watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Tiên Ma Biến
Tác giả: Vô Tội

Quyển 5: Xuất Thế
Chương 41: Hãy chờ xem!

Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com


Ngay lúc Ngụy Hiền Vũ lạnh lùng lên tiếng, trong phủ tổng trấn, Đổng tổng trấn vừa quát mắng Liên Chiến Sơn thiếu chút nữa đã giận dữ quăng bể đại ấn tổng trấn.

Người chịu trách nhiệm cuối cùng thẩm duyệt công văn yết bảng của Đề Bộ chính là Giang Vấn Hạc ở phòng Thượng sơ.

Lão quan văn này không có chí tiến thủ, trước giờ luôn nghe theo mệnh lệnh ông ta, ngày hôm nay đột nhiên lại mắc trọng bệnh, cần đi gặp đại phu gấp.

Mà lão ta lại cáo ốm ngay sau khi đồng ý đóng dấu cho công văn yết bảng của Lâm Tịch.

Lão quan văn này chẳng những không cố ý trì hoãn thời gian, ngược lại còn nhanh chóng thẩm duyệt xong công văn yết bảng Lâm Tịch đưa tới, sau đó lập tức cáo ốm né tránh, ngay cả Đổng tổng trấn cũng không gặp được.

...

Khi Ngụy Hiền Vũ lạnh lùng gọi Lâm Tịch là nghi phạm, dân chúng vốn đã do dự lùi bước về sau không hiểu bị điều gì đó xui khiến, họ không để ý đến việc cái chết đang uy hiếp mình, một lần nữa xông lên phố.

Nhưng ngay lúc này, một lão nhân mặc bộ quần áo vải thô màu vàng, trên khuôn mặt lấm tấm những vết tàn nhang màu đen, và một đồng tử mặc áo xanh trên lưng có một cái hòm, lại không quan tâm đến dân chúng đang phẫn nộ và quân đội Vân Tần đang giương cung bạt kiếm như lâm trận đối địch, hai người họ lặng lẽ đi tới chỗ Lâm Tịch vừa mới dán bản công văn yết bảng, chậm rãi và cẩn thận nhìn.

Quần áo lão nhân và đồng tử đã bị nước mưa làm ướt, thậm chí vạt áo và phần phía sau đã bị bùn dơ bắn lên gần hết.

Hiện giờ Lâm Tịch cũng không chú ý đến lão nhân và thư đồng áo xanh này.

Đối mặt với giọng nói chất vấn như đang hỏi nghi phạm của Ngụy Hiền Vũ, hắn chỉ cười nhạt, nói:

- Không biết tội, nhưng ta có thể đi theo ngươi.

Hắn gập dù, đi lại dưới cơn mưa phùn, tới trước mặt đám người Uông Bất Bình, chậm rãi nói:

- Yên tâm đi, tại hạ không bị sao cả. Nếu như mọi người chết ở đây, nhiều lắm hắn chỉ gánh một chút tội thôi, những việc vô bổ như vậy không đáng để mọi người làm.

Hơi dừng lại một chút, Lâm Tịch lại không lưu tình mà mỉa mai:

- Nếu hắn đã dám làm như vậy, tất sẽ không sợ có thêm mấy mạng người dưới đao mình, cũng không cần để ý đến tiền đồ của mình. Hơn nữa, nếu như cố ý phản kháng, không chừng hắn sẽ có thêm cớ giết chết tại hạ ngay tại chỗ.

- Tiểu lâm đại nhân.

Những âm thanh bi thương vang lên.

- Tản đi, tản đi.

Lâm Tịch vuốt cằm hành lễ bốn hướng, chân thành nói:

- Không có chuyện gì đâu.

Trương nhị gia bỗng nhiên xuất hiện, trong tay có mang theo hành lý và hai rương gỗ của Lâm Tịch. Đằng sau ông ta còn có Đỗ Vệ Thanh và các bộ khoái khác, bọn họ đang áp giải Từ Thừa Phong, Cao Triệt và những người liên quan đến vụ án này.

Thấy toàn bộ hành lý của Lâm Tịch ở đây, lại nhìn thiếu niên áo xanh đang mỉm cười trong mưa không hề sợ hãi trước thiết kỵ dũng mãnh kia, nghĩ tới việc vị Đề Bộ quang minh này vì muốn nơi này sáng sủa hơn, không cúi đầu trước cường quyền, cuối cùng lại trở thành phạm nhân bị mang đi, những âm thanh bi thương không ngừng vang lên.

- Lâm đại nhân.

Một người trẻ tuổi mặt đen từ trong đám người đi ra, bất chấp mùi cá nhàn nhạt vẫn còn vương lại trên quần áo mình, hắn khom mình hành lễ với Lâm Tịch, nhẹ giọng nói:

- Hứa Sanh ta phục ngài.

Lâm Tịch vỗ vỗ bả vai thanh niên quản lý phố cá thay, mỉm cười nói:

- Nếu sau này có bắt được con cá sắt đầu chó nào nữa...để dành bán cho ta là được rồi. Đúng rồi, trong chum nước ở tiểu lâu Lâm Giang kia, còn có một con ba ba vực sâu và một con cá sắt đầu chó, nếu có thời gian, ngươi hãy giúp ta chăm sóc.

Hứa Sanh lại khom mình hành lễ, không nói thêm gì nữa.

- Đi thôi.

Lâm Tịch ngẩng đầu đi tới Ngụy Hiền Vũ, nhìn võ quan lạnh lùng trước mặt, nói:

- Ngươi liều mạng lầm người rồi...cũng như ta có thể hoàn thành bản công văn yết bảng sớm hơn ngươi dự tính rất nhiều. Tiếp theo, sợ rằng ngươi phải thất vọng lần nữa.

- Không có tiếp theo.

Ngụy Hiền Vũ hơi khom người, lạnh lùng nhìn Lâm Tịch và Trương nhị gia sau lưng Lâm Tịch, vẫn hạ giọng thấp tới mức chỉ có hắn và Lâm Tịch nghe được, nói:

- Ngươi không có cơ hội để ta phải thất vọng nữa.

Nghĩ đến việc tên võ quan này lúc trước nói câu "Hãy chờ xem", Lâm Tịch bỗng ngạo nghễ tươi cười. Hắn nhìn Ngụy Hiền Vũ, gằn giọng nói:

- Vậy hãy chờ xem.

....



Thiết kỵ Vân Tần chuẩn bị xoay người, Lâm Tịch đã bắt đầu bước đi.

Bà lão mộc mạc lại quỳ xuống, trán chạm đất.

- Chờ đã.

Nhưng ngay lúc này, đột nhiên có một âm thanh già nua nhưng to rõ vang lên.

Đến lúc này, rốt cuộc mọi người đã chú ý tới lão nhân gầy gòm, khuôn mặt đầy những vết tàn nhang và thư đồng áo xanh kia.

Trời đang mưa bụi, những hạt mưa như những giọt nước mắt tiếc thương cho ai đấy, nhưng bầu trời vẫn quang đãng.

Tuy nhiên, điều khiến dân chúng phải tò mò chính là lão nhân gầy gòm này không những không bung dù, ngược lại còn mang theo một cái đèn lồng đã được đốt. truyện được lấy từ website tung hoanh

Lâm Tịch ngạc nhiên dừng bước. Hắn không nhận ra lão nhân này, hắn thấy bước chân của lão nhân này không ổn định, tất nhiên không phải là người tu hành, nhưng lão nhân này lại có khí chất khác hẳn với người thường.

Ngụy Hiền Vũ cau mày lại thật chặt, gần như khuôn mặt và đôi lông mày tạo thành hình chữ "Xuyên". Hắn cũng nhận ra lão nhân này không phải là người bình thường, nhưng hắn là một quân nhân đã từng xông trận, vậy mà đám dân thường này lại dám đôi co với hắn, điều này đã khiến hắn rất bực mình.

- Ngươi không cần rời khỏi trấn Đông Cảng này. Hôm nay, trừ khi ta chết, không người nào có thể mang ngươi đi.

Lão nhân cầm đèn lồng híp mắt, đồng thời đi tới cạnh Lâm Tịch, dứt khoát nói.

Tiếp theo, lão đứng trước người Lâm Tịch, nhìn Ngụy Hiền Vũ nói:

- Các ngươi muốn mang hắn đi, trước hết phải bước qua thi thể của ta.

Những âm thanh bi thương đang vang lên và những lời nói khi nãy của Lâm Tịch đã khiến Ngụy Hiền Vũ rất bực mình, hơn nữa, khi tới đây hắn đã quyết tâm không màng đến sống chết và tiền đồ của mình, bây giờ lại nghe lão nhân này nói thế....Bỗng nhiên có một luồng sát ý lạnh như băng từ lồng ngực hắn phát ra ngoài, làm cho những người ở gần cảm thấy bất an.

- Sao hả? Ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi?

Nhưng câu nói này không những làm lão nhân sợ hãi, ngược lại lão còn tức giận đùng đùng, giận dữ đến nỗi giọng nói già nua vang vọng khắp nơi:

- Khi nghe án mạng này, ta đã cảm thấy trấn Đông Cảng này thật tối, nhưng ta không ngờ lại tối đến mức như vậy. Án mạng như vậy mà ngươi vẫn dám bắt quan viên có công sao? Ba năm trước đây, ta thấy lăng Tri Lễ đã tối lắm rồi, nhưng không ngờ trấn Đông Cảng nho nhỏ này lại tối tới mức không còn ánh sáng, cần phải đốt đèn lồng thắp sáng! Ba năm trước đây, Tỉnh đốc Sơn Âm không dám giết ta, bây giờ ta cũng muốn xem thử, tên súc sinh nhà ngươi có dám giết ta hay không?

Tri Lễ Lăng...tỉnh đốc Sơn Âm...lão già cầm đèn lồng...Sát ý lạnh lẽo trên người Ngụy Hiền Vũ bỗng nhiên biến mất, bất chợt hắn cảm thấy rất lạnh, lạnh đến nỗi tay chân của hắn còn lạnh hơn cả bộ giáp đang mặc. Hắn nghĩ tới thân phận lão nhân này, thân thể bất chợt run lên.

- Đây là Khương đại nhân? Là Khương đại nhân đã vì đại án chiếm đất ở lăng Tri Lễ mà lên án cách chức tỉnh đốc Sơn Âm?

Âm thanh tức giận của lão nhân này quanh quẩn khắp đường phố trấn Đông Cảng, có người bắt đầu đoán được lão nhân này là ai, nhất thời có những tiếng kinh hô vang lên.

Ba năm trước đây, Lăng đốc lăng Tri Lễ ở hành tỉnh Sơn Âm phạm vào trọng tội, chiếm lấy đất đai tổ tiên của một phú thương. Mấy quan viên Lại ti lên tiếng bất bình, nhưng bị mưu hại hạ ngục. Khi ấy, một quan viên Luật chính ti tòng lục phẩm là Khương Thụy lên án mạnh mẽ, kiện tới hành tỉnh, nhưng tỉnh đốc Sơn Âm Chu Khang An lại là thế giao với Lăng đốc lăng Tri Lễ, dùng thủ đoạn bưng bít mọi người, kiện Khương Thụy chứng cứ chưa đầy đủ, xử trượng hình.

Sau khi bị hành hình hai ngày, Khương Thụy dùng dao tự cắt đứt thịt thối trên hai đùi mình, cầm đèn lồng ra đường phố, hô to trời tối không ánh sáng.

Máu tươi lâm ly làm rung động không biết bao nhiêu người, khiến các quan viên ở đấy phẫn nộ, cuối cùng hợp lực kiện lên trên, cách chức cả tỉnh đốc Sơn Âm.

Quan viên Vân Tần có rất nhiều, tất nhiên không thiếu những người nghĩa khí, xương cốt thẳng như sắt thép.

Bởi vì sự nghĩa khí và trung can ấy, ba năm trước Khương Thụy được đề bạt một lúc thăng hai cấp, làm Ngũ phẩm Cấp sự trung.

Cấp sự trung là một chức quan do chính Trương viện trưởng đặt ra, nếu xem xét cả lịch sử quan trường trước đó, không có mấy người biết đến chức quan này. Tám ti đều có, không chỉ có quyền khuyên nhủ, tra xét hoặc chủ quản các ti, họ còn có thể trực tiếp gặp mặt hoàng đế, giám sát các nghành còn lại, tra xét làm trái, buộc tội quan lại các ti, cho nên, bình thường mọi người đều gọi họ là Ngôn quan. Bởi vì có thể trực tiếp trình tấu lên hoàng đến, chức quan Cấp sự trung này tuy không nắm quyền binh, nhưng trong mắt các quan viên khác thì thực quyền của họ rất nhiều, mặc dù quan vị chỉ là ngũ phẩm, nhưng các quan to ở trên cũng rất kiêng sợ.

