watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Tiên Ma Biến
Tác giả: Vô Tội

Quyển 6: Ngự mây xanh
Chương 3: Hứa Sanh tặng cá

Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com


Trong ánh chiều tà dần bao phủ trấn Đông Cảng, Lâm Tịch quay về tiểu lâu Lâm Giang.

Sau khi bố trí một vòng "ám linh" xung quanh tiểu lâu Lâm Giang, Lâm Tịch mới bắt con ba ba vực sâu và con cá sắt đầu chó ở trong chum nước ra, bắt đầu giết lấy thịt, làm sạch nội tạng.

"Ám linh" là một phương pháp bố trí cảnh vật do học viện Thanh Loan truyền thụ, dùng những sợi dây nhỏ khó phát hiện tạo thành những đồ vật dễ gây tiếng vang, bố trí ở xung quanh. Chỉ cần có người không đi từ cửa chính vào, hoặc muốn đột nhập vào, một khi chạm vào "ám linh" lập tức sẽ có tiếng vang.

Những thích khách do Từ Thừa Phong phái tới vì muốn đột nhập ám sát Lâm Tịch, nhưng lại vô tình chạm vào cách bố trí đơn giản nhưng rất hiệu quả này, nên Lâm Tịch mới biết trước, kịp thời hành động.

Ngay trước bờ sông đã được bố trí "ám linh", Lâm Tịch nhìn ra mặt sông ở xa, nhìn thấy có sáu bảy mươi chiếc thuyền đang tụ tập câu cá, đèn dầu sáng rỡ, rất náo nhiệt. Lâm Tịch có hỏi qua lão Mạc, nhưng lão cũng không biết hôm nay là ngày lễ gì của các ngư dân, thường ngày không thấy cảnh tượng này trên sông.

Lâm Tịch không suy nghĩ nhiều lắm về việc này. Khi đã làm sạch sẽ ba ba vực sâu và cá sắt đầu chó, Lâm Tịch liền bước lên lầu, cắt ba ba vực sâu thành những khối lớn, sau đó đặt mấy vật dụng chưng cất vào trong hũ đá lớn.

Tay và chân ba ba vực sâu có thể chia làm hai để ăn dần, bùn và cát trong con vật này đã được Lâm Tịch dùng phương pháp của học viện Thanh Loan lấy ra hết, nhưng cần phải chưng cất thêm sáu canh giờ mới có thể khử mùi tanh hoàn toàn. Đến khi đó, thịt của ba ba vực sâu không những săn lại mà còn có mùi rất thơm, người tu hành ăn vào sẽ có hiệu quả rất lớn.

Nhìn sắc trời bên ngoài, Lâm Tịch ước chừng phải đến sáng sớm ngày mai mới có thể uống canh này được.

Sau khi chưng cất ba ba vực sâu, Lâm Tịch liền dùng chủy thủ cắt thịt cá sắt đầu chó, bữa tối hôm nay của hắn chính là món này.

Lâm Tịch cắt thịt cá rất cẩn thận.

Chủy thủ trong tay hắn rất ổn định và nhanh chóng cắt con cá sắt đầu chó bên dưới, hắn chuyên chú đến nỗi từng lát cá được cắt ra đều có kích thước và độ dày như nhau.

Tất nhiên là điều này không liên quan đến hương vị cá khi ăn.

Khi còn ở học viện Thanh Loan, ngoại trừ những lúc mấy người Đông Vi dạy không được nghĩ đến chuyện gì khác ngoài tu hành, Lâm Tịch luôn coi trọng thời gian mình có để tu hành. Nhưng khi đến trấn Đông Cảng này, cho đến ngày hôm nay, hắn tập trung tu hành còn vì Ngụy Hiền Vũ.

Mặc dù đã dẫn quân đến đây, nhưng vì Khương Thụy chỉ tay vào mặt nói là súc sinh, Ngụy Hiền Vũ đã yên lặng rời đi. Tuy nhiên, từ lần đầu tiên nhìn thấy tên võ quan đấy ở Ngân câu phường, Lâm Tịch đã cảm thấy Ngụy Hiền Vũ luôn có sát ý với mình.

Bởi vì có Khương Thụy nhúng tay vào, đại án ở trấn Đông Cảng đã hoàn toàn phơi bày và công khai, gần như không thể chối bỏ được nữa, chỉ sợ tên võ quan Ngụy Hiền Vũ và Tướng liên doanh tam trấn Từ Trữ Thân cũng bị xét xử. Nếu như hắn còn muốn gây chuyện với Lâm Tịch, mặc dù bên trên có người chống lưng, sợ rằng cũng không thể giúp hắn được. Nhưng khi nhớ lại ánh mắt lúc rời đi của Ngụy Hiền Vũ, Lâm Tịch cảm thấy hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Cũng giống như đối với phần lớn dân chúng ở đế quốc Vân Tần, học viện Thanh Loan là một thánh địa thần bí nhất trên thế gian, người tu hành luôn có sức mạnh hơn những người bình thường. Nhưng những người tu hành dân gian không phục vụ triều đình luôn là một trong những vấn đề nhức nhối nhất của đế quốc Vân Tần.

Bởi vì có võ lực vượt xa những người bình thường, nên xét ở nhiều mặt, người tu hành không hề bị pháp luật quản chế. Cũng bởi vì người tu hành kiêu ngạo đi khắp giang hồ, hành tung vô định, hôm nay giết người, mai lại không biết ở nơi nào, cho nên, có rất nhiều đại án liên quan đến người tu hành không thể điều tra được, đừng nói đến việc bắt hung phạm quy án.

Bản đồ đế quốc Vân Tần rất lớn, hơn nữa, thế giới này lại không có nhiều thiết bị hiện đại như thế giới Lâm Tịch từng sống, cho nên, ở đây còn rất nhiều nơi người tu hành có thể che giấu hành tung của mình mà quân đội hay quan lại không thể phát hiện được.

Ngụy Hiền Vũ nhất định là người tu hành, chỉ từ cách hô hấp thổ nạp và máu huyết trong người lưu thông vượt xa người thường đã đủ khiến Lâm Tịch cảm thấy trong cơ thể hắn ta ẩn chứa lực lượng mạnh đến mức nào.

Chỉ cần là người tu hành, hắn đã đủ khiến Lâm Tịch phải cảnh giác.

Huống chi, mặc dù Lâm Tịch không thể biết rõ tu vi của Ngụy Hiền Vũ, nhưng từ việc hắn ta chỉ tùy ý phát khí tức đã khiến mình cảm thấy rất áp lực như sáng nay và hôm qua, Lâm Tịch có thể dự đoán tu vi của Ngụy Hiền Vũ hơn mình.

