watch sexy videos at nza-vids!
doc truyen
Trang ChủTruyện
http://aff.mclick.mobi/ctxd/bigbang3g

Bá Chủ Tam Quốc

http://aff.mclick.mobi/swift-wifi/bigbang3g

Swift Wifi

http://aff.mclick.mobi/uc-in/bigbang3g

UC Browser

Quyển 9: Người về
Chương 3: Lại sẽ có người tới
Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com





~~o0 0o~~



Tiêu Tương không có thời gian để sợ hãi, không kịp để suy nghĩ. Ngay giây khắc đấy, lão cảm thấy bảo quang đang bao quanh thân thể mình bỗng nhiên trở nên chói mắt, nhưng người lão lại lạnh lẽo như băng giá.

Cũng ngay lúc này, thanh tiểu kiếm ngà voi của đệ nhất kiếm sư Đường Tàng - Hàn Tư Tử đã đâm sâu vào ngực Vân Hải ba tấc.

- Không phải người...cũng không phải người.

Một lần nữa tràng âm thanh như tiếng chuông kia lại vang lên trong thân thể tiểu tăng Vân Hải mặc áo trắng. Sau khi nói xong câu nói khó hiểu trên, cậu ta bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi màu vàng.

Hàn Tư Tử cảm thấy không ổn, lòng thầm hô to.

Hắn cảm giác được sức mạnh trong ngụm máu này của Vân Hải...đó là một cỗ kiếm ý lạnh thấu xương trước nay chưa từng có.

Hắn không ngờ rằng có một ngày mình sẽ phải đối mặt với kiếm, đối mặt với kiếm sư như vậy.

Kiếm của hắn vẫn cắm vào người người Vân Hải, hắn có thể giết chết Vân Hải. Hắn biết mặc dù tăng nhân chùa Bàn Nhược có thần thông lớn lao, nhưng họ cuối cùng vẫn là người, chứ không phải là thần phật không thể không giết chết. Tuy nhiên, hắn cũng đồng thời hiểu vào thời khắc mình giết chết Vân Hải, chính mình đã tự chối bỏ tính mạng.

Trong mắt hắn, dường như Vân Hải đã hóa thân thành Phật ảnh, thản nhiên nhận lấy hết thảy. Nhưng hắn lại không thể thản nhiên đón nhận cái chết rành rành ngay trước mặt, ngay giây khắc đó, thâm tâm hắn đã bị sợ hãi vô tận bao phủ và khống chế.

Vào giây khắc cuối cùng đối mặt với cái chết, hắn rốt cuộc cảm thấy sợ hãi, hắn phải thu kiếm lại.

Tiểu kiếm ngà voi cấp tốc thu về, ngăn ở ngay trước ngực Hàn Tư Tử.

"Keng!"

Một âm thanh vang dội vang lên.

Thanh tiểu kiếm tràn đầy sức mạnh, tựa hồ kết hợp với nguyên khí trong trời đất rồi ngưng tụ ngay trước ngực Hàn Tư Tử đã bị đánh bay ra ngoài, mà cả người Hàn Tư Tử cũng bay ngược ra sau, bị kiếm khí của mình cắt thành vô số vết thương rất nhỏ.
xem chương mới tại tunghoanh(.)com
Cốc Tâm Âm Xoay người, chạy tới một chỗ trong tiểu viện.

Vân Hải dẫn theo hoàng đế Phượng Hiên bay vút lên, đi tới nơi Cốc Tâm Âm đang đi đến.

Địa phương đấy vốn là nơi cuối cùng nước mưa rơi trên mái hiên chảy đến, những rãnh thép được gắn liền với mái nhà sẽ khiến nước mưa rơi xuống tụ tập đến đấy, chảy vào phiến đá chạm rỗng bên dưới.

Vừa nhìn thấy động tác của ba người Cốc Tâm Âm và Vân Hải, chủ nhân của thanh tiểu kiếm màu lam đang ở bên ngoài chợt hiểu tại sao ba người này có thể lặng yên không tiếng động xuất hiện trong nội viện này, tại sao phải chờ đến lúc này mới phát động trận ám sát này.

Thanh tiểu kiếm màu lam tương thông với tâm thần hắn đột nhiên phát ra tiếng kêu chói tai, sức mạnh nguyên khí kinh khủng khiến cho những hòn đá vỡ vụn ven đường bị thổi lên, bị kiếm khí càn quét, giống như chúng nó đang hóa thành những chuôi tiểu kiếm khác.

Nhưng ánh kiếm màu vàng bỗng nhiên lóe lên.

Tuy chỉ mới lóe lên, nhưng chủ nhân thanh tiểu kiếm màu lam đã hoảng sợ đến mức thét lên chói tai, không chỉ có thanh tiểu kiếm màu vàng kia rối rít quay đầu bỏ chạy, mà tiếng bước chân chạy đi vội vã còn vang lên trên con đường mòn nhỏ ở bên ngoài tiểu viện.

Ánh kiếm màu vàng cũng không đuổi theo, chỉ lặng lẽ quay lại bao quanh ba người Cốc Tâm Âm, Vân Hải và hoàng đế Phượng Hiên, hóa thành một thanh kiếm màu vàng khổng lồ.

Thanh kiếm màu vàng này đột nhiên rơi xuống, mặt đất lập tức lõm sâu, phát ra một tiếng nổ vang.

Lão vu sư đang bị khảm sâu vào tường, máu tươi trong cơ thể vẫn chảy ra ngoài, lão bị thương nặng đến mức nãy giờ vẫn không có cách đi ra ngoài.

Đệ nhất kiếm sư Đường Tàng - Hàn Tư Tử bị phá kiếm tâm, nhuệ khí mất hết, tự biết từ nay về sau mình không thể ngồi vững ở vị trí đệ nhất kiếm sư Đường Tàng nữa. Cúi đầu xuống nhìn kỹ những vết thương rất nhỏ trên người mình, cả người hắn run rẩy đến mức không thể kiềm chế được.

Chủ nhân tiểu kiếm màu lam ở bên ngoài viện tuy đang sợ hãi bỏ chạy, nhưng hắn vẫn cảm thấy không thể nào tin nổi. Trận chiến hôm nay là cuộc chiến giữa bốn thánh sư và hai thánh sư, cho dù không thể đấu lại nhưng đáng lẽ bốn người vẫn có thể ngăn cản đối phương trong chốc lát, chờ có nhiều thiết kỵ và người tu hành khác đến hỗ trợ, nhưng cuối cùng vẫn không thể làm được.

...

Tiêu Tương vẫn đang run rẩy không thôi.

Nhìn Cốc Tâm Âm, Vân Hải và hoàng đế Phượng Hiên nhảy xuống nơi kia, trong nháy mắt này lão bỗng nhiên hiểu thêm vài chuyện.

Thành Lưu Sa thiếu nước...Thánh nữ chùa Bàn Nhược xuất hiện, làm phép khiến mưa rơi xuống thành Lưu Sa, được dân chúng ngợi ca công đức mà trở thành Thánh mẫu hoàng tái hậu. So với bề nổi trên mặt đất, hệ thống nước ngầm bên dưới thành Lưu Sa còn phức tạp hơn rất nhiều, chỉ có riêng Thánh nữ chùa Bàn Nhược biết rõ, mà bà ta lại là mẫu thân của tiểu hoàng đế Phượng Hiên.

Cốc Tâm Âm bị nhốt trong thủy lao lâu như thế, chắc chắn là rất muốn giết lão ta. Nhưng cho dù đã thoát khốn, hắn vẫn chờ cho đến hôm nay, không chỉ vì muốn để cho thân thể và tu vi mình hồi phục lại, mà còn vì muốn xác định hành tung lão, chờ đến lúc lão xuất hiện trong tiểu viện - địa phương lão cho rằng là nơi an toàn nhất.

Thì ra tuyệt học của chùa Bàn Nhược trong truyền thuyết lại đáng sợ đến như vậy.

Một người thân kiêm tuyệt học chùa Bàn Nhược cùng với học viện Thanh Loan lại đáng sợ đến mức như vậy.

Những ý nghĩ như vậy nhanh chóng xuất hiện trong đầu lão, sau đấy lão cảm nhận được một nỗi sợ hãi trước nay chưa từng có. Sau đấy lão bỗng nhiên phát hiện ra rằng kể từ ngày Cốc Tâm Âm bị giam vào trong thủy lao kia, lão vẫn luôn sợ hãi. Cho đến hôm nay, nỗi sợ hãi được tích tụ qua nhiều năm đã biến lớn rất nhiều, hoàn toàn bao phủ thâm tâm lão.

Thân thể khôi ngô và uy nghiêm của lão vẫn ngồi xếp bằng như cũ, nhưng từ làn do cho đến mí mắt của lão lại không thể nhúc nhích được.

"Keng!"



Mặt kính cổ bằng đồng xanh lão đã khổ tu vô số năm kia bỗng vô lực rơi xuống mặt đất.

Thân thể vốn đang huyền phù trên không bỗng nhiên rơi xuống đất, khơi dậy vô số bụi đất.

"Đùng!" "Đùng!" "Đùng!" "Đùng!"

Từng tiếng trống trận to rõ vang vọng khắp quân doanh.

Lão vu sư, Hàn Tư Tử cùng với chủ nhân thanh tiểu kiếm màu lam đã quay lại bất giác nhìn Tiêu Tương.

"Phốc"..."Phốc"..."Phốc"

Trên người Tiêu Tương bắt đầu phát ra vô số tiếng vang rất nhỏ, kèm với đấy là vô số tia sáng, máu tươi nóng hổi từ trên người lão phát ra.

"Phốc!"

Một hạt bụi từ trên người lão phiêu tán rơi xuống.

Chỉ là một hạt bụi nhỏ rơi xuống nhưng lại khiến Tiêu Tưởng cảm thấy rất đau đớn, cũng tương đương với việc một hạt máu hạt thịt trên người lão rơi xuống.

Tiếp đấy có rất nhiều hạt máu hạt thịt trên người lão bay ra ngoài. Tiêu Tương nhìn thân thể mình biến thành từng hạt nhỏ bay ra, thấy tử vong đã đến gần, nhưng lại không thể ngăn cản, không thể hành động, thậm chí ngay cả việc nhắm mắt lại để không nhìn thấy cảnh tượng này nữa lão cũng không làm được.

Lão vu sư sắp chết, Hàn Tư Tử thất hồn lạc phách cùng với chủ nhân thanh tiểu kiếm màu lam không dám tới gần, thậm chí không dám hỏi han Tiêu Tương chuẩn bị chết.

Bọn họ không thể tưởng tượng được rốt cuộc là sức mạnh kinh khủng như thế nào mới có thể khiến một thanh phi kiếm trong nháy mắt hóa thành mấy vạn kiếm, lại hóa thành mấy chục vạn kiếm, sau đấy toàn bộ đồng loạt chém vào người. Hơn nữa, lưỡi kiếm còn sắc bén đến mức da thịt người này vẫn dính liền vào nhau, cho đến bây giờ mới từ từ rơi xuống.

Tiêu Tương không muốn chết, lão có những đội quân còn mạnh hơn cả hoàng đế Phượng Hiên, trên thế gian này còn có rất nhiều chuyện khiến lão tiếc nuối. Nhưng lão vẫn chỉ có thể đắm chìm trong nỗi sợ hãi, từ từ chết đi.

Vô số trọng kỵ màu trắng mặc trọng giáp ào ào xông vào gian phòng này, nhưng bọn họ chỉ nhìn thấy Tiêu Tương đang bị vô số máu thịt của lão bao vây, giống như có rất nhiều sợi tơ màu đỏ đang bao quanh lão. Mọi người bất giác cảm thấy sợ hãi, tận mắt nhìn thấy đại nhân vật quyền thế tối cao Đường Tàng từ từ biến thành một bãi bùn máu rất nhỏ.

...

Cốc Tâm Âm, Vân Hải và tiểu hoàng đế Phượng Hiên xuất hiện dưới một mái hiên vắng vẻ trong hoàng cung Đường Tàng.

Vân Hải không ngừng lau chùi vệt máu đang từ trong miệng chảy ra, nhưng cậu ta lại cười rất hồn nhiên, rất vui vẻ.

Cốc Tâm Âm nhìn bầu trời bao la thành Lưu Sa.

Trên thế gian này, loại ý chí cường đại nhất chỉ có hai: yêu và cừu hận.

Chính hai loại ý chí này đã giúp hắn sống qua những ngày tháng u tối trong thủy lao, cuối cùng lại giúp hắn giết chết Tiêu Tương.

- Tạm biệt, hẹn gặp lại.

Hắn nhẹ giọng nói như vậy trong lòng, sau đấy đột nhiên xoay người nhìn Vân Hải và hoàng đế Phượng Hiên, chân thành nói lời cảm ơn.

Hoàng đế Phượng Hiên cũng khom người tạ ơn hắn.

Cốc Tâm Âm đi lên một cỗ xe ngựa đã đợi sẵn bên tường.

Sau khi đi vào buồng xe, buông màn xe xuống, bánh xe ngựa bắt đầu chuyển động, hắn mới đột nhiên nói.

- Tiểu hòa thượng Vân Hải, có thời gian hãy đến học viện Thanh Loan một chút.

Ánh mắt Vân Hải đột nhiên sáng ngời, dường như hiểu được một ý đặc biệt nào đấy trong câu nói này, nhất thời cao hứng gật đầu lia lịa như chim gõ kiến, làm cho máu tươi chảy ra càng nhiều hơn.

- Nhưng mà ngươi phải giúp ta niệm kinh...cầu nguyện ta có thể về nhà an toàn.

- Biết rồi, Cốc tiên sinh.

Vân Hải nhất thời hơi buồn rầu đáp ứng.

- Có thể không lâu nữa, trong học viện Thanh Loan ta lại sẽ có người tới nơi này thu hồi một vật.

Cốc Tâm Âm suy nghĩ một chút, lại nói.

Ánh mắt hoàng đế Phượng Hiên cũng chợt sáng lên, lần nữa khom người:

- Đa tạ.

Cốc Tâm Âm trong xe không nói thêm nữa, chiếc xe ngựa này nhanh chóng gia nhập vào một hàng xe ngựa đã đợi sẵn đằng trước, từ từ ra khỏi hoàng cung Đường Tàng, ra khỏi thành Lưu Sa.

Tên đệ tử khoa Nội Tương học viện Thanh Loan này bắt đầu thật sự về nhà.

Chương 4: Tế ti Linh Tế?
Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com





~~o0 0o~~ nguồn tunghoanh.com



Một con rắn mối khổng lồ đi qua bụi cỏ lau, để lộ thân thể cường tráng và khổng lồ, san bằng đám cỏ lau cao lớn ngay dưới chân mình.

Hai quân sĩ Vân Tần đứng canh, trên đầu có đội nón thép hình chim máu, vừa thấy con rắn mối khổng lồ này lập tức quát to lên:

- Địch tập kích!

Mười mấy tên quân sĩ Vân Tần đang nghỉ ngơi trên một mảnh đất đằng sau lập tức bừng dậy, nhưng bỗng nhiên có một tiếng hô "thiết thành" từ trên lưng con rắn mối khổng lồ này vang lên, khiến cho hai tên quân sĩ canh gác và toàn bộ quân sĩ Vân Tần khác lập tức ngẩn ngơ. Ngay nháy mắt kế tiếp, bọn họ nhìn thấy rõ ngồi yên trên tấm lưng khổng lồ của con rắn mối khổng lồ đó không phải là chiến sĩ Huyệt man, mà là một người trẻ tuổi. Phản ứng đầu tiên của các quân sĩ Vân Tần này chính là hít vào một ngụm khí lạnh.

Trong lúc nhất thời, không có người nào phát ra khẩu lệnh trả lời.

Lâm Tịch đang ngồi trên lưng rắn mối khổng lồ rất hiểu vì sao bọn họ khiếp sợ, nên hắn cười cười ôn hòa, nói:

- Ta là Tuần mục úy Lâm Tịch vùng núi Dương Tiêm, cho hỏi mọi người thuộc đội quân nào trong biên quân Long Xà?

Các quân sĩ Vân Tần trên đầu đều đeo một cái mũ thép có hình chim máu này rốt cuộc thoát khỏi hoảng sợ, hơi bình tĩnh hơn lúc đầu. Một quân sĩ cao lớn mày rậm bước ra ngoài, khom mình hành lễ với Lâm Tịch, run giọng nói:

- Tham kiến Lâm đại nhân. Tại hạ là Phương Trì Vị, Giáo úy quân trinh sát núi Nam Ngư.

- Thì ra là quân trinh sát.

Lâm Tịch nhất thời hiểu được, không trách các quân sĩ đang đứng trước mặt hắn đều có những đặc thù rất khác, tỷ như dọc theo cánh tay bộ giáp họ đang mặc có những lưỡi dao rất sắc bén, chân lại mang một loại giày có những cơ quan giúp chân co giãn dễ dàng, đây là những trang bị thường chỉ có các quân đội đặc biệt như Hắc long quân mới có được. Sứ mạng của quân trinh sát Vân Tần chính là dò hỏi quân tình, vẽ bản đồ chiến lược, cho nên bọn họ bắt buộc phải rất quen thuộc với địa hình vùng đất hoang vu. Họ không những là lão binh được huấn luyện kỹ càng, mà cước lực còn vô cùng tốt, tất cả trang bị mặc trên người được chế tạo theo tiêu chí giúp họ có thể mau chóng vượt qua các địa hình hiểm trở bên trong vùng đất hoang vu. Nói một cách đơn giản hơn, đây là một nhóm người có thể chạy rất nhanh.

- Ngay cả quân trinh sát cực nam Long Xà cũng tới đây sao!

Lâm Tịch không nắm rõ lắm về hệ thống quân đội biên quân Long Xà, nhưng ít nhất hắn biết núi Nam Ngư thuộc cực nam sơn mạch Long Xà, khoảng cách đến địa điểm đại chiến lần này tương đối xa. Nghĩ tới việc phải triệu tập cả quân trinh sát từ nơi xa như vậy đến đây, Lâm Tịch lập tức cảm thán, nói một câu như vậy.

- Chúng tôi đang quay về, không thi hành quân vụ, mà lúc trước chúng tôi đã từng kiểm tra chu vi trăm dặm quanh đây, không hề phát hiện tung tích các Huyệt man.

Phương Trì Vị mở khăn đen che mặt ra. Đây là một quân nhân mày rậm có khuôn mặt hình chữ quốc, tràn đầy khi tức dũng mãnh và thiết huyết đặc trưng của biên quân Long Xà, nhưng hiện giờ khuôn mặt này lại trông rất tội, chính xác là hơi ngượng ngùng.

Lâm Tịch khẽ ngẩn người, chợt hiểu vì sao Phương Trị Vì lại biểu lộ như thế. Bọn họ vốn là quân trinh sát, đáng lẽ phải sớm phát hiện được kẻ địch có đến gần hay không, nhưng không ngờ cả bọn lại mệt mỏi đến mức khi Lâm Tịch áp sát gần như thế mới phát hiện được, nên họ cảm thấy hơi mất thể diện.

- Ta hiểu rồi.

Lâm Tịch ôn hòa đáp lời:

- Trận chiến này...đã khiến chúng ta phải mệt mỏi quá rồi.

Những lời Lâm Tịch vừa nói đã vô hình khiến quan hệ hai bên gần hơn, tất cả chỉ vì hai chữ "chúng ta" trong câu nói của Lâm Tịch. Tất cả quân trinh sát lập tức cảm thấy rất thích viên tướng lãnh trẻ tuổi đang ngồi trên rắn mối khổng lồ. Nhưng cảm giác bị áp bách mãnh liệt và nỗi sợ vẫn khiến Phương Trì Vị không nhịn được hỏi:

- Lâm đại nhân, con rắn mối khổng lồ này...do ngài bắt sống sao?

Lâm Tịch tất nhiên biết mình không thể nói con rắn mối khổng lồ này do Trì Tiểu Dạ và Hỏa Vương đưa, nên hắn khẽ cười, gật đầu nói;

- Đúng vậy.

Nhất thời có những tiếng hô thất kinh và âm thanh hít sâu vào vang lên.

Ngay trong nháy mắt, sự rung động trong mắt các quân sĩ trinh sát này đã biến mất, thay vào đó là sự kính nể chân thực.

Nhiệm vụ chủ yếu của quân trinh sát chính là dò hỏi quân tình, tìm hiểu ý đồ và hướng đi của quân địch, họ không phải là các quân nhân phải trực tiếp giao chiến. Nhưng chính vì như thế, quân trinh sát sẽ luôn phải đối mặt với nhiều đội ngũ đối phương, thậm chí là đến gần các đại đội quân địch. Cho nên, tuy nói có rất nhiều quân đội trong biên quân Long Xà chưa từng nhìn thấy kỵ sĩ cưỡi rắn mối khổng lồ, thậm chí là còn không biết bên Huyệt man còn có một nhánh quân vô cùng mạnh mẽ này, nhưng các quân sĩ trinh sát lại không chỉ một lần nhìn thấy binh chủng cường đại và khủng khiếp của các Huyệt man, không chỉ một lần nhìn các kỵ sĩ cưỡi rắn mối khổng lồ giao chiến với quân đội Vân Tần, bọn họ rất hiểu các con rắn mối khổng lồ này có chiến lực kinh khủng như thế nào.

Bắt sống một con rắn mối khổng lồ và cưỡi nó? Đây là chuyện gì vậy?

Viên quân sĩ trinh sát vô cùng dũng mãnh tên Phương Trì Vị này sửng sốt một hồi lâu, sau đó mới bình tĩnh lại và cố gắng hỏi han:

- Lâm đại nhân...không biết bây giờ ngài muốn đi đâu? Quân tuần mục của ngài đâu rồi?

- Ta định chạy về quân bộ vùng núi Dương Tiêm.

Lâm Tịch giải thích:

- Ta còn có một quân tình trọng yếu phải bẩm báo...Quân tuần mục vùng núi Dương Tiêm bọn ta tuân lệnh đi tới khu rừng khoai môn lữ hành để tập kết, trên đường đi ta gặp phải người tu hành đối phương, bị lạc bọn họ, đến giờ vẫn chưa liên lạc được.

- Gặp phải người tu hành kẻ địch...không phải toàn quân bị diệt?

Âm thanh hít sâu vào càng vang rõ hơn.

Thấy Lâm Tịch một thân một người đến đây, không ít quân sĩ trinh sát nghĩ rằng có phải toàn bộ quân sĩ tuần mục đã bị người Huyệt man giết rồi hay không? Có phải họ đã phải trả giá như vậy mới có thể khiến Lâm Tịch thu phục được một con rắn mối khổng lồ? Nhưng khi nghe Lâm Tịch nói hắn đã một mình đối mặt với người tu hành Huyệt man, sau đấy thu phục được con rắn mối khổng lồ này, lập được chiến công vẻ vang vô cùng, thì sự kính nể trong lòng các quân sĩ trinh sát này với Lâm Tịch đã lớn đến mức không thể dùng ngôn từ nói được.

- Lâm đại nhân, ngài là sự kiêu ngạo của các quân nhân Vân Tần chúng ta.
Cách nhìn của Phương Trì Vị đối với Lâm Tịch lập tức thay đổi, một lần nữa ông ta khom mình hành lễ với Lâm Tịch.

Ngay lúc này, ông ta bỗng nhiên nghe được âm thanh như trống đập của bụng đói.

- Đại nhân, có phải đã lâu rồi ngài chưa ăn gì?

Bởi vì phần lớn các quân nhân đã xâm nhập vào vùng đất hoang vu lâu ngày đều rất quen thuộc âm thanh này, nên ông ta lập tức cất tiếng hỏi.

Lâm Tịch hơi xấu hổ cười cười, sờ đầu Cát Tường.

Tiếng đói bụng như tiếng trống trận này thật ra không phải của hắn, mà là của Cát Tường. Sức ăn của Cát Tường rất khỏe, mặc dù phần lớn những thức ăn hắn hái được trên đường đi đều để dành cho Cát Tường, nhưng dường như chưa có lần nào Cát Tường ăn no cả.

- Không biết mọi người có thể dành cho ta chút gì để ăn không?

Nếu là mình, chắc chắn Lâm Tịch sẽ không mở miệng hỏi như vậy, nhưng nghĩ tới việc kể từ lúc sinh ra trên đời Cát Tường còn chưa được ăn no lần nào, nên hắn không thể không hỏi.

"Ô...ô..."

Hai móng vuốt của Cát Tường khẽ ve vẫy quanh bụng mình, dường như nó cũng đang xấu hổ, nhưng nó lại rất hưởng thụ sự vuốt ve của Lâm Tịch, khẽ kêu nhỏ một tiếng.

Tiếng kêu nhỏ này vừa phát ra, lập tức có một luồng khí màu trắng phóng ra bên ngoài.

Vào lúc này, ngay cả Lâm Tịch cũng không chú ý rằng trên đầu mình vừa có một con chim vô danh đang bay qua.

Luồng khí màu trắng kia tựa như mũi tên Lâm Tịch bắn ra vậy, vừa lúc phóng trúng con chim vô danh này.

Con chim vô danh có bộ lông màu xám trắng lập tức biến thành màu trắng, thậm chí không thể kêu lên bất cứ tiếng nào, cứng ngắc từ trên trời cao rơi xuống.

"Lạch cạch"

Con chim này rơi xuống trước người các quân sĩ trinh sát.

Cát Tường lại cao hứng kêu "ô...ô...". Nó biết Lâm Tịch không chú ý tới con chim này, nhưng đêm hôm qua nó đã từng thấy Lâm Tịch bắn tên, bắn chết một con chim như vậy, lại còn dùng lửa nướng chín, mùi vị thật thơm ngon. Nên nó lập tức học theo Lâm Tịch, bắn con chim này.

...

Tất cả quân sĩ trinh sát không thể tin được nhìn con chim đã bị một tầng băng màu trắng bao phủ.

Một lần nữa khu vực này lại yên lặng, chỉ có tiếng hít thở nặng nề.

Lâm Tịch cũng giật mình.

Kể từ lúc gặp Cát Tường đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Cát Tường thể hiện sức mạnh của mình. Đứng xa xa nhìn con chim bị tầng băng màu trắng bao phủ kia, Lâm Tịch bất giác nghĩ tới việc nếu như luồng khí màu trắng kia bắn trúng người mình, liệu mình có thể ngăn cản hay không.

Đối với đội quân trinh sát này, cách Lâm Tịch xuất hiện thật sự đã quá rung động, bởi vì con rắn mối khổng lồ kia quá khổng lồ, tạo một cảm giác áp bách và nguy hiểm, nên bọn họ thậm chí không chú ý tới việc trong ngực Lâm Tịch còn có một con thú nhỏ như thế. Mà hiện giờ, chính con thú nhỏ này đã góp phần làm cách xuất hiện của Lâm Tịch trong mắt bọn họ càng thêm rung động.

Thần sắc Phương Trì Vị hoàn toàn biến đổi, từ vô cùng bội phục biến thành cực kỳ sùng kính.

- Lâm đại nhân...ngài là một Tế ti Linh Tế sao?

- Ta...

Lâm Tịch há miệng, chính hắn cũng cảm thấy sửng sốt.

Tế ti Chiến Tranh Vân Tần là người có linh hồn cao khiết nhất, là sự tồn tại quang minh nhất, bọn họ du tẩu khắp các biên quan trong chiến tranh, an ủi người bị thương, mang đến tín ngưỡng cho quân nhân, lấy tâm linh làm sức mạnh. Mà chỉ có các Tế ti Chiến Tranh tâm linh cao khiết nhất, tín ngưỡng kiên định nhất mới có thể được yêu thú nhận thức, mới có thể khiến yêu thú cường đại coi là đồng bạn, trở thành chiến hữu trung thành nhất, những Tế ti này được coi là tế ti Linh Tế.

Ở Vân Tần, Tế ti Linh Tế chính là đại biểu cho quang minh, đại biểu cho cao thượng.

Khoa Linh tế học viện Thanh Loan ra đời với mục đích đào tạo các Tế ti, lý tưởng cao nhất của họ dĩ nhiên chính là bồi dưỡng các Tế ti Chiến Tranh và Tế ti Linh Tế.

Lâm Tịch từng học vài môn học khoa Linh Tế, biết rằng có yêu thú là đồng bạn chính là tiêu chuẩn duy nhất của một Tế ti Linh Tế...Hiện giờ hắn có Cát Tường...Nếu như dựa theo tiêu chuẩn trên, vậy hắn cũng là một Tế ti Linh Tế?

Bởi vì hắn thật sự không phải là một Tế ti, ngay cả những giáo nghĩa cơ bản nhất của Tế ti hay làm cách nào để câu thông yêu thú hắn cũng chưa từng học qua, nên lúc trước hắn hoàn toàn không nghĩ tới việc này.

Nhưng hiện giờ những lời Phương Trì Vị nói lại khiến hắn chợt nhớ tới...Thế gian này có yêu thú, đó là một sinh vật rất đặc biệt, hoàn toàn khác với con người và có tập tính riêng biệt, chúng không phải là chó mèo, con người cho dù làm rất nhiều cách cũng không chắc sẽ tạo được một mối quan hệ tín nhiệm với bọn chúng. Cho nên, ở thế gian này, những Tế ti Linh Tế như giáo sư Mộc Thanh là vô cùng hiếm hoi.

Hắn ngẩn người là vì không biết quan hệ giữa mình và Cát Tường có giống như quan hệ giữa Tế ti Linh Tế và yêu thú hay không, nên mới nhất thời sửng sốt. Nhưng Phương Trì Vị dường như lại hiểu sang một hướng khác, ông ta hơi biến sắc, nói:

- Ta thật là ngu đần...tại sao lại hỏi chuyện như vậy. Nếu như Lâm đại nhân không phải là Tế ti Linh Tế, thì làm sao đại nhân có thể thuần hóa được một con rắn mối khổng lồ này?

Liệu quan hệ giữa Tế ti Linh Tế và đồng bạn yêu thú có giống quan hệ giữa mình và Cát Tường hay không?

Nếu như giống nhau, vậy có phải mình đã trở thành một Tế ti Linh Tế hay không?

Lâm Tịch nhìn con chim vô danh đã bị đông cứng kia, nhất thời nghĩ ngợi.

Chương 5: Kinh động doanh trại
Người dịch: Nhất Tiếu
Biên dịch + biên tập: Zeroman
Nguồn: tangthuvien.com





~~o0 0o~~




Trong đôi mắt của các quân sĩ trinh sát, nét trầm mặc hiện giờ của Lâm Tịch lại tượng trưng cho sự khiêm nhường và căng thẳng.

Đối với những người Vân Tần, băng tuyết hay lôi điện đều là đồ vật chỉ có trời cao mới có thể ban cho, mặc dù có vài hồn binh có thể thu phát những đồ này, nhưng đó cũng là nhờ tài liệu hồn binh được thiên nhiên và trời cao tạo thành.

Những người tu hành và yêu thú có thể khống chế sức mạnh như vậy, có thể sáng tạo ra những đồ như vậy đều là các sinh linh gánh vách sứ mạng và ý chỉ nào đó rất đặc biệt của trời cao.

Tế ti Linh Tế có thể được sự tín nhiệm của yêu thú dĩ nhiên rất bất phàm, nhưng các Tế ti Linh Tế được các yêu thú có thể khống chế nguyên khí trời đất đặc biệt tín nhiệm thì đó lại là một chuyện khác. Trong mắt dân chúng Vân Tần, đó là những người thân mang một sứ mạng lớn lao và đầy trọng trách.

- Đại nhân, chúng ta có nước và thịt khô, không biết ngài có thể ăn hay không?

Nghĩ đến việc khi nãy Lâm Tịch hỏi thăm có gì ăn được hay không mà ông ta vẫn chưa trả lời, ngược lại mình còn hỏi thăm nhiều như vậy, viên quân sĩ tên Phương Trì Vị có lòng trung thành và tín ngưỡng tuyệt đối giống như phần lớn các tướng lãnh biên quân cảm thấy vô cùng áy náy, một lần nữa sùng kính khom mình hành lễ, nói:

- Dĩ nhiên có thể, nhưng mọi người còn đủ thức ăn chứ?

Lâm Tịch nhất thời khom người đáp lễ.

- Không sao cả.

Thấy mình có thể phục vụ cho một Tế ti Linh Tế, tất cả quân sĩ trinh sát cảm thấy rất kích động, Phương Trì Vị lập tức nói các quân sĩ trinh sát ở sau mang đến một túi lớn thịt khô cùng vài món ăn, tất nhiên là có kèm theo vài túi da nước.

- Điểm tập kết các quân đội cực nam Long Xà của chúng tôi không còn xa ở đây nữa. Đúng rồi, Lâm đại nhân, trung quân Long Xà đang tập kết ở Quy Vĩ tự, cách nơi này không xa lắm. Hồi nãy có nghe đại nhân nói phải bẩm báo quân tình quan trọng, ngài có thể trực tiếp đi đến đấy.

Lâm Tịch biết sau khi các con bướm màu lam kia bay khắp vùng đất hoang vu, trận đại chiến kia cũng đã đến hồn kết. Cho nên, khi nghe Phương Trì Vị nói các lộ quân đang tập kết ở nhiều nơi hắn cũng không cảm thấy kinh ngạc. Hắn nhảy khỏi yên cưỡi rắn mối khổng lồ xuống dưới đất, nhận lấy đồ vật trong tay Phương Trì Vị, khẽ trầm ngâm rồi hỏi:

- Phương đại nhân có biết chỗ tập kết của quân bộ vùng núi Dương Tiêm không?

Phương Trì Vị hơi kinh sợ nhìn Cát Tường đang nằm co lại trong ngực Lâm Tịch, đáp:

- Ở gần sông Thu Cát.

- Bản đồ của ta đã bị hư rồi, không biết mọi người có thể đưa một tấm bản đồ khác không?

Lâm Tịch hơi áy náy nói.

- Dĩ nhiên có thể.

Phương Trì Vị lập tức nhận lấy một tấm bản đồ bên dưới chủ động đưa lên, đưa lại cho Lâm Tịch.

- Cảm ơn sự khẳng khái của mọi người.

Lâm Tịch khom mình hành lễ, cáo biệt đội quân Vân Tần đầu tiên hắn gặp lại sau khi ra khỏi sông ngòi từ tính.

- Chúc mọi người lên đường xuôi gió.

- Hết thảy vì Vân Tần, vì vinh quang.

Tất cả quân sĩ trinh sát đều nghiêm nghị hành lễ đưa tiễn. Bởi vì con chim bị đông cứng toàn thân ở trước mặt họ đang tỏa hàn khí lạnh lẽo, bởi vì họ tận mắt nhìn thấy sức mạnh của Cát Tường khi nãy, nên tất cả bọn họ đều tin tưởng Lâm Tịch là Tế ti Linh Tế. Vì thế, khi Lâm Tịch từ biệt chúc phúc, bọn họ càng cảm thấy dường như mình đang được ánh mặt trời sưởi ấm, nhìn thấy được ánh mặt trời chói chan ở trên cao ngay trong khu rừng u ám quanh năm không có ánh sáng này.

...

Cát Tường lưu luyến nhìn đội quân trinh sát...thực ra là nó không nỡ bỏ con chim vô danh đã bị mình bắn chết kia.

Bắn chết con chim vô danh này làm nó mất rất nhiều sức, khiến cho nó càng đói bụng hơn. Hai móng vuốt của nó vuốt vuốt cái bụng mềm mại của mình, cảm thấy âm thanh trống đập kia càng to hơn rồi, nên nó nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao Lâm Tịch không mang theo con chim kia, tất nhiên đây chỉ là những suy nghĩ của nó cho đến khi Lâm Tịch đưa một cây thịt khô và một món ăn kèm theo đến trước mặt nó.

Hương thơm đặc biệt của thức ăn đã được nấu chín nhất thời khiến nước miếng trong miệng nó tiết ra nhiều hơn.

"Ô..."

Nó kêu nhỏ một tiếng, hai móng vuốt đang vuốt ve cái bụng mềm mại lập tức vươn ra bắt lấy, nắm chặt cây thịt khô và món ăn trong tay Lâm Tịch, liều mạng nhét vào trong bụng mình.

Cảm giác hạnh phúc tràn trề nhất thời lan tỏa toàn thân.

- Thì ra là vậy...

Nó nhất thời cảm thấy mình hiểu rồi.
nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m
Phần lớn thịt khô trong biên quân đều được làm từ thịt bò hoặc thịt dê, các món ăn kèm theo cũng được làm từ một số thực vật đặc biệt chỉ có ở sơn mạch Long Xà như rau diếp và rau dưa. Đối với các quân sĩ bình thường, chỉ cần cùng một lúc ăn cả hai loại này sẽ giúp thân thể có được sức mạnh đầy đủ ít nhất hơn mười ngày, triệt tiêu sự căng đầy. Tuy không thể nói đây là món ngon, nhưng bởi vì khi nấu đã có thêm các gia vị như muối đường, nên nếu so với các loại cỏ trái dại Lâm Tịch đã liên tục ăn trong nhiều ngày qua, tất nhiên Cát Tường cảm thấy ngon hơn rất nhiều.

Vì thế nó cho là khi nãy Lâm Tịch đã dùng con chim bị đóng băng kia đổi lấy những món ăn này...Nó ngây ngô cảm thấy việc trao đổi này đúng là rất tốt.



Lâm Tịch cũng cầm lấy một cây thịt khô từ từ nhai lấy.

Nhìn thấy đôi mắt đang tỏa sáng cùng với quai hàm chuyển động liên tục của Cát Tường, Lâm Tịch có thể cảm giác được hiện giờ nó đang rất hạnh phúc và thỏa mãn.

...

So với bản đồ chiến lược của quân đội, bản đồ của quân trinh sát còn được đánh dấu cặn kẽ hơn. Nhờ tấm bản đồ này, Lâm Tịch nhanh chóng xác định được vị trí của sông Thu Cát, còn cách chỗ hắn đang đứng khoảng ba canh giờ đi bộ. Trên bản đồ của quân trinh sát, ở ngay vị sông Thu Cát có một vệt đánh dấu màu đen vô cùng bắt mắt, đá hắc phách.

Đá hắc phách là một loại đá có kết cấu như hổ phách, nhưng Lâm Tịch lại biết rõ chúng khác nhau như thế nào. Những loại hổ phách bình thường nhất được hình thành là do nhựa thông bị chôn vùi dưới mặt đất không biết bao nhiêu vạn năm, mà loại đá hắc phách này lại là kết tinh của một loại thực vật nào đó sâu dưới lòng đất.

Trong vùng đất hoang vu, biên quân Vân Tần rất chú trọng sản xuất đá hắc phách, bởi vì sau khi mài vụn loại đá này ra, bột đá hắc phách sẽ có tác dụng an thần, có thể chữa bệnh những người không có tinh thần bình thường hay kinh sợ quá độ. Nhưng tác dụng quan trọng nhất của loại đá này không phải là dùng để làm thuốc, mà chính là nó có thể bổ túc một số hoa văn đặc biệt, sau đấy những hoa văn đó có thể dẫn dắt hồn lực...trở thành phù văn chân chính.

Đá hắc phách là một tài liệu trọng yếu dùng để chế tạo hồn binh của Vân Tần, có thể nói là quân nhu phẩm quan trọng.

Khi còn cách sông Thu Cát khoảng sáu bảy dặm, lúc đứng trên một gò đất tương đối cao Lâm Tịch lập tức nhìn thấy một đầm nước bị trũng xuống như bị ánh trăng gặm lấy một phàn, trong đó có mười mấy mảnh đất lớn như một sân đá banh, đã được dùng túi cát che chắn xung quanh lại, có rất nhiều quân sĩ đang không ngừng tát nước ra bên ngoài, đồng thời những người khác lại nhanh tay đào sâu xuống dưới. Ngoài ra, còn có một số người liên tục vận chuyển đất đá bên trong ra, chuyển tới một phần đất có địa thế tương đối cao ở cạnh đấy.

Vây quanh đầm nước kia là từng khúc cây thông to lớn, Lâm Tịch có thể dễ dàng nhìn thấy một vọng lâu đơn sơ đã sắp được dựng xong.

Lâm Tịch không dừng lại quá lâu. Sau khi đi xuống gò đất, tiếp tục tiến tới trước thêm được khoảng mười thước, hắn đã bị một đội kỵ binh xông ra bao vây tứ phía.

- Người tới mau thông báo!

Bởi vì đã sớm nhìn thấy Lâm Tịch thông qua đôi mắt ưng, nên hiện giờ, sau khi nhìn thấy Lâm Tịch cưỡi rắn mối khổng lồ tiến tới, ít nhất đội kỵ binh này còn có thể trấn định được, mặc dù trong lòng họ vẫn còn rất rung động. Sau đấy, có một người kỵ binh tiến ra hỏi.

- Tuần mục úy quân tuần mục vùng núi Dương Tiêm - Lâm Tịch.

Lâm Tịch lên tiếng nói.

...

Mấy trăm quân sĩ đang cẩn thận kiểm tra những khối đá được đào ra từ trong đầm nước, có rất nhiều đá hắc phách được chọn lọc kỹ đưa ra ngoài.

Bên cạnh mảnh đất có rất nhiều khúc cây thông được dựng lên thành vọng lâu là hơn trăm doanh trại to lớn màu đen.

Các doanh trại này được xây dựng trên các mảnh đất trống, bao quanh là những xe bắn tên to lớn bình thường khó nhìn thấy, cùng với máy bắn đá, xuyên sơn nỗ và rất nhiều quân giới quan trọng của biên quân Long Xà. Có rất nhiều quân sĩ trầm lãnh và thiết huyết đứng bên cạnh thủ vệ.

Trong các doanh trại này, có một màn cửa doanh trại được vén lên.

Một tướng lãnh trung niên mặc giáp liền màu đen, hông đeo trường kiếm đi vào trong doanh trại to lớn có thể chứa hơn trăm người, vội vàng bẩm báo với Đề đốc trấn giữ vùng núi Dương Tiêm - Điền Mặc Thạch, đang ngồi ở giữa:

- Đại nhân, Tuần mục úy vùng núi Dương Tiêm Lâm Tịch trở lại.

Đề đốc Điền Mặc Thạch, quan viên quân bộ Chính tam phẩm, cũng là người có quyền thế cao nhất ở vùng núi Dương Tiêm, là một nam tử trung niên ngũ quan rất bình thường, nhưng đôi lông mày ông ta lại đen như mực nước, đôi môi hồng đỏ như son. Chỉ dựa vào hai sắc thái đối lập cùng hiện trên một khuôn mặt này đã khiến cho ông ta có một khí thế uy nghiêm như núi, toàn thân tỏa khí tức lạnh lẽo, khiến người nhìn phải sợ hãi.

- Lâm Tịch?

Nghe thấy tướng lãnh trung niên bẩm bao, Điền Mặc Thạch khẽ nhíu mày, bình thản nói:

- Tuy là đệ tử học viện Thanh Loan, nhưng dù sao cũng chỉ là Tuần mục úy...Lúc trước đã nhận cáo buộc từ doanh trại Giám quân hắn thấy đồng bạn chết mà không cứu, tuy còn chưa thẩm tra, nhưng sau đấy hắn rời quân độc hành, không đúng thời hạn tập kết ở khu rừng khoai môn lữ hành, đây là không đúng. Trước bắt giữ lại, đợi điều tra xong hãy xử tiếp. Chỉ cần lấy lễ đối đã, đệ tử học viện Thanh Loan cũng không dám sinh sự, cần gì phải bối rối trình báo đến ta như vậy?

- Điền đại nhân.

Tướng lãnh trung niên có thần thái nghiêm nghị này không khỏi gượng cười, không dám nói nhảm.

- Hắn cưỡi một con rắn mối khổng lồ quay lại...mà ba vị Tế ti trong quân đội sợ rằng chuẩn bị gây sự với hắn.

- Cái gì?

Điền Mặc Thạch bỗng nhiên đứng lên, hỏi:

- Ngươi nói hắn cưỡi một con rắn mối khổng lồ quay lại?

Tướng lãnh trung niên hít sâu một hơi, nói:

- Đúng vậy, đó là một con rắn mối có trang bị yên cưỡi của Huyệt man, hơn nữa con rắn mối khổng lồ này không hề bị thương...hắn nói gì đều nghe theo.

Điền Mặc Thạch cau mày thật chặt lại, hỏi tiếp:

- Vậy tại sao ba vị Tế ti trong quân lại xảy ra xung đột với hắn?

Tướng lãnh trung niên nói:

- Ba vị Tế ti nói hắn mang về một con yêu thú xui xẻo, rất không may.


Quay lại  l Xem tiếp 


BigKool BigKool
Vườn Hoàng Cung - Nông Trại Online Vườn Hoàng Cung
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Vườn Thủy Cung Vườn Thủy Cung
goPet Online goPet Online

C-STAT