Khảo hạch chọn lựa các quan viên vào Cấp sự trung cũng rất khắt khe, đều là những quan viên thanh minh ngay thẳng. Bởi vì Ngôn quan rất quan trọng nhưng lại không có quyền binh, nên luật pháp Vân Tần rất bảo vệ họ.

"Duy thánh thượng được định tội, người vi phạm, giết cửu tộc."

Nói đúng hơn, chỉ có đương kim hoàng đế mới có quyền định đoạt một Ngôn quan có tội hay không, nếu như những người còn lại không đợi phán xét cuối cùng của hoàng đế, dựa vào phán xét của mình mà đắc tội với Ngôn quan, hoặc là ám sát Ngôn quan, kết quả cuối cùng chính là diệt cửu tộc.

Điều luật này của Vân Tần tuy khắt khe, nhưng vì có không ít nhân tố chủ quan của Trương viện trưởng tác động vào, nên những người bị liên lụy vì tội này rất ít, người phạm tội nặng nhất sẽ bị lăng trì xử tử, gia quyến lưu vong hoặc sung quân phục vụ. Nhưng trong luật pháp Vân Tần rõ ràng có điều luật diệt cửu tộc nếu như đắc tội với Ngôn quan, cho thấy hoặc là tiên hoàng Vân Tần, hoặc là Trương viện trưởng, nhất định có một người trong hai người trên rất coi trọng chức quan và người làm chức quan này.

...

Ngụy Hiền Vũ có thể không để ý đến sống chết của mình, nhưng hắn không thể không nghĩ đến người nhà mình.

Hắn không dám giết, hắn biết mình không dám giết, nên hôm nay không thể nào dẫn Lâm Tịch đi được....chính vì thế, hắn càng lúc càng sợ hãi hơn, tay chân run rẩy.

Bởi vì đại án tri Lễ Lăng ảnh hưởng quá lớn, hầu hết mọi quan viên đều biết đến hình dáng đại khái của Khương Thuy. Tuy vị Ngôn quan này chưa nói tên mình ra, nhưng thư đồng mặc áo xanh cạnh lão đã lấy ấn quan bằng ngọc cầm trong tay, chứng minh đây đúng là Ngôn qua Khương Thụy.

- Chỉ là một Tướng liên doanh tam trấn nho nhỏ mà có thể dung túng con trai mình làm những chuyện như vậy sao?

- Không quan tâm đến dân chúng, đại án đã rành rành trước mắt mà còn sử dụng quân đội...Luật chính ti, Lại ti, quan viên ở doanh trại Giám quân trấn này đều là côn trùng sao?

Âm thanh tức giận của Khương Thụy vẫn liên tục vang lên.

Nhìn lão nhân gầy gòm đến mức sợ rằng Uông Bất Bình cũng có thể đánh ngã, lại đang lớn tiếng quát mắng đoàn kỵ binh tinh nhuệ trước mặt, Lâm Tịch chỉ còn biết trợn mắt hốc mồm nhìn điều đang diễn ra.

Điều này không nằm trong kế hoạch của hắn, nhưng hắn biết quyền hạn của Cấp sự trung ở các Ti, nên hắn biết hôm nay mình không cần rời khỏi trấn Đông Cảng. Hơn nữa, sợ rằng có rất nhiều quan viên ở đây sẽ bị Khương Thụy mạnh mẽ lên án một phen.

Nhìn Ngụy Hiền Vũ bởi vì tức giận, vì bất đắc dĩ, vì không dám...những tâm tình khác nhau đan xen vào nhau làm thân hắn thể run rẩy, Lâm Tịch chợt cảm thấy rất lạ. Nhưng Lâm Tịch lại không phải là người hiền lành, ngược lại hắn còn muốn vị võ quan này phải khó chịu hơn, nên hắn không nhịn được nhìn Ngụy Hiền Vũ đang trợn mắt, khẽ cười nói:

- Vừa nói "hãy chờ xem", nhưng không ngờ ngươi lại được xem nhanh như vậy, thật có lỗi!

Chương 1: Liên Chiến Sơn đắc ý!

Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com


Vân Tần trọng võ, lấy ba trấn làm đơn vị để thiết lập liên doanh, bất cứ lúc nào cũng có thể điều động quân đội tới các trấn.

Đại doanh đóng quân của ba trấn Đông Cảng, Yến Lai, Thanh Hà nằm giữa hai trấn Yến Lai và Đông Cảng.

Trong doanh trướng trung tâm, Tướng liên doanh tam trấn Từ Trữ Thần và mấy quan viên khác đang nghị sự, đột nhiên có một quân sĩ truyền lệnh bước nhanh vào trong, sắc mặt hơi khó coi. Hắn khom mình hành lễ với Từ Trữ Thân, nói:

- Ngụy Hiền Vũ không thể dẫn công tử và Đề bộ kia ra trấn Đông Cảng được.

Khi thấy sắc mặt tên lính truyền lệnh này, Từ Trữ Thân đã cảm thấy không hay. Vừa nghe nói xong, hắn liền biến sắc, lạnh giọng hỏi:

- Vì sao?

Tên lính truyền lệnh cố gắng kiềm nén nỗi sợ trong lòng, trầm giọng nói:

- Luật chính ti Cấp sự trung Khương Thụy vừa lúc tới trấn Đông Cảng, nói các quan tra xét sai luật, không cho dẫn người đi.

Từ Trữ Thân đột nhiên có cảm giác có một cây búa lớn đập vào lồng ngực mình, bộ giáp đang mặc rung lên liên tục, nhất thời không biết nói gì.

Mấy quan viên trong doanh trướng cũng khẽ biến sắc. Bọn họ tất nhiên biết Khương Thụy là ai, một khi Khương Thụy đã nhúng tay vào chuyện này, nếu như chỉ dựa vào khả năng những người ở đây, họ không thể thay đổi vụ án này nữa. Ban đầu chỉ có một Đề bộ nho nhỏ là Lâm Tịch, liệu hắn có thể làm gì? Điều duy nhất khiến họ lo lắng chính là ảnh hưởng của án mạng này, nhưng có ai ngờ rằng Khương Thụy lại vừa lúc đến trấn Đông Cảng?

Việc này cũng giống như quân đội đang chuẩn bị dùng hỏa công đối địch, nhưng ông trời lại trút xuống một cơn mưa tầm tã.

Thấy sắc mặt càng ngày càng lạnh lẽo của Từ Trữ Thân, các quan viên này càng lo lắng hơn, lo lắng Từ Trữ Thân không thể giữ bình tĩnh được mà làm những chuyện không hay, kéo mọi người vào vũng bùn này sâu hơn.

"Aaaaaaaaaaa...."

