watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

TIẾU CÁCH HÀ HOA CỘNG NHÂN NGỮ

NHẬT CHIẾU TÂN TRANG THỦY ĐỂ MINH

“Mặt hoa cười cách đóa hoa,

Cùng ai nói nói mặn mà thêm xinh

Áo quần mặc mới trắng tinh

Nắng soi đáy nước lung linh bóng lồng.

Lại nói, Lý Nhược Hồng muốn phạt đòn Giang Thừa Phong, nhưng vì Vân Tuyết Nghi khuyên can nên nàng còn ngần ngừ chưa biết có nên đánh chàng hay không. Thấy vậy, chàng liền nói :

- Tiểu sinh cam nguyện chịu tội. Nếu cô nương định phạt đòn thì xin hãy động thủ. Còn như cô nương không nỡ đánh tiểu sinh thì có thể đổi hình phạt khác. Chẳng hạn như phạt tiểu sinh hôm nay không được ăn cơm vậy.

Lý Nhược Hồng bật cười, gật đầu nói :

- Được lắm. Thế thì ta phạt ngươi hôm nay không được ăn cơm.

Giang Thừa Phong đáp khẽ :

- Vâng.

Lý Nhược Hồng lại nói :

- Nhưng mà … Không được. Ngươi rất giỏi chèo chống biện bác. Ta phạt ngươi không được ăn cơm thì không chừng ngươi sẽ cho là có thể ăn mì, ăn thịt. Còn nếu như không cho ngươi uống nước thì ngươi sẽ uống rượu, uống trà. Có phải thế không ?

Giang Thừa Phong mỉm cười nói :

- Thế thì cô nương hãy phạt tiểu sinh phải nhịn đói nhịn khát, không được ăn uống bất cứ thứ gì vậy.

Lý Nhược Hồng bật cười nói :

- Phải lắm. Cứ như thế đi.

Vân Tuyết Nghi rất lo cho ca ca của mình, liền vội xen vào :

- Tỷ tỷ. Ca ca đã tiều tụy thế này, chắc là đã phải chịu khổ nhiều. Tỷ tỷ phạt ca ca nhịn đói thì làm sao ca ca chịu nổi cơ chứ ?

Lý Nhược Hồng nói :

- Hắn có lỗi thì phải chịu phạt chứ ? Phạt như thế đã là nhẹ lắm rồi đấy.

Vân Tuyết Nghi nói :

- Nhưng lỡ ca ca không chịu nổi mà ngất xỉu thì biết tính sao ? Sức khỏe ca ca xưa nay vốn không được tốt cho lắm.

Lý Nhược Hồng nhìn Giang Thừa Phong, cười nói :

- Nếu hắn ngất xỉu thì ta sẽ đem hắn đi câu sấu chứ còn sao nữa.

Giang Thừa Phong cũng mỉm cười :

- Phải đấy.

Vân Tuyết Nghi còn định nói giúp chàng nhưng chàng đã nháy mắt ra hiệu nên nàng đành thôi, dù trong lòng đang rất lo lắng cho chàng. Nàng cũng biết chàng xuất thân vương giả, khả năng chịu đựng rất kém. Đi cùng chàng cũng đã khá lâu, đã nhiều lần nàng thấy chàng chỉ ăn muộn một chút là đã muốn không chịu nổi rồi. Còn hôm nay chàng lại phải nhịn đói cả ngày.

Lý Nhược Hồng cũng cảm thấy lạ, và lại thấy chàng nháy mắt ra hiệu cho Vân Tuyết Nghi nên hỏi :

- Thật sự ngươi có ý gì ?

Giang Thừa Phong khẽ cười hỏi lại :

- Ý gì là sao ?

Lý Nhược Hồng trừng mắt nhìn chàng, nói :

- Ngươi còn hỏi lại ta nữa ư ? Ta hỏi ngươi có ý đồ gì ?

Giang Thừa Phong nói :

- Ý gì đâu. Tiểu sinh nào dám có ý đồ gì với cô nương. Xin cô nương đừng nghĩ oan cho tiểu sinh tội nghiệp.

Lý Nhược Hồng hừ lạnh nói :

- Ta mà nghĩ oan cho ngươi ư ? Hừ hừ. Bản mặt ngươi trông gian làm sao ấy. Khôn hồn thì hãy mau khai thật. Ta sẽ nghĩ tình mà xử nhẹ cho.

Giang Thừa Phong khẩn khoản nói :

- Tiểu sinh không dám. Không dám đâu.

Lý Nhược Hồng gặng hỏi :

- Vậy hãy mau nói thật đi.

Để nàng thúc giục một hồi nữa, chàng mới nói :

- Mới hồi sáng này tiểu sinh uống nước no căng cả bụng, giờ chẳng thể nào ăn uống thêm thứ gì nữa cả.

Thấy dáng vẻ ra chiều khổ sở của chàng, Lý Nhược Hồng bắt tức cười, nhưng cố nín, lấy giọng lạnh lùng nói :

- Ai bảo ngươi uống nước nhiều làm chi, giờ lại than khổ.

Giang Thừa Phong nói :

- Tiểu sinh nào có muốn uống đâu. Nước sông chứ đâu phải là trà rượu mà muốn uống. Nhưng khi Lỗ huynh trói tiểu sinh lại quẳng xuống sông, tiểu sinh đã cố ngậm chặt miệng lại mà vẫn bị uống nước đấy chứ.

Vân Tuyết Nghi lo lắng hỏi han :

- Tội nghiệp ca ca. Rồi ca ca có sao không ạ ?

Giang Thừa Phong đáp :

- Không sao. Tiểu huynh không sao. Lỗ huynh chỉ muốn dọa thôi chứ không phải định dìm chết tiểu huynh. Sau nhờ ca ca cứu tiểu huynh lên, nói giúp mấy câu, Lỗ huynh mới chịu tha thứ cho tiểu huynh.

Vân Tuyết Nghi lộ vẻ thương cảm, cứ mãi nắm bàn tay chàng mà giữ chặt trong lòng, ánh mắt long lanh, thỏ thẻ nói :

- Tội nghiệp ca ca. Tội nghiệp ca ca.

Lý Nhược Hồng nghe nói chàng bị dìm dưới sông, cũng thấy tội nghiệp, nhưng không muốn để chàng biết liền hắng giọng nói :

- Thôi được rồi. Nghĩ tình ngươi vừa mới chịu khổ, ta cũng nương tay cho. Nhưng lời ta đã nói ra rồi thì không thể thay đổi được nữa. Vậy cứ xem như ta phạt ngươi suốt ngày hôm nay, đến tối ngươi sẽ được phép ăn uống lại.

Giang Thừa Phong vòng tay nghiêng mình nói :

- Cảm tạ cô nương. Cảm tạ cô nương.

Điệu bộ của chàng khiến hai nàng phải bật cười. Chàng lại hỏi han hai nàng những việc đã xảy ra khi chàng vắng mặt. Ba người chuyện vãn một lát thì có tiếng một đạo nhân bên ngoài nói :

- Trình vương gia. Có bọn người Tần gia đến xin cầu kiến. Hiện đang đứng chờ bên ngoài. Xin vương gia liệu định.

Giang Thừa Phong đưa mắt nhìn Vân, Lý hai nàng, rồi trầm ngâm nghĩ ngợi giây lát, mới nói :

- Được rồi. Truyền gọi bọn họ vào đây.

Đạo nhân bên ngoài ứng tiếng vâng dạ, lát sau dẫn bọn người Tần gia đi vào. Tất cả đến trước Giang Thừa Phong cung kính hành lễ bái kiến.

Trong số những người Tần gia, ngoài những người đến đây tỵ nạn hôm trước, giờ có thêm Tần Vũ Thanh công tử. Tây phương Bá chủ đã nghĩ tình Giang Thừa Phong mà cho thả hắn về.

Giờ trông Tần Vũ Thanh tiều tụy phong trần, không còn phong độ như hôm trước nữa. Chắc trong thời gian bị giam giữ hắn đã phải chịu nhiều điều tủi cực. Xét những gì Giang Thừa Phong đã phải chịu đựng hôm qua cũng có thể đoán được hắn đã phải nếm trải những gì.

Tần trang chủ dâng lời vấn an, đồng thời cảm tạ Giang Thừa Phong đã can thiệp với Tây phương Bá chủ để cứu thoát ái tử của lão trở về. Chàng hỏi han Tần Vũ Thanh vài câu, rồi nói :

- Giờ các người đã có thể hồi trang được rồi. Lỗ huynh đã hứa với ta là sẽ không làm khó dễ các người nữa.

Cả bọn vâng dạ, nói lời cảm tạ. Chàng an ủi họ Tần vài câu nữa, dặn dò những điều cần thiết, rồi bảo bọn họ mau chóng hồi trang, lo chỉnh trang gia sự. Cả bọn lại vâng dạ, lui ra.

Bọn họ đi rồi, chàng ngồi lại chuyện trò với Vân Tuyết Nghi và Lý Nhược Hồng một lúc nữa, đợi trời bớt nắng rồi dẫn hai nàng đi xem lễ hội.

Bên bờ hồ gió lạnh hiu hiu, ngay chính ngọ mà Giang Thừa Phong còn cảm thấy hơi lạnh len lỏi vào cơ thể, khiến chàng bất giác khẽ rùng mình. Tây phương Bá chủ thấy vậy, liền nói :

- Đến huynh đệ còn vậy đủ thấy lãnh thủy lợi hại đến mức nào ?

Giang Thừa Phong khe khẽ gật đầu. Sau khi lễ hội kết thúc, chàng cùng mọi người đã rời Thanh Dương Cung đi theo Tây phương đến lãnh trì để tìm bảo vật. Chàng đương nhiên phải đi vì lời hứa. Còn các vị Bá chủ cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội chứng kiến việc tầm bảo hy hữu này.

Giang Thừa Phong đang đứng bên bờ lãnh trì, ánh mắt chăm chú ngắm nhìn mặt nước đen ngòm không trông thấy đáy. Mấy vị Bá chủ đứng cách chàng hơn trượng mà vẫn còn thấy lạnh run người, phải vận công chống lạnh.

Miêu Cương Bá chủ Triển Quân công lực kém nhất, lại không muốn phí sức vô ích nên chỉ đứng đó một lúc là đã bước lùi về phía sau mấy trượng để tránh cái lạnh cắt da kia. Ba người còn lại vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nhưng ai nấy đều phải ngấm ngầm vận khí, không có được phong thái tự nhiên như Giang Thừa Phong. Mọi người đều thầm phục công lực thâm hậu của chàng.

Tây phương Bá chủ lại chỉ cho mọi người xem nơi y đã cho đặt hỏa dược để phá đá đào kênh. Đó chỉ là một cái hố rộng cỡ mặt bàn, sâu chừng hơn tấc. Thật không thể nào ngờ được rằng nghìn cân hỏa dược chỉ tạo được một cái hố cỡ như thế. Bờ đá ở đây quả cứng rắn dị thường.

Để kiểm tra lại, Đông phương Bá chủ vận đủ mười thành công lực nhấn bàn chân xuống mặt đá. Nhưng mặt đá lại không hề suy suyễn. Phải biết, công lực của lão cao siêu tuyệt thế. Trong các vị Bá chủ hiện diện, công lực của lão là cao nhất. Thông thường, chỉ cần vận năm thành công lực là lão đã có thể dẫm lún cả bề mặt sắt thép. Thế mà giờ thì … Mọi người nhìn nhau ngán ngẩm.

Đông phương Bá chủ lắc đầu ngao ngán :

- Đá ở đây còn cứng rắn hơn cả sắt thép nữa ấy chứ.

Tây phương Bá chủ nói :

- Ta đã mượn thanh thần kiếm của gia sư dùng thử, nhưng cũng vô dụng. Lão nhân gia bảo rằng phải dùng thần pháo để phá đá may ra mới thành công. Vì thế ta mới biết ở Trường Thanh Cung có thần pháo mà hỏi mượn.

Miêu Cương Bá Chủ ngắm nghía bờ đá cùng cái hố một lúc, bất chợt nghĩ ra một ý, liền nói :

- Để đệ thử xem sao. Mọi người hãy mau tránh xa nơi đó.

Mọi người đều không hiểu y định làm gì, nhưng cũng vội nghe lời mà tránh ra xa khỏi cái hố kia. Chỉ riêng Giang Thừa Phong là hiểu việc y sắp làm. Chàng đã định nói gì đó, nhưng rồi không hiểu sao lại thôi. Chàng đã tính trước được kết quả sẽ như thế nào nên vẫn đứng yên tại chỗ, quay lại nhìn. Thật ra thì vị trí đứng của chàng cũng cách cái hố kia khá xa.

Mọi người chăm chú chờ đợi.

Triển Quân ngấm ngầm lượng định địa thế, rồi khẽ phất nhẹ tay áo. Một viên bảo châu màu tím lóng lánh từ trong tay áo bay vút ra, hướng thẳng đến mặt đá gần cái hố kia. Diễn biến nhanh như chớp. Ai nấy đều không hiểu sự tình, trừ Giang Thừa Phong, nên rất hồi hộp, ngưng thần trố mắt nhìn.

Khi viên bảo châu vừa chạm vào mặt đá, một tiếng nổ ầm khủng khiếp vang lên rung chuyển cả một vùng trời đất. Bụi đá bắn tứ tung hòa với những đốm lửa đỏ tung tóe khắp nơi nơi.

Không chỉ có bụi đá, hơi nóng từ vùng khói lửa phụt ra mới thật khủng khiếp. Các vị Bá chủ giật mình vội vã nhảy lùi mới tránh khỏi được sức nóng cùng cơn mưa bụi đá bắn thẳng vào người. Cũng may là bọn thủ hạ của mọi người đều đứng tận ngoài xa nên không ai bị gì.

Chỉ riêng có Giang Thừa Phong là vẫn an nhiên đứng nhìn. Không phải là không có các mảnh bụi đá bắn đến chỗ chàng đang đứng. Nhưng tất cả đều đã hóa thành tro bụi ngay khi đến cách chàng hơn trượng. Thần công đạt đến mức này quả là hiếm có, bốn vị Bá chủ kia không một ai có thể sánh được. Điều đó cho thấy công lực của chàng thâm hậu hơn bọn họ nhiều.

Định thần lại rồi, Đông phương Bá chủ tươi cười nói :

- Lân đệ. Thần công quả là tuyệt thế. Ta vô cùng kính phục.

Giang Thừa Phong khiêm tốn nói :

- Không phải đâu. Chỉ vì tiểu đệ đứng khá xa. Vả lại công phu của tiểu đệ có tính Hỏa mà.

Tây phương Bá chủ nói :

- Huynh đệ không cần phải khiêm tốn. Huynh đệ công phu tuyệt thế, chúng ta ai cũng nhận thấy mà.

Giang Thừa Phong nói mấy câu khiêm tốn. Chàng đứng bên bờ hồ. Gió nhè nhẹ thổi tà áo tung bay phất phới. Trông chàng thật anh tuấn, một mỹ nam tử thiên hạ vô song. Đông phương Bá chủ tấm tắc khen :

- Lân đệ thật là một mỹ nam tử đệ nhất thiên hạ. Sau này ta phải tìm một giai nhân tuyệt thế kết hợp với Lân đệ mới được.

Giang Thừa Phong gượng cười nói :

- Ca ca có biết chỉ vì gia phụ bắt phải nạp phi mà tiểu đệ rời cung trốn vào Trung Nguyên hay không ?

Đông phương Bá chủ cười nói :

- Chuyện đó ta cũng có nghe nói. Nhưng Lân đệ đã gọi ta là ca ca thì dù thế nào ta cũng phải tìm một cô dâu xứng đáng cho Lân đệ mới được. Mà Lân đệ cứ yên tâm đi. Ta không bắt buộc Lân đệ phải lấy người mà Lân đệ không thích đâu.

Chàng vô cùng cảm động trước mối thâm tình mà lão đã dành cho chàng, vội nghiêng mình cảm tạ.

Trong lúc hai người nói chuyện, Tây phương Bá chủ vì nóng lòng muốn xem kết quả nên đã tiến lại gần, vung chưởng xua tan khói bụi. Võ công của y cũng rất cao siêu, nếu không thì đã không thể làm được Bá chủ. Chỉ sau vài cái xua tay nhẹ nhàng là khói bụi đã tan đi rất nhanh chóng.

Đến khi đó, mọi người mới nhìn thấy một cái hố khác hiện ra bên cạnh cái hố cũ, nhưng rộng hơn một chút và sâu hơn một tí.

Ai nấy đều cả kinh thất sắc. Chỉ một viên đạn nhỏ bằng hạt đậu mà đã có sức công phá hơn cả nghìn cân hỏa dược. Nếu có ai đó mang ném vào giữa đám đông người thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc. Đúng là một thứ vũ khí kinh thần khiếp quỷ. Tây phương Bá chủ hỏi :

- Triển huynh đệ. Đó là thứ gì mà có oai lực khủng khiếp như thế ?

Triển Quân tuy đã được cho biết trước, nhưng cũng không ngờ thứ này lại có oai lực khủng khiếp đến vậy. Y ngẩn ngơ nói :

- Giang Phong Lôi hỏa châu.

Nghe nói đến hai chữ “Giang Phong”, Đông phương Bá chủ đã đoán được xuất xứ, liền hỏi :

- Có phải Lân đệ đã tặng cho huynh đệ thứ này không ?

Triển Quân đã định thần lại, đáp :

- Đúng thế. Đây là một trong Giang Phong tứ bảo, là bảo vật trấn cung của Trường Thanh Cung đấy. Đệ may mắn được Giang huynh đệ tặng cho mấy viên, nhưng chưa dùng đến bao giờ.

Đông phương Bá chủ quay sang nhìn Giang Thừa Phong khẽ lắc đầu, có ý trách chàng sao lại khinh xuất tặng cho Triển Quân thứ vũ khí khủng khiếp như thế. Chàng cúi đầu khẽ nói :

- Triển huynh đã tặng tiểu đệ một bảo vật nên tiểu đệ phải có vật gì đó để tặng lại huynh ấy mới phải phép. Nhưng Giang Phong tứ bảo tiểu đệ chỉ mang theo được hai thứ, mà Giang Phong bảo châu là tâm huyết của gia phụ dành cho tiểu đệ, không thể đem tặng. Chỉ còn có thứ đó thôi.

Ngừng lời một lát, chàng lại nói :

- Nếu ca ca thích, tiểu đệ cũng xin tặng ca ca một ít.

Đông phương Bá chủ xua tay nói :

- Ta là ca ca của Lân đệ, đáng ra phải có bảo vật tặng cho Lân đệ mới phải. Có lý đâu lại lấy đồ của Lân đệ được chứ.

Lão quả là người trọng nghĩa khinh tài. Giang Phong Lôi Hỏa Châu lợi hại dường ấy, chàng lại nguyện ý dâng tặng mà lão lại từ chối không nhận. Chàng vô cùng kính phục, vội cúi mình nói :

- Cám ơn ca ca. Tiểu đệ không dám nhận đâu.

Thấy Giang Phong Lôi Hỏa Châu lợi hại đến như vậy, Tây phương Bá chủ cũng muốn có mấy viên, nhưng nghe Đông phương Bá chủ nói thế, y không thể muối mặt hỏi xin được. Ngẫm nghĩ giây lát, y mới ngập ngừng nói :

- Giang huynh đệ. Giang Phong thần pháo quá nặng nề, việc chuyển vận đúng là rất khó khăn. Thứ này đã có sức công phá mạnh như thế, chắc có thể sử dụng thay cho thần pháo được đấy.

Giang Thừa Phong nói :

- Huynh nói cũng phải. Chỉ tiếc một điều là thứ này chế tạo rất khó khăn nên không có nhiều, không đủ dùng đâu. Còn thần pháo chỉ dùng loại hỏa pháo thông thường, xưởng hỏa khí nào cũng có thể sản xuất được nên muốn bắn mấy nghìn, mấy vạn phát cũng không thành vấn đề.

Tây phương Bá chủ lo lắng hỏi :

- Vậy bắt buộc phải dùng đến thần pháo hay sao. Nếu đã vậy thì huynh đệ hãy mau truyền chỉ cho đưa thần pháo đến đây ngay đi. Việc chuyển vận thần pháo tốn nhiều thời gian lắm đấy.

Giang Thừa Phong ngẫm nghĩ giây lát, rồi nói :

- Để tiểu đệ xem lại đã.

Ngắm nhìn mặt hồ một lúc, lượng định địa thế cảnh vật xong xuôi, Giang Thừa Phong chợt quay lại nói :

- Có lẽ tiểu đệ cần xuống nghiên cứu đáy hồ thử xem sao.

Đông phương Bá chủ đối với chàng rất quan tâm, liền hỏi với giọng lo lắng :

- Lân đệ định xuống hồ thật ư ?

Giang Thừa Phong gật đầu đáp :

- Vâng. Tiểu đệ cần phải điều nghiên địa thế trước rồi mới có thể định được phương cách hành động.

Tây phương Bá chủ nói :

- Lãnh thủy ghê gớm lắm. Huynh đệ liệu có chịu nổi không ?

Giang Thừa Phong nói :

- Tiểu đệ cũng không rõ nữa. Nhưng tiểu đệ sẽ cố gắng. Phiền huynh cho tìm một đoạn dây thật bền chắc. Tiểu đệ sẽ buộc dây vào người, rồi sẽ xuống hồ. Trên này các huynh giữ đầu dây giúp cho, khi có việc gì tiểu đệ sẽ giật dây báo hiệu để các huynh kéo tiểu đệ lên.

Đông phương Bá chủ gật gù nói :

- Lân đệ đã nhất quyết xuống hồ thì đó cũng là một phương cách khả dĩ.

Nói đến đây, lão lấy trong mình ra một sợi dây tơ trắng, nói tiếp :

- Sợi dây tơ này có thể treo được một vật nặng nghìn cân. Lân đệ hãy tạm lấy mà dùng.

Giang Thừa Phong nhận lấy, nói :

- Cám ơn ca ca.

Đông phương Bá chủ cười nói :

- Giữa chúng ta với nhau mà Lân đệ lại nói đến chuyện ân nghĩa chẳng hóa ra xa lạ lắm sao.

Giang Thừa Phong cảm động cúi đầu vâng dạ. Chàng cột dây vào mình trước, buộc ngang hông ba vòng thật chặt, đoạn đưa đầu dây kia cho Đông phương Bá chủ giữ. Sau đó, chàng từ từ nhẹ bước xuống hồ.

Đông phương Bá chủ dặn với theo :

- Có việc gì thì Lân đệ hãy giật dây báo hiệu ngay nhé.

Giang Thừa Phong quay lại, khẽ vâng dạ, rồi tiếp tục bước tới. Mọi người dõi mắt trông theo, vừa hồi hộp vừa lo lắng.

Viên bảo châu đính trên dải lụa buộc tóc của Giang Thừa Phong bỗng tỏa hồng quang rực rỡ. Chàng từ từ đi sâu xuống, rẽ nước rất nhẹ nhàng, chỉ trong chốc lát là đã lặn sâu xuống đáy hồ. Mặt nước đen ngòm sâu thẳm, không còn nhìn thấy hình bóng chàng, chỉ le lói ánh hồng quang, nhưng rồi chỉ trong giây lát là cũng chẳng còn thấy đâu nữa. Lạ một điều, mặt nước vẫn phẳng lặng yên bình, không hề thấy sủi tăm.

VẠN HÁC HỮU THANH HÀM VÃN LẠI

SỔ PHONG VÔ NGỮ LẬP TÀ DƯƠNG

“Hang hốc vi vu chào buổi tối

Núi non lặng lẽ dưới tà dương.”

Lại nói, khi Giang Thừa Phong đã lặn xuống hồ, trên bờ mọi người đều hồi hộp chờ đợi. Đông phương Bá chủ tâm trạng cực kỳ hồi hộp lẫn bất an. Lão vẫn giữ chặt sợi dây trong tay, từ từ bước dần ra sát mép hồ. Dù lão đã vận công hộ thể, nhưng vẫn cảm thấy hơi lạnh thấm vào người buốt cóng chẳng khác gì đang bước chân trong vùng băng tuyết. Lão cố nghiến răng chịu lạnh, cúi nhìn xuống dưới mặt hồ, mong tìm ra bóng hình Giang Thừa Phong. Nhưng rồi cũng vẫn chỉ thấy một màu đen âm u lạnh lẽo.

Triển Quân nói :

- Hà huynh. Huynh hãy yên tâm. Giang huynh đệ thông minh tài trí, công lực phi phàm, chắc không việc gì đâu.

Tây phương Bá chủ cũng nói :

- Lão nên vào đây. Ngoài đó khí lạnh ghê người, lão phải vận công chống lạnh, sợ sẽ phân tâm, có gì không kịp ứng cứu Giang huynh đệ thì sao ?

Đông phương Bá chủ nghĩ cũng phải, liền lùi bước trở lại, đến đứng bên ba người kia. Lão chép miệng nói :

- Chỉ đứng trên bờ hồ thôi mà đã lạnh ghê gớm như thế. Lân đệ lại xuống dưới nước. Không biết có gì không nữa ?

Tây phương Bá chủ nói :

- Giang huynh đệ có bảo châu mà. Không sợ lãnh thủy làm hại đâu. Chỉ lo dưới ấy có quái sự.

Đông phương Bá chủ lắc đầu nói :

- Hy vọng sẽ không có gì bất thường xảy ra.

Tây phương Bá chủ gật đầu nói :

- Cũng hy vọng là vậy.

Mọi người lại lặng yên chờ đợi. Hơn khắc trôi qua. Mặt hồ vẫn yên tĩnh. Và bóng dáng Giang Thừa Phong vẫn chẳng thấy đâu.

Mọi người bắt đầu lo lắng.

Đông phương Bá chủ vẫn là người lo lắng hơn cả. Lão vừa mới có một đệ đệ yêu quý, không muốn mất đi. Dù rằng thật sự nguy cơ Giang Thừa Phong gặp nguy hiểm về sinh mạng là rất nhỏ. Giang Thừa Phong có địa vị thế nào, bản thân thực lực phi phàm, nếu gặp phải nguy hiểm thì có vô vàn phương thức để tự bảo. Nhưng dù sao thì lão vẫn cứ lo lắng. Lão không nhìn xuống hồ nữa, tâm trí tập trung cả vào sợi dây, chờ tín hiệu. Thế nhưng …

Lại thêm nữa khắc nữa …

Sợi dây trong tay Đông phương Bá chủ dần dần căng thẳng ra, rồi bỗng nhiên giật mạnh một cái. Lão cả kinh, vội vận toàn lực kéo thật mạnh. Tý lực của lão thật không phải tầm thường. Lão chỉ kéo mạnh một cái, Giang Thừa Phong đã bị lão kéo về từ dưới nước bay ngược lên như một mũi tên. Lão vội đưa tay đỡ lấy người chàng.

Chợt lão kinh hãi thất sắc. Thần sắc chàng tím tái nhợt nhạt, đôi mắt nhắm nghiền, toàn thân cứng đờ, người lạnh như băng, hơi thở chỉ còn nhẹ như sợi tơ mành. Lão vội đỡ chàng ngồi tựa vào lòng, bàn tay áp vào lưng chàng, từ từ thúc chân khí vào. Mọi người cũng xúm lại, lo tìm phương cứu cấp.

Đột nhiên, chàng mở mắt ra, khẽ nói :

- Cám ơn ca ca. Tiểu đệ không sao đâu. Ca ca đừng phí công lực như vậy.

Đông phương Bá chủ nói :

- Lân đệ cả người lạnh như băng thế này mà còn bảo là không sao ư ? Lân đệ hãy cứ ngồi yên để ta cứu chữa cho.

Giang Thừa Phong khẽ lắc đầu, nói :

- Ca ca đừng phí sức mà. Tiểu đệ có thể tự vận công được.

Đông phương Bá chủ hỏi :

- Lân đệ tự vận công được không đấy ? Đừng nên cố miễn cưỡng.

Chàng gật đầu nói :

- Được mà. Xin ca ca hãy đặt tiểu đệ nằm xuống.

Đông phương Bá chủ lưỡng lự giây lát rồi nhẹ nhàng đặt chàng nằm xuống nền đá lạnh. Chàng lại nói :

- Ca ca hãy lùi về phía sau một chút đi.

Đông phương Bá chủ tuy không hiểu, nhưng cũng chiều ý chàng, bước lùi về phía sau mấy bước. Chàng khe khẽ mỉm cười, nhắm mắt lại.

Bỗng nhiên, viên bảo châu đính trên dải lụa buộc tóc của chàng chợt lóe sáng, chiếu ra hồng quang rực rỡ. Rồi ngay sau đó, từ người chàng chợt bùng lên ngọn lửa bừng bừng, phút chốc đã bao trùm toàn thân. Cả thân người chàng nhanh chóng chìm trong màn lửa đỏ. Dị biến bất thường này khiến mọi người cả kinh thất sắc. Đông phương Bá chủ gọi :

- Lân đệ. Lân đệ. Có sao không ?

Sau khi lão lớn tiếng gọi vài lần, ngọn lửa đang cháy bừng bừng bỗng nhiên tắt ngúm. Giang Thừa Phong vẫn bình yên. Y phục của chàng vẫn nguyên vẹn. Và khí sắc của chàng cũng đã tươi tỉnh hơn trước nhiều. Chàng mở mắt nhìn lên, khẽ nói :

- Ca ca đừng quá lo lắng. Tiểu đệ không sao đâu.

Đông phương Bá chủ thấy chàng vẫn bình an vô sự, khẽ thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ nói :

- Lân đệ làm ta lo quá đi.

Giang Thừa Phong cảm động nói :

- Cám ơn ca ca. Tiểu đệ không sao đâu mà.

Chàng chống tay gượng ngồi dậy. Đông phương Bá chủ vội tiến đến đỡ chàng, ôm chàng vào lòng. Chàng khẽ thở dài nói :

- Tiểu đệ thật vô dụng quá. Chỉ chút hơi lạnh mà cũng chịu không nổi.

Đông phương Bá chủ cười nói :

- Lân đệ không nên nói thế. Lãnh thủy lợi hại như thế mà Lân đệ chịu được bấy lâu là giỏi lắm rồi. Ta thật không bằng.

Chàng cúi đầu nói :

- Tiểu đệ sao bằng được ca ca.

Đông phương Bá chủ cười ha hả nói :

- Lân đệ khiêm tốn quá đấy.

Tây phương Bá chủ chợt hỏi :

- Giang huynh đệ. Tình hình dưới đó thế nào ? Có gì lạ không ?

Giang Thừa Phong đáp :

- Đáy hồ khá sâu và tương đối bằng phẳng. Đặc biệt ở khoảng giữa có một khối đá nhô lên như một hòn núi nhỏ, cao khoảng bốn thước, chu vi hơn trượng, bề mặt trơn bóng tựa như ngọc bích.

Tây phương Bá chủ hồi hộp hỏi :

- Khối đá đó màu xanh nhạt và có vân như phỉ thúy phải không ?

Giang Thừa Phong khẽ gật đầu :

- Vâng ạ.

Tây phương Bá chủ cả mừng nói :

- Đúng rồi. Đúng thật rồi. Theo cổ thư thì khối đá đó gọi là Thiên phù ngọc bích. Đúng là thứ mà chúng ta đang tìm kiếm. Thiên phù huyền trân nằm bên trong khối ngọc bích ấy đấy.

Giọng y run run cho thấy tâm trạng đang hết sức phấn khích. Trước đây y chỉ dựa theo cổ thư mà tìm kiếm, và cũng chưa chắc chắn lắm về vị trí của bảo vật. Nay đã được xác định, cũng đồng nghĩa với việc có được nửa phần cơ hội rồi. Giang Thừa Phong lại nói :

- Tiểu đệ cũng nghĩ vậy nên đã định xẻ lấy khối ngọc bích ấy mang lên đây cho huynh. Chỉ tiếc là khi tiểu đệ dụng lực xẻ đá thì phần công lực còn lại không đủ sức kháng lạnh. Nếu không thì … công việc sẽ đơn giản hơn nhiều.

Tây phương Bá chủ giật mình hỏi :

- Khối ngọc bích đó còn cứng rắn hơn thứ đá trên này nữa đấy. Huynh đệ có thần binh lợi khí cực kỳ sắc bén ư ?

Giang Thừa Phong nói :

- Cũng không sắc bén gì lắm đâu. Chỉ có điều, khi nãy tiểu đệ đâm mạnh mấy cái cũng khoét được một lỗ nho nhỏ.

Đông phương Bá chủ cười ồ, nói :

- Thế mà Lân đệ lại bảo là không sắc bén gì lắm ư ?

Giang Thừa Phong nói :

- Cũng có thể khối ngọc bích đó bị ngâm lâu trong lãnh thủy nên đã không còn cứng rắn nữa chăng.

Tây phương Bá chủ nói :

- Không phải đâu. Lãnh thủy làm cho đá thêm cứng rắn đấy chứ. Càng ngâm lâu thì lại càng cứng rắn thêm. Do bởi tiếp xúc lâu với lãnh thủy nên đá trên bờ hồ này mới cứng rắng như thế. Đừng nói chi khối ngọc bích đó lại ngâm toàn diện trong lãnh thủy, Huynh đệ có thể khoét được nó cho thấy thứ bảo khí của huynh đệ cực kỳ sắc bén.

Đông phương Bá chủ nói :

- Hay quá. Lân đệ lấy cho ta xem thử đi.

Giang Thừa Phong vâng dạ, giơ tay áo trút nhẹ, lấy ra một thanh tiểu kiếm dài khoảng hơn thước, toàn thân tuyền một màu trắng bạc, chuôi nạm ngọc, rõ là một bảo vật quý giá. Chàng đưa thanh tiểu kiếm cho Đông phương Bá chủ. Mọi người xúm lại xem thứ bảo khí lợi hại kia.

Thanh tiểu kiếm tuy mới nhìn qua cũng đã biết đó là một bảo vật trân quý vô giá, nhưng lưỡi kiếm lại rất cùn, chẳng có vẻ gì là sắc bén cả. Tây phương Bá chủ lắc đầu thất vọng. Đột nhiên, Nam phương Bá chủ thốt lên :

- Linh Phong tiểu kiếm.

Đông phương Bá chủ hỏi :

- Huynh đệ nhận ra nó ư ?

Nam phương Bá chủ nói :

- Đệ chỉ mới nghe nói chứ chưa được thấy bao giờ. Linh Phong tiểu kiếm được xếp vào hạng nhị thập tứ khí, là một bảo khí cực kỳ sắc bén, khắc tinh của các thanh cổ kiếm. Nghe nói trước đây thanh Mạc Tà nổi tiếng sắc bén mà cũng đã bị nó chém gãy một đoạn khoảng hai tấc đấy.

Tây phương Bá chủ trầm trồ :

- Lợi hại đến thế ư ?

Y cầm lấy thanh tiểu kiếm, cúi xuống, vung tay đâm mạnh xuống mặt đá. “Soạt” một tiếng. Mặt đá tóe lửa. Mũi kiếm đã lút xuống hơn một nửa. Thanh tiểu kiếm này quả thật rất sắc bén. Nhưng Tây phương Bá chủ vẫn chưa hài lòng cho lắm vì đá quá cứng rắn, thanh kiếm chưa đâm lút cán.

Đông phương Bá chủ lấy lại thanh tiểu kiếm, định đâm thử. Giang Thừa Phong chợt thở dài nói :

- Đá quá cứng rắn. Khi nãy tiểu đệ phải vận đến tám phần công lực mới có thể đâm lút được.

Đông phương Bá chủ cả mừng vì chàng đã ngầm nhắc nhở lão. Lão liền vận toàn lực đâm mạnh xuống. Quả thật thanh tiểu kiếm đã đâm vào đá đến lút cán. Nhưng lão chỉ có thể đâm thủng chứ không rạch ngang cắt đá được. Lão lắc đầu thở dài, thu thanh tiểu kiếm lại, giao trả cho Giang Thừa Phong.

Tây phương Bá chủ thở dài nói :

- Đâm được nhưng không cắt được thì cũng vô ích.

Nam phương Bá chủ nói :

- Giang huynh đệ. Huynh đệ thử xem sao ?

Đông phương Bá chủ liền gạt đi :

- Lân đệ còn chưa hồi phục. Có gì thì hãy để lát nữa.

Giang Thừa Phong nói :

- Tiểu đệ không sao đâu.

Chàng ngắm nhìn địa thế, thầm tính toán, đoạn vận khí, cầm thanh tiểu kiếm đâm xuống đá, rạch thành hai đường thẳng song song nhau từ bờ hồ cho đến khi hết chỗ đá cứng. Trông cử động của chàng thật nhẹ nhàng, chẳng có chút gì là phí sức. Nhưng sắc diện chàng thoáng đỏ hồng cho thấy chàng đã phải vận dụng nhiều sức lực. Tuy vậy, công lực của chàng cũng thật cao siêu. Mọi người đều tròn mắt nhìn, thầm khâm phục. Đông phương Bá chủ bật thốt :

- Công lực của Lân đệ thật phi phàm.

Giang Thừa Phong nói :

- Không đâu ạ. Ca ca vì quá thương yêu tiểu đệ mà nói vậy. Chứ cũng chỉ là quen tay thôi mà.

Đông phương Bá chủ cười nói :

- Lân đệ không cần phải khiêm tốn. Ta khen thật lòng đấy.

Xong đâu đấy, chàng nhìn Tây phương Bá chủ nói :

- Lỗ huynh. Huynh hãy cho đào hồ đi. Phải đào rộng hơn hồ này và sâu ít nhất ba trượng mới được.

Tây phương Bá chủ hiểu ý, gật đầu nói :

- Ta hiểu rồi và sẽ cho thực hiện ngay đây. Huynh đệ và mọi người hãy cứ việc nghỉ ngơi trước.

Đoạn y ra lệnh cho bọn thủ hạ nhanh chóng bắt tay vào việc. Bọn họ sẽ đào một cái hồ khác ngay cuối hai đường thẳng mà Giang Thừa Phong vừa vẽ. Sau này lãnh thủy sẽ được dẫn sang đó.

Để mặc cho Tây phương Bá chủ điều động thủ hạ tiến hành công việc, Đông phương Bá chủ dẫn Giang Thừa Phong đến một khu đất trống râm mát cách bờ hồ khá xa, rồi truyền thủ hạ bày tiệc. Lão ngồi xuống và để chàng ngồi trong lòng, săn sóc chàng cẩn thận từng ly từng tí.

Nam phương, Miêu Cương hai vị Bá chủ cũng ngồi xuống phía đối diện. Triển Quân cười nói :

- Hà huynh yêu thương Giang huynh đệ quá đấy.

Đông phương Bá chủ nói :

- Lân đệ đáng yêu thế này, không yêu thương sao được. Huynh đệ ganh tị với Lân đệ rồi phải không ?

Mọi người bật cười, sau đó cùng hàn huyên nói chuyện trên trời dưới đất, chờ đồ ăn thức uống được mang đến. Câu chuyện hết sức vui vẻ.

Tiệc được bày lên.

Cũng như mọi lần, Đông phương Bá chủ lại gắp thức ăn đút cho Giang Thừa Phong, bắt chàng phải ăn. Lão biết chàng thường ngày ăn rất ít nên lấy cớ chàng đang lúc không khỏe, cần phải tẩm bổ mà bắt chàng ăn uống thật nhiều, mãi đến khi không còn nuốt nổi nữa mới thôi.

Sau khi ăn uống đã no nê, Đông phương Bá chủ lại bảo Giang Thừa Phong ngủ để dưỡng sức. Dù không muốn, nhưng vì không nỡ từ chối tấm lòng thương yêu của lão dành cho chàng, chàng đành vâng dạ, tựa vào người lão, nhắm mắt lại. Và rồi, vì quá mệt mỏi, chàng đã ngủ thiếp đi.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Giang Thừa Phong bỗng choàng tỉnh giấc. Chàng mở mắt nhìn lên, chợt nhận ra chàng vẫn còn đang nằm trong lòng Đông phương Bá chủ. Lão đang ngồi dựa lưng vào một gốc đại thụ, và ôm chàng trong lòng, mắt lim dim, dáng vẻ ra chiều rất khoan khoái. Lão thương yêu chàng chẳng kém gì phụ thân chàng.

Thấy chàng đã tỉnh giấc, lão tươi cười nói :

- Lân đệ thức dậy thật đúng lúc. Đã đến giờ ăn rồi.

Chàng ngước mắt nhìn lên bầu trời. Vầng dương đã xế về tây. Những tia nắng cuối cùng đang le lói nơi phía chân trời. Và chẳng bao lâu nữa màn đêm sẽ buông xuống nơi này. Chàng ngượng ngùng khẽ nói :

- Tiểu đệ ngủ quên mất, làm phiền ca ca quá. Tiểu đệ thật có lỗi.

Đông phương Bá chủ cười nói :

- Lỗi phải gì. Lân đệ là đệ đệ của ta mà. Ta đương nhiên phải lo lắng chăm sóc Lân đệ chứ.

Chàng cảm động nói :

- Ca ca …

Lão tươi cười ngắt lời :

- Ta là ca ca, chăm sóc Lân đệ là chuyện đương nhiên. Lân đệ không nên để tâm. Đây chính là những giây phút vui vẻ hiếm hoi của ta đấy.

Chàng nắm chặt bàn tay lão, ngập ngừng nói :

- Ca ca tốt quá.

Chàng là con một, không có anh em thân thuộc nên trước đây chưa từng cảm nhận được tình cảm huynh đệ. Nay có được một vị ca ca đối với chàng quá tốt khiến chàng vô cùng cảm động. Đông phương Bá chủ cũng rất vui. Lão lại truyền bày tiệc và lại đích thân gắp thức ăn, đút cho chàng ăn.

Ăn uống xong, mọi người vây quần chuyện vãn. Giang Thừa Phong không uống rượu mà chỉ uống trà. Đông phương Bá chủ cũng uống trà với chàng. Chỉ có ba vị Bá chủ kia là uống rượu.

Vì bọn thủ hạ của Tây phương Bá chủ chưa đào hồ xong nên chưa thể bắt tay vào việc được. Vì rất nôn nóng, mong chóng xong việc nên Tây phương Bá chủ đã huy động đến hàng mấy trăm người luân phiên làm việc suốt ngày đêm, nhưng cũng phải đến sáng mai mới có thể đào xong cái hồ theo đúng yêu cầu. Thế là Giang Thừa Phong có thể nghỉ ngơi đến sáng mai.

Mọi người cùng ăn uống chuyện vãn. Câu chuyện xoay quanh sự sắc bén của Linh Phong tiểu kiếm và công lực thâm hậu của Giang Thừa Phong. Ai nấy đều trầm trồ thán phục, khen ngợi hết lời khiến chàng ngượng ngùng, khẽ nói :

- Tiểu đệ nào có đáng gì. Chỉ chút hơi lạnh mà cũng không chịu nổi. Nếu như có gia phụ ở đây thì công việc sẽ đơn giản hơn nhiều. Lãnh thủy kia không thể làm khó gia phụ được đâu.

Tây phương Bá chủ hồ nghi hỏi :

- Ta nghe nói công phu của huynh đệ không hề kém Giang sư thúc mà ?

Giang Thừa Phong nói :

- Nói là nói vậy thôi chứ chút tạp học của tiểu đệ làm sao sánh được với thuần Hỏa công phu của gia phụ. Tiểu đệ luyện Âm Dương Hòa Hợp Thần Công, tính Hỏa đã giảm đi nhiều, không được thuần nhất như gia phụ.

Nam phương Bá chủ hỏi :

- Âm Dương Hòa Hợp Thần Công là công phu gì thế ? Ta chưa từng nghe qua, có phải là tuyệt học của Thánh cung hay không ?

Giang Thừa Phong lắc đầu đáp :

- Không phải đâu. Đó chỉ là sự hợp nhất của luồng chân lực thuần Hỏa với luồng chân lực có tính Âm hàn, chỉ là môn tạp học thông thường chứ không phải Thánh cung tuyệt học.

Đông phương Bá chủ hỏi :

- Ở Trường Thanh Cung mà cũng có công phu mang tính Âm hàn nữa ư ? Ta tưởng là chỉ có công phu thuần Hỏa thôi chứ.

Giang Thừa Phong nói :

- Cũng có đấy ạ. Chỉ là vì nó không mấy lợi hại nên ít người chịu luyện đấy thôi. Chỉ có tiểu đệ tham lam gặp gì cũng luyện mới nên cảnh dở dang như hiện giờ, môn nào cũng biết mà môn nào cũng chẳng tinh thông.

Đông phương Bá chủ cả cười nói :

- Không phải thế. Lân đệ lại quá khiêm tốn rồi. Phải nói rằng Lân đệ môn nào cũng biết và môn nào cũng tinh thông. Ta rất tự hào vì có một người đệ đệ tài hoa xuất chúng như Lân đệ.

Giang Thừa Phong khẽ lắc đầu, nói sang chuyện khác :

- Lỗ huynh. Tiểu đệ muốn xin huynh một việc.

Tây phương Bá chủ ngạc nhiên hỏi :

- Có gì huynh đệ cứ nói. Sao lại khách sáo như vậy chứ ?

Giang Thừa Phong nhìn về phía hồ, nói :

- Huynh chắc không cần dùng đến số lãnh thủy kia phải không ạ ? Nếu được thì mong huynh nhượng lại cho tiểu đệ.

Tây phương Bá chủ nói :

- Được thôi. Nhưng huynh đệ dùng nó để làm gì thế ?

Giang Thừa Phong đáp :

- Vùng Đại Mạc khí hậu khắc nghiệt, nắng nóng kinh người. Muốn bớt nóng bức, chỉ có cách lấy băng trên Đại Tuyết Sơn về dùng. Nhưng đường xá xa xôi, băng lại rất mau tan nên đã tốn kém mà lại chẳng mấy hiệu quả. Tiểu đệ thấy lãnh thủy này còn lạnh hơn cả băng tuyết, lại ở dạng lỏng nên rất tiện dụng.

Đông phương Bá chủ cười nói :

- Huynh đệ thật cao kiến.

Mọi người trò chuyện đến quá canh hai thì đi nghỉ. Trải qua bao năm tháng tìm cách lấy Thiên Phù Huyền Trân dưới hồ, Tây phương Bá chủ đã cho dựng hẳn một tòa trang viện ở gần đấy làm chỗ trú chân. Tuy chỉ là trú sở tạm thời, nhưng cũng có thể xem là một hành cung, nên được bày biện trang hoàng đầy đủ tiện nghi xứng đáng với địa vị của một vị Bá chủ.

Và Tây phương Bá chủ cũng đã hứa rằng sau khi lấy được linh dược sẽ tặng lại tòa trang viện này cho Giang Thừa Phong, để chàng dùng làm nơi đóng thùng lãnh thủy, chuyên chở về Đại Mạc.

THỦY QUANG LIỄM DIỄM TÌNH PHƯƠNG HẢO

TRÌ THƯỢNG HÀN PHONG HỮU NHẤT XUY

“Của báu trên đời đâu dễ kiếm,

Lạnh lẽo trên hồ trận gió bay.”

Trời vừa rạng bình minh. Sương đêm hãy còn đọng trên cành lá. Những tia nắng đầu ngày rực hồng nơi phía chân trời.

Cũng như mọi ngày, Giang Thừa Phong có thói quen dậy sớm. Hiện chàng đang đi dạo quanh hoa viên bên trong trang viện, vừa đón nắng sớm đầu ngày, vừa thư giản cho tinh thần minh mẫn trước khi bắt đầu công việc.

Chàng đã thức thì Đông phương Bá chủ cũng thức theo. Lão đang ngồi trong tòa tiểu đình giữa hoa viên, chờ tỳ nữ dọn trà bánh điểm tâm. Trong khi đó, những người kia vẫn hãy còn chưa tỉnh giấc.

Trà bánh đã được dọn lên. Đông phương Bá chủ vẫy gọi :

- Lân đệ. Mau vào đây cùng ta dùng điểm tâm nào.

Giang Thừa Phong vâng dạ, rảo bước đi vào. Trà bánh nóng hổi thơm phức. Hai người ăn uống chuyện trò vui vẻ. Đông phương Bá chủ từng trải giang hồ, biết nhiều hiểu rộng. Giang Thừa Phong đọc nhiều sách vở, kiến văn quảng bác. Hai người nói chuyện rất tâm đầu ý hợp.

Chuyện trò được một lúc, bỗng đâu Tây phương Bá chủ từ ngoài trang đi vào, tiến thẳng đến chỗ hai người, hỏi :

- Dương huynh đệ và Triển huynh đệ vẫn chưa thức dậy ư ?

Đông phương Bá chủ gật đầu, hỏi lại :

- Mới sáng sớm mà ngươi đã đi đâu thế ?

Tây phương Bá chủ đáp :

- Đệ lên trên ấy xem thử bọn họ đã làm đến đâu rồi.

Giang Thừa Phong hỏi :

- Thế bọn họ đã làm đến đâu rồi ạ ?

Tây phương Bá chủ đáp :

- Xong cả rồi.

Giang Thừa Phong nói :

- Hay quá. Vậy lát nữa chúng ta sẽ bắt tay vào việc ngay. Công việc hoàn thành sớm được lúc nào hay lúc nấy.

Tây phương Bá chủ nói :

- Ta cũng nghĩ vậy. Chỉ sợ nhọc sức huynh đệ mà thôi.

Giang Thừa Phong nói :

- Không sao đâu ạ. Tiểu đệ sẽ cố gắng.

Tây phương Bá chủ ngồi xuống cùng dùng điểm tâm với hai người. Mãi đến lúc này mới thấy Nam phương Bá chủ Dương Lâm đi ra, nhìn mọi người nói :

- Mọi người thức sớm quá nhỉ ?

Tây phương Bá chủ cười nói :

- Không phải mọi người thức sớm mà là huynh đệ dậy muộn đấy thôi.

Nam phương Bá chủ đưa mắt nhìn trời, rồi mỉm cười nói :

- Vẫn còn sớm mà.

Tây phương Bá chủ nói :

- Tuy vẫn còn hơi sớm đấy. Nhưng chúng ta không có thói quen dậy muộn. Khi mặt trời lên là phải thức giấc.

Nam phương Bá chủ hỏi :

- Triển huynh đệ vẫn chưa dậy ư ?

Tây phương Bá chủ nói :

- Y vẫn còn đang say giấc Vu Sơn.

Giữa lúc ấy có tiếng người từ bên trong nói vọng ra :

- Ai nói gì đệ thế ?

Rồi sau đó thấy Miêu Cương Bá chủ Triển Quân lững thững đi ra. Tây phương Bá chủ cười nói :

- Huynh đệ đang vui cùng Vu Sơn Thần nữ nên dậy muộn phải không ?

Triển Quân cười hì hì nói :

- Nếu được vậy thì tốt quá rồi. Chỉ vì lạ chỗ nên tối qua khó ngủ, thành ra sáng nay dậy muộn ấy mà.

Tuy ngày xưa bọn họ từng là người vũ lâm, nhưng sau mấy mươi năm vị cao quyền trọng, bọn họ đã quen với cuộc sống hưởng thụ rồi. Nếu như không thật cần thiết thì cũng chẳng cần bạc đãi bản thân làm gì. Đông phương Bá chủ cười nói :

- Mọi người dùng điểm tâm đi nào.

Mọi người cùng ngồi vào bàn. Ăn uống xong là lại ra ngay chỗ lãnh trì, chuẩn bị công việc.

Buổi sáng sớm …

Bầu trời trong xanh cao vút. Vầng thái dương vừa ló dạng, chiếu ra những tia hồng quang le lói nơi phía chân trời. Sương đêm vẫn còn đọng ướt lá cây cùng mọi vật xung quanh. Gió sớm nhè nhẹ thổi. Trên bờ lãnh trì, hơi lạnh từ dưới hồ bốc lên quyện vào sương sớm, đã lạnh lại càng thêm lạnh.

Ngay vị trí đã định trước, tức ngay đầu của hai đường thẳng song song mà Giang Thừa Phong đã vạch làm dấu trên nền đá cứng, một cái hồ lớn sâu hun hút đã được đào xong. Vì để phòng xa, Tây phương Bá chủ đã cho đào hồ rất rộng và sâu đến gần bốn trượng, bởi theo y nghĩ, thừa còn hơn thiếu. Hàng trăm nhân công đã ra sức làm việc suốt một ngày một đêm mới hoàn thành công trình.

Khi ra đến nơi, nhìn cái hồ vừa mới được đào, Giang Thừa Phong lắc đầu nói với Tây phương Bá chủ :

- Huynh cẩn thận quá đó.

Tây phương Bá chủ nói :

- Cẩn tắc vô ưu mà. Rộng một chút, sâu một chút cũng chẳng hại gì.

Giang Thừa Phong khẽ vâng dạ. Tây phương Bá chủ lại hỏi :

- Giờ huynh đệ định thế nào ?

Giang Thừa Phong nhìn quanh một lượt, đoạn nói :

- Việc đào kênh dẫn để tháo nước ra là nhiệm vụ của tiểu đệ. Tiểu đệ sẽ cố gắng để hoàn thành sớm. Huynh cứ yên tâm.

Đông phương Bá chủ hỏi :

- Lân đệ làm việc một mình ư ? Có cần ta giúp không ?

Tây phương Bá chủ nói :

- Trong chúng ta đây chỉ có mình Giang huynh đệ là có đủ công lực để xẻ đá đào kênh. Lão có muốn giúp cũng không được.

Đông phương Bá chủ nói :

- Nhưng chẳng lẽ để một mình Lân đệ làm việc cực nhọc trong khi ta lại ngồi không ? Thế sao được.

Giang Thừa Phong cảm động, nhìn Đông phương Bá chủ với ánh mắt đầy vẻ thân thiết. Chàng khẽ nói :

- Cám ơn ca ca. Khi tiểu đệ kiệt sức, mong ca ca tìm cách giúp tiểu đệ mau hồi phục. Như thế là đã giúp tiểu đệ rất nhiều rồi.

Đông phương Bá chủ gật đầu nói :

- Việc đó đương nhiên rồi. Nhưng Lân đệ cũng nên lượng sức, không nên làm việc quá sức mà có hại cho sức khỏe.

Giang Thừa Phong khẽ nói :

- Dạ.

Không chần chừ, chàng bắt tay vào việc ngay. Khởi đầu từ mép đá nơi cái hồ mới đào, chàng dùng thanh tiểu ngân kiếm cẩn thật cắt ra từng khối đá vuông vắn. Tây phương Bá chủ ngạc nhiên hỏi :

- Huynh đệ sao lại làm vậy ?

Giang Thừa Phong đáp :

- Thứ đá này cứng rắn như thế, dùng làm gạch lát rất tốt, nhất là để lát nền võ đài sẽ không sợ bị phá vỡ khi hai cao thủ giao đấu tỷ chiêu. Tiểu đệ định dùng nó để xây dựng một số võ đài.

Tây phương Bá chủ nói :

- Huynh đệ thật cao kiến.

Miêu Cương Bá chủ Triển Quân cười nói :

- Huynh đệ thật tài giỏi. Những thứ tưởng chừng vô dụng mà huynh đệ vẫn nghĩ ra được chỗ sử dụng, hay thật đấy. Huynh đệ mà đi theo nghiệp kinh doanh thì tài bảo cả thiên hạ chắc sẽ vào tay huynh đệ hết.

Đông phương Bá chủ cả cười nói :

- Lân đệ không cần phải theo nghiệp kinh doanh cũng vẫn có thể thu hết tài bảo trong thiên hạ. Chẳng phải mấy năm gần đây tài bảo trong thiên hạ vẫn cứ lũ lượt đổ về Trường Thanh Cung hay sao ?

Triển Quân gật đầu nói :

- Huynh nói rất phải. Giang huynh đệ là nhân tài hiếm có trong thiên hạ.

Giang Thừa Phong lắc đầu nói :

- Không dám đâu ạ.

Chàng hì hục làm việc, thật sự rất cố gắng. Khi đã quá mệt mỏi, chàng tạm nghỉ dưỡng sức, và được Đông phương Bá chủ truyền công lực, giúp chàng mau hồi phục. Và khi đã tạm hồi phục, chàng lại tiếp tục công việc, mặc cho Đông phương Bá chủ trách chàng không chịu nghỉ ngơi.

Chàng vẫn cố sức làm việc, cả ngày lẫn đêm. Chỉ trừ những lúc quá mệt mỏi phải tạm nghỉ dưỡng sức và những lúc ăn uống, còn thì chàng làm việc liên tục, không lúc nào ngơi tay, ngay cả việc ngủ cũng không. Thấy chàng như vậy, mấy vị Bá chủ ai cũng thương chàng nên cứ thay phiên nhau túc trực bên cạnh, để truyền công lực giúp chàng lấy lại sức mỗi khi mệt mỏi.

Dù chàng đã hết sức cố gắng, nhưng công việc nặng nhọc, lại quá khó khăn, mà chỉ có một mình chàng làm, nên tiến độ không thể nào nhanh được. Chàng đã làm việc cật lực cả ngày lẫn đêm mà cũng phải mất gần nửa tháng mới đào xong con kênh chỉ dài gần hai trượng.

Khi chỉ còn lại bức vách đá mỏng cuối cùng nằm sát bờ hồ, chàng dừng tay, khẽ thở phào, nói :

- Áp lực quá lớn, không thể đào tiếp được nữa. Giờ chúng ta hãy dùng toàn lực hợp chưởng phá vỡ bức vách này vậy.

Đông phương Bá chủ nhìn bức vách, nói :

- Có lẽ nên phải vậy thôi. Nhưng Lân đệ đã có vẻ kiệt sức rồi đấy, hãy nghỉ ngơi một lúc đi đã.

Chàng chưa kịp nói gì thì Tây phương Bá chủ cũng nói thêm :

- Huynh đệ hãy yên tâm nghỉ ngơi. Công việc cũng đã gần hoàn thành rồi, có chậm thêm một lúc nữa cũng chẳng hề gì đâu.

Đông phương Bá chủ gật đầu khen phải. Rồi chẳng cần biết chàng có đồng ý hay không, lão nắm tay kéo chàng đi về phía một bóng râm dưới gốc đại thụ, bắt chàng phải nằm xuống nghỉ ngơi. Trước nay, lão đã quyết điều gì là nhất định phải làm cho bằng được nên chàng chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe theo. Vả chăng, với vị ca ca này, chàng hết mực hiếu kính, nghe lời.

Nơi đó đã có trải sẵn một tấm gấm, bên cạnh lại có bình trà. Lão đã quan tâm lo lắng cho chàng như vậy, chàng không nỡ chối từ, đành phải nghe lời. Sau khi uống một chung trà, chàng liền nằm xuống nhắm mắt dưỡng thần.

Đột nhiên, chàng nghe nổ ầm mấy tiếng thật dữ dội, chấn động cả một vùng trời đất. Mặt đất rung chuyển cùng với những tiếng ầm ầm như sấm động. Chàng vội bật ngồi dậy xem thử chuyện gì.

Thì ra trong lúc chàng đang nằm nghỉ, bốn vị Bá chủ đã cùng hợp sức phát chưởng phá vỡ bức vách đá cuối cùng kia. Đây là đề xuất của Đông phương Bá chủ và được mọi người nhiệt liệt tán thành. Với chuyện nhỏ nhặt này, bọn họ dư sức làm được nên không muốn làm phiền đến Giang Thừa Phong, cứ để yên cho chàng nghỉ ngơi vì mấy hôm nay chàng đã làm việc quá sức.

Dù bờ đá vô cùng cứng rắn, nhưng hợp chưởng do cả bốn vị Bá chủ cùng vận toàn lực phát ra nào phải tầm thường, lại thêm áp lực rất mạnh của lãnh thủy phía bên trong, sau mấy lần phát chưởng, cuối cùng thì bức vách cũng đã bị phá vỡ. Lãnh thủy ào ạt tràn qua kênh dẫn, đổ sang hồ bên kia trong sự vui mừng của Tây phương Bá chủ và mọi người.

Đông phương Bá chủ quay lại, thấy Giang Thừa Phong đã ngồi dậy, liền đến bên chàng, cười nói :

- Lân đệ. Công việc đã xong rồi. Lân đệ có thể yên tâm mà ngủ một giấc cho lại sức. Mấy hôm nay Lân đệ đã mệt mỏi nhiều.

Quả thật chàng đã vô cùng mệt mỏi, liền khẽ vâng dạ, ngoan ngoãn nằm xuống nhắm mắt, chẳng mấy chốc là đã chìm vào giấc ngủ.

Đang ngủ say sưa, chợt Giang Thừa Phong có cảm giác thân mình bồng bềnh, dường như ai đó đang bồng chàng lên. Chàng mở mắt ra, thấy mình đang nằm trên tay Đông phương Bá chủ. Chàng vội nói :

- Ca ca. Xin ca ca để tiểu đệ xuống.

Đông phương Bá chủ mỉm cười, thả chàng xuống đất. Chàng nhìn quanh, thấy trời đã về chiều, các toán nhân thủ cũng đã bắt đầu triệt thoái.

Mấy vị Bá chủ cũng đang chuẩn bị trở về, thấy chàng đã tỉnh giấc liền đứng lại chờ chàng cùng đi. Sau sự việc lần này, chàng đã được cảm tình của tất cả mọi người. Ai ai cũng đều có hảo cảm với chàng, thương yêu chàng. Vị thế của chàng ở Trung Nguyên nhờ vậy cũng đã gia tăng đáng kể.

Đông phương Bá chủ lấy ra một chiếc lọ ngọc, trao cho chàng, nói :

- Phần của Lân đệ đây.

Chàng ngơ ngác hỏi :

- Gì thế ạ ?

Đông phương Bá chủ nói :

- Thiên phù huyền trân đấy. Theo như thỏa thuận thì Lân đệ được chia một nửa. Ta đã lấy giúp huynh đệ.

Chàng khẽ nói :

- Cám ơn ca ca. Nhưng tiểu đệ đâu cần dùng đến nó. Lỗ huynh mới cần, và tiểu đệ đã định nhường lại hết cho Lỗ huynh.

Đông phương Bá chủ nói :

- Lân đệ đã phải hao tốn rất nhiều công sức mới lấy được nó. Lân đệ phải được chia phần mới hợp lý.

Lúc ấy, Tây phương Bá chủ cũng đang từ đằng xa tiến lại, nghe hai người nói vậy liền nói :

- Hà huynh nói phải đó. Huynh đệ hãy cứ nhận phần của mình. Phần của ta cũng đủ dùng rồi.

Đông phương Bá chủ cũng nói :

- Cứu người đâu cần nhiều đến thế. Phần của y cũng đủ dùng cho mấy người rồi. Lân đệ không cần phải ngại. Hãy cứ nhận lấy.

Giang Thừa Phong khẽ nói :

- Dạ. Cám ơn Lỗ huynh. Cám ơn ca ca.

Chàng nhận lấy lọ ngọc, đoạn lấy từ trong người ra thêm hai chiếc lọ ngọc khác nữa, cả hai đều là những thứ chuyên dùng để chứa linh dược. Chàng trút hết linh dược từ trong một chiếc lọ sang lọ kia, rồi đem cất lọ chứa linh dược. Sau đó, chàng cẩn thận chia lấy một nửa Thiên phù huyền trân vào trong chiếc lọ không. Mọi người đều nhìn chàng với vẻ ngạc nhiên.

Đông phương Bá chủ hỏi :

- Lân đệ làm gì thế ?

Giang Thừa Phong đưa lại một chiếc lọ chứa nửa phần Thiên phù huyền trân của chàng cho Đông phương Bá chủ, khẽ nói :

- Ca ca. Tiểu đệ xin tặng lại ca ca.

Đông phương Bá chủ ngạc nhiên nói :

- Vô công bất thụ lộc. Vật này rất quý. Ta không nhận đâu.

Giang Thừa Phong nói :

- Không. Ca ca đã giúp tiểu đệ rất nhiều. Xin ca ca hãy nhận đi ạ. Đây là tấm lòng của tiểu đệ mà.

Đông phương Bá chủ vẫn cứ từ chối không chịu nhận, mặc dù Thiên phù huyền trân là một kỳ trân cực kỳ quý báu. Đó là tinh túy của ngọc thạch, được linh khí của thiên nhiên nghìn năm hun đúc tạo thành, mỗi giọt có thể mang lại đến mười năm công lực cho người luyện võ, là thứ mà người giang hồ luôn khát khao thèm muốn, sẵn sàng đổi cả tính mạng để mong chiếm hữu được nó, dù chỉ là vài giọt. Mà phần của Giang Thừa Phong chia cho Đông phương Bá chủ ít ra cũng đến mười mấy giọt. Điều đó cũng đủ thấy tính cách trọng nghĩa khinh tài của lão.

Thấy lão vẫn cứ mãi từ chối, chàng đành phải nói :

- Ca ca. Đây là chút quà mọn của tiểu đệ gửi cho các vị hiền điệt. Xin ca ca hãy nhận đi ạ.

Đông phương Bá chủ bật cười nói :

- Kỳ trân này mà Lân đệ lại bảo là quà mọn ư ?

Giang Thừa Phong đáp :

- Đối với thường nhân mới có thể xem là kỳ trân, còn với ca ca thì có đáng gì đâu. Đây là quà tặng của tiểu đệ gửi cho các vị hiền điệt, là cả tấm lòng của tiểu đệ. Ca ca hãy nhận đi ạ.

Đông phương Bá chủ ngẫm nghĩ giây lát rồi nhận lấy, nói :

- Cám ơn Lân đệ nhé. Ta là ca ca, chưa có gì tặng cho Lân đệ mà lại nhận quà của Lân đệ rồi, thật không phải.

Giang Thừa Phong nói :

- Không đâu ạ. Ca ca đã giúp tiểu đệ rất nhiều. Tiểu đệ rất cảm kích.

Trong lúc ấy, Nam phương, Miêu Cương nhị vị Bá chủ đều đưa mắt nhìn Tây phương Bá chủ khiến y thầm lo lắng. Thấy Giang Thừa Phong khẳng khái tặng kỳ trân cho Đông phương Bá chủ, Tây phương Bá chủ dù rất tiếc cũng không tiện tỏ ra keo kiệt, đành chia lấy một ít Thiên phù huyền trân tặng cho hai vị Bá chủ kia, vì dù sao bọn họ cũng là huynh đệ đồng môn với y, không thể để bọn họ bất mãn mà ngả sang phe Giang Thừa Phong và Đông phương Bá chủ được.

Xong đâu đấy, mọi người cùng nhau trở về tòa trang viện dưới chân núi, tạm nghỉ ngơi ở đấy, vì trời cũng đã gần tối, chờ sáng ngày mai sẽ cùng trở lại Thành Đô. Sau hơn nửa tháng vất vả, cuối cùng công việc cũng đã thành tựu.

Buổi ban trưa, trên đường quan đạo vắng người qua lại. Trời hè oi bức cộng với cái nắng gay gắt của đất Thục đã khiến cho khách lữ hành phải tìm nơi râm mát để tránh nắng. Các hàng quán ven đường đều chật ních người.

Lúc này, trên đường chỉ có một đôi thiếu niên nam nữ đang hối hả dong cương. Hai con ngựa trông khỏe mạnh khôn ngoan, sắc lông từ đầu đến chân đều trắng như tuyết, chính thực dòng lương câu thần mã. Trong khi đó, người ngồi trên lưng ngựa đều vận y phục hoa lệ, nam thì anh tuấn hào hoa, nữ thì xinh đẹp diễm kiều, quả rất xứng đôi. Hai người chính là Giang Thừa Phong và Lý Nhược Hồng.

Lại nói hôm trước, sau khi tìm được kỳ trân, rồi chia tay các vị Bá chủ, Giang Thừa Phong đã trở về hội diện cùng Vân Tuyết Nghi và Lý Nhược Hồng. Chàng đã phải hết lời biện bạch, năn nỉ, lại thêm mấy phen chịu phạt, Lý Nhược Hồng mới chịu tha thứ cho chàng cái tội đã bỏ đi mất biệt bấy lâu nay.

Lý Nhược Hồng cũng không muốn ở lại cái nơi có lắm sự thị phi này nên đã hối thúc Giang Thừa Phong mau chóng trở lại Trung Châu. Dù còn rất nhiều công việc cần chàng xử lý, nhưng chàng cũng chiều ý nàng, thu xếp công việc giao lại cho bọn thuộc hạ, rồi ba người cùng lên đường. Chàng đã chọn đi theo lối cũ đưa Vân, Lý hai nàng rời khỏi Xuyên Trung.

Đến Bách Hoa Cung, chàng chia tay Vân Tuyết Nghi. Thái lão cũng đang có mặt tại đó. Lão không chịu cho chàng lên đường ngay, bắt chàng phải ở lại cùng lão uống rượu một bữa thỏa thích.

Chàng không tiện từ chối. Nhưng lần này chàng chỉ nhấp môi vài chung, còn cả vò Bách Hoa Tửu hai mươi cân hầu như do Thái lão uống hết. Và lão đã say đến độ không thể nào dậy nổi nữa.

Giang Thừa Phong và Lý Nhược Hồng chia tay Vân Tuyết Nghi, rồi cùng lên đường, tiếp tục đi về phía đông.

Và giờ này chính là lúc Lý Nhược Hồng trừng phạt Giang Thừa Phong. Chỉ còn lại hai người với nhau nên nàng chẳng cần phải e dè ngần ngại. Nàng bắt chàng phải đi suốt ngày, dãi dầu mưa nắng, không cho nghỉ ngơi. Chỉ đến khi trời sụp tối mới dừng chân tìm nơi nghỉ tạm ngoài hoang dã.

Trên đường đi, thỉnh thoảng hai người ghé lại các hàng quán bên đường mua thức ăn, và Lý Nhược Hồng đã giữ tất cả, dù tiền mua là của Giang Thừa Phong. Nàng chia cho thứ gì thì chàng ăn thứ ấy, nàng không cho thì chàng đành nhịn đói chứ không hỏi xin. Có khi suốt cả ngày kiêm trình chàng không được thứ gì cho vào bụng. Nàng là người võ lâm nên chẳng hề gì, nhưng chàng chỉ cố gắng được một ngày là đã mệt mỏi rã rời. Tuy vậy, chàng vẫn cố gắng chịu đựng, không dám than van.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT