Lạc Bắc.
"Oành!"
Từng có kinh nghiệm trong trận đại chiến, đám người Cầu Thương Dương không hề chần chừ. Ngay khi tiếng hét của Bàn Ma Hoàng vang lên, hơn mười cái pháp thuật đã tọa thành một quả cầu tưởng như hủy thiên diệt địa.
Nhiều người như thế mà liên thủ đối phó với một người thì đúng là hoàn toàn áp đảo.
Các loại lực lượng pháp thuật trong nháy mắt hợp với nhau tạo thành một vầng sáng rộng hơn mười trượng, với đủ mọi màu sắc mà không thể diễn tả được bằng lời.
Bàn Ma Hoàng mất đi Tịch Diệt Thiên hủy diệt hắc động giống như mất đi một cái động phủ. Khi vầng sáng lao tới, đầu tiên nó còn tỏa sáng hấp thu liên tục, nhưng chỉ trong nháy mắt, hắc động không chịu nổi liền dập nát, cơ bản không còn gì trở ngại. Còn Bàn Ma Hoàng thì lập tức biến thành tro bụi.
"A!"
Lại một tiếng hét thảm thiết vang lên.
Tiếng hét thảm thiết đó là do khi vầng sáng biến mất, một số pháp thuật do được phát ra chậm mới tới nơi nhưng cũng vừa lúc Bàn Ma Hoàng ngưng tụ lại từ trong tro bụi nên y lập tức trúng đòn mà bị chết tiếp lần nữa.
Trong nháy mắt y bị giết hai lần liên tiếp.
- Tại sao...
- Rõ ràng không thể như thế...
...
Trong nháy mắt bị giết hai lần, trước lực lượng đối phương áp đảo, Bàn Ma Hoàng lại càng không có sức trả đòn, chỉ cần tái sinh là bị giết.
Những tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên. Mãi cho tới khi bị giết tới tám lần, mọi ngời mới nghe được câu nói của y:
- Rõ ràng Thập nguyên lạc tiên trận không thể có nhiều người ra vào được. Tại sao? Các ngươi nhiều người như vậy đúng là không công bằng.
Có thể nghe thấy những lời đó cũng là do Lạc Bắc có ý bảo mọi người dừng tay mới nghe thấy. Nếu không thì bị giết liên tục mười lăm lần cho dù bất cứ âm thanh nào y cũng không nói được.
Bị đánh chết liên tục mười lăm lần, chân nguyên trên người Bàn Ma Hoàng đúng là không còn nhiều lắm. Những vết thương trên người y cũng không còn khép lại được, không còn cái ma tính kinh người mà giống như một cái túi rách. Ngoại trừ việc miệng, và mũi y vẫn liên tục phun ra khí đen, nét mặt oán độc nhìn mọi người mà thôi.
- Không công bằng?
Cái chuyện đấu pháp sinh tử thế này thì làm gì có công bằng?
Đám người Cầu Thương Dương nghe thấy như vậy thì cảm thấy thấy hơi buồn cười.
Hạnh Hiên lập tức được đưa ra.
Hạnh Hiên là người hiểu rõ trận pháp nhất trong tộc Long Nghê. Sở dĩ Lạc Bắc đưa y theo cũng là vì e ngại người Nại Hà Ma cung giở trò đối với trận pháp.
Nhưng pháp thuật của tộc Long Nghê lại hết sức yếu kém. Trong tất cả những người có mặt ở đây thì y là người có tu vi yếu nhất.
Nhưng y lại được đẩy lên đầu, đứng đối diện với Bàn Ma Hoàng.
- Tốt! Ngươi yêu cầu công bằng đúng không? Vậy thì một chọi một. - Thái Thúc cười nói.
Trong tiếng cười của Thái Thúc, Hạnh Hiên tăng thêm can đảm, phát ra một mũi thủy tiễn trong suốt bắn về phía Bàn Ma Hoàng.
"Vù!" Thủy tiễn do Hạnh Hiên bắn ra tới trước mặt Bàn Ma Hoàng, lập tức bị y phát ra một viên thủy châu phá tan. Nhưng viên thủy châu của y cũng vỡ nát. Sắc mặt Bàn Ma Hoàng trắng bệch, nhất thời không phát động công kích.
Trong số các loại pháp quyết thì mạnh nhất là Lôi quyết và Hỏa quyết. Cả hai loại pháp quyết náy có lực sát thương rất mạnh. Còn pháp quyết hệ Thủy thì lực sát thương kém hơn một chút.
Hiện tại uy lực thủy tiễn mà Hạnh Hiên phóng ra thậm chí còn kém hơn Ngũ Lôi Chánh pháp mà Lạc Bắc tu luyện trong Thiên Cơ Bí Lục, sử dụng chân nguyên vẽ bùa để thi triển.
Bởi vì trong Ngũ Lôi Chánh pháp rất nhiều pháp quyết có uy lực mạnh đều phải phối hợp với bùa. Mà phần lớn số bùa đều cần phải sử dụng nguyên liệu để luyện ra, giống như pháp bảo. Còn sử dụng chân nguyên để vẽ bùa phóng ra Lôi quyết thì uy lực cũng không mạnh, hơn nữa còn không bằng Tử Lôi Nguyên Từ chùy. Vì vậy mà pháp thuật cấp bậc này chỉ thích hợp cho người có tu vi thấp sử dụng. Tới cấp bậc như Lạc Bắc thì những pháp thuật yếu cơ bản không còn có ý nghĩa.
Thứ pháp thuật như thế này, nếu bình thường thì Bàn Ma Hoàng cũng không để ý tới. Cho dù có phát ra trăm mũi thủy tiễn thì cũng không thể phá nổi một cái pháp thuật phòng ngự mà y tiện tay phóng ra.
Nhưng liên tục bị giết mười lăm lần khiến cho chân nguyên của Bàn Ma Hoàng gần như cạn kiệt, ngay cả duy trì việc ngự không cũng hết sức khó khăn. Hiện tại, y phóng ra một thứ pháp thuật ngăn cản thủy tiễn của Hạnh Hiên không phải vì sợ đám người lạc nên không dám trả đòn mà là vì chân nguyên của hắn không còn vận chuyển được nữa thì lấy gì phóng ra pháp thuật để phản kích.
Với hung danh hiển hách của y, bình thường chỉ sợ có một trăm người tu đạo cấp bậc Hạnh Hiên cũng không làm gì được Bất Tử dạ xoa vương. Có điều bây giờ y đã lâm vào bước đường cùng.
Vừa nhìn thấy Bàn Ma Hoàng phóng ra một đạo pháp thuật ngăn cản mình rồi không có sức phản kích, Hạnh Hiên càng thêm dũng cảm liên tục phóng ra những đạo thủy tiễn về phía Bàn Ma Hoàng.
Sắc mặt Bàn Ma Hoàng từ từ trở nên tím tái.
Tới lúc này, không còn một từ ngữ nào có thể diễn tả được tâm trạng của y.
Một người tu đạo như Hạnh Hiên bình thường đối với y chẳng khác nào một con kiến. Nhưng bây giờ, đối mặt với từng đạo thủy tiễn của Hạnh Hiên, Bàn Ma Hoàng thậm chí không phát ra được pháp thuật chống đỡ, chỉ biết cố gắng né tránh, thi thoảng phát ra một hai đạo pháp thuật mà thôi.
Nhưng một hai đạo pháp thuật đó của y cũng bị Hạnh Hiên dùng thủy tiễn đánh tan.
- Như thế này có thể coi là công bằng hay không? Nếu công bằng thì có bản lĩnh để cho ta hồi phục lại chân nguyên rồi đánh, xem ta có bóp chết hắn hay không?
Bàn Ma Hoàng không nhịn được hét lên. Nhưng tiếng hét của y lại không thể ra khỏi miệng bởi vì trong lòng của y cũng không hề có hai chữ công bằng. Mà y cũng biết tiếng nói của mình cũng chẳng có tác dụng gì. Rõ ràng đám người Thái Thúc nắm chắc Hạnh Hiên có thể giải quyết được y cho nên mới để cho hắn một mình ra tay.
Bàn Ma Hoang không sợ chết. Nhưng điều khiến cho y không thể chịu đựng được đó là bị một con kiến như Hạnh Hiên đánh chết.
Nhưng y cũng không còn cách nào khác.
Sắc mặt của Bàn Ma Hoàng vô cùng hung tợn. Khi ánh mắt oán độc của y nhìn hết toàn bộ đám người Lạc Bắc thì trong đầu y cũng có suy nghĩ phải liều chết mà giết hết Hạnh Hiên.
Mặc dù Hạnh Hiên đánh cho y không có sức trả đòn nhưng gã cứ liên tục phóng pháp thuật như vậy cũng sẽ bị tiêu hao chân nguyên.
Điều mà Bàn Ma Hoàng muốn đó là để cho chân nguyên của Hạnh Hiên tiêu hao tới mức không còn thì dồn tất cả sức lực cùng chết với đối phương.
Trong tích tắc, Hạnh Hiên đã phóng ra được mấy trăm đạo thủy tiễn.
Tộc Long Nghê vốn chú trọng tới trận pháp, không nặng về pháp thuật. Hạnh Hiên là người có thiên phú về pháp thuật, tốc độ thi triển cũng không hề chậm nhưng cách thức tấn công chỉ có một. Mỗi một đạo thủy tiễn phóng ra chỉ theo một quỹ đạo nên dễ dàng né tránh. Hơn nữa, với tu vi của Hạnh Hiên nhiều lắm chỉ có thể phóng ra một lúc năm, sáu đạo thủy tiễn. Nếu không với cả trăm đạo thủy tiễn mà lao tới thì Bàn Ma Hoàng đã bị đánh chết từ lâu rồi.
Có điều, mấy trăm đạo thủy tiễn của Hạnh Hiên cũng tạo ra mấy vết thương trên người Bàn Ma Hoàng.
Trong đó có một vết thương cách tâm mạch của y chừng ba tấc. Mặc dù không biết kinh mạch của cái loại nửa người nửa ma như Bàn Ma Hoàng như thế nào nhưng có thể nói vết thương đó cũng khiến cho y vô cùng khổ sở.
Ít nhất là trong con mắt của người khác thì là như vậy.
Vết thương khiến cho từ miệng mũi của Bàn Ma Hoàng trào ra thứ chất lỏng màu đen vàng, nhìn như hỗn hợp của máu hay dung nham núi lửa. Có điều vết thương đó cũng không thể khép miệng. Mỗi lần Bàn Ma Hoàng di chuyển bị gió cắt qua lại khiến cho y phải run rẩy, kêu lên đau đớn.
Nhưng mọi người không ai để ý trong lúc Bàn Ma Hoàng né tránh thì vô tình lại rút ngắn khoảng cách với Hạnh Hiên.
Cho tới lúc này, khoảng cách của Bàn Ma Hoàng với Hạnh Hiên chỉ còn chưa tới ba mươi trượng.
Chỉ cần tới thêm mấy trượng nữa, Bàn Ma Hoàng có thể phóng ra một đạo Như Ý Tịch Diệt hỏa. Pháp quyết Như Ý tịch diệt hỏa là một thứ pháp quyết bình thường trong Niết Bàn Dạ Xoa Phục Ma kinh. Tuy nhiên nó là một trong số những pháp quyết có tốc độ nhanh nhất trong lúc đối địch.
Với lực lượng chân nguyên hiện tại của Bàn Ma Hoàng thì nhiều lắm cũng chỉ phóng ra được một đạo Như Ý Tịch Diệt hỏa. Mà hiện tại, y sở dĩ dùng đủ mọi cách tới gần Hạnh Hiên là để tránh khoảng cách quá xa, sợ đám người Lạc Bắc ra tay ngăn được.
Nếu phát ra trong khoảng cách hơn hai mươi trượng thì cho dù với tốc độ thi pháp của đám người Lạc Bắc cũng khó mà ngăn được.
Sau khi phóng liên tục mấy trăm đạo thủy tiễn, Bàn Ma Hoàng cảm nhận chân nguyên của Hạnh Hiên cũng đã hết.
Dựa theo những gì mà Bàn Ma Hoàng đoán thì chỉ cần phóng thêm mười đạo thủy tiễn nữa chân nguyên của Hạnh Hiên sẽ không còn vận chuyển được mà bắn ra tiếp được nữa.
Tới khi đó cũng chính là thời cơ mà Bàn Ma Hoàng đánh chết Hạnh Hiên.
Nhưng đúng vào lúc này, Bàn Ma hoàng chợt rống lên một tiếng thê lương:
- Ta phải giết chết các ngươi.
Bởi vì, y đã nhìn thấy Thái Thúc dường như vô tình đưa một viên thuốc màu trắng cho Hạnh Hiên.
Mặc dù y không biết bên trong viên thuốc đó là một giọt Thạch Nhũ quỳnh dịch nhưng Bàn Ma Hoàng biết cái thứ đan dược này có thể nhanh chóng hồi phục chân nguyên. Có thể làm cho Hạnh Hiên tiếp tục phóng ra vô số những mũi thủy tiễn mà trước đây y không coi vào đâu.
Hạnh Hiên có thể được như vậy nhưng y thì không.
Trong tiếng rống thê lương, Bàn Ma Hoàng điên cuồng lao tới phóng ra một đạo Như Ý Tịch Diệt hỏa. Nhưng nó lại bị một đạo thủy tiễn của Hạnh Hiên đánh văn đi nơi khác.
- Sao lại thế này?
Lạc Bắc giật mình. Bởi vì sau khi mũi thủy tiễn của Hạnh Hiên phóng ra, toàn thân Bàn Ma Hoàng chợt bốc lên ngọn lửa xanh đậm. Trong nháy mắt, ngọn lửa đó bao phủ Bàn Ma Hoàng vào bên trong rồi thiêu đốt y cháy thành tro.
Sau khi Bàn Ma Hoàng cháy thành tro, cũng khôn ghề sống lại. Chỉ có một vầng sáng màu xanh từ từ rơi xuống mặt đất bị pháp thuật làm cho cháy đen từ trước.
Đám người Thái Thúc hơi giật mình. Rõ ràng bọn họ mới chỉ giết Bàn Ma Hoàng có mười sáu lần, y vẫn còn có cơ hội sống lại một lần nữa. Nhưng hiện tại, dường như Bàn Ma Hoàng đã hoàn toàn tan biến. Hơn nữa, cái vật màu xanh đạm kia dường như là một tảng đá to bằng quả trứng gà.
- Đây là thứ gì?
Lạc Bắc vừa mới nghĩ, Huyền Sát ngân ti trên đầu Thi thần liền phóng ra cuốn lấy thứ đó lại. Đó là một viên ngọc thạch trong suốt. Chỉ có điều Lạc Bắc và Thái Thúc nhìn thấy bên trong viên ngọc thạch dường như có một ít khí đen chiếu ra rất nhiều hình dáng và phù văn.
Những hình dáng đó hoàn toàn giống với nét mặt dữ tợn của Bàn Ma Hoàng như chực nhảy ra, ăn tươi nuốt sống Lạc Bắc và Thái Thúc. Nhưng cái bóng đó chỉ hơi nhảy lên rồi lại bị giam cầm bên trong viên ngọc mà không thoát ra được.
- Những cái phù căn này dường như là một thứ pháp quyết tu luyện.
Lạc Bắc tập trung nhìn xem trong chốc lát thì phát hiện ra những hình vẽ và ký hiệu đó rõ ràng là một thứ pháp quyết vô cùng huyền ảo.
- Đây là Niết Bàn Dạ Xoa phục ma kinh.
Gần như trong nháy mắt Lạc Bắc hiểu ra.
- Thì ra đây là Tam Ác Bích Nguyên xá lợi.
Lạc Bắc cũng hiểu được viên bảo thạch rơi từ trong đám tro của Bàn Ma Hoàng xuống là vật gì.
Trong tu luyện pháp thuật của Mật tông thì coi Tham, Sân, Si là ba thứ độc, là tất cả mọi ác niệm. Rất nhiều người tu luyện pháp quyết của Mật tông có được tu vi cao thâm, sau khi chết đi đều để lại Xá Lợi. Đó là một thứ đặc biệt của những người tu luyện pháp quyết Mật tông.
Phần lớn Xá lợi đều ngưng kết chân nguyên, tâm niệm phật pháp của người tu đạo Mật tông. Cũng tương tự có một số người tu đạo của Mật tông do ác niệm trong lòng ngưng tụ mà hình thành một thứ Xá lợi. Thứ xá lợi đó là một vật cực hung, được gọi là Tam ác xá lợi. Sau khi xuất hiện thứ xá lợi này, người ta liền nghĩ cách luyện nó thành tro chứ không để nói lưu truyền trên thế gian.
Ngàn năm trước, Cống Ba thượng sư của Mật tông đã dồn tam sinh ác niệm kết làm Xá lợi để luyện hóa rồi tu thành pháp quyết vô thượng, ngưng xuất kim thân của Đại Nhật Như Lai, trở thành nhân vật số một của Mật tông.
Mà còn có một thứ xá lợi nữa là do người tu luyện Mật tông do chết quá uất ức, oán niệm khó tiêu sinh ra. Thứ Xá lợi này chính là Tam Ác Bích Nguyên xá lợi. Loại xá lợi thế này cả ngàn năm cũng khó có được một viên. Bởi vì người tu luyện Mật tông phần lớn đều không để ý tới sinh tử, tình, dục. Nhưng Bàn Ma Hoàng chết trong tay Hạnh Hiên nên quá uất ức, để cho lửa ma thiêu đốt. Lại thêm oán niệm của y không tiêu cho nên mới sinh ra một viên Tam Ác Bích Nguyên xá lợi.
Thứ Tam Ác Bích Nguyên Xá lợi này ẩn chứa chân nguyên, oán niệm của một người, cho nên không thể luyện hóa được một cách bình thường. Nhưng trong thứ xá lợi này cũng lưu giữ ký tức và pháp quyết mà người đó tu luyện. Vì vậy mà có thể từ viên xá lợi đó biết được Niết Bàn Dạ Xoa phục ma kinh của Mật tông.
- Thứ pháp thuật này mặc dù có uy lực mạnh nhưng tu luyện lại quá mức nguy hiểm.
Sau khi nhìn Niết Bàn Dạ Xoa phục ma kinh, Lạc Bắc liền cảm nhận được sự hùng mạnh của nó. Mặc dù Bàn Ma Hoàng lợi hại nhưng lại nhập ma chưa thể phát huy hết được uy lực của nó. Dựa theo những gì mà pháp quyết ghi lại thì sau này, nó có thể gọi ra bốn con Dạ Xoa. Bốn con Dạ Xoa này cũng giống như Bản tôn là phải đánh chết mười bảy lần mới tiêu diệt được nó.
Nhưng Lạc Bắc cũng cảm nhận được thứ pháp quyết này vô cùng huyền ảo, ẩn chứa nhiều đạo lý của Mật tông. Nếu không có sự từ bi, trí tuệ và định lực kinh người thì khó mà tu thành được. Chỉ cần có chút sai lầm là sẽ biến thành giống như Bàn Ma Hoàng.
- Trước tiên cứ niêm phong thứ pháp thuật này vào kho.
Thứ pháp thuật này có uy lực cực mạnh, đối với nhiều người tu đạo là một loại bảo bối khó có thể chống chọi. Hơn nữa, trong viên xá lợi lại ẩn chứa ma khí và oán niệm của Bàn Ma Hoàng. Nếu người có tu vi không đủ rất dễ bị ảnh hưởng. Vì vậy mà một thứ như thế này để nó lưu lạc trên thế gian thì chính là tai họa, có khả năng sẽ lại tạo ra một Bàn Ma Hoàng nữa.
Cho dù chính bản thân Lạc Bắc mà phải tu luyện thứ pháp quyết kia cũng không dám chắc. Vì vậy mà Lạc Bắc vốn định phá hủy nó nhưng chợt nghĩ pháp thuật không phân biệt tốt xấu. Loại pháp thuật này cũng là một thứ Mật tông theo đuổi, hơn nữa, hắn cũng nghĩ tới chỗ thụ đạo ở trong La Phù. Truyền nhân của La Phù sau khi ra ngoài rèn luyện đều cất những pháp thuật đoạt được và những gì mình hiểu vào trong đó.
Vì vậy mà Lạc Bắc cất viên xá lợi một cách cẩn thận.
- Viên xá lợi này là thứ gì vậy?
Đám người Cầu Thương Dương nghe Lạc Bắc và Thái Thúc nói về lai lịch của nó thì đều sửng sốt. Thậm chỉ Ly Nghiêu Ly còn không nhịn được quay sang trên Hạnh Hiên:
- Hạnh Hiên! Không thể ngờ được ngươi làm cho Bất Tử dã xoa vương uất nghẹn mà sinh ra một viên xá lợi như thế.
Có điều ngón tay của Ly Nghiêu Ly vừa mới thu lại thì y cũng cứng người. Bởi vì vào lúc này, một làn pháp lực dao động chợt xuất hiện cách họ không xa.
Một cây cầu màu vàng từ trong hư không xuất hiện, đưa theo đám người Tiếu Vong Trần, Lâu Dạ Kinh và năm, sáu người của Nại Hà Ma cung theo vào. Tất cả bọn chúng đều ngây người nhìn đám Lạc Bắc. Mà trong năm, sáu người của Nại Hà Ma cung còn có một người sắc mặt trắng bệch, là người quen cũ của Lạc Bắc và Thái Thúc - Bạch Cốt chân quân - Mộc chân quân.
Có một điều mà Tiếu Vong Trần và Lâu Dạ Kinh không có lừa gạt Lạc Bắc đó là cả hai người đó đúng là cung chủ của Nại Hà Ma cung.
LA PHÙ
Chương 209: Huyết Ma xá lợi tái hiện.
Nhóm dịch: Hany
Nguồn: Mê truyện
Nại Hà ma cung có tổng cộng ba vị cung chủ. Tự Tại chân quân Tiếu Vong Trần, Quỷ vương Ngụy Tử Khấp và Tiêu Dao chân quân Lâu Dạ Kinh. Mà trong Nại Hà Ma cung thì ba người này cũng là ba người có tu vi cao nhất.
Cái cầu vàng xé rách hư không có tên là Nại Hà Kim kiều. Đó là một trong những chí bảo của Nại Hà ma cung. Tiếu Vong Trần, Lâu Dạ Kinh và Mộc chân quân khi nhìn thấy đám người Lạc Bắc thì chỉ biết khiếp sợ, nhất thời thất thần.
- Phá hủy Kim kiều của chúng.
Nhưng Lạc Bắc thì không hề do dự. Ngay vừa lúc pháp lực từ Kim kiều dao động hiện ra trong tầm mắt thì ý nghĩ đó của hắn đã được truyền tới Thất Hải Yêu Vương thú, Thi Thần, Khuất Đạo Tử.
“Oành!” Một tiếng nổ vang lên khiến cho hòn đảo nhỏ vừa mới yên tĩnh lại tràn ngập pháp lực dao động.
Hiện tại, Lạc Bắc không hề biết gì về cái pháp bảo này và Nại Hà Ma cung. Vì vậy mà ý nghĩ đầu tiên của Lạc Bắc đó là phải phá hủy cái pháp bảo này.
Chỉ cần phá hủy được nó thì ít nhất khiến cho đám người Tiếu Vong Trần không có cách nào truyền tống thêm nhiều người vào đây thêm được nữa.
Tám đạo kiếm cương trong suốt như thủy tinh của Lạc Bắc cùng với kiếm quang Tam Thiên Phù Đồ, Bỉ Ngạn Vô Thường Kiếm và Ngũ Âm Thần Lôi Giám của Khuất Đạo Tử cộng thêm Thất Hải Yêu Vương thú phóng ra một vầng lửa Hắc sát hỏa khí giáng thẳng lên trên Kim kiều.
- Không ngờ bọn chúng cũng có pháp bảo có thể xé rách không gian.
- Không ổn.
Trong tích tắc, tất cả đám người Tiếu Vong Trần đang đứng trên cây cầu đều biến sắc.
Tất cả bọn chúng đều không ngờ được chẳng những đám người Lạc Bắc không kiệt quệ chân nguyên mà còn xuất hiện nhiều người tới vậy. Thoáng chút thất thần khiến cho đám người Tiếu Vong Trần mất đi thời cơ.
Trong nháy mắt, đám người Tiếu Vong Trận sởn gai ốc, huyệt Thái Dương hơi giật giật kịp phản ứng thì cơ bản không thể nào ngăn cản được đòn tấn công của đám người Lạc Bắc.
Bởi vì bỗng chốc bị đám người Lạc Bắc đoạt lấy thời cơ nên rất nhiều pháp thuật và pháp bảo của đám người Tiếu Vong Trần không kịp phóng ra. Mặc dù Nại Hà Kim kiều có thể xé rách hư không, là một thứ pháp bảo công phòng lợi hại nhưng nếu điều khiển nó chống lại một đòn liên thủ của Lạc Bắc, Thất Hải Yêu Vương thú và Khuất Đạo Tử thì lực lượng chân nguyên có thể làm cho Tiếu Vong Trần bị thương ngay lập tức.
Chưa nói, Lạc Bắc vừa mới ra tay thì Quỷ Xa Âm Vương Cưu, đám người Cầu Thương Dương cũng lập tức ra tay. Vô vàn pháp thuật nối tiếp theo đám người Lạc Bắc tạo thành một màn ánh sáng hủy diệt.
Trong tiếng nổ ầm ầm, tám đạo kiếm cương trong suốt như thủy tinh cùng với kiếm quang của Tam Thiên Phù Đồ, Bỉ Ngạn Vô Thường Kiếm, âm lôi từ Ngũ Âm Thần Lôi Giám và vầng lửa Hắc sát hỏa khí do Thất Hải Yêu Vương thú phóng ra giáng lên khiến cho cây cầu vàng nát vụn. Trong ánh sáng tán loạn, tám bóng người giống như những con chim bay ra bốn xung quanh.
Lần này, Tiếu Vong Trần thấy không thể chọi cứng liền chấp nhận bỏ Nại hà kim kiều để cho nó bị phá hủy.
- Đó là Khuất Đạo Tử! Kiếm quyết Phá Thiên Liệt! Chẳng lẽ hắn chính là Lạc Bắc, người đã giết Thiên Ảo tiên tử của Côn Luân?
Sau khi lao ra, da đầu Mộc chân quân cảm như tế dại.
Trong nháy mắt, y cũng có thể nhận ra được Lạc Bắc sử dụng kiếm quyết Phá Thiên Liệt, mà người điều khiển Bỉ Ngạn Vô Thường Kiếm và Ngũ Âm Thần Lôi Giám chính là Khuất Đạo Tử. Mà trên người Khuất Đạo Tử không hề có lấy một chút sức sống, hiển nhiên là bị người ta luyện thành thi vật.
Lần trước sau khi giao thủ với Lạc Bắc bị đánh trọng thương, Mộc chân quân cũng chỉ cho Lạc Bắc là một tu sĩ tà môn tinh thông thuật luyện thi, pháp quyết Lao Sơn, đạo pháp ngự thú. Lần này, trong tình hình Mộc chân quân bị thương nặng chưa lành lại cùng với Tiếu Vong Trần tiến tới chính là muốn tự tay giết Lạc Bắc, giải mối hận trong lòng mình. Nhưng Mộc chân quân không thể ngờ được rằng Lạc Bắc không những không bị hết chân nguyên mà còn tập trung nhiều người như vậy chờ họ. Hơn nữa y còn có thể phát ra kiếm quyết Phá Thiên Liệt.
Cùng với Mộc chân quân, tám cái bóng người liền lập tức phân biệt tách ra.
Kinh nghiệm đối địch của tám người này rất phong phú. Trong tình hình thế này, bọn họ biết tụ lại một chỗ để đối đầu với đám người Lạc Bắc thì không ề có phần thắng. Hy vọng duy nhất đó là xé lẻ, du đấu với đám người Lạc Bắc để cho bọn họ phân tán. Hy vọng duy nhất của đám người Tiếu Vong Trần đó là tu vi của mình.
Mặc dù bên phía Lạc Bắc người đông thế mạnh nhưng ngoài Lạc Bắc, Thất Hải Yêu Vương thú và Khuất Đạo Tử ra thì tu vi của những người còn lại kém hơn bên Nại hà ma cung nhiều.
Tiếu Vong Trần ầm nghĩ hay là nhân lúc du đấu, dựa vào tu vi của bản thân mà liên tục lợi dụng cơ hội đánh chết người bên Lạc Bắc hòng vãn lại tình cảnh.
Nhưng trong nháy mắt, tám cái bóng người lao ra lại chỉ còn có bảy.
Một tia chớp màu tím xẹt qua ngang trời đánh trúng người một tên Nại Hà Ma cung khiến cho thân thể của y nát bét.
- Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu?
Sắc mặt của Lâu Dạ Kinh trở nên lạnh lẽo, giơ tay chộp một cái bắn ra năm sợi tơ về phía Thái Thúc.
Người của Nại Hà Ma cung bị giết trong nháy mắt chính là Minh Thủy chân quân, sư đệ của Quỷ vương Ngụy Tử Kỳ. Bình thường, tu vi của Minh Thủy chân quân không hề kém Mộc chân quân. Hiện tại, Mộc chân quân bị thương nặng nên trong số tám người tới đây, ngoại trừ Tiếu Vong Trần và Lâu Dạ Kinh ra thì Minh Thủy chân quân chính là người mạnh nhất.
Hiện tại, Minh Thủy chân quân bị giết chết trong nháy mắt khiến cho thực lực của phía Nại Hà Ma cung giảm đi nhiều. Mà lần này, Lâu Dạ Kinh cũng nhận ra thứ pháp thuật của Thái Thúc chính là Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu của Côn Luân.
Loại pháp thuật đó trong tình hình này có sức uy hiếp mạnh nhất đối với người của Nại Hà ma cung.
Bởi vì bảy người còn lại của Nại Hà ma cung chỉ có thể dựa vào tu vi của cá nhân để du đấu. Mà trong lúc du đấu chỉ cần một lần pháp thuật của Thái Thúc ngăn cản khiến cho pháp thuật của bản thân bị cắt đứt, hay chạy chậm một chút là sẽ bị đánh chết.
Cũng giống như Bàn Ma Hoàng lúc nãy, mục tiêu đầu tiên của Lâu Dạ Kinh đó là giết chết Thái Thúc.
Năm tia khí như sợ tơ lao tới ngưng tụ lại thành năm cái đầu lâu to bằng nắm tay.
Năm cái đầu lâu như có tính mạng đều tự mình di chuyển theo một quỹ tích không xác định mà lao về phía Thái Thúc. Cùng lúc đó, một vầng khí đen cũng lặng yên xuất hiện sau lưng Thái Thúc ngưng tụ thành một con hắc xà mà cắn vào lưng nàng.
Cùng với đó, ở một bên khác, Tiếu Vong Trần lại lao về phía Lạc Bắc.
Bắt giặc phải bắt vua trước. Tiếu Vong Trần hiểu rất rõ điều đó. Nếu như có thể đánh chết được Lạc Bắc hoặc là làm cho hắn bị thương nặng thì tình hình sẽ có một sự thay đổi lớn.
Một cái pháp quyết huyền ảo trong nháy mắt hình thành trên tay Tiếu Vong Trần. Theo pháp quyết đó tạo ra, một vầng sáng màu hồng hình quả trứng liền bao phủ Lạc Bắc, Ly Nghiêu Ly, Cầu Thương Dương và Hạnh Hiên cùng với hai gã tộc nhân tộc Ly Thủ vào bên tỏng. Trên vầng sáng đó tản ra một thứ pháp lực dao động kỳ dị. Cùng lúc đó, ba vầng sáng màu bạc, trắng và vàng kim cũng từ tay y lao ra về phía Lạc Bắc.
“Phụp!”
Bị vầng sáng màu hồng quấn lấy, Ly Nghiêu Ly, Cầu Thương Dương và hai gã tộc nhân tộc Ly Thủ liền rung người, sắc mặt đỏ ửng, phun ra một búng máu.
Vầng sáng màu đỏ đó chính là Đại Tự Tại phản phệ thần quang huyết mạc của Tiếu Vong Trần.
Mặc dù Tiếu Vong Trần không có danh tiếng trong giới tu đạo, ngay cả Hắc Phong lão tổ cũng chỉ biết tới Mộc chân quân mà không biết tới y. Nhưng trên thực tế, tu vi của y còn vượt qua Bạch Cốt chân quân, thậm chí là Hắc Phong lão tổ.
Tiếu Vong Trần tu luyện Đại Tự tại huyết ma quyết là một thứ pháp quyết của U Minh huyết ma còn sót lại.
Mặc dù trong trận chiến Kim Đỉnh bốn trăm năm trước, cao thủ ma đạo bị tiêu diệt toàn bộ, ngay cả U Minh Huyết ma cũng phải ngã xuống như một số công pháp của y cũng được lưu truyền.
Pháp quyết của Ma môn so với pháp quyết của huyền môn chính đạo hoàn toàn khác biệt. Mà công pháp của U Minh huyết ma để lại thì càng thêm quỷ bí và huyền diệu.
Hiện tại, Tiếu Vong Trân thi triển Đại tự tại phản phệ thần quang huyết mạc thì không chỉ khiến cho kẻ địch bị bao vậy mà khi đối phương phóng thích pháp thuật thì bản thân cũng phải chịu lấy hai thành uy lực từ pháp thuật của mình.
Có thể nói, người bị Đại Tự tại phản phệ thần quang huyết mạc mỗi lần phóng pháp thuật thì sẽ có hai phần pháp thuật tác dụng lại bản thân.
Pháp thuật có uy lực càng mạnh thì bản thân bị phản lại càng mạnh.
Tựa như ngươi đánh một quyền, nếu chí có lực một trăm cân thì khi bản thân ngươi sẽ phải chịu hai mươi cân. Nếu ngươi đánh với lực một ngàn cân thì mỗi quyền của ngươi sẽ có hai trăm cân lực phản lại người.
Trong nháy mắt khi Tiếu Vong Trần phóng ra cái pháp thuật đó thì Ly Nghiêu Ly và Cầu Thương Dương cùng với hai người kia kịp phóng pháp thuật của mình vì vậy mà phải chịu hai phần mười uy lực pháp thuật phản lại khiến cho cả hai người bị thương nặng.
Pháp thuật của Tiếu Vong Trần không chỉ quỷ bí, độc ác mà uy lực cũng hơn xa những loại pháp thuật bình thường khác.
Thử nghĩ xem khi hai người đối đầu mà bị vầng sáng đó bao phủ thì bản thân người kia sẽ là người đầu tiên phải chịu hai phần thương tổn. Phóng thích pháp thuật càng lợi hại thì thương tổn càng lớn. Mà phóng thích pháp thuật không lợi hại thì bị Tiếu Vong Trần phá vợ. Vì vậy mà cho dù tu vi có vượt Tiếu Vong Trần, uy lực pháp thuật có hơn nhưng trúng phải pháp thuật này thì cũng chưa chắc đã địch nổi y.
Nhưng khi đám người Ly Nghiêu Ly, Cầu Thương Dương phun máu, Tiếu Vong Trần liếc mắt nhìn thì thấy bóng Lạc Bắc không ngờ chỉ hơi lung lay một chút giống như chân nguyên chỉ hơi bị dao động vậy.
Tới lúc này, toàn bộ khoảng không trên hòn đảo đều là ánh sáng lửa và bóng người bay qua bay lại.
Liên tục né tránh pháp thuật do bên Lạc Bắc phóng ra đồng thời người của Nại Hà ma cung cũng bắt đầu phản kích.
Cảnh tượng nơi này cơ bản không hề giống như lúc ở núi Anh Giao.
Thất Hải Yêu Vương thú và Quỷ Xa Âm Vương Cưu đều là những dị thú có thực lực cực mạnh. Cho dù là một chọi một thì cũng không có người nào của Nại hà ma cung có thể địch lại, chưa nói bên Lạc Bắc còn chiếm ưu thế về số người.
Mặc dù nhìn mấy người Nại Hà ma cung dựa vào pháp thuật và tu vi của mình du đấu với đám người bên Lạc Bắc nhưng vô tình bọn chúng bị ép vào một bên của hoang đảo. Xung quanh bị đám dị thú, người tộc Đằng Giao và tộc Ly Thủ bao vây.
Hiện tại trong số đám người Nại Hà Ma cung thì ngoại trừ Tiếu Vong Trần ra, Lâu Dạ Kinh có tu vi cao nhất thì bị Thái Thúc ngăn chặn.
Khác với Đại Tự tại Huyết Ma quyết của Tiếu Vong Trần, Tiêu dao chân quân Lâu Dạ Kinh tu luyện đó là Ma tâm chủng đạo quyết.
Ma tâm chủng đạo quyết cũng là một trong những pháp quyết huyền diệu và quỷ bí nhất của Ma Môn. Ma tâm chủng đạo có nghĩa là trong ma tâm ẩn chứa đạo tâm, giống như một ý nghĩ nhưng có hai mục đích, hai thân thể. Một khi phóng ra pháp thuật còn có thể phóng thêm một cái pháp thuật khác loại.
Bình thường thì người tu đạo mỗi lần chỉ có thể phóng ra một thứ pháp thuật.
Vì vậy nên khi đối đầu với Thái Thúc, Lâu Dạ Kinh thầm nhủ sẽ đánh chết Thái Thúc thật nhanh.
Nhưng cho dù là một đối một thì Thái Thúc chống lại Lâu Dạ Kinh cũng không rơi vào thế hạ phong.
Tốc độ thi triển pháp thuật Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu của Thái Thúc cực nhanh. Mặc dù có thể kém so với Ma Tâm chủng đạo của Lâu Dạ Kinh có thể phóng được ra hai loại pháp thuật nhưng tốc độ thi triển cực nhanh cũng khiến cho Lâu Dạ Kinh không có cách nào phóng ra được pháp thuật có uy lực lớn nhưng thời gian di chuyển dài.
Nhờ đó mà vô tình loại bỏ sự chênh lệch giữa đôi bên.
Hơn nữa, Lâu Dạ Kinh lập tức phát hiện cho dù bản thân lợi dụng tốc độ thi triển pháp thuật có một hai đạo pháp thuật đánh trúng Thái Thúc nhưng ngay lập tức nó liền bị trừ khử.
Uy lực của thứ pháp thuật phóng ra nhanh cơ bản không thể phá được sự phòng ngự của Thái Hư Nghê y.
Mà pháp thuật Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu thì Thi thần tướng linh càng lúc càng quen, thậm chí còn thi triển ra được một cái lôi thuẫn. Càng đánh lâu, Lâu Dạ Kinh càng kinh hãi.
Trong lòng y hiểu rõ, thứ pháp quyết của Thái Thúc khi giao thủ đó là bị bắt buộc phải lấy nhanh đánh nhanh. Với tốc độ thi triển pháp thuật của hai bên thì pháp thuật thi triển trong vài hơi thở phải hơn người khác gấp bội.
Liên tục thi triển pháp thuật như thế khiến cho tốc độ tiêu hao chân nguyên cũng cực nhanh.
Sau khi liên tục phóng ra hơn mười đạo pháp thuật, chân nguyên của Lâu Dạ Kinh đã mất đi một phần ba.
Vốn với tu vi của Thái Thúc thì thi triển pháp thuật với tốc độ như vậy chân nguyên đã phải hết sạch.
Nhưng tốc độ tiêu hao chân nguyên của Thái Thúc lại hoàn toàn khiến cho Lâu Dạ Kinh phải kinh hãi.
Vào lúc, Lâu Dạ Kinh nghĩ chân nguyên của Thái Thúc đã gần hết nhưng nàng vẫn còn tiếp tục liên tục phát ra pháp thuật. Cho tới khi chân nguyên của Thái Thúc đã hết thật sự, Lâu Dạ Kinh chỉ thấy nàng nuốt một viên đan dược màu trắng là chân nguyên lại tăng lên.
Thái Hư nghê y có thể tiết kiệm chân nguyên và Thạch Nhũ quỳnh dịch nhanh chóng hồi phục đối với Thái Thúc mà nói quả thực là sự phối hợp tuyệt vời.
Kinh nghiệm của Lâu Dạ Kinh có thể nói là vô cùng phong phú. Thấy lấy nhanh đánh nhanh không thể làm cho Thái Thúc tiêu hao chân nguyên y liền thay đổi sách lược. Lâu Dạ Kinh không có tiếp tục phóng pháp quyết tấn công mà phối hợp phóng ra hai cái pháp thuật phòng ngự để bảo vệ rời thừa lúc Thái Thúc phá bỏ hai cái pháp thuật đó liền phóng ra một cái pháp thuật có uy lực cực mạnh để đánh chết Thái Thúc.
Nhưng điều khiến cho Lâu Dạ Kinh tím tái đó là cho tới khi pháp lực trên người y tản ra cực mạnh, có thể phát ra được một cái pháp thuật có uy lực kinh người thì trước mặt mình lại mất hẳn bóng dáng của Thái Thúc.
Thái Thúc đã hoàn toàn biến mất trước mặt y.
Thần thức của y cơ bản không thể phát hiện được hơi thở của Thái Thúc tuy nhiên từng tia chớp màu tím của Thái Thúc vẫn xẹt qua người y khiến cho khuôn mặt của Lâu Dạ Kinh tím bầm.
Càng là pháp thuật càng mạnh thì tiêu hao chân nguyên càng nhiều. Đại Tự tại phản phệ thần quang huyết mạc cũng Tiếu Vong Trần cũng không ngoại lệ. Sau khi phát ra cái pháp thuạt đó, Tiếu Vong Trần liếc mắt nhìn thấy cảnh tượng kia thì chân nguyên trong cơ thể y cũng đã mất đi tới một phần ba chân nguyên.
Vào lúc, y phóng thích pháp thuật đó thì Lạc Bắc cũng vừa mới phóng Phá thiên kiếm cương. Uy lực của thứ kiếm cương này mặc dù chỉ có hai thành nhưng nếu phản lại vào người tu đạo bình thường thì họ cũng không chịu nổi. Nhưng Lạc Bắc tu luyện Vọng Niệm Thiên Trường Sanh kinh khiến cho thân thể hết sức dẻo dai lại có khả năng hồi phục. Vì vậy mà khi bị nó phản lại, Lạc Bắc chỉ bị tổn thất một thành chân nguyên đã hồi phục, còn sự đau đớn cơ bản chẳng có gì đáng nói.
Bởi vì những cơn đau khi tu luyện Vọng Niệm Thiên Trường Sanh kinh so với thứ pháp thuật phản lại thể này còn hơn nhiều.
Tiêu Vong Trần thấy Đại Tự Tại phản phệ thần quang không thể làm cho Lạc Bắc bị thương nặng liền giơ tay vẽ một cái phát ra một vầng ánh sáng màu hồng. Trong nháy mắt nó thành một cái đài sen.
“Phup!”
Trong nháy mắt khi cái đài sen xuất hiện, Khuất Đạo Tử điều khiển Bỉ Ngạn Vô Thường Kiếm và Ngũ Âm Thần Lôi Giám đánh trúng vào nó. Nhưng chẳng những không làm cho đài sen bị đánh tan mà Khuất Đạo Tử còn như bị sấm đánh ngã nhào xuống đất.
- Đây là thứ pháp thuật gì?
Nhìn thấy cảnh tượng đó, vốn Lạc Bắc định phóng Tam Thiên Phù Đồ về phía Tiếu Vong Trần liền ngừng lại.
Vừa rồi, mặc dù Đại Tự tại phản phệ thần quang không thể làm cho Lạc Bắc bị thương nặng nhưng uy lực phản lại cũng làm cho Lạc Bắc e ngại. Hiện tại Tiếu Vong Trần phóng ra cái đài sen đó dường như cũng quỷ dị giống như Đại Tự tại phản phệ thần quang.
Hơn nữa, vừa mới rồi khi Đại Tự tại phản phệ thần quang tiêu tán, Tiếu Vong Trần liền phóng ra cái đài sen cũng là lúc Bỉ Ngạn Vô Thường Kiếm và Ngũ Âm Thần Lôi Giám tấn công nhưng nó cũng không hề tiêu tan.
Khi Lạc Bắc e ngại, dừng lại thì Tiếu Vong Trần cũng nhìn Lạc Bắc mà nói:
- Yêu vương! Hai bên chúng ta cùng dừng tay giảng hòa có được không?
- Dừng tay giảng hòa?
Lạc Bắc lập tức cười lạnh:
- Tiếu Vong Trần, hiện tại ngươi có tư cách gì giảng hòa với chúng ta?
- Dựa vào cái pháp bảo này của ta.
Tiếu Vong Trần thản nhiên nhìn Lạc Bắc rồi giơ tay, một cái pháp bảo lập tức lơ lửng trước mặt y.
Cái pháp bảo lơ lửng trước mặt Tiếu Vong Trần là một cái quan tài màu đồng xanh. Trên cái quan tài đó không hề có hoa văn nhưng lại tản ra một thứ pháp lực dao động khiến cho người ta đầu váng, mắt hoa.
- Với tu vi của ngươi có lẽ có thể chống được Hoàng Tuyền hóa huyết ma quan của ta. Có điều nếu ta mà thi triển cái pháp bảo thì cho dù các ngươi có giết được ta, người bên các ngươi cũng phải chết một nửa.
- Hoàng Tuyền Hóa huyết ma quan? Trong tay y lại có thứ pháp bảo này?
Vừa nhìn thấy cái pháp bảo di động trước mặt Tiếu Vong Trần, Lạc Bắc cảm thấy ớn lạnh.
Lúc trước, mặc dù pháp thuật của Tiếu Vong Trần hết sức quỷ dị nhưng Lạc Bắc có thể nhận ra pháp thuật của y hết sức tiêu hao chân nguyên. Việc đánh giết đám người Tiếu Vong Trần và Lâu Dạ Kinh chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Nhưng Tiếu Vong Trần vừa mới đưa cái pháp bảo đó ra thì tình hình lại khác. Nó đưa hai bên trở lại thế cân bằng.
LA PHÙ
Chương 210: Liên thủ.
Nhóm dịch: Hany
Nguồn: Mê truyện
Bởi vì Lạc Bắc biết, Hoàng Tuyền Hóa Huyết Ma quan là thứ pháp bảo kinh khủng của Thập Phương thiên ma ngày trước. Nó sử dụng bảy trăm hai mươi xác chết của người tu đạo, thậm chí giết chết cả đệ tử thân truyền của mình mới có thể luyện chế thành. Trong Hoàng Tuyền Hóa Huyết Ma quan có vô số thi thủy kịch độc trào ra tràn ngập hơn phạm vi mười dặm. Hơn nữa, thi thủy lại ẩn chứa lực lượng chân nguyên cực lớn, tu vi của người bình thường cơ bản không thể nào ngăn cản nổi.
Cái pháp bảo này là một cái pháp bảo cùng cấp bậc với Ô Đàm Kim ma lang chiến xa. Trong trận chiến kim Đỉnh, Thập phương thiên ma sử dụng cái pháp bảo này, phối hợp tới pháp thuật đã đánh chết được mười tám người có tu vi cực cao.
Nếu Tiếu Vong Trần mà sử dụng cái pháp bảo này, có Thái Hư Nghê y và Ô Đàm Kim ma lang chiến xa, Lạc Bắc và Thái Thúc có thể chống được nhưng đám người tộc Ly Thủ và tộc Đằng Giao sẽ chết rất nhiều.
- Ngươi cũng có thể nhận ra nếu tiếp tục chiến đấu thì cả hai bên đều lưỡng bại câu thương. - Tiếu Vong Trần nói tiếp:
- Ta cũng biết, nếu người không tiếc lưỡng bại câu thương thì chúng ta cũng sẽ bị ngươi giết chết. Cho nên chỉ cần ngươi đồng ý giảng hòa với chúng ta, Nại Hà Ma cung sẽ thật sự cùng liên minh với các ngươi, hơn nữa còn đưa ra điều kiện khiến ngươi vừa lòng.
- Thật sự liên minh với chúng ta? - Lạc Bắc lạnh lùng nhìn Tiếu Vong Trần:
- Sau đó lại giống như ngày hôm nay đúng không?
- Chúng ta đã được nhìn thấy thực lực của ngươi nên thật sự muốn liên minh. - Tiếu Vong Trần lên tiếng:
- Chúng ta có thể kết Thái Cổ U Minh huyết thậ.
- Thái Cổ U Minh huyết thệ? Ngươi có thứ pháp quyết này?
Lạc Bắc cũng hơi giật mình. Hắn biết Thái Cổ U Minh huyết thệ là một thứ pháp quyết dùng để thề trong Ma môn. Một khi kết lời thề đó, nếu một bên không tuân theo thì sẽ bị cạn kiệt máu huyết trong người mà chết.
Mà trong Ma Môn sở dĩ có thứ pháp thuật này cũng là vì tính tình của họ đều hiểm độc. Cho dù là sư đồ, sư huynh đệ cũng không thể tin tưởng nhau.
- Đúng thế! Ta có thứ pháp thuật này. - Tiếu Vong Trần lập tức gật đầu.
- Được! - Lạc Bắc không hề do dự nói với Tiếu Vong Trần:
- Chỉ cần ngươi có thể đưa ra điều kiện ta vừa lòng thì ta sẽ giảng hòa và liên minh với ngươi.
- Một viên Thiên Hưu lôi châu, một viên U Minh Huyết Ma xá lợi. - Tiếu Vong Trần nhìn Lạc Bắc mà nói từng tiếng một.
- Ngươi lại định dùng lời nói để lấn lướt ta? - Ánh mắt và giọng nói của Lạc Bắc chợt trở nên lạnh lùng.
Chỉ mới nghe thấy điều kiện của Tiếu Vong Trần, phản ứng đầu tiên của Lạc Bắc đó là y đang nói lung tung.
Thiên Hưu lôi châu là pháp bảo của Thường Nguyệt tiên tử phái Côn Luân vào mấy trăm năm trước. Cái pháp bảo đó chỉ to bằng quả trừng bồ câu có màu sáng vàng nhìn qua không có gì khác một viên bảo thạch. Nhưng một khi sử dụng nó lại thi triển Lôi quyết thì có thể tạo ra gấp đôi lôi quang. Có thể nói nếu một đạo pháp thuật có thể tạo ra một cột sét thì có thêm cái pháp bảo này sẽ tạo thêm được một đạo nữa là hai. Nếu một cái pháp thuật có thể phóng ra mười cột sét thì khi dùng cái pháp bảo này lập tức có thể phóng ra hai mươi. Hơn nữa nó cũng không tốn nhiều chân nguyên của người sử dụng.
Tuy rằng uy lực của pháp thuật không thể lấy số lượng để quyết định, đối với một số pháp thuật phòng ngự và pháp bảo mà nói thì một đạo hay hai đạo đánh lên cũng chẳng có gì khác nhau. Vì vậy mà cái pháp bảo này cũng không thể nói tăng hoàn toàn uy lực pháp thuật của người.
Nhưng phần lớn pháp quyết Lôi Cương đều có uy lực cực mạnh nên nếu gấp đôi số lượng thì khi đối địch uy lực sẽ khác. Hơn nữa, Thái Thúc tu luyện Đạo Tàng Chân Nguyên Diệu yếu trong nháy mắt có thể phóng ra tia sét mà biến được thành hai thì đối thủ ngăn cản lại càng khó khăn hơn. Còn neus phóng ra thứ pháp thuật Lôi quyết giống như Tử Lôi phá thần chùy mà được pháp bảo này tăng gấp đôi thì trong lúc chiến đấu đông người chỉ sợ giữa không trung tràn ngập là Lôi cương.
Có thể nói cái pháp bảo này là một thứ chí bảo khó cầu.
Còn Huyết Xá lợi của U Minh Huyết ma đối với người tu luyện pháp quyết ma đạo mà nói thì đúng là chí bảo trong chí bảo.
Năm đó, U Minh Huyết ma thống soái Thập Phương thiên ma cùng quyết chiến với Huyền môn chính đạo. Sau khi y chết đi đã để lại bảy viên Huyết Xá lợi. Thứ Huyết Xá lợi này là do chân nguyên của U Minh Huyết ma ngưng tụ lại thành. Đối với đám huyền môn mà nói thì luyện hóa Huyết xá lợi phải từ từ loại bỏ ma khí ẩn chứa trong nó. Nhưng đối với người tu luyện pháp quyết Ma môn thì có thể sử dụng ma khí trong đó để nâng cao tu vi của mình.
Ngày đó U Minh Huyết Ma có tu vi kinh thế hãi tục, trong Huyết Xá Lợi ẩn chứa chân nguyên ma khí mạnh tới mức độ nào thì có thể tưởng tượng là biết.
Luyện hóa chân nguyên trong một viên Huyết Xá Lợi đối với người tu luyện pháp quyết Ma Đạo mà nói thì tu vi tiến triển cực nhanh. Huống chi, trong mỗi một viên Huyết Xá lợi lại còn ẩn chứa một môn pháp quyết lợi hại của U Minh huyết ma. Chỉ cần có thể luyện hóa được một viên là có thể lấy được một thứ pháp quyết lợi hại.
Hiện tại trong tình thế bắt buộc, đám người Tiếu Vong Trần phải đưa cho Lạc Bắc một cái điều kiện mê người nhưng nếu nói hai điều kiện đó thì đúng là quá lớn vì vậy mà phản ứng đầu tiên của Lạc Bắc đó là y nói dối.
- Nếu hiện tại ta còn dám lừa ngươi thì đúng là ta tự tìm đường chết. - Tiếu Vong Trần liếc mắt nhìn Lạc Bắc rồi vung tay ném một tia sáng màu vàng về phía hắn.
- Đây là Thiên Hưu Lôi Châu?
Lạc Bắc khẽ giơ tay đón tia sáng đó vào trong tay thì thấy đó là một hạt châu màu vàng to bằng quả trứng chim bồ câu. Nhìn hình dạng của nó cũng không có gì đáng ngạc nhiên nhưng pháp lực dao động từ hạt châu lại cho Lạc Bắc thấy nó không phải là một thứ pháp bảo bình thường.
- Đây là pháp quyết phóng Thiên Hưu Lôi Châu, ngươi có thể thử một lần.
Tiếu Vong Trần mỉm cười, hai tay khẽ động tạo ra trước mặt y một vầng sáng. Đó là do y sử dụng phương pháp vẽ bùa rồi ngưng tụ ra pháp quyết Thiên Hưu Lôi Châu.
Rất nhiều pháp bảo trong quá trình điều khiển cần phải có pháp quyết độc đáo của riêng nó. Có điều pháp quyết điều khiển Thiên Hưu Lôi Châu cũng không có gì huyền ảo. Chỉ nhìn qua một chút, Lạc Bắc liền có thể hiểu ngay. Ý nghĩ của hắn vừa mới xuất hiện, lập tức đã hoàn thành một cái pháp quyết ở trong tay phát ra một chút chân nguyên bao phủ lấy Thiên Hưu Lôi Châu. Ngay lập tức Thiên Hưu Lôi Châu vang lên những tiếng động, lơ lửng trước mặt Lạc Bắc đồng thời tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ.
- Ầm!
Lạc Bắc tiện tay phóng ra một cái pháp quyết Ngũ Lôi Tử Hình của phái Lao Sơn. Tuy nhiên trong không trung chợt lóe lên hai đạo lôi quang giống như hai con rắn nhỏ quấn cùng một chỗ với nhau.
- Cái Thiên Hưu Lôi Châu hơi giống với Tử Lôi Nguyên Từ chùy. Nhưng so với Tử Lôi Nguyên Tử chùy thì huyền diệu hơn nhiều.
Mỗi lần Lạc Bắc thi triển ra lôi quang lại dược Thiên Hưu Lôi Châu biến thành hai đạo. Trong lòng Lạc Bắc liền sinh ra một thứ cảm giác kỳ lạ, giống như trước mặt mình không phải một hạt châu mà là một cái ao toàn sấm sét.
Lạc Bắc cảm giác được bản thân mình phóng ra lôi quang thì như thông qua một sự liên hệ kỳ lạ làm cho từ trong cái ao đó cũng có một tia chớp phóng ra.
Tử Lôi Nguyên Từ chùy hút Lôi cương vào bên trong rồi tới lúc tự phóng ra đối địch. Nhưng hôm nay, Thiên Hưu Lôi Châu mang tới cho Lạc Bắc một cái cảm giác Lôi cương tự mình sinh sôi không dứt, không cần phải hấp thu mà nó trực tiếp được sinh ra từ pháp bảo.
- Cái pháp bảo này mặc dù thần diệu nhưng lại không thể phóng ra âm lôi. Trong Ma môn chúng ta cũng gần như không có ai tu luyện pháp quyết Lôi cương cho nên cái pháp bảo này chỉ có tác dụng đối với các ngươi còn lại với chúng ta thì không phải là không thể bỏ được. - Tiếu Vong Trần chờ sau khi Lạc Bắc sử dụng Thiên Hưu Lôi Châu mới cười nói:
- Còn về phần một viên Huyết Xá lợi thì hiện tại không có trong tay chúng ta. Ta chỉ biết được có thể chặn cướp lấy nó ở chỗ nào mà thôi.
Thái Thúc cười lạnh, nói:
- Ngươi nói muốn cấp một viên Huyết Xá lợi cho chúng ta thì ra là muốn dựa vào thực lực của chúng ta để cùng nhau đi cướp viên Huyết Xá lợi đó. Ngươi tính toán cũng tốt đấy.
- Các ngươi nghe ta nói lai lịch của viên Huyết Xá lợi này rồi đoán tiếp cũng chưa muộn. - Tiếu Vong Trần nói:
- Ngày xưa, khi U Minh Huyết ma ngã xuống để lại bảy viên Huyết Xá lợi rơi vào trong tay Thục Sơn, Triết bạng tự, Nga Mi, Từ Hàng Tĩnh Trai, Đại Tự tại cung, Thanh Thành, Không Động. Mấy cao thủ Triết Bạng Tự bị thương nặng nên khi trở về thì bị sư tôn ta là Đại Hóa chân quân gặp được. Đám thượng sư của Triết Bạng Tự bị sư tôn của ta giết chết sau đó viên Huyết Xá lợi của họ rơi vào tay sư tôn. Sư tôn ta luyện hóa viên Huyết Xá lợi đó chiếm được một ít công pháp của U Minh huyết ma. Thứ pháp quyết mà ta tu luyện chính là pháp quyết trong Huyết Xá lợi.