Chiếc bàn dài trước người Từ Trữ Thân bị ông ta tung một chưởng đánh gãy thành hai đoạn.

- Tất cả chuyện này đều do tên oắt Lâm Tịch kia gây nên!

Sắc mặt Từ Trữ Thân trở nên xanh mét, ông ta lạnh lùng nói:

- Bất kể như thế nào, ta muốn hắn phải chết chung vói con ta.

Hiện giờ có thể nói từng lời từng chữ của Từ Trữ Thân sắc bén như đao, nhưng hai câu trên lại khiến mấy quan viên trong doanh trướng thở phào một hơi.

Nếu như bây giờ còn muốn cứu Từ Thừa Phong hay những quan viên dính líu đến vụ án này, đó chính là phải đối đầu với Khương ngôn quan, làm như vậy không khác gì lấy một thanh đao lạnh đặt sát ngay cổ bọn họ. Nhưng Khương ngôn quan chỉ đi ngang qua đây, sau khi lão ta rời đi, muốn đối phó với một Đề bộ lại không phải là việc khó để họ phải đau đầu.

Hơn nữa, quan viên ở Vân Tần chia văn võ rất rõ, hoặc nói giữa Lại quan, Ngôn quan và Võ quan đều có nhiều ràng buộc lẫn nhau. Khương Thụy muốn mượn đại án này để lên án quân đội, chắc chắn sẽ bị vài quan viên trong quân đội uy hiếp.

- Dù vụ án này như thế nào đi nữa, Lâm Tịch kháng lệnh không nhận là việc thật.

Nghe thấy Từ Trữ Thân bỏ khó lấy dễ, các quan viên rõ ràng đã dễ thở hơn rất nhiều. Trong những người ngồi ở đây, một quan viên có bộ dáng như gia sư lên tiếng:

- Hơn nữa, chúng ta có thể buộc tội hắn kết bè kéo đảng...

- Chuyện này các ngươi làm đi.

Quan viên này còn chưa dứt lời, Từ Trữ Thân đã phất tay áo lên, cắt đứt.

Khi quan viên có bộ dáng như gia sư ngừng lại, Từ Trữ Thân xoay người, nói:

- Ta muốn một mình yên lặng một chút.

...

Khắp nơi trấn Đông Cảng giăng đèn kết hoa, ngay cả rất nhiều ngõ phố không làm ăn cũng treo lồng đèn đỏ lên.

Hôm nay không phải là ngày lẽ, tất cả chỉ vì tiểu Lâm đại nhân và Khương ngôn quan.

Trong phòng Đề bộ, thư đồng mặc áo xanh yên lặng mài mực.

Trước người Khương Thụy là một bản cáo trạng viết về tội lỗi các quan lại trong đại án trấn Đông Cảng, nét mực đen và in sâu.

- Luật chính ti Cấp sự trung Khương Thụy cẩn tấu: Tổng trấn trấn Thanh Hà lơ là trách nhiệm của mình, tạo điều kiện cho phòng Đề Bộ tham gia tội ác, nay nghi phòng Đề Bộ cấu kết với nghi phạm...

- Luật chính ti Cấp sự trung Khương Thụy cẩn tấu: Doanh trại Giám quân lăng Lộc Đông không tra xét kỹ vụ án, không coi trọng dân tình, có mưu lợi riêng, làm rối kỷ cương...

- Luật chính ti Cấp sự trung Khương Thụy cẩn tấu: Tướng liên doanh tam trấn Đông Cảng, Yến Lai, Thanh Hà dung con làm bậy. Có tất cả hai mươi tám thiếu nữ bị Từ Thừa Phong bắt giữ, chết mười một người...

- Luật chính ti Cấp sự trung Khương Thụy cẩn tấu: Lăng Lộc Đông Luật chính ti Sát kiểm quan Cung Khôn không tự mình tra án, trong một ngày nghị sự Giám quân phát ra hai công văn, xét tình không hợp, xét lý không thấu, sai lầm nghiêm trọng, xin cách chức nghiêm tra!

...

Mặc dù đã biết lai lịch Khương ngôn quan này, nhưng khi nhìn hơn hai mươi bản công văn cáo trạng, Lâm Tịch vẫn cảm thấy lão Ngôn quan đang bị mực viết lây lên cả ria mép này còn mạnh mẽ hơn lời đồn rất nhiều.

Sau khi tự mình xem xét qua vật chứng và nhân chứng Lâm Tịch trình lên, cẩn thận hỏi thăm qua vụ án, lão Ngôn quan này liền tin chắc án mạng xử không sai, lập tức viết công căn.

Mà những quan viên lão buộc tội đều là những người dính líu trực tiếp hoặc gián tiếp đến vụ án này.

Lão một hơi buộc tội hai mươi mấy quan viên, từ cấp lăng cho tới cấp trấn.

Nhưng thấy lão Ngôn quan này càng mạnh mẽ, Lâm Tịch càng cảm thấy thống thoái.

Khương Thụy đưa tất cả bản công văn này cho thư đồng mặc áo xanh, sau khi xem xét không viết sau mới gửi đi. Dù sao tuổi tác lão đã lớn, mấy năm trước chịu khổ trong ngục nên thân thể không còn khỏe khoắn, hơn nữa, hôm nay thấy việc bất bình, vì quá tức giận nên bây giờ lão cảm thấy lồng ngực và đầu hơi đau.

Sau khi vuốt vuốt huyệt thái dương, nhấp một hớp trà nóng, vị Ngôn quan có thanh danh khắp đế quốc Vân Tần này mới nhìn Lâm Tịch, bắt đầu cuộc nói chuyện chính thức đầu tiên giữa hai người. truyện được lấy từ website tung hoanh

- Ngươi là người có tài, rất can đảm, là nhân tài của Vân Tần ta. Chờ một thời gian, ta sẽ viết thư khen ngợi ngươi.

- Đa tạ đại nhân.

Lâm Tịch ngồi bên cạnh Lâm Tịch khẽ khom người. Nhìn thần sắc Khương Thụy, Lâm Tịch biết ông ta còn chuyện muốn nói nên chỉ đa tạ đơn giản, sau đó yên lặng nghe tiếp.

- Ngươi còn trẻ tuổi, nhưng qua vài chuyện mấy hôm nay, chắc ngươi cũng hiểu muốn làm một vị quan tốt không cúi đầu là việc rất khó.



Khương Thụy phất phất tay, ý nói Lâm Tịch không cần quá đa lễ, sau chậm rãi nói:

- Ngươi nên hiểu rằng làm quan không thể không theo pháp, tất cả phải dựa vào luật pháp Vân Tần. Trong mấy ngày qua, có vài việc ngươi đã kháng pháp, sợ rằng khó tránh khỏi bị người khác công kích. Cho nên, mặc dù ta dâng thư lên trên, chỉ sợ ngươi chưa chắc sẽ được khen ngợi ngay, thậm chí còn bị người khác trình tấu, trách phạt.

Lâm Tịch gật đầu:

- Vãn sinh hiểu rõ.

- Ta nói với ngươi những điều này là muốn nhắc ngươi không nên thất vọng.

Khương Thụy nhìn Lâm Tịch, bình thản nói:

- Chỉ cần đương kim thánh thượng thánh minh, chúng ta làm như vậy đều có ý nghĩa, chỉ là con đường chúng ta đang đi hơi nhấp nhô và khúc chiết.

Lâm Tịch khẽ mỉm cười, nói:

- Vãn sinh hiểu ý của Khương đại nhân...Khương đại nhân sợ vãn bối vì quá xúc động mà tâm tính thay đổi. Khương đại nhân thật là người luôn chăm lo cho xã tắc.

Khương Thụy khẽ gật đầu, tiếp tục nói:

- Thật ra còn có một ý khác: Chỉ khi chúng ta làm người thẳng, làm việc chính mới khiến cho người khác sợ, mới có thể đứng yên không ngã. Nhưng sau này ngươi làm việc, cần phải cẩn thận suy nghĩ, tuyệt đối không thể lỗ mãng.

- Dù sao ta đã già rồi.

Hơi dừng lại chốc lát, Khương Thụy cảm thấy có lẽ vì mình quá giận nên lồng ngực hơi đau, cảm thán nói:

- Nhưng có thể được lên quan vị như ta lại không có mấy người.

Lâm Tịch nhìn lão nhân khuôn mặt đầy tàn nhang, không còn khỏe khoắn nữa trước mặt mình, bỗng nhiên hắn nhớ tới một chuyện, nên hỏi:

- Không biết Khương đại nhân có nhận học sinh hay không?

- Nhận học sinh?

Đôi mắt đục ngầu của Khương Thụy hơi nhướng lên, lão ta đã hiểu sai ý của Lâm Tịch.

Lâm Tịch cũng nhận ra, nên lập tức lắc đầu giải thích:

- Vãn sinh muốn tiến cử một người cho đại nhân. Huynh ấy chỉ không làm Đề bộ, nếu không, chắc chắn huynh ấy sẽ làm việc giống như vãn sinh.

Khương Thụy ngẩn người, hỏi:

- Người nào?

- Huynh ấy là một thợ thủ công làm ô dù, tên Uông Bất Bình.

Lâm Tịch kể rõ đầu đuôi, nói những việc Uông Bất Bình đã làm từ ngày đầu tiên hắn đến trấn Đông Cảng đến hôm nay cho lão Ngôn quan này nghe, chậm rãi và cẩn thận từng lời một.

Sau khi nghe Lâm Tịch nói xong, Khương Thụy trầm ngâm, nói:

- Nếu như cậu ta nguyện ý, ta có thể dẫn cậu ta đi, cứ để làm sĩ tử trước. Nếu như thật sự có tâm, ta tất nhiên sẽ nhận hắn làm học sinh.

Lâm Tịch cười cười, nói:

- Đã như vậy, xin mời đại nhân nghỉ ngơi trước, vãn sinh đi hỏi ý kiến huynh ấy.

Khương Thụy gật đầu.

Nhìn bóng lưng Lâm Tịch bước ra khỏi phòng Đề Bộ, lão hơi cau mày, cảm thấy hơi khác lạ.

Ban đầu, lão ta cảm thấy mình rất thích người trẻ tuổi này. Khi còn ở ngõ phố trấn Đông Cảng, nhìn thấy Lâm Tịch nói dân chúng đang tụ tập tản ra, trước lúc lên đường còn cảm tạ mọi người, đúng là lão ta rất vui khi thấy đế quốc Vân Tần có một người trẻ tuổi nghĩa khí như vậy. Nhưng sau cuộc nói chuyện này, không hiểu sao lão lại cảm thấy mình hơi không thích Lâm Tịch.

Cẩn thận hồi tưởng đến từng tiếng nói từng hành động, hai mắt khẽ nhắm lại suy nghĩ một lúc, lão ta mới thở nhẹ một hơi, hiểu rõ nguyên nhân ở đâu.

Bởi vì Lâm Tịch quá bình tĩnh và lạnh nhạt. Không sợ hãi vinh nhục tất nhiên là chuyện tốt, nhưng lão suy nghĩ cẩn thận lại, thấy mặc dù mình đã nhắc tới đương kim thánh thượng, nhưng người trẻ tuổi này vẫn rất bình thản, thậm chí còn hơi lơ đễnh, lão cảm thấy hơi không thích chính vì điều này.

Lão dĩ nhiên không biết quan niệm của Lâm Tịch hoàn toàn khác người ở thế giới này, lão chỉ cảm thấy một người bình thản và lơ đễnh với thánh thượng như vậy rất nguy hiểm, nhắc nhở lão phải cảnh giác.

...

- Phòng Thượng sơ Nội vụ ti, Lại ti và doanh trại Giám quân lăng Lộc Đông cùng dâng thư buộc tội Lâm Tịch?

Trong phòng trông coi đại ngục trấn Đông Cảng, Liên Chiến Sơn vui mừng lên tiếng, vui đến mức thân thể run run.

- Tin này từ trong Lăng phủ truyền tới, ba bản công văn cũng được truyền đi rồi.

Quan viên Tiễn Cảng Sinh trông coi hung phạm ở trấn Đông Cảng, quan vị cùng cấp với Lâm Tịch, a dua cười nói:

- Chúc mừng Liên đại nhân, lần này ba bản công văn buộc tội Lâm Tịch mắc ba trọng tội: Một là không trọng luật pháp Vân Tần, kháng pháp không tuân; hai là cấu kết nhân vật giang hồ, kéo bè kết đảng; ba là mưu lợi riêng, làm loạn kỷ cương, đã bắt được nghi phạm nhưng không xử án.

- Hay! Rất hay!

Nghe thấy hai tội đầu, Liên Chiến Sơn còn chưa tỏ thái độ gì, nhưng khi nghe đến điều thứ ba, Liên Chiến Sơn không nhịn được mà cười lớn.

Theo ông ta, lần này chính Lâm Tịch đã tự nhặt đá đập chân mình!

Nguyên nhân có tội thứ ba đương nhiên chính là việc lúc trước Lâm Tịch bắt hai thủ hạ của Chu tứ gia.

Bởi vì những người Chu tứ gia thay đổi thái độ, Lâm Tịch tất nhiên khó xử án được hai thủ hạ kia. Nếu là lúc bình thường, tìm một lý do thả ra là được, nhưng bây giờ chuyện như vậy lại bị nhắc tới, đương nhiên Lâm Tịch khó tránh được tội thất trách.

Lăng đốc lăng Lộc Đông Lý Tây Bình xuất thân biên cương, mà quan văn và quan võ trong triều đình Vân Tần từ trước đến nay luôn minh tranh ám đấu với nau, nay nghe Khương Thụy một lần phát hơn hai mươi bản công văn buộc tội nhiều người trong quân đội, với thân phận của mình, dù cho Lý Tây Bình không thể bảo toàn những người trong quân đội này, nhưng chắc chắn sẽ giận lây sang Lâm Tịch. Nếu như bên Lăng đốc đã tỏ thái độ như thế, vậy dù kết quả vụ án này như thế nào đi nữa, ông ta vẫn là người được lợi.

Kinh nghiệm làm quan nhiều năm, Liên Chiến Sơn đoán được kết quả cuối cùng chính là những quan viên bị buộc tội sẽ bị cách chức, mà những quan viên khác giống như ông ta và Đổng tổng trấn không dính líu trực tiếp đến án kiện này, hoặc là những quan viên có quan hệ với quân đội sẽ bị phạt bổng lộc. Còn Lâm Tịch, cho dù đã lập được đại công, nhưng e rằng vẫn bị phạt bổng lộc.

"Ầm!"

Ngay lúc Liên Chiến Sơn đắc ý cười to, bỗng nhiên có một tiếng vang lớn truyền ra.

Một tên lính trông coi phạm nhân đứng đối diện, sau khi nghe được hai người nói chuyện, mặt mày tái xanh đi ra khỏi cửa.

Thấy một tên lính nho nhỏ cũng dám làm như thế, Liên Chiến Sơn và Tiễn Cảng Sinh ngẩn người. Nhưng Liên Chiến Sơn lại đắc ý cười lạnh, nói:

- Bọn ngươi có ý gì hả? Sao bọn ngươi không nghĩ nếu như Lâm Tịch vẫn còn làm việc chung với ta và Đổng tổng trấn, nếu như hắn đến đây xem bọn ngươi làm việc, liệu bọn ngươi còn được thoải mái sao? Bọn ngươi sẽ được lợi gì sao?

Chương 2: Lý Tây Bình sáng suốt

Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: Tangthuvien










Giữa trời chiều.

Cửa đông trấn Đông Cảng, Lâm Tịch tiễn biệt Luật chính ti Cấp sự trung Khương Thụy.

Cứ đến mọi năm, tháng này chính là tháng những cây mơ dọc bờ sông Tức Tử chín mọng. Cũng thời gian này năm trước, mưa rơi rất nhiều, mà mưa năm nay lại càng nhiều hơn năm trước, chỉ là xế chiều hôm nay trời bỗng nhiên quang đãng hơn chút ít. Nhìn cơn mưa bụi bay lả tả giữa trời chiều, Lâm Tịch cảm thấy chỉ có thể dùng bốn chữ "mưa dầm tầm tả" để hình dung thời tiết ở trấn Đông Cảng.

Khương Thụy thanh liêm, làm người đơn giản, bên cạnh lúc nào cũng có một thư đồng mặc áo xanh. Khi đi, lão không cho bất kỳ ai, hành trang nhẹ nhàng, đích thân cỡi ngựa. Lão đứng ở đầu trấn, mặc một bộ áo tơi, bởi vì quá đơn giản, bởi vì quá bình thường, nên không có ai chú ý đến.

Tuy nhiên, bên cạnh lão hôm nay lại có thêm một người trẻ tuổi, Uông Bất Bình.

Uông Bất Bình mới chỉ biết Lâm Tịch vài ngày, nhưng bởi vì vài ngày vừa rồi đã xảy ra không ít chuyện, nên Lâm Tịch đã trở thành một trong những người đáng tôn kính nhất trong lòng người trẻ tuổi thôn quê này. Bây giờ sắp chia tay, nghĩ đến những chuyện người mà dân chúng ở đây hay gọi là "tiểu Lâm đại nhân" đã làm, nghĩ đến việc sau khi mình rời khỏi đây còn biết bao nhiêu việc đang chờ vị Đề bộ trẻ tuổi này, lòng Uông Bất Bình nặng trĩu và lo lắng.

- Lâm đại nhân, bảo trọng.

Trong lúc nhất thời, Uông Bất Bình chỉ có thể nhìn Lâm Tịch đang cầm ô dù đứng dưới cơn mưa bụi, nghẹn ngào mà không thể nói.

- Đi thôi.

Khương Thụy thản nhiên nhìn Uông Bất Bình đang nghẹn ngào khó tả, gật đầu với Lâm Tịch rồi giục ngựa rời đi.

Ngoại trừ trường hợp đặc biệt là người tu hành, dân chúng Vân Tần có hai cách để được làm quan: một là tham gia thi cử, hai là làm học sinh các ti, lập công tấn chức. Cách thứ hai rất đơn giản, trước tiên làm những việc lặt vặt ở các ngành các ti. Dù sao có không ít ngành cần nhiều nhân viên làm những việc lặt vặt, sau khi hết thời gian phụ giúp hoặc là có những biểu hiện xuất sắc, lập công tích lũy , lập tức sẽ có công danh. Đến lúc đó, các học sinh sẽ được Lại ti khảo hạch, được thăng tiến làm quan chính thức.

Các quân nhân trong quân đội cũng tấn chức theo con đường này.

Thân làm một trong những quan văn đứng đầu triều đình, Khương Thụy luôn luôn phản đối cách thăng quan tiến chức như vậy.

Theo cách nghĩ của vị Ngôn quan này, cách thứ hai lập công tấn chức tất nhiên rất có lợi trong việc lựa chọn nhân tài, càng công bình hơn, càng phát hiện được những nhân tài không có điều kiện tham gia thi cử. Nhưng Vân Tần trọng võ, cách thức này cũng có nhiều điểm bất lợi, điển hình là việc sẽ làm cho nhiều kẻ khát máu chỉ biết đánh trận làm quan to. Hơn nữa, trong hai chục năm qua, bởi vì Vân Tần quốc thái dân an, rất nhiều quan viên bắt đầu ham ăn biếng làm, dẫn đến việc nhiều kẻ không muốn bỏ công sức nhưng vẫn muốn được làm quan. Trong tình huống như vậy, cách làm thứ hai sẽ làm cho nhiều quan viên muốn mua quan bán chức, bồi dưỡng thân tín riêng cho mình. xem tại t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

Chỉ cần tâm tính cẩn thận lại được quan viên thượng cấp chú ý nâng đỡ, một khi học sinh các ti có những biểu hiện làm họ hài lòng, tích lũy đủ công trạng để thăng quan tiến chức là việc rất dễ dàng.

Uông Bất Bình chỉ là một thợ thủ công, văn vũ không tinh, muốn tham gia thi cử là việc không thể nào, nên Lâm Tịch mới tiến cử Uông Bất Bình cho Khương Thụy, cũng là con đường thứ hai để làm quan.

Bởi vì không thích cách thăng quan tiến chức này, bởi vì trực giác báo Khương Thụy phải cảnh giác, phải lo sợ với Lâm Tịch, nên lúc rời đi, thái độ của Khương Thụy đối với Lâm Tịch thật sự hơi đạm bạc.

Đợi đến khi trấn Đông Cảng đã biến mất hoàn toàn trong cơn mưa bụi và ánh hoàng hôn, lão Ngôn quan cương trực công chính này mới cảm thấy không nên để tâm tình quá căng thẳng của mình ảnh hưởng đến người trẻ tuổi bên cạnh, nên ông ta hơi nhíu mày, nhìn Uông Bất Bình bên cạnh nói:

- Muốn làm một người chế tán rất dễ, nhưng để chế tán cho cả thiên hạ lại rất khó. Ngươi đã theo ta ra khỏi trấn Đông Cảng này, vậy phải chịu khó học, chịu khó nhìn, sau này phải làm một cây tán lớn để che gió che mưa cho cả Vân Tần, đã nghe rõ chưa?

...

Trong phủ lăng Lộc Đông, năm sáu quan viên ở các ti đang ở trong phòng chờ phủ Tổng trấn.

Lúc này, các cáo trạng của Khương ngôn quan đã trên đường truyền đến các ti hành tỉnh. Bởi vì có nhiều điều kiêng kỵ, các quan viên lăng Lộc Đông này mặc dù không thể ngăn cản các công văn trên, nhưng họ đang vội vàng nghĩ xoay chuyển tình thế, cố gắng để đợt phong ba này biến nhỏ hơn. Còn tên Đề bộ trấn Đông Cảng kia càng không phải nói, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu để mọi người trách cứ.

Mặc dù không có giao tình với Từ Trữ Thân, nhưng vì Khương Thụy từ lúc làm quan đến giờ không có vết nhơ hay sơ hở nào để họ công kích, nên những quan viên này liền dùng thủ đoạn thường dùng nhất trong quan trường: công kích vào vết nhơ Lâm Tịch mà Khương Thụy đang bảo vệ, dùng tên Đề bộ này để nói Khương Thụy xử lý việc này hơi bất công.



Thông thường, cách làm như vậy rất có tác dụng. Ví dụ như hình phạt cuối cùng là một bên lãnh một trăm trượng, nhưng nếu dùng cách này, kết quả cuối cùng sẽ là một bên lãnh năm mươi trượng, bên còn lại lãnh hai mươi trượng.

Hơn nữa, quân đội biết những Ngôn quan này luôn cảm thấy triều đình Vân Tần quan văn và quan võ không cân bằng với nhau, luôn luôn có ý nhắm vào quân đội. Cho nên, những năm nay, quân đội luôn có thái độ cứng rắn đối với các Ngôn quan và Lại quan. Cũng chính vì lý do này, trong năm quan viên đang ở phủ Lăng đốc chờ Lăng đốc cho ý kiến có đến hai người làm trong doanh trại Giám quân và ba quan viên Luật chính ti, tất cả đều mong chờ Lâm Tịch sẽ nhận lấy trừng phạt đích đáng.

Khác với những tin tức đám người Liên Chiến Sơn nhận được, thật ra, trừ việc cáo buộc Lâm Tịch phạm phải ba tội danh kia, trong bản tấu của Nội vụ ti, bọn họ còn nói Lâm Tịch không có năng lực quản lý thuộc hạ, lạm dụng chức quyền, gây trở ngại cho việc vận chuyển hàng hóa.

Trong tội danh "gây trở ngại cho việc vận chuyển hàng hóa", bọn họ đề cập đến việc trong lúc các tàu bè tới trấn Đông Cảng dỡ hàng, các bộ khoái và thành viên phòng Đề bộ thường xuyên không ở đây. Hơn nữa, sau khi xảy ra vụ án xác chết trôi, trong lúc không có chứng cứ xác thật, Lâm Tịch đã giam giữ thuyền lớn của Hành Vinh Xương, làm ảnh hưởng đến việc vận chuyển hàng hóa của trấn Đông Cảng, làm triều đình Vân Tần mất một khoản thuế không nhỏ.

Tội danh này của Lâm Tịch đúng là có thật, lại rất khó giải thích.

Cho nên, theo bọn họ phán đoán, quan trên sẽ ra lệnh cách chức Lâm Tịch từ Chính thập phẩm xuống Tòng thập phẩm, phạt bổng một năm.

Năm vị quan viên đang đứng đây không cần phải chờ đợi quá lâu. Sau khi tất cả đưa công văn không bao lâu, bỗng nhiên có những tiếng bước chân vang lên, một quân nhân trung niên mày rậm mặc giáp đen bước nhanh vào phòng chờ, đưa bản công văn phản hồi của Lăng đốc lăng Lộc Đông Lý Tây Bình cho họ.

Một vị quan viên doanh trại Giám quân khẽ gật đầu mỉm cười với các vị đồng liêu bên Chính vũ ti một cái, nhưng vừa mới nhìn sơ qua công văn, khuôn mặt đang tươi cười của ông ta bỗng nhiên tái nhợt, không thể tin được mà hét to lên:

- Sao có thể như vây?

Các quan viên còn lại thấy đồng bạn mình như vậy, vội vàng đi qua nhìn vào bản công văn phản hồi của Lý Tây Bình. Vừa nhìn xong, tất cả bỗng nhiên ngẩn người, vô cùng khiếp sợ và hoang mang.

Lăng đốc lăng Lộc Đông Lý Tây Bình vốn là lão biên quân, nhờ vào việc tích lũy công trận mà tấn chức lên làm Lăng đốc. Cũng giống như phần lớn các tướng lãnh biên quân, mọi người đều biết tính tình vị Lăng đốc này không tốt lắm, nói chuyện với các quan viên cấp dưới mà dùng từ thô tục là chuyện rất bình thường.

Đôi khi có những quan viên làm việc không hợp ý vị Lăng đốc này, lập tức sẽ nhận được một trận mắng đến nỗi muốn tìm một cái lỗ dưới đất để chui xuống. Mà lúc này, khi nhìn xong bản công văn, các quan viên đều biến sắc, gần như tưởng tượng được cảnh tượng Lý Tây Bình tức giận thế nào khi viết công văn này.

Bản công văn này cũng dùng nước mực đen đậm để viết, nhưng dường như nước mực chưa được mài kỹ, rất nhiều nơi trên bản công văn vì dùng sức quá mạnh, nên mực đọng lại tạo thành một vệt đen.

- Các ngươi có mấy cái đầu hả? Không sợ sẽ bị chặt đầu sao?

- Cho dù đầu bọn ngươi có dài có cứng, không sợ chết, nhưng trong đó toàn là phân sao?

- Cho dù đầu bọn ngươi có phân, nhưng mắt bị mù rồi hả? Ra kỳ hạn bảy ngày phá án đã cố ý làm khó, nhưng Đề bộ Lâm Tịch trấn Đông Cảng chỉ cần một ngày phá án, mà còn là một đại án kinh thiên, các ngươi không khen ngợi hắn thì thôi, sao lại muốn buộc tội hắn?

- Lâm Tịch đến trấn Đông Cảng được mấy ngày? Một ngày phá được đại án, chứng tỏ hắn trí dũng hơn người. Nếu nói quản lý thuộc hạ không tốt, có Bộ khoái bại hoại, đó cũng là do tiền Đề bộ và quan viên thượng cấp giám thị không tốt, tại sao phải quy tội cho hắn? Còn việc của Hành Vinh Xương, phát hiện án mạng ở cảng, Đề bộ cách ly thuyền giữ lại để điều tra là việc đương nhiên. Ngoài ra, Lâm Tịch chỉ cần một ngày phá được án, tất cả đã chứng minh hắn làm việc rất hiệu quả. Chỉ mất có một ngày, Nội vụ ti bọn ngươi bị mất bao nhiêu thuế hả? Huống chi Hành Vinh Xương người ta còn chưa kiện, các ngươi kiện làm gì?

- Chuyện này vốn do doanh trại Giám quân làm việc thất trách, nhưng bọn ngươi lại muốn trừng phạt người có đại công, có phải muốn người trong thiên hạ thất vọng đau khổ mới chịu hay không? Ngân câu phường đã có bao lâu rồi? Có phải chưa bao giờ có lời ra tiếng vào không? Đề bộ trấn Thanh Hà liên quan đến vụ án này chắc chắn sẽ bị trị tội, nhưng Ngân câu phường nằm trong địa phận trấn Đông Cảng, chẳng lẽ Tổng trấn trấn Đông Cảng và Trấn cảnh không hay biết? Được, cứ cho là không hay không biết, nhưng hai tên đó là người ngu sao? Không biết đi điều tra sao?

- Nhiều năm nay đương kim thánh thượng nghiêm tra các quan lại, nếu như ngài biết có một quan viên như Lâm đề bộ, nhất định sẽ tận lực bồi dưỡng!

Nhìn những dòng chữ tổng kết trong bản công văn, lại nhìn những vết mực tượng trưng cho cơn giận dữ, cuối cùng nhìn lại bốn chữ "tận lực bồi dưỡng", quan viên ở doanh trại Giám quân cảm thấy rất mơ hồ, thân thể bủn rủn vô lực, suýt nữa đã ngồi hẳn trên ghế.

Hắn không thể nào hiểu nổi tại sao Lăng đốc đại nhân lại viết những lời này.

Cho dù có tức giận hơn nữa, nhưng việc này vẫn có thể giải quyết theo cách tốt đẹp hơn...Trừ những quan viên trực tiếp liên quan đến đại án không thể cứu được nữa, nhưng đối với các quan viên chỉ liên lụy bên ngoài, chỉ cần Lăng đốc muốn cứu ai, người đó sẽ được an toàn ngay. Vậy mà, trong công văn trả lời bọn họ, Lăng đốc lại nói chỉ nhiêu người đó bị trách phạt là chưa đủ, cần phải nhiều hơn, hơn nữa, nếu Lăng đốc đại nhân muốn bảo vệ Lâm Tịch thì thôi, tại sao phải cố ý "tận lực bồi dưỡng"?

- Sao có thể như vậy.

Ngay lúc các quan viên này nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao mọi việc lại như vậy thì trong phủ Lăng đốc, Lý Tây Bình dáng người thấp bé lại rất căng thẳng, sát khí đã mất từ lâu lại tản phát ra ngoài, có lẽ bởi vì quá kích động nên đôi tay ông ta hơi run rẩy.

- Bọn ngu ngốc các ngươi! Các ngươi không biết hắn là ai, nhưng ta biết!

Có lẽ nghĩ đến phản ứng của các quan viên kia sau khi nhận được công văn phản hồi mình viết, Lý Tây Bình bất giác ngẩng đầu lên trời, quát lên một tiếng hét chói tai trong nội phủ trống rỗng.

Nếu như là Lăng đốc khác, thậm chí là Tỉnh đốc, chưa chắc bọn họ sẽ biết Lâm Tịch là ai. Nhưng Lý Tây Bình lại biết, bởi vì Lâm Tịch chính là người hắn đã lấy cơ hội tiến cử của mình để tiến cử tham gia nhập thí học viện Thanh Loan. Hơn nữa, còn do đích thân đương kim trưởng công chúa ra lệnh.

Cả Vân Tần này, liệu có người nào dám nói ý kiến của mình quan trọng hơn hoàng đế và trưởng công chúa Vân Tần?

Ngoài ra, khi rời khỏi lăng Lộc Đông, Lâm Tịch chỉ là một thiếu niên thôn quê bình thường, nhưng lúc quay về đã là một người tu hành lợi hại, nửa năm nay đã xảy ra chuyện gì?

Hơn nữa, trưởng công chúa hận nhất là quan lại hủ hóa, lại từng đi qua lăng Lộc Đông, từng âm thầm cảnh cáo ông ta. Cứ cho là có người muốn tạo áp lực với ông ta, cố ý chèn ép Lâm Tịch, nhưng ông ta thà quăng bỏ mũ quan của mình, chứ tuyệt đối không dám thiên vị trong vụ án này.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT