HOÀI KHAN THIÊN TẾ HẠ TRUNG LƯU
NHAM THƯỢNG VÔ TÂM VÂN TƯƠNG TRỤC
“Xuôi dòng ngoảnh lại trời cao,
Đầu non mấy đám mây treo lững lờ.”
Lại nói, đến lúc này mấy vị Bá chủ mới biết thần pháo trấn cung của Trường Thanh Cung tên gọi là Giang Phong thần pháo, nặng đến một vạn hai nghìn cân. Ngay cả Tây phương Bá chủ cũng không tưởng như thế. Lão đành gật đầu nói :
- Chắc phải thế thôi.
Đông phương Bá chủ chép miệng nói :
- Nặng đến thế cơ à ? Vậy thì uy lực của nó chắc phải khủng khiếp lắm ?
Giang Thừa Phong nói :
- Nó được xem là lợi khí uy lực mạnh nhất thiên hạ đấy ạ. Khi nó ra đời, Đức Điện hạ đã truyền dụ xuống là phải hết sức thận trọng, không được khinh dùng kẻo gây ra hậu quả cực kỳ thảm khốc. Và từ trước đến nay nó chỉ mới được sử dụng trong các kỳ đại lễ, dùng làm lễ pháo chào mừng, chứ chưa từng được đưa ra chiến trường.
Miêu Cương Bá chủ Triển Quân hỏi :
- Giang Phong thần pháo ? Vậy chắc là nó cũng ra đời nhân dịp huynh đệ chào đời phải không ?
Giang Thừa Phong gật đầu đáp :
- Đúng thế đấy ạ.
Triển Quân cười hỏi :
- Vậy còn thứ nào khác có tên là Giang Phong nữa không ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Bản cung có Giang Phong tứ bảo, mà Giang Phong thần pháo chính là một trong số đó.
Triển Quân lại hỏi :
- Thế hai thứ còn lại là gì ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Giang Phong bảo châu và Giang Phong Ỷ.
Triển Quân càng thêm hiếu kỳ, lại hỏi tiếp :
- Những thứ đó diệu dụng thế nào ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Giang Phong bảo châu chính là viên minh châu đính trên dải lụa buộc tóc của tiểu đệ đó.
Mọi người ngước nhìn, thấy đó cũng chỉ là một viên minh châu bình thường, có khác chăng là bên trong có ửng sắc hồng lấp lánh. Đông phương Bá chủ đang ôm chàng trong lòng liền giơ tay sờ thử, bất giác ồ lên kinh ngạc nói :
- Nóng quá đấy. Có phải là Liệt Hỏa Thần Châu hay không ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Không phải đâu. Nó còn quý hơn nữa, công dụng tương tự như Tỵ Hàn Châu vậy. Để mừng ngày đầy năm của tiểu đệ, gia phụ đã dụng công chế ra nó, quy tập rất nhiều nhiệt khí vào bên trong, nên nó mới có sắc hồng và nóng như vậy. Nếu tiểu đệ truyền thêm công lực vào, nó sẽ nóng đến mức có thể làm nước sôi lên nữa đấy. Đúng ra thì ở nơi nóng bức như Đại Mạc phải cần đến Tỵ Hỏa Châu mới phải. Nhưng những công phu của bản cung chỉ toàn mang tính Hỏa, gia phụ chỉ chế được thứ này. Dù sao đó cũng là tâm huyết của gia phụ nên lúc nào tiểu đệ cũng mang theo bên người. Vả lại, nó cũng rất tiện dụng. Khi đi lại ở những nơi hoang vắng, tiểu đệ thường dùng nó để nấu chín thức ăn, cũng như để sưởi ấm những khi lạnh giá.
Tây phương Bá chủ cả mừng nói :
- Hay quá. Nó đã có công dụng tỵ hàn thì không cần phải lo ngại lãnh thủy nữa. Công việc có cơ thành tựu rồi.
Giang Thừa Phong nói :
- Tiểu đệ cũng mong như vậy. Chỉ tiếc một điều là muốn phát huy công dụng tối đa thì công lực phổ vào phải mang tính Hỏa mới được. Nhưng mà … tiểu đệ sẽ cố hết sức giúp huynh hoàn thành công việc.
Tây phương Bá chủ mừng rỡ nói :
- Cám ơn huynh đệ.
Giang Thừa Phong vội nói :
- Không dám. Đó là bổn phận của tiểu đệ.
Không muốn để hai người lại tranh nhau chuyện ân nghĩa hay lỗi phải, Triển Quân liền hỏi xen vào :
- Thế còn Giang Phong Ỷ là sao ? Chẳng lẽ đó là một chiếc ghế đúc bằng vàng, chạm đầy bảo ngọc ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Không phải đâu. Nó chỉ là một khối ngọc thạch được chạm trổ thành long ỷ, được đặt trong tẩm cung của tiểu đệ, và rất hữu dụng cho việc luyện công. Ngồi trên nó luyện công một năm bằng sáu, bảy năm khi tu tập bình thường cơ đấy. Công phu của tiểu đệ có được như ngày hôm nay một phần cũng là nhờ có nó.
Mọi người đều trầm trồ thán phục. Triển Quân nói :
- Vậy thì nó trân quý thật đấy. Còn quý hơn cả ghế vàng chạm ngọc nữa ấy chứ. Nếu huynh đệ vui lòng cho ta mượn dùng ít lâu thì thật là hay quá.
Giang Thừa Phong nói :
- Không phải là tiểu đệ không muốn cho huynh mượn. Nhưng gia phụ đã căn cứ vào địa mạch để thiết kế nó. Nó được cố định một chỗ, không thể di chuyển được. Biết làm sao bây giờ ?
Nam phương Bá chủ Dương Lâm nãy giờ cứ mãi yên lặng lắng nghe mọi người nói chuyện, vì ngại làm mất lòng cả Giang Thừa Phong và Tây phương Bá chủ, giờ mới lên tiếng hỏi :
- Tiểu huynh nghe nói công phu của huynh đệ không hề thua kém Giang sư thúc, không biết có phải thế không ?
Giang Thừa Phong ngập ngừng đáp :
- Việc đó … tiểu đệ cũng không rõ nữa. Tiểu đệ có nghe nhiều người nói vậy, nhưng có lẽ vì mọi người quá ưu ái tiểu đệ nên đề cao tiểu đệ đấy thôi.
Nam phương Bá chủ hỏi :
- Thế chẳng lẽ trong lúc luyện võ hai người chưa từng thử đối chiêu ư ?
Giang Thừa Phong lắc đầu nói :
- Tiểu đệ là phận nhi tử, không thể động thủ cước với gia phụ được dù là trong lúc luyện võ, vì như thế là khiếm lễ.
Nam phương Bá chủ lắc đầu nói :
- Không ngờ ở Trường Thanh Cung của huynh đệ lại xem trọng lễ nghi đến vậy. Chuyện đó cũng thường thôi mà. Có gì đâu ?
Giang Thừa Phong khẽ mỉm cười không nói gì. Lễ nghi ở Trường Thanh Cung tuy nghiêm, nhưng cũng không quá phiền phức, chỉ cần chú ý một chút là được. Người ở Đại Mạc vốn quen cuộc sống phóng khoáng tự tại, nên lễ nghi cũng không đến nỗi phiền phức như ở đất Trung Nguyên. Lúc này, bọn thủ hạ của Tây phương Bá chủ đã dọn thức ăn lên, toàn là trân vị cùng những đồ đại bổ. Đông phương Bá chủ gật đầu bảo :
- Hay lắm. Như thế mới được chứ.
Trong khi đó, Giang Thừa Phong lại lắc đầu nói :
- Có cần phải như thế hay không ?
Đông phương Bá chủ cười nói :
- Sao lại không ? Huynh đệ cần phải được tẩm bổ. Làm việc gì thì cũng phải có sức khỏe thì mới làm được chứ.
Đoạn lão cầm đũa đích thân gắp thức ăn bắt ép chàng phải ăn. Lão đút chàng ăn mà trông có vẻ rất hứng thú. Có lẽ lão tưởng tượng rằng mình đang chăm sóc đứa con thân yêu nên mới có vẻ hứng thú như vậy. Nhìn thấy chàng phải cố nuốt cho hết những thức ăn mà lão liên tục đút vào miệng, mọi người cũng phải bật cười, thậm chí còn cảm thấy tội nghiệp cho chàng.
Ăn uống hồi lâu, dù đã cố hết sức để làm vừa lòng Đông phương Bá chủ, nhưng chàng đã thấy không còn ăn thêm được nữa, đành lắc đầu nói :
- Hà huynh. Tiểu đệ đã no lắm rồi. Bữa ăn này đã bằng ba bốn lần ngày thường rồi đấy ạ. Tiểu đệ không nuốt nổi nữa đâu.
Đông phương Bá chủ cười nói :
- Gì mà nhiều ? Huynh đệ hãy còn chưa ăn hết một nửa mà.
Giang Thừa Phong nói :
- Nhưng số thức ăn này dành cho đến mười người ăn cơ mà. Một mình tiểu đệ ăn sao hết nổi ?
Đông phương Bá chủ cả cười nói :
- Gì mà mười người ? Số thức ăn này chỉ dành cho huynh đệ tẩm bổ đấy thôi. Huynh đệ ăn ít quá đó.
Giang Thừa Phong một mực lắc đầu :
- Tiểu đệ no quá rồi ạ.
Đông phương Bá chủ bật cười buông đũa, không bắt ép chàng ăn nữa, nhưng vẫn giữ chặt chàng trong lòng. Ăn uống xong cũng là lúc bàn đến chính đề. Chàng quay sang Tây phương Bá chủ hỏi :
- Lỗ huynh. Không biết hiện giờ huynh có mệnh lệnh gì cho tiểu đệ hay không ? Nếu không thì xin huynh cho phép tiểu đệ được trở về thu xếp chút việc. Rồi ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu công việc ngay.
Tây phương Bá chủ vội nói :
- Huynh đệ không nên nói thế. Ta nào có tài đức gì mà dám ra lệnh cho huynh đệ. Huynh đệ muốn làm gì thì cứ việc tự nhiên.
Y nói câu này rất đắc thế, vì ba vị Bá chủ kia hiện đã nhìn y bằng con mắt khác. Giang Thừa Phong khẽ nói :
- Cám ơn huynh. Nhưng mà …
Tây phương Bá chủ lại đỡ lời :
- Nếu huynh đệ có lòng thì xin hãy nhận đỡ đầu cho Phúc nhi. Và ta xin mời huynh đệ làm Phó giáo chủ Bách Độc Giáo, địa vị ở Vạn Thánh Cung chỉ dưới ta mà thôi. Hai chúng ta sẽ cùng tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau. Huynh đệ thấy sao ?
Y nói câu này lại càng thêm đắc thế, bởi Vạn Thánh Cung mà có được sự giúp đỡ của Giang Thừa Phong thì bằng như uy thế tăng đôi. Chàng lại ngần ngừ nói :
- Tiểu đệ không dám.
Tây phương Bá chủ nói :
- Ta yêu cầu như thế là đã khuất tất huynh đệ nhiều lắm. Luận về địa vị, danh vọng, uy quyền, và cả võ công nữa huynh đệ đều đâu có kém ta. Nếu huynh đệ không muốn thì ta cũng không dám miễn cưỡng.
Chàng vội nói :
- Không. Không. Tiểu đệ không dám nghĩ thế. Xin cám ơn huynh.
Đối với chuyện liên kết này Đông phương Bá chủ có vẻ không hài lòng, nhưng chàng đã lỡ nói vậy rồi, lão không tiện phản bác, liền cười nhạt nói :
- Hay lắm. Chúc mừng hai người.
Giang Thừa Phong ngơ ngác hỏi :
- Huynh có vẻ không hài lòng ?
Đông phương Bá chủ chỉ hừ lạnh, không nói gì. Giang Thừa Phong ngẫm nghĩ một lúc, mới nói :
- Nếu huynh ưu ái tiểu đệ thì xin hãy nhận tiểu đệ làm đệ đệ, đặt cho tiểu đệ một cái tên theo họ của huynh. Tiểu đệ xin tôn huynh làm ca ca và đối với huynh tiểu đệ sẽ dùng tên mà huynh đã đặt cho.
Đông phương Bá chủ tươi ngay nét mặt, cười nói :
- Hay lắm. Tuyệt lắm. Đệ đệ thật đáng yêu. Ta tên Hà Long. Vậy đệ đệ sẽ là Hà Lân nhé.
Vừa nói lão vừa ôm chàng chặt hơn, thái độ trìu mến thương yêu. Không thể bước xuống hành lễ ra mắt, chàng đành cúi đầu vâng dạ mà gọi ca ca, thanh âm trong trẻo hiền hòa khiến Đông phương Bá chủ nức lòng hởi dạ. Mấy vị bá chủ kia cũng lên tiếng chúc mừng.
Lát sau, Giang Thừa Phong lại hỏi :
- Các huynh có định đi cùng tiểu đệ đến Thanh Dương Cung bái kiến Linh Huyền sư bá hay không ?
Tây phương Bá chủ gật đầu nói :
- Đi chứ. Phải đi chứ.
Mọi người cũng đều nói vậy, bởi đã biết Huyền Đô Quan chủ quang lâm mà không đến chào là không thể được. Dù sao thì Linh Huyền Thượng Nhân cũng có bối phận ngang hàng với sư phụ bọn họ, lại đức cao vọng trọng, là lĩnh tụ tinh thần của nghìn vạn tín đồ đất Trung Nguyên.
Mười chín tháng tư …
Hoán Hoa Nhật mỗi năm một kỳ, vào ngày mười chín tháng tư, do cổ tục lưu truyền từ đời Đường. Cổ tục Hoán Hoa đã bị dân gian phế bỏ từ lâu, nó không còn được noi theo môt cách nhiệt liệt như thuở ban đầu. Mãi đến mấy năm gần đây, từ khi được Tần gia, một hào phú địa phương tài trợ, mới có cảnh ồn ào náo nhiệt trở lại. Hoán Hoa Nhật còn có vẻ quan trọng hơn cả tiết Thanh Minh, Đoan Dương mấy phần. Quan trọng không phải vì tính chất của nó, mà là vì cách tổ chức rầm rộ xa hoa. Người thời bấy giờ chẳng có mấy trò giải trí, nên các hội lễ như thế được dân chúng hưởng ứng rất nhiệt liệt.
Mọi năm, lễ Hoán Hoa được tổ chức cạnh bờ Cẩm Giang, mà trung tâm chính là tòa Vọng Giang Lâu bên bờ sông. Do đó con sông này còn mang thêm cái tên Hoán Hoa Tuyền, chứ thực sự không phải suối khe nào cả.
Năm nay, lễ Hoán Hoa cũng được tổ chức tại đấy, và lại còn được tổ chức rầm rộ hơn những năm trước, nhưng đã không còn cảnh náo nhiệt như mọi năm, dù cho có được Tây phương Bá chủ bảo trợ. Chi phí và quy mô của lễ hội rất lớn, số người tổ chức cũng rất đông, nhưng số du khách đến tham dự lại quá ít ỏi. Thậm chí mọi người còn cảm thấy rằng ở đây số người thuộc ban tổ chức còn đông hơn số du khách.
Sở dĩ có chuyện như thế là bởi cùng lúc ấy, tại Thanh Dương Cung cũng tổ chức hội lễ với quy mô không kém, và quan trọng nhất là cuộc đăng đàn thuyết pháp của Huyền Đô Quan chủ, Linh Huyền Thượng Nhân, Hộ quốc đại pháp sư, người vẫn được dân chúng tôn xưng là Hoạt Thần Tiên. Ngoài ra còn có thêm sự tham gia của nhiều danh nhân khác nữa. Hội lễ tại đây được tổ chức rầm rộ, quảng bá rộng rãi, nên đã thu hút phần lớn du khách cùng dân bản địa đến chiêm bái, tham dự. Khách thập phương quy tụ về đây tạo thành một biển người nhộn nhịp như sóng dồn với muôn hình vạn trạng.
Đã quá giờ Ngọ, vầng thái dương chói chang như đổ lửa trên đỉnh đầu, nhưng khách nhân không hề giảm bớt. Người thiên hạ tụ tập đông hằng hà sa số, trên núi dưới núi đều náo nhiệt ồn ào, người người chen chúc chật như nêm.
Tiếng huyên náo vang dậy, rền xa đến mấy dặm đường.
Đúng lúc đó, trên đường cái quan có năm con tuấn mã đang từ phía xa chậm rãi tiến dần đến chân núi. Kỵ sĩ gồm ba thiếu niên và hai trung niên đại hán. Đó chính là Giang Thừa Phong cùng tứ vị Bá chủ. Năm người ung dung cho ngựa chậm bước, thả lỏng tay cương. Bọn thủ hạ chỉ ngấm ngầm bám theo bảo vệ chứ không hộ tống rầm rộ để khỏi gây sự chú ý.
Nhìn số người đông đảo, cùng quang cảnh nhộn nhịp nơi chân núi, Tây phương Bá chủ chép miệng nói :
- Đông thật đấy. Nơi đây có điều gì hay mà sao mọi người cứ lũ lượt đổ xô đến đây thế nhỉ ?
Y có vẻ không vui, vì đã chiều ý ái tử mà tiêu phí khá nhiều tài lực, nhân lực cho lễ hội tắm hoa ở Vọng Giang Lâu mà chẳng có mấy người đến xem, trong khi ở đây lại đông đảo thế này. Đồng thời y cũng cảm thấy mất mặt trước Giang Thừa Phong và mấy vị Bá chủ kia.
Vì đã từng đi qua chỗ Vọng Giang Lâu, nơi Tây phương Bá chủ tổ chức lễ hội, Đông phương Bá chủ vuốt râu cười nói :
- Nơi đây vừa có chỗ ăn uống, vừa có nơi giải trí. Trà đình, tửu quán, thanh lâu, đổ trường, hý viện đều đủ cả, lại còn được nghe Linh Huyền sư bá thuyết pháp, bảo sao bọn họ không kéo đến đây. Ở chỗ của ngươi có gì nào ?
Tây phương Bá chủ thở dài, thầm hối hận là mình đã không suy nghĩ chu đáo. Thật ra thì y không có khiếu kinh thương, việc tổ chức kinh doanh hãy còn kém cả Đông phương Bá chủ chứ chưa nói gì đến Giang Thừa Phong là một người mà bọn họ đều công nhận là rất có tài kinh tế. Y mời chàng làm Phó Giáo chủ cũng chẳng ngoài mục đích muốn lợi dụng tài năng của chàng. Chàng cũng hiểu vậy, nhưng lại nghĩ rằng đó chính là cách tốt nhất để hai nhà gần nhau hơn.
Quan sát khắp toàn trường một lượt, Tây phương Bá chủ chợt hỏi :
- Hội lễ này tuy lấy danh nghĩa của Thanh Dương Cung, nhưng thật sự là do huynh đệ đứng ra tổ chức phải không ?
Giang Thừa Phong khẽ gật đầu :
- Tiểu đệ chủ trương. Quan Ngoại Tiêu huynh, Thanh Dương Cung chủ Thông Tâm đạo huynh cùng tiểu đệ phối hợp tổ chức.
Tây phương Bá chủ lại hỏi :
- Để tổ chức cuộc lễ với quy mô thế này, chắc huynh đệ đã phải chuẩn bị kỹ lưỡng lắm phải không ?
Giang Thừa Phong lắc đầu nói :
- Không phải đâu. Tiểu đệ chỉ mới nghĩ đến vào sáng hôm qua, khi Linh Huyền sư bá đến đây. Cuộc đăng đàn thuyết pháp của sư bá chính là tiết mục chính của hội lễ. Chỉ có một ngày chuẩn bị, chắc cũng phải có khá nhiều khiếm khuyết, có gì mong mọi người đừng chê cười.
Tây phương Bá chủ chép miệng nói :
- Chỉ có một ngày chuẩn bị mà hội lễ đã có quy mô thế này thì tài năng của huynh đệ khỏi nói cũng biết.
Đông phương Bá chủ tươi cười nói :
- Chỉ có một ngày để chuẩn bị. Đã thế, Lân đệ lại không thể thân hành thu xếp mọi sự, chắc chắn phải giao phó hết cho bọn thủ hạ lo liệu, vậy mà đã được thế này. Nếu như hội lễ do chính Lân đệ tổ chức thì chắc còn phải quy mô hơn nữa. Lân đệ quả là nhân vật thượng đỉnh trong thiên hạ, khó ai sánh bằng.
Biết lão muốn nhắc đến chuyện chàng đã bị cầm giam suốt từ hôm qua đến nay, Tây phương bá chủ gượng cười nói :
- Đệ cũng nghĩ vậy.
Miêu Cương Bá chủ Triển Quân cũng nói theo :
- Giang huynh đệ tài giỏi như thế, chẳng trách sao Trường Thanh Cung càng lúc càng thêm hùng mạnh.
Nghe mọi người khen ngợi, chàng khẽ lắc đầu nói :
- Mọi người vì quá ưu ái tiểu đệ nên mới nói thế, chứ tiểu đệ thấy mình cũng bình thường thôi mà.
Đông phương Bá chủ cười ha hả nói :
- Lân đệ khiêm tốn quá đấy. Chúng ta ai ai cũng đều nhận thấy là Lân đệ rất tài giỏi, thiên hạ khó ai sánh kịp.
Lão đã nhận chàng làm đệ đệ, đặt cho chàng cái tên Hà Lân, nên rất cao hứng, cứ gọi chàng là Lân đệ, xem chàng như một người thuộc Hà gia. Lão cười nói lớn tiếng, thanh âm vang dội giữa đám đông ồn ào khiến nhiều người chú ý, quay lại nhìn. Và hầu như tức khắc, trong các hàng quán gần đấy có nhiều người hối hả chạy ra, đến trước chàng cung thân hành lễ, kính cẩn nói :
- Chúng thuộc hạ xin tham kiến vương thượng, cầu ngọc thể kim an vạn phúc.
Chàng khẽ gật đầu, nói :
- Được rồi. Các khanh cứ tiếp tục công việc. Chỉ cần cử vài người mở đường đưa ta lên núi là được rồi.
Cả bọn cung kính vâng dạ, lập tức giải tán trở về vị trí, tiếp tục công việc bán buôn, chỉ để lại bốn người mang cờ lệnh đưa chàng cùng các vị Bá chủ lên núi. Đông phương Bá chủ trầm trồ khen :
- Bọn thủ hạ của Lân đệ hành sự nhanh nhẹn, chu đáo và có kỷ luật quá nhỉ. Lân đệ giỏi thật đấy.
Lão không lúc nào chịu bỏ lỡ cơ hội ngợi khen người đệ đệ tài hoa của mình. Nhưng lời khen của lão cũng không phải vô lý. Các vị Bá chủ cũng phải thầm thán phục tài tổ chức kinh doanh của Giang Thừa Phong.
GIANG HÀ THỦY BẠCH HOÀNG VÂN THU
ĐƯỜNG LÊ DIỆP CHIẾN PHONG SƯU SƯU
“Nước sông trắng mây vàng bay,
Đìu hiu ngọn gió loạn rung lá đường.”
Đường lên núi tuy đông nghịt người, nhưng nhờ có bọn thủ hạ của Giang Thừa Phong cầm cờ hiệu đi trước mở đường nên mọi người cũng không phải chen lấn gì, có thể dễ dàng tiến thẳng lên núi. Trên núi tuy không đông đúc bằng dưới núi, nhưng số du khách cũng phải đến vài nghìn, người người chen chân đông nghịt. Và nơi đông đảo nhất chính là bình đài ở khu trung tâm sân lễ.
Đông phương Bá chủ thấy hầu hết mọi người đều vây quanh nơi đó, tiếng bàn tán râm ran, nhưng cũng không quá ồn ào, liền hỏi :
- Ở đó có chuyện chi thế nhỉ ?
Giang Thừa Phong nhìn một lúc, rồi đáp :
- Cứ theo chương trình thì lúc này đang có cuộc bình văn luận phú giữa các danh nho. Theo như Tiêu huynh cho biết thì cả mấy vị túc nho dưới trướng Tiêu huynh ở Quan Ngoại cũng có tham gia.
Vốn là người hiếu văn, Nam phương Bá chủ Dương Lâm liền nói :
- Chúng ta hãy đến đó xem thử.
Vừa nói xong là đã rảo bước đi ngay đến đó, rẽ đám đông tiến sâu vào. Đông phương Bá chủ lắc đầu, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Giang Thừa Phong, dắt chàng đi theo. Hai vị còn lại cũng phải nối gót theo sau. Giang Thừa Phong khẽ vẫy tay cho phép bốn tên thủ hạ đã đưa chàng lên đây được lui về.
Xung quanh bình đài có đến hàng nghìn người tụ họp. Nhưng mọi người thấy bọn Giang Thừa Phong có phong thái đường bệ, y phục hoa lệ, đầy vẻ tôn quý nên không dám cản trở, vội vã nhường lối cho bọn họ đi qua.
Tiến gần vào trong, bọn họ mới thấy trên bình đài có hai văn nhân đang tranh luận khá gay gắt. Một lão nhân gầy gò, da ngăm đen, tuổi quá lục tuần, vận y phục văn nhân màu lam nhạt đang đối diện với một trung niên văn sĩ y phục sang trọng, dáng vẻ phương phi béo tốt. Nhận ra lão nhân kia là ai, Đông phương Bá chủ cười nói :
- Tiêu lão nhi cho cả chưởng môn Hạc Bút Môn đăng đài nữa ư.
Thì ra lão nhân gầy gò kia chính là Hắc Hạc Tử Tư Đồ Sang, chưởng môn phái Hạc Bút Môn ở Quan Đông, dưới quyền quản trị của Bắc phương Bá chủ. Lúc này, trung niên văn sĩ đang nói oang oang :
- Khổng tử dạy rằng : Di bất khả loạn Hoa. Từ sau khi nhà Tấn suy vong, thì đã xảy ra đại nạn Ngũ Hồ loạn Hoa, bọn rợ phương Bắc vượt Trường Thành tiến vào Trung Nguyên. Tuy bọn chúng đã làm loạn Trung Nguyên một thời gian, nhưng rồi cũng bị diệt vong, chẳng những mất nước mà bị mất gốc luôn. Sau này Kim, Liêu cũng thế. Tựu trung, bọn man di chẳng thể nào làm loạn Hoa Hạ được. Người man di chẳng thể nào hơn được người Trung Nguyên chúng ta.
Dường như đôi bên đang tranh luận thì gã kia khinh thường Hắc Hạc Tử là bọn man di phương bắc nên đưa ra trường thiên đại luận kia, khiến lão ta lộ vẻ tức khí, mặt đỏ tía tai, gằn giọng hỏi :
- Ngươi ám chỉ người Quan Đông chúng ta là man di phải không ?
Trung niên văn sĩ cao giọng đáp :
- Không phải ta muốn ám chỉ mà Khổng phu tử đã dạy thế. Lời Thánh nhân đã dạy thì chắc chắn phải thế.
Những người bàng quan đều gật gù khen phải. Hắc Hạc Tử càng thêm tức giận, giậm chân tức tối, nhưng không thể đưa ra được lý lẽ nào để phản bác một luận điệu được gọi là lời dạy của Thánh nhân, mà quả thật đó đúng là lời nói của Khổng tử, thủy tổ của nho gia, mà lão cũng là một thành phần.
Dưới này, Miêu Cương Bá chủ cũng cười nhạt nói :
- Tên này quả là lớn lối. Theo như lời hắn thì ta cũng là man di hay sao ?
Thấy Hắc Hạc Tử không phương phản bác, Giang Thừa Phong vốn thân thiết với Tiêu Bá chủ, liền cao giọng nói :
- Theo lời túc hạ thì Hoa Hạ chính là trung tâm của thiên hạ, phải vậy không ?
Gã trung niên văn sĩ nhìn xuống, thấy người hỏi là một chàng thiếu niên công tử uy nghi đường bệ, quý phái vương giả, không dám thất lễ, liền vòng tay nói :
- Đúng thế đấy ạ.
Giang Thừa Phong lại hỏi :
- Thế nào gọi là Hoa Hạ, mong túc hạ luận giải rõ hơn ?
Vốn đã đọc thông cả Tứ Thư, Ngũ Kinh, Bách gia chư tử, lại nghe chàng hỏi đúng vào sở trường, gã ta hứng chí, cố lấy vẻ trang nghiêm, cao giọng nói :
- Thưa công tử cùng mọi người. Nguyên từ thời thượng cổ, tộc Hoa chúng ta đã cư trú quanh vùng lưu vực Hoàng Hà. Còn bốn phương là các tộc khác. Vì là giống dân có lễ nghĩa, chúng ta tự xưng là Hoa Hạ. Chữ Hoa Hạ được giải thích trong Tả truyện : miện phục thái chương viết Hoa, đại quốc viết Hạ. Như vậy, Trung Nguyên là Hoa Hạ, các tộc xung quanh phải theo gió mà quy phục. Chu Lễ, thiên Vương chế viết :
Đông phương viết Di,
Tây phương viết Nhung,
Nam phương viết Man,
Bắc phương viết Địch.
Di, Nhung, Man Địch gọi chung là Tứ di, đều phải thần phục Hoa Hạ, hướng về Trung Nguyên mà triều bái.”
Luận điệu này đã động chạm đến mấy người, bởi Đông phương, Tây phương, Nam phương cũng có thể được hiểu là Đông phương Bá chủ, Tây phương Bá chủ, Nam phương Bá chủ. Đông phương Bá chủ nhìn Giang Thừa Phong hỏi :
- Sao Lân đệ lại tạo cơ hội cho gã nhục mạ chúng ta ?
Như đã có chủ kiến, Giang Thừa Phong vẫn tươi cười, hỏi tiếp :
- Vậy ra Tứ Di đều phải thần phục Hoa Hạ ?
Gã văn sĩ trung niên vội đỡ lời :
- Không chỉ có thế đâu ạ. Hoa Hạ là trung tâm của thiên hạ, vạn quốc đều phải quy phục Hoa Hạ. Cho nên chúng ta rất vinh dự đã được làm người Hoa Hạ, là những người văn minh nhất thiên hạ.
Khách quan vỗ tay tán thưởng, vì bọn họ ai cũng xem mình là người Hoa Hạ, chỉ có một số người không phải là người Trung Nguyên mới lộ vẻ tức giận, trong số đó đương nhiên có Hắc Hạc Tử. Lão đã biết Giang Thừa Phong là ai, nên nhìn chàng ngạc nhiên, không hiểu sao chàng lại theo phe gã kia.
Giang Thừa Phong lại nói :
- Túc hạ hãy giải thích nghĩa Thiên Hạ đi. Cổ thư giải thích thế nào ?
Gã kia liền nói :
- Thưa công tử. Kinh Thư, thiên Thái Thệ viết : trời sinh ra dân, đặt ra vua, đặt ra thầy, đều là để giúp Thượng đế vỗ yên dân thiên hạ. Tả truyện cũng viết : làm chủ thiên hạ là trời, nối trời cai trị thiên hạ là vua. Kinh Thư, thiên Vũ Cống gọi thế giới ta ở là thiên hạ. Thiên hạ chia làm chín châu. Đất đai trong thiên hạ chia làm năm cõi, gọi là Ngũ phục, ở giữa là kinh thành. Vậy nên, kinh thành, nơi Thiên Tử trị vì chính là trung tâm của thiên hạ.
Khách quan lại ồ lên tán thưởng những hiểu biết sâu rộng của gã, khiến gã càng thêm hứng chí, lấy hơi nói tiếp :
- Mạnh tử, thiên Ly Lâu viết : thiên hạ là quốc gia. Gốc của thiên hạ là ở quốc. Gốc của quốc là ở gia. Thế cho nên suốt hàng nghìn năm qua, trải Tam hoàng, Ngũ đế, khắp thiên hạ đều nhớ nằm lòng, vạn quốc đều hướng về Hoa Hạ. “Phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ. Xuất thổ chi tân, mạc phi vương thần” (khắp thiên hạ, không đâu là đất của vua, tất cả dân trong thiên hạ đều là thần tử của vua). Kinh Thư, thiên Quán Thích từng thuật lời của Chu công rằng : ta muốn hoàn thành công nghiệp của Văn Vương mãi mà không nản. Công nghiệp đó là che chở khắp cho dân, mang đức tới tận góc biển chân trời, không đâu là không thần phục. Trong Sử ký, Tư Mã Thiên thuật lời thừa tướng Lý Tư nói với Tần Thủy Hoàng : ngày xưa đất Tần chẳng qua nghìn dặm, nay nhờ bệ hạ anh linh sáng suốt, nên bình định được bốn biển, đuổi được man di, mặt trời mặt trăng chiếu đến đâu là nơi ấy phải quy phục.
Mọi người lại một lần nữa tán thưởng. Vẻ mặt của mấy vị Bá chủ lại càng khó coi. Riêng Giang Thừa Phong vẫn cứ mỉm cười. Gã trung niên văn sĩ chắp tay vái tạ mọi người đã cổ vũ, rồi hướng về Giang Thừa Phong hỏi :
- Công tử còn điều chi thắc mắc nữa không ?
Gã thấy chàng tạo điều kiện cho gã thi thố sở học nên đối với chàng rất mực tôn kính. Thấy gã tuy sắc diện vui vẻ nhưng hơi thở đã hào hển, ra chiều mệt mỏi, nói nữa tất sẽ lẫn, chàng liền mỉm cười nói :
- Túc hạ hãy giảng thêm về Ngũ phục.
Gã hứng khởi nói tiếp :
- Sách Thuyết văn giải tự lại nói : xét cổ thời, bờ cõi thuộc nội canh, đô ở trong giao, chỗ chư hầu được thực ấp gọi là quốc. Đất đai trong thiên hạ chia làm năm cõi, gọi là Ngũ phục, ở giữa là kinh thành. Tiếp với bốn phía Đông Tây Nam Bắc của kinh thành năm trăm dặm là cõi Điện phục. Phía trong Điện phục là Giao. Phía trong Giao một trăm dặm là Quốc. Trong Quốc có thành gọi là Đô. Đô là nơi Thiên Tử trị vì. Cõi thứ hai là Hầu phục, ở bên ngoài, cách Điện phục năm trăm dặm. Trong Hầu phục thì cách Điện phục một trăm dặm là thái ấp phong cho các khanh đại phu, xa hơn hai trăm dặm là thái ấp phong cho chư hầu tước Nam, còn lại ba trăm dặm là thái ấp phong cho các chư hầu tước Công, Hầu, Bá, Tử. Ngoài Hầu phục là Tuy phục. Ở cõi Tuy phục, trong ba trăm dặm là nơi truyền bá văn chương, giáo hóa, hai trăm dặm ngoài là nơi tổ chức võ bị bảo vệ nước. Ngoài cõi Tuy phục là Yêu phục. Trong ba trăm dặm là cho rợ Đông Di. Ngoài hai trăm dặm là nơi đày những kẻ có tội. Cõi cuối cùng là Hoang phục, cũng cách Yêu phục năm trăm dặm. Trong ba trăm dặm dành cho rợ Nam Man, ngoài hai trăm dặm để đày những kẻ có tội nặng. Như vậy, khắp thiên hạ đều thuộc về Hoa Hạ. Hay nói cách khác, Hoa Hạ thống lĩnh cả thiên hạ.
Giang Thừa Phong mỉm cười nói :
- Túc hạ thật biết nhiều hiểu rộng.
Gã ta thích chí cả cười, vòng tay vái dài, nói :
- Công tử quá khen.
Chàng bỗng hỏi :
- Từ Lạc Dương đến Khúc Phụ khoảng bao nhiêu dặm ?
Gã ta ngớ người, không hiểu sao chàng lại hỏi một câu lạ lùng như thế, nhưng lại nghĩ rằng chàng đang thử tài gã, liền lẩm nhẩm suy nghĩ, rồi đáp :
- Chắc không dưới năm nghìn dặm.
Giang Thừa Phong mỉm cười nói :
- Theo lời túc hạ, kể từ Yêu phục, cách kinh thành một nghìn năm trăm dặm đã là cõi rợ. Mà thuở bấy giờ, trong hai kinh, không kể Tây Kinh Trường An thì Đông Kinh Lạc Dương cũng đã cách xa Khúc Phụ, quê hương Khổng phu tử đến hơn năm nghìn dặm. Vậy ra Khổng phu tử cũng là rợ ư ? Mà không hiểu Khổng phu tử là rợ nào trong Tứ Di ? Túc hạ có thể cho ta biết được không ?
Gã ta ngớ người luống cuống, giờ mới biết đã rơi vào bẫy của chàng, đành đứng sượng trân. Trong khi khách quan ồ lên tán thưởng chàng và các vị Bá chủ cả cười, lộ vẻ hài lòng thích thú. Chàng lại nói tiếp :
- Từ Lạc Dương đến Bắc Bình, nơi ngự của Minh đế còn xa hơn nữa. Vậy chẳng lẽ Minh đế cũng là rợ ? Mà là rợ nào kia ?
Khách quan lại ồ lên kinh hãi trước luận điểm này, còn đang ngơ ngác không biết thế nào thì gã văn sĩ trung niên chợt biến sắc mặt, cặp mắt đảo quanh như muốn tìm cách ứng phó. Giang Thừa Phong lại còn bồi thêm :
- Theo như túc hạ đã luận thì Tứ Xuyên cũng là cõi rợ, và được gọi là Nhung Khuyển. Vậy chẳng lẽ mọi người ở đây đều là Nhung Khuyển cả sao ? Ta không tin có chuyện đó đâu ?
Đến lúc này thì mọi người dưới đài không còn yên lặng được nữa. Ai nấy đều nhao nhao chưởi mắng gã ta, lôi cả mười tám đời tổ tông của gã ra thống mạ, bởi không ai chịu nhận mình là Nhung Khuyển cả. Thậm chí, có người chưởi mắng chưa hả còn lấy đá ném gã ta nữa. Hắc Hạc Tử phải nhảy vội xuống đài để tránh bị lụy oan và chẳng mấy chốc là trên đài đầy đá sỏi.
Mọi người thi nhau kẻ chưởi mắng người ném đá. Hàng nghìn cái miệng không ngớt tuôn ra đủ mọi lời mắng chưởi tệ hại nhất dành cho gã kia. Quang cảnh ồn ào hỗn loạn không sao ngăn nổi.
Cả cục trường náo động.
Đương nhiên, gã ta cũng biết tình thế bất diệu nên đã vội vã phi thân chạy trốn. Tuy gã vận y phục theo lối văn nhân, nhưng khinh công không phải tầm thường, chứng tỏ đã dày công tu tập, và cũng là một nhân vật thuộc giới giang hồ. Nhưng chưa hiểu gã thuộc phe phái nào.
Chỉ tiếc một điều là số mạng của gã hôm nay không được may mắn, đã gặp phải đại cao thủ như Giang Thừa Phong. Chàng chỉ khẽ vẫy tay là gã ta đang lao đi chợt hự lên một tiếng, mất hết sức lực, rơi thẳng xuống giữa đám đông.
Đám đông đang lúc phẫn nộ, thấy đối tượng rơi xuống liền lập tức lao vào đấm đá, chẳng mấy chốc là gã đã đoạn khí, thi thể tơi tả bầy nhầy máu thịt. Đến lúc ấy mọi người mới chịu dừng tay.
Giang Thừa Phong cùng mấy vị Bá chủ tiến đến chỗ thi thể gã. Nhìn thấy thảm trạng thi thể, Nam phương Bá chủ cau mày nói :
- Gã này chết thật thê thảm. Thật tội nghiệp.
Đông phương Bá chủ nói :
- Gã này dám công khai khiêu khích Tiêu lão nhi, không chết cách này thì cũng chết cách khác thôi.
Miêu Cương Bá chủ Triển Quân lạnh lùng nói :
- Không chỉ riêng Tiêu huynh. Ngay tiểu đệ đây cũng muốn cho độc xà đớp hắn một cái. Gã này không hiểu đã ăn gan hùm mật gấu gì mà lại dám công nhiên thốt ra những lời khiêu khích đó.
Mặc cho mọi người bàn luận, Giang Thừa Phong lặng lẽ cúi xuống xem xét thi thể. Chàng mò mẫm trong miệng tử thi, lát sau lôi ra một viên sáp nhỏ. Mấy vị Bá chủ đương nhiên rất biết nó là vật gì rồi, thảy đều kinh ngạc, trố mắt nhìn chàng dò hỏi. Bọn họ đều nghĩ rằng chàng chắc biết lai lịch gã ta.
Nhưng chàng lại không giải thích, cất kỹ viên sáp, rồi từ từ đứng dậy, đưa mắt nhìn khắp toàn trường, nghiêm giọng tuyên bố :
- Gã này đã tự sát bằng độc dược.
Đám đông thở phào nhẹ nhõm, lũ lượt giải tán, mang theo lời đồn đãi về vị công tử tài hoa xuất chúng, uyên bác tuyệt luân. Mọi người kéo nhau đi sang các chỗ vui chơi, bởi cuộc bình văn vì chuyện này mà đã kết thúc.
Hắc Hạc Tử đương nhiên đã nhìn ra Giang Thừa Phong từ nãy, giờ mới nhận biết các vị Bá chủ, liền vội tiến đến vấn an, dâng lời chúc tụng. Lão đã từng tham dự Phong Thiền Đại Hội, được gặp đủ cả Bát phương Bá chủ, dù sự việc đã trải qua gần hai chục năm mà dung diện các vị Bá chủ vẫn không mấy thay đổi nên lão đã nhận ra rất dễ dàng. Đoạn lão lại vái tạ Giang Thừa Phong vì chàng đã giúp lão giải vây, lấy lại danh dự cho người phương Bắc và cho gã kia một bài học thích đáng.
Hắc Hạc Tử dù là chưởng môn một võ phái trong giang hồ, nhưng xuất thân là một văn nhân nên nói năng chúc tụng dài dòng văn vẻ, và Giang Thừa Phong cũng đáp lễ bằng lời lẽ khách sáo. Đông phương Bá chủ nóng lòng muốn hỏi chàng về lai lịch gã kia, không chờ được nữa liền hỏi xen vào :
- Lân đệ nhận ra lai lịch gã này chăng ?
Giang Thừa Phong ngần ngừ chưa đáp thì Miêu Cương Bá chủ lại nói tiếp :
- Huynh đệ hãy mau nói đi. Sự việc này ta không thể nuốt trôi được. Xem chừng gã này chỉ là một tên thuộc hạ. Dù gã đã chết rồi nhưng ta cũng muốn tìm tên chủ sử để cho hắn một bài học.
Giang Thừa Phong ngẫm nghĩ giây lát, mới nói :
- Tiểu đệ chỉ suy đoán chứ chưa chắc chắn. Ở đây nói chuyện không tiện. Chúng ta hãy vào trong vấn an Linh Huyền sư bá rồi sẽ bàn tiếp.
Mọi người đồng ý, rời cục trường đi vào nội điện, rồi theo chân mấy đạo nhân đến nơi tĩnh tu của Linh Huyền Thượng Nhân, Huyền Đô Quan chủ.
Ở Huyền Đô Bát Cảnh Cung cũng như tất cả các đạo quán trực thuộc đều có một tòa đạo am nơi hậu viện, được dựng bằng trúc, tinh khiết thanh nhã. Đấy là nơi dành cho Huyền Đô Quan chủ tĩnh tu mỗi khi quang lâm, và ngày thường thì vị quan chủ tại đấy sẽ đích thân chăm lo gìn giữ, xem đấy là thánh địa.
Lúc này, Giang Thừa Phong ung dung đi cùng bốn vị Bá chủ qua các dãy đạo xá và khu vườn rộng, đến một khoảng rừng trúc phía hậu sơn. Thấp thoáng xa xa có bóng đạo am. Quang cảnh thanh thoát tĩnh lặng.
Trước cửa đạo am, Thanh Dương Cung chủ Thông Tâm Tử, cao đồ của Huyền Đô Quan chủ đang nghiêm cẩn chờ đón. Mọi người tươi cười đáp lễ, rồi theo lão bước vào bên trong.
Tòa đạo am này vô cùng tinh khiết thanh nhã, hương trầm thoang thoảng. Cuối phòng có một sập gỗ, trên đó là một đạo nhân, tuổi đã hơn trăm, râu tóc bạc phơ, tướng mạo hiền hòa, tiên phong đạo cốt. Lão đạo trưởng có đầy đủ mọi phong thái của bậc tiên nhân. Mọi người đều sinh lòng kính ngưỡng, vội tiến tới chắp tay vái dài, dâng lời vấn an. Đủ lễ số, mọi người chắp tay đứng hầu bên cạnh sập.
Đông phương bá chủ bỗng đưa tay chỉ Giang Thừa Phong, tươi cười nói :
- Sư bá. Đây là Hà Lân, đệ đệ của tiểu điệt.
Vừa nói lão vừa nhìn chàng nháy mắt, rồi bảo :
- Lân đệ. Hãy mau thỉnh an sư bá đi nào.
Chàng khẽ mỉm cười, chắp tay nói :
- Tiểu điệt xin thỉnh an sư bá.
Thanh Dương Cung chủ Thông Tâm Tử kinh ngạc nhìn chàng sửng sốt. Linh Huyền Thượng Nhân cũng nhìn chàng, rồi mỉm cười nói :
- Hiền điệt thật tốt phúc. Mà Hà gia cũng tốt phúc. Chúc mừng Hà gia có thêm một anh tài như hiền điệt.
Thượng Nhân dùng từ “có thêm” tức là đã đoán ra phần nào chân tướng sự việc. Giang Thừa Phong cũng tươi cười vòng tay vái tạ. Trong khi đó, Thông Tâm Tử vẫn chưa hiểu ra duyên cớ, ngơ ngác hỏi :
- Công tử đây là Hà công tử chứ không phải là Giang công tử ư ?
Mọi người bật cười. Giang Thừa Phong khẽ mỉm cười. Và cả Linh Huyền Thượng Nhân cũng mỉm cười.
KÝ HOÀI XUẤT TỐ LƯỠNG HUNG TRUNG
VÃN THUYẾT VI NGÔN Ý DOÃN TÒNG
“Như muốn lìa xa cõi bụi hồng,
Lắng nghe lời diệu hãy vui lòng.
Lại nói, khi Thanh Dương Cung chủ Thông Tâm Tử thắc mắc Giang Thừa Phong họ Giang hay họ Hà, mọi người đều bật cười. Giang Thừa Phong khẽ mỉm cười. Và cả Thượng Nhân cũng mỉm cười, đoạn nói :
- Ngươi hồ đồ vừa thôi chứ. Y là Hà công tử mà cũng là Giang công tử.
Giang Thừa Phong chắp tay nói :
- Sư bá thật đúng là tiên nhân. Việc gì cũng không thể qua được pháp nhãn của sư bá.
Thượng Nhân mỉm cười, hỏi :
- Công việc thế nào rồi ?
Chàng cúi đầu nói :
- Trình sư bá. Mọi việc đều được như ý nguyện. Huynh ấy đã chịu tha thứ cho tiểu điệt rồi ạ.
Thượng nhân vui vẻ nói :
- Thế thì hay lắm. Chúc mừng hiền điệt.
Đông phương Bá chủ chợt nói xen vào :
- Chẳng có gì đáng chúc mừng đâu ạ. Để được có như thế, Lân đệ đã phải chịu thiệt thòi nhiều. Đã vậy, Lân đệ còn phải chịu hạ mình làm thuộc hạ, giúp việc cho hắn. Thật là tội nghiệp cho Lân đệ.
Tây phương Bá chủ tức mình, đã định biện bạch, nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì Giang Thừa Phong đã đỡ lời :
- Sư bá. Không phải vậy đâu ạ. Đây là do tiểu điệt mình làm mình chịu, không liên can đến ai cả. Lỗ huynh đối xử với tiểu điệt cũng rất tốt đấy ạ.
Tây phương Bá chủ nhìn chàng bằng ánh mắt cảm kích. Linh Huyền Thượng Nhân cũng mỉm cười độ lượng, nói :
- Chuyện này ta biết rồi. Có phải là Lỗ hiền điệt muốn nhờ hiền điệt giúp tìm Thiên phù huyền trân phải không ?
Giang Thừa Phong cung kính vâng dạ. Ai nấy đều thán phục sự linh mẫn của Thượng Nhân. Thượng Nhân đưa mắt nhìn khắp lượt mọi người với dáng vẻ hiền từ, đoạn lại nói với Giang Thừa Phong :
- Lỗ gia trước nay nhất mạch đan truyền. Lỗ hiền điệt chỉ có một nhi tử duy nhất, lại chẳng may mắc phải tuyệt chứng. Hiền điệt cũng nên cố hết sức giúp y cho được việc, sẽ được nhiều công đức đó.
Chàng cúi đầu vâng dạ. Tây phương Bá chủ cũng lên tiếng cảm tạ. Thượng Nhân lại nói tiếp :
- Ta có mấy lời này, mong các sư điệt hãy lưu tâm.
Mọi người vâng dạ, kính cẩn lắng nghe. Thượng Nhân khẽ ngâm :
“Ký hoài xuất tố lưỡng hung trung,
Vãn thuyết vi ngôn, ý doãn tòng,
Tham dục truất trừ thiên lý ngoại
Hy di chi lý, nhật bao dung.”
Tạm dịch :
Như muốn rời xa cõi bụi hồng
Lắng nghe lời diệu hãy vui lòng,
Phế trừ nghìn dặm điều tham muốn
Để lẽ huyền vi thấu ở trong.
Mọi người lẩm nhẩm lời bài kệ, rồi hứa sẽ luôn ghi nhớ. Nhưng dường như là chỉ có một mình Giang Thừa Phong là liễu ngộ được lẽ huyền vi. Đông phương Bá chủ chợt nhớ ra một chuyện, liền hỏi :
- Lân đệ. Tên tặc nhân khi nãy … dường như Lân đệ biết được lai lịch của hắn. Hãy nói cho ta biết với.
Thượng Nhân tuy tĩnh tu tại đây, nhưng có lẽ mọi chuyện bên ngoài đều biết rất rõ, nên khẽ lẩm bẩm :
- Tội nghiệt. Tội nghiệt.
Đông phương Bá chủ ngạc nhiên hỏi :
- Sư bá bảo sao ạ ?
Thượng Nhân nói :
- Trong ngày vui mà có sự chết chóc, thật là điều không hay.
Giang Thừa Phong cúi đầu nói :
- Việc này tiểu điệt thật có lỗi …
Đông phương Bá chủ vội ngắt lời :
- Lân đệ không nên nói vậy. Tên đó không biết đã ăn gan hùm mật gấu gì mà dám ngông cuồng lớn lối, công khai phỉ báng quần hùng thiên hạ, chết là đáng kiếp. Lân đệ đã hành động rất đúng.
Miêu Cương Bá chủ cũng nói thêm :
- Phải đấy. Tên đó hỗn láo vô cùng, không thể tha thứ được. Nếu như hắn không tự sát thì ta cũng sẽ giết hắn thôi.
Đông phương Bá chủ lại nói :
- Hắn ta nuốt thuốc độc tự sát đã chứng tỏ thân phận giang hồ. Mà hắn ta lại ngậm sẵn độc dược trước khi đến đây cho thấy hẳn phải có mưu đồ bất lương. Hạng người như thế không thể tha thứ được.
Thượng Nhân chỉ gật đầu, không nói gì. Đông phương Bá chủ lại nhìn Giang Thừa Phong hỏi :
- Lân đệ. Thế nào ? Lai lịch tên đó ra sao ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Tiểu đệ chỉ mới suy đoán chứ cũng chẳng hiểu rõ cho lắm.
Vừa nói chàng vừa lấy ra hai viên sáp, trong đó có một viên đã bị cắn vỡ, chính là viên chàng vừa lấy từ trong miệng tên tặc nhân hồi nãy. Mọi người đều nhận thấy bề ngoài hai viên sáp đó rất giống nhau, nên đều khẽ gật gù ra vẻ đã hiểu. Chàng lại nhìn Tây phương Bá chủ nói :
- Lỗ huynh. Huynh tinh thông độc môn. Nhờ huynh xem giúp chất độc trong hai viên sáp này thế nào ?
Tây phương Bá chủ gật đầu, nhận lấy hai viên sáp xem qua một lượt, đoạn mỉm cười nói :
- Đây là hoạt độc, được chiết xuất từ nọc rắn. Độc tính của nó … có lẽ Triển huynh đệ hiểu rõ hơn ta. Nhưng ta cũng có thể chắc chắn rằng chất độc trong cả hai viên sáp này chỉ là một loại.
Miêu Cương Bá chủ Triển Quân nhận lấy viên sáp từ tay Tây phương Bá chủ, xem xét cẩn thận, đoạn cười nói :
- Đây chẳng qua chỉ là loại chất độc thông thường, chẳng có chi lợi hại. Người nào có nội lực trên Hoa giáp, nếu lỡ trúng phải chỉ cần vận công dùng Tam muội chân hỏa thiêu rụi chất độc trong nội thể là xong.
Đối với bọn họ, có công lực trên Hoa giáp cũng chẳng có chi đặc biệt. Nhưng giới vũ lâm có mấy người có được công lực trên Hoa giáp. Giang Thừa Phong hỏi :
- Thế thời gian phát tác là bao lâu ạ ?
Triển Quân đáp :
- Bao lâu ư ? Đối với người bình thường thì gần như là ngay tức khắc. Vừa trúng độc là nạn nhân sẽ chết ngay. Nhưng nếu người trúng độc công lực thâm hậu thì thời gian phát tác có thể sẽ lâu hơn, đủ để vận công giải trừ chất độc.
Ngẫm nghĩ giây lát, y lại nói thêm :
- Chất độc này không có thuốc giải. Nhưng có điều đó cũng chưa phải là vấn đề đáng quan tâm.
Tây phương Bá chủ hỏi :
- Thế vấn đề nào mới đáng phải quan tâm ?
Triển Quân nói :
- Vấn đề là ở chỗ chất độc này được chiết xuất từ loại độc xà chỉ sống được ở vùng Cam, Thiểm. Vậy kẻ dụng độc phải là cao thủ trong vùng này. Nhưng huynh không nhận biết được gã tất gã cũng có chỗ đáng quan tâm.
Tây phương Bá chủ nghe qua tức thì biến sắc. Chuyện xảy ra trên địa bàn của y mà y lại chẳng hay biết gì hết. Và chủ nhân của thứ chất độc này là nhân vật thế nào, có mưu đồ bất lợi gì cho y chăng ? Càng nghĩ, y càng thấy bất an. Giây lâu, y mới hỏi lại :
- Huynh đệ có chắc là nguồn gốc của nó chỉ có ở vùng Cam, Thiểm hay không ?
Triển Quân gật đầu nói :
- Tiểu đệ nghĩ rằng mình đã không nhận lầm. Loại độc xà này nếu mang đi nơi khác thì khó sống được quá nửa tháng.
Nói đến đây, Triển Quân cau mày ngẫm nghĩ giây lát, rồi lại quay sang Giang Thừa Phong hỏi :
- Nếu ta đoán không lầm thì bọn này chính là Thông Thiên Giáo mà có lần huynh đệ đã nói với ta ?
Giang Thừa Phong khẽ gật đầu trong khi mọi người lại lộ vẻ ngạc nhiên. Đông phương Bá chủ nói :
- Danh hiệu Thông Thiên Giáo chỉ mới được nhắc đến độ hơn tháng nay, nhưng đâu đâu cũng đều nghe người thiên hạ bàn tán về nó. Chỉ có điều, giáo phái này hành sự quá thần bí. Chưa ai hiểu rõ về nó cả.
Nam phương Bá chủ cũng gật gù, tỏ vẻ tán đồng lời nhận xét của Đông phương Bá chủ. Các cuộc tranh chấp giữa Thái Chính Cung và Thông Thiên Giáo chủ yếu diễn ra trên địa bàn của hai người nên hai người họ đã được nghe nhắc đến nhiều. Nghe nói vậy, Triển Quân đắc ý nói :
- Vậy mà đệ cũng biết được chút ít đấy. Mọi người có biết tôn chỉ của Thông Thiên Giáo là gì không ?
Các vị Bá chủ giật mình sửng sốt, vì Triển Quân ở tận đất Miêu Cương xa xôi, sao lại có thể biết được việc này, trong khi những người ở Trung Nguyên lại không hề hay biết. Tây phương Bá chủ chính là người quan tâm đến vấn đề Thông Thiên Giáo nhiều nhất, nên vội hỏi ngay :
- Tôn chỉ của bọn chúng là gì thế ?
Triển Quân đáp :
- Độc bá võ lâm. Thống nhất giang hồ. Các huynh thấy bọn chúng có ngạo nghễ quá không ?
Mọi người giật mình kinh hãi. Tây phương Bá chủ thầm lo lắng, trong khi Đông phương Bá chủ cười nhạt nói :
- Láo thật nhỉ ! Dám cả gan mưu toan thống nhất giang hồ ư ?
Lời nói của lão cũng tương tự như lời của Triển Quân khi mới nghe qua tôn chỉ của Thông Thiên Giáo, đúng là anh hùng tương thức, nên có ý nghĩ giống nhau. Đoạn lão lại nhìn Triển Quân nói thêm :
- Tin tức này chắc là Lân đệ đã nói cho huynh đệ biết chứ gì ?
Triển Quân thấy lão đã nhìn ra nội tình đành ngượng ngùng gật đầu. Lão liền nhìn Giang Thừa Phong hỏi :
- Lân đệ. Bọn Thông Thiên Giáo đó là bọn nào, thực lực ra sao ?
Chàng khe khẽ lắc đầu, đáp :
- Tiểu đệ cũng không hiểu rõ cho lắm. Nhưng theo tiểu đệ nhận thấy, bọn chúng đã dám ngông cuồng như thế tất phải có chỗ sở cậy. Nếu không thì đã chẳng dám công nhiên đối địch với toàn giới giang hồ.
Mọi người lẩm nhẩm gật đầu. Chàng lại nói tiếp :
- Theo tiểu đệ suy đoán, nhân vật đứng đằng sau hậu thuẫn cho Thông Thiên Giáo hẳn phải thuộc Thế Ngoại. Chứ người thuộc Vũ Nội sẽ không hành động như thế. Mà bọn người vũ lâm cũng không có gan ấy đâu.
Mọi người gật gù khen phải, công nhận lời chàng nói rất hữu lý. Tây phương Bá chủ càng thêm lo lắng, vội hỏi :
- Huynh đệ có lương sách gì không ?
Giang Thừa Phong trầm ngâm giây lát, mới nói :
- Tiểu đệ đã định đứng ngoài chuyện này. Đại Mạc xa xôi cách trở, những rắc rối trong giang hồ rất ít khi ảnh hưởng đến đấy. Vả chăng, giang hồ càng náo loạn thì việc kinh doanh của tiểu đệ càng phát triển. Trước mắt, đã có rất nhiều đơn đặt hàng các loại hỏa khí, hỏa dược rồi đấy. Nhiều đến nỗi gia phụ đã phải phái đại đội nhân mã đi theo hộ tống xe hàng để đề phòng bất trắc trên đường chuyển vận. Và mỗi chuyến hàng đều có một vị trong số Ngũ lộ Pháp vương đích thân hộ tống.
Mọi người đều kinh ngạc sửng sốt, không ngờ chàng lại nói vậy. Và đến lúc này bọn họ mới hiểu nguyên nhân mà Trường Thanh Cung đã phái thiết kỵ tiến vào Trung Nguyên. Tuy vẫn còn lo về bọn Thông Thiên Giáo, nhưng các vị Bá chủ cũng đã yên tâm được phần nào, vì mối họa không phải đến từ Trường Thanh Cung, một thế lực mà bọn họ đều e ngại. Chỉ có Linh Huyền Thượng Nhân và Thông Tâm Tử vì đã biết trước hiện tình nên không lộ vẻ gì.
Đông phương Bá chủ lại hỏi :
- Lân đệ định buông tay không hỏi đến việc này ư ?
Giang Thừa Phong mỉm cười nói :
- Tiểu đệ nói đứng ngoài tức là chỉ Trường Thanh Cung. Còn riêng về phần tiểu đệ, đã lỡ vào Trung Nguyên rồi, đứng ngoài coi sao được.
Tây phương Bá chủ vội nói :
- Đúng thế. Đúng thế.
Rồi y lại hối hận vì đã sơ ý để lộ sự khiếp nhược trước mặt đồng đạo. Y liền trấn tĩnh lại, hỏi tiếp :
- Huynh đệ định hành động thế nào ?
Giang Thừa Phong đáp :
- Tiểu đệ cũng không định trực tiếp can thiệp, mà muốn mượn tay giới vũ lâm chống đối lại Thông Thiên Giáo. Bọn chúng mải lo đàn áp người vũ lâm, tất chẳng còn thời gian gây hấn với chúng ta.
Đông phương Bá chủ cười nói :
- Lân đệ thật thông minh. Đó cũng là một diệu sách đấy.
Tây phương Bá chủ lắc đầu nói :
- Dù đó cũng là một diệu sách. Nhưng bọn người võ lâm hèn yếu kém cỏi, sợ rằng không làm nên việc.
Giang Thừa Phong mỉm cười nói :
- Có tiểu đệ đứng sau hậu thuẫn, tình hình chắc phải khá hơn.
Nam phương Bá chủ cười nói :
- Hóa ra vì thế mà huynh đệ đã tổ chức nên Thái Chính Cung. Xem ra Thái Chính Cung cũng đủ sức đương cự lại Thông Thiên Giáo đấy.
Thái Chính Cung gần đây rất nổi danh, mọi người đều đã nghe nói đến, nhưng không ngờ rằng Giang Thừa Phong lại chính là người chủ sử. Chàng biết Nam phương Bá chủ đã được Tuần Giang đô đốc Trần Vũ ở Hán Khẩu trình báo nên mới hiểu được nội tình. Chàng cười nói :
- Không hẳn vậy đâu. Tiểu đệ không định dùng Thái Chính Cung để chống đối Thông Thiên Giáo.
Mọi người ngạc nhiên nhìn chàng. Chàng mỉm cười giải thích :
- Bọn Thông Thiên Giáo thực lực không phải tầm thường. Thái Chính Cung tuy cũng khá, nhưng chưa chắc đã có thể áp đảo được bọn chúng. Tiểu đệ tính kế lâu dài, định để Thái Chính Cung đứng sau hậu thuẫn cho các bang phái trong vũ lâm chống nhau với Thông Thiên Giáo. Nếu như bọn họ thất bại thì ta có thể phủi sạch bàn cờ, gầy lại ván mới. Thái Chính Cung sẽ tìm đối tượng khác hậu thuẫn để bọn họ tiếp tục công cuộc chống đối Thông Thiên Giáo. Bọn Thông Thiên Giáo mưu toan thống nhất giang hồ, tất không thiếu gì kẻ chống đối.
Mọi người gật đầu khen phải, khâm phục chàng tính toán chu đáo. Đã có chỗ sở cậy, trút được mối lo trong lòng, Tây phương Bá chủ liền nói :
- Huynh đệ cứ phóng tay hành động. Ta sẽ hết lòng ủng hộ huynh đệ.
Y nói vậy là vì tình riêng, vì Thông Thiên Giáo có vẻ như phát xuất từ địa bàn của y, biết đâu chẳng phải Thông Thiên Giáo chủ đang định thay y làm Tây phương Bá chủ. Y đang rất lo lắng, vì không hiểu lai lịch đối phương nên không biết sẽ phải đối phó thế nào. Nay đã có Giang Thừa Phong đứng ra lo liệu việc chống đối lại Thông Thiên Giáo, thật còn gì hơn nữa.
Mọi người cũng đều lên tiếng ủng hộ Giang Thừa Phong, để chàng làm Thống soái trong công cuộc thảo phạt Thông Thiên Giáo. Bọn họ sẽ không nhúng tay vào, chỉ đứng sau hậu thuẫn cho chàng. Thật ra thì chàng cũng không mong bọn họ can thiệp, nên vội vòng tay vái tạ.
Bàn bạc thảo luận thêm một lúc nữa, mọi người mới kính cẩn cáo lui để Linh Huyền Thượng Nhân tĩnh tu.
Ra đến bên ngoài, chợt thấy Vân Tuyết Nghi và Lý Nhược Hồng đang đứng chờ đợi với vẻ nôn nao, Giang Thừa Phong vội bước tới hỏi han an ủi, rồi đưa hai nàng đến ra mắt các vị Bá chủ.
Chào hỏi xong. Đông phương Bá chủ vốn tự xem mình là huynh trưởng, ngắm nhìn hai nàng, khen :
- Lân đệ thật diễm phúc mới được hai trang tuyệt sắc giai nhân quan tâm lo lắng. Nhớ là không được phụ lòng hai nàng đấy nhé.
Giang Thừa Phong vui vẻ vâng dạ. Sau đó mọi người chia tay nhau, hẹn sáng sớm ngày mai sẽ gặp lại.
Riêng Giang Thừa Phong cùng Vân, Lý hai nàng đi về gian tiểu xá vốn đã được dành cho ba người. Vân Tuyết Nghi cứ nắm chặt tay chàng, tíu tít hỏi han trò chuyện. Còn Lý Nhược Hồng đi bên cạnh, lặng lẽ ngắm nhìn chàng mà không nói tiếng nào. Chàng cũng biết nàng vẫn quan tâm đến chàng, nhưng tính cách nàng đã như thế, chàng đành tôn trọng sự im lặng của nàng.
Đến nơi, Vân Tuyết Nghi vội chạy đi pha trà rót nước mời ca ca, rồi cứ líu lo như oanh ca chim hót, cứ tíu tít chuyện trò. Thấy vậy, Lý Nhược Hồng không nén lòng được nữa, hừ lạnh nói :
- Giờ ngươi hãy nghe ta hỏi tội đây.
Giang Thừa Phong nhìn nàng ngơ ngác, nhưng vẫn gật đầu :
- Vâng.
Vân Tuyết Nghi cũng ngơ ngác hỏi :
- Ca ca có lỗi chi với tỷ tỷ ư ?
Lý Nhược Hồng nói :
- Hắn dám cả gan dối gạt ta, không nghiêm trị không được.
Giang Thừa Phong ngẩn người nói :
- Thế ư ? Tiểu sinh không hiểu. Nhưng nếu quả tiểu sinh đã có lỗi với cô nương thì tiểu sinh xin được chịu phạt. Cô nương cứ nghiêm trị thẳng tay, tiểu sinh không dám cầu xin tha thứ.
Vân Tuyết Nghi càng thêm ngơ ngác, hỏi :
- Ca ca dối gạt tỷ tỷ khi nào ? Sao tiểu muội không hay biết gì hết vậy ?
Đưa mắt nhìn chàng, nàng lại nói thêm :
- Không đâu. Chắc là tỷ tỷ đã hiểu lầm ca ca rồi. Ca ca đối với tỷ tỷ rất tốt, lại rất tôn trọng tỷ tỷ, lúc nào cũng nghe lời tỷ tỷ hết mà. Chắc chắn là không có chuyện ca ca dối gạt tỷ tỷ đâu.
Lý Nhược Hồng trừng mắt nhìn Giang Thừa Phong hỏi :
- Thế nào ? Ngươi đã biết tội chưa ?
Chàng khe khẽ thở dài, nói :
- Tiểu sinh vẫn chưa hiểu lắm. Nhưng cô nương đã nói vậy thì nhất định là đúng vậy rồi. Để trị tội hồ đồ, tiểu sinh xin chịu phạt gấp đôi.
Lý Nhược Hồng có vẻ hậm hực nói :
- Rõ ràng Đông phương Bá chủ gọi ngươi là Lân đệ, sao ngươi lại dám nói với ta ngươi tên là Giang Thừa Phong ?
Nàng lườm chàng một thoáng, rồi lại nói tiếp :
- Trước kia ngươi đã bị phạt đòn vì tội dám lừa dối ta, thế mà nay lại tái phạm. Ngươi tính sao đây hả ?
Giang Thừa Phong chợt mỉm cười, không ngờ lại là chuyện này. Vân Tuyết Nghi cũng kinh ngạc, nắm tay chàng hỏi :
- Ca ca. Ca ca tên Lân hay tên Phong vậy ạ ?
Chàng vuốt tóc nàng, cười nói :
- Tên nào cũng đúng cả. Ca ca gọi tiểu huynh là Lân đệ, còn gia phụ gọi tiểu huynh là Phong nhi.
Đoạn chàng nhìn Lý Nhược Hồng nói :
- Tiểu sinh vì tôn trọng cô nương nên mới dùng cái tên mà gia phụ gọi đấy, chứ không phải muốn dối gạt cô nương đâu.
Lý Nhược Hồng thoáng sửng sốt, nhưng rồi nàng bản tính hiếu thắng, vẫn không muốn chịu thua, liền nói :
- Hứ. Dù ngươi không nói dối. Nhưng rõ ràng là ngươi đã không nói sự thật. Tội này cũng tương tự như tội lừa dối thôi.
Giang Thừa Phong mỉm cười gật đầu :
- Cô nương nói rất phải. Vậy tiểu sinh xin chịu đòn.
Vân Tuyết Nghi vội nói xen vào :
- Tỷ tỷ. Ca ca chỉ chưa nói chứ đâu phải cố ý dấu giếm tỷ tỷ đâu. Tỷ tỷ đừng đánh ca ca. Tội nghiệp ca ca mà.
Lý Nhược Hồng có vẻ ngần ngừ chưa quyết. Trong khi Giang Thừa Phong lại thoáng mỉm cười.