Nếu không phải dùng Thần lê cung và Tinh cương tên, nếu như tay không đối địch...sợ rằng tên nam tử mặc áo tơi màu đen hắn đã bắn trúng trên sông cũng là một kình địch lợi hại. Đúng là Ngụy Hiền Vũ đã từng khom mình cúi đầu với Lâm Tịch, nhưng dựa vào giọng nói rất tự tin khi uy hiếp mình, Lâm Tịch cảm thấy tu vi của Ngụy Hiền Vũ không những hơn mình mà còn vượt trên cả nam tử mặc áo tơi màu đen.

Bởi vì vừa đến đây Lâm Tịch đã có cảm giác lãnh đạm đối với triều đình, nên Lâm Tịch càng hiểu dụng ý của Hạ phó viện trưởng khi để đệ tử xuất viện tu hành.

Mọi chuyện thành hay bại đều ở tu hành...Nếu như chỉ bởi vì một số tin tức bất lợi từ triều đình, hoặc chỉ do áp lực của một số người mà tâm thần bất an...vậy sau này ở trên chiến trường, sao có thể bất động như núi, sao có thể ngay lúc đại địch tiến công mà tùy ý nhập định, tu hành bổ sung hồn lực đã tiêu hao?

Hiện giờ Lâm Tịch đang tu hành, tuy là cắt cá, nhưng hắn lại cẩn thận như đang giương cung, rèn luyện tinh chuẩn hơn.

Dưới bàn tay hắn, sau một thời gian không lâu, con cá sắt đầu chó đấy nhanh chóng biến thành một bộ xương. Sau khi chặt bỏ phần đầu, hắn nhẹ nhàng để bộ xương này vào trong cái hũ lớn, chưng cất chung với ba ba vực sau. Tiếp theo, hắn bắt một nồi nước khác lên lò để nấu súp cá.

Do lần này hắn có thêm nếm vào một chút gia vị, nên nồi súp cá này càng thơm ngon hơn.

Ngay khi hắn ăn được một nửa thịt con cá sắt đầu chó, cảm giác đói bụng dần biến mất, đột nhiên hắn nghe được tiếng thuyền bè di chuyển trên mặt sông phía trước tiểu lâu Lâm Giang.

"Keng"

Tiếng kim loại giòn tan vang lên.

- Hứa Sanh cầu kiến Lâm đại nhân.

Ngay lúc hắn khẽ nhíu mày, đột nhiên có một âm thanh to rõ từ bên ngoài truyền vào tai hắn.

Lâm Tịch ngẩn người, nhanh đi xuống lầu. Ngay lập tức hắn nhìn thấy có một chiếc thuyền nhỏ màu đen dừng ngay bờ sông đối diện tiểu lâu Lâm Giang, Hứa Sanh đứng đầu thuyền, hai ngư dân mặc áo tơi đang lấy hai miếng ván bắt lên bờ sông để đi xuống.

- Lâm đại nhân.



Thấy Lâm Tịch từ trong tiểu lâu đi ra, Hứa Sanh và hai ngư dân này nhất thời cung kính khom người thi lễ.

Nhìn thấy ba người thi lễ như vậy, Lâm Tịch liền giật mình, vội vàng đáp lễ, hỏi:

- Hứa công tử lái thuyền từ ngoài sông tới, có chuyện gì tìm tại hạ sao?

- Đại nhân nhìn sẽ biết.

Hứa Sanh cười một tiếng, phất tay với hai ngư dân đang ở phía sau. Hai ngư dân này nhất thời hưng phấn, ngư dân ở trước xoay người vào trong khoang thuyền kéo một tấm lưới lớn ra, nước sông từ trong lưới chảy khắp sàn thuyền, dọc theo ván cầu rồi kéo vào bờ sông. Ngư dân còn lại vừa khẩn trương vừa cẩn thận, lôi một túi da lớn có nhiều lỗ ở bên từ trong ra. Dường như trong túi da có một hung vật gì đó còn sống, hung vật này không ngừng vùng vẫy, khiến cho túi da hơi lớn có chứa nước bên trong đung đưa qua lại không thôi. Một mình hắn hiển nhiên không thể lôi túi da lớn này lên bờ được, đang chờ đồng bạn của mình quay lại phụ giúp một tay.

Lâm Tịch trước tiên nhìn thấy bên trong tấm lưới lớn mà người ngư dân kia đã kéo lên bờ xong có năm con cá màu đen rất lớn. Vừa nhìn qua, bất cứ ai cũng cảm thấy loại cá này rất giống với cá chiên đen bình thường, nhưng kích thước hình như lớn hơn rất nhiều, trên thân cá dẹp dài còn có một hoa văn năm nhánh rẽ. Sau khi nhìn rõ xong, Lâm Tịch lập tức giật mình.

- Cá chiên đen?

Ngay lúc ngạc nhiên nói hai chữ này, Lâm Tịch nhất thời hiểu ý định đến đây của Hứa Sanh.

- Hứa công tử cố ý tới đây đưa tại hạ mấy con cá này sao?

Lâm Tịch hơi vui mừng nhìn Hứa Sanh.

Tiêu chuẩn ăn của người tu hành rất đơn giản: không ngại tinh, không chê nhiều. Đồ ăn tốt chỉ sợ không đủ ăn, không sợ ăn không ào. Đối với người tu hành, cá chiên đen là vật đại bổ, trợ giúp tu hành rất nhiều, chỉ sợ người tu hành trong hoàng cung cũng không có để ăn.

Ban đầu Lâm Tịch sợ ăn nhanh sẽ hết, nên hắn còn chia cá sắt đầu chó thành hai bữa. Nhưng năm con cá trong tấm lưới Hứa Sanh tặng sợ rằng cũng nặng trên trăm cân, vừa đủ Lâm Tịch ăn ba bữa.

- Nghe Trương nhị gia nói cá sắt đầu chó và ba ba vực sâu rất có ích cho Lâm đại nhân. Tại hạ có hỏi thủ hạ mình hôm qua Lâm đại nhân đi phố cá muốn mua gì, dò hỏi được Lâm đại nhân từng hỏi qua cá chiên đen và cá bông tuyết. Ban đầu tại hạ chỉ biết lắc đầu than khó, bởi vì mặc dù cá bông tuyết không khó bắt, nhưng số lượng rất ít. Mà cá chiên đen lại sống sâu dưới sông, rất khó bắt, chỉ thể dùng những tấm lưới rộng sâu kết hợp với ánh đèn và mồi đặc biệt mới có thể bắt được.

Thấy Lâm Tịch vui mừng như vậy, Hứa Sanh lập tức cao hứng, cười nói:

- Hôm nay tại hạ có hẹn vài bằng hữu, tính đi đánh cá xem thử vận may thế nào. Thật không ngờ lão Lô Từ ở trấn Yến Lai hay tin nên cũng tới đây trợ giúp, cuối cùng may mắn bắt được năm con này.

Lâm Tịch ngẩn người, bất giác quay đầu nhìn ra mặt sông nơi các năm sáu chục chiếc thuyền đang tụ tập bắt cá. Lúc này hắn thấy những chiếc thuyền đó đã tản ra, có thuyền đã cập bờ, hắn lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra.

- Những thuyền đánh cá ngoài sông kia là mọi người đánh cá giúp tại hạ sao?

- Mọi người cao hứng làm chút chuyện thôi.

Hứa Sanh gật đầu, đưa mắt nhìn những chiếc thuyền đang cập bến ngoài bờ sông, nói:

- Hôm nay mọi người rất cao hứng, có không ít bằng hữu hẹn lát nữa sẽ làm vài chén.

Lâm Tịch bất giác cảm thấy rất xúc động. Hắn ngẩng đầu nhìn người trẻ tuổi mặt đen, hỏi:

- Lão Lô Từ trấn Yến Lai là ai?

- Lão Lô Từ là một ngư dân lâu đời ở sông Tức Tử này, tài nghệ cao siêu hơn người, chuyên đánh bắt những loại cá người khác không đánh bắt được. Chỉ dựa vào nghề cá này mà lão ta mua được một căn nhà lớn ở trấn Yến Lai, nhưng vì bệnh phong thấp nên lão ta đã thu tay lâu rồi, hơn mười năm nay không hề quay lại sông. Cho nên, những đứa hậu bối như tại hạ cũng nghe vài lời đồn về tài đánh bắt của lão, chưa tận mắt nhìn thấy.

Dường như Hứa Sanh đang nhớ lại cảnh tượng đánh bắt cá khi nãy, hơi hưng phấn nói:

- Cũng chỉ có Lâm đại nhân mới khiến lão ấy chủ động ra ngoài, trổ tài nghệ cho mọi người thấy.

Vừa nói xong, hắn càng hưng phấn hơn đưa tay chỉ túi da bự ở cạnh, nói:

- Lâm đại nhân, ngài đoán thử xem trong túi da này là gì?

- Cá sắt đầu chó?

Nhìn cách vẫy vùng và ngoan cố hơi quen mắt của hung vật trong túi, Lâm Tịch gần như chắc chắn được bên trong là loại cá nào. Hắn hít sâu một hơi, nói.

- Đúng là cá sắt đầu chó.

Hứa Sanh cười lớn, nói:

- Thì ra năm xưa lão Lô Từ có thể bắt được cá sắt đầu chó là vì lão đã chuẩn bị một lồng tre thép đặc biệt, một khi cá sắt đầu chó chui vào không thể nào chui ra được nữa. Nếu không, mặc dù dùng loại lưới bền chắc nhất làm từ dây thép đánh bắt, rất dễ bị đá sông làm kẹt, không thể kéo lưới được. Lão Lô Từ nói rằng những năm nay không ai bắt được cá sắt đầu chó, chỉ sợ hôm nay có thể bắt được rồi, vì thế lão nói cho bọn tại hạ biết cách làm lồng tre thép này, nói chúng ta mau mau đi làm mấy cái, lúc đó lão ta còn có thể chỉ cho tại hạ biết nơi bọn cá sắt đầu chó hay lui tới trên sông Tức Tử. Đã biết cách bắt, lại còn được cao nhân chỉ nghệ, bọn tại hạ không bắt được mới đúng là chuyện lạ đấy. Nhưng cũng phải nhờ Lâm đại nhân ngài, cũng chỉ có Lâm đại nhân mới có thể khiến lão Lô Từ kính nể đến mức không tiếc những thủ nghệ độc môn này.

- Để tại hạ giúp một phen.

Đang nghe Hứa Sanh nói, Lâm Tịch liền nhìn thấy hai ngư dân kia đang cố hết sức kéo túi da lớn kia lại. Lâm Tịch lập tức đi tới, dùng một tay nhấc túi da lên, ngay lập tức kinh hãi nói:

- Sao lại nặng như vậy?

Hứa Sanh cười nói:

- Lão Lô Từ nói mười mấy năm rồi lão ta mới ra sông đánh cá, lại có mặt nhiều người như thế, nếu như chỉ bắt được một hay hai con, thật quá mất mặt với mọi người và đại nhân, nên hôm nay một lần bắt đến năm con. Lão ta còn nói rằng chỉ cần xuân năm sau tay chân mạnh khỏe hơn, có thể đứng ngồi vững vàng trên thuyền, Trương long vương lại chịu lái thuyền...lão ta nhất định sẽ ngồi thuyền Long vương, vì đại nhân mà bắt cá bông tuyết. Mùa xuân là mùa cá bông tuyết sinh trưởng nhiều nhất, đông đúc nhất, nhưng bầy cá hay phân tán, tốc độ rất nhanh, nên phải cần Trương long vương chèo thuyền để bắt được nhiều hơn. Tại hạ cũng nói vui với lão rằng nếu như có thể bắt được nhiều cá như thế, vậy hãy để tại hạ làm ông chủ đi, đến lúc đó tại hạ sẽ mở một ngày hội ở phố cá, mọi người vừa ăn cá ngon vừa ngắm hoa đào nở, không phải rất tuyệt sao.

Chương 4: Nghe tiếng sấm, đón mưa gió!

Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com



Mở thịnh yến ở phố cá, nâng cốc đón gió mới, ngắm nhìn hoa đào nở.

Mới chỉ nghĩ đến đây, Lâm Tịch không nhịn được cười tán thưởng:

- Đúng là rất đẹp.

Hứa Sanh nhìn thoáng qua hai chum đá lớn ở gần bờ sông, cười nói:

- Trời gần tối rồi, ngày mai tại hạ sẽ cho người mang cái chum lớn hơn tới đây. Nếu không, lỡ như sau này có thêm cá chiên đen hoặc cá sắt đầu chó, không khéo đại nhân lại không có chỗ nuôi.

- Đa tạ Hứa công tử rồi.

Lâm Tịch nhìn người trẻ tuổi mặt đen đang cười rất vui vẻ, thi lễ một lần nữa, sau đó hỏi:

- Tất cả bao nhiêu ngân lượng?

Hứa Sanh ngẩn người, dường như không ngờ Lâm Tịch sẽ hỏi như vậy. Nhưng Lâm Tịch cũng lập tức áy náy giải thích:

- Tại hạ biết đây là quà bằng hữu, nói đến ngân lượng là không đúng...nhưng hiện giờ tại hạ đang ở trong tình thế nào Hứa công tử cũng biết, không ít người đang theo dõi, nếu không nói đến ngân lượng, sợ rằng sẽ có người mượn gió bẻ măng.

Hứa Sanh khẽ trầm mặc, gật đầu.

- Mặc dù hơi phiền toái, nhưng nếu chọc tức được mấy người kia, chúng ta nên vui mừng mới phải.

Lâm Tịch nhìn tấm lưới ướt nhẹp trên mặt đất và cái túi da lớn bên cạnh, cười nói:

- Bình thường tới phố cá mua được mấy con cá này, tại hạ đã rất vui rồi. Hôm nay mọi người lại xem tại hạ là bằng hữu, cố ý đưa tới đây, tất nhiên tại hạ càng vui hơn.

Bởi vì Lâm Tịch nói rất chân thành, bởi vì biết Lâm Tịch là người tu hành, nên Hứa Sanh nhất thời hiểu những gì Lâm Tịch vừa nói. Đối với một người tu hành như Lâm Tịch, ngân lượng chỉ là vật ngoài thân, hơn nữa, Lâm Tịch đã thật sự coi bọn họ là bằng hữu, nên người trẻ tuổi mặt đen xuất thân từ phố phường này lại cao hứng tươi cười, chút lo lắng trong lòng đã biến mất hoàn toàn.

- Lâm đại nhân nói đúng, cũng do tại hạ quá coi trọng ngân lượng quá.

Hứa Sanh hơi xấu hổ gãi đầu, nói:

- Sáng mai tại hạ sẽ cho người mang giấy tờ tới, giấy trắng mực đen rõ ràng.

Lâm Tịch cười nói:

- Mọi người đã coi tại hạ là bằng hữu, không phải là quan viên nữa, vậy không nên gọi ta là Lâm đại nhân, gọi thẳng tên là được rồi. Nói thật, tại hạ chỉ là một Đề bộ nho nhỏ, nghe mọi người gọi đại nhân không quen lắm.

Nghe Lâm Tịch nói vậy, Hứa Sanh lại trầm ngầm, nghiêm mặt nói:

- Được rồi, vậy sau này tại hạ sẽ gọi là Lâm đại ca.

Lâm Tịch buồn rầu, nói:

- Hứa Sanh, tuổi của ngươi dường như còn lớn hơn ta đấy.

- Ở sông Tức Tử này, người nào có bản lãnh, người nào khiến mọi người tâm phục, người đó chính là đại ca.

Hứa Sanh nhìn Lâm Tịch, chân thành nói:

- Cũng như Trương nhị gia, trong bốn huynh đệ của ông ta thì ông ta không phải là người lớn tuổi nhất. Dọc bờ sông này, người có thể khiến hầu hết mọi anh em kiếm sống trên sông tâm phục khẩu phục duy chỉ có Lâm đại nhân này. Như hôm nay, ngay cả Trương nhị gia cũng không thể khiến lão Lô Từ vì ông ta mà ra ngoài bắt cá. nguồn tunghoanh.com

Lâm Tịch và Trương viện trưởng đều đến từ cùng một thế giới, từ trước đến nay không coi trọng lắm những tôn ti quan niệm thâm căn cố đế nơi này, nghe Hứa Sanh nói vậy hắn cũng không miễn cưỡng nữa. Nhưng ngay lúc này, bỗng nhiên có khách đi từ cửa trước đến tiểu lâu chơi, cất giọng nói:

- Cho hỏi, Đề bộ Lâm đại nhân có ở hay không?

Hứa Sanh không ở lại nữa, cáo từ rời đi.

Lâm Tịch chào một tiếng, sau kéo tấm lưới và bao túi da vào trong, đổ cá chiên đen và cá sắt đầu chó vào trong hai chum đá lớn.

Chỉ riêng năm con cá sắt đầu chó thôi đã chiếm lấy hết diện tích một chum, khi vào trong bọn chúng liền bơi qua bơi lại, vùng vẫy không thôi, làm bắn bọt nước ra bên ngoài.

Trước cửa có một nam tử trung niên gầy yên lặng đứng thẳng, người mặc quần áo vải thô bình thường, tay cầm một cây dù. Thấy Lâm Tịch đi ra, ông ta khẽ khom người, tuy chỉ khom người thi lễ nhưng vẫn tản phát khí chất hơn người.

- Ta là người nhà Vũ Hóa gia.

Trong lúc khom người, vị nam tử trung niên có tướng mạo bình thường và rất trầm tĩnh này đã nói thân phận và ý định tới đây.

- Ta biết đại nhân đến từ thánh địa phía bắc, từng cứu mạng Vũ Hóa Vô Cực, Vũ Hóa gia chúng ta thiếu đại nhân một đại nhân tình, nhưng đại nhân chắc chắn mình muốn sử dụng đại nhân tình này chứ? Thứ cho ta nói thẳng, tình huống bây giờ của đại nhân dường như còn chưa tệ đến mức phải sử dụng đại nhân tình này của Vũ Hóa gia chúng ta.

Lâm Tịch quan sát người nam tử trung niên đến từ Vũ Hóa gia đang đứng trong bóng đêm.

Hắn biết tại sao ông ta lại đến đây lúc này. Bởi vì hắn đã từng đưa cờ lệnh của Vũ Hóa gia cho Giang Vấn Hạc, cũng là người thẩm duyệt công văn lần cuối cùng, nhờ Giang Vấn Hạc giúp hắn liên lạc với người Vũ Hóa gia. Cho nên, Giang Vấn Hạc mới cấp tốc ký duyệt công văn cuối cùng, sau đó cáo ốm về quê, ngay cả Đổng tổng trấn và Liên Chiến Sơn cũng không nhìn thấy.

Lúc này, nghe người Vũ Hóa gia nói như vậy, hắn lập tức hiểu được lòng tốt của ông ta.

Người nhà Vũ Hóa gia tuyệt đối có tư cách kiêu ngạo, Lâm Tịch tất nhiên hiểu được vì sao họ lại kiêu ngạo. Cũng giống như ta đã cho ngươi một ngọn núi, nhưng ngươi lại dùng nó để đập muỗi, ngươi nói thử xem, ta có tức không?

- Tại hạ cũng không phải muốn nhờ Vũ Hóa gia giúp tại hạ giải quyết những chuyện ở đây, chỉ là Vũ Hóa gia các hạ cũng nên biết ở trấn Lộc Lâm tại hạ còn phụ mẫu, muội muội. Tại hạ sắp về thăm họ rồi.



Lâm Tịch nhìn nam tử bình thường và trầm lặng này, ôn hòa giải thích:

- Đối với tại hạ, bọn họ mới là người quan trọng nhất, tại hạ không muốn họ gặp chuyện không may. Nhưng bọn họ chỉ là người bình thường, tại hạ lại không thể thường xuyên ở bên cạnh họ. Đại án Ngân câu phường này làm tại hạ hơi bất an, nên tại hạ muốn lấy nhân tình của Vũ Hóa gia...để giúp họ an toàn.

Nam tử trầm tĩnh khẽ cau mày, chậm rãi gật đầu, nói:

- Hoàn lễ này không cân xứng.

- Tại hạ biết đối với Vũ Hóa gia việc này không quan trọng, nhưng đối với tại hạ lại là quan trọng nhất.

Lâm Tịch cười cười, thi lễ với nam tử trầm tĩnh này, nói:

- Cho nên, đành phải nhờ tiên sinh.

Nam tử trầm tĩnh khom người đáp lễ, nói:

- Trừ khi Lâm đại nhân phạm trọng tội liên quan đến cửu tộc, nếu không, cho dù Vũ Hóa gia chỉ còn một người cuối cùng, tất nhiên sẽ bảo vệ người nhà đại nhân chu toàn.

Không cần nhiều lời nữa, nam tử trầm tĩnh này sau khi khom người đáp lễ, liền xoay mình rời đi, biến mất trong bóng đêm trấn Đông Cảng.

Lâm Tịch biết một lời hứa này của Vũ Hóa gia còn đáng tin hơn việc vạn đại quân Vân Tần bảo vệ, cho nên, hắn không cần lo lắng nhiều hơn việc ở nhà nữa, rất an lòng.

Sau khi nhìn bóng lưng nam tử trầm tĩnh này biến mất, hắn lại xoay người đi tới hành lang tiểu lâu Lâm Giang.

Con cá sắt đầu chó trên phòng đã được cắt xong, phải nhanh chóng ăn, nếu không cá sẽ biến mùi, hơn nữa, một con cá sắt đầu chó đã giúp hắn được no bụng. Hắn quay về hành lang là vì thấy hai chum đá lớn hơi gần nhau, có nên đặt một số vật nặng đè lên miệng chum hay không. Nếu không, với tính tình tàn bạo và sức ăn của cá sắt đầu chó, lỡ như có một con nhảy sang chum lớn đang đựng cá chiên đen, sợ rằng năm con cá chiên đen sẽ biến mất ngay, uổng phí mấy người Hứa Sanh đã vì hắn vất vả một ngày.

Nhưng ngay khi nhìn vào chum đá lớn chứa mấy con cá chiên đen, Lâm Tịch liền nhìn thấy những "bông hoa".

Lâm Tịch thấy bụng của hai con cá chiên đen hơi phồng lên lạ thường, hơn nữa, trong đó có một con kỳ lạ, dường như có rất nhiều vật nhỏ bên trong.

Nhìn kỹ lại một lần nữa, Lâm Tịch mới thấy đó là vô số hạt trân châu màu đen, có kích thước như hạt đậu.

- Hắc kim tử!

Sau một hồi ngẩn người, Lâm Tịch lập tức vui mừng, thấp giọng hô lên.

Trứng cá chiên đen!

Những hạt trân châu làm cho bụng cá hơi phồng lên chính là trứng cá chiên đen!

Đối với người tu hành, trứng cá chiên đen là một món ăn đại bổ, hiệu quả hơn thịt cá đến mấy lần. Nghe nói trứng của cá chiên đen có mùi vị rất đặc biệt, giá tiền rất cao, hầu như chỉ có những quán ăn sang trọng mới đủ tiền mua về làm thức ăn cho khách.

Thật ra thịt của một con cá sắt đầu chó đã đủ Lâm Tịch no bụng, nhưng bây giờ hắn lại rất tò mò với món trứng cá này, nóng lòng xem thử "hắc kim tử" học viện Thanh Loan đã ghi lại có mùi vị như thế nào, nên hắn không nhịn được lấy một cái chậu ra, sau đó bắt lấy con cá bụng hơi phồng lên trong chum đá lớn.

Lâm Tịch dùng hai tay giữ cá, vừa hơi dùng sức một chút lập tức có vô số hạt trân châu trong suốt lóe sáng từ bụng cá chảy ra ngoài như thác nước, nhanh chóng làm đầy một cái chậu lớn, khoảng hơn hai cân.

Bất chợt Lâm Tịch nghĩ ban đêm mình tu hành, không biết nếu ăn hết toàn bộ hắc kim tử này sẽ có thay đổi gì không, hơn nữa, có lẽ thêm hai cân nữa cũng không phải là vấn đề gì, nên Lâm Tịch dứt khoát bắt thêm một con cá khác. Hơi dùng sức một chút, lập tức có thêm trứng cá từ bên trong chảy ra ngoài.

Sau khi để hai con cá này vào trong chum lớn lại, rồi dùng những vật nặng đè lên trên, Lâm Tịch liền hưng phấn bưng hai chậu lớn có chứa đầy "hắc kim tử" lên lầu.

Cách làm "hắc kim tử" rất đơn giản, chỉ cần dùng nước muối rửa qua một lần là được, có thể ăn sống mà không cần nấu chín.

Sau khi nhanh chóng dùng nước muối rửa qua, Lâm Tịch dùng một cái muỗng xúc "hắc kim tử" bỏ vào trong miệng. Mới chỉ nhai qua một lần, vô số hạt trân châu trứng cá lập tức nhảy lên trong miệng, sau đó tan vỡ ra, những chất lỏng với mùi vị thơm ngon chảy vào cổ họng hắn.

Lâm Tịch nhất thời vui vẻ không thôi.

"Hắc kim tử" không chỉ có mùi vị đặc trưng, hơn nữa còn không dính, chất dịch bên trong vừa vào miệng đã tan ra, lớp xác bên ngoài cũng nhanh chóng bị tiêu hóa, làm cho người ăn cảm thấy rất thơm ngon và khác lạ.

Không có thêm bất kỳ gia vị nào, nhưng lại hơn hẳn những món súp cao cấp do những đầu bếp trứ danh cách tửu lâu nổi tiếng chế biến.

Một muỗng cá sắt đầu chó, lại một muỗng "hắc kim tử" này, tất cả đã giúp hắn cảm nhận được một hương vị chưa bao giờ có.

Bởi vì lượng thức ăn vừa đủ, nên sau khi ăn xong, Lâm Tịch liền cảm thấy no bụng.

Hơn nữa, sau khi ăn xong hai món này, bên trong hũ lớn kia còn có một con ba ba vực sâu đang được chưng cất, có lẽ sẽ là một mùi vị khác nữa. Ngoài ra, hắn cảm thấy mọi việc phiền toái ở trấn Đông Cảng này đã được giải quyết xong, nên hắn rất thỏa mãn với bữa ăn hôm nay của mình.

"Hắc kim tử" này quả nhiên là vật đại bổ đối với người tu hành. Lần trước vừa ăn cá vừa đuổi theo kẻ địch trên sông, tuy cũng ăn hơn nửa con cá sắt đầu chó nhưng hắn lại không cảm thấy mùi vị đặc biệt lắm. Lần này ăn hết một con cá sắt đầu chó và hai chậu "hắc kim tử", mới chỉ đi qua một hồi, hắn liền cảm thấy trong người mình có những dòng khí nóng chảy ra ngoài, tựa như tinh lực rất dồi dào.

Theo kế hoạch tu hành Lâm Tịch đã tự định ra cho mình hàng ngày, bây giờ hẳn phải lấy cái hộp sắt màu xanh tinh xảo mà Từ Sinh Mạt đã đưa để luyện kiếm kỹ trong một giờ. Nhưng bây giờ cảm thấy khí huyết mình tràn đầy khắp người, Lâm Tịch ngay lập tức tu luyện hai mươi bốn thức thể thuật Thanh Loan cùng với "Minh vương phá ngục" La Hầu Uyên đã truyền dạy, giúp cho khí huyết và hồn lực mình lưu chuyển nhanh chóng, giúp thân thể khỏe mạnh hơn.

Khí huyết và hồn lực lưu thông, tinh lực tràn ngập khắp thân thể, thật vô cùng kỳ diệu.

Lâm Tịch nhanh chóng chìm đắm trong đó.

Bây giờ là mùa mưa đầu hè, cứ đến thời điểm này mọi năm nước sông Tức Tử lại lên cao xuống thấp không ngừng. Tu luyện không tới nửa canh giờ, bầu trời xa xa đã vang lên tiếng sấm ù ù.

Mưa gió trên sông chợt biến lớn.

Rắc...rắc...

Nhờ có tiếng mưa gió và tiếng sấm ù ù đan xen vào nhau, Lâm Tịch cảm thấy khí huyết và hồn lực đang lưu động trong thân thể dường như đang hưởng ứng, càng chảy xuôi nhanh hơn, người càng nóng ran hơn.

Hắn đẩy cửa đổ đi ra bên ngoài.

Bắt đầu tu luyện quên mình trong cuồng phong bạo vũ.

Da thịt và xương cốt của hắn dường như đang được ngàn vạn giọt nước mưa như những cây búa nhỏ không ngừng gõ vào, cả người có cảm giác tràn đầy sức mạnh, lực lượng dần cô đọng lại.

Chương 5: Đổng tổng trấn kinh hãi

Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com



Sáng sớm ngày thứ hai, Lâm Tịch ngồi xếp bằng trên giường mở mắt, xuyên qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, thấy một vầng mặt trời đỏ đang từ từ dâng lên sau ngọn núi đằng xa.

Lâm Tịch lại nhắm mắt, khi một lần nữa mở ra, nét vui mừng liền hiện rõ trên mặt hắn.

Đêm qua mưa gió bao phủ trấn Đông Cảng một giờ, hắn cũng tu luyện trong cuồng phong bạo vũ gần một canh giờ, nhưng bây giờ khí huyết và hồn lực lại vận chuyển êm xuôi, chẳng những không mỏi mệt mà khắp người còn tràn trề sức mạnh, cảm giác thật khó tả. Sau nguyên một đêm minh tưởng tu hành, hắn có thể cảm thấy hồn lực trong đan điền mình đã tăng không ít.

Quan trọng nhất chính là hôm nay không có bất kỳ tiếng động nào tác động tới, tự hắn đã thoát khỏi trạng thái minh tưởng tu hành.

Sau khi cẩn thận hồi tưởng lại, hắn mới biết mình thức tỉnh lại là vì nguyên khí trời đất hôm nay đột nhiên nóng hơn thường này.

Nguyên khí trời đất nóng hơn là vì nhiệt lượng mặt trời mọc ban sáng.

Chính vì nhiệt lượng này mới khiến hắn thức tỉnh lại khi đang minh tưởng tu hành.

Đối với Lâm Tịch đây là một chuyện tốt, chứng tỏ năng lực cảm giác của hắn đối với biến hóa nguyên khí trời đất đã tăng nhiều.

Lâm Tịch cảm thấy tu vi mình tịnh tiến.

Hắn cẩn thận suy nghĩ lại, cảm thấy việc tu hành hồn lực luôn công bằng với tất cả người tu hành, quan trọng nhất là thái độ của người tu hành đối với việc tu hành, đối với nhân sinh.

Nếu như suốt ngày lo toan quyền mưu tính toán, sao có thể tĩnh tâm tu luyện?

Nếu như hắn không tiếc thân "lỡ" làm rơi công văn của doanh trại Giám quân xuống sông, dĩ thân phạm pháp, dũng cảm phơi bày đại án ra trước mặt mọi người, vậy sao có thể được Hứa Sanh tặng cá?

Lấy nước súc miệng, Lâm Tịch nhìn mặt trời đỏ đang dâng lên giữa trời xanh bao la, nhìn ánh sáng rực rỡ trên mặt sông, ngửi thấy mùi thịt thơm ngon từ trong hũ đá lớn tản ra ngoài, hắn bất chợt cảm thấy mọi việc thật tươi đẹp, thật tràn đầy ánh sáng.

...

...

Trong nha môn cục cảnh sát trấn Đông Cảng, Liên Chiến Sơn rót một bình trà.

Triều đình Vân Tần tinh giản, Cục trưởng cục cảnh sát có quyền giám thị phòng Đề bộ và Điển ngục(*), thuộc hạ chính là Đề bộ và Điển sử. Bình thường có việc gì, ông ta chỉ cần ra lệnh cho phòng Đề bộ và Điển ngục làm việc, nên nha môn cục cảnh sát chỉ có một phòng khách, chỉ có một mình ông ta làm việc.

Hiện giờ Liên Chiến Sơn đang một mình ngồi trong gian phòng này, pha trà tất nhiên là cho chính mình uống. Nhưng sau khi rót ấm trà này, ông ta vẫn ông yên lòng, đến khi nước trong bình trà đã nguội hẳn, ông ta cũng không uống một ngụm.

Đột nhiên có tiếng bước chân vội vàng vang lên, Liên Chiến Sơn bỗng nhiên đứng dậy, ngẩng đầu nhìn. Ông ta liền thấy Điển sử Tiễn Cảng Sinh chạy nhanh vào trong, hưng phấn nói:

- Liên đại nhân, Thiết đại nhân bên Lý lăng đốc đến rồi, triệu kiến ngài và đám người Lâm Tịch.

- Thiết Hàm Thanh?

Liên Chiến Sơn nhất thời chấn động, hỏi lại:

- Không phải là người Lại ti sao? Đúng rồi, Thiết Hàm Thanh là thân tín đắc lực nhất của Lý lăng đốc. Lần này xử lý nhanh như vậy, lại sai Thiết Hàm Thanh tới, cho thấy Lý lăng đốc rất quan tâm vụ án này.

Con ngươi hơi xoay tròn một chốc, ông ta dường như đã nghĩ thông suốt, vui mừng nói:

- Nếu như Lý lăng đốc quan tâm như vậy, chắc chắn chúng ta có lợi hơn. Đi, chúng ta mau gặp.

- Thời tiết hôm nay thật đẹp, âm u nhiều ngày như thế, rốt cuộc cũng có mặt trời.

Bởi vì nghĩ rằng tình thế hiện giờ rất có lợi cho mình, nghĩ đến sau hôm nay tên Lâm Tịch đáng ghét kia không còn ở trước mặt mình tự tung tự tác nữa, nên Liên Chiến Sơn bước nhanh ra khỏi nha môn cục cảnh sát. Khi ánh sáng chói chang chiếu vào làm mắt hơi nheo lại, ông ta tự nói với mình như thế.

- Đối với những người khác, khí trời hôm nay đúng là rất tốt. Nhưng với một số người, sợ rằng cần phải đốt đèn lồng đấy.

Nhưng ông ta vừa nói xong, lập tức có một giọng nói hơi khó chịu vang lên.

Liên Chiến Sơn đang vui mừng nhất thời bị giọng nói này làm bực mình, xoay đầu nhìn lại. Hai người Liên Chiến Sơn và Tiễn Cảng Sinh nhất thời giận tím mặt, nói:

- Đường Minh Dật, ngươi..

Thì ra người vừa châm chọc lại câu nói khí trời hôm nay rất tốt của Liên Chiến Sơn chính là người trông coi Điển ngục đã từng đạp cửa bước ra ngoài sau khi nghe hai người Liên Chiến Sơn nói chuyện hôm qua, Đường Minh Dật.

Đường Minh Dật là người trấn Đông Cảng, sinh ra và lớn lên ở đây, khuôn mặt hình vuông, râu quai nón, trời sinh vạm vỡ hơn người, tâm tính thẳng thắn. Thường ngày, hắn ta luôn tôn kính Liên Chiến Sơn và Tiễn Cảng Sinh, cảm thấy hai người này không có gì quá đáng hay làm sai nghiêm trọng, nhưng mấy ngày nay, khi so sánh Liên Chiến Sơn và Lâm Tịch, hắn cảm thấy Liên Chiến Sơn làm người rất tệ. Hơn nữa, vào cái ngày Ngụy Hiền Vũ kéo quân tới đây, Đường Minh Dật còn muốn ra phố hợp với mọi người ủng hộ Lâm Tịch, nhưng lại bị hai hán tử trấn Đông Cảng khác cũng làm người trông coi ngục giam ngăn cản, lúc quay về nghe thấy hai người Liên Chiến Sơn và Tiễn Cảng Sinh vui mừng nghị luận, nên hắn mới tức mình đạp cửa ra ngoài, càng lúc càng thấy hai người này thật đáng ghét.

Liên Chiến Sơn và Tiễn Cảng Sinh cũng định hét to với Đường Minh Dật, nói một tên trông ngục nhỏ nhoi như ngươi, chẳng lẽ bọn ta không làm gì được hay sao?

Nhưng vừa mới hét tên Đường Minh Dật, nói được một chữ ngươi, hai người đồng loạt dừng lại, xoay mặt nhìn sang chỗ khác. Bởi vì ngay lúc này, có vài người từ trong phòng Đề Bộ đi ra ngoài, người dẫn đầu lại là người đã vào thế như nước với lửa với Liên Chiến Sơn, Lâm Tịch.

Đường Minh Dật thật sự là một người rất hào sảng ngay thẳng, bản thân lại rất căm ghét hai người Liên Chiến Sơn và Tiễn Cảng Sinh, nay thấy Lâm Tịch đi ra ngoài, hắn liền khom người với Lâm Tịch, nói:

- Lâm đại nhân, thuộc hạ làm việc dưới trướng hai người này thật sự uất ức không chịu được. Nếu như đại nhân không chê, thuộc hạ nguyện làm bộ viên dự bị dưới trướng đại nhân, chứ không muốn nhìn mặt hai người này nữa.

Lâm Tịch không biết Đường Minh Dật, vừa ra khỏi cửa đột nhiên thấy một hán tử trông rất hào sảng, đùng đùng tức giận nói một câu như vậy thì rất ngạc nhiên, nhất thời ngẩn người.

- Người này tên Đường Minh Dật, chúng thuộc hạ gọi hắn là Đường râu mép. Làm người ngay thẳng, nhất định đã bị hai người này chọc tức.

Đỗ Vệ Thanh phía sau Lâm Tịch nhẹ giọng nói.



- Làm bộ viên dự bị?

Nghe Đường Minh Dật nói như vậy, Tiễn Cảng Sinh nhất thời nhướng mày, bất âm bất dương nói:

- Ngươi đừng quên rằng mặc dù ngươi muốn tự giảm lương bổng, làm bộ viên dự bị, nhưng cũng phải được Liên đại nhân đồng ý trước.

- Cùng lắm thì ta ra bờ sông học làm ngư dân.

Đường Minh Dật không nhịn được hét to lên.

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Lâm Tịch tò mò nhìn hắn, ôn hòa khuyên giải:

- Dù sao đi nữa, hét lớn trong phủ Tổng trấn là không nên.

- Lâm đại nhân nói sao, thuộc hạ nghe nấy.

Đường Minh Dật nhất thời nhỏ giọng xuống, nhưng vẫn trợn mắt nhìn Liên Chiến Sơn và Tiễn Cảng Sinh, nói:

- Hôm qua, hai người họ ở trong Giám ngục nói xấu đại nhân, hả hê thấy đại nhân gặp chuyện xấu. Thuộc hạ thật sự không chịu nổi, đạp cửa mà đi. Hôm nay bọn họ lại đắc ý không thôi, thuộc hạ nghe nói có người ở phủ Lăng đốc tới, liền biết chắc bọn họ vì việc này nên mới đắc ý như thế.

Vừa nghe nói vậy Lâm Tịch liền biết vị trông ngục này vì mình nên mới bất bình như thế, đang muốn lên tiếng khuyên giải, tránh cho hắn vì quá xúc động mà gây chuyện trong phủ tổng trấn, sau đó lại bị chịu phạt. Nhưng còn chưa lên tiếng, Tiễn Cảng Sinh đã nhìn Đỗ Vệ Thanh sau lưng hắn, chế giễu:

- Đỗ Vệ Thanh, huynh cũng là người làm việc lâu năm ở phòng Đề Bộ, chắc cũng biết phân rõ tốt xấu, chứ không ngu ngốc như tên Đường Minh Dật này chứ?

Hắn nói như vậy rõ ràng muốn nhắc nhở Đỗ Vệ Thanh đã quá gần gũi Lâm Tịch, muốn Đỗ Vệ Thanh mau mau quyết định ngay lúc này. Nếu như Đỗ Vệ Thanh không tức thời, đợi đến lúc phong ba vụ án Ngân câu phường êm đi, sợ rằng kết quả sẽ không tốt đẹp gì.

Đỗ Vệ Thanh đứng sau Lâm Tịch gượng cười. Lão Bộ khoái có hai làn tóc mai hơi trắng bạc, lúc ngẩng đầu lên hiện rõ khuôn mặt có rất nhiều nếp nhăn, thân hình hơi khom xuống thể hiện sự nhún nhường. Nhưng khi đối mặt với ánh mắt Tiễn Cảng Sinh và Liên Chiến Sơn, ông ta mạnh mẽ nói:

- Thuộc hạ cho rằng Lâm đại nhân không làm sai chuyện gì cả...nên thuộc hạ quyết định đánh cược với Lâm đại nhân một phen.

- Hừ!

Nghe Đỗ Vệ Thanh nói như vậy, Liên Chiến Sơn bực mình hừ một tiếng, không dừng lại ở đấy nữa mà đi thẳng ra nha môn phủ tổng trấn.

Tiễn Cảng Sinh cũng mỉa mai nhìn đám người Lâm Tịch, nhanh chóng đi theo.

- Được rồi, cho dù bọn họ thắng ván này, nhưng cũng không thể thắng mãi được, không cần tức giận. Chúng ta cứ xem Lăng đốc đại nhân xử thế nào đã.

Ban đầu Đường Minh Dật rất tức giận, muốn chửi ầm lên, nhưng vì những lời Lâm Tịch vừa bình tĩnh nói, bởi vì tôn kính với "tiểu Lâm đại nhân", lại nghĩ đến việc Lâm Tịch vừa nhắc nhở la to trong phủ tổng trấn là việc làm không hay, nên hắn cố gắng nhẫn nhịn. Nhưng cuối cùng, hắn ta vẫn tức giận lầm bầm:

- Lâm đại nhân, hôm nay thuộc hạ không trực ban, cứ tới đó xem thế nào. Nếu như bọn họ thật sự làm tiểu nhân đắc chí, thuộc hạ lập tức bỏ bộ quần áo này, ra bờ sông làm ngư dân.

...

Thiết Hàm Thanh, thủ hạ đắc lực nhất của Lý lăng đốc mà Liên Chiến Sơn đã nhắc đến chính là người trung niên mày rậm mặc giáp đen thường xuyên ở trong phủ Lăng đốc.

Chức quan của người này là Chính vũ ti Đề đốc, Tòng ngũ phẩm, có quyền điều động toàn bộ binh mã một lăng. Bởi vì quan vị chỉ thấp hơn Lý Tây Bình một cấp, hơn nữa, lại nghe nói người này là thân tín đã theo Lý Tây Bình từ trong quân đội, nên lúc này, tuy hắn không nói lời nào, nhưng toàn bộ Đổng tổng trấn và quan viên đang ở trong nha môn không dám mở miệng trước.

Bọn họ chỉ biết vụ án này rất nghiêm trọng, toàn bộ các bên liên quan như phòng Thượng sơ Lại ti, Nội vụ ti, cục trưởng cục cảnh sá, Hộ ti, Chính vũ ti, tổng cộng có mười sáu quan viên bị triệu tới đây.

Thiết Hàm Thanh với tâm tình phức tạp nhìn ra con đường được lát đá ngoài phủ tổng trấn, chờ Lâm Tịch xuất hiện. Bởi vì quan hệ giữa hắn và Lý Tây Bình như học trò và sư phụ, mà người chuẩn bị chiếc xe ngựa chở Lâm Tịch tới sơn mạch Đăng Thiên lại là hắn, nên ở lăng Lộc Đông này, ngoại trừ Lý Tây Bình ra, hắn là người duy nhất biết được thân phận thật sự của Lâm Tịch.

Ngoại trừ những yếu tố tình cảm chủ quan ra, chỉ riêng việc được trưởng công chúa để mắt tới, thông qua nhập thí học viện Thanh Loan và năng lực phá án tài tình trong đại án Ngân câu phường này, Thiết Hàm Thanh đã thấy Lâm Tịch bất phàm.

Mấy chục năm qua, chỉ có đệ tử học viện Thanh Loan mới có năng lực làm ảnh hưởng đến cuộc chiến giữa hai bên văn võ triều đình Vân Tần và cách cục của Chính vũ ti. Mà lần này, cũng là một đệ tử học viện Thanh Loan đã làm cho cuộc phong ba này lái theo một hướng hoàn toàn khác thông lệ.

Quan viên Nội vụ ti và Hộ ti đến.

Quan viên phòng Thượng sơ Giang Vấn Hạc lần trước cáo bệnh nghỉ ngơi cũng đến. Vừa nhìn thấy lão văn sĩ này trông còn khỏe mạnh hơn lần cuối mình gặp, Đổng tổng trấn lập tức trầm mặt xuống, tức giận không thôi.

Liên Chiến Sơn và Tiễn Cảng Sinh nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt Thiết Hàm Thanh, Lâm Tịch theo sau bước đến.

Khi nhìn thấy Lâm Tịch, Thiết Hàm Thanh khẽ thở dài trong lòng.

Vừa nhìn thấy dáng đi cùng với thần sắc bình tĩnh tự nhiên trong mắt Lâm Tịch, hắn đã cảm giác được tên thiếu niên từ trấn Lộc Lâm đi ra này đã có một khí chất khác với người thường.

Tựa như một đóa sen màu xanh trong hồ sen đang nở rộ, vừa nhìn đã biết là vật bất phàm.

Nhìn người mình chờ rốt cuộc đã đến, Thiết Hàm Thanh cũng không đợi thêm nữa, liền mở nắp hộp bằng đồng, rút công văn bên trong ra, bắt đầu trầm giọng tuyên bố.

...

Trừ một quan viên Chính vũ ti chưa tới kịp, tất cả những quan viên bị triệu tập tới đây đã tề tụ đông đủ.

Liên Chiến Sơn trầm mặt, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Lâm Tịch đang ở cách đấy không xa, trong lòng đắc ý khó tả.

- Tổng trấn trấn Đông Cảng Đổng Hàn Lương đốc quản thuộc hạ không tốt, đại án xảy ra nhiều ngày mà lại không biết, nay cách chức Tổng trấn trấn Đông Cảng, điều làm Dịch sử(**) tam trấn...

Nhưng câu nói đầu tiên của Thiết Hàm Thanh lại giống như sấm sét nổ to giữa trời xanh, làm cho mọi người ngẩn nươời. Mà Đổng tổng trấn đang cúi người phía trước lại tái mặt, hai chân suýt nữa mềm nhũn, ngã nhoài xuống mặt đất.

~~o0 0o~~


(*) Nói lại cách phân chia quyền lực ở một trấn: Đứng đầu việc bảo đảm an ninh là Cục trưởng cục cảnh sát (ở đây là Liên Chiến Sơn), dưới cục cảnh sát có hai phòng: phòng Đề bộ và Điển ngục. Phòng Đề bộ lo việc trị an trong trấn, Điển ngục là nơi nhốt phạm nhân. Đứng đầu phòng Đề bộ là Đề bộ, bên dưới có bộ khoái và bộ viên dự bị. Đứng đầu Điển ngục là Điển sử, bên dưới có trông ngục.

(**) Dịch sử: Người ghi chép ở các trạm dịch.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT