MẠC SẦU TIỀN LỘ VÔ TRI KỶ
THIÊN HẠ THÙY NHÂN BẤT THỨC QUÂN
“Chớ buồn nẻo trước không tri kỷ,
Thiên hạ nào ai chẳng biết chàng.”
Tứ Xuyên, Thành Đô.
Thành Đô là vùng đất nổi tiếng từ nghìn xưa, là thủ phủ của đất Thục, là một chốn phồn hoa đô hội, xung quanh lại có núi hiểm đèo cao, là một nơi mà những người nuôi mộng bá vương đều muốn tranh đoạt.
Thành Đô có dòng Cẩm Giang uốn khúc chảy quanh. Cẩm Giang là một dòng sông hiền hòa nên bao đời nay đất Thành Đô ít khi nếm trải thiên tai lũ lụt.
Ngày hôm ấy, vầng dương đã dần xế về tây, trên dòng Cẩm Giang trong xanh biêng biếc, yên ba mờ mịt, bỗng có một chiếc thuyền con xuất hiện giữa đám thuyền buồm lố nhố đang căng gió lướt đi. Phía sau lái thuyền, một thiếu nữ xinh đẹp đang đẩy nhẹ mái chèo khua nước bì bõm.
Chiếc thuyền con đang tiến dần về phía một chiếc thuyền lớn. Chiếc thuyền lớn này trông cũng bình thường, không có điểm nào đặc biệt đáng chú ý. Nhưng trái với lệ thường, nó lại đang neo đậu ngay giữa dòng sông. Và lúc này, cửa khoang thuyền đóng chặt, các cửa sổ đều được buông rèm dầy, tuy bên trong có ánh đèn lửa sáng trưng nhưng từ ngoài nhìn vào không thấy được gì.
Khi tiến gần đến nơi, chiếc thuyền con dừng lại. Từ trong mui, một giọng nói trong trẻo hiền hòa nhẹ nhàng cất lên :
- Lỗ huynh. Tiểu đệ xin được hội kiến.
Bên thuyền lớn, khoang thuyền chợt mở ra. Nhờ ánh đèn hắt ra nên thấy một đại hán râu rậm, vận thanh y, bước ra hỏi :
- Kẻ nào đó ?
Từ trong mui chiếc thuyền con, một vị thiếu niên công tử anh tuấn phong nhã quý phái cao sang chậm rãi bước ra. Thanh y đại hán chợt ồ lên một tiếng thảng thốt, rồi vội chắp tay kính cẩn nói :
- Xin vương gia chờ cho một lát. Hạ chức xin vào bẩm báo.
Nói rồi y còn vái chào thêm lần nữa, sau đó lập tức đi vào trong khoang ngay. Trong khi đó, chiếc thuyền con lại hơi tròng trành, bởi thiếu nữ chèo thuyền nghe người kia nói vị khách nhân của mình lại là một vị vương gia nên thoáng rùng mình, bàn tay cầm mái chèo bỗng chốc run run.
Chàng thiếu niên công tử đó đương nhiên chính là Nghi vương Giang Thừa Phong. Chàng ung dung đứng tại đầu thuyền chờ đợi. Chẳng bao lâu sau, thanh y đại hán lại trở ra, hướng vào Giang Thừa Phong vòng tay nói :
- Vương gia. Tệ thượng có lời mời.
Giang Thừa Phong khẽ gật đầu. Chàng bảo thiếu nữ chèo thuyền áp sát mạn chiếc thuyền lớn. Sau khi đã bước sang thuyền lớn rồi, chàng lại vẫy tay ra hiệu cho nàng chèo thuyền trở về.
Thanh y đại hán vòng tay nói :
- Xin mời vương gia.
Giang Thừa Phong khẽ gật đầu, theo y đi vào khoang thuyền. Thì ra bên trong bày biện rất hoa mỹ, bốn bên đều treo gấm tía. Giữa khoang có một chiếc bàn gỗ rất sang trọng, trên bàn là một ngọn đèn lưu ly sáng rực. Một đại hán ước độ tứ tuần, vận hoàng bào đội mũ miện theo lối vương giả ngồi ở chủ vị, sau lưng có hai thanh y đại hán sắc diện âm trầm nghiêm cẩn đứng hầu.
Vào đến nơi, Giang Thừa Phong nghiêng mình chắp tay vái chào, khẽ nói :
- Tiểu đệ xin bái kiến Lỗ huynh.
Hoàng bào đại hán ngắm nhìn chàng một lúc, rồi lạnh nhạt hỏi :
- Ngươi đến đây làm gì ?
Giang Thừa Phong vẫn nhã nhặn nói :
- Tiểu đệ không hiểu vì nguyên nhân gì mà hôm qua Lỗ huynh lại cho người đến hỏi tội tiểu đệ, nhưng chắc là tiểu đệ đã lỡ gây ra chuyện gì đó đắc tội với Lỗ huynh. Nay tiểu đệ đến đây thỉnh tội, cầu mong Lỗ huynh lượng thứ cho.
Hoàng bào đại hán cười nhạt :
- Ngươi đến hỏi tội ta phải không ?
Giang Thừa Phong nói :
- Không dám. Tiểu đệ nào đâu dám thế. Tiểu đệ đến đây là để thỉnh tội, xin để tùy Lỗ huynh xử trí, chỉ mong sao có thể hóa giải được chuyện này.
Toàn trường nghe chàng nói câu này thảy đều sửng sốt. Hoàng bào đại hán trố mắt nhìn chàng một lúc lâu, rồi gằn giọng nói :
- Ngươi làm vậy là có ý gì ? Có phải định thi hành khổ nhục kế để phụ thân ngươi có cớ động binh phải không ?
Giang Thừa Phong nói :
- Không có đâu. Tiểu đệ thật lòng nhận lỗi, tuyệt không có ý gì khác. Tiểu đệ đã chuẩn bị tinh thần, sẵn sàng làm tù nhân của Vạn Thánh Cung. Lỗ huynh muốn đối xử với tiểu đệ thế nào cũng được, tiểu đệ nhận chịu tất cả. Chỉ mong sao Lỗ huynh không hại đến tính mạng của tiểu đệ thì tiểu đệ sẽ có cách phúc đáp gia phụ. Vả chăng, Trường Thanh Cung chỉ có tiểu đệ là người kế nghiệp duy nhất. Tiểu đệ ở trong tay Lỗ huynh rồi thì sẽ không có chuyện gì đâu.
Hoàng bào đại hán hơi ngạc nhiên, trầm ngâm hồi lâu, rồi hỏi :
- Ngươi chỉ đến đây một mình ư ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Vâng ạ. Tiểu đệ đến đây là để nhận lỗi, còn chưa biết huynh sẽ xử trí tiểu đệ thế nào mà.
Hoàng bào đại hán cau mày hỏi :
- Thật sự ngươi có ý gì ?
Giang Thừa Phong nói :
- Tiểu đệ thật lòng nhận lỗi, tuyệt không có ý gì khác. Huynh định xử trí tiểu đệ thế nào ạ. Dù thế nào thì tiểu đệ cũng xin nhận chịu hết.
Hoàng bào đại hán cau mày, không nói gì, đưa mắt nhìn bọn thủ hạ. Nhưng cả bọn ai nấy cũng đều ngơ ngác. Sự việc phát sinh theo chiều hướng này là điều mà trước nay bọn họ chưa từng tưởng đến. Thấy vậy, Giang Thừa Phong lại nói :
- Nếu như huynh chưa nghĩ ra cách xử trí tiểu đệ thì xin hãy tạm giam tiểu đệ lại, rồi sẽ liệu sau.
Hoàng bào đại hán ngẫm nghĩ giây lát, rồi gật đầu nói :
- Được rồi. Tạm thời hãy đem y đi giam lại, chờ ta nghĩ cách xử trí.
Bọn thủ hạ cung kính vâng dạ, rồi áp giải Giang Thừa Phong đi. Đây chính là chủ ý của chàng nên chàng ngoan ngoãn để bọn họ đưa đi. Bọn họ đưa chàng đi vào khoang sau, rồi theo một chiếc thang nhỏ dẫn xuống khoang dưới, nằm bên dưới sàn thuyền.
Một chiếc thuyền lớn thông thường gồm có hai tầng. Tầng trên là phần hiển lộ bên ngoài, có thể nhìn thấy được, và là nơi sinh hoạt chủ yếu của khách nhân đi trên thuyền. Còn tầng dưới nằm bên dưới sàn thuyền, dưới cả ngấn nước, là nơi dành cho bọn thủy thủ nghỉ ngơi sau những lúc làm việc và cũng là chỗ chứa các vật dụng, thực phẩm cần dùng cho những chuyến du hành.
Khoang dưới vốn là một nơi tối tăm ẩm thấp, quanh năm lại không có ánh sáng mặt trời, khó thể xem là một chỗ con người có thể ở được. Tuy vậy, đối với bọn thủy thủ thì lại không quan hệ gì. Điều khiển tàu thuyền khác với đánh xe trên bộ, công việc khó nhọc hơn nhiều. Suốt ngày bọn họ làm việc mệt nhọc, nằm xuống là ngủ say như chết, còn để ý chi đến quang cảnh xung quanh, có chỗ ngã lưng là tốt lắm rồi.
Giang Thừa Phong lặng lẽ đi theo bọn thủ hạ của Tây phương Bá chủ, tuy bề ngoài không lộ vẻ gì, tỏ ra hết sức ngoan ngoãn, nhưng suốt dọc đường đi chàng vẫn kín đáo quan sát quang cảnh xung quanh.
Kho chứa nằm ở ngay đầu cầu thang bên dưới, gồm mấy gian phòng nhỏ hẹp được khóa kỹ lưỡng. Mỗi phòng là một nhà kho, dùng để chứa những đồ vật khác nhau. Trên thuyền không có phòng giam nên tù nhân thường được giam giữ ở những gian phòng chứa đồ đạc thế này.
Và lần này cũng vậy.
Một thanh y đại hán lấy chìa khóa mở cửa một gian phòng, đoạn quay sang Giang Thừa Phong, ngần ngừ nói :
- Có lẽ vương gia phải chịu khuất tất một chút. Xin vương gia lượng thứ, cho phép hạ chức điểm huyệt.
Vì chàng có gia thế rất lớn, địa vị rất cao, võ công lại không phải tầm thường, nên dù hiện giờ chàng đã là một tù nhân, đối với chàng, gã ta vẫn có phần kiêng dè kính nể. Chàng gật đầu nói :
- Bản vương giờ đã là một tù nhân. Các khanh cứ xem bản vương như một tù nhân bình thường, không cần phải biệt lệ. Bản vương rất mong Lỗ huynh có thể hiểu được thành ý của bản vương.
Đoạn chàng đứng yên để cho gã điểm huyệt. Gã chắp tay xin lỗi, rồi mới xuất thủ điểm vào mấy trọng huyệt trên người chàng, chỉ phong tỏa công lực của chàng chứ không khiến chàng phải hôn mê hay bất động. Chàng vẫn có thể cử động bình thường được, nhưng không thể vận dụng chân lực. Hiện tại chàng chỉ như một thường nhân, mà có thể xem như kém cả một thường nhân. Một người bình thường có chút khí lực là đã có thể đẩy ngã chàng được không khó khăn gì.
Bởi võ công của chàng chưa chắc đã kém hơn Tây phương Bá chủ, thủ lĩnh của bọn họ, nên gã kia mới phải thận trọng mà hành động như vậy. Nếu không, một khi chàng muốn rời bỏ nơi đây thì những người ở đây, kể cả Tây phương Bá chủ đích thân xuất thủ, cũng chưa chắc đã có thể ngăn cản chàng nổi. Và nếu chuyện đó mà xảy ra thật sự thì … hậu quả thật khó lường trước được.
Chờ cho gã động thủ xong, chàng lại hỏi :
- Bản vương có cần mang xiềng xích hay không ?
Gã kia vội nói :
- Không dám. Hạ chức nào dám thế.
Ngần ngừ giây lát, gã lại nói tiếp :
- Sở dĩ hạ chức phải hành động thế này cũng là bất đắc dĩ. Cúi mong vương gia lượng thứ cho.
Chàng khẽ mỉm cười :
- Không sao đâu. Khanh nên để bản vương mang xiềng xích thì mới giống một tù nhân. Có thế Lỗ huynh mới hiểu được thành ý của bản vương.
Gã kia nói :
- Cảm tạ vương gia đã thông cảm cho hạ chức. Nhưng ở nơi đây không có sẵn những thứ đó.
Giang Thừa Phong lại nói :
- Vậy khanh hãy tạm thời lấy dây trói bản vương lại vậy. Tù nhân không bị xích thì cũng nên bị trói lại chứ.
Đoạn chàng xoay người lại, quay lưng về phía gã, giơ hai tay ra sau lưng để cho gã trói lại. Nhưng gã không dám làm thế, cứ trân trối nhìn chàng. Thấy gã ngần ngại, chàng lại nói thêm :
- Đây là chủ ý của bản vương, khanh không cần phải e ngại. Nếu như Lỗ huynh có hỏi đến thì khanh cứ bảo là do ý bản vương muốn thế. Vả chăng, có như thế mới tiện cho việc canh giữ chứ.
Nghĩ chàng nói vậy cũng phải, gã ngần ngừ giây lát rồi lấy một đoạn dây thừng trói chặt hai tay chàng lại. Ở những nơi thế này, dây thừng vốn luôn có sẵn. Thế là giờ đây hai tay chàng đã bị trói quặt ra phía sau, không còn cử động được nữa. Đoạn dây khá chắc chắn, chàng lại không còn công lực, thế nên lúc này dù muốn dù không thì chàng cũng đã hoàn toàn trở thành một tù nhân theo đúng nghĩa thật sự, bất cứ ai muốn làm gì chàng thì chàng cũng không thể phản kháng được nữa.
Xong đâu đấy, chàng bước vào trong gian phòng được dùng làm phòng giam, đưa mắt nhìn quanh. Gian phòng nhỏ hẹp, lại chất đầy những chiếc rương lớn nhỏ đủ loại cùng vô số vật dụng khác nên hầu như không còn chỗ trống.
Chàng nhìn ngắm khắp gian phòng giây lát, rồi ngồi đại xuống đống vật dụng ngổn ngang, tựa lưng vào một chiếc rương lớn, đoạn bảo gã kia đóng cửa, khóa lại, bắt đầu thời kỳ làm tù nhân của mình.
Sau khi cửa phòng đã đóng lại, trong phòng trở nên tối đen như mực, giơ tay cũng không nhìn thấy ngón. Nơi đây đã chật chội, lại tối tăm ẩm thấp, bị giam ở đây thật không thoải mái chút nào. Nhưng Giang Thừa Phong đã quyết định an phận tù nhân, mong dùng thành ý để dập tắt nộ hỏa của Tây phương Bá chủ cùng mấy vị Bá chủ không ưa thích chàng. Thế nên chàng không lộ vẻ gì, chỉ âm thầm chịu đựng.
Ngả người tựa lưng vào chiếc rương, chàng thả lỏng cơ thể, nhắm mắt tĩnh tâm, chờ đợi thời gian trôi qua.
Ở một nơi tối tăm ẩm thấp không có ánh sáng mặt trời thế này, đương nhiên là không còn khái niệm ngày đêm gì nữa. Và … một ngày ở đây có thể xem như dài bằng cả một năm ở bên ngoài.
Chẳng biết đã trải qua bao lâu …
Đột nhiên, chàng nghe có tiếng chân người đang đi đến chỗ chàng. Người này bước đi rất nhẹ nhàng, chàng lại đang bị phong tỏa công lực, thính giác kém linh mẫn nên mãi đến khi người kia đến thật gần chàng mới nhận ra.
Có tiếng thì thầm ngay trước cửa gian phòng đang giam giữ chàng. Thật ra cũng không hẳn là tiếng thì thầm, nhưng chàng không nghe rõ được những người bên ngoài đang nói gì. Ngày thường thì tiếng người nói chuyện ở cách xa hàng mười dặm chàng cũng còn có thể nghe được. Nhưng lúc này lại khác.
Một lát sau, lại có tiếng mở khóa lạch cạch, rồi cửa phòng chợt mở ra. Trước mắt chàng bỗng nhiên sáng lòa. Một ngọn đuốc được đưa vào soi sáng gian phòng vốn dĩ tối tăm ẩm thấp. Một người xuất hiện nơi cửa phòng, tư thái bệ vệ, đang chăm chú nhìn chàng, ngắm nhìn dáng vẻ thiểu não của chàng.
Chàng từ từ mở mắt ra, ngước nhìn lên.
Người đứng ngay cửa phòng vận hoàng bào hoa lệ, chính là Tây phương Bá chủ. Chàng khẽ gật đầu chào :
- Lỗ huynh.
Tây phương Bá chủ ngắm nhìn chỗ chàng đang ngồi, lại thấy hai tay chàng bị trói ra phía sau, cười nói :
- Trông ngươi đã có vẻ an phận rồi nhỉ.
Chàng khẽ thở dài, nói :
- Từ trước tiểu đệ vốn đã quyết định an phận chịu đựng. Chỉ mong sao huynh hiểu được thành ý của tiểu đệ.
Tây phương Bá chủ nói :
- Giờ ngươi không muốn an phận cũng không được. Ngươi đã bị phong tỏa công lực, có muốn trốn cũng không thoát được đâu.
Giang Thừa Phong cúi đầu nói :
- Tiểu đệ có định trốn đâu.
Tây phương Bá chủ gật gù nói :
- Thế thì tốt.
Giang Thừa Phong lại nói :
- Nếu tiểu đệ có định trốn đi thì ngay lúc đầu đã không đến đây. Dù huynh định đối xử với tiểu đệ thế nào thì tiểu đệ cũng xin nhận chịu hết. Có phải là huynh đã nghĩ ra cách xử trí tiểu đệ rồi phải không ?
Tây phương Bá chủ nhìn chàng một lúc, mới nói :
- Chưa. Vấn đề đặc biệt, ta phải suy nghĩ thật kỹ mới được. Ta chỉ xuống đây xem thử ngươi đang thế nào thôi.
Giang Thừa Phong hỏi :
- Giờ này đã là lúc nào rồi ạ ?
Tây phương Bá chủ đáp :
- Vào khoảng giữa canh hai.
Giang Thừa Phong khẽ lẩm bẩm :
- Chưa hết một ngày ư ?
Trầm ngâm giây lát, Tây phương Bá chủ lại nói :
- Ngươi hiện đang là tù nhân của ta. Từ giờ ngươi nên tỏ ra ngoan ngoãn thì sẽ có lợi cho ngươi hơn.
Giang Thừa Phong cúi đầu nói khẽ :
- Vâng. Tiểu đệ lúc nào cũng ngoan ngoãn mà.
Tây phương Bá chủ chợt nói :
- Ngươi lại gần đây.
Giang Thừa Phong khẽ dạ một tiếng, ngoan ngoãn đứng dậy đi ra. Tây phương Bá chủ lại bảo :
- Quỳ xuống đi.
Chàng ngần ngừ giây lát rồi lại ngoan ngoãn quỳ xuống dưới chân Tây phương Bá chủ, thái độ hết sức nhu thuận. Thấy chàng ngoan ngoãn vâng lời, Tây phương Bá chủ lộ vẻ hài lòng, gật gù nói :
- Hay lắm. Ngươi ngoan ngoãn như thế là rất tốt. Giờ thì hãy lạy ta đi nào.
Giang Thừa Phong lại khẽ dạ một tiếng, rồi phục xuống lạy. Tuy nhiên, chàng đã mất hết khí lực, hai tay lại bị trói ra phía sau nên cử động rất khó khăn, cố gắng lắm cũng chỉ mới lạy được hơn năm chục cái thì đã toát mồ hôi thở dốc. Nhưng chàng vẫn cố tiếp tục quỳ lạy. Trông tình trạng của chàng lúc này thật là tội nghiệp.
Thấy chàng nhu thuận như vậy, Tây phương Bá chủ cũng cảm thấy thương hại, liền xua tay nói :
- Đủ rồi. Không cần phải lạy nữa.
Giang Thừa Phong cúi đầu khẽ nói lời tạ ơn, sắc diện chàng đỏ bừng trông lại càng anh tuấn. Tây phương Bá chủ cười nói :
- Ngươi thế này nên hiểu là hiền lành hay nhút nhát đây ?
Giang Thừa Phong khẽ nói :
- Có lẽ tiểu đệ là một kẻ tham sinh úy tử.
Tây phương Bá chủ bật cười ha hả, nói :
- Thật thế ư ? Nếu ngươi quả đúng là một kẻ tham sinh úy tử thì sao lại dám đến đây chịu chết.
Giang Thừa Phong buông nhẹ tiếng thở dài, hỏi :
- Vậy là huynh đã quyết định sẽ xử tử tiểu đệ phải không ?
Tây phương Bá chủ cười nói :
- Cũng có thể lắm. Nếu ta xử tử ngươi thì ngươi nghĩ sao ?
Giang Thừa Phong cúi đầu nói :
- Tiểu đệ đã cố biểu lộ thành ý, mong huynh thương tình mà tha thứ cho. Nhưng nếu huynh đã quyết định như thế thì tiểu đệ cũng đành chịu theo số mệnh thôi. Huynh định khi nào sẽ động thủ ?
Giọng chàng buồn buồn, nét mặt u sầu càng thêm đáng thương. Tây phương Bá chủ khẽ thở dài, xoa đầu chàng nói :
- Ngươi ngoan ngoãn như thế, ta cũng không nỡ làm khó dễ ngươi.
Giang Thừa Phong nói khẽ :
- Cám ơn huynh.
Tây phương Bá chủ lại nói :
- Chỉ cần ngươi chịu đáp ứng ta một điều là mọi chuyện xem như xong hết, chúng ta bắt tay làm hòa.
Chàng ngước mắt nhìn lên, hỏi :
- Chuyện gì thế ạ ?
Tây phương Bá chủ hỏi :
- Ta nghe nói ở Trường Thanh Cung của ngươi có hai khẩu thần pháo uy lực vô song, được xem là bảo vật trấn cung, có phải thế không ?
Giang Thừa Phong gật đầu :
- Vâng ạ.
Tây phương Bá chủ nói :
- Vậy ngươi hãy viết thư gửi về cho phụ thân ngươi, bảo cho ta mượn hai khẩu thần pháo trấn cung đó để dùng ít lâu.
Giang Thừa Phong ngẩn người sửng sốt, hỏi lại :
- Sao ạ ?
Tây phương Bá chủ nói :
- Ta chỉ mượn dùng thôi, xong việc sẽ trả lại ngay.
Giang Thừa Phong trầm ngâm giây lát rồi lắc đầu nói :
- Không được đâu. Chuyện gì thì tiểu đệ cũng có thể nhượng bộ hết, nhưng riêng chuyện đó thì không được đâu.
Tây phương Bá chủ nói :
- Ta có lấy luôn đâu, chỉ mượn dùng thôi mà, lâu nhất là sau nửa tháng ta sẽ trả lại cho ngươi. Xong việc rồi ta còn hậu tạ ngươi nữa.
Giang Thừa Phong vẫn lắc đầu :
- Không được đâu.
Khi nãy thái độ của chàng vô cùng ngoan ngoãn nhu thuận thì giờ đây lại trở nên hết sức kiên quyết. Sự thay đổi thái độ của chàng khiến Tây phương Bá chủ có hơi bất ngờ. Lão thật không ngờ chàng lại giữ nguyên tắc như thế, được là được, không là không.
YÊN TIÊU NHẬT XUẤT TƯƠNG KIẾN HỮU
ÁI NÃI NHẤT THANH SƠN THỦY LỤC
“Khói tan vầng dương hiện
Mừng bằng hữu gặp nhau,
Một tiếng vang nước biếc
Hiệp non xanh một màu.”
Lại nói, thái độ của Giang Thừa Phong lúc trước vô cùng ngoan ngoãn nhu thuận thì giờ đây lại trở nên hết sức kiên quyết. Sự thay đổi thái độ của chàng khiến Tây phương Bá chủ có hơi bất ngờ. Lão thật không ngờ chàng lại giữ nguyên tắc như thế, được là được, không là không, nhưng rồi lão vẫn cố dỗ dành :
- Ta bảo đảm là sẽ không hề gây hại điều gì cho Trường Thanh Cung của ngươi. Và khi xong việc rồi, những gì ta thu được cũng sẽ chia cho ngươi phân nửa.
Song chàng vẫn kiên quyết lắc đầu :
- Không được đâu.
Dỗ dành không được, Tây phương Bá chủ đành phải hăm dọa :
- Nếu như ngươi không đồng ý thì ta sẽ đem ngươi đi xử tử. Sao, giờ ngươi chịu viết thư hay chịu chết ?
Giang Thừa Phong thở dài nói :
- Chuyện gì chứ chuyện đó thì không được đâu. Nếu huynh không lượng tình thì tiểu đệ đành phải chịu chết vậy.
Tây phương Bá chủ gằn giọng hỏi :
- Ngươi thật không đồng ý ư ?
Giang Thừa Phong khẽ gật đầu. Tây phương Bá chủ tức giận thật sự, vẫy nhẹ bàn tay một cái, một đoạn dây thừng khá dài đã nằm gọn trong lòng bàn tay. Dây thừng dùng để cột buồm, dây neo, … là thứ luôn có sẵn rất nhiều trên thuyền. Tây phương Bá chủ đã dùng phép Hư Không Hấp Vật để lấy nó.
Cầm đoạn dây thừng trong tay, Tây phương Bá chủ thắt thành một chiếc thòng lọng, rồi đeo vào cổ Giang Thừa Phong. Chàng vẫn giữ nguyên tư thế quỳ dưới chân Tây phương Bá chủ như từ nãy tới giờ, lặng yên để y muốn làm gì chàng thì làm. Con người ai sắp chết cũng cố vùng vẫy kháng cự, nhưng chàng thì không, bởi biết có kháng cự cũng vô ích, đành để tùy theo số mệnh.
Nhìn chàng vẫn đang lặng lẽ quỳ dưới chân, dáng điệu ủ rủ. Tây phương Bá chủ lại thấy thương hại, nên hỏi lại lần nữa :
- Thế nào ? Ngươi có đồng ý hay không ?
Chàng vẫn một mực lắc đầu, mắt nhắm nghiền lại, chờ Tây phương Bá chủ động thủ xiết cổ chàng.
Thấy chàng vẫn cứ mãi từ chối, Tây phương Bá chủ liền một tay nắm cổ chàng, tay kia kéo mạnh sợi dây. Tý lực của Tây phương Bá chủ nào phải tầm thường. Lập tức có một vết hằn đỏ in đậm trên làn da trắng trẻo, và còn có máu rỉ ra. Chàng cảm thấy nơi cổ đau rát như bị ai đó dùng dao cứa mạnh vào cổ, đồng thời còn bị nghẹt thở, sắc mặt đỏ bừng lên. Nhưng chàng vẫn cố cắn răng chịu đựng.
Song cũng không được bao lâu sau, chàng đã gần như kiệt sức. Tuy chàng vẫn còn thoi thóp thở, tâm trí vẫn còn tỉnh táo, nhưng hơi thở đã yếu ớt như tơ, khí lực trong người mất hết cả. Người chàng mềm nhũn, rũ xuống không sao gượng lại được, sở dĩ còn chưa ngã xuống chỉ vì cổ chàng đang bị Tây phương Bá chủ nắm giữ. Chính Tây phương Bá chủ hiểu rõ điều này hơn hết, bởi sức nặng của cả thân người chàng đang tựa cả vào đôi bàn tay của y. Nếu y buông tay ra thì chàng sẽ ngã xuống tức thì.
Thế nhưng, mệnh chàng trước giờ vẫn rất lớn. Và hơn nữa, bản tính chàng hiền lành trung hậu, ai cũng có hảo cảm nên thường luôn gặp may mắn.
Trong lúc chàng đang thoi thóp thở, một thanh y nhân thủ hạ của Tây phương Bá chủ đang đứng sau lưng y khẽ nói :
- Bá chủ. Xem ra hắn ta đã không còn chịu đựng nổi nữa rồi. Nhưng để hắn chết trong lúc này không có lợi.
Chính Tây phương Bá chủ cũng nghĩ vậy, nên đã buông tay thả sợi dây thừng đang xiết cổ Giang Thừa Phong ra. Chàng không còn bị nghẹt thở, nhưng khí lực cùng sức lực vẫn chưa hồi phục, và với tình trạng hiện tại của chàng, xem ra hãy còn lâu lắm chàng mới có thể hồi phục lại được.
Tây phương Bá chủ chợt buông bàn tay đang nắm cổ Giang Thừa Phong ra. Không còn điểm tựa, cả thân người chàng lập tức đổ gục xuống ngay dưới chân y. Chàng không còn sức lực để có thể gượng ngồi dậy, đành nằm yên tại đó.
Tây phương Bá chủ ngắm nhìn chàng đang nằm yên trên sàn thuyền giữa đống đồ đạc ngổn ngang, toàn thân không hề động đậy, ngoài lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nhẹ như tơ. Tuy bị lâm vào tình trạng nửa phần sống nửa phần chết thế này, nhưng chàng vẫn còn nguyên vẻ anh tuấn phong nhã, cùng tư thái cao quý uy nghi, Tây phương Bá chủ cũng phải khen thầm.
Hồi lâu sau Tây phương Bá chủ mới lên tiếng :
- Ta cho ngươi thêm một đêm để suy nghĩ. Hãy suy xét thiệt hơn rồi sáng mai sẽ trả lời cho ta biết. Ta mong rằng ngươi sẽ đổi ý.
Giang Thừa Phong ngước mắt lên nhìn y, cố gượng nói khẽ :
- Cám … ơn … huynh.
Giọng chàng cũng yếu ớt như hơi thở, nghe như có như không, song những người hiện diện tại nơi đây đều toàn là cao thủ nên cũng đã nghe rõ được. Tuy nhiên, chàng đang ở vào tình trạng thế này mà lại nói lời cám ơn khiến ai nấy vừa ngạc nhiên lại vừa buồn cười. Tây phương Bá chủ bật cười nói :
- Ta vừa định giết ngươi mà ngươi lại cám ơn ta ư ?
Chàng chớp chớp đôi mi, khẽ nói :
- Nhưng … ít ra huynh cũng dung cho tiểu đệ được sống hết đêm nay. Tiểu đệ phải cám ơn huynh.
Tây phương Bá chủ hỏi :
- Vậy ra ngươi đã chắc là ngày mai phải chết ư ? Nếu như ngươi đồng ý thì sẽ hóa hung thành kiết ngay. Ta mong ngươi hãy nghĩ lại.
Giang Thừa Phong nói khẽ :
- Chuyện này … không thể khác được, dù huynh có cho tiểu đệ suy nghĩ thêm bao nhiêu lâu thì cũng vậy thôi. Nhưng mà … để tiểu đệ sống thêm hết đêm nay đã, sáng mai sẽ trả lời huynh.
Tây phương Bá chủ vẫn cố cứu vớt hy vọng cuối cùng :
- Ngươi suy nghĩ lại nhé.
Giang Thừa Phong khẽ buông nhẹ một tiếng thở dài, cúi mặt không nói gì. Chàng từ từ nhắm mắt lại. Tây phương Bá chủ lắc đầu, lui trở ra. Cửa phòng đóng sập lại. Trong phòng lại tối đen như trước.
Không gian yên ắng như tờ …
Giang Thừa Phong vẫn đang nằm yên lặng lẽ trên đống vật dụng ngổn ngang trong gian phòng giam chật hẹp, tối tăm ẩm thấp.
Kể từ lúc Tây phương Bá chủ xuống gặp chàng, chàng vẫn nằm yên với một tư thế như lúc đầu khi chàng gục xuống. Chàng không hiểu đã trải qua bao lâu, nhưng lại có cảm giác là đã rất lâu rồi. Tuy nhiên, chàng biết là vẫn chưa qua hết một đêm, bởi Tây phương Bá chủ đã cho chàng thời hạn suy nghĩ là đến sáng hôm sau, rồi sẽ phúc đáp yêu cầu của y. Mà từ đó đến giờ chàng vẫn chưa gặp lại y.
Bốn phía tối đen …
Chàng nằm lặng lẽ trong bóng tối, mắt không nhìn thấy được gì bởi công lực đã không còn. Hiện giờ không biết là đang ngày hay đêm, và chàng cũng không còn khái niệm gì về thời gian nữa. Trong hoàn cảnh hiện tại, không còn cách nào khác, chàng chỉ còn biết chịu đựng và chịu đựng.
Nhưng chàng không buồn, cũng không tuyệt vọng, vẫn an phận, chờ đợi nghịch cảnh qua đi. Tứ Hải Quân chủ đã có việc giao cho chàng làm thì lúc này chàng chưa thể chết được. Vả chăng, chàng là con tin rất đắt giá, sự sinh tử của chàng có quan hệ rất lớn đến đại cuộc nên chưa chắc Tây phương Bá chủ đã dám mạo hiểm giết chàng. Chàng tin tưởng vào số phận nên vẫn an nhiên, thanh thản.
Khí lực của chàng cũng đã dần dần hồi phục. Nhưng chàng vẫn cứ nằm yên một chỗ, không hề cử động suốt từ lúc đầu đến giờ. Nằm trên đống vật dụng ngổn ngang thật không dễ chịu chút nào. Nhưng từ trưa hôm qua đến giờ chàng chưa được ăn uống chút gì, và từ giờ sắp tới cũng chưa chắc đã được cho ăn uống, chàng đành phải hạn chế cử động để khỏi hao phí sức lực vô ích.
Đột nhiên, chàng lại nghe thấy những tiếng lạch cạch mở khóa. Do sức lực đã yếu đi nhiều nên chàng không kịp nhận ra có người đi đến, mãi đến khi có tiếng mở khóa chàng mới hay biết. Nghĩ rằng trời đã sáng, Tây phương Bá chủ xuống nghe câu trả lời của chàng, chàng vẫn nằm yên, nhưng mở mắt nhìn lên.
Cánh cửa phòng giam từ từ mở ra. Ánh sáng của ngọn đuốc đột ngột tràn vào phòng làm chàng chói mắt. Chàng phải chớp mắt mấy lượt mới có thể nhìn rõ được cảnh vật xung quanh. Một thanh y hán tử trên tay đang cầm ngọn đuốc đứng ngay cửa phòng. Gã chính là người đã đưa chàng đến đây hôm qua. Sau lưng gã còn hai tên nữa. Gã cúi xuống ngắm nhìn chàng, khẽ hỏi :
- Vương gia có sao không ạ ?
Chàng khẽ lắc đầu, nói :
- Không sao. Chỉ mệt và đói thôi.
Gã vội nói :
- Hạ chức … Xin vương gia lượng thứ cho. Không có lệnh của Bá chủ lão nhân gia, hạ chức không dám …
Giang Thừa Phong nói :
- Không sao. Lỗ huynh muốn gặp bản vương phải không ?
Gã kính cẩn đáp :
- Vâng ạ. Xin vương gia đi theo bọn hạ chức.
Giang Thừa Phong khẽ gật đầu, nhưng chàng lại không thể tự mình đứng lên được, đành phải nói :
- Khanh hãy giúp bản vương đứng lên đi.
Biết chàng thật sự không thể tự đứng lên được, gã kính cẩn vâng dạ, trao ngọn đuốc cho bọn thủ hạ rồi cúi xuống nâng đỡ chàng đứng dậy. Nằm yên thì không sao, nhưng khi đứng dậy rồi thì chàng lại cảm thấy toàn thân mỏi mệt không sao chi trì nổi, đành phải tựa vào hai tay gã thanh y đại hán đang đỡ chàng, cố đứng vững, hít thở thật sâu, một lúc sau mới gắng gượng bước đi từng bước một. Gã thanh y đại hán đi sát bên cạnh dìu đỡ chàng rời khỏi phòng lên khoang trên.
Đi đến khoang thuyền chính, nơi Tây phương Bá chủ đã tiếp chàng hôm qua, chàng thoáng giật mình khi thấy nơi đây không chỉ có một mình Tây phương Bá chủ mà còn có khá nhiều tân khách, trong số đó có cả Miêu Cương Bá chủ Triển Quân. Xem phong thái những người kia thì cũng đều là nhất phương Bá chủ cả. Tây phương Bá chủ đang ngồi ở chủ vị tiếp đãi mọi người.
Những tân khách kia gồm có ba người, ngoài Triển Quân còn có một nhân vật trung niên vận hoàng bào đội mũ miện thể thức giống hệt như Tây phương Bá chủ, cùng một lam y thư sinh vận y phục rất hoa lệ, phong thái trang nhã thoát tục. Sau lưng ba người còn có một số thủ hạ thân tín chắp tay đứng hầu.
Mọi người đang nói cười vui vẻ, chợt nhìn thấy Giang Thừa Phong bước vào đều giật mình kinh ngạc, ngẩng nhìn lên. Riêng Triển Quân nhận biết chàng nên thần tình sửng sốt, kinh hãi thất sắc.
Vì hai tay bị trói ra phía sau, không thể chắp tay vái chào được, chàng đành nghiêng người nói khẽ :
- Tiểu đệ xin chào mọi người.
Triển Quân vẫn chưa hết kinh hãi, vội hỏi :
- Giang huynh đệ. Thế này là sao ?
Giang Thừa Phong nói :
- Tiểu đệ có lỗi nên phải chịu phạt, không sao đâu ạ.
Hai người kia, Hoàng bào đại hán và lam y thư sinh, chính là Đông phương Bá chủ Hà Long và Nam phương Bá chủ Dương Lâm. Cả hai người đều chăm chú nhìn Giang Thừa Phong, đoạn hỏi :
- Huynh đệ đây là … ?
Cả hai người họ chỉ mới nghe danh chứ chưa gặp Giang Thừa Phong lần nào. Triển Quân liền đỡ lời :
- Giang huynh đệ là thế tử của Trường Thanh Cung đấy mà.
Cả hai người kia đồng ồ lên, rồi quay lại nhìn Tây phương Bá chủ dò hỏi. Việc bắt giữ Giang Thừa Phong, nhất là lại đối xử với chàng như thế này là một việc không phải tầm thường, hậu quả không sao lường hết được. Chàng đã bị trói, dáng vóc mệt mỏi tiều tụy, trên cổ còn đeo thêm sợi dây thừng mà hôm qua Tây phương Bá chủ đã xiết cổ chàng vẫn chưa được tháo ra, xem chừng chàng đã bị bạc đãi nhiều.
Tây phương Bá chủ vốn định đưa Giang Thừa Phong ra để thị uy với ba vị Bá chủ kia, nhưng không ngờ lại bị mất thế chủ động, để chàng lên tiếng trước mà được lòng ba người họ. Tuy vậy, y vẫn thản nhiên, cười nói :
- Hắn tự đến đây chịu tội chứ ta làm sao có thể bắt giữ được hắn. Hắn cam tâm chịu phạt mà không kêu ca gì cả.
Ba người kia lại ồ lên kinh ngạc, rồi quay lại nhìn Giang Thừa Phong. Không ai hiểu chuyện này ra làm sao cả. Chàng khẽ mỉm cười nói :
- Có gì đâu. Tiểu đệ có lỗi nên tình nguyện chịu phạt, làm sao lại dám kêu ca.
Nam phương Bá chủ khẽ cau mày hỏi :
- Chuyện lỗi phải này ở đâu ra thế ? Huynh đệ đã làm điều chi đắc tội với Lỗ sư huynh chăng ?
Giang Thừa Phong nét mặt bâng khuâng, khẽ đáp :
- Dường như là vậy.
Nam phương Bá chủ ngạc nhiên hỏi :
- Sao lại dường như là vậy ?
Giang Thừa Phong ngước mắt nhìn Tây phương Bá chủ rồi cúi đầu không đáp. Nam phương Bá chủ quay sang hỏi :
- Sư huynh. Chuyện là thế nào vậy.
Tây phương Bá chủ không đáp, thật ra thì cũng không biết nên đáp thế nào cho phải, liền quay sang Giang Thừa Phong lạnh lùng nói :
- Mọi chuyện phiền phức đều do ngươi mà ra cả.
Giang Thừa Phong cúi đầu nói :
- Vâng ạ. Mọi chuyện lỗi lầm đều do nơi tiểu đệ mà ra cả. Tiểu đệ biết mình có lỗi, vì thế mới đến đây nhận lỗi, xin được chịu phạt. Huynh muốn xử trí tiểu đệ thế nào tiểu đệ cũng xin nhận chịu hết.
Ngập ngừng giây lát, chàng lại nói tiếp :
- Còn về chuyện đó … tiểu đệ vẫn không thể ưng thuận được. Huynh cứ đem tiểu đệ ra hành hình đi.
Tây phương Bá chủ trừng mắt hỏi :
- Sao ?
Chàng cúi mặt đáp :
- Tiểu đệ đã suy nghĩ suốt đêm, vẫn thấy không thể ưng thuận được. Xin huynh cứ đem tiểu đệ đi hành hình.
Tây phương Bá chủ hỏi :
- Ngươi vẫn không đồng ý ?
Chàng gật đầu đáp khẽ :
- Vâng.
Tây phương Bá chủ gằn giọng nói :
- Ngươi đừng tưởng là ta không dám giết ngươi.
Chàng lắc đầu nói :
- Không. Không. Tiểu đệ đâu dám nghĩ thế.
Tây phương Bá chủ lại nói :
- Lúc này ta chưa tiện lấy mạng ngươi. Nhưng cho dù ta không giết ngươi thì vẫn có cách khác xử trí ngươi. Ngươi đừng vội đắc ý.
Giang Thừa Phong cúi đầu nói khẽ :
- Có đâu. Tiểu đệ nào đâu dám thế. Xin huynh cứ việc động thủ. Tiểu đệ cam lòng nhận chịu.
Tây phương Bá chủ vẫy tay nói :
- Ngươi lại đây.
Giang Thừa Phong khẽ vâng dạ, tiến lại gần bên Tây phương Bá chủ. Chàng cúi đầu đứng yên, vẫn với dáng vẻ nhu thuận như đang chờ chịu tội. Cho dù chàng bị bạc đãi, bị hành hạ, chịu mọi điều khổ nhục, chàng vẫn luôn giữ thái độ ngoan ngoãn như thế, khiến mọi người đều ngạc nhiên, và sinh lòng thương cảm.
Tây phương Bá chủ đưa bàn tay hộ pháp lên nắm lấy cổ chàng giống như tối qua đã làm, khiến chàng khẽ rùng mình. Y cho rằng chàng đã biết sợ, khẽ cười nhạt, chưa vội động thủ mà lại hỏi :
- Ta hỏi ngươi lần cuối. Ngươi có ưng thuận hay không. Ngươi không cần nói nhiều, chỉ việc gật đầu hay lắc đầu.
Thật ra thì Tây phương Bá chủ vốn không muốn để mấy vị Bá chủ kia biết được ý định của mình. Nay dù chuyện đã lỡ, nhưng y vẫn cố vớt vát, không muốn Giang Thừa Phong nói lộ ra điều kiện mà y đòi chàng phải đáp ứng.
Chàng thoáng ngần ngừ. Tây phương Bá chủ tưởng đâu chàng đã đổi ý, mừng thầm trong dạ, lại nói thêm :
- Ngươi gật đầu thì đôi bên đều có lợi. Còn như ngươi lắc đầu thì sẽ phải chịu khổ đó. Nghĩ kỹ đi.
Giang Thừa Phong ngẩn người, rồi buông nhẹ tiếng thở dài, kiên quyết lắc đầu. Tây phương Bá chủ tức giận, tay kia chụp lấy đầu sợi dây thừng đang quấn quanh cổ chàng, còn bàn tay hiện đang nắm giữ cổ chàng đẩy mạnh một cái. Toàn thân chàng như một mũi tên lao nhanh qua cửa sổ khoang thuyền, rơi tõm xuống nước. Sợi dây thừng kéo căng. Chàng chìm luôn xuống đáy sông.
Lát sau, Tây phương Bá chủ lại giật mạnh sợi dây. Giang Thừa Phong được kéo lên khỏi mặt nước, lại như mũi tên bay vút trở vào.
Nhưng Tây phương Bá chủ chỉ dụng lực vừa phải, Giang Thừa Phong không được kéo hoàn toàn vào trong thuyền. Thân người chàng vẫn nằm bên ngoài, chỉ có phần đầu là lọt được vào bên trong cửa sổ. Sợi dây thừng kéo căng xiết mạnh cổ chàng thành dấu hằn đỏ rướm máu. Chàng bị nghẹt thở, cổ đau rát, nhưng vẫn cố chịu đựng, đôi môi mím chặt, mắt nhắm nghiền, sắc mặt đỏ bừng.
Tây phương Bá chủ gằn giọng hỏi :
- Thế nào ? Ngươi có đồng ý hay không ?
Mặc dù khó có thể chịu đựng được lâu thêm nữa, nhưng Giang Thừa Phong vẫn kiên quyết lắc đầu. Hơi thở yếu dần, chàng nghĩ đã đến lúc sức cạn hơi tàn, nên từ từ mở mắt ra nhìn mọi người, khe khẽ mỉm cười, như muốn thay lời từ biệt. Nhưng sự đau đớn đã khiến cho nụ cười của chàng thành ra gượng gạo.
Tây phương Bá chủ thấy chàng vẫn một mực từ chối, đã định ném chàng xuống sông trở lại. Đột nhiên, bóng vàng thấp thoáng, Đông phương Bá chủ đã lướt tới bên cửa sổ khoang thuyền, một tay nắm vai Giang Thừa Phong kéo chàng vào trong, tay kia giơ ra đụng nhẹ vào sợi dây thừng đang xiết cổ chàng. Công lực của y thật cao siêu, đầu ngón tay vừa chạm vào là sợi dây đã đứt phựt.
Quăng đoạn thừng còn lại trong tay, Tây phương Bá chủ hậm hực nói :
- Lão muốn gì ?
Đông phương Bá chủ cười nhạt không đáp, bàn tay xoa nhẹ một cái, dây trói đều đứt hết. Đoạn lão truyền chân lực giúp chàng hồi phục. Nhận thấy chàng bị điểm huyệt phong tỏa công lực, mà thủ pháp điểm huyệt tuy cũng khá cao minh nhưng đối với lão vẫn chẳng đáng vào đâu, liền giải khai luôn.
Xong đâu đó, lão trở về chỗ ngồi, mắt vẫn ngó chừng Tây phương Bá chủ, đề phòng y có hành động gì gây hại cho Giang Thừa Phong.
Giang Thừa Phong công lực cực kỳ thâm hậu nên khi huyệt đạo đã được giải khai thì chàng hồi phục rất nhanh chóng. Chỉ trong giây lát là sắc diện chàng đã hồng hào trở lại, vẻ anh tuấn càng thêm lộ rõ.
THỐN LỘC BẤT TRIÊM NĂNG CẬP THỬ
TẾ THINH CHỈ ÍCH HẬU NGÔ NHAN
“Chút lộc chẳng mang còn biết thế,
Lắng nghe luống những thẹn cho ta.”
Lại nói, Giang Thừa Phong công lực cực kỳ thâm hậu nên khi huyệt đạo đã được giải khai thì chàng hồi phục rất nhanh chóng. Chỉ trong giây lát là sắc diện chàng đã hồng hào trở lại, vẻ anh tuấn càng thêm lộ rõ. Chàng xoa xoa vết hằn đỏ trên cổ tay chỗ dây trói, rồi cúi người nói khẽ :
- Cám ơn huynh.
Đông phương Bá chủ hỏi :
- Chuyện thế này là sao ? Huynh đệ nói rõ ta nghe.
Chàng chưa kịp đáp thì Tây phương Bá chủ đã vội nói :
- Chuyện riêng giữa ta và hắn, liên can gì đến lão mà lão lại xen vào.
Lão sợ Giang Thừa Phong vì trung hậu mà nói rõ chuyện riêng của lão cho mọi người biết, trong khi chuyện đó cũng không hay ho gì. Hình ảnh Giang Thừa Phong trong mắt mọi người là một người hiền hòa trung hậu, rất thân thiện dễ mến.
Nghe lão nói thế, Đông phương Bá chủ cười nhạt bảo :
- Dù gì cũng là huynh đệ với nhau. Nếu không nghĩ đến tình nghĩa thì cũng nên nể mặt Giang sư thúc. Ngươi đối xử với Giang huynh đệ như vậy, thật chẳng còn đạo nghĩa gì nữa, ta lại không xen vào được ư ?
Đoạn lão quay sang Giang Thừa Phong hỏi :
- Cứ mặc kệ hắn. Huynh đệ mau nói ta nghe.
Giang Thừa Phong ngần ngừ, ngước mắt nhìn Tây phương Bá chủ rồi lại cúi đầu, không nói gì. Đông phương Bá chủ vỗ vai chàng, cười nói :
- Huynh đệ hiền quá đấy. Không cần để ý đến hắn, cứ nói ta nghe. Chẳng lẽ huynh đệ lại không xem trọng ta bằng hắn hay sao ?
Giang Thừa Phong vội nói :
- Tiểu đệ không dám.
Đông phương Bá chủ gật đầu nói :
- Thế thì hay lắm. Chuyện như thế nào ? Huynh đệ hãy mau nói cho ta nghe.
Giang Thừa Phong ngập ngừng nói :
- Tiểu đệ … Lỗ huynh … Lỗ huynh muốn tiểu đệ cho huynh ấy mượn hai khẩu thần pháo trấn cung để dùng.
Ba vị Bá chủ đều ồ lên, đưa mắt nhìn nhau, ngạc nhiên sửng sốt. Đông phương Bá chủ vội hỏi :
- Thần pháo trấn cung ư ? Đó là gì thế ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Ở Trường Thanh Cung chỗ tiểu đệ có hai khẩu thần pháo uy lực cực mạnh, được xem là bảo vật trấn cung. Lỗ huynh muốn tiểu đệ viết thư cho gia phụ để cho huynh ấy mượn dùng ít lâu, nếu không thì sẽ đem tiểu đệ ra xử tử.
Ngập ngừng giây lát, chàng lại nói tiếp :
- Dù huynh ấy hứa chắc là sẽ không gây hại gì cho bản cung, cũng như sau khi xong việc sẽ còn chia cho tiểu đệ phân nửa những gì thu được, nhưng tiểu đệ vẫn thấy không thể ưng thuận được, dù cho có bị hành hình cũng đành chịu vậy.
Đông phương Bá chủ hơi thoáng cau mày, rồi nói :
- Có chuyện đó ư ? Nhưng huynh đệ không sợ hắn dùng huynh đệ làm con tin uy hiếp Giang sư thúc hay sao ?
Giang Thừa Phong lắc đầu nói :
- Không có đâu. Gia phụ đã giao quyền chính cho tiểu đệ. Mọi sự ở bản cung đều do tiểu đệ toàn quyền quyết định. Nếu như không được tiểu đệ ưng thuận thì huynh ấy không thể mượn được đâu.
Cả mấy vị Bá chủ, kể cả Tây phương Bá chủ, thảy đều giật mình sửng sốt. Không ai ngờ là có chuyện ấy. Lát sau, Đông phương Bá chủ cười ha hả nói :
- Huynh đệ còn trẻ mà đã sớm được nắm giữ đại quyền. Giỏi thật đấy.
Giang Thừa Phong cúi đầu nói :
- Gia phụ muốn tiểu đệ phải sớm làm quen với công việc để sau này khỏi bỡ ngỡ. Nhưng cũng vì thế mà trách nhiệm của tiểu đệ thật nặng nề.
Tây phương Bá chủ bỗng hỏi :
- Ngươi nhất quyết không cho ta mượn phải không ?
Giang Thừa Phong khẽ gật đầu, cúi mặt nói :
- Tiểu đệ xin lỗi.
Đông phương Bá chủ liền xen vào :
- Huynh đệ làm thế thật phải lắm. Sao lại phải xin lỗi. Thiên hạ đang lúc thái bình. Hắn mượn thần pháo của huynh đệ để làm gì chứ ?
Vừa nói lão vừa gườm gườm nhìn Tây phương Bá chủ. Tây phương Bá chủ tức giận gằn giọng hỏi :
- Lão đến đây là giúp ta đối phó hắn hay giúp hắn đối phó ta hả ?
Đông phương Bá chủ cười nhạt nói :
- Ta chỉ hành sự theo công đạo mà thôi. Ngươi hành động trái với đạo nghĩa thì ta không thể ủng hộ ngươi được.
Tây phương Bá chủ lớn tiếng quát hỏi :
- Lão muốn gì ?
Đông phương Bá chủ cũng quát trả :
- Câu đó để ta hỏi ngươi mới đúng ? Thật ra là ngươi muốn gì ?
Tây phương Bá chủ tức khí lớn tiếng nói :
- Lão đừng tưởng là ta sợ lão ?
Đông phương Bá chủ cười ha hả nói :
- Thế chẳng lẽ ta lại sợ ngươi hay sao ?
Nam phương Bá chủ, Miêu Cương Bá chủ với Tây phương Bá chủ đều là huynh đệ đồng môn, thấy vậy liền lựa lời khuyên giải. Hai người cũng nhận thấy hành động lần này của Tây phương Bá chủ là có điều quá lắm, nhưng vì tình đồng môn huynh đệ nên cũng không tiện trở mặt hay nặng lời trách cứ.
Mặc cho hai người họ hết lời khuyên giải, Đông phương và Tây phương hai vị Bá chủ vẫn lớn tiếng tranh cãi, không ai chịu nhường ai. Việc tranh giành hơn thua giữa hai bên thật ra đã có từ thời sư phụ của họ, đến thời bọn họ thì lại càng sâu nặng thêm. Dù không còn tranh chấp công khai nhưng vẫn ngấm ngấm diễn ra. Nhất là việc tranh hơi giành tiếng thì … lại càng kịch liệt.
Tranh cãi thêm một lúc nữa, cả hai người đều đỏ mặt tía tai, khoa chân múa tay làm như sắp sửa động thủ. Dương bá chủ và Triển bá chủ khuyên ngăn cách mấy cũng không thể nào làm giảm nộ khí của hai người.
Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, Giang Thừa Phong liền vội can ngăn :
- Hà huynh. Lỗ huynh. Xin hai người đừng tranh cãi nữa mà.
Đông phương Bá chủ quay lại hỏi :
- Hắn đã đối xử với huynh đệ tệ bạc như thế mà huynh đệ lại bỏ qua cho hắn ư ?
Chàng khẽ nói :
- Tiểu đệ có lỗi nên phải chịu phạt, cũng phải thôi mà.
Đông phương Bá chủ tức mình nói :
- Lỗi phải gì chứ ? Huynh đệ còn định nhận lỗi thay hắn ư ?
Chàng buồn rầu nói :
- Những chuyện phiền phức ở đây chắc đã làm kinh động đến các vị lão nhân gia ở trên. Ngay cả Linh Huyền sư bá thường ngày vân du tứ hải mà cũng hay tin mà tức tốc đến đây. Chuyện không còn tầm thường nữa rồi.
Tây phương Bá chủ kinh ngạc hỏi :
- Ngươi nói sao ? Linh Huyền sư bá cũng đến đây ư ?
Chàng gật đầu nói :
- Người mà huynh phái đến hỏi tội tiểu đệ đã lọt vào tay Linh Huyền sư bá. Cũng từ nơi sư bá mà tiểu đệ mới biết chỗ này mà đến tìm huynh đấy. Đúng ra sư bá cũng định đến đây với tiểu đệ, nhưng vì còn phải lo chuẩn bị để hôm nay đăng đàn thuyết pháp nên mới không đến được.
Mọi người cau mày trầm ngâm, nhận thấy sự tình đã có phần nghiêm trọng. Giang Thừa Phong lại nói :
- Mọi việc rắc rối đều từ nơi tiểu đệ mà ra. Thôi thì xin để một mình tiểu đệ gánh vác hết mọi trách nhiệm. Nếu các vị lão nhân gia có hỏi đến, tiểu đệ sẽ nhận lỗi và xin chịu phạt, không nên để liên can đến ai cả. Hôm qua, trước mặt Linh Huyền sư bá và Tiêu huynh, tiểu đệ cũng đã bảo là mọi chuyện phiền phức đều do lỗi của tiểu đệ.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Hiện tình đã có phần hòa hoãn. Riêng Tây phương Bá chủ thần tình ra chiều khác lạ, vừa thất vọng vừa bi thương. Điều này trái hẳn với phong thái thường ngày của y. Giang Thừa Phong chợt thấy nao lòng. Chàng nghĩ trong việc này chắc phải còn có nguyên nhân gì khác chứ không phải như chàng và mọi người vẫn tưởng. Nhưng chàng vẫn không thể nghĩ ra tâm ý của y thật sự là gì.
Trầm ngâm giây lát, chàng mới hỏi :
- Lỗ huynh. Huynh cần dùng thần pháo để làm gì ? Xin huynh hãy nói ra để tiểu đệ xem có thể giúp huynh được không ?
Không ngờ chàng lại nói thế, Tây phương Bá chủ kinh ngạc hỏi :
- Ngươi chịu nghĩ lại rồi ư ?
Giang Thừa Phong gật đầu :
- Vâng. Xin huynh hãy cho tiểu đệ biết với.
Tây phương Bá chủ ngần ngừ :
- Ta … ta muốn dùng thần pháo để mở thông đường lấy một vật.
Mọi người đồng ồ lên kinh ngạc. Sự việc quả ra ngoài ý nghĩ của mọi người. Đông phương Bá chủ hỏi :
- Vật ngươi muốn lấy chắc phải là một bảo vật vô giá ? Nhưng đó là thứ gì thế ?
Tây phương Bá chủ ngập ngừng nói :
- Gọi là bảo vật cũng được.
Đông phương Bá chủ hỏi :
- Nói thế là sao ? Thật ra đó là thứ gì vậy ?
Tây phương Bá chủ trầm ngâm lưỡng lự, khẽ đưa mắt nhìn Giang Thừa Phong. Chàng vẫn xuôi tay đứng đó với vẻ nhu thuận ngoan ngoãn như từ đầu đến giờ. Nhưng hiện tình đã đổi khác. Chàng được mấy vị bá chủ kia thông cảm ủng hộ, y trở nên cô thế, không thể uy hiếp chàng như lúc trước được nữa.
Ngần ngừ một lúc, y mới nói :
- Đó là một thứ lương dược dùng để chữa bệnh cho Thiên Phúc, nhi tử của ta.
Giang Thừa Phong hỏi với vẻ hết sức quan tâm :
- Lệnh lang có bệnh ư ? Phải chăng đó là tuyệt chứng nan y nên huynh mới phải khổ công tìm kiếm lương dược ?
Tây phương Bá chủ gật đầu nói :
- Phúc nhi từ khi sinh ra tiên thiên đã khiếm khuyết, theo lý thì không thể sống quá mười sáu tuổi. Nhưng Lỗ gia của ta trước nay nhất mạch đan truyền. Dù bất cứ giá nào cũng phải tìm mọi cách để cứu mạng Phúc nhi mới được.
Giang Thừa Phong hỏi :
- Lệnh lang tuy bị tuyệt chứng, nhưng Điện hạ nhất định sẽ có cách cứu chữa. Sao huynh không cầu điện hạ giúp cho ?
Tây phương Bá chủ nói :
- Sao lại không ? Ta đương nhiên đã nghĩ đến chuyện đó. Và ta cũng đã đưa Phúc nhi đến cầu điện hạ cứu chữa cho rồi. Điện hạ xem xong lại bảo rằng tuy lão nhân gia có thể cứu chữa được nhưng Phúc nhi cũng không thể sống thọ. Người dạy ta phải cố tìm lương dược để chữa trị, may nhờ cơ duyên xảo hợp mà có thể thành công. Còn như đến hạn mà vẫn chưa tìm được thì mới đem y đến cho Điện hạ cứu chữa.
Đông phương Bá chủ hỏi :
- Ngươi đường đường là một vị Bá chủ, lại được gia nhập Thiên giới, uy đức hội đủ, sao lại sinh ra nhi tử tiên thiên bất túc được.
Tây phương Bá chủ thở dài nói :
- Việc này cũng tại nơi ta. Ái phi của ta dường như có điều gì đó không hợp thức. Lúc đầu gia sư đã không đồng ý cho ta cưới về. Điện hạ tuy không nói gì nhưng có bảo ta phải coi chừng hậu vận. Khi đó quả thật ta không hiểu thánh ý là thế nào, vì quá yêu mến nàng nên đã cưới nàng về. Không ngờ …
Giang Thừa Phong ngẫm nghĩ một lúc, lại hỏi :
- Dường như muốn trị chứng này phải dùng đến một thứ linh dược gọi là Huyết long thủy lấy từ địa long linh huyệt ?
Tây phương Bá chủ nói :
- Huynh đệ kiến văn thật quảng bác. Đúng thế đấy. Có được Huyết Long Thủy là tốt nhất. Ngoài ra cũng có thể dùng Thiên phù huyền trân là tinh anh của bảo ngọc.
Rốt cuộc rồi Tây phương Bá chủ cũng đã gọi Giang Thừa Phong là huynh đệ khiến chàng hết sức vui mừng. Vậy là bao công sức cùng sự hy sinh của chàng cuối cùng cũng đã được đền đáp. Chàng cau mày, với vẻ lo lắng nói :
- Nhưng những thứ này linh bảo của thiên địa, trân quý vô song, trăm năm chưa chắc đã có thể tìm gặp được.
Tây phương Bá chủ nói :
- Sau mười mấy năm cố công tìm kiếm, thật may là rốt cuộc rồi ta cũng đã tìm ra được nơi có Thiên phù huyền trân. Chỉ có điều …
Chàng vội hỏi :
- Sao ạ ?
Tây phương Bá chủ nói :
- Thiên phù huyền trân nằm trong một khối ngọc. Mà khối ngọc này lại nằm dưới đáy một hồ lớn chứa đầy lãnh thủy. Vấn đề ở chỗ thứ lãnh thủy đó. Nó quá lạnh đi. Bọn thủ hạ của ta công phu không phải kém thế mà vẫn không thể chịu đựng nổi. Ngay cả ta cũng đã thử, nhưng chẳng chịu được bao lâu là đã tê cóng cả người, khí lực tiêu tan, không sao hành sự được nữa.
Giang Thừa Phong cau mày nói :
- Vậy chỉ còn cách đào kênh dẫn sang một cái hồ khác, tháo nước ra.
Tây phương Bá chủ gật đầu nói :
- Ta cũng đã từng nghĩ thế. Nhưng lại nảy sinh một vấn đề khác. Bờ hồ do một thứ đá vô cùng cứng rắn kết thành, muốn đào kênh cũng không làm sao xẻ đá nổi. Ta đã dùng đến hơn nghìn cân thuốc nổ mà cũng chỉ đào được một cái hố rộng cỡ mặt bàn, sâu chừng hơn tấc. Thật là ngán ngẫm.
Mọi người kinh ngạc xuýt xoa, cho đây là sự lạ thế gian hi hữu. Tây phương Bá chủ lại nói tiếp :
- Nghe nói ở Trường Thanh Cung của huynh đệ có hai khẩu thần pháo uy lực vô song, ta muốn mượn nó, hy vọng có thể bắn vỡ bờ đá tháo nước ra. Ngoài cách đó ra ta không còn nghĩ ra được cách nào khác.
Giang Thừa Phong ngẩn người giây lát, rồi hướng về Tây phương Bá chủ cúi người vòng tay nói :
- Tiểu đệ thật có lỗi, đã hiểu sai về huynh, cúi mong huynh tha thứ cho.
Tây phương Bá chủ xua tay nói :
- Huynh đệ đừng nên nói vậy. Ta chỉ mong huynh đệ cho mượn thần pháo để dùng cứu mạng tiểu nhi. Nếu như thành công, lấy được Thiên phù huyền trân thì ta sẽ chia cho huynh đệ một nửa.
Giang Thừa Phong vòng tay cúi đầu nói :
- Tiểu đệ thật có lỗi. Xin huynh hãy phạt tiểu đệ phải hết sức giúp huynh việc này, khi nào xong việc mới được trả tự do.
Tây phương Bá chủ cả mừng hỏi :
- Vậy là huynh đệ chịu giúp ta ư ?
Giang Thừa Phong vẫn cúi đầu, nói :
- Vâng ạ. Từ giờ tiểu đệ xin chịu sự sai khiến của huynh cho đến khi nào xong việc mới thôi.
Tây phương Bá chủ vội nói :
- Không. Chỉ cần huynh đệ chịu giúp ta là ta biết ơn vô cùng.
Giang Thừa Phong cúi đầu nói :
- Không đâu ạ. Tiểu đệ có lỗi, cần phải chịu phạt. Tiểu đệ xin nghe theo sự sai khiến của huynh cho đến khi xong việc.
Đông phương Bá chủ cười hỏi :
- Giang huynh đệ. Nếu như dùng đến thần pháo mà vẫn không xong thì sao. Chẳng lẽ huynh đệ sẽ phải để hắn sai khiến suốt đời ư ?
Giang Thừa Phong ngẩn người giây lát, mới nói :
- Nếu vậy … thì đến khi Lỗ hiền điệt mười sáu tuổi sẽ được điện hạ chữa trị cho, không cần phải tìm linh dược nữa. Khi đó tiểu đệ sẽ được tự do.
Đông phương Bá chủ cau mày nói :
- Cần gì phải làm vậy. Huynh đệ chịu cho hắn mượn thần pháo là được rồi.
Giang Thừa Phong lắc đầu nói :
- Không đâu ạ. Tiểu đệ cần phải chịu phạt để chuộc lại lỗi lầm vì đã nghĩ xấu về Lỗ huynh.
Tây phương Bá chủ nói :
- Huynh đệ không nên nói thế. Chính ta mới cần phải xin lỗi vì đã đối xử không tốt với huynh đệ.
Giang Thừa Phong vội nói :
- Không. Không. Mọi lỗi lầm đều do nơi tiểu đệ. Chỉ duy nhất một mình tiểu đệ là có lỗi mà thôi.
Thấy chàng cứ tranh nhận lỗi thay cho Tây phương Bá chủ, Đông phương Bá chủ lộ vẻ không hài lòng, nói xen vào :
- Hai người không cần tranh nhau nữa. Dẹp hết chuyện lỗi phải lại đi. Trông Giang huynh đệ tiều tụy thế này chắc đã phải chịu khổ nhiều. Họ Lỗ ngươi phải mau cho dọn lên những thức ăn ngon nhất để Giang huynh đệ bồi bổ mới được.
Được Giang Thừa Phong ưng thuận cho mượn thần pháo là Tây phương Bá chủ vô cùng hứng khởi nên việc gì cũng dễ dãi. Y liền quát bảo bọn thủ hạ mau mau lo liệu. Đoạn quay sang chàng cười hể hả nói :
- Huynh đệ. Ngồi đi. Ngồi đi.
Chàng khẽ lắc đầu :
- Không đâu ạ. Từ giờ tiểu đệ tự xem mình là thuộc hạ của huynh, không dám ngồi ngang hàng với các huynh. Xin các huynh cho tiểu đệ được đứng hầu mọi người là được rồi.
Đông phương Bá chủ có vẻ yêu thương chàng hơn hết, liền bật cười ha hả, nắm tay chàng, kéo chàng ngồi vào trong lòng lão, vừa cười vừa nói :
- Huynh đệ hiền quá đó. Việc gì cũng đều nhường nhịn như thế thì làm sao làm nên đại sự được ?
Chàng khép nép ngồi trong lòng lão, cúi đầu nói khẽ :
- Tiểu đệ chủ trương cầu an, chỉ mong được yên thân, không dám mơ tưởng đến những chuyện cao xa.
Đông phương Bá chủ bật cười :
- Huynh đệ thân cầm quyền chính, nếu không hiển lộ thần uy thì làm sao người khác chịu phục được ?
Giang Thừa Phong cúi mặt nói :
- Có lẽ ở chỗ tiểu đệ khác với những nơi khác. Đối với mọi người, tiểu đệ không dùng uy mà ai nấy cũng đều hết lòng hết sức vì tiểu đệ.
Đông phương Bá chủ bật cười xòa, càng ôm chàng chặt hơn, tươi cười nói :
- Ước gì mấy đứa con trai vô dụng của ta bằng được nửa phần huynh đệ thì hay biết mấy.
Giang Thừa Phong khẽ thở dài nói :
- Tiểu đệ có gì hay đâu ạ. Tiểu đệ mà đi đến đâu chỉ đều mang thêm phiền phức đến đó thôi.
Trầm ngâm giây lát, chàng lại quay sang Tây phương Bá chủ nói :
- Lỗ huynh. Giang Phong thần pháo mỗi khẩu nặng đến một vạn hai nghìn cân, dù đã được gắn thêm bánh xe thì cũng phải cần đến năm mươi con ngựa lực lưỡng mới kéo đi nổi. Mà từ Đại Mạc vào Trung Nguyên đường xá xa xôi, đồi núi hiểm trở, việc chuyển vận chắc chắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Có lẽ huynh nên đưa tiểu đệ đến lãnh trì xem thử tình hình thế nào. Nếu như không còn phương sách nào khác thì tiểu đệ mới cho đưa thần pháo vào Trung Nguyên.
Đến lúc này mấy vị Bá chủ mới biết thần pháo trấn cung của Trường Thanh Cung tên gọi là Giang Phong thần pháo, nặng đến một vạn hai nghìn cân. Ngay cả Tây phương Bá chủ cũng không tưởng như thế.