LÂU CAO MẠC CẬN NGUY LAN Ý
BÌNH VU TẬN XỨ THỊ XUÂN SƠN
Lại nói, khi Anh nhi giơ hai tay ra chịu trói, lão tặc đạo kia cực kỳ đắc ý, đưa tay ra nắm lấy hai bàn tay của Anh nhi, toan bắt giữ cậu bé. Đột nhiên, sự biến xảy ra làm mọi người đều chấn kinh. Anh nhi nhẹ nhàng xoay cổ tay một vòng, lật ngược tay lại nắm luôn cổ tay của lão đạo. Bàn tay kia co lại, ngón trỏ khẽ búng ra một đạo chỉ phong. Lão đạo khẽ hự lên một tiếng, rồi gục luôn xuống.
Trong lúc đó, tên đạo nhân dáng hung bạo thấy tình thế bất ổn, nhân lúc đang đứng sau lưng Anh nhi, liền phóng chưởng ám toán. Sự tình quá đột ngột. Trương, Diệp nhị vị tướng quân chỉ vừa kịp kêu lên : “Coi chừng”, là chưởng của tên kia đã giáng thẳng vào lưng Anh nhi.
Nhưng …
Chợt nghe một tiếng gào thảm thiết. Tên kia đã bị chấn dội trở lại, thân mình va mạnh vào bức vách đối diện rồi rơi xuống nền miếu, nằm yên bất động. Chấn kình quá mạnh đã khiến hắn thọ thương cực kỳ nghiêm trọng.
Cả hai vị tướng quân thấy tình thế biến chuyển, hóa nguy thành an nên vô cùng mừng rỡ, đồng ồ lên thán phục tài trí của tiểu vương gia. Trước nay bọn họ tôn kính Anh nhi chỉ vì cậu bé là tiểu vương gia, giờ cả hai mới thật sự kính phục. Trong khi ấy, lão đạo lại mặt mày buồn so đầy vẻ thất vọng. Huyệt đạo của lão đã bị khống chế, kinh mạch bị phong tỏa, toàn thân không còn chút khí lực, không thể cử động được, tình trạng còn tệ hơn cả bọn Trương Cát. Lão thở dài nói :
- Ta không ngờ tiểu … tiểu vương gia công lực quá thâm hậu, lại không sợ độc nên mới khinh xuất mà thất thủ.
Lão đã định gọi Anh nhi là tiểu tử, nhưng liền đổi cách xưng hô, vì dù thất thủ nhưng lão cũng rất phục tài trí của cậu bé. Nhất là nội lực và vũ công của cậu bé lại quá cao siêu, ra ngoài sự ước đoán của lão.
Anh nhi mỉm cười hỏi :
- Lão nói vậy nghĩa là nếu lão có đề phòng từ trước thì đã không thất thủ bị bắt phải không ?
Lão đạo ngẩn người một thoáng, rồi lại thở dài nói :
- Đúng ra ta không nên hạ độc thủ, cứ để cho mọi người tự nhiên ra đi ắt đã không xảy ra chuyện gì. Việc này là do ta khinh xuất từ đầu mà quên mất tiểu vương gia là ai. Trong Giang gia đâu có hạng bất tài.
Nghe lão nói câu này, cả hai vị tướng quân Trương, Diệp đều gật gù lộ vẻ đồng tình. Lời lão nói quả không hề sai. Đúng là trong Giang gia không thể có hạng bất tài. Điều đó đã được người giang hồ công nhận. Anh nhi mỉm cười bảo :
- Giờ lão trao thuốc giải cho ta được rồi.
Lão đạo đưa mắt nhìn bọn Trương Cát, rồi nhắm mắt lại, nói :
- Ta đã thất thủ bị bắt. Muốn giết thì cứ giết.
Trương Cát cười nhạt nói :
- Lão rượu mời không uống muốn uống rượu phạt chăng ? Lão có chịu nổi mùi vị phân cân thác cốt không ?
Lão đạo cười nhạt nói :
- Chết thế nào thì cũng là chết. Có khác gì nhau.
Bọn Trương Cát tuy bị thất tán công lực, nhưng vẫn còn có thể cử động bình thường được. Họ Trương thấy lão đạo kia ngoan cố không sợ chết, liền tiến đến bên cạnh tên có dung mạo hung dữ, lạnh lùng hỏi :
- Còn ngươi thế nào ? Có muốn chịu cực hình không ?
Gã ta hơi có vẻ sợ hãi, nói :
- Ta … Thuốc giải ta không có giữ, chỉ sư phụ ta mới có. Dù các vị có tra khảo ta cũng vô ích.
Họ Trương thấy gã có vẻ nói thật, liền quay lại nhìn Anh nhi dò hỏi. Anh nhi nhìn lão đạo, tủm tỉm cười hỏi :
- Giờ chỉ có hai con đường cho lão chọn lựa. Không biết lão muốn chọn con đường nào đây ?
Lão đạo vẫn nhắm mắt, lạnh lùng nói :
- Ta chỉ chọn đường chết. Ý ta đã quyết. Không cần phải nói nhiều vô ích.
Anh nhi vẫn cười nói :
- Trong hai con đường ta để cho lão chọn lựa không có con đường chết.
Lão đạo lộ sắc ngạc nhiên, mở mắt ra nhìn cậu bé, hỏi :
- Hai con đường đó là gì ?
Anh nhi mỉm cười nói :
- Hoặc là lão tự nguyện quy thuận. Hoặc là lão sẽ bị buộc phải quy thuận. Lão chọn con đường nào ?
Lão đạo chợt phì cười nói :
- Ta không hiểu tiểu vương gia dùng cách nào để buộc ta phải quy thuận.
Anh nhi vẫn tươi cười, nói :
- Lão có vẻ biết nhiều hiểu rộng. Chắc lão cũng đã từng nghe nói ở Trường Thanh Cung có một pho kinh văn gọi là Ma kinh.
Lão đạo chợt biến sắc. Việc Thiên Hỏa Giáo có pho bí kíp gọi là Ma kinh từ lâu đã không còn là chuyện bí mật, người trong giới giang hồ rất ít kẻ không biết. Ma kinh ghi chép những công phu tà môn ghê gớm nhất, bá đạo nhất, mà mới chỉ nghĩ đến thôi cũng đã thấy đáng sợ rồi.
Anh nhi lại nói :
- Đệ nhất tuyệt kỹ của Ma kinh là Ma Nhãn Di Hồn Đại Pháp, chẳng hiểu lão có nghe nói đến chưa ?
Lão đạo vừa nghe nói đến môn công phu Ma Nhãn Di Hồn Đại Pháp đã cả kinh biến sắc, nét mặt tái nhợt ra chiều sợ hãi. Chính bọn Trương Cát cũng thoáng bàng hoàng. Anh nhi nhìn lão, hỏi :
- Lão có muốn thử không ?
Ngừng lời giây lát, nhìn sắc diện tái xanh của lão đạo, Anh nhi khẽ cười nói tiếp :
- Thật ra thì ta cũng không muốn thuộc hạ của ta là một hình nhân vô tri vô giác. Dù sao thì người có lý trí, biết suy nghĩ vẫn hữu dụng hơn. Nhưng nếu không còn cách nào khác thì đành chấp nhận hình nhân làm thuộc hạ vậy.
Thấy lão đạo có vẻ sợ hãi như vậy, tên đạo nhân dáng vẻ hung bạo cũng rất kinh hãi, vội hỏi :
- Sư phụ. Ma Nhãn Di Hồn Đại Pháp là công phu gì vậy ?
Lão đạo ngập ngừng nói :
- Nó … nó phá hủy lý trí con người, biến người ta thành một hình nhân vô tri vô giác, chỉ biết nghe lệnh hành sự.
Trương Cát cười khanh khách nói :
- Không chỉ có thế. Vì là hình nhân vô tri vô giác nên cũng không hề biết sợ chết, dù có bắt phải tự sát cũng không hề ngần ngại. Những hình nhân như vậy khi giao chiến tất sẽ liều mạng, sẽ rất hữu dụng khi cự địch. Chỉ vì vương gia dùng văn đạo trị thiên hạ, dùng đức phục nhân nên mới ít khi dùng đến pháp bảo này. Chứ nếu là ta thì cứ biến các ngươi thành hình nhân là ổn thỏa nhất, khỏi lo về sau.
Tên đạo nhân dáng vẻ hung bạo kinh hãi lắp bắp :
- Sư phụ. Giờ ta tính sao ?
Anh nhi mỉm cười nói :
- Phụ vương ta tính nhân hậu nên chủ trương dùng văn đạo trị thiên hạ. Ta không muốn làm trái ý phụ vương, chứ ta có trên trăm năm công lực, đủ sức thi triển Ma Nhãn Di Hồn Đại Pháp. Giờ lão tính sao ?
Lão đạo ngập ngừng hỏi :
- Tiểu vương gia chỉ muốn bọn lão phu quy thuận Trường Thanh Cung, hay còn có thêm điều kiện nào khác ?
Anh nhi cười nói :
- Ta nghĩ tình khi nãy lão không đối xử tệ bạc với ta nên sẽ không bắt lão phải đối địch với Thông Thiên Giáo. Ta cũng không buộc lão phải về Đại Mạc. Lão có thể phục vụ dưới trướng Nghi cung của phụ vương ta ở Trung Nguyên.
Lão đạo cả mừng, vội nói :
- Cảm tạ tiểu vương gia đã khai ân. Thông Thiên Giáo chủ đối với lão phu rất tốt. Lão phu không thể bất nghĩa. Chỉ cần không buộc lão phu phải đối địch với Thông Thiên Giáo, việc gì lão phu cũng xin tuân theo.
Tên đạo nhân hung bạo chỉ chờ có thế, liền nói ngay :
- Tại hạ cũng xin quy thuận, nguyện tuân theo sự sai khiến của tiểu vương gia.
Anh nhi cúi xuống giải huyệt cho lão đạo, rồi nói khẽ :
- Lão có thể trao thuốc giải được rồi.
Lão đạo vâng dạ, lấy ra một lọ thuốc trao cho bọn Trương Cát. Họ Trương lấy một viên uống thử, ngấm ngầm vận khí, rồi gật đầu nói :
- Đúng là thuốc giải.
Đoạn y đưa cả lọ thuốc cho Diệp Thanh. Họ Diệp cũng lấy một viên uống, rồi xin phép Anh nhi đi ra ngoài giải độc cho bọn thủ hạ. Y đi rồi, Anh nhi đưa mắt nhìn tên đạo nhân dáng người hung bạo đang nhăn nhó vì đau đớn, thấy tội nghiệp, liền khẽ nói :
- Trương tướng quân. Lo trị thương cho hắn đi.
Trương Cát cung kính vâng dạ, lấy ra một lọ ngọc, trút ra một viên dược hoàn cho gã kia uống, nói :
- Đây là Thiên Sơn Hùng Xà Hoàn, thánh dược trị thương. Ngươi uống xong rồi nghỉ ngơi tịnh dưỡng, sau vài ngày là sẽ hồi phục.
Gã ta vừa nuốt viên thuốc xuống khỏi cổ, lập tức cảm thấy toàn thân mát lạnh sảng khoái, sự đau đớn biến mất, biết ngay đúng là thánh dược, ánh mắt lộ vẻ cảm kích. Trương Cát còn dựng gã ngồi lên, áp tay hữu vào hậu tâm, dùng nội công quy tụ chân khí khai thông những kinh mạch đang bị bế tắc. Nội lực của họ Trương cũng không phải tầm thường nên chẳng bao lâu sau là đã đánh thông được nhưng nơi kinh mạch tắc nghẽn, khí huyết ngưng trệ, giúp thương thế của gã mau hồi phục.
Hồi lâu, họ Trương buông tay, nói :
- Xong rồi. Tạm thời ngươi có thể vận động bình thường được, nhưng không nên vận dụng chân lực. Công phu nội lực của tiểu vương gia rất cao thâm. Nội thương của ngươi cũng không phải là nhẹ đâu, không được khinh xuất, cần phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng đầy đủ mới mau hồi phục.
Gã ta vâng dạ, tỏ lời cảm kích. Anh nhi đưa mắt nhìn gã, rồi lại quay sang nhìn lão đạo, sau đó mới hỏi :
- Hai người xưng hô thế nào ?
Lão đạo kính cẩn đáp :
- Trình tiểu vương gia. Thuộc hạ là Độc Tâm Ma Địch Thanh Phần. Còn kia là đệ tử của thuộc hạ, Huyết Kiếm Phùng An.
Trương Cát hỏi :
- Lão là nhân vật thứ sáu trong Thập Tam Tà ?
Độc Tâm Ma gật đầu :
- Bẩm vâng.
Trương Cát tư lự nói :
- Thập Tam Tà đâu đủ tư cách vào Thế Ngoại ?
Độc Tâm Ma nói :
- Lão phu vốn không phải là Thế Ngoại Cao nhân.
Trương Cát ngạc nhiên hỏi :
- Thế sao ngươi lại có thể biết được những mối quan hệ của bản cung cũng như của Huyền Đô Quan ?
Độc Tâm Ma ngần ngừ không đáp. Anh nhi mỉm cười nói :
- Chuyện đó cũng chẳng có chi kỳ lạ. Địch tiên sinh không thuộc Thế Ngoại thật. Nhưng có thể giáo chủ Thông Thiên Giáo đúng là Thế Ngoại Cao nhân. Những hiểu biết của Địch tiên sinh là do được y nói cho biết.
Đoạn Anh nhi quay sang Độc Tâm Ma nói :
- Giờ không bàn đến chuyện Thông Thiên Giáo nữa. Ta muốn biết vị trụ trì ở đây hiện giờ ra sao ?
Độc Tâm Ma đang lo Anh nhi sẽ hỏi chuyện về Thông Thiên Giáo, hay lai lịch của Thông Thiên Giáo chủ, mà vì đạo nghĩa lão không thể tiết lộ, không ngờ cậu bé lại thể tất cho thuộc hạ như thế, cung kính nói :
- Bẩm tiểu vương gia. Bọn họ hiện đang bị thuộc hạ giam giữ trong địa thất nằm bên dưới tòa đạo quan này.
Anh nhi nói :
- Các vị ấy vẫn còn ở đây chứ chưa bị đưa về Thông Thiên Giáo Tổng đàn ư ? Thế thì may quá.
Độc Tâm Ma nói :
- Thuộc hạ mới đến đây hôm kia, thời gian cấp bách nên chưa kịp cho giải về Tổng đàn. Mà thật ra thì thuộc hạ cũng định đợi cho đến lúc bọn trong thành hạ được Phùng gia trang rồi sẽ giao cho bọn chúng giải về Tổng đàn luôn thể.
Ngừng lời giây lát, lão lại chép miệng nói tiếp :
- Tên Phùng Thế Tập chẳng có gì đáng kể thế mà đám xưng là Nam Dương Đại Hào. Thuộc hạ tưởng đâu bọn kia sẽ giải quyết dễ dàng. Nào ngờ lần lữa đến tận hôm nay mà công việc vẫn chưa đâu vào đâu cả. À. Mà tiểu vương gia đến đây có phải định viện trợ tên Phùng Thế Tập hay không ?
Anh nhi lắc đầu nói :
- Không phải đâu. Mọi người cũng đều có nhận xét giống như tiên sinh vậy. Họ Phùng chưa đáng để chúng ta phải lao sư động chúng. Chỉ vì một vị bằng hữu của phụ vương lại là sư bá của y, vì có đến Nam Dương nên cũng có liên quan đến chuyện này và hiện đang bị vây hãm trong Phùng gia trang. Vì thế mà chúng ta mới phải can thiệp. Ta vâng mệnh phụ vương đến đây, hy vọng là có thể thu xếp ổn thỏa.
Độc Tâm Ma lắc đầu nói :
- Sự việc lần này đã được quyết định từ bên trên, sợ rằng sẽ không thu xếp được đâu. Chỉ còn cách đánh nhau mà thôi. Cúi xin tiểu vương gia cho phép thuộc hạ được đứng ngoài chuyện này.
Anh nhi gật đầu, nói :
- Ta đã nói sẽ không buộc tiên sinh đối địch với Thông Thiên Giáo mà. Tiên sinh cứ yên tâm.
Độc Tâm Ma cảm kích chắp tay vái dài, nói :
- Tạ tiểu vương gia gia ân.
Anh nhi lại nói :
- Các vị đạo nhân ở đây vẫn bình yên cả chứ ? Các vị ấy là cao túc của Huyền Đô Quan, không nên đắc tội. Hãy mau giải thoát cho các vị ấy.
Độc Tâm Ma kính cẩn vâng dạ, rảo bước đi vào gian phía sau. Trương Cát vốn chưa hoàn toàn tin tưởng Độc Tâm Ma, để lão đi một mình y chẳng yên tâm chút nào. Thấy Diệp Thanh lúc này đã quay trở vào, y yên tâm để Anh nhi ở lại với họ Diệp, vội rảo bước theo sau họ Địch.
Khi Diệp Thanh đến bên kính cẩn vấn an, Anh nhi gật đầu hỏi :
- Diệp tướng quân. Mọi sự ổn thỏa cả chứ ?
Diệp Thanh đáp :
- Trình tiểu vương gia. Tất cả đều đâu vào đấy cả rồi. Hạ chức đã bố trí việc bảo giá và sai phái một người vào thành thám thính địch tình.
Anh nhi gật đầu nói :
- Thế thì hay lắm. Sau sự việc lần này, chúng ta phải rút kinh nghiệm, nhất là trong việc ăn uống cần cẩn thận hơn mới được.
Diệp Thanh nói :
- Tiểu vương gia dạy rất phải. Sau này nếu có đồng đạo mời ăn uống mà không tiện từ chối thì cũng nên sắp xếp để người ăn uống người không. Như thế mới khỏi lâm vào tình trạng như hôm nay.
Anh nhi gật đầu khen phải, ngồi xuống một tấm bồ đoàn, rồi nói :
- Tướng quân ngồi đi.
Diệp Thanh vâng dạ, lôi một tấm bồ đoàn đến bên cạnh cậu bé, ngồi xuống. Hai người lặng lẽ chờ bọn Trương Cát trở lại.
Lát sau, Trương Cát, Độc Tâm Ma cùng với ba vị đạo nhân từ gian phía sau bước ra. Ba vị đạo nhân thì một người ước độ lục tuần, hai người còn lại cũng đã quá bốn mươi. Cả ba người tuy hơi có vẻ hốc hác nhưng nhãn thần vẫn lấp loáng tinh quang. Có lẽ đã được Trương Cát cho biết từ trước nên cả ba vị đạo nhân đều bước vội đến trước Anh nhi chắp tay vái chào, nói :
- Bọn bần đạo xin bái kiến tiểu vương gia.
Anh nhi vội đứng dậy vòng tay đáp lễ, hòa nhã nói :
- Không dám. Tiểu sinh là Giang Đức Anh ở Nghi Cung, rất hân hạnh được diện kiến chư vị đạo trưởng.
Diệp Thanh cũng không dám ngồi yên, vội đứng lên, ở phía sau cậu bé vòng tay chào hỏi. Mọi người khách sáo vài câu rồi phân ngôi thứ cùng ngồi xuống. Đương nhiên là Anh nhi ngồi ở vị trí tôn cao nhất, kế đến là lão đạo cùng Trương, Diệp nhị vị tướng quân. Ba người sau một lúc nhường nhau đã cùng ngồi đồng hàng. Bọn Độc Tâm Ma và những người còn lại ngồi cả ở mé dưới.
Mọi người cùng thông tên họ. Hóa ra ba vị đạo nhân kia thì một người chính là Nhất Vi Tử, hai người còn lại là đồ đệ : Nguyên Giới, Nguyên Tướng. Bọn Độc Tâm Ma khi mạo danh đã sử dụng luôn danh hiệu của bọn họ. Chỉ vì sư đồ lão chỉ có hai người nên thiếu mất Nguyên Tướng đạo nhân.
Sau một lúc hàn huyên, Anh nhi bỗng nói :
- Mấy hôm nay Địch tiên sinh lỡ có mạo phạm đến chư vị đạo trưởng, tiểu sinh xin thay mặt tạ lỗi với chư vị. Chư vị muốn bồi hoàn thế nào, hoặc có điều kiện gì thì tiểu sinh cũng xin nhận chịu ?
Vốn rất kính phục Anh nhi, nghe cậu bé nói thế, Độc Tâm Ma giật mình vội đứng dậy chắp tay vái dài, nói :
- Việc này do thuộc hạ gây ra thì xin để thuộc hạ một mình gánh chịu, xin tiểu vương gia …
Anh nhi vẫy tay nói :
- Tiên sinh ngồi xuống đi.
Độc Tâm Ma nói :
- Tiểu vương gia …
Anh nhi ngắt lời :
- Tiên sinh cứ ngồi xuống. Việc này ta tự có chủ trương.
Độc Tâm Ma kính cẩn vâng dạ, lặng lẽ ngồi xuống, trong lòng vô cùng cảm kích, nguyện với lòng sau này sẽ hết sức báo đáp thâm ân của tiểu vương gia. Trong khi đó, Nhất Vi Tử cười hiền hòa nói :
- Nếu tiểu vương gia không quang lâm thì bọn bần đạo đâu được bình yên như thế này, bọn bần đạo phải cảm kích tiểu vương gia mới phải. Việc tiểu vương gia muốn tạ lỗi, bần đạo thật không dám nhận.
Ngừng lời giây lát, lão đưa mắt nhìn Độc Tâm Ma, rồi nói tiếp :
- Nhưng chuyện này cũng không phải tầm thường. Để bỏ qua thì cần có một điều kiện mới được.
Anh nhi gật đầu hỏi :
- Điều kiện gì xin đạo trưởng cho biết ?
Nhất Vi Tử cười nói :
- Cũng không có gì. Địch thí chủ đã mang thân phận đạo gia mấy hôm nay, âu cũng là cơ duyên. Bần đạo hy vọng Địch thí chủ có thể xuất gia nhập đạo.
Anh nhi đưa mắt nhìn Độc Tâm Ma hỏi ý. Đúng ra việc này cậu bé hoàn toàn có thể quyết định được, nhưng cậu không muốn miễn cưỡng Độc Tâm Ma nên muốn biết ý kiến của lão. Lão ngập ngừng nói :
- Xuất gia nhập đạo cũng không hề gì. Nhưng thuộc hạ đã hứa theo phụng sự tiểu vương gia, không tiện đầu nhập Huyền Đô Quan.
Nhất Vi Tử cười nói :
- Bần đạo chỉ hy vọng thí chủ xuất gia nhập đạo chứ không dám yêu cầu thí chủ phải vào làm môn hạ Huyền Đô Quan. Bần đạo làm sao dám xui môn hạ Trường Thanh Cung ly khai. Với thế lực cực kỳ hùng mạnh của Trường Thanh Cung, thí chủ có thể xây dựng một đạo quan cho riêng mình, rồi khai tông lập phái mà làm nhất đại tôn sư, lưu danh vạn thuở.
Đề nghị của lão nghe cũng bùi tai. Độc Tâm Ma suy tính thật nhanh, và đã có quyết định.
ĐÀO NGUYÊN VỌNG ĐOẠN VÔ TẦM XỨ
HOA TỰ PHIÊU LINH THỦY TỰ LƯU
Lại nói, khi Nhất Vi Tử đề nghị Độc Tâm Ma phóng hạ đồ đao, xuất gia nhập đạo, rồi khai tông lập phái mà làm nhất đại tôn sư, lưu danh vạn thuở. Đề nghị của lão nghe cũng bùi tai. Độc Tâm Ma suy tính thật nhanh, và đã có quyết định. Anh nhi cũng gật đầu khen phải, nói :
- Nếu tiên sinh thuận ý thì ta sẽ xây cho tiên sinh một tòa đạo quan. Còn vị trí thì tùy tiên sinh chọn lựa. Chỉ hiềm một điều hiền sư đồ chỉ có hai người, việc khai tông lập phái chắc không dễ dàng.
Nhất Vi Tử bật cười :
- Tiểu vương gia không biết đấy thôi. Môn hạ của Địch thí chủ cũng hơn trăm người chứ không ít đâu.
Anh nhi ngạc nhiên nhìn Độc Tâm Ma. Lão gật đầu nói :
- Trình tiểu vương gia. Năm xưa thuộc hạ có thu nhận hai mươi tám tên đệ tử, gọi chung là Nhị Thập Bát Tú. Bọn chúng cũng đều có đệ tử, tính chung cũng trên trăm. Thuộc hạ ẩn cư đã lâu, bọn chúng đều hành đạo bên ngoài, chỉ có Phùng An là ở bên thuộc hạ suốt bấy lâu nay.
Anh nhi nói :
- Thế thì hay lắm. Mọi việc sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Lão ma lại nói :
- Nếu tiểu vương gia đặc biệt gia ân ban cho thuộc hạ một đạo quan thì xin hãy xây dựng trên Tung Sơn, gần Thiếu Lâm Tự. Từ lâu thuộc hạ đã muốn … muốn dùng nơi đó làm nơi ẩn cư.
Mọi người đều phì cười. Tâm ý của lão ma đã quá rõ. Lão muốn ở sát bên cạnh Thiếu Lâm Tự để tranh thế với ngôi chùa nổi tiếng này. Nếu có thể áp đảo được bọn môn hạ đệ tử phái Thiếu Lâm thì lại càng hay. Anh nhi mỉm cười nói :
- Được rồi. Ta chuẩn y yêu cầu của tiên sinh. Để khi xong việc ở đây rồi ta sẽ cho người đến Tung Sơn xây dựng đạo quan. Nay tiên sinh xuất gia nhập đạo tại Vô Vi Quan, âu cũng là cơ duyên. Thôi thì hãy lấy đạo hiệu là Vô Vi chân nhân. Các môn hạ đệ tử hãy lấy bốn chữ : Vô, Hối, Thành, Đạo làm đạo hiệu.
Lão ma chắp tay nói :
- Tạ tiểu vương gia ban cho đạo hiệu.
Anh nhi lại nói :
- Theo thông lệ, mỗi người gia nhập Trường Thanh Cung đều được ban cho tuyệt học. Vũ công tuyệt kỹ ở Trường Thanh Cung rất nhiều. Để ta thỉnh ý phụ vương rồi sẽ đem tuyệt học truyền thụ cho.
Lão ma kính cẩn vâng dạ, tạ ân. Anh nhi lại nói tiếp :
- Giờ cũng đã muộn rồi, mọi người nên đi nghỉ ngơi. Còn nhị vị tướng quân hãy đi thu xếp công việc. Chỉ một hay hai ngày nữa là phụ vương sẽ đến đây. Ta hy vọng công việc có thể được giải quyết xong trước khi phụ vương đến.
Mọi người vâng dạ, cáo lui. Trương Cát, Diệp Thanh hai vị tướng quân chia nhau đi bố trí nhân thủ, thu xếp công việc. Nhất Vi Tử mời Anh nhi vào tịnh thất của lão ở gian phía sau đàm đạo.
Đến lúc này, nghe lão đạo kể lại, Anh nhi mới biết ba sư đồ bọn họ cũng gặp phải tình trạng tương tự như cậu bé vừa gặp phải. Độc Tâm Ma cùng đệ tử đến xin tá túc, và rồi lão ngấm ngầm hạ độc ba vị đạo nhân, phản khách vi chủ, chiếm lấy đạo quan và giam ba vị đạo nhân xuống địa thất. Nếu như cậu bé không vô tình ghé qua đây thì thầy trò lão đạo cũng chẳng biết phải làm sao.
Kể xong, lão đạo lại nói :
- Nghe Trương tướng quân kể lại những chuyện vừa xảy ra, bần đạo vô cùng khâm phục tài trí và vũ công của tiểu vương gia. Lời truyền tụng Giang gia không có hạng bất tài quả không ngoa. Tiểu vương gia tuổi trẻ tài cao, tất sẽ làm rạng rỡ tông môn, danh vang tứ hải.
Anh nhi khiêm tốn nói :
- Đạo trưởng khen quá lời rồi. Tiểu sinh thật không dám nhận. Tiểu sinh tài sơ đức bạc, nào có đáng gì đâu.
Lão đạo nói :
- Tiểu vương gia không nên quá khiêm tốn. Không nói chuyện gì khác. Chỉ riêng việc tiểu vương gia có trên trăm năm công lực, luyện thành Ma Nhãn Di Hồn Đại Pháp là đã đáng kính phục rồi.
Anh nhi khẽ cười nói :
- Không dám giấu đạo trưởng. Trăm năm công lực đó không phải do tiểu sinh gia công tu tập có được mà là được phụ vương ban cho đấy. Hôm trước phụ vương được Lỗ bá bá tặng cho một ít Thiên phù huyền trân. Phụ vương hết mực thương yêu tiểu sinh nên đã cho tiểu sinh phục dùng để gia tăng công lực.
Lão đạo kinh ngạc nói :
- Bần đạo nghe nói Thiên phù huyền trân là chí bảo thánh dược cực kỳ trân quý, phục dùng một giọt là có thể giúp cho người luyện vũ gia tăng đến mười năm công lực. Tiểu vương gia được vương gia cho phục dùng thứ thánh dược đó cũng đủ thấy vương gia sủng ái tiểu vương gia đến mức nào.
Anh nhi thoáng bâng khuâng, nói :
- Phụ vương yêu thương tiểu sinh hết mực. Vì thế tiểu sinh phải cố gắng để có thể giúp đỡ phụ vương những công việc nhẹ nhàng vừa sức.
Lão đạo ồ lên nói :
- Bần đạo vẫn chưa thỉnh giáo tiểu vương gia về mục đích đến đất Nam Dương này. Chẳng lẽ vì việc bọn Thông Thiên Giáo gây loạn ư ?
Anh nhi đáp :
- Đúng ra thì bọn Thông Thiên Giáo có gây náo loạn trong vũ lâm cũng chẳng có liên quan gì đến bản cung. Nhưng trong số những đối tượng của chúng lần này có một vị là bằng hữu của phụ vương. Vị đó hiện đang bị chúng vây hãm trong thành. Tiểu sinh đến đây là để thu xếp việc ấy đấy.
Lão đạo gật gù nói :
- Té ra là thế. Vị bằng hữu của vương gia hẳn là một nhân vật hữu danh. Và vũ công tất phải cao cường. Thế sao còn bị bọn nghịch đồ vây hãm ?
Anh nhi nói :
- Vị đó đến Nam Dương theo lời mời của một tên sư điệt. Nào ngờ lại đụng độ với bọn Thông Thiên Giáo. Nghe đâu trận đầu vị ấy đã đẩy lui được chúng. Nhưng viện binh của chúng lại kéo đến. Vị ấy quả bất địch chúng nên đã bị vây hãm. Phụ vương nhận được tin cấp báo liền cho tiểu sinh đi trước, rồi phụ vương sau khi đã thu xếp xong công việc cũng sẽ đến đây.
Lão đạo lại hỏi :
- Bần đạo có thể biết danh hiệu của vị đó chăng ?
Anh nhi mỉm cười nói :
- Sao lại không được. Vị đó tên Thái Quảng Long, ngoại hiệu Thiên Cực lão nhân. Chắc đạo trưởng có biết ?
Lão đạo lại ồ lên nói :
- Thì ra là Thiên Cực lão nhân Thái lão đại hiệp. Thái lão đại hiệp đã ẩn cư từ hơn ba chục năm trước, nghe đâu lão nhân gia đã qua đời, không ngờ vẫn còn tại thế, mà còn kết giao với vương gia nữa chứ.
Hai người còn đang hàn huyên thì chợt thấy Vũ Uy tướng quân Trương Cát đi vào. Anh nhi ngạc nhiên hỏi :
- Trương tướng quân. Có tin gì mới chăng ?
Trương Cát cung kính nói :
- Trình tiểu vương gia. Theo tin tức chúng ta thu thập được thì tối nay bọn Thông Thiên Giáo sẽ lại tấn công Phùng gia trang. Xin tiểu vương gia định đoạt.
Anh nhi trầm ngâm giây lát, rồi hỏi :
- Tình hình Phùng gia trang thế nào ?
Trương Cát đáp :
- Nhờ kiến trúc kiên cố, tạm thời thì Phùng gia trang vẫn còn có thể đứng vững, nhưng nghe đâu thực phẩm dự trữ đã gần hết. Nếu không có viện binh thì e khó cầm cự được mấy ngày nữa.
Anh nhi cau mày nói :
- Ta không dám hy vọng có thể đánh lui được bọn Thông Thiên Giáo, chỉ mong làm sao giúp Phùng gia trang đứng vững được cho đến khi phụ vương đến. Tướng quân có diệu sách gì không ?
Trương Cát ngẫm nghĩ rồi nói :
- Nếu tiểu vương gia đã quyết định như vậy thì tối nay chúng ta sẽ đến phục sẵn bên ngoài Phùng gia trang, rồi tùy tình hình mà liệu cách viện trợ bọn họ.
Anh nhi gật đầu nói :
- Được rồi. Hãy cứ quyết định như vậy đi. Tướng quân hãy đi thu xếp mọi việc cho chu đáo.
Trương Cát cung kính vâng dạ. Nhất Vi Tử bỗng nói :
- Lát nữa bần đạo cũng sẽ đi cùng các vị.
Anh nhi ngạc nhiên hỏi :
- Như thế có nên không. Đạo trưởng là môn hạ Huyền Đô Quan, không nên tham dự vào những việc tranh chấp trong vũ lâm.
Nhất Vi Tử cười nói :
- Bần đạo không xen vào thế sự mà cũng không tham dự vào những việc tranh chấp trong vũ lâm, chỉ đi theo giúp đỡ tiểu vương gia mà thôi. Trường Thanh Cung và Huyền Đô Quan có quan hệ rất mật thiết, lại vừa mới kết minh. Việc bần đạo giúp đỡ tiểu vương gia là rất hợp lý. Phải vậy không ?
Anh nhi ngập ngừng nói :
- Việc ấy …
Nhất Vi Tử bật cười xòa :
- Có gì đâu. Tiểu vương gia vũ công cao cường. Bần đạo có đi theo cũng chỉ là hò hét trợ oai mà thôi. Việc này sẽ do tiểu vương gia chủ trương, bần đạo hoàn toàn tuân theo chỉ ý của tiểu vương gia.
Anh nhi còn chưa kịp nói gì thì lão đã nói tiếp :
- Chúng ta hãy cứ quyết định như thế đi. Chừng nào tiểu vương gia khởi trình thì báo cho bần đạo biết với. Đã quá lâu rồi chẳng có chuyện gì náo nhiệt. Lần này không thể để lỡ được.
Lão đã nói thế rồi, Anh nhi đành gượng cười nói :
- Đạo trưởng cứ yên tâm. Trước khi vào thành tiểu sinh nhất định sẽ báo cho đạo trưởng biết mà.
Thế là tối hôm đó, Anh nhi, Nhất Vi Tử và Trương Cát, Diệp Thanh nhị vị tướng quân cùng bộ thuộc bí mật vào thành, chia nhau trú trong các khách điếm hoặc nhà dân xung quanh Phùng gia trang, lặng lẽ ẩn mình chờ đợi cuộc tập kích của bọn Thông Thiên Giáo. Nguyên Giới, Nguyên Tướng hai vị đạo nhân cũng muốn đi theo nhưng không được phép. Còn sư đồ Độc Tâm Ma thì đương nhiên sẽ ở lại.
Đến lúc này, Anh nhi mới tận mắt nhìn thấy kiến trúc của Phùng gia trang. Quả thật nó được xây dựng cực kỳ kiên cố. Tường cao hơn trượng, được xây bằng đá xanh chứ không phải bằng gạch. Trên đầu tường còn cắm rất nhiều chông sắt chĩa xéo ra ngoài. Bên ngoài tường vây là hào nước rất rộng và sâu. Cổng lớn bằng thép đóng im ỉm. Trang viện kiên cố như thế chẳng trách đã có thể cầm cự được với đại quân của Thông Thiên Giáo đến gần nửa tháng.
Giữa đêm tĩnh mịch, cảnh vật im lìm tĩnh lặng, mọi nhà trong thành đều đã đi ngủ. Thấp thoáng đó đây là vài ánh đèn leo lét của các toán tuần tra, cùng những tiếng rao “đề phòng hỏa hoạn”.
Nhưng có một nơi trong thành hoàn toàn chìm trong bóng tối lạnh lẽo cùng sự yên ắng đến khiếp người. Một không khí âm u bao trùm cả khu vực. Các đội tuần đêm mỗi khi đến gần nơi đó đều rẽ sang ngả khác. Và ngay cả lúc thanh thiên bạch nhật, cũng không ai dám léo hánh đến nơi đó.
Đó là một tòa gia trang cao lớn hùng vĩ, hào rộng tường cao, đồ sộ nhất thành. Đó là cơ ngơi của Nam Dương Đại Hào Phùng Thế Tập, kẻ được xem là nhân vật giàu có nhất vùng Nam Dương.
Từ gần nửa tháng nay, tòa gia trang này lúc nào cũng cửa đóng then cài, không hề thấy người lai vãng. Những người bên trong như muốn sống cách biệt hoàn toàn với bên ngoài. Thế nhưng … Thỉnh thoảng, giữa đêm khuya canh vắng, những người lân cận lại nghe thấy những tiếng la hét huyên náo cùng những tiếng vũ khí chạm nhau chát chúa như là đang có cuộc giao tranh chém giết. Nhưng vì mọi người quanh đấy đều là lương dân nên ai nấy cũng đều chỉ mong được an thân thủ phận, không ai muốn bị liên can đến trường ân oán của những kẻ thuộc giới giang hồ.
Và mặc dù những cuộc giao tranh ở đó cứ vài đêm lại tái diễn một lần, gây náo động cả khu vực, nhưng vì không có ai đến báo án, mà hiện trường cũng không thấy để lại án tích nên quan binh cũng chẳng buồn đến can thiệp, cứ để mặc cho những người thuộc giới giang hồ tự giải quyết với nhau.
Đêm nay, một đêm không trăng, cảnh vật cũng yên ắng như mọi đêm. Phùng gia trang vẫn sừng sững trong bóng tối. Và những ngôi nhà quanh đó vẫn ngủ say trong đêm trường tĩnh lặng.
Đột nhiên, có nhiều bóng đen lặng lẽ áp sát Phùng gia trang. Bọn họ di chuyển rất nhẹ nhàng, lần từng bước chậm chạp, cố không để phát ra một tiếng động nào. Người không có thính lực tinh tường thì không thể nào phát hiện ra được. Rõ ràng bọn này đều là cao thủ đầy mình võ nghệ.
Số bóng đen xem chừng rất đông, chắc không dưới năm mươi tên. Tất cả cứ lặng lẽ lần tới áp sát bờ hào.
Trở ngại đầu tiên này trước đây đã có thể gây khó dễ được bọn họ, nhưng lần này thì không, bởi mỗi người trong bọn đều có mang theo một chiếc thang dài. Khi tiến đến sát bên bờ hào, bọn họ liền nhẹ nhàng gác một đầu thang lên đầu tường rồi chậm chạp leo lên. Đến lúc này, bọn họ vẫn hành động một cách lặng lẽ, cốt ý không cho người trong trang hay biết, để khi phát động tấn công thì thế sẽ như sét đánh không kịp bưng tai, và đối phương có muốn trở tay cũng đã muộn.
Đột nhiên, không hiểu do đâu mà mái ngói lợp trên cổng trang viện chợt cháy bùng lên. Ngọn lửa dựng đứng và bốc cao đến gần ba trượng, cộng thêm chiều cao của mái ngói trên đại môn phải đến gần trượng rưỡi, khiến trông cứ như ngọn lửa của trời sừng sững giữa không trung.
Tứ bề lập tức sáng rực lên. Ánh sáng của ngọn lửa hồng ma quái kia đã soi tỏ mọi cảnh vật xung quanh chu vi đến hơn trăm trượng.
Sau khi ngọn lửa bùng lên, trong trang lập tức náo động. Những người bên trong liền hiểu ngay có biến, và rối rít bảo nhau lo việc phòng thủ.
Và bên ngoài trang lúc ấy cũng đang náo động. Dưới ngọn lửa sáng rực kia, bọn hắc y nhân đã phơi mình ra ngoài ánh sáng.
Thế bất ngờ đã mất.
Nhưng rồi cũng có tiếng hô vang “Tấn công”. Vừa nghe hiệu lệnh, bọn hắc y nhân đồng loạt rút xoạt vũ khí, tung mình qua tường vây, nhảy ngay vào bên trong. Dù đã mất thế bất ngờ, nhưng lúc này những người trong trang cũng chỉ mới bắt đầu công cuộc phòng thủ, chắc chắn việc bố trí vẫn còn có ít nhiều sơ hở. Tên chỉ huy bọn hắc y nhân đến tập kích đã quyết định lợi dụng yếu tố này để mong giành chiến thắng, hay ít ra cũng chiếm được thế thượng phong, tiêu hao phần nào thực lực bên đối phương để cuộc chinh phục dễ dàng hơn.
Quả nhiên, bọn hắc y nhân đã tiến được qua bức tường vây một cách dễ dàng. Trở ngại thứ hai đã không còn nữa. Sau khi hạ thân xuống đất, bọn họ liền tiếp tục lướt đi như gió, tiến sâu vào phía trung tâm, tay vẫn lăm lăm vũ khí, sẵn sàng cho cuộc tàn sát khi trông thấy đối phương.
Song, kể từ lúc ấy những người cố thủ bên trong trang cũng đã bắt đầu công cuộc kháng cự. Từ những tòa nhà kiên cố tối tăm, những tiếng dây cung bật tanh tách, và tiếng tên rít gió vun vút lao thẳng đến địch nhân. Đã có một số tên trong bọn hắc y nhân đã gục ngã vì trúng tên.
Tên thủ lĩnh dẫn đầu đám hắc y nhân thấy phe mình chỉ vừa mới phát động, còn chưa nhìn thấy bóng dáng đối phương đâu mà bọn thủ hạ đã có mấy tên ngã gục, nộ khí xung thiên, gầm vang :
- Tiến lên.
Trong bọn hắc y nhân có sáu bảy tên công lực phi phàm, vội múa tít vũ khí, ẩn mình sau màn lưới thép dầy đặc, lướt đi dưới trận mưa tên, chỉ phút chốc là đã áp sát vào những tòa nhà nơi ẩn náu của các cung thủ.
Vị trí song phương đã quá gần, cung tiễn trở nên vô dụng, các cung thủ đành phải rút vũ khí cự địch. Và ngay lập tức, lợi dụng lúc làn mưa tên vừa ngớt, bọn hắc y nhân liền tràn tới, múa tít vũ khí mở cuộc tàn sát.
Trận hỗn chiến bắt đầu.
Trong số những người cố thủ nổi bật lên một thanh y lão giả dáng vóc cao lớn, mặt đỏ như son. Lão múa tít song chưởng, hiển lộ thần oai, một mình đương cự với ba tên địch mà vẫn không hề kém thế.
Cạnh đó, một hán tử trung niên cũng dáng vóc cao lớn, mặt đỏ râu đen đang vũ lộng trường kiếm đương cự với một tên địch cũng sử kiếm. Cả hai đang hết sức thi triển tuyệt học mong giành thế thượng phong. Kiếm quang loang loáng phủ kín một chu vi gần hai trượng. Thật ra thì võ công của hán tử kia có vẻ kém hơn. Nhưng nhờ y xuất chiêu liều mạng nên tạm thời thế vẫn cầm đồng.
Trong khi đó, những người còn lại xem chừng yếu thế hơn phe hắc y nhân. Nhiều tiếng kêu la thảm thiết đã làm nao lòng hai tay thủ não. Nghĩa là phe cố thủ trong trang đã thương vong khá nhiều.
Ưu thế đang thuộc về bọn hắc y nhân, vì bọn họ đều gồm toàn những tay kiêu dũng, lại được chuẩn bị đầy đủ trước khi phát động tấn công. Ngược lại, đối thủ của bọn họ lại đang mệt mỏi kiệt sức bởi suốt gần nửa tháng bị vây hãm lúc nào cũng trong tâm trạng căng thẳng cực độ.
Giữa lúc ấy, đột nhiên toàn trường vang lên hàng loạt những tiếng kêu gào thảm thiết. Tiếng rên la như muốn xé nát màn đêm. Song điều đáng nói là những tiếng kêu rên kia không phải do những kẻ thất thế thốt ra mà lại xuất phát từ bọn hắc y nhân, những người đang thắng thế.
Chỉ trong chớp mắt, hơn nửa số hắc y nhân đã gục ngã mà chẳng hiểu nguyên nhân vì đâu. Những tiếng kêu rên thảm thiết của đồng bọn đã khiến bọn hắc y nhân còn lại chùn tay, nhờ thế mà những kẻ đối địch với chúng đã thoát qua hiểm cảnh. Bọn chúng thấy tình thế xoay chuyển bất ngờ, lòng thầm khiếp đảm nên cũng chẳng còn tâm trí đâu mà tàn sát những con mồi trước mặt. Cái chết bất ngờ và đầy bí ẩn của đồng bọn đã khiến bọn chúng chột dạ, không còn hung hăng nữa.
Như đã được huấn luyện từ trước, vừa gặp tình thế bất lợi là bọn chúng lập tức họp nhau lại thành một nhóm, đứng đâu lưng vào nhau, tay lăm lăm trường kiếm sẵn sàng đối phó với những bất trắc. Đến khi ấy, bọn chúng mới yên tâm quan sát địch tình để tìm phương đối phó.
Thế nhưng, … tại trường ngoài hai phe bọn chúng thì chẳng còn thấy ai khác. Dù vậy, bọn chúng vẫn giữ vững thế trận, không dám lơ là, sợ cái chết bất ngờ và bí ẩn kia sẽ đến với chính bọn chúng.
PHÙNG GIA CỰ ĐỊCH TOAN THẤT THỦ
NAM DƯƠNG THIẾU CHỦ LỘNG THẦN OAI
Lại nói, biến cố bất ngờ khiến toàn trường đều chấn động. Dù không thấy ai xuất hiện, nhưng các cao thủ của cả song phương đều giữ vững thế trận, không dám lơ là. Đặc biệt là phe hắc y nhân lập tức họp nhau lại thành một nhóm, đứng đâu lưng vào nhau, tay lăm lăm trường kiếm sẵn sàng đối phó với những bất trắc. Bọn chúng đều sợ cái chết bất ngờ và bí ẩn kia sẽ đến với chính bọn chúng. Cho dù bọn chúng không sợ chết thì cái chết bất minh bất bạch cũng chẳng hay tí nào.
Tên thủ lĩnh cả bọn là một trong ba tên hiện đang giao đấu với Hồng diện lão nhân, thấy tình thế biến chuyển theo hướng bất lợi cho bọn chúng, liền chém mạnh một đao bức đối phương phải lùi lại, sau đó lập tức thoát ly khỏi trận chiến. Những kẻ còn lại thấy vậy cũng liền đình thủ.
Tên thủ lĩnh định thần quan sát toàn trường một lượt, thầm ước lượng tình thế, đoạn cao giọng quát :
- Kẻ nào ? Đã dám đối địch với bản giáo mà còn dấu đầu dấu đuôi, chui rúc xó tối chẳng dám ló mặt ra.
Có tiếng cười khẽ, rồi thanh âm trong trẻo cất lên :
- Bọn cuồng đồ các ngươi nào có đáng gì, sao ta lại không dám lộ diện ?
Ngọn lửa ma quái trên mái ngói phía trên cổng lớn đột nhiên tách ra làm đôi. Một đồng tử lối chín mười tuổi, y phục hoa lệ, xinh đẹp tuấn tú bỗng nhiên hiện ra giữa hai vùng lửa đỏ. Đồng tử hai tay chắp sau lưng, đang đứng ung dung nhìn xuống, thần thái tiêu sái thoát tục, như thiên thần giáng thế.
Cả hai phe đều sững người trước hiện tượng kỳ bí kia, mắt trợn tròn nhìn đăm đăm vào đồng tử xinh đẹp. Cậu bé vóc người thanh tú, mày thanh mắt sáng, miệng luôn tươi cười, càng nhìn càng thấy đáng yêu. Nếu nơi đây không phải là bãi chiến trường thì tất đã có người chạy đến ôm cậu bé vào lòng mà vỗ về tỏ vẻ yêu thương.
Hồi lâu, tên thủ lĩnh bọn hắc y nhân hắng giọng hỏi :
- Tiểu tử ngươi là ai ? Đến đây làm gì ?
Trong bóng tối chợt có tiếng quát :
- Cuồng đồ to gan. Dám vô lễ với thiếu chủ. Thật không muốn sống mà.
Ngay sau tiếng quát, một luồng chưởng kình cực kỳ hùng hậu từ trên nóc một tòa đình viện cạnh đấy giáng thẳng xuống tên hắc y thủ lĩnh. Gã ta vội cử chưởng chống đỡ. Nhưng sức ép quá mạnh đã khiến gã phải bật lùi lại mấy bước, sắc diện nhợt nhạt. Rõ ràng, qua chưởng vừa rồi gã ta đã tỏ ra kém thế.
Nhận thấy đối phương thực lực quá mạnh, nhắm vô phương đương cự, gã không đợi đối phương hiện thân, liền vội quát lớn :
- Lui.
Và ngay tức khắc, gã tung mình qua tường vây nhảy ra ngoài, rồi vận tột đỉnh khinh công lao đi mất dạng. Thủ lĩnh đã chạy rồi, bọn thủ hạ cũng chẳng có tên nào to gan dám ở lại, tất cả đều nhanh chóng đào tẩu hết sạch. Cũng may là đối phương không hề có ý định truy kích nên bọn chúng mới an toàn thoát đi.
Cảnh huống biến hóa quá bất ngờ khiến những người trong trang đều ngơ ngác, chừng như không dám tin vào mắt mình. Tất cả đều trân trối nhìn đồng tử, đại ân nhân cứu mạng của cả bọn. Nếu như cậu bé đến trễ một chút nữa thôi thì e rằng phần lớn trong bọn họ đã mạng vong.
Đồng tử đang đứng trên cổng lớn ung dung quan sát cục trường, chợt nhận thấy Hồng diện lão nhân hơi thoáng biến sắc, liền khẽ động thân, nhẹ nhàng bay xuống, thân hình là đà như một áng mây, tư thái hết sức ngoạn mục. Những người hiện diện bất giác nổi lên tiếng hoan hô.
Đồng tử nhảy xuống bên lão nhân, vừa hạ thân xuống đất đã hỏi :
- Thái bá bá. Bá bá không sao chứ ạ ?
Lão nhân là Thiên Cực lão nhân Thái Quảng Long, lộ sắc ngạc nhiên, hỏi :
- Tiểu công tử đây là …
Đồng tử mỉm cười nói :
- Tiểu điệt là Giang Đức Anh, phụng mệnh phụ vương đến tiếp trợ bá bá. May mà bá bá vẫn bình an. Nếu không thì tiểu điệt đã phụ lòng kỳ vọng của phụ vương rồi.
Chừng như sợ lão chưa hiểu rõ, cậu lại nói thêm :
- Tiểu điệt cùng phụ vương đang trên đường đến Văn Hương Viện thì bất ngờ gặp Vân cô cô. Vân cô cô lúc ấy đang bị bọn cuồng đồ truy sát. Phụ vương truyền Vũ Uy tướng quân bắt giữ bọn chúng, rồi được Vân cô cô cho biết tình hình ở đây. Tiểu điệt được phụ vương phái kiêm trình đến đây trước để tiếp trợ bá bá. Xa giá của phụ vương cũng sắp đến đây trong nay mai.
Thái lão ồ lên nói :
- Té ra hiền điệt đây chính là công tử của Giang hiền đệ. Đã phiền hiền điệt phải bôn ba từ xa đến đây tiếp trợ, lão phu vô cùng cảm kích. Nếu hiền điệt không đến kịp thời thì bọn lão phu đã gặp nguy rồi.
Lão đưa mắt ngắm nhìn cậu bé, rồi khen :
- Hiền điệt tuấn tú tài hoa, thật chẳng hổ là dòng dõi danh gia. Giang gia đã có truyền nhân, thật đáng mừng.
Cậu bé mỉm cười nói :
- Không dám. Tiểu điệt xem bá bá trong người có vẻ không được khỏe. Xin bá bá cho tiểu điệt xem mạch.
Thái lão đang định bảo không cần, nhưng rồi chợt nghĩ lại, không nỡ trái ý cậu bé, liền đưa bàn tay ra. Cậu bé nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lão, án ngón tay lên kinh mạch xem xét. Trông cậu bé chừng như cũng khá am tường y lý. Điều đó càng khiến cho mọi người thêm kính phục.
Xem xét một lúc, cậu bé chợt giật mình, khẽ nói :
- Bá bá xem chừng thọ nội thương không nhẹ. Hiện thời bá bá cảm thấy trong người thế nào ạ ?
Thái lão lắc đầu nói :
- Không sao. Mấy chục năm qua lão phu cùng người đối địch đã trên trăm trận, và cũng không ít lần vào sinh ra tử. Chút thương thế này nào có đáng kể gì.
Hán tử trung niên mặt đỏ râu đen, vóc người cao lớn, đang đứng cạnh đấy lộ vẻ quan tâm lo lắng hỏi :
- Sư bá không sao chứ ạ ?
Y chính là sư điệt của Thái lão, chủ nhân của tòa trang viện này, Nam Dương Đại Hào Phùng Thế Tập. Nãy giờ y mãi chăm chú ngắm nhìn cậu bé với vẻ vừa kính phục vừa cảm kích. Giờ nghe cậu bé nói Thái lão thọ nội thương trầm trọng, y mới giật mình vội lên tiếng hỏi han. Thái lão khẽ lắc đầu, nói :
- Không sao. Chỉ cần nghỉ ngơi một lúc là hồi phục thôi mà.
Cậu bé chợt nhìn lên mái ngói một tòa đình viện cạnh đấy, nói :
- Trương tướng quân. Đưa cho ta một ít Thiên Sơn Hùng Xà Hoàn.
Từ trên cao có tiếng vâng dạ, rồi một bóng người nhẹ nhàng bay xuống, hạ thân bên cạnh cậu bé. Đó là một đại hán râu rậm, thân hình khôi vĩ, vận y phục hoa lệ, không phải ai khác, chính là Vũ Uy tướng quân Trương Cát. Vì phải bí mật mai phục trong những gian nhà xung quanh Phùng gia trang, và để không gây sự chú ý đối với bách tính trong thành nên y đã để kim khôi kim giáp ở lại Vô Vi Quan.
Trương Cát đối với những người hiện diện vốn chẳng để vào mắt, chỉ cung kính với Anh nhi mà thôi. Y lấy ra một chiếc lọ ngọc, trút ra ba viên dược hoàn, kính cẩn dâng cho Anh nhi. Cậu bé nhận lấy, rồi trao lại cho Thái lão, nói :
- Đây là Thiên Sơn Hùng Xà Hoàn, thánh dược trị thương rất hiệu nghiệm. Bá bá dùng một viên, còn lại hãy giữ phòng thân.
Trương Cát chợt đưa mắt nhìn trời, rồi quay sang nói với Anh nhi :
- Tiểu vương gia. Cũng đã sắp sáng rồi. Chúng ta đi thôi.
Thái lão giật mình hỏi :
- Các vị không định ở lại đây ư ?
Phùng Thế Tập cũng vội nói :
- Xin tiểu vương gia cùng tướng quân hãy nán lại đây để tại hạ tỏ lòng tri ân. Đại ân tiếp trợ hôm nay bọn tại hạ vạn lần cảm kích.
Trương Cát lạnh lùng nói :
- Bọn cuồng đồ tuy đã rút lui, nhưng chưa chắc lại không kéo đến lần nữa. Nếu chúng ta ở lại đây chẳng hóa ra tự mình hãm thân giữa trùng vây ư ? Tiểu vương gia là kim chi ngọc diệp, thân phận tôn quý, không thể khinh xuất được.
Anh nhi nhìn Thái lão, khẽ nói :
- Tiểu điệt phải đi đây. Bá bá hãy tự bảo trọng thân mình, nghỉ ngơi điều dưỡng cho chu đáo để mau hồi phục.
Nói rồi cậu bé cùng Trương Cát chênh chếch lướt đi, thân hình phiêu hốt như gió thoảng mây bay, tuy xem nhẹ nhàng nhưng nhanh khôn tả, chỉ chớp mắt là đã mất dạng. Những người hiện diện ngơ ngẩn một hồi rồi hối hả lo thu dọn hiện trường, băng bó chữa trị cho những người thọ thương, cũng như bố trí phòng thủ đề phòng địch nhân lại đến lần nữa. Có vài ba người thọ thương rất nặng, nhưng nhờ thánh dược mà Anh nhi để lại nên cũng không đến nỗi nguy đến tính mạng.
Ngoại thành Nam Dương …
Trên một ngọn đồi cao, dưới tàn cổ thụ, một chàng công tử đứng yên lặng ngắm nhìn quang cảnh xung quanh giữa buổi chiều tà.
Chàng công tử vận bộ y phục cực kỳ hoa lệ, dung diện tuấn tú, phong nhã hào hoa, nghi biểu đường bệ phi phàm. Đôi mày lưỡi kiếm rất sắc nhưng đầy vẻ thanh tú dịu hiền, chẳng mang chút sát khí. Nhân vật như vậy, còn ai nữa nếu như không phải là Nghi vương Giang Thừa Phong.
Sau khi cho Anh nhi gấp rút kiêm trình đi Nam Dương trước, chàng vội đến ngay Tương Dương, ở lại đó một đêm để giải quyết những công việc cần thiết, sáng sớm hôm sau liền tức tốc lên đường trực chỉ Nam Dương. Tuy rất tin tưởng Anh nhi, nhưng chàng cũng không muốn trao gánh nặng cho cậu bé. Việc đối phó với Thông Thiên Giáo chàng phải tự thân đảm nhận.
Nhận được tin hồi báo, chàng rất vui vì cách giải quyết vấn đề thông minh của Anh nhi. Và khi chàng đến Nam Dương, điểm dừng chân đầu tiên đương nhiên phải là Vô Vi Quan ở phía Nam thành. Và lúc này, kế hoạch đối phó với bọn Thông Thiên Giáo đã được chàng nghĩ ra và thực hiện.
Để kế hoạch được tiến hành thuận lợi, chàng quyết định sẽ chỉ hành động một mình. Rời Vô Vi Quan, chàng giở tuyệt học khinh công đảo một vòng ngoại vi thành Nam Dương xem xét tình hình.
Cuối cùng, chàng nhận thấy chỉ có tại cánh rừng um tùm rậm rạp phía tây thành là có khả năng bọn Thông Thiên Giáo đang ẩn náu tại đấy. Và chàng hiện đang đứng trên ngọn đồi cao nhất phía thành tây để quan sát toàn cảnh.
Đêm xuống …
Bóng tối như chiếc màn đen buông xuống phủ trùm mọi vật. Nền trời trong veo không một gợn mây, ngàn sao lấp lánh trên bầu trời sâu thẳm. Đêm đầu tháng không trăng, ánh sao mờ nhạt chẳng đủ xua tan cảnh tối tăm lạnh lẽo.
Ngọn gió đêm thổi dìu dặt, cảnh vật tứ bề đều im phăng phắc, không gian tĩnh lặng như tờ, thỉnh thoảng mới có tiếng thông reo vi vút, tiếng lá rừng xào xạc khi có ngọn gió thoảng qua.
Đêm đã vào khoảng canh ba …
Đột nhiên, Giang Thừa Phong chợt nhận thấy có một bóng đen vừa lướt nhẹ vào bên trong khu rừng, thân pháp rất nhanh nhẹn. Chàng lập tức đề khí phóng vút theo, bám sát đối tượng. Khinh công của chàng vốn dĩ đã rất cao thâm, sau khi được Tứ Hải Quân chủ truyền thêm tuyệt kỹ, một khi chàng đã muốn ẩn thân thì mấy ai có đủ khả năng phát hiện được chàng.
Hai bóng thân ảnh một trước một sau càng lúc càng đi sâu vào trong rừng. Bóng đen đi trước cũng rất thận trọng, mấy lần đột ngột ngoái lại nhìn xem có kẻ nào theo dõi hay không. Nhưng hắn ta làm sao phát hiện được Giang Thừa Phong giữa cánh rừng thâm u trong bóng đêm tăm tối.
Giang Thừa Phong bỗng vọt người bay thẳng lên tàn cây cao vút, rồi lướt nhanh về phía trước, đi song song với bóng đen kia. Thành ra, hai người một trên một dưới tiếp tục tiến sâu vào khu rừng.
Đi một lúc nữa, phía trước đột ngột vang lên một giọng nói âm trầm như từ dưới lòng đất vọng lên :
- Trúc Kinh Khoản Phi. Người huynh đệ nào đó ?
Thanh âm tuy rất nhỏ, nhưng giữa đêm đen tĩnh lặng nên nghe rất rõ ràng. Bóng đen bên dưới đình bộ, hắng giọng đáp :
- Liễu Âm Ban Tịch. Bắc đường môn hạ thập nhất đội. Số hiệu mười sáu.
Giang Thừa Phong cũng dừng lại, đứng trên tàn cây lắng nghe hai bên đối đáp. Tiếng nói như phát ra từ lòng đất lại cất lên :
- Minh Nguyệt Đỉnh Huy. Người huynh đệ đi đâu đó ?
Tên có số hiệu mười sáu đáp :
- Phù Vân Tróc Ảnh. Trình báo cấp tín với phó đường chủ.
Tiếng nói kia lại vang lên :
- Xuân Giang Triều Thủy. Người huynh đệ có thể đi.
Số hiệu mười sáu nói :
- Nguyệt Chiếu Hoa Lâm. Đa tạ đã mở đường.
Nói xong, hắn liền động thân phóng vút đi. Giang Thừa Phong cũng lướt theo sau. Cảnh vật lại trở nên tĩnh lặng như lúc đầu. Và bọn bên dưới chẳng ai ngờ rằng lại có người đang đi phía trên đầu chúng.
Đột nhiên, phía trước xuất hiện một ánh đèn lửa mờ mờ ảo ảo, leo lét như ánh lửa ma trơi. Khi đến gần thì mới nhận ra đó là ánh sáng phát ra từ cửa sổ của một ngôi cổ miếu xiêu vẹo hoang phế. Cửa vào ngôi miếu đóng im ỉm. Bóng đen bên dưới dừng chân phía trước ngôi miếu, chắp tay cung kính nói :
- Thuộc hạ Bắc đường môn hạ thập nhất đội, số hiệu mười sáu, có cấp tín cần bẩm báo với phó tòa.
Bên trong có thanh âm lạnh lùng phát ra :
- Cứ vào.
Cửa miếu mở hé ra. Tên kia vội vàng lách vào. Giang Thừa Phong ẩn thân trên một tàn cây rậm gần ngôi miếu nhất. Chàng không ẩn trên nóc miếu vì ngại bị đối phương phát hiện. Thính lực của chàng rất tinh tường. Tuy không nhìn thấy sự việc diễn ra bên trong ngôi miếu, nhưng mọi thanh âm chàng đều nghe rất rõ. Từ đó chàng có thể đoán định được sự việc đang diễn ra.
Trong miếu vang lên giọng nói của tên có số hiệu mười sáu :
- Thuộc hạ xin tham kiến phó tòa.
Giọng lạnh lùng nói :
- Được rồi. Ngươi cần bẩm báo chuyện gì ?
Giọng của tên có số hiệu mười sáu :
- Bẩm phó tòa. Mới vừa chiều nay bọn thuộc hạ phát hiện một đoàn nhân mã từ phương nam rầm rộ kéo đến Nam Dương, tiền hô hậu ủng với đầy đủ nghi vệ như của một bậc vương hầu. Nhưng khi gần vào đến thành thì cả đoàn đột nhiên biến mất, không rõ tông tích.
Giọng lạnh lùng :
- Các ngươi có tra ra lai lịch bọn họ hay không ?
Giọng số hiệu mười sáu :
- Bẩm. Chúng thuộc hạ chưa tra ra được.
Giọng lạnh lùng khẽ hừ một tiếng. Một giọng nói khác lại lên tiếng :
- Ngươi hãy tả lại những điểm đặc biệt đáng chú ý của bọn người kia thử xem. Bọn chúng có tiêu ký hay biểu trưng gì không ?
Giọng số hiệu mười sáu :
- Bẩm, có ạ. Đoàn nhân mã kia có hai lá đại kỳ màu trắng đi trước mở đường. Trên nền đại kỳ có thêu hình một nhánh tường vi, một thanh ngân kiếm cùng lồng vào giữa một quyển sách đang mở. Có lẽ đó là tiêu ký của bọn chúng.
Bên trong im lặng một lúc, rồi tên phó tòa khẽ hừ lạnh nói :
-Bọn chúng là ai kìa ?
Và bên trong lại tiếp tục yên ắng. Dường như cả bọn đang cố nghĩ xem tiêu ký kia biểu trưng cho thế lực nào. Sau mấy phen xuất quân đều gặp thất bại nặng nề, bọn chúng đã có phần thận trọng hơn trước. Cả bọn lặng yên nghĩ ngợi một lúc, cố tìm ra lai lịch đối phương. Hồi lâu, chợt có hai kẻ cùng ồ lên một lượt :
- Hay là …
Trong hai giọng vừa thốt lên có giọng nói của tên phó tòa. Gã ta làm ra vẻ thượng cấp, nghiêm giọng nói :
- Tân hộ pháp. Nói thử suy nghĩ của ngươi xem có giống bản tòa hay không ?
Tên được gọi là Tân hộ pháp nói :
- Theo thuộc hạ nghĩ có lẽ đó là bọn Thái Chính Cung. Bọn chúng thường gọi chủ nhân của chúng là vương thượng. Với nghi vệ đó, có lẽ đúng là nhân vật đứng đầu Thái Chính Cung đã đến đây.
Tên phó tòa gật gù nói :
- Suy đoán của Hộ pháp rất hợp lý. Ta cũng nghĩ vậy.
Tên Tân hộ pháp lại nói tiếp :
- Chủ nhân của Thái Chính Cung thân hành đến đây, mười phần hết chín là mưu đồ bất lợi cho chúng ta rồi. Thế lực của bọn chúng cũng không phải tầm thường. Xin phó tòa hãy phân phó mọi người cần cẩn thận đề phòng.
Trong miếu yên lặng một lát, rồi giọng tên phó tòa lại vang lên :
- Ngươi hãy tiếp tục thi hành nhiệm vụ. Đồng thời hãy truyền lệnh của bản tòa : sáng mai tất cả phải tập trung tại đây chờ lệnh.
Có tiếng dạ của tên số hiệu mười sáu. Rồi cửa miếu hé mở, một bóng đen nhẹ nhàng lách ra, lao vút đi. Biết đó chính là tên có số hiệu mười sáu, Giang Thừa Phong không cần để ý đến hắn, vẫn tiếp tục ẩn trên tàn cây.
Trong khi ấy, bên trong miếu liên tục vọng ra những tiếng thì thầm, chắc là bọn đầu não đang mưu tính kế hoạch hành động. Nhưng thanh âm quá nhỏ, tàn cây nơi mà Giang Thừa Phong đang ẩn lại ở cách ngôi miếu khá xa, bọn chúng đang bàn tính những gì chàng không nghe được rõ ràng cho lắm. Tuy nhiên, chàng đã có chủ định nên bất kể bọn chúng bàn bạc chuyện gì cũng chẳng cần phải quan tâm.
Một lúc lâu sau đó, giọng của gã Tân hộ pháp lại vang lên :
- Bẩm phó tòa, dù sao thì cẩn thận vẫn hơn.
Giọng lạnh lùng của tên phó tòa :
- Thôi được rồi. Hãy cứ thế mà làm. Nhân tiện Hộ pháp hãy đi điều động thêm nhân thủ tăng cường canh phòng, đề phòng đối phương đột nhập.
Có tiếng dạ của tên Tân hộ pháp. Giang Thừa Phong trên môi khẽ mỉm cười. Mãi đến lúc này bọn chúng mới lo tăng cường canh phòng. Muộn quá rồi.
Cửa miếu lại hé mở. Có một bóng người nhẹ nhàng lách ra, rời xa ngôi miếu tiến vào vùng bóng tối. Tên này chắc hẳn là Tân hộ pháp. Giang Thừa Phong đi theo hắn một quãng ngắn, tất nhiên là chàng vẫn di chuyển trên ngọn cây, rồi bất ngờ nhảy xuống phóng chỉ điểm huyệt. Chàng xuất thủ rất đột ngột, thủ pháp lại điêu luyện tinh kỳ, hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì là đã ngã lăn ra bất tỉnh. Chàng mang hắn đem bỏ trên một ngọn cây cao, rồi quay lại chỗ ngôi cổ miếu.