watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Quyển 6: Ngự mây xanh
Chương 11: Hãy để ta chịu trách nhiệm!

Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com





~~o0 0o~~





Trong một gian nhà đá ngõ Trúc Lan, Giang Vấn Hạc đang sửa sang vài món đồ.

Ông ta được đề thăng lên làm tạm quyền Tổng trấn, theo tiền lệ có thể đổi sang một tòa nhà lớn hơn. Nhậm chức ở trấn Đông Cảng này hơn mười lăm năm, ông ta chưa từng đổi chỗ ở, coi như có chút tình cảm với gian nhà đá này. Nhưng hiện giờ ông ta đã hơi lớn tuổi, trong khi đó gian nhà đá này không những u ám mà còn hơi lạnh lẽo, không tốt cho sức khỏe ông ta lắm. Hơn nữa, nhà của Tổng trấn nhất định tràn ngập ánh sáng mặt trời, nghe nói địa thế cũng tốt hơn phố Trúc Lan này rất nhiều.

Hiện giờ mưa bên ngoài rất lớn, từng hạt từng hạt từ trên trời cao rớt xuống đánh vào mái nhà bên trên, tạo thành những tiếng vang to rõ. Đột nhiên, ông ta dường như nghe thấy tiếng gõ cửa, ban đầu cứ tưởng mình nghe lầm, đã trễ thế này rồi, hơn nữa mưa bên ngoài đang nặng hạt, có cầm dù chắc chắn cũng ướt hết người, sao có người tới gõ cửa cơ chứ.

Nhưng chỉ trong tíc tắc, tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn hơn, cuối cùng ông ta cũng xác định được mình không nghe nhầm. Sau khi thầm nói "kỳ lạ", ông ta liền mặc áo vào, bung một cây dù, sau đó bước ra ngoài sân đang bị mưa to bao phủ.

Mưa bên ngoài to đến nỗi ông ta cảm thấy cây dù mình đang cầm sắp bị xé toang ra, mới chỉ đi vài chục bước, ống quần đang mặc đã ướt nhẹp.

- Lâm đại nhân?

Vừa mở đại môn, thấy rõ dung mạo người đứng trước mặt, Giang Vấn Hạc nhất thời xìu mặt lại, trực giác cảm thấy có chuyện không hay.

- Trâu đại nhân?

Điều khiến ông ta nhất thời ngẩn người chính là sau lưng Lâm Tịch còn có mấy người đi theo, trong đó có một chính là Ti canh trấn Đông Cảng - Trâu Nhất Thạch.

Lâm Tịch thu dù lại, thi lễ với Giang Vấn Hạc dưới mái hiên, nói:

- Giang tổng trấn, ngài có biết trấn Đông Cảng chúng ta có một phần đê Lan Giang không?

Đến lúc này Giang Vấn Hạc mới nhìn thấy rõ Khương Tiếu Y và Trần Hạo Chi, sau một hồi ngẩn người, ông ta mới nói:

- Biết! Sao vậy?

- Đây là Trần Hạo Chi, dân thôn Tang Du. Thái gia gia Trần thúc đây từng là người xây dựng và gia cố đê Lan Giang ba mươi bảy năm trước.

Lâm Tịch gật đầu, trước nhìn Trần Hạo Chi, sau giải thích:

- Mấy hôm nay mưa to liên tục, mà thái gia gia Trần thúc nói rằng đê Lan Giang đã gần không chịu nổi nữa, có thể bị vỡ bất cứ lúc nào?

- Có chuyện này sao?

Giang Vấn Hạc không phải là người tinh thông chuyện thủy lợi, nên lập tức quay đầu nhìn Trân Nhất Thạch.

Trâu Nhất Thạch vốn là người đen gầy, lúc này nhất thời trầm mặt xuống, không mở miệng.

Trong tiếng sấm ù ù và tiếng mưa rơi dữ dội, Lâm Tịch tiếp tục bình tĩnh nói:

- Bởi vì tình huống khẩn cấp, nên ti chức muốn mời Trâu đại nhân lập tức cùng ti chức đến phần đê Lan Giang kia kiểm tra, nhưng Trâu đại nhân cho rằng chuyện này không thuộc quyền hạn ti chức, không thể nhúng tay vào được. Nên ti chức mới mời Trâu đại nhân đến đây, mong Tổng trấn định đoạt.

Giang Vấn Hạc nhất thời hiểu vì sao Trâu Nhất Hạc trầm mặc như vậy.

Việc này đúng là không thuộc phạm vi quản lý của Lâm Tịch. Mà bị một đồng liêu xách cổ dậy, đêm tối dầm mưa đến gặp Tổng trấn, bất kể là quan viên nào, nhất định sẽ không thoải mái. Hơn nữa, việc này lại xảy ra ngay sau khi Lâm Tịch vừa mới thắng trong cuộc chiến với Liên Chiến sơn và Đổng tổng trấn, uy tín trong dân chúng rất cao, nếu không, sợ rằng quan viên Công ti này sẽ lập tức đóng kín đại môn, không theo Lâm Tịch tới đây.

- Trâu đại nhân?

Giang Vấn Hạc buồn rầu, nhìn Trân Nhất Thạch, lên tiếng hỏi.

Trâu Nhất Thạch hơi giận dữ, trầm giọng nói:

- Đê Lan Giang rất vững chắc, sông Tức Tử chảy không xiết, ti chức cho rằng lời của một ông lão hơn chín mươi nằm liệt giường không thể tin được. Mà bây giờ mưa bão như vậy, cho dù có đích thân đến đê, cũng không thể xác định được đê Lan Giang có vấn đề hay không.

- Lâm đại nhân?

Giang Vấn Hạc lại quay đầu nhìn Lâm Tịch, ông ta cảm thấy Trâu Nhất Thạch nói rất đúng.

Lâm Tịch nhìn ông ta một cái, nói:

- Trâu đại nhân không phải là người ngu, ti chức không phải người ngu, Giang đại nhân ngài cũng không ngu, mà thôn dân thôn Tang Du cũng không thể toàn bộ đều là người ngu. Nếu như ông lão chín mươi tuổi kia đã hồ đồ rồi, tại sao có nhiều thôn dân thôn Tang Du tin lời ông ta đến như vậy? Ti chức cho rằng mọi việc có xảy ra hay không, chúng ta phải đích thân đến đó mới xác định được.

- Việc này...

Giang Vấn Hạc tự biết lời Lâm Tịch vừa nói không sai, nhưng nếu như việc quan viên Hình ti bức bách quan viên Công ti như vậy bị truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ tạo thành tiền lệ không tốt. Hơn nữa, ông ta cảm thấy ở chuyện thủy lợi này mình và Lâm Tịch chưa chắc am hiểu như Trâu Nhất Thạch, nếu như Trâu Nhất Thạch không gấp gáp, chẳng lẽ mình phải bắt buộc mọi người tới đó trong lúc đêm mưa như vậy?

- Trâu đại nhân, Giang đại nhân, mời hai ngài nghĩ thử.

Thấy Giang Vấn Hạc do dự, Lâm Tịch nhất thời cau mày, hơi lạnh giọng nói:

- Nhiệm vụ của ti chức là quản lý phòng Đề bộ và Giam ngục, không được nhúng tay vào chuyện Công ti, nhưng lỡ như đê Lan Giang có vấn đề, làm nhiều người chết đuối, chắc chắn ti chức không bị liên lụy, nhưng hai ngài lại khác. Nếu như không có người báo, chuyện xảy ra thật, Trâu đại nhân nhiều lắm là bị cách chức, nhưng đã có người báo lên, Trâu đại nhân lại không để ý...sợ rằng Trâu đại nhân không chỉ bị cách chức, ít nhất cũng phải bị đày đi biên quân...còn Giang đại nhân, chắc chắn sẽ bị bãi miễn mọi công danh.

Lặng lẽ dừng một chút, Lâm Tịch lại nhìn hai người nói:

- Hai ngài tại chức đã lâu, chắc chắn hiểu việc hơn ti chức. Trong triều đình Vân Tần này, bản thân mỗi người đều là một chiếc thuyền già cỗi vạn năm, nếu như có cơ hội tránh được tai họa...cho dù cơ hội đấy rất mỏng manh, vậy đêm mưa như vậy, qua đó xem một chút có gì chứ?

"Ầm!"

Ngay lúc này, bỗng nhiên có một tia chớp từ trên không trung đánh xuống, làm cho cả bầu trời đêm sáng lên.

Trâu Nhất Thạch và Giang Vấn Hạc đột nhiên run lên.

- Trâu đại nhân, cẩn thận vẫn hơn, ta thấy nên qua đó một lần. Ta sẽ đi với mọi người.



Nhớ đến việc mấy ngày trước Lâm Tịch đưa cho mình lá cờ nhỏ có thêu hai chữ "Vũ gia", Giang Vấn Hạc nhanh chóng quyết đinh, xoay đầu nhìn Trâu Nhất Thạch nói.

Trâu Nhất Thạch không nói thêm nữa, yên lặng gật đầu.

...

- Sao Hạo Chi vẫn chưa về?

Trên một đường cái bùn lầy, năm sáu anh nông dân đang cầm dù, lo lắng nhìn quanh. Giữa bọn họ có một cái ghế nằm bằng trúc, một ông lão gầy trơ xương ở trên, hai chân lão héo rút, đang co lại vào trong.

Bởi vì trời đang mưa rất lớn, nên mặc dù đã cố gắng lấy dù che mưa, nhưng chiếc khăn mỏng đắp lên người ông lão này đã bị ướt nhẹp.

"A!"

"A!"

Ông lão già yếu, trên đầu không còn mấy sợi tóc này đột nhiên giận dữ, ngồi thẳng nửa người, cầm chặt cây trượng bằng gỗ gõ vào ghế tre mình đang ngồi, tức giận nói lớn:

- Chỉ có chút chuyện mà Hạo Chi cũng không làm được! Các ngươi mau mau khiêng ta tới đó! Nếu như đê lớn này đột nhiên bị vỡ, người Trần gia ta biết lại không thể giúp sức, mặc dù ta có chết ngay, nhưng ít ra còn có mặt mũi gặp liệt tổ liệt tông, thấy những anh em đã từng cùng gia cố bờ đê!

Năm sáu anh nông dân cắn răng một cái, dùng sức khiêng ghế trúc lên, từng bước từng bước đi về phía trước.

Trong cơn mưa to dữ dội, bọn họ không thể nào nhìn thấy cảnh vật phía trước được, mặc dù chỉ cách nhau mười bước.

Cũng không biết qua bao lâu, trong tiếng sấm và tiếng mưa đang vang lên, dường như có âm thanh khác lạ xen lẫn vào.

Các anh nông dân này kinh ngạc đứng lại, mà ngay lúc này, trong màn mưa đen nhánh đằng trước, đột nhiên có một con tuấn mã xuất hiện. Bởi vì thúc ngựa quá nhanh, người ngồi ngựa cũng không ngờ phía trước có người, nên nhất thời không kịp dừng ngựa, trong lúc cấp bách, hắn ta đột nhiên dùng sức giữ dây lại, hai con ngựa lập tức hí lên, hai chân trước đưa lên cao.

- Có người! Dừng lại.

Đồng thời, người cỡi ngựa quát to một tiếng về phía sau, âm thanh to rõ và bình tĩnh.

Sau lưng hắn đồng loạt vang lên những tiếng dừng ngựa, ngay sau đó, lại có một con ngựa khác xuất hiện trong tầm mắt các anh nông dân.

- Hạo Chi? Cậu về rồi à?

Đến khi nhìn thấy rõ dung mạo một người đang ngồi sau người giữ ngựa, các anh nông dân lập tức vui mừng, vội vàng hô to lên.

Nhóm người này chính là Lâm Tịch, Khương Tiếu Y...

Người cỡi ngựa đi đầu chính là Lâm Tịch, lúc này hắn đã thấy ông lão ướt nhẹp cả người đang ngồi trên ghế trúc.

- Tại hạ là Cục trưởng cục cảnh sát Lâm Tịch, cùng với Ti canh Công ti Trâu đại nhân và Tổng trấn Giang đại nhân đến đây! nguồn tunghoanh.com

Lâm Tịch lập tức nhảy xuống ngựa, đi tới trước mặt ông lão nằm trên ghế trúc và các anh nông dân. Hắn đã thấy ông lão nằm trên ghế đã bị liệt nửa thân dưới, nhưng hắn không dám khinh thị, lập tức nói cho mọi người biết mình là ai, đồng thời khom người thi lễ.

Ông lão nằm trên ghế vốn đang nổi giận, nhưng bây giờ lại mừng như điên.

- Lâm Tịch...tiểu Lâm đại nhân...Được! Được! Tính mạng mọi người ở thôn Tang Du cùng với những mảnh ruộng kia đã được cứu rồi, có quan tốt tới rồi, chúng ta không cần phải dựa vào số trời nữa! Lão hủ Trần Dưỡng Chi, từng là Đốc tượng Công ti. Chư vị đại nhân, đê Lan Giang hiện giờ đã rất nguy cấp, cần nhiều người và các cây cọc lớn để gia cố lại.

Ông lão này đột nhiên quát to một tiếng, cũng không biết lão ta lấy sức mạnh ở đâu ra, nhưng từng tiếng quát lại như tiếng sấm đập vào tai mỗi người, làm cho màng nhĩ phải rung động.

- Trần lão, nhân lực tài lực của Vân Tần cần phải dùng được đúng nơi, không thể vì lời một người mà lấy ra được. Tại hạ chạy tới đây là muốn bảo vệ đê Lan Giang.

Âm thanh réo rắt của Lâm Tịch lại vang lên:

- Mời Trần lão đưa chứng cứ cho mọi người thấy.

- Mong chư vị đại nhân giúp lão lên khoái mã.

Bởi vì khi nãy quát to, cổ họng Trần Dưỡng Chi đã hơi quá sức, lúc này lại cố gắng lên tiếng nên âm thanh lão hơi khác lạ. Nhưng mọi người đều nhận ra thần trí lão ta thanh tỉnh, không hề giống người già lão.

- Mời Trần lão chỉ đường!

Lâm Tịch không nói thêm lời dư thừa, lấy áo tơi mình đang mặc khoác lên người Trần lão, sau đó ôm lấy ông lão đã bị liệt nửa người này, nhảy về ngựa.

...

Một con khoái mã phá tan màn mưa đêm lạnh lẽo, chạy như điên trên bờ ruộng nước, xông tới bờ đê.

Ở trên bờ đê, có mấy trăm tráng hán đang reo hò hối hả.

Vài cọc gỗ lớn đang được đóng sâu vào dưới đất, từng túi cát đá cũng được bỏ vào sát bờ đê.

Bờ đê Lan Giang này rất rộng, đủ để hai chiếc xe ngựa song song đi tới. Nước sông mặc dù chảy không xiết, nhưng mực nước sông bây giờ lại cách bờ đê không quá một thước, nhìn từ trên cao xuống sẽ thấy đê Lan Giang này rất giống một chậu nước rửa mặt to lớn. Nước sông cứ chảy chậm qua, nhưng lại làm Lâm Tịch cảm thấy dường như trong đó ẩn chứa một sức mạnh không thể đo đếm được, bờ đê dưới chân cứ thế liên tục rung động. Ngay lúc này nước sông hơi nhô lên cao, một ít bọt nước tràn qua bờ đê.

Lâm Tịch đứng trên bờ đê, vịn lão nhân ngồi trên xe ngựa, hắn thấy mực nước sông ở đây đúng là cao hơn các nơi khác rất nhiều. Mà khi nhìn qua một chỗ khác, hắn lập tức thấy có vài nơi mặt ngoài đê cao thấp không đều, còn có vài nơi có lổ hổng nhỏ.

Đê Lan Giang này đúng là đã xuống cấp rất nặng!

- Đại nhân, mời các đại nhân nhìn.

Âm thanh khác thường và cao vút của lão Trần lại vang lên, lão ta đưa tay chỉ về phía trước.

Đám người Lâm Tịch nhìn theo, lập tức thấy ở ngay trên vị trí bờ đê lão Trân đang chỉ có một hang động sâu rộng cỡ miệng lò, nước mưa rơi xuống chảy vào động sâu, dường như không ngừng rót vào trong lòng đê.

- Năm xưa xây đê này, lão nhớ cứ ba mươi bước sẽ cắm một cọc, tổng cộng có tất cả bảy mươi hai cọc, tựa như có bảy mươi hai người khổng lồ chống đỡ đê này, sau đó dùng xà ngang gỗ bắt chéo qua. Lão đã kiểm tra qua, số cọc bị hư hại đã lên đến năm sáu chục cọc. Chư vị đại nhân, tình hình bây giờ chỉ còn cách bổ sung những cọc đã bị hư hại, sau đó dùng thêm một số cọc chống đỡ bên ngoài, dùng cát đá ghim chặt lại, chỉ có làm như vậy đê Lan Giang này mới không bị vỡ!

Tận mắt nhìn thấy những hang động sâu, cảm giác được đê Lan Giang đang rung động, lại nhìn mấy trăm tráng hán đang cố gắng hò reo trên bờ đê cách đấy không xa, Trâu Nhất Thạch bỗng nhiên tái mắt. Ông ta quay đầu nhìn Giang Vấn Hạc và Lâm Tịch, hơi lo sợ nói:

- Những cọc này tương đối dài, phải dùng cây thông mới lấp được những chổ hổng này. Nhưng phí dụng Công ti hiện giờ...trong thời gian ngắn không thể nào bổ sung đủ.

- Phí dụng Công ti không đủ, vậy lấy phí dụng các Ti khác bổ sung...Nếu như vẫn không đủ, hãy đi mượn các hiệu buôn! Giang tổng trấn, ngài hãy nói mấy người Chu tứ gia tới đây trợ giúp, nhân lực không đủ hãy điều động quân đội.

Lâm Tịch hít sâu một hơi, tỉnh táo và chậm rãi nói:

- Toàn bộ hậu quả, hãy để ta chịu trách nhiệm!

Chương 12: Chỉ là mây trôi
Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com





~~o0 0o~~




Hiện giờ, cả người Giang Vấn Hạc đã bị nước mưa làm ướt đẫm. Sức khỏe lão ta vốn không tốt lắm, sắc mặt sớm trắng bệch từ khi nãy, đôi môi hơi tím lại, nhưng khi nghe Lâm Tịch nói những lời này, rõ ràng mặt ông ta còn trắng hơn.

Ông ta hiểu rõ những lời Lâm Tịch vừa nói.

Lâm Tịch chỉ là một quan viên Hình ti, cho dù đê này vỡ, nhiều người chết, cũng không có chuyện gì liên quan đến hắn.

Nhưng nếu như hắn làm những gì vừa nói, thứ hắn phải đối mặt chính là tội danh tham ô phí dụng các Ti khác cùng với việc điều động quân đội.

Mục đích Lâm Tịch là muốn bảo vệ đê này. Nhưng ngay cả khi bảo vệ được rồi, Lâm Tịch cũng không có lợi gì.

Ngược lại, rất có thể hắn còn bị người tố cáo, buộc tội tự động quyết định, thậm chí rất có thể sẽ có người hỏi "làm sao ngươi có thể khẳng định đê Lan Giang sẽ gặp vấn đề?".

Càng bảo vệ đê này, đê Lan Giang này càng không có chuyện, Lâm Tịch càng không tìm được lý do gì để phản bác.

Chỉ riêng hai tội tham ô phí dụng các Ti khác và tự ý điều động quân đội đã đủ lột bỏ chức quan của Lâm Tịch.

Bởi vì nước mưa rét lạnh không ngừng rơi trên người, Giang Vấn Hạc cảm thấy rất lạnh. Với tâm tình khó tả hiện giờ, ông ta bất giác bước tới trước hai bước, hai mắt trợn tròn lên, nhìn Lâm Tịch nhẹ giọng nói:

- Ngươi thật muốn làm vậy sao? Đáng giá sao?

Lâm Tịch nhìn Giang Vấn Hạc khuôn mặt dính đầy nước mưa, nhưng vẫn đang cố gắng mở to hai mắt. Tâm tình hắn ta cách đây vài giây còn đang nặng trĩu, nhưng khi nghe Giang Vấn Hạc nói như vậy, hắn lại khẽ nhếch môi, nở một nụ cười mà người khác không thể nào hiểu nổi.

Trên đời này, có rất nhiều người xem trọng thứ được gọi là vinh quang và quan hàm.

Nhưng đối với hắn, những thứ này thật không đáng giá. Từ trước tới nay, khi làm bất cứ chuyện gì, hắn không hề đánh giá xem chuyện đó đáng giá hay không, nhưng tính cách này của hắn lại rất giống với Nam Cung Vị Ương, tất cả chỉ vì thích hay không thích.

Hắn chỉ biết thế gian này còn có rất nhiều người tốt, nhưng cũng còn rất nhiều người xấu.

Cũng vì hắn làm như thế, nên ngay cái ngày hắn làm "rớt" công văn của Giám quân, kháng pháp không tuân theo, mới có nhiều người kính trọng. Vào cái ngày thiết kỵ Vân Tần trải dài trên đường cái, rất nhiều dân chúng trấn Đông Cảng đã bất kể mạng mình, đứng trước người hắn, cũng vì như vậy mới có nhiều người gọi hắn là "tiểu Lâm đại nhân", mới có nhiều người vì hắn mà cùng nhau bắt cá.

Trong thôn Tang Du này, thường ngày cũng có không biết bao người gọi hắn với cái tên đầy thân thiết: "tiểu Lâm đại nhân", cho nên, hắn không muốn đê Lan Giang này bị vỡ.

Về quan hàm, lúc này hắn không hề áy náy những lời mình đã nói, bất kể việc mình đang làm trái với ý muốn Cao Á Nam.

Bởi vì đây là thiên tai...chứ không phải hắn tự đi trêu chọc người khác.

- Mây trôi.

Cho nên, khi nghe xong câu hỏi của Giang Vấn Hạc, hắn chỉ mỉm cười, nói:

- So sánh với những mảnh ruộng và con người bên dưới, quan chức và những thứ khác...chỉ là mây trôi.

- Mây trôi?

Giang Vấn Hạc không biết đối với Lâm Tịch, khi nói những lời này ra, tâm tình hắn rất nhẹ nhàng và bình thản.

Ở thế giới này, rất ít người dùng hai từ mây trôi. Đối với Giang Vấn Hạc, trong tình thế đối mặt với bờ đê bấp bênh, nước sông đang đánh vào bờ mạnh như thế này, cụm từ Lâm Tịch vừa nói thật khác lạ, làm cho ông ta có cảm xúc hoàn toàn khác.

Nhìn Lâm Tịch đang đứng thẳng bên cạnh mình, tự cười khẽ, Giang Vấn Hạc bắt đầu cúi đầu xấu hổ.

- Ta trở về sắp xếp mọi việc.

Sau khi dùng sức xoa xoa đôi bàn tay, ông ta ngẩng đầu lên, nói với Lâm Tịch.

- Có thể điều động ai, hãy cố gắng điều động.

Lâm Tịch hiểu rõ đối kháng với những thiên tai như vậy, chỉ có thể dựa vào "biển người". Cho nên, hắn nhìn Giang Vấn Hạc, dăn dò:

- Đại nhân trở về, hãy điều động toàn bộ người ở cục cảnh sát và Giám ngục đến đây. Bọn họ theo ti chức, đã lên chức rồi cũng nên chịu khổ.

Sau khi dặn dò, Lâm Tịch xoay người vỗ vỗ bả vai Khương Tiếu Y, nói:

- Ngươi hộ tống Giang đại nhân giùm ta.

Khương Tiếu Y hiểu ý Lâm Tịch. Chỉ có Giang Vấn Hạc mới có thực quyền điều động người đến đê Lan Giang này, nhưng Giang Vấn Hạc lại là lão quan văn, nếu như trên đường xảy ra chuyện gì, vậy cho dù Lâm Tịch có cố gắng hơn nữa cũng chỉ là uổng công.

Bởi vì hiểu rõ nên Khương Tiếu Y không nói lời nào, chỉ hơi lo lắng nhìn qua nước sông đang nhấp nhô dưới chân mình, vỗ vỗ vai Lâm Tịch lại rồi xoay người lên ngựa.

- Trâu đại nhân, bây giờ ngài thấy thế nào?

Dõi mắt nhìn Khương Tiếu Y hộ tống Giang Vấn Hạc cưỡi ngựa xông vào màn mưa, Lâm Tịc quay đầu nhìn Trâu Nhất Thạch, hỏi.

Trâu Nhất Thạch dù sao cũng chỉ là một quan viên Công ti, tận mắt nhìn thấy cảnh tượng hiện giờ của đê Lan Giang, ông ta mới biết những phán đoán lúc trước của mình đã tự đưa bản thân vào thế vạn kiếp bất phục, lúc này lại nghe Lâm Tịch hỏi...trong cơn mưa to dữ dội như vậy, không ngờ ông ta lại chảy mồ hôi, chỉ biết khom người với Lâm Tịch mà không biết nói gì.

- Chuyện lấy phí dụng các Ti khác để gia cố đê, ta sẽ gánh giùm đại nhân. Nhưng đêm nay, nhờ Trâu đại nhân hãy giúp ta coi phần đê này.

Điều khiến ông ta phải chấn động chính là bỗng nhiên nghe được Lâm Tịch nói một câu như vậy, khi ngẩng đầu lên và ngạc nhiên nhìn Lâm Tịch, chỉ thấy vị tiểu Lâm đại nhân này bỗng nhiên hỏi lão Trần đã ngoài chín mươi vẫn đứng gần đấy:

- Phần đê Lan Giang ở trấn Yến Lai...có phải cũng như vậy không?

- Thưa Lâm đại nhân, đúng là như vậy!

Ông lão đã hơn chín mươi tuổi này run người, như đã đoán được điều gì đó nên lại khàn giọng hét lớn:

- Đại nhân, nếu như đại nhân muốn tới phần đê ở trấn Yến Lai, lão có thể đi theo chỉ đường cho đại nhân!

Lâm Tịch gật đầu, nhìn ông lão vì hét quá lớn nên cổ họng đã bị thương này, hỏi:

- Nhưng nếu như ngài rời khỏi đây, việc gia cố đê không bị ảnh hưởng gì chứ?

- Có chư vị đại nhân dốc lòng giúp đỡ, việc gia cố đê có thành hay không không còn do con người nữa, mà do ý trời. Hạo Chi! Tới đây!

Lão Trần quát to một tiếng, Trần Hạo Chi lập tức tiến lên:

- Hạo Chi! Gia cố đê như thế nào, gia gia đã nói với con. Con phải toàn lực giúp vị đại nhân này...Trần gia chúng ta, nhất định phải gắn bó với đê Lan Giang!



- Trâu đại nhân, nếu như vị bằng hữu kia của ta quay lại, đại nhân hãy nói hắn, toàn bộ nhân viên cục cảnh sát và toàn bộ mọi người ra đê gia cố phải nghe lệnh ngài và Trần Hạo Chi, nếu như có ai không tuân lệnh hai người....Tình thế bây giờ nguy cấp, ngài hãy nói Bộ khoái bắt lại! Nếu như có tình huống gì khó ứng phó, hãy nhờ người đến trấn Yến Lai tìm ta.

Lâm Tịch khom người hành lễ với Trâu Nhất Thạch, sau đó phóng ngựa rời đi.

Trâu Nhất Thạch nhìn Lâm Tịch cỡi ngựa rời đi. Cách đây không lâu ông ta còn tức giận vì Lâm Tịch không hiểu gì thủy lợi mà xen vào chuyện của Công ti, nhưng lúc này, toàn bộ đã biến thành nỗi xúc động khó tả.

....

Những tiếng vó ngựa vội vã vang lên trong phủ Tổng trấn.

Toàn bộ quân sĩ trấn thủ phủ Tổng trấn đang ngủ bị đánh thức.

Nghe được hai tên lính đứng canh nói rằng tân Tổng trấn tiến đến, tân Quân giáo Trầm Hạo Thiên vội vàng ra lệnh cho mọi người đứng dậy thực hiện công vụ, sau đó nhanh chóng ăn mặc chỉnh tề, ra khỏi doanh trại.

Nhưng khi nhìn thấy hai con ngựa đang thở hồng hộc trong đêm mưa trước doanh trại, rồi nghe Giang Vấn Hạc cả người ướt nhẹp hạ lệnh điều động toàn bộ hai trăm quân sĩ ra đê trợ giúp gia cố, chỉ để lại mười người canh cổng, Trầm Hạo Thiên bỗng nhiên cười lạnh.

Bởi vì đại án Ngân câu phường, Quân giáo tiền nhiệm đã bị cách chức, hắn được thăng chức lên. Nhưng bởi vì hắn và Quân giáo tiền nhiệm luôn sống yên bình với nhau, nên từ đáy lòng cảm thấy Lâm Tịch làm vậy là đã tát một tát vào mặt dân quân địa phương như họ. Hơn nữa, trước khi lên làm tạm quyền Tổng trấn, Giang Vấn Hạc chỉ là một quan văn ở phòng Thượng sơ, thực quyền còn không bằng được một Quân giáo. Nếu như có sự vụ khẩn cấp, dĩ nhiên hắn sẽ không từ chối ra quân dù bây giờ là nửa đêm, nhưng bây giờ Giang Vấn Hạc lại bảo hắn cho quân đi gia cố bờ đê, mà đối với một người không hiểu biết gì về thủy lợi như hắn, việc này quả thật rất vô căn cứ.

- Giang đại nhân...

Trầm Hạo Thiên nhìn lão quan văn đang run rẩy vì trời lạnh, lạnh nhạt nói:

- Ngài nửa đêm vội vã chạy tới đây chỉ vì chuyện này?

Giang Vấn Hạc thấy rõ nụ cười lạnh trên mặt Trầm Hạo Thiên, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích:

- Đê Lan Giang có thể vỡ bất cứ lúc nào, liên lụy đến hàng ngàn tính mệnh, vô cùng khẩn cấp.

- Đã như vậy, ti chức sẽ phái ba mươi quân sĩ để đại nhân sai khiến, bảo đảm họ sẽ nghe lệnh đại nhân.

Trầm Hạo Thiên thản nhiên nhìn Giang Vấn Hạc, nói:

- Chứ ngài muốn toàn bộ quân sĩ chúng ta ra đó làm gì?

Bình thường Giang Vấn Hạc làm người ôn hòa, luôn tránh việc tranh cãi với người khác. Nhưng khi nghĩ đến câu nói kia của Lâm Tịch, nghĩ đến tình cảnh của đê Lan Giang, nhất thời lửa giận công tâm, Giang Vấn Hạc ngẩng đầu, hét to:

- Việc ở đê đã có Lâm Tịch phụ trách an bài, bây giờ ta lệnh cho các ngươi đi là vì nhân lực không đủ, cần có thêm người gia cố đê, chẳng lẽ các ngươi cho rằng các ngươi ra đó để chỉ đạo hay sao?

- Chúng ta là quân nhân, không phải là thợ xây dựng.

Trầm Hạo Thiên đột nhiên trầm mặt lại.

- Theo luật pháp Vân Tần, lúc tình thế nguy cấp Tổng trấn có quyền điều khiển quân trấn thủ.

Ngay lúc này, Khương Tiếu Y đột nhiên tiến lên trước, cất giọng cắt lời Trầm Hạo Thiên không chịu hợp tác, nói:

- Mặc kệ các ngươi là quân nhân hay thợ xây dựng, không nghe lệnh Tổng trấn chính là kháng pháp.

- Kháng pháp?

Trầm Hạo Thiên nhìn Khương Tiếu Y, cười lạnh:

- Ngươi là ai? Có tư cách gì nói với ta những lời này? Chẳng lẽ mỗi người trẻ tuổi bây giờ đều tự coi mình là Lâm Tịch sao?

Khương Tiếu Y nhíu mày, hắn không ngờ những người này chỉ vì tranh đấu bình thường mà vẫn tiếp tục tranh đấu trong khi tình thế đã nguy hiểm như vậy. Hắn dĩ nhiên biết nếu như Giang Vấn Hạc vẫn cố gắng, lấy quyền cưỡng ép, những người này có khi sẽ nhượng bộ. Nhưng tình thế bây giờ rất nguy cấp, không còn thời gian để kéo dài nữa. Cho nên, hắn không nói thêm lời nào, rảo chân bước một bước đồng thời nhảy lên phóng tới chỗ Trầm Hạo Thiên.

"Keng!"

Một âm thanh kim loại réo rắt vang lên.

Một tên lính canh cổng đứng trước người Trầm Hạo Thiên hoa mắt, bỗng nhiên không thấy Khương Tiếu Y đâu nữa. Mà trường đao đang ở trong vỏ đao bên hông gã cũng đã nằm trong tay Khương Tiếu Y, đao phong mạnh mẽ chém tới cổ Trầm Hạo Thiên!

Thấy người thiếu niên này phóng tới mình như con hổ dữ, Trầm Hạo Thiên kinh ngạc há miệng. Theo bản năng, hắn lui về sau nửa bước, hơi khom người rồi đưa tay ngay bên hông, mạnh mẽ rút đao ngăn chặn lại.

"Keng!"

Trường đao trong tay Trầm Hạo Thiên chuẩn xác ngăn chặn một đao của Lâm Tịch, hai đao chạm vào nhau làm tóe lên những ánh lửa chói mắt, nhưng lại có một luồng sức mạnh gián tiếp đánh vào hổ khẩu của hắn, đao đang cầm chặt hơi buông lỏng. Ngay lập tức, Khương Tiếu Y liền dùng sức áp sống đao trong tay Trầm Hạo Thiên áp lên vai trái hắn ta, tiếp tục đè xuống, làm cho Trầm Hạo Thiên quỳ xuống mặt đất.

- Đại nhân!

Hàng loạt tiếng binh khi rời vỏ vang lên, Khương Tiếu Y bị bao quanh ở giữa, chi chít ánh hàn quang lóe lên chỉ vào hắn.

- Trấn thủ quân bọn ngươi không nghe lệnh Tổng trấn, muốn làm phản sao? Theo luật đáng chém.

Khương Tiếu Y cười lạnh nhìn những quân sĩ vây quanh, trường đao trong tay tiếp tục dùng sức, Trầm Hạo Thiên giãy dụa muốn đứng lên nhưng lại bị ép quỳ xuống đất.

Nhận thấy Khương Tiếu Y cũng là một người tu hành không bình thường như Lâm Tịch, Giang Vấn Hạc nhất thời hiểu vì sao Lâm Tịch lại để hắn hộ tống mình về, ông ta nhất thời quát to lên:

- Hay lắm! Các ngươi muốn mưu phản sao? Chém đầu Trầm Hạo Thiên trước!

- Các ngươi thu hồi binh khí! Trấn thủ quân chúng ta nghe lệnh Giang đại nhân!

Vừa nghe Giang Vấn Hạc nói, Trầm Hạo Thiên nhất thời tái mặt, vội vàng kêu lên.

Khương Tiếu Y thu đao, nhìn quanh bốn phía, cười lạnh:

- Rượu mời không uống mà thích uống rượu phạt!

...

- Chuyện gì vậy?

- Cái gì? Phần đê Lan Giang bên thôn Tang Du xảy ra chuyện, sắp vỡ rồi, tiểu Lâm đại nhân đã đến đó, muốn mọi người đến giúp đỡ sao?

- Trấn thủ quân cũng bị điều động rồi, tiểu Lâm đại nhân ở bên đó, không thể nào giả được!

- Mau đi giúp!

Không bao lâu sau khi tiếng vó ngựa của Trấn thủ quân vang lên khắp trấn Đông Cảng, gần như mọi nhà ở trấn Đông Cảng đều có ánh đèn sáng lên, rất nhiều người vội vàng mặc áo tơi, tay cầm dù, nhanh chóng chạy tới thôn Tang Du.

- Chính mình là Bồ Tát còn lo chưa xong, ngươi còn nhàn nhã đi quản chuyện Công ti?

Trước cửa một quán trọ trong trấn, thương nhân mập mạp vẫn luôn cười hòa ái đang đi trên phố. Sau khi nghe rõ chuyện gì đang xảy ra, tên mập này theo thói quen chà hai tay lên ống tay áp, ngáp dài trở về khách sạn.

- Ta cũng không rãnh đến mức ra đê tìm ngươi ngươi...cũng trễ rồi...thôi vậy, ta đi nghỉ trước, sáng mai sẽ cho ngươi thêm vài việc vui.

Chương 13: Đóng kín đại môn

Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com





~~o0 0o~~





Đêm nay, không chỉ riêng dân chúng trấn Đông Cảng bị đánh thức.

Rất nhiều dân chúng trấn Yến Lai đang yên giấc bỗng nhiên nghe thấy âm thanh gót sắt, kỵ binh lạnh lẽo tiến vào giấc mộng, sau đó chợt thức giấc bởi vì tiếng ngựa hí đang reo hò ngoài kia. Bọn họ ngồi dậy, lo lắng không biết chuyện gì đang xảy ra.

Trước cửa phủ Tổng trấn trấn Yến Lai, Tổng trấn Hạ Tử Kính mặc quan phục nhìn Lâm Tịch đằng trước đang bị năm sáu quân sĩ vây quanh, cười lạnh:

- Lâm đại nhân, đã trễ như vậy ngài lại gọi ta dậy, chỉ vì nghi ngờ đê Lan Giang ở trấn Yến Lai ta có vấn đề sao? Chẳng lẽ ngài không cảm thấy mình quá nhiều chuyện?

Lâm Tịch một người một ngựa chạy thẳng tới đây, nước mưa làm cả người hắn ướt nhẹp, hiện giờ vẫn có những giọt nước từ trên tóc chảy xuống dưới, khiến hắn phải dùng tay dụi dụi một hồi mới mở to mắt được.

Cảm nhận được thái độ đầy ác cảm của Hạ Tử Kính đối với mình, Lâm Tịch hơi cau mày, bình thản giải thích:

- Đây không phải là chuyện nghi ngờ vô căn cứ, mà là có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Trước khi đến đây, ti chức đã đến bờ đê trấn Yến Lai, tình huống cũng giống như bờ đê trấn Đông Cảng ti chức. Hơn nữa, đây không phải là kết luận của ti chức, mà là của Đốc tượng đã từng tham gia xây dựng công trình thủy lợi này. Mặc dù đê lớn mới xây, nhưng mực nước hiện nay rất cao, có thể sẽ làm vỡ đê.

- Thật sao?

Hạ Tử Kính đạm mạc nhìn Lâm Tịch, nói:

- Ta biết rồi.

Lâm Tịch càng cau mày hơn, hắn vờ như không thấy vẻ mặt trào phúng của Hạ Tử Kính, hỏi:

- Việc rất quan trọng, nếu như đại nhân biết rồi, không biết đại nhân định làm thế nào?

- Ta định làm thế nào?

Hạ Tử Kính trần mặt, ngẩng đầu nhìn Lâm Tịch, cười lạnh:

- Ngài nói ta đã biết rồi, nhưng sợ rằng có một số việc Lâm đại nhân ngài chưa biết.

Lâm Tịch hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói:

- Chuyện gì?

- Đây là trấn Yến Lai, không phải trấn Đông Cảng...Tổng trấn trấn Đông Cảng muốn làm gì, muốn báo cáo với ngài, nhưng ta muốn làm gì, lại không cần thiết nói cho ngài biết.

Hạ Tử Kính càng lúc càng cười lạnh, nói:

- Ngài quản chuyện trấn Yến Lai ta chính là nhúng tay vào việc lại trị ở trấn Yến Lai, không tuân pháp luật. Nếu như truyền ra ngoài, sợ rằng sẽ có người nói dã tâm Lâm đại nhân ngài quá lớn, ham muốn rất nhiều.

Lâm Tịch mặc nhiên nhìn Tổng trấn thon gầy cao lớn này, nói:

- Ti chức chỉ nói sự thật cho ngài biết, đến lúc gia cố đê, ngài có thể nói là chính ngài phát hiện, không có quan hệ gì với ti chức.

- Ngài vẫn không rõ.

Hạ Tử Kính nhìn màn đêm sau lưng Lâm Tịch, nói:

- Hôm nay ngài tới nói cho ta biết chuyện này, ta nghe rồi, ngày mai ngài nói cho ta chuyện khác, chẳng lẽ ta phải tiếp tục nghe? Hơn nữa, theo ý của Lâm đại nhân ngài, ngài muốn ta phải lập tức điều động nhân lực vật lực để gia cố đê?

Lâm Tịch nhìn tên Tổng trấn đang lạnh lùng nói chuyện với mình, nói:

- Đúng vậy, cần phải làm như thế.

Nét lạnh lùng bỗng hiện rõ trên khuôn mặt Hạ Tử Kính, ông ta nói:

- Lâm Tịch, ta không ngại nói cho ngài biết ba điều: Điều một, mấy ngày trước có Khương Thụy buộc tội, chúng ta bị phạt bổng một năm; Hai, đê Lan Giang chưa bao giờ gặp chuyện nguy hiểm, Công ti không dự trù kinh phí trước, trong thời gian ngắn không thể chuẩn bị đủ ngân lượng và vật liệu, cho dù điều động những chỗ khác, chỉ sợ mưa đã ngừng rơi; ba, ta không cần ngài đứng đây dạy ta phải làm thế nào. Còn đê Lan Giang kia, đích thân ta ngày mai sẽ tới kiểm tra. Đến lúc đó, có cần điều động nhân lực tài lực hay không, gia cố hay không gia cố, ta tự nhiên sẽ quyết định.

Lâm Tịch lắc đầu, hỏi:

- Chẳng lẽ tranh đấu giữa các quan viên còn quan trọng hơn tính mạng dân chúng sao?

Hạ Tử Kính liếc mắt nhìn Lâm Tịch, trêu chọc:

- Lâm đại nhân, ta muốn hỏi ngài, đê Lan Giang đã vỡ rồi sao?

Lâm Tịch lắc đầu.

Hạ Tử Kính cũng lắc đầu, nói:

- Đôi khi chỉ vì một người phán đoán sai lầm mà dẫn đến thiệt hại rất lớn, so với hai tên hung đồ đánh nhau thì còn nguy hiểm hơn.

Thấy Hạ Tử Kính muốn xoay người về phủ, không để ý đến mình nữa, Lâm Tịch trầm giọng nói:

- Ít nhất ngài có thể ra lệnh quân sĩ trợ giúp thôn dân sau đê Lan Giang.

Hạ Tử Kính không lên tiếng, cũng không nhìn Lâm Tịch, tay để lên cửa, chuẩn bị đóng lại.

- Hạ đại nhân!

Lâm Tịch bước tới trước, lên tiếng nói. Ngay lập tức, năm sáu binh sĩ đang vây quanh hắn rất khẩn trương, tất cả đồng thời tiến tới.

- Ta đã nói với Lâm đại nhân, sáng mai ta sẽ đích thân qua xem xét. Bây giờ trời đã tối, nếu như sơ tán thôn dân, khi xảy ra thương vong gì, trấn Yến Lai phải chịu trách nhiệm hoàn toàn.

Thấy Lâm Tịch hét to lên, Hạ Tử Kính khẽ xoay người, lạnh nhạt nói:

- Lâm đại nhân ngài nhúng tay vào chuyện trấn Yến Lai đã là không đúng, bây giờ thì sao, chẳng lẽ ngài còn muốn dùng vũ lực cưỡng chế quan viên để ta phải vì ngài làm việc. Chỉ cần ngài dám, ngài liền đánh bại các quân sĩ ở đây, xông vào đại môn, chắc chắn ta không phải là đối thủ của Lâm đại nhân. Nếu như không dám, vậy mời đi cho, nếu không, ta sẽ kiện ngài tội quấy nhiễu quan viên.

Nói xong câu này, lập tức có một tiếng động "rầm" vang lên, đại môn màu đen chậm rãi khép lai trước mặt Lâm Tịch.

- Lâm đại nhân!

Những binh sĩ đang vây quanh Lâm Tịch rất khẩn trương. Bọn họ đã từng nghe nói võ công Lâm Tịch giỏi đến mức nào, nếu như bây giờ Lâm Tịch muốn xông vào thật, sợ rằng bọn họ muốn cản cũng cản không được.



Lâm Tịch tất nhiên nhìn thấy sự quyết tâm và sợ hãi trong mắt các binh sĩ này, hắn khẽ gật đầu với bọn họ, ý nói mình sẽ không khinh suất, sau đó xoay người lên ngựa.

Ngay trước phủ Tổng trấn có một mái hiên rộng dài để che mưa, mặc dù mưa rất lớn nhưng phần đất dưới mái hiên lại khô ráo sạch sẽ. Nhưng đến khi Lâm Tịch lên ngựa, mấy binh sĩ này mới thấy chỗ Lâm Tịch vừa đứng là một vũng nước lớn, sau lại nhìn thấy những hạt nước mưa đang từng giọt từng giọt nhỏ xuống bên dưới, mà ngay cả con ngựa người được gọi là tiểu Lâm đại nhân cưỡi cũng đã rất mệt, ngay miệng mũi đều có bọt mép chảy ra ngoài, vị đầu lĩnh quân sĩ nhất thời run lên, thu đao vào vỏ, đồng thời cắn răng một cái, tiến lên và nhẹ giọng nói:

- Lâm đại nhân, đại nhân còn muốn tới đê Lan Giang ở trấn Yến Lai sao?

Lâm Tịch thấy tên quân sĩ này vừa nói chuyện vừa run rẩy, gật đầu nói:

- Mặc dù ta cưỡng ép được Hạ đại nhân, cũng không thể cưỡng ép được toàn bộ quan viên trấn Yến Lai, không có ích lợi gì cả...Nếu đã như vậy, ta chỉ còn cách cố hết sức, sơ tán các thôn dân.

- Lâm đại nhân, thuộc hạ không có quyền ra lệnh...nhưng thuộc hạ có vài huynh đệ, bọn họ nhất định ra sức giúp đỡ.

Tên quân sĩ này lại cắn răng, thấp giọng nói.

- Đa tạ.

Lâm Tịch nhìn thoáng qua bầu trời đêm vẫn đang bị mưa to bao phủ, sau đó thi lễ tạ ơn với tên quân sĩ này.

...

Trên bờ đê Lan Giang ở trấn Đông Cảng, mọi người đang làm việc bỗng ngừng lại.

Trâu Nhất Thạch dùng tay lau nước mưa trên mặt, xoay người nhìn theo, lập tức thấy có rất nhiều ánh lửa sáng lên ở ngay đường cái đi thẳng tới đây.

Nhưng ngay sau đó, mấy trăm anh nông dân đã sức cùng lực kiệt sau khi cố gắng hàng giờ lập tức vui mừng hoan hô, lớn tới mức nhất thời át cả tiếng nước mưa to đang rơi xuống.

Năm hoặc sáu con chiến mã đang kéo một gốc cây thô to đằng sau, hồng hộc chạy đến bờ đê, làm cho những anh nông dân này rất hưng phấn.

Đằng sau những con chiến mã ấy lại là tiếng bước chân nặng nề, nhất thời có không biết bao dân chúng trấn Đông Cảng đang dồn dập chạy tới đó.

- Tiểu Lâm đại nhân!

Người khác có thể không biết rõ mọi chuyện, nhưng Trần Hạo Chi lại thấy rất rõ. Thấy các quân sĩ vừa cưỡi ngựa vừa kéo các cây gỗ thô to tới, lại nhìn thấy dòng người đông nghịt đằng sau, anh nông dân này lập tức quỳ xuống, kêu to một tiếng.

....

Ở một bờ đê lớn bấp bênh khác, cũng có ít nhất hơn trăm hán tử đang hối hả làm việc.

Thậm chí, ngay cả Trần Dưỡng Chi vốn là một ông già hơn chín mươi tuổi, thân hình ốm yếu, bị liệt nửa người hơn nhiều năm, lúc này cũng đang ở trong một trạng thái khó tưởng tượng được. Lão ta nằm trên một cái ghế, được hai người khiêng lên, tay nắm một quải trượng dài, không ngừng khàn giọng gào thét chỉ huy mọi người gia cố đê. Bất cứ ai cũng không thể tưởng tượng được một ông lão ngoài chín mươi đã dầm mưa hơn nửa đêm, vậy mà bây giờ vẫn còn sức đến như vậy.

- Ngừng!

Đột nhiên có một tiếng quát mạnh mẽ xuyên thấu qua màn mưa đêm, vang lên khắp bờ đê.

Lâm Tịch thúc ngựa từ dưới đồng ruộng chạy lên bờ đê, xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Thấy chỉ có một mình Lâm Tịch tới, đôi mắt vốn rất sắc bén của Trần Dưỡng Chi bỗng nhiên ảm đạm hơn rất nhiều.

- Tổng trấn trấn Yến Lai sẽ không điều nhân lực vật lực tới đây, vì lý do an toàn, chỉ có thể sơ tán mọi người lên chỗ cao hơn.

Lâm Tịch dừng ngựa trước người lão ta, bước xuống nói.

Ánh mắt lão Trần càng ảm đạm hơn, khàn giọng nói:

- Chỉ có thể như vậy.

- Chư vị, mọi người cũng là người trấn Yến Lai, hiểu địa thế hơn tại hạ rất nhiều. Hiện giờ không đủ nhân lực, không thể gia cố đê được nữa, mong mọi người giúp tại hạ đưa người lên chỗ cao hơn!

Lâm Tịch xoay người nhìn dân chúng trước mặt mình, mặc kệ mưa gió, lớn tiếng hét lên.

Hắn không phải là người trấn Yến Lai, nhưng dân chúng trấn Yến Lai lại biết đến danh tiếng "tiểu Lâm đại nhân" của hắn. Hơn nữa, bởi vì hắn không phải là quan viên trấn Yến Lai, lại mặt kệ đêm khuya mưa gió đến đây, nên mọi người càng kính nể hơn.

"Keng!"..."keng!"..."keng!"...

Âm thanh cảnh báo lập tức vang lên.

- Mọi người theo ta, lập tức lên chỗ cao hơn!

- Không nên hỗn loạn! Không nên hoảng hốt! Mọi người xếp hàng cẩn thận, nhớ chú ý người bên cạnh! truyện copy từ tunghoanh.com

- Bên này đi mau...không cần lo súc vật trước.

- Mau mau phái người nhìn từng nhà, xem thử còn người bên trong không...đừng đi dưới nước, mau lên chỗ khô ráo đi!

Không lâu sau khi toàn bộ thôn xóm sau đê Lan Giang thức giấc, bắt đầu di chuyển, lập tức có mười mấy quân sĩ cũng chạy tới.

Các quân sĩ này chỉ là binh lính trấn thủ phủ Tổng trấn, hiện không ở trong ca trực, nên họ chỉ chạy bộ tới, chứ không dám cưỡi ngựa.

...

- Để cho ta!

Trên bờ đê trấn Đông Cảng, Khương Tiếu Y giật lấy một cây búa lớn trong tay một tráng hán. Sau đó cả người phóng lên cao, cố gắng dùng hết toàn bộ sức mạnh, lấy búa đập xuống một cây gỗ lớn bên dưới.

"Ầm!"

Cây gỗ lớn lập tức được đóng xuống dưới, gần đến một thước.

Cả người Khương Tiếu Y cũng rung mạnh, hắn bị lực phản chấn kinh khủng làm rung động, khẽ dừng lại trong không trung trong giây lát. Chiếc áo đang mặc vốn đã ướt nhẹo, nhưng vì thân thể rung quá mạnh nên lập tức bắn nước ra khắp nơi, người xem cứ tưởng như có một bông hoa trong suốt đang nở rộ.

Mười mấy người xung quanh đang đóng cọc và vận chuyển cát đá nhìn thấy cảnh này nhất thời ngẩn ngơ, sau đó lập tức hưng phấn hoan hô.

"Ầm!"

Trong lúc mọi người hoan hô, Khương Tiếu Y lại nhảy lên cao, sử dụng sức mạnh toàn thân, lấy búa đập mạnh xuống dưới.

- Thấy chưa, đó chính là bằng hữu của tiểu Lâm đại nhân!

- Bằng hữu tiểu Lâm đại nhân đã trổ tài rồi, mấy hán tử sông Tức Tử chúng ta cũng không thể để mất mặt được!

Sau hai tiếng hét lớn, lập tức có vô số tráng hán ngẩng đầu rống to.

Mưa sa không ngừng rớt xuống người những hán tử thân mình đầy mùi dầu đen và cá tươi, ngay cả Hứa Sanh và Chu tứ gia cũng không quản mệt nhọc, hô to lên với mọi người, mau chóng khiêng túi cát và túi đá bỏ dưới bờ đê

Chương 14: Nhân tính, có người có, cũng có người không
Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com




~~o0 0o~~




Trong đêm đen mưa gió, thư phòng Tổng trấn trấn Yến Lai Hạ Tử Kính vẫn còn sáng đèn.

Từ lúc bị Lâm Tịch gọi tỉnh giấc, Hạ Tử Kính không ngủ tiếp nữa. Sau khi đóng cửa tiễn Lâm Tịch đi, một loạt mệnh lệnh ngay lập tức từ trong thư phòng này truyền ra ngoài.

Có thể làm Tổng trấn ở đế quốc Vân Tần, không có quan viên nào là người bình thường. Hơn nữa, khác với những người tu hành xuất thân từ học viện như Lâm Tịch, các quan viên bắt đầu đi lên từ vị trí thấp nhất luôn hiểu rõ quan trường là nơi như thế nào, họ rất nhạy cảm với các nguy cơ và rất tinh thông trong việc sử dụng thủ đoạn.

Ngay cả Liên Chiến Sơn chỉ là một Cục trưởng bé nhỏ, nhưng vẫn cảm giác được khi đến gần xuân nước sông sẽ ấm thôi, chẳng qua là hiểu sai hướng gió.

Như Hạ Tử Kính suy nghĩ thế lực sau lưng Lâm Tịch đáng để hắn kiêng kỵ, có lẽ là môn sinh Lý Tây Bình, có lẽ là môn sinh của một quan viên cấp cao ở hành tỉnh, nhưng cách làm việc trên quan trường thật sự còn rất non nớt.

Ngay cả việc phân rõ người nào cũng không làm được thì đúng là trẻ con.

Hạ Tử Kính là người đi theo Từ Trữ Thần từ trong quân đội ra ngoài, cho nên, tuy những năm nay Từ Thừa Phong làm không ít việc xấu ở trấn Yến Lai, nhưng ông ta cũng được lợi rất nhiều.

Trong vụ án vừa rồi, mặc dù Tướng liên doanh tam trấn Từ Trữ Thân đã vạch rõ giới hạn với Từ Thừa Phong, cũng không có chứng cứ nào chứng minh được Từ Trữ Thân có liên quan tới án mạng Ngân câu phường, nhưng dù sao Từ Thừa Phong cũng là con ông ta, dù sao vụ án này rất nghiêm trọng, thậm chí cả Khương Thụy cũng tức giận lên án dữ dội, nên Từ Trữ Thân lập tức bị phạt bổng lộc một năm, giáng chức một cấp. Nhưng quan trọng nhất là Từ Trữ Thân vẫn là Tướng liên doanh tam trấn, các quan viên phía trên nhất thời không tìm được người nào xứng đáng hơn để đảm nhiệm trọng trách này.

Hạ Tử Kính rất hiểu lý lẽ "nước quá sâu quá đục không nên đi vào". Đúng là ông ta cũng không hiểu rõ cách làm việc của đám người Từ Thừa Phong lắm, nhưng ông ta lại biết việc có nhiều nhà quyền quý vì muốn thỏa mãn ham muốn của mình nên đã không hề tiếc ngân lượng, coi chúng như vật ngoài thân. Như vậy, ngân lượng của Ngân câu phường đã chảy đi đâu?

Như Từ Trữ Thân, tuy án mạng trọng đại nhưng chỉ bị trách phạt như thế, Hạ Tử Kính vừa nghe tin đã lập tức biết sợ rằng phần lớn ngân lượng ở Ngân câu phường đều chảy vào trong túi các quan trên.

Thu phục lòng người, thăm dò tin tức, bồi dưỡng môn sinh, cung phụng môn khách, xây dựng các thế lực ngầm, thậm chí là mua binh khí, quần áo giáp cho thị vệ xung quanh cũng cần rất nhiều ngân lượng...đối với nhiều người, tiền tài là thứ không thể thiếu được.

...

Theo cách nghĩ của Hạ Tử Kính, cách làm việc của Lâm Tịch còn rất non nớt, tuy đã đến tận phủ nhưng lại không biết ông ta vốn là người của Từ Trữ Thân, trong khi đó, đây lại là việc rất nhiều quan viên ở lăng Lộc Đông này biết rõ.

Cho dù bây giờ ông ta muốn nhảy ra khỏi thuyền của đám người quân bộ Từ Trữ Thân, kết quả chắc chắn sẽ là chết đuối. Hơn nữa, những người đó tuyệt đối sẽ không tin tưởng ông ta hoàn toàn rời khỏi thuyền của Từ Trữ Thân.

Cho nên, làm sao ông ta dám khoác thêm một chiếc áo tơi, đội mưa ra đê ngay trong đêm với Lâm Tịch?

Nhưng nếu Lâm Tịch đã tới, ông ta phải tìm cách đối phó.

Ông ta muốn chuẩn bị kỹ càng, lỡ như đê Lan Giang kia bị vỡ đúng như Lâm Tịch đã nói thì sao? Ông ta phải làm thế nào? Mà đê Lan Giang kia đã mấy chục năm vẫn sóng yên biển lặng, làm sao có vấn đề được? Đến lúc đó, ông ta phải làm thế nào?

Lâm Tịch nghĩ rất đơn giản, hắn cảm thấy thế gian này còn rất nhiều người tốt, hơn nữa, nếu so với thế giới hắn đã từng sống thì phần lớn mọi người ở đây vẫn còn rất chất phác hiền lành, không lạnh lùng và hiểm độc như hắn đã từng thấy. Cho nên, nếu như một ngôi làng thường ngày mọi người chung sống vui vẻ với nhau bỗng xảy ra hỏa hoạn, nếu như hắn có năng lực, chắc chắn hắn sẽ giúp đỡ. Nhưng đối với Hạ Tử Kính, đây cũng là một cơ hội đối phó Lâm Tịch.

Lúc này, trước mặt Hạ Tử Kính chính là Ti canh trấn Yến Lai Huống Tu Hiền.

Bởi vì những năm nay trấn Yến Lai mưa thuận gió hòa, thu hoạch rất tốt, nên Chính tích của Huống Tu Hiền rất xuất sắc, hi vọng trong một hoặc hai năm tới sẽ được lên chức. Cho nên, không cần nói bất cứ ai cũng tưởng tượng được một quan viên thân hình mập mạp, bụng tròn, thậm chí, bộ quan phục y đang mặc mới chỉ được may năm ngoái thôi, nhưng bây giờ đã chật ních, trông bề ngoài giống như một trái banh da vậy.

Thấy ngọn đèn cầy gần Hạ Tử Kính đã gần hết, y lấy lòng lấy một cây khác thay vào, giúp cho thư phòng càng sáng rỡ hơn. Sau đó, y khẽ hưng phấn, khom người thi lễ với Hạ Tử Kính, đồng thời kính cẩn nói:

- Lâm Tịch kia biết cái gì? Thuộc hạ đã nhiều lần giám sát đê Lan Giang, phần chính đê dùng hỗn hợp đất sét với nước gạo nếp, cỏ khô, cát đá xây nên, so với tường thành biên quan còn chắc chắn hơn nhiều, bây giờ cho quân sĩ đi đào chưa chắc đào được một lỗ nào.

Đang lúc nói chuyện, đột nhiên có tiếng bước chân dồn dập chạy đến, ngay sau đó, một quân nhân mặc giáp sắt sáng loáng bước thẳng vào trong phòng, khom người thi lễ với Hạ Tử Kính.

- Thương đại nhân?

Huống Tu Hiền sửng sốt, gã quân nhân này chính là thống lĩnh quân trấn thủ phủ Tổng trấn - Quân giáo Thương Nhân Âm.

Thương Nhân Âm khẽ gật đầu với y, sau đó nói:

- Hạ đại nhân, Lâm Tịch đã bắt đầu nói những người sau đê di chuyển.

- Rất tốt.

Hạ Tử Kính tán thưởng gật đầu:

- Mọi người tiếp tục giám sát chặt chẽ, nửa giờ phải phái người báo tin một lần.

- Thuộc hạ tuân mệnh.

Thương Nhân Âm cung kính khom người, sau đó bước nhanh đi.

Huống Tu Hiền ngạc nhiên, đồng thời mồ hôi lạnh sau lưng tuôn ra như suối. Lúc này y mới biết thì ra Hạ Tử Kính đã sớm phái quân trấn thủ ra ngoài, tụ tập tại một đồi núi cách không xa đê Lan Giang.

Nếu như đê Lan Giang có biến cố xảy ra, tất cả quân trấn thủ có thể kịp thời cứu viện, lúc đó sẽ không có người nào nói quan viên trấn Yến Lai thờ ơ, không quan tâm đến dân chúng.

Đến lúc này, vị Ti canh này mới cảm thấy Tổng trấn đại nhân ngồi trước mặt hiểm độc và cẩn thận đến thế nào, chính mình không thể với tới được. Đồng thời, y cũng chợt nghĩ tới một việc, nếu như đê Lan Giang hoàn toàn không có vấn đề gì, rất có thể Hạ Tử Kính sẽ viết một bản tấu rất dài...

...

"Ầm!"

"Ầm!"

Trên bờ đê Lan Giang trấn Đông Cảng, Khương Tiếu Y lại dùng búa đóng một cọc gỗ thô to sâu xuống dưới đất.

Hai tay hắn không ngừng run rẩy, hồn lực trong cơ thể tiêu hao bảy tám phần, cả người từ quần áo cho đến đầu tóc đều bị bùn dơ làm bẩn, không thể nhận ra đây là một thiếu niên tao nhã anh tuấn nữa.

Cách đó không xa, có rất nhiều hán tử với nước da ngăm đen đang ngẩng cao đầu hống to. Sau khi nghe Trần Dưỡng Chi chỉ rõ và nói đê Lan Giang ở trấn Đông Cảng đã xuống cấp rất nặng, dân chúng ở phố cá, đám dầu đen và bọn chuột đá lập tức dùng hết khả năng của mình, lấy những cây cọc ngắn đóng xuống bờ đê, đồng thời vận động những người khác dùng túi cát và túi đá bỏ dưới bờ đe,

Hiện giờ ở trên đê Lan Giang có rất nhiều người, không thể đếm xuể được. Trong đó, không chỉ có những tráng hán khỏe mạnh không, thậm chí còn có rất nhiều trẻ em phụ nữ thoạt nhìn chân yếu tay mềm nhưng vẫn đang cố sức giúp đỡ mọi người, người người cầm những rổ trúc xúc đất cát vào, sau đó đổ xuống cạnh bờ đê, các hán tử bên cạnh lập tức lấy những tảng đá lớn đè lên để chắc chắn hơn.

Có thể là vì cảm giác người tu hành hơn xa người bình thường, Khương Tiếu Y cảm thấy đê Lan Giang ở đây đã yên lặng hơn khi nãy, không rung động mãnh liệt nữa.

Nhìn thấy có mấy chục cọc gỗ đã được đóng xuống bờ đê, Khương Tiếu Y sức cùng lực kiệt hơi an lòng, bất chợt hắn nghĩ đến Lâm Tịch đang ở trấn Yến Lai, không biết mọi việc bên đó thế nào rồi.

Ngay lúc này, đột nhiên hắn hơi run người. Hắn thấy có một cô gái đằng xa đang cùng với nhiều người kéo một tảng đá lớn, dường như trên mặt cô gái này có vệt máu.

Mặc dù cả người là nước bùn, màu sắc bộ quần áo cô ta đang mặc trên người vì thế mà không nhìn rõ, và mặc dù trên mặt cô có đầy vết máu, nhưng nàng vẫn gây cho người ta cảm giác ôn nhu. Tuy nhiên, điều khiến Khương Tiếu Y chú ý đến không phải là dung mạo xinh đẹp hay vóc dáng của nàng, mà là sự kiên nghị hiện rõ trên khuôn mặt yếu ớt đấy.

Nàng liên tục ngã nhào xuống bùn dơ bên dưới, nhưng luôn luôn đứng lên, sau đó lớn tiếng gào thét như những hán tử khác.

Không hiểu tại sao, thật không hiểu tại sao. Hiện giờ tình hình ở đê Lan Giang rất lộn xộn, người người đi qua đi lại, nhưng hình ảnh của cô gái này trong mắt hắn lại thật rõ ràng.



- Bớt mưa rồi!

- Gần ngưng rồi kìa!

Đột nhiên có người hô to lên, ngay sau đó là những tiếng rống kinh thiên động địa vang khắp bờ đê rộng lớn.

Khương Tiếu Y theo mọi người ngẩng đầu nhìn trời. Quả nhiên, hắn thấy cơn mưa tầm tã đã bắt đầu dịu đi, bầu trời sáng hơn khi nãy.

Một đêm sắp trôi qua, đê Lan Giang ở trấn Đông Cảng vẫn còn tốt.

...

Trời đã gần sáng.

Đê Lan Giang ở trấn Yến Lai vẫn tốt.

Sau đê Lan Giang, gần như mọi thôn dân ở gần đấy đã sơ tán xong, hiện đang tụ tập trên một sườn núi cao.

Chỉ có một nhà lão Cao vẫn ngoan cố lưu lại trong tiểu viện tường đất của mình, tuy đã có ba bốn lần những người đi ngang qua khuyên can, nhưng nhà này vẫn quyết tâm ở lại.

Theo chân mấy thôn dân dẫn đường, Lâm Tịch trong trạng thái cả người đã bị nước bùn làm dơ đi tới tiểu viện tường đất gần ngay bờ đê này.

- Đại thúc...

Lâm Tịch mới khẽ khom người, còn chưa kịp nói gì, thì lão nhân tóc muối tiêu, người mặc chiếc áo không ít chỗ chấp vá đã nhìn hắn trước, đồng thời cúi người quỳ xuống, nghẹn ngào không thể nói:

- Tiểu Lâm đại nhân, ngài đã bôn ba mệt nhọc đến đây, lão thật sự không muốn ngài thêm buồn phiền nữa. Nhưng không phải lão không muốn đi, mà là không thể đi. Con lão ba năm trước đây mắc bệnh qua đời, Cao gia chỉ còn một ông lão mẹ góa con côi là lão đây, đứa con dâu yếu ớt và tôn nhi chưa được bốn tuổi. Toàn bộ miệng ăn trong nhà đều dựa vào hai con trâu ngoài ruộng. Hiện giờ con trâu cái gần lâm bồn, nếu như không chăm sóc chắc chắn sẽ xảy việc ngoài ý muốn. Mặc dù trốn được lũ lụt, nhà lão cũng không thể sống được.

Lão nhân bi thương nói:

- Hơn nữa, công việc nhà lão phụ thuộc vào hai con trâu này, chúng không chỉ là bạn của nhà lão, mà còn là cha mẹ áo cơm. Nhà lão...nhà lão...sao có thể vứt bỏ chúng nó chứ?

- Thì ra là như vậy.

Lâm Tịch khẽ mỉm cười, nói:

- Gần đây có một xe trâu, chúng ta hãy để con trâu gần lâm bồn của đại thúc lên xe trâu đó, sau đó lại tìm thêm vài người, dắt lên chỗ cao hơn.

Lão nhân ngây người.

Âm thanh kẽo kẹt vang lên, cửa chuồng trâu gần đấy được mở ra, một phụ nhân dẫn theo một đứa trẻ bước ra ngoài, quỳ xuống từ xa.

Lâm Tịch mỉm cười ngẩng đầu nhìn trời.

Mưa sắp ngừng, mặt trời đã mọc ở phương đông.

Hắn mỉm cười rực rỡ giống như ánh nắng sớm mai.

Lúc này hắn rất vui vẻ.

Chỉ cần nhà Cao gia này rời đi, như vậy toàn bộ thôn dân ở khu vực đây đã di tản lên sườn núi hết. Lúc đó, cho dù đê Lan Giang có bị vỡ, cũng không có nhiều người chết.

Để cho trâu ngồi xe trâu, đối với hắn việc này quả thật hơi buồn cười...nhưng hắn làm vậy hoàn toàn không phải vì lợi ích cá nhân, tất cả chỉ vì hai con trâu đó là tất cả của cải của nhà lão Cao. Cảm nhận được lòng cảm ơn thiết tha của lão Cao, cảm nhận được niềm hân hoan trong lòng, hắn càng hiểu rõ hơn nhân tính mà Hạ phó viện trưởng đã nói.

...

Cơn mưa đã ngừng hẳn.

Ánh nắng buổi sáng chiếu rõ khắp nơi.

Khi toàn bộ các thôn xóm phía sau đê Lan Giang được di tản lên một sườn núi cao, hơn hai trăm quân sĩ dưới sự điều khiển của Thương Nhân Âm đã lui vào trong rừng sâu, tránh bị Lâm Tịch thấy.

Thương Nhân Âm đứng trên một gốc cây, nhìn thấy ở sườn núi đối diện có rất nhiều người đang cố gắng kéo một xe trâu, trên đấy có một con trâu nằm trên đống cỏ khô.

Thấy Lâm Tịch ở phía sau thường xuyên phụ dân chúng đẩy xe trâu này lên chỗ cao hơn, tên Quân giáo trấn Yến Lai này nhìn lên bầu trời cao trong vắt và đê lớn ở xa, nhưng ngay sau đó, hắn bỗng nhiên cười lạnh

...

Trên bờ đê trấn Đông Cảng.

Bởi vì Trần Dưỡng Chi đã từng khẳng định cho dù mưa ngừng rơi, đê Lan Giag vẫn không an toàn, cho nên vẫn có rất nhiều người đang hối hả gia cố đê. Tuy nhiên, sau một đêm vất vả không nghỉ, hiện có rất nhiều người đã sức cùng lực kiệt, đang nghỉ ngơi tại một sườn núi gần đấy.

Không ít dân chúng tâm lý nên đã chuẩn bị nhiều nồi đất, bắt lửa, nấu cháo cho mọi người ăn.

Khương Tiếu Y cũng ngừng lại.

Trâu Nhất Thạch bên cạnh hắn cũng mệt lử ngồi bệt xuống đất.

Khương Tiếu Y dùng nước sông rửa mặt. Trong buổi sớm mai, hắn thấy cô gái trên mặt có vết máu kia vẫn còn đang làm việc.

Bỗng nhiên, cô gái đấy cũng chú ý tới Khương Tiếu Y, hai người vô tình nhìn lẫn nhau.

Cô gái này lập tức ngượng ngừng, đôi gò má khẽ ửng đỏ. Nhưng nàng cũng lập tức cúi đầu, lặng lẽ vác một túi cát tới bờ đê.

Khương Tiếu Y khẽ há mồm, không hiểu tại sao hắn lại cảm thấy hơi khó chịu.

...

Trong trấn Đông Cảng, bởi vì phần lớn dân chúng đã chạy ra đê Lan Giang, nên trong buổi sớm mai hôm nay, phố cá lại vắng vẻ lạ thường, hầu hết các cửa hàng đều không mở cửa, không khí yên lặng và thanh tĩnh.

Thương nhân mập mạp với vẻ mặt thân thiện và luôn tươi cười mang theo một cái rổ bước ra ngoài.

Đi liền qua mấy con phố, nhưng vì không thể tìm được một cửa hàng nào mở cửa, nên gã bất đắc dĩ ăn một chén cải trắng luộc và vài miếng thịt ướp mặn, việc này khiến cho gã bất mãn, không nhịn được lầm bầm vài câu.

Nhưng khuôn mặt gã vẫn luôn nở nụ cười hòa ái và thân thiện.

Sau đó gã không đi tìm các cửa hàng nữa, mà trực tiếp đi tới Điển ngục trấn Đông Cảng.

Khi đã đến bức tường cao ngoài Điển ngục, cảm giác được không khí yên lặng và thanh tĩnh xung quanh, gã càng hài lòng mà tươi cười hơn. Gã tiếp tục đi tới, quan sát được một lúc liền nhẹ nhàng quăng cái rổ trong tay ra, cái rổ ấy dễ dàng bay qua tường cao, rồi nằm gọn trên một nóc nhà giam. truyện copy từ tunghoanh.com

Gã tiếp tục đi về phía trước, biến mất trong ngõ phố không người.

Không có ai phát hiện ra cái rổ trúc gã đã ném, nó yên lặng nằm trên nóc nhà một phòng giam.

Mặt trời lên cao, ánh mặt trời chiếu vào bên trong, bỗng nhiên có khói nhẹ từ bên trong rổ trúc bay ra ngoài, nhưng ngay sau đó biến thành một ngọn lửa, bùng cháy.

Chương 15: Nhìn sông lớn
Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com





~~o0 0o~~




Lúc này, cơn mưa to vừa dứt không lâu, trên nóc nhà còn đọng lại những giọt nước, các cành cỏ khô héo dưới đất đang rục rịch vươn lên sau khi được tắm trong cơn mưa.

Nhưng không biết trong cái rổ bằng trúc đang cháy kia có chứa vật gì, chỉ trong thời gian ngắn nó đã tạo thành một ngọn lửa nhỏ, sau đó nhanh chóng lan lên thanh xà ngang bằng gỗ phía trên.

Nóc nhà phòng giam này nhanh chóng biến thành một đèn lồng to lớn, thậm chí ánh lửa rừng rực còn làm lu mờ đi ánh sáng sớm mai do mặt trời tỏa ra.

Từng tiếng hô lớn vang lên lên khắp ngõ phố u ám yên tĩnh.

Người phụ trách Điển ngục hiện giờ là Đường Minh Dật. truyện copy từ tunghoanh.com

Mặc dù hắn ta mới tạm thay Điển sử, công văn bổ nhiệm còn chưa được ban xuống, nhưng tiền Điển sử Tiễn Cảng Sinh đã bị Lâm Tịch đuổi ra khỏi cửa.

Khi nghe được tiếng hô lớn và thấy khói bốc lên, Đường Minh Dật lập tức từ trong phòng giám sát lao ra ngoài. Nhưng khi nhìn thấy ngọn lửa đang bốc lên trong phòng gian, tên hán tử hào phóng này lập tức biến sắc, biết không thể dập lửa căn phòng giam đó được nữa.

Hiện giờ, nhân viên ở phòng Đề bộ và Điển ngục đều đã được điều động ra ngoài đê Lan Giang, giúp đỡ dân chúng gia cố đê, trong Điển ngục này tính luôn cả hắn chỉ còn ba người.

Nếu như là lúc bình thường, chỉ cần ba người trấn giữ là đủ rồi, bởi vì tất cả phạm nhân đều bị nhốt trong phòng, những trọng phạm còn bị khóa bằng xiềng xích. Nếu như có nghi phạm quan trọng bị áp giải từ nơi khác xa xôi đến đây, tất nhiên sẽ có quân trấn thủ bên trên điều xuống để thẩm vấn và trông giữ, khi đấy người ở Điển ngục chỉ chịu trách nhiệm việc thu xếp cuộc sống sinh hoạt hàng ngày cho các trọng phạm đó. Hơn nữa, thông thường số phạm nhân ở một trấn như trấn Đông Cảng này không nhiều lắm, cũng chỉ vì đại án Ngân câu phường nên số phạm nhân trong ngục hiện giờ là hơn hai mươi người, nếu không, vào lúc bình thường số lượng tuyệt đối không đến hai mươi.

Lúc này, ngọn lửa trên nóc nhà phòng giam kia đã cháy mạnh, đừng nói là ba người bọn họ, cho dù có ba mươi người, nếu muốn giữ lại phòng giam đó e rằng cũng rất khó.

Người thứ hai lao ra là Tiếu Xuyên.

Đây là một trung niên khoảng năm mươi, công việc thường ngày là chuẩn bị thức ăn cho phạm nhân. Sau khi nhìn thấy ánh lửa trong phòng giam kia, ông ta lập tức hoảng sợ đến mức cả người cứng đờ ra, không biết nên làm gì.

- Đào Tử! Mau lấy chìa khóa ra!

Ngay lúc này, Đường Minh Dật đang biến sắc bỗng nhiên hét to lên.

Sau tiếng hét này, lập tức có một người còn trẻ hơn hắn lao ra bên ngoài.

Người trẻ tuổi này vốn đang buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở, nhưng khi nhìn thấy ánh lửa ở căn phòng giam, nhất thời kinh sợ tỉnh ngủ hoàn toàn, vòng chìa khóa lớn đang cầm trong tay cũng rớt xuống đất.

- Ta thả phạm nhân trong đó trước, hai người đừng chạy loạn, coi chừng phạm nhân trốn mất.

Đường Minh Dật cúi người nhặt lấy vòng chia khóa rớt xuống đất, chạy nhanh tới căn phòng giam kia.

Hắn chưa bao giờ gặp chuyện lớn nào như vậy, nếu như là lúc bình thường, chỉ sợ biến cố này sẽ khiến tay chân hắn luống cuống, không biết làm gì. Nhưng lúc này trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ đơn giản, nếu như tiểu Lâm đại nhân đã giao phòng giam này cho hắn, vậy hắn phải chịu trách nhiệm. Mà hắn cũng biết rõ một điều, cho dù những phạm nhân này đã phạm tội phải chết, nhưng phải đợi đến khi có công văn quyết định của Hình ti ban xuống, bọn hắn mới có thể đúng hạn xử trảm, nếu như có người nào đó chết cháy, người phải gánh trách nhiệm chắc chắn là tiểu Lâm đại nhân.

- Cháy!

- Mau dập lửa đi!

Nhưng ngay lúc này, đột nhiên có những tiếng hô dập lửa vang lên.

Rất nhiều trẻ em và phụ nữ chạy nhanh vào trong ngõ phố yên lặng u ám này, trên tay có cầm thùng nước và chậu nước.

Dân chúng ở trấn Đông Cảng rất chất phát, khi thấy lửa bùng lên, điều đầu tiên mọi người nghĩ đến là phải nhanh chóng dập lửa, chứ không có ai nghĩ đến việc chỗ đang cháy là nhà của ai hay do người nào quản lý. Mà khi đến gần rồi, rất nhiều người mới nhớ đây là Điển ngục do tiểu Lâm đại nhân quản lý, nên âm thanh kêu cứu cũng càng lúc càng lớn hơn.

- Là phòng giam tiểu Lâm đại nhân quản lý đó...

- Mau giúp tiểu Lâm đại nhân dập lửa đi.

Sau khi những âm thanh như vậy vang lên, lập tức có những ông lão đã già yếu cũng vội vàng lấy những dụng cụ chứa nước chạy ào ra ngoài, nhanh chóng đi tới ngõ phố.

Ở Điển ngục, thứ nhiều nhất chính là nước dùng để dập lửa.

Ngay từ đầu, các quan viên đã bố trí trong Điển ngục sáu vạc đồng lớn hứng nước mưa, được đặt tại một mảnh đất trống trong phòng giam, dùng để dập lửa khi cần thiết. Bởi vì mấy ngày vừa rồi liên tục có mưa to, nên những vạc đồng kia đã đầy nước hết.

Số lượng dân chúng đầu tiên chạy tới Điển ngục không ít, lập tức tạo thành mấy hàng dài, không ngừng lấy nước dội lên phòng giam đang bốc cháy. Nhưng phần lớn các tráng hán khỏe mạnh và quân sĩ đã chạy tới đê Lan Giang, phụ nữ, trẻ em và người già đang ở đây không thể lấy nước dội lên tận nóc phòng giam được, vì thế, chỉ trong thoáng chốc, bọn họ không những không dập tắt được, mà lửa còn lan sang hai phòng giam lân cận.

Tên thương nhân mập mạp vẫn luôn mỉm cười hiện đã chạy tới một nơi địa thế cao trong trấn. Khi nhìn thấy ngọn lửa ở phòng giam đó đã bốc lên cao, khói ngày một dày đặc hơn, ông ta mới lấy hai tay chà chà lên ống tay áo, hài lòng nói:

- Mồi lửa này cháy mạnh thật đấy.

Từ trong căn phòng giam sắp bị ngọn lửa đốt cháy hết cả nóc nhà, Đường Minh Dật mang theo năm phạm nhân lao ra ngoài.

Khói đen dày dặc khiến hắn ho khan liên tục, thậm chí vừa rồi có một xà ngang cháy to rớt xuống dập vào cánh tay hắn, làm cho cả cánh tay bị phỏng rất nặng, nhưng hắn không hề ngừng lại, tiếp tục chạy tới một phòng giam khác đang cháy.

Từ những âm thanh bên ngoài và khói đen từ nóc nhà truyền vào, các phạm nhân trong phòng giam đã sớm biết chuyện gì đang xảy ra.

Trong lúc Đường Minh Dật theo một lối đi không rộng lắm chạy vào phòng giam này, tất cả phạm nhân ở trong đã liều mạng gõ vào song sắt, kinh hoàng gào thét. Nhưng tại một phòng giam ẩm thấp khác, có một phạm nhân vóc người khôi ngô, rau quai nón, thân mang xiềng xích, lại không kêu to. Khi thấy thế lửa trên nóc nhà càng lúc càng mạnh, bắt đầu có những tia lửa rớt xuống bên dưới, tuy bị khói đen làm phải ho khan nhưng hắn vẫn nhìn thẳng vào Đường Minh Dật đang chạy tới, ánh mắt tập trung vào vòng chìa khóa Đường Minh Dật đang cầm cùng với thanh đao giắt ở bên hông.

Bởi vì thế lửa mỗi lúc một mạnh, nhiệt độ bên trong tăng cao hơn nhiều, cho nên ngọn lửa càng lúc lan càng nhanh hơn, đôi mắt Đường Minh Dạt đã bị khói hun đến mức sưng đỏ cả lên, nước mắt chảy ra xuống gò má, nên căn bản không nhìn thấy ánh sáng lạnh lẽo trong đôi mắt tên phạm nhân này.

Ngay lúc hắn mở phòng giam đó ra, tên phạm nhân này lập tức đá mạnh vào lồng ngực hắn.

Đường Minh Dật té ngã xuống đất.

Bởi vì đôi chân bị xiềng xích khóa lại, không thể nào bước tới được, nên cả người tên phạm nhân này bổ nhào tới trước, đánh vào người Đường Minh Dật, đồng thời, lấy xiềng xích trong tay mình ném tới đầu Đường Minh Dật.



Đường Minh Dật không thể nào né tránh kịp, nhưng đột nhiên có một cái chân xuất hiện trong màn khói dày dặc, đá vào bên hông kẻ tù tội này.

Một cước này trông rất bình thường, nhưng bên trong lại ẩn chứa sức mạnh cực lớn, tên phạm nhân bỗng nhiên cảm thấy nửa thân dưới mình không còn cảm giác nữa, bị đá mạnh bay lên không trung, sau đó nặng nề rớt xuống đất.

Một bệnh hán mặt vàng dùng khăn tay bịt miệng, dìu Đường Minh Dật lên.

Tên bệnh hán không biết khi nào đã chạy vào phòng giam chính là Trương nhị gia, lúc này sắc mặt ông ta còn tái xám hơn khi trước nhiều, có vẻ bệnh tình biến nặng hơn.

Trong màn khói phía sau ông ta, đột nhiên có một cô gái gầy gò chạy ra.

Đây chính là Lữ phượng nương đã muốn ám sát Lâm Tịch ở phố cá, sau đó bị Lâm Tịch mang về, mới được thả ra không lâu.

Cô ta cũng không cầm lấy vòng chìa khóa đang ở trên tay Đường Minh Dật, chỉ nhặt lấy một thanh sắt nhỏ, sau đó chạy vội tới phía trước, nhanh chóng mở cửa các phòng giam còn lại ra.

...

Trên bờ đê Lan Giang trấn Đông Cảng.

Trong tiếng hoan hô của dân chúng, Khương Tiếu Y lại dùng hết sức đóng một cây cọc cuối cùng xuống vị trí mà ông lão ngoài chín mươi Trần Dưỡng Chi đã nói nhất định phải đóng xuống.

Sau khi vung búa xong, hai tay hắn run rẩy đến mức không thể cầm được nữa, ngồi bệt hẳn xuống đất giống như một người bình thường, tay búa trong tay cũng bị quăng xuống. Không ngờ cây búa lại rớt xuống trúng vũng bùn, làm cho nước bùn dơ dáy bắn lên khắp người, vào trong cả miệng lúc hắn đang thở hồng hộc.

"Ọe! Ọe! Ọe!...

Khương Tiếu Y nhất thời không nhịn được ói ra, làm cho người dân chung quanh cười lớn.

Khương Tiếu Y cũng ngượng ngùng cười cười.

Hắn ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy cô gái có vết thương trên mặc cũng đang cười nhìn hắn, lúc này vết bẩn trên mặt cô ta đã được chùi sạch sẽ.

Nhưng trong lúc hai mắt nhìn nhau, ánh mắt của cô ta bỗng nhiên trở nên buồn bã, yên lặng xoay người xuống đê, đi tới chỗ mọi người đang nấu cháo.

Khương Tiếu Y khẽ sững người, bất giác đứng thẳng dậy. Hắn đột nhiên có ý nghĩ mình phải chạy tới chỗ đấy, hỏi cô gái đó tại sao lại không vui. Nhưng vào lúc này, hắn thấy có một kỵ binh đang chạy từ hướng trấn Đông Cảng tới.

Đây là quân sĩ truyền lệnh ở phủ Tổng trấn, sau khi ở trên bá hỏi mấy câu, tên quân sĩ truyền lệnh này lập tức chạy nhanh tới trước mặt hắn, vội vàng nói.

Hiện tại, mặc dù mấy người Giang Vấn Hạc chưa biết rõ hắn ai là, nhưng bọn họ tât nhiên biết hắn cũng là một người tu hành, là bằng hữu Lâm Tịch.

- Điển ngục cháy?

Vừa nghe mấy chữ do quân sĩ truyền lệnh nói, sắc mặt Khương Tiếu Y nhất thời thay đổi.

...

Trong phủ Tổng trấn trấn Yến Lai, Hạ Tử Kính mặc quan phục đứng trước tiểu viện trong phủ, ngẩng đầu nhìn trời.

Bầu trời quang đãng, ánh mặt trời ấm áp chiếu trên người ông ta, khiến nụ cười lạnh trên khuôn mặt ông ta càng lúc càng rõ.

Tiếng bước chân vang lên, tên Quân giáo Thương Nhân Âm mặc giáp sắt sáng loáng nhanh chóng đi tới.

- Đại nhân.

Sau khi khom người thi lễ với Hạ Tử Kính, tên Quân giáo này không thể giấu được niềm vui trong lòng, nói:

- Đê Lan Giang vẫn ổn. Mọi thôn dân sau đê đã được Lâm Tịch chuyển dời đến sườn núi cao phía sau. Mới nhận được tin báo truyền tới, Điển ngục trấn Đông Cảng cháy lớn.

- Điển ngục trấn Đông Cảng cháy lớn?

Hạ Tử Kính mạnh mẽ tiến lên một bước, giọng nói cũng lớn hơn không ít:

- Tình hình cụ thể thế nào?

Thương Nhân Âm khẽ khom người, nói:

- Nghe nói không có người bị thương, cũng không có phạm nhân thừa cơ trốn ngục, nhưng lại bị cháy ba phòng giam. Hơn nữa, vì gia cố đê, nghe nói hắn đã điều không ít người ở phòng Đề bộ và Điển ngục ra bờ đê.

- Đúng là người tự gây nghiệt tất không thể sống.

Hạ Tử Kính nham hiểm tươi cười:

- Mặc dù chỉ bị cháy ba phòng giam, nhưng hắn cũng không thể thoát tội lơ là chức trách. Được rồi, Thương Âm Nhân, ngươi một đêm mệt nhọc, có thể nói người của ngươi rút lui nghỉ ngơi. Sẵn giúp ta báo với bọn người Huống đại nhân, chuẩn bị ra đê với ta.

...

Lâm Tịch đứng trên bờ đê trấn Yến Lai.

- Đê Lan Giang sông Tức Tử chúng ta khác với những nơi khác. Ở nơi khác, mọi người thường dùng đê để chứa nước tưới, nhưng mấy cái đê sông Tức Tử chúng ta lại dùng để trồng ruộng và đi thuyền.

Lão Trần đang nằm trên một chiếc ghế trúc bên cạnh hắn, đắp một tấm thảm mỏng. Nhìn thấy nước sông bấp bênh ở đê, lão giải thích với Lâm Tịch bằng giọng nói khàn khàn và khác lạ:

- Nơi xây bốn phần đê Lan Giang này vốn là đáy của một hồ lô lớn, cũng chính là chỗ nước cạn có mặt sông hơi rộng, trầm tích không ít bùn cát. Lúc ấy, khi thuyền lớn đi qua đây rất dễ chạm đáy, thậm chí có một số thuyền không thể đi qua được. Năm xưa, Tô đại nhân trị thủy thông minh hơn người phát hiện được điều này, sau khi cẩn thận thăm dò liền xây dựng bốn phần đê lớn vây chỗ nước cạn đó lại, lại dùng phương pháp đặc biệt đào nước bùn dưới sông lên, giúp cho phần đất sau đê trấn Đông Cảng và Yến Lai trở thành nơi trồng ruộng rất tốt. Cũng nhờ đê Lan Giang này, mực nước sông ở các trấn đã sâu hơn rất nhiều, không chỉ giúp thuyền lớn qua lại dễ dàng, còn khiến cho đồng ruộng chúng ta có đủ nước tưới tiêu, chứ không khó khăn như lúc trước. Nhớ lại, khi đó Tô đại nhân đã ra lệnh cho các Đốc tượng đào chỗ nước cạn ở trấn Thanh Hà tương đối sau, nên sau khi đê Lan Giang ở đấy bị phá hủy, thuyền lớn qua lại cũng không khó khăn. Nhưng hạ du trấn Cẩm Kỳ lại khác, bây giờ thuyền lớn muốn vào cũng phải nhờ rất nhiều người kéo tuyền. Hàng năm, các hiệu buôn lớn tốn không ít nhân lực và tài lực nhằm đào sạch bùn sâu, nhưng không phải vì họ đầu tư không đủ mà là vì chỗ đấy không có đê lớn ngăn chặn, thế nước quá mạnh, rất dễ tạo thành chỗ nước cạn, dù đã rất cố gắng nhưng sức người vẫn kém tốc độ bùn cát trầm tích. Trong bốn phần đê này, khu vực nước bùn sau đê ở trấn Yến Lai lớn nhất, nên ruộng tốt rất nhiều, thành ra các hộ ở đây cũng nhiều hơn trấn Đông Cảng chúng ta. Nếu như đê Lan Giang bị hủy, không chỉ các mẫu ruộng tốt bị mất, chỉ sợ mặt nước sông sẽ trở lại như trước kia, thuyền lớn khó đi qua.

Lâm Tịch lắng nghe lão Trần nói, khẽ gật đầu rồi hít sâu một hơi, nói:

- Trần lão, có phải ý của ngài là mặc dù mưa đã ngừng rơi, nhưng phần đê Lan Giang này vẫn không an toàn?

- Trừ khi mực nước sông giảm bớt hai thước, nếu không, phần đê này vẫn còn rất nguy hiểm, có thể vỡ bất cứ lúc nào.

Trần Dưỡng Chi gật đầu, nhìn về đê Lan Giang ở phía xa, nói tiếp:

- Thời tiết như vậy...ngày mai chắc sẽ có mưa tiếp, sợ rằng phải một hoặc hai ngày sau mưa mới ngừng rơi. Nếu như muốn mực nước sông giảm bớt, lão đoán phải cần ít nhất bốn hoặc năm ngày.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT