watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 141 - 145: Phi Xa bang

- Đấu cũng được, bất quá nói trước, đến lúc đó thua đừng đổi ý!

Tần Thiên nhìn Tiết Chính Khải thản nhiên nói.

- Ha ha ha ha… Tiểu tử, mày cho rằng mày là ai a, mày nếu có thể thắng Tiết Chính Khải đồng học, tao sẽ ăn quả bóng này.

Miệng rộng giễu cợt nhìn Tần Thiên mà cười lớn lên, thực lực Tiết Chính Khải hắn vô cùng rõ ràng, một người đấu cả đội cũng còn được nữa là.

- Đúng đấy, mày cho rằng mày là ai, có thể thắng Tiết ca của chúng tao sao?

Có một tên nói, ban hai cùng ban ba đều thần sắc khinh thường nhìn Tần Thiên, lớn tiếng chế giễu.

Học sinh bình thường lập tức cũng bị hấp dẫn tới, thấy Tần Thiên cư nhiên bị ban hai và ban ba chế nhạo, mấy bạn học cùng lớp không khỏi bất bình thay hắ, Tần Thiên trong suy nghĩ bọn họ là thần a, lần đầu tiên đánh bại đội bóng rổ, để cho người trong lớp tìm lại được tôn nghiêm, lần thứ hai đánh bại lớp bơi lội, làm cho người trong lớp cực kì tự hào, hiện tại lại có người dám ở địa bàn ban nhất chế nhạo nhân vật cấp thần của lớp, quả thực là muốn chết mà.

- Đ****, mấy tên vương bát đản bọn mày, nói gì a, muốn ăn đập à!

Phạm Kiến dẫn đầu hướng về người ban hai và ba cả giận nói.

- Muốn chết thì cút xa một chút, cùng Thiên ca đấu bóng rổ, các ngươi đúng là không tự lượng sức mà.

- Đúng đấy, bọn mày còn chưa đủ tư cách, trở về luyện thêm mấy năm đi!

Người cùng lớp rối rít đi đến, hướng ban hai, ban ba chửi ầm lên, hù bọn họ liên tiếp lùi về sau, không nhĩ đến cả lớp đều ủng hộ Tần Thiên như vậy, ngưu quá a!

- Hừ! Lợi hại hay không nói mồm không tính, có bản lĩnh tới đấu coi, nói nhiều cũng vô dụng!

Miệng rộng nhìn người cùng lớp hô.

- Đúng đấy, đấu thử mới biết được, nói không chừng bị đội trưởng chúng ta giẫm chết thì sao!

Có người trong ban hai, ba hô lớn.

- ***, thằng nào hét đó, đi ra ngoài cho lão tử!

Phạm Kiến giận dữ nói, thân thể mập mạp giẫm lên phía trước một phát, chấn động cả sàn nhà, dọa người ban hai ban ba lập tức im bặt.

- Tốt lắm tốt lắm, nếu đấu thì đấu thôi, miệng rộng, mày đã nói, nếu tao thắng mày sẽ ăn quả bóng, nếu mày dám không ăn, vậy thì chờ đẹp mặt đi.

Tần Thiên nhìn miệng rộng thản nhiên nói.

- Hừ! Thắng rồi hãy nói!

Miệng rộng khinh thường nói.

- Chúng ta đi!

Sau đó miệng rộng hướng về người ban hai, ba nói, một đám người lập tức đi ra bên ngoài, người cùng lớp ( Tần Thiên) cũng đuổi theo sau, cả đám đi tới sân bóng rổ.

- Nói đi, đánh mấy quả!

Tần Thiên nhìn Tiết Chính Khải nói.

- Để khỏi nói tao khi dễ mày, đánh mười trái được rồi.

Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên nói, có điều cái mũi hếch lên tận trời, rõ ràng không coi Tần Thiên ra gì, trong lòng thầm nghĩ lát nữa cho mày nhục nhã muốn chết.

- Thôi, hay là mày cứ khi dễ tao đi, một quả là đủ, cho mày cầm bóng trước, nếu đưa được bóng vào rổ thì mày thắng.


Tần Thiên nhìn Tiết Chính Khải nói.

- Kháo, hắn điên rồi a, hắn cho hắn là Micheal Jordan hay BM.KimDung a, lại dám khẩu xuất cuồng ngôn, muốn chết a.

- Tự chuốc lấy nhục nhã mà, dẫm bẹp hắn đi Chánh Khải!


Người ban hai, ba lập tức liền hô rối rít, mọi người hướng về phía Tần Thiên lớn tiếng chế nhạo, Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên âm thầm cười lạnh, đã muốn chết thì ka không nương tay nữa.

- Thiên ca, cố gắng lên, hành hạ chết bọn chúng!

Phạm Kiến hô lớn

- Thiên ca, cố gắng lên, hành hạ chết bọn chúng!


- Thiên ca, cố gắng lên, hành hạ chết bọn chúng!


- Thiên ca, cố gắng lên, hành hạ chết bọn chúng!


Lập tức, người cùng lớp cùng quát to lên, thanh âm vang dội cực kì chỉnh tề, rất khí phách, dọa người ban hai, ban ba giật mình, kinh động mọi người ở gần sân bóng kéo đến, mọi người rối rít chạy đến, thấy có tranh tài bóng rổ liền túm lại mà xem.

- Một cầu, hay mười đi, nếu không tao thắng người khác sẽ nói tao khi dễ mày!

Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên nói.

- Giả vờ giả vịt vừa thôi (nguyên là giả mù sa mưa), không dám đấu thì cút đi, tao không có thời gian đùa với mày.


Tần Thiên nhìn Tiết Chính Khải lạnh lùng nói.

- Tốt, tao sẽ cho mày thấy.
Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên cả giận nói, cầm bóng đi qua, ra khỏi đường ba điểm.

- Bắt đầu!

Miệng rộng hô lớn, Tiết Chính Khải lập tức liền khởi động bóng.

- Hừ! Vương bát đản, tao sẽ cho màybiết cái gì gọi là thực lực!

Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên lạnh lùng nói, mạnh mẽ dẫn cầu nhanh chóng hướng Tần Thiên vọt qua, bước chân cực nhanh, mạnh mẽ vọt tới trước mặt Tần Thiên, một động tác giả cùng cước bộ như ảo ảnh trực tiếp lừa gạt Tần Thiên, vọt tới dưới cái giỏ, giơ cao tay lên, mạnh mẽ đưa bóng vào rổ.

Tất cả bất quá chỉ vài giây đồng hồ thôi, tất cả mọi người bị động tác tuyệt đẹp của Tiết Chính Khải làm cả kinh, nhất thời miệng há thật to.

Nhưng mà một khắc sau, miệng họ lại mở to hơn cả quả trứng vịt, bởi vì Tần Thiên không biết lúc nào đã vọt tới trước mặt Tiết Chính Khải, hơn nữa nhảy cao lên, vị trí còn cao hơn Tiết Chính Khải một cái đầu, mắt nhìn xuống Tiết Chính Khải, một tát trực tiếp hướng bóng của Tiết Chính Khải đánh tới.

- Không thể nào!

Tiết Chánh Khải hét lớn, vẻ mặt kinh hoảng, mình rõ ràng vòng qua Tần Thiên rồi làm sao Tần Thiên có thể hiện ra ở trước mặt mình nữa, không thể nào a.

Đáng tiếc, đã chậm, bàn tay to của Tần Thiên hung hăng vỗ xuống quả bóng rổ

Bốp!

Một tiếng vang lớn, quả bóng bị đạp vào do lực đạo quá mạnh nên bập thẳng vào mặt Tiết Chính Khải, Tiết Chính Khải lập tức lật ngửa ra sau hôn mê bất tỉnh.

Mà Tần Thiên, hạ xuống đất thật đẹp, sau đó nhặt bóng lên, chậm rãi ra khỏi vạch ba điể, lại chậm rãi trở về, còn dừng lại trước mặt Tần Chính Khải một chút, nhìn hắn một chút, sau đó đem bóng nện vào khung rổ

Ba ba ba ba ... !

- Thiên ca uy vũ!
Phạm Kiến hô lớn.

- Thiên ca uy vũ!


- Thiên ca uy vũ!
Cá đám người cùng lớp quát to lên

Tiếng vỗ tay như sấm vang lên, người ban hai, ba u mê cả, đây là tình huống gì a, làm sao có thể, Tần Thiên sao có thể thắng được Tiết Chính Khải a, không thể nào a.

- Miệng rộng, đừng đứng ngu người ra đấy nữa, nhanh mà ăn đi, mày ăn cả quả hay cắt ra ăn a!

Tần Thiên cầm quả bóng đi tới trước mặt miệng rộng, miệng rộng nhất thời sắc mặt đại biến.

- A,.. Tao, tao sẽ ăn, nhưng mà tao không nói ăn lúc nào, mày cũng không nói, cho nên để tao nghĩ xem ăn lúc nào đã.

Miệng rộng nhìn Tần Thiên nói.

- Nói như vậy, mày định ăn quịt đúng không!

Tần Thiên nhìn hắn lạnh lùng nói, ánh mắt thật giống như ánh đao bắn vào trên mặt miệng rộng, miệng rộng sợ quá phải lùi về sau vài bước.

Phanh phanh!

Mạnh mẽ, đột nhiên lúc này, tiếng xe phân phối lớn vang lên, ngay sau đó hai ba chục chiếc xe gắn máy từ cổng trường đang mở chạy vào, đi đầu là một thằng lưu manh tóc dài, xe cũng là xe chế qua (hay thường gọi là độ ấy), mấy thằng này lái xe hướng Tần Thiên đi tới, vây quanh tất cả mọi người rồi vặn ga gầm rú mãnh liệt, phát ra tạp âm kinh thiên.

- Bang Phi Xa!
Có người hét lớn.

- Tiểu tử, mày chính là Tần Thiên đúng không?

Tần Thiên nhìn hai ba chục người xung quanh, nhất thời cảm thấy rất khó chịu, bọn người này buổi sáng mới bị người của mình đánh cho thảm hại, xế chiều lại chạy đến tìm phiền toái, xem ra lát nữa nếu không rắn một chút thì không được.

- Tiểu tử, hỏi mày đấy, điếc à?

Tên mặc áo vàng xô đẩy Tần Thiên lớn lối nói, Phạm Kiến vừa nhìn lập tức liền tiến lên nhưng lại bị Tần Thiên chặn lại.

- Nói coi, tiểu tử!

Tên mặc áo vàng tiếp tục xô đẩy Tần Thiên nói, một ít tên trong bang đua xe, toàn bộ xuống xe, tay cầm ống tuýp, mặt mũi hung ác, bọn này đã sớm biết Tần Thiên rồi.

- Mày thử đẩy tao mọt lần nữa thử coi.

Tần Thiên nhìn tên amwcj áo vàng thản nhiên nói.

- Mụ nội mày, dám lớn lối cùng lão tử, tao liền đẩy mày xuống lần nữa, mày có thể làm gì nào?

Tên lưu manh áo vàng nhìn Tần Thiên khinh thường nói, mạnh mẽ đưa tay lên hung hăng đẩy Tần Thiên

Hưu!

Tay cơ bắp của thằng áo vàng còn chưa đụng tới Tần Thiên, Tần Thiên đã mạnh mẽ xuất thủ, hai tay vung lên bắt lấy tay hắn, mạnh mẽ bẻ một cái.

- Cờ-rắc

- A!

Một tiếng xương gãy cùng tiếng kêu thảm thiết đồng thời vang lên, xương tay tên tóc vàng gãy tới tận vai. Còn chưa kịp phản ứng đã bị Tần Thiên bồi thêm một quyền vào mặt, xương mũi cũng gãy nốt, nằm lăn ra đất mà kêu cha gọi mẹ.

Tần Thiên vẫn chưa buông tha, bước tới dẫm mạnh lên tứ chi của hắn.

Cờ-rắc!

Cờ-rắc!

Cờ-rắc!

Cờ-rắc!

Tiếng xương tứ chi gãy rụng vang lên, tên áo vàng bị Tần Thiên trực tiếp phế đi tứ chi chỉ trong vòng chưa tới mười giây, tứ chi gãy đoạn, mặt bị nện vỡ, nằm trên mặt đất, chỉ còn lại tiếng hừ lạnh.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều u mê tại chỗ, tất cả đều cùng vẻ mặt không thể tin được, nhưng mà sự thật đã bày ra trước mặt họ, trên mặt đất còn vết máu tươi.

Người băng đua xe nhìn thấy hết thảy, sửng sốt mất năm giây mới phục hồi lại tinh thần.

- Kháo, dám đánh Tam ca của chúng ta, chơi chết hắn đi!

Một tên côn đồ cả giận nói, hô to một tiếng, lập tức vung gậy sắt trong tay hướng Tần Thiên vọt tới, có vẻ không chết không thôi.

Đám côn đồ cũng tỉnh lại, lập tức liền hướng Tần Thiên giết tới.

- Lùi lại, đừng tới gần!

Tần Thiên quay đầu hướng mấy người Phạm Kiến hô, ngay sau đó mạnh mẽ hướng lên phía trước nhắm tên đầu tiên ra đòn.

Tốc độ Tần Thiên cực nhanh, cả người như mọt cơn gió, thân hình lách sang một bên, trong nháy mắt tránh được một gậy, sau đó vung một quyền sang gọi là có qua có lại.

- Chết!

Tần Thiên quát to, một quyền nhắm thẳng mặt đối phương, tên nọ cả trúng đòn vỡ cả cằm, cả người bắn ra sau mấy mét.

Nhưng mà Tần Thiên cũng không có vì vậy mà bỏ qua cho hắn, mà tiếp tục xông tới, hôm nay Tần Thiên chuẩn bị hung hăng dạy dỗ bọn này một trận, cho nên đánh ngã đối phương rồi hắn còn phải đánh gãy cả tứ chi nữa mới bỏ qua.



- Giết hắn đi!

Một tên côn đò thấy đồng bọn bị Tần Thiên đánh cho huyết nhục mơ hồ, nhất thời nối giận, nhưng lời của hắn còn chưa dứt, trong nháy mắt, một cây gậy sắt đã tiếp xúc thân mật với mặt hắn, chưa kịp hiểu rõ đã bị một gậy đánh cho tê liệt rồi, ngay sau đó hắn còn chưa kịp thống khổ, hai chân liền bị Tần Thiên phế nốt.

Những tên còn lại đang chuẩn bị tấn công thấy Tần Thiên dã man như vậy, nhất thời cũng bị dọa không dám xông bừa tới nữa, lúc này mới chưa đầy một phút, bên mình đã ba người bị phế rồi, tên kia từ đâu chui ra vậy a!

Những học sinh đang vây xem lại càng thêm sợ hãi, bọn họ đã bao giờ chứng kiến cảnh ác đấu máu tanh như vậy đâu a, không ít nữ sinh bị dọa cho ngất xỉu, chỉ có Hàn Thi Vũ còn tương đối bình tĩnh, bởi vì nàng đã từng nhìn Tần Thiên đánh người như vậy mấy lần, bất quá sắc mặt vẫn có chút trắng bệch.

- Hừ! Ai còn muốn đánh thì tới đây!

Tần Thiên nhìn bọn đang vây bắt mình, ống tuýp trong tay còn nhỏ máu tươi, khiến cho hình ảnh Tần Thiên thoạt nhìn cực kì tàn nhẫn.

- Lên, ta không tin hắn có thể đồng thời ứng phó công kích của nhiều người chúng ta như vậy.

Một tên lao lên, lập tức cả nhóm người từ bốn phương tám hướng đổ tới.

- Hừ! Một đám rác rưởi!

Tần Thiên khinh thường nói, thân thể mạnh mẽ bật một cái, giơ tay lên, trong nháy mắt, ống tuýp liền đập vào bả vai một tên, trực tiếp nện đứt xương bả vai của hắn, ngay sau đó không đợi hắn kịp phản ứng, Tần Thiên đã đá một cước vào tiểu jj khiến tên đó văng ra ngoài.

Mà lúc này đây, công kích của mười mấy tên khác đã tới trước mặt Tần Thiên, Tần Thiên trực tiếp trầm người xuống, ống tuýp trong tay mạnh mẽ quét ngang, nhất thời bốn năm tên bị một gậy của Tần Thiên quét ngã trên đất, trên người Tần Thiên cũng trúng bốn năm đòn, nhưng may là tất cả đầu đánh trúng sau lưng, không có thương tổn đến đầu Tần Thiên.

Kết quả, Tần Thiên đã tức giận.

- Chết cả đi!

Tần Thiên nổi giận nói, mạnh mẽ vọt tới trước mặt một tên, một gậy trực tiếp đập vào lồng ngực hắn, lại một gậy hung hăng nện lên cánh tay hắn, đem cánh tay cũng nện đứt luôn, ngay sau đó một cước đạp ra ngoài, mọt tên công kích tới bên cạnh cũng bị Tần Thiên nện một gậy lên đầu, nhất thời đỉnh đầu nở hoa, ngã xuống đất chết ngất.

Hưu!



Những tên kia vốn muốn vây công lại thấy hắn giống như nổi điên, nhất thời sợ hãi, lập tức rối rít tản ra, không dám xông lên trước.

- Còn ai muốn chết thì bước lên!

Tần Thiên nhìn đám lưu manh xung quanh, lạnh lùng nói, hai mắt bắn ra hai đạo hàn quang sắc bén làm đám lưu manh kinh hãi liên tiếp lui về phía sau.

-‘Hừ! Lại đây, xông lên đi!”

Tần Thiên vung ống tuýp đẫm máu lên quát lạnh, máu tươi lập tức bắn ra, đám lưu manh sắc mặt tái đi, bình thường là bọn hắn khi dễ người khác, không nghĩ tới hôm nay còn bị người ta hù dọa sợ không dám lao lên, cả lũ trong tâm tức giận vô cùng nhưng không dám nói ra.

- Hoặc là xông lên hoặc là cút đi, cho chúng mày một phút đồng hồ, nếu chưa cút đi ta sẽ khiến cho hắn nằm trên đất tàn phế cả đời!

Tần Thiên lành lạnh nhìn băng đảng đua xe quát lên.

Băng đảng đua xe nghe xong ai nấy nhìn nhau một cái, lập tức lấy tốc độ nhanh nhất đem những người bị thương lên xe nhanh chóng nổ máy rời đi tất cả diễn ra trong vòng nửa phút thời gian, bọn chúng giống như là chó nhà có tang cúp đuôi chạy mất còn để lại mấy chiếc xe gắn máy.

Tần Thiên nhìn xung quanh sau đó liền gọi điện thoại cho Phong Tử đến đem xe máy về bang hội.

- Tốt lắm, bên này giải quyết xong rồi, ngươi qua ăn đi.

Tần Thiên một lần nữa đi đến bên Lưu Khắc lạnh lùng nói,tay vẫn cầm ống tuýp rỉ máu dọa cho hắn mặt trắng bệch.

- Ăn Quả bóng đi, không ăn ngươi sẽ chết đó.

Tần Thiên làm cho Lưu Khắc khó xử không ăn không được nhưng trong lòng hối hận lúc đầu sao lại nói ra như vậy.

Rất nhiều người đi đến xem Tần Thiên làm sao thu thập Lưu Khắc.

- Tần Thiên đồng học ta xem để cho Lưu Khắc đồng học ngay trước mặt nói lời xin lỗi có được không, ăn Quả bóng hay không không quan trọng hắn dù sao cũng là nói giỡn, là đồng học mọi người nhường nhau một chút ngày sau còn gặp nhau .

Tiết Chánh Khải đi ra nói với Tần Thiên, Lưu Khắc nhìn Tiết Chánh Khải vì mình cầu tình nhất thời mừng rỡ.

- Bại tướng dưới tay ta như ngươi không có tư cách nói chuyện!

Tần Thiên nhìn hắn lạnh lùng nói. Tiết Chính Khải sắc mặt cực kỳ khó coi nhưng cũng không dám làm gì , vừa rồi cũng thấy thủ đoạn của Tần Thiên , hắn cũng không muốn cũng bị phế đi hai tay hai chân.

- Là hắn ăn hoặc là ngươi ăn nếu không thì đừng ở chỗ này lải nhải, cút ngay!

Tần Thiên nhìn Tiết Chánh Khải lạnh lùng nói, Tiết Chánh Khải nhìn Tần Thiên, hai tay gắt gao nắm chặt, giận giữ hừ lạnh một tiếng không nói gì liền rời đi.

Lưu Khắc nhìn Tiết Chánh Khải rời đi nhất thời khẩn trương

- Đừng hi vọng gì vào hắn, ăn đi!

Tần Thiên nhìn Lưu Khắc lạnh giọng nói, trực tiếp đem Quả bóng nhét vào mồm hắn dọa cho Lưu Khắc kêu to một tiếng, mồ hôi lạnh ứa ra không ngừng sắc mặt xám lại

- Tần Thiên, là tôi sai rồi xin cậu bỏ qua cho tôi, ăn cái này tôi chết mất!

Lưu Khắc đồng học trực tiếp liền quỳ rạp xuống đất nhìn Tần Thiên khẩn cầu nói

- Ngươi gọi ta là cha cũng vô dụng, Ăn!

Tần Thiên nhìn Lưu Khắc và lạnh lùng nói và vung vẩy cây gậy làm máu tươi bắn lên mặt Lưu Khắc làm cho Lưu Khắc phát sợ nhìn Tần Thiên cuối cùng bất đắc dĩ đưa tay cầm lấy, xung quanh vô số ánh mắt nhìn Lưu Khắc xem hắn ăn Quả bóng ra sao.

- Mau ăn!

Tần Thiên quát lên

- Ăn đi!

Phạm Kiến cũng quát, Lưu Khắc vừa rồi sỉ nhục Tần Thiên như vậy, không hảo hảo trừng phạt một chút sao được a.

Lưu Khắc nhìn Tần Thiên rồi lại nhìn Quả bóng trong tay, sau đó bèn há miệng ra.

- Không cần ăn!

Lúc này thanh âm Hàn Thi Vũ vang lên đi tới trước mặt Lưu Khắc một tay cầm lấy Quả bóng giữ lại, Hàn Thi Vũ nghĩ là Tần Thiên hù dọa Lưu Khắc một chút không nghĩ là lại làm thật, nhất thời cảm thấy có chút quá tàn nhẫn, dù sao cũng là đồng học với nhau.

Lưu Khắc thấy Hàn Thi Vũ đứng ra giúp mình, nhất thời vô cùng cảm kích nhìn Hàn Thi Vũ

- Tần Thiên, coi như xong đi, dù sao cũng là đồng học, sau này vẫn ở chung một chỗ, làm quá không tốt.

Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói rồi ôm lấy tay Tần Thiên kéo kéo giống như làm nũng.

Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ rồi lại nhìn Lưu Khắc, hầm hừ bỏ đi.



Tần Thiên nói xong liền cầm tay Hàn Thi Vũ kéo đi hướng bên trong phòng học đi tới, những người cùng lớp cũng nhanh chóng rời đi còn lại Lưu Khắc vẫn quỳ ở đó.

Trở lại phòng học thì chuông vào lớp cũng vang lên, hai tiết học cuối là bài chuyên ngành, giáo viên đã sớm tới rồi, bởi vì sắp đến sẽ cử hành cuộc thi lớn.

- Tần Thiên, anh không sao chứ!

Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hỏi, vừa rồi thấy Tần Thiên bị đám lưu manh đập cho mấy gậy.

- Không có chuyện gì, mấy gậy thôi mà ta không sao cả.

Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói

- Lão công, em thấy anh bị người ta, đánh có đau không, hay để em xem giúp!

Triệu Chỉ Nhược lao đến nhìn Tần Thiên với vẻ mặt quyến rũ nói, thanh âm cực kỳ làm nũng, nghe vậy mồ hôi lạnh của Tần Thiên xuất ra.

- Cám ơn, không cần đâu cô làm ơn cách xa ta một chút!

Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược thản nhiên nói, Triệu Chỉ Nhược nhất thời cong môi làm ra bộ dạng không vui đem cái ghế nhích ra ngồi song song với Tần Thiên.

- Ta cũng là muốn ngồi cạnh ngươi!

Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên có chút điêu ngoa nói, rồi đưa tay muốm ôm tay hắn, nhưng Tần Thiên tránh được.

- Thi Vũ đổi chỗ cho anh.

Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói sau đó liền cùng Hàn Thi Vũ đổi vị trí. Triệu Chỉ Nhược nhất thời mặt ỉu xìu, Hàn Thi Vũ vênh mặt khiêu khích nhìn Triệu Chỉ Nhược một cái sau đó ôm lấy tay Tần Thiên ngọt ngào dựa vào vai hắn làm Triệu Chỉ Nhược tức điên lên, nhưng cũng không có biểu lộ ra trên mặt.

Lúc này điện thoại của Tần Thiên vang lên, Tần Thiên lấy ra nhìn là Phong Tử gọi, lập tức nghe máy.

- Này A Thiên ta đến rồi xe ở chỗ nào a?

Kẻ Điên liền hỏi.


Tần Thiên nói qua điện thoại rồi hướng lão sư xin phép sau đó lập tức đi ra ngoài.

Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên rời đi, quay đầu lại nói với Hàn Thi Vũ:

- Tôi cùng Tần Thiên có hôn ước, người sau này Tần Thiên cưới là tôi chứ không phải là cô, đừng cố gắng làm gì.

- Tôi tin tưởng Tần Thiên, có cưới hay không không quan trọng, chỉ cần hắn yêu tôi và tôi cũng yêu hắn là được.

Hàn Thi Vũ nói vậy Triệu Chỉ Nhược không biết làm gì hơn là im lặng.

Tần Thiên ra khỏi trụ sở mỹ thuật tạo hình thì thấy Phong Tử và đám bang chúng đứng cách đó không xa, lập tức đi tới.

-Thiên ca!

Các đàn em thấy Tần Thiên lập tức cung kính chào, Tần Thiên gật đầu đáp lại.

- A Thiên, ngươi nói là mấy cỗ xe kia phải không!

Phong Tử chỉ vào mấy cỗ xe của Phi Xa bang bỏ lại trên sân nói.

-Làm sao, có vấn đề gì à?

Tần Thiên nhìn vẻ mặt giật mình của Phong Tử nói.

- Xe của Phi Xa bang mà ngươi cũng thu sao, quá đà rồi.

Phong Tử nhìn Tần Thiên giơ ngón tay cái lên nói.

- Quản bọn hắn làm cái gì, Ở cái thành phố Quang Châu này chỉ có thể có một bang hội, còn lại tao diệt tất. Phi Xa bang này dám chọc tới ta, ta mà không ra tay bọn nó lại tưởng dễ ăn hiếp. Đợi một thời gian nữa chúng ta ổn định lại liền tiêu diệt Phi Xa bang này.

Tần Thiên nói.

-Tốt! Rất hợp ý ta!

Phong Tử hưng phấn nói.

- Đúng rồi! A Thiên quán rượu phố triển khai hắc đạo đại hội, trong tháng này sẽ tiến hành ở Kim Sắc Thiên Địa. Chúng ta là bang phái mới mà cũng nhận được thiếp mời, ngươi thấy thế nào.

Phong Tử nhìn Tần Thiên nói.

-Hắc đạo đại hội là gì?

Tần Thiên hỏi.

-Là những thế lực họp tổng kết lại tình huống trong năm sau đó căn cứ theo thực lực mà phân chia địa bàn hoạt động. Thực lực càng mạnh thì được càng nhiều địa bàn. Nói chung là các thế lực lớn thâu tóm hội nghị, ngươi có muốn đi xem không, đến lúc đó ta sợ những thế lực này sẽ liên hợp lại đối phó với chúng ta.

Phong Tử nói.

-Đi ! Tại sao lại không đi a. Chính ta cũng muốn nhìn xem đám người này đối phó với ta ra sao.

Tần Thiên cười lạnh nói, Phong Tử nhìn Tần Thiên gật đầu tán thưởng.

- Đúng rồi A Thiên quán rượu của chúng ta ba tuần tới sẽ khai trương, ngươi nói xem có nên mượn người của thế lực khác đến cổ vũ hay không?

Phong Tử hỏi.

- Không cần, có nhờ bọn chúng cũng sẽ không tới. Lúc đó ngươi chuẩn bị nhân thủ cho tốt là được, ta đoán lúc khai trương nhất định sẽ có việc phát sinh. Ngươi về cho người chuẩn bị chu đáo đến ngày đó thì điều đi hết chỉ để lại một vài người là được. Nếu bọn chúng dám đến phá ta sẽ giết hết toàn bộ.

Tần Thiên thản nhiên nói.

-Được rồi! Ta trở về sẽ nói cho bọn họ biết.

Phong Tử nói.

-Ừ , ngươi về trước đi.

Tần Thiên nói, Phong Tử đáp lại một tiếng sau đó phân phó thủ hạ lấy xe máy trở về.


Nhìn Phong Tử rời đi, Tần Thiên cũng quay về trụ sở.



Phi Xa bang tổng bộ.

Lão đại Lâm Trạch Khải ngồi ở trên ghế nhìn hai cỗ thi thể trên mặt đất sắc mặt có chút khó coi.

-Chuyện gì xảy ra? Tại sao chết người, tại sao Lão Tam lại bị phế?

Lão đại nhìn thủ hạ của mình hỏi. Thủ hạ lập tức đem chuyện xảy ra ở sân bóng rổ buổi sáng cùng với chuyện Lâm Trạch Giai tuần trước chọc Tần Thiên nói ra hết.

- Tần Thiên? Thiên Bang mới lập tại khu phố quán rượu sao? Là bang chủ thì phải.

Lâm Trạch Khải lầm bầm nói.

-Ta điều tra qua rồi , là hắn!

Một nam tử sắc mặt trắng bệch trông gầy yếu ghé bên tai Lâm Trạch Khải nói.

- Nếu là hắn, chuyện kia tạm thời gác lại. Nói cho Tiểu Trạch không cần vội vã báo thù ngay, ta còn có đại sự cần làm. Chờ ta làm xong rồi mới giải quyết tận gốc cái chuyện rắm chó nho nhỏ này. Đi đi!

Lâm Trạch Khải nhìn thủ hạ phân phó, tên kia liền lập tức rời đi.

- Liên lạc với Yamamoto tiên sinh hẹn đêm nay gặp mặt tại Kim Sắc Thiên Địa.

Lâm Trạch Khải quay đầu nhìn sang bên nam tử mặt trắng bệch trông gầy yếu nói. Tên đó gật đầu liền xoay người rời đi.

- Hừ, dám động vào đệ đệ của tao, tao liền diệt cả nhà mày, cho mày chết cũng không được tử tế!

Lâm Chính Khải cười lạnh, bộ dáng thoạt nhìn cực kỳ hung tợn.



Rất nhanh đã đến 5 giờ chiều, chuông tan học vang lên. Một nhóm người vội vàng thu dọn đồ đạc ra về, Tần Thiên cùng Hàn Thi Vũ thu thập dụng cụ vẽ tranh xong đi ra phía cổng. Tài xế của Hàn Thi Vũ đã sớm chờ ở đó, thấy Hàn Thi Vũ đi ra lập tức mở cửa xe.

- Tần Thiên hẹn gặp lại!

Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói sau đó lên xe rời đi. Tần Thiên thì đi về phía học viện hộ sĩ bên kia, hắn còn muốn đón Sở Tương Tương đi bệnh viện thăm Triệu Tiểu Nhã.

- Lão công, anh chờ em đã!

Triệu Chỉ Nhược chạy theo, không đợi Tần Thiên phản ứng đã ôm lấy tay hắn, hai tòa nhũ hoa cao vút áp vào tay Tần Thiên, cảm giác mềm mại ma sát làm cho Tần Thiên vô cùng thích thú.

- Buông ra!

Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược bình tĩnh nói.


-Lão công, không được như vậy nha. Chẳng lẽ ta nhìn không xinh đẹp bằng người kia sao, ngực của ta còn lớn hơn so với Thi Vũ đó.

Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên làm nũng nói, hai tay ôm lấy tay Tần Thiên ép vào bộ ngực của mình mà chà sát làm cho Tần Thiên rạo rực. Bất quá Tần Thiên rất nhanh liền tỉnh táo lại. Sắc cũng có đạo, không thể làm bừa.

- Lấy ra!

Tần Thiên trực tiếp rút tay ra khỏi ngực Triệu Chỉ Nhược rồi hướng học viện hộ sĩ đi tới. Triệu Chỉ Nhược nhìn phía sau vô cùng tức giận.

- Đáng ghét, ngươi cho rằng ta cần ngươi sao?!

Triệu Chỉ Nhược cuối cùng không nhịn được hét ầm ĩ phía sau. Tần Thiên không thèm để ý thản nhiên đi về phía học viện hộ sĩ.

- Ngươi … làm người ta tức chết mà!

Triệu Chỉ Nhược cả giận nói sau đó đuổi theo Tần Thiên.

Tần Thiên đến học viện hộ sĩ thấy Sở Tương Tương đã đợi ở đó. Thấy Tần Thiên tới lập tức lao ra đón ôm ngay lấy tay Tần Thiên, hai ngọn núi khổng lồ mềm mại áp vào tay Tần Thiên. Không nhịn được Tần Thiên cố ý chà xát một chút làm Sở Tương Tương đỏ mặt thầm mắng sắc lang.

Nhìn xung quanh thấy không có ai Tần Thiên vươn tay bóp một phát trên ngực Sở Tương Tương, Sở Tương Tương nhất thời kinh hãi vội vàng đẩy Tần Thiên ra. Bộ dạng e thẹn kia nhìn qua càng thêm mê người làm cho Tần Thiên một trận kích động. Bất quá đây lại là nơi công cộng, Tần Thiên cũng không dám làm quá, bèn nghĩ thầm khi trở về nhà phải hảo hảo đùa giỡn một phen.

-Hừ ! Sắc Lang!

Triệu Chỉ Nhược từ xa đuổi tới, thấy Tần Thiên đụng đụng chạm chạm Sở Tương Tương liền mắng to.

-Ta kháo! Phiền phức lại tới rồi.

Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược đi tới nghĩ thầm.

- Hừ! Anh sợ em à!

Triệu Chỉ Nhược hừ lạnh nói túm ngay lấy tay Tần Thiên ôm thật chặt, sợ hắn lại gỡ tay nàng ra.

Sở Tương Tương nghi ngờ nhìn hai người không rõ là như thế nào, nhưng vẫn lễ phép hướng Triệu Chỉ Nhược chào hỏi.

-Được rồi! Ngươi thích làm gì thì làm.

Tần Thiên không thể làm gì được đành tùy ý nói.

Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên bộ dạng nhất thời cực kỳ đắc ý.

Ba người ra khỏi trường học, chuẩn bị thuê chiếc xe đi bệnh viện, kết quả là gặp phải một tài xế xe taxi cự tuyệt không đón khách. Tần Thiên thiếu chút nữa ngất đi, còn có người không muốn kiếm tiền a.

- Vậy chúng ta đi bắt xe buýt!

Tần Thiên nhìn Sở Tương Tương nói, sau đó ba người liền hướng trạm xe bus đi tới, hiện tại là lúc tan sở cộng thêm tan giờ học cho nên ở trạm xe người đứng một đống lớn, liên tục tới hai chiếc xe buýt cũng không chen lên được bởi vì trên xe buýt đã chật ních rồi, cộng thêm chuyến xe buýt đi tới bệnh viện là 20' một lần, kết quả nhỡ xe mấy lần thì trời đã tối.

- Ta đi về trước, không đi nữa.

Triệu Chỉ Nhược rốt cục chịu không được, lâu như vậy còn không có xe buýt, chưa kể còn phải đứng, ghê tởm nhất chính là nàng mặc quần cụt, bị muỗi cắn rất khó chịu.

- Về đi, không tiễn!

Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược thản nhiên nói. Triệu Chỉ Nhược tức gần chết trực tiếp quay đầu hậm hực rời đi.

Triệu Chỉ Nhược mới vừa đi không tới một phút đồng hồ xe buýt đã tới rồi, lập tức đám người đại loạn, liều mạng hướng bên trong chen vào, Tần Thiên nhìn cửa sau vừa mở ra liền dẫn Sở Tương Tương từ cửa sau lên.

- Hô! Cuối cùng cũng lên được!

Tần Thiên thở ra một ngụm khí thật dài, Sở Tương Tương sắc mặt đại xấu hổ bởi vì trên xe quá đông, hai người giờ phút này mặt đối mặt dính sát vào nhau, khoảng cách giữa mặt hai người bất quá có mấy phân, khí tức nam nhân của Thần Thiên truyền tới Sở Tương Tương làm nàng hoảng hốt cúi gằm đầu xuống.

Mà Tần Thiên thấy bộ dạng Sở Tương Tương không khỏi âm thầm cười trộm, thân thể hai người dán vào nhau thật chặt. Trước ngực Sở Tương Tương một đôi bồng đào theo xe buýt đong đưa không ngừng ma sát với lồng ngực Tần Thiên, bộ ngực căng đầy ép vào làm cho Tần Thiên cảm thấy thoải mái, lại cúi đầu xuống là có thể thấy cái khe trước ngực giữa hai cặp tuyết lê của Sở Tương Tương, nhìn qua cực kỳ mê người, Tần Thiên phía dưới đại bổn ngẩng lên thẳng đứng ép vào nơi đó của Sở Tương Tương, nhất thời khiến nàng càng thêm thẹn thùng muốn tránh ra nhưng căn bản là không có chỗ trống.

Tần Thiên bị Sở Tương Tương áp sát kích thích rất mạnh mẽ, hắn nhìn bốn phía chung quanh, thấy không ai chú ý liền bỉ ổi ghé vào tai Sở Tương Tương nói:

- Tương Tương, cho anh sờ một chút có được hay không a.

Sở Tương Tương vừa nghe lời Tần Thiên nói nhất thời liền kinh hãi, lập tức lắc đầu tỏ vẻ không muốn, nơi này chính là nơi công cộng, không thể làm loạn được, nếu có người phát hiện vậy thì thảm rồi.

- Tương Tương, em yên tâm, sẽ không bị người ta nhìn thấy đâu.

Tần Thiên tựa hồ phát hiện Sở Tương Tương lo lắng cho nên lặng lẽ ghé bên tai Sở Tương Tương nói.

- Không nên! Không nên!

Sở Tương Tương liều mạng lắc đầu nói.

- Tương tương, cầu xin em a, anh chịu không được rồi, chỉ một chút có được hay không a.

Tần Thiên vẻ mặt cầu khẩn nhìn Sở Tương Tương nói, Sở Tương Tương thấy thế liền mềm lòng.

- Uh... Vậy chỉ một chút thôi, không được làm loạn đó...

Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên khẩn trương nói, gương mặt hồng giống như uống rượu, phía dưới bụng bị đại bổng của Tần Thiên ép vào khiến nàng run rẩy.

Tần Thiên nghe được Sở Tương Tương đáp ứng nhất thời mừng rỡ, vươn tay đem Sở Tương Tương ôm vào trong ngực mình, hai tay đặt ngang hông nàng, nhẹ nhàng xoa nắn hưởng thụ cảm giác mềm mại non nớt.

Sở Tương Tương bị Tần Thiên sờ như vậy rất là khẩn trương, hai bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm y phục Tần Thiên, mặt chôn vào ngực hắn, lộ ra vẻ cực kỳ xấu hổ.

- Tần Thiên, đã được chưa!

Sở Tương Tương nhỏ giọng nói.

- Còn chưa bắt đầu đâu Tương Tương!

Tần Thiên ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói, hướng về phía lỗ tai của nàng thổi một ngụm nhiệt khí, nhất thời Sở Tương Tương toàn thân nhũn ra, đứng cũng không nổi nữa giống như dựa hẳn vào người hắn vậy.

Tần Thiên nhìn biểu hiện Sở Tương Tương tà tà cười, bàn tay luồn qua quần lót nàng tiến vào trong, nắm lấy kiều đồn của nàng mà xoa nắn.

- Ư...

Sở Tương Tương không khỏi phát ra một tiếng rên nhẹ, thân thể thật giống như giống như bị giật điện, cả người mất thăng bằng nhào về phía trước.

- Tần Thiên, anh đã nói chỉ một chút thôi mà...

Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên có chút cấp bách nói.

- Làm gì đã được một chút, nào ngoan để anh sờ thêm lúc nữa.

Tần Thiên vô sỉ cười nói.

- Anh... anh xấu lắm.

Sở Tương Tương ấm ức nói.

Tần Thiên thấy vẻ mặt Sở Tương Tương thì càng cảm thấy đáng yêu, mạnh mẽ hôn lên môi nàng. Sở Tương Tương chỉ kịp ư lên một tiếng rồi cả người buông lỏng, để mặc cho hắn thoải mái chơi đùa đầu lưỡi mình.

Phía dưới bàn tay Tần Thiên rất không an phận, xoa bóp kiều đồn thấy không đủ hắn liền nhẹ nhàng đưa một ngón tay vào ngọc động của nàng, từ từ khuấy lên.

- Aa... Đừng mà...

Sở Tương Tương đẩy hắn ra mà năn nỉ, nhưng Tần Thiên lại ôm nàng vào hôn tiếp, dùng thêm một ngón tay nữa thọc vào sâu bên trong.

Tần Thiên tay còn lại nắm lấy tay Sở Tương Tương, đặt nó vào trước tiểu đệ đệ mình. Sở Tương Tương kinh hãi muốn rút ra nhưng không được, Tần Thiên đã kéo khóa quần xuống rút tiểu đệ đệ ra đặt vào tay nàng, sau đó nắm tay nàng đưa lên đưa xuống.

- Ư...

Hai ngón tay của Tần Thiên bắt đầu ra vào với tốc độ nhanh hơn, trong chốc lát đã có thể nghe tiếng chít chít của da thịt ma sát với nước. Sở Tương Tương run rẩy nắm lấy cổ tay hắn, hai chân như muốn khuỵu xuống, hai mắt dần mơ mơ hồ hồ. Tần Thiên càng làm cành mạnh, sau đó hắn thọc cả ba ngón tay vào, làm với tốc độ như thoi đưa, không quá mười nhịp Sở Tương Tương lập tức tiết thân, ngọc lộ bắn ra đầy mặt đất, từng dòng nước trong suốt chảy dọc trên đùi, ướt sũng cả đôi tất màu trắng tinh.

Sau đó không lâu Tần Thiên cũng phún xuất, nòng nọc bắn ra rất mạnh, có một chút còn bắn cả lên mặt Sở Tương Tương. Nhưng Sở Tương Tương cũng không để ý tới nữa, nàng lúc này đã nhũn ra như con chi chi, nếu không có Tần Thiên làm chỗ tựa thì chắc chắn nàng đã ngã ra đất.

- Tần Thiên... Anh buông ra được chưa...

Sau vài phút Sở Tương Tương xấu hổ nói, đưa một tay lau đi vết tích trên mặt